Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Ái phi

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Hập, 8/4/17.

By Hập on 8/4/17 lúc 10:14
  1. Hập

    Hập
    —♔ Đào Vĩ Đại ♔—
    Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    493
    Đã được thích:
    1,026
    Điểm thành tích:
    1,875
    [​IMG]

    ÁI PHI


    Tác giả: Hập

    Thể loại: Cổ trang, SE

    Tình trạng: Hoàn

    Độ dài: Oneshot

    Rating: T

    Beta: @JiRi :3

    Notes:

    • Viết lúc thần kinh không ổn định.
    • Lần đầu tiên viết kiểu này nên hi vọng sẽ có người góp ý chân thành :)))
    .

    .

    .

    Từ sáng sớm, trong Lệ Gia cung đã hỗn loạn, ồn ào. Kẻ hầu, cung nhân đều chạy loạn khắp nơi.


    Tiếng bước chân dồn dập truyền tới, người của hoàng thượng đã đến, dẫn đầu là Trương tổng quản. Ông ta bước đến, cây phất trần khẽ hất một đường vòng trên không trung:


    “Vi phi Trần Mẫn!”


    “Có thần” – Thân ảnh nữ nhân dần dần quỳ xuống, toàn bộ người trong cung cũng theo đó y hành.


    Trương tổng quản lấy chiếu chỉ, bộ dáng khoa trương mở ra, đằng hắng một tiếng:


    “...Vi phi vì làm nhiều chuyện xấu, không xứng đáng được hầu hạ trẫm. Nể tình nàng đã có công phục vụ nhiều năm, trẫm có lệnh, ban rượu độc, chờ đến sáng ngày mai giờ Mão lập tức thi hành! Khâm thử!”


    Trên khóe môi nàng cong lên một nụ cười nhạt.


    “Thần…tuân chỉ!”


    Trương tổng quản hài lòng, cuộn chiếu chỉ lại, xoay người bước đi. Toán người của hoàng thượng dù đã đi khá xa rồi, nhưng Lệ Gia cung vẫn im ắng một mảng tựa như bị rút cạn sinh khí.


    “Nương nương…” – Lục thượng cung run rẩy cất tiếng.


    Vi phi khẽ đứng dậy. Nét cười nhàn nhạt vẫn vương trên môi. Sự tình này nàng vốn biết sẽ đến, chỉ không ngờ, sẽ sớm như thế, cũng…tuyệt tình như thế.


    Bỏ đi, như vậy thực ra cũng tốt.


    “Nương nương!”- Tiếng gào khóc bỗng vang vọng khắp Lệ Gia cung.


    “Nương nương, người như vậy chúng thần phải làm sao?”- Lục thượng cung vẫn quỳ dưới đất, bày ra bộ dáng trung thành nhất mực. Dù sao Lục thượng cung cũng đã theo chủ tử mình gần chục năm, là tay sai đắc lực bên cạnh Trần Mẫn.


    “Đứng dậy cả đi…”- Nét mặt Vi phi đã thấm chút mệt mỏi.


    Người hầu kẻ hạ lục tục đứng dậy, trên mặt vẫn vương nước mắt. Trần Mẫn nhìn lướt qua, thở dài, quay lại phòng mình lấy ra đống ngân lượng để trong hộc tủ đưa cho Lục thượng cung - vốn là lương bổng nàng để lại chưa dùng tới. Còn giờ thì muốn dùng cũng không được nữa rồi.


    “Cái này…”- Lục thượng cung lắp bắp kinh hãi.


    “Hãy phân phát cho người hầu kẻ hạ hết đi, ta dù sao cũng không mang theo được. Ngươi cũng giữ lại một ít…”


    “Nương nương!”


    “Ta mệt rồi, ta muốn đi nghỉ.”- Vi phi phất tay ra hiệu cho Lục thượng cung lui ra, quay trở lại ghế ngồi, nghĩ về những chuyện xa xăm trước đây…


    .


    .


    .


    Đêm nay, nàng mơ thấy những chuyện rất lâu trước kia, kể cả lần đầu tiên nàng gặp hoàng thượng là trong Ngự hoa viên.


    Trước vị quân vương khí chất khác người, bộ y phục vàng nổi bật khí khái, nói không run sợ là nhầm, mà nói không si mê, không kính phục cũng là sai. Nàng mặc dù lúc đó rất căng thẳng nhưng vẫn cố gắng bày ra bộ dạng đoan trang mẫu mực. Nàng đã từng nghe kể những câu chuyện đấu đá nhau trong hậu cung, biết được nó thâm hiểm thế nào, cũng biết được mỗi sai sót sẽ đem đến hậu quả thảm khốc như thế nào, không chỉ cho mình mà còn cho gia đình.


    Thật may mắn, lần đó nàng lại vô tình lọt vào mắt xanh của hoàng thượng, được người truyền tới thị tẩm, từ một ngũ phẩm tài nhân nho nhỏ lên làm phi.


    Ấy nhưng thứ mê hoặc nàng lại chẳng phải vinh hoa phú quý mà là tâm của hoảng thượng. Ngày đầu gối tay ấp, bên những lời ngọt nhạt đầy mê hoặc cùng tiếng “ái phi” thân quen, nàng sớm đã chìm sâu vào bể tình, quên đi rằng hai tiếng “ái phi” hoàng thượng đâu chỉ nói cho mình nàng nghe…


    Nàng muốn nó. Nhưng nó lại chẳng phải của nàng.


    Nhìn hoàng thượng bên người khác âu yếm thân mật, nàng không chịu nổi. Nàng ghen tị.


    Vậy nên, nàng làm hại họ. Từng người một, từng người một…


    .


    .


    .


    Vi phi tỉnh dậy, đỡ trán, xoa xoa một hồi. Giấc mơ làm nàng đau nhức khắp cơ thể, cũng tàn lụi cả tâm hồn.


    Trước giờ, Trần Mẫn không nghĩ mình sẽ độc ác đến thế. Giờ nhớ lại, thấy kết cục mình thế này cũng không lấy gì làm quá đáng.


    Hóa ra, tất cả cũng vì một chữ “ái”…


    Còn chân tâm của hoàng thượng…


    Vi phi cười nhạt, đó là thứ cả đời nàng cũng không chạm đến được…


    .


    .


    .


    “Nương nương”- Người trong Lệ Gia cung đều gào khóc nức nở.


    Y phục dành cho phi tần, từng lớp một rơi xuống đất. Từ giờ, nàng sẽ không còn được mặc lên người nữa.


    Từng chiếc trâm cài đều được gỡ xuống, mái tóc đen dài xõa tung sau lưng. Từ giờ, nàng không còn được cài lên tóc nữa.


    “Nương nương…”- Lục thượng cung quỳ xuống khóc khàn giọng. Giờ sắp điểm…


    “Ngươi mau đứng lên đi, đừng khóc…”


    “Nương nương…”


    “Ta nói ngươi không được khóc!”- Trần Mẫn gắt. Nàng sợ, nàng cũng sẽ không chịu được, nàng cũng sẽ khóc mất. Nàng cắn chặt môi, ngăn không cho nước mắt trào ra.


    Lục thượng cung khẽ nấc. Trần Mẫn cũng khẽ nấc.


    Bây giờ, nàng hối hận… Hối hận việc nàng đã làm…


    Trần Mẫn nâng tà váy mỏng trắng muốt, theo người đi tới Ngự hoa viên.


    .


    .


    .


    Tiếng Trương tổng quản cất lên:


    “…Vi phi phạm nhiều việc xấu, hãm hại các phi tần khác, tội không thể thứ. Nể tình ngươi đã hầu hạ hoàng thượng nhiều năm, ban cho chén rượu độc…”


    Giết hại nhiều người, nhưng chỉ có nàng phải chết, gia đình không mảy may tổn hại. Đây, có thể gọi là may mắn không?


    Trần Mẫn bộ dáng tao nhã cầm chén rượu trên tay, rượu trong suốt phản chiếu bóng hình nàng trong đó.


    Nàng bỗng nhớ, có lần hoàng thượng đã thủ thỉ với nàng những lời âu yếm…


    “Trẫm nhớ lần gặp nàng chính là khi thấy một bộ dáng rất thanh cao, tinh tế trong Ngự hoa viên, vậy phong cho nàng tước hiệu là “Vi” được không? Ái phi?”


    Vi phi… Ái phi…


    Những lời này, đâu chỉ nói với một mình thần thiếp…


    Trần Mẫn khẽ cười, một hơi dốc cạn chén rượu.


    “Nương nương!”


    Chén rượu trên tay rơi xuống, vỡ tan…


    Hoàng thượng, thần thiếp hối hận, nhưng tuyệt nhiên không hối hận đã yêu người…


    Gặp người, đã là hạnh phúc lớn nhất đời thiếp…


    Một giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má, hòa vào dòng máu đỏ tươi đang trào ra nơi khóe miệng. Máu nhỏ xuống tà váy trắng, nở thành những bông hoa chói mắt…


    “Nương nương!”


    Thân ảnh nữ nhân đổ gục xuống. Tan một kiếp người…


    .


    .


    .


    Hoàng thượng vốn đứng sau gốc cây không lộ mặt, nghe thấy tiếng hét thất thanh của đám người hầu Lệ Gia cung thì siết chặt đấm tay, vẻ mặt âm trầm. Đoạn, bước thật nhanh về phía thư phòng…


    “Đưa nàng vào trong Hoàng lăng an tang, phong lên làm quý phi…”

    ~ Hoàn ~
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 27/4/17
Fan cuồng của Đại thần
Tớ đã quá M rồi...Hãy chà đạp tớ ~ A ~

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Hập, 8/4/17.

Chia sẻ trang này