Khách, hãy sử dụng giao diện FlatAwesome để trải nghiệm trấn tốt hơn!
Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Ánh sáng trong bóng tối của kẻ tự kỷ

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Thiên Lam, 7/8/17.

By Thiên Lam on 7/8/17 lúc 12:53
  1. Thiên Lam

    Thiên Lam Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    7/8/17
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    3
    Tên truyện:Ánh sáng trong bóng tối của kẻ tự kỷ
    Tên tác giả:Thiên Lam
    Thể loại:Đam mỹ
    Độ dài: Truyện ngắn
    Tình trạng truyện: Đã hoàn thành

    "Tôi đang ở đâu?"
    Không hề biết mình là ai, mình ở đâu. Tại sao mình ở đây.
    Tự hỏi lòng mình không hề một ai có thể trả lời được điều tôi muốn hỏi.
    Vì tôi đã giấu nó vào trong lòng mình rồi.
    Tại sao tôi không thể nhớ rõ khuôn mặt người ấy trong khi tôi có thể đau nhói khi cái tên ấy hiện ra.
    Là tôi đang đau lòng sao
    Hay chính tôi muốn quên mà không thể quên được.
    Tôi muốn vẽ người ấy nhưng tôi không thể nhớ được người ấy như thế nào.Cho dù tôi đã cố vẽ người ấy khắp lên tường trên bàn nhưng tôi không thể thấy được người ấy.
    Tại sao dù tôi đi khắp mọi nơi đều không có một lối cho tôi đi mà chỉ có một cánh cửa giam cầm tôi.
    Tôi muốn gặp người mà tôi không hề nhớ vì người ấy có lẽ là người tôi yêu nhất chăng.
    Có lẽ vậy.
    Tôi mỗi ngày sống trong đau khổ nhưng tôi vẫn không cảm nhận một chút ánh sáng nào.
    Một nơi tối tăm ngột ngạt.
    Dù tôi có cố làm gì hay nói gì chỉ có tiếng vang vọng lại.
    Tôi sắp chết rồi phải không.
    Lồng ngực tôi đang đau, như muốn vỡ nát ra.
    Tôi đã ngã quỵ xuống .
    Chính lúc này tôi nhìn thấy một thứ ánh sáng yếu ớt.Tôi thấy một người đang khóc, tôi muốn đưa tay lên lau đi nhưng không thể.
    "Anh, xin anh đừng chết. đừng để em lại".
    Tôi nhớ ra hết thảy mọi thứ.
    Không phải căn phòng này tối tăm.
    Tất cả là do tôi bị mù.
    Tôi không thể nhớ rõ người kia là do tôi chưa từng nhìn thấy người ấy.
    Không phải tôi đơn độc mà do tôi đau khổ chỉ có thể nghe thấy chính mình nói.
    Giờ tôi đã có thể nhìn thấy người ấy.
    Hạnh phúc chỉ là một đoạn ngắn nhưng tôi đã mãn nguyện.
    Mỉm cười mà ra đi.
    Chỉ mong em có thể đọc dòng chữ của anh trên tờ giấy.
    Ba chữ.
    "Anh yêu em".
     
    Bài viết mới
    Tự kỷ
    Tự kỷ bởi Thiên Lam, 7/8/17 lúc 12:50
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/17
    NatsumeReiko thích bài này.

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Thiên Lam, 7/8/17.

Chia sẻ trang này