Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tác giả đào viên

These are the people who help bring this website to you.

Ngày đào đêm (không) lấp.
- Anh, chúng ta làm quen!

- Anh là Đạt, là chàng Ma Kết ngày một tháng một năm hai ngàn.

- Em là Ly, là một Thiên Bình mười hai tháng mười năm hai lẻ tư.

- Anh ở Mỹ Tho, em ở Khánh Hoà, chúng ta cách nhau năm trăm hai tư cây số, nhưng nhất định sẽ gặp nhau!

- Ai cho anh lười! Anh không đi thì em đi! Mỹ Tho thôi mà!


[Anh • Lung Nguyệt]
...Mạc Nhiễm...
"Don't know, don't care"
Hãy thể hiện tình yêu của bạn dành cho tôi, bằng việc mua cho tôi vài lon Pringles <3
-- Mặc Yên --
Vouloir, c'est pouvoir
Em yêu ad :"D
...
“Tại sao em nhìn rất thân thiện nhưng luôn một mình?” “Thân thiện với người khác là tu dưỡng, mà một mình lại là tính cách.”
Chuyên gia đào hố <3
Sở thích: tự luyến ~
"Không biết anh là người như thế nào, chỉ biết rằng, mỗi khi gặp anh thì đó sẽ là một ngày nắng"
Đọc and cho comt, không ăn rip:vv
Yêu màu đen ghét sự hường phấn =)))
Nice to meet you ♥
Contact:
FB: Thư Quân
Gmail: tuyen120395@gmail.com
Ask: holyheo
Wattpad: heoholy
An Tình
"Cuộc truy đuổi của những thiên thần,
Chạy trốn đi hỡi những đứa con đầy tội lỗi."
- Thập tự chinh -

- PHÍA CHÂN TRỜI THẾ GIỚI HỖN ĐỘN -
Tiêu tiêu vũ hề
"Vương Diêu Hi tự nhận thấy bản thân hắn cũng không phải một gã tốt đẹp gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, coi trời bằng vung, điếc không sợ súng, hồ bằng cẩu hữu một đám, chỉ cần gọi một cú là bạn nhậu, gái gú cái gì hắn muốn đều cũng sẽ đủ hết, những chỉ tiếc, mệnh hắn hơi đen một chút. Xung quanh hắn lúc nào cũng có người, nhưng giữa hàng ngàn hàng vạn con người đó, Vương thiếu gia lại chẳng tìm ra được ai để an lòng trao đi một tấm chân tâm. Hắn quen nhiều, biết nhiều, thân cũng nhiều nhưng có ai hay, cái nụ cười gã họ Vương đó luôn treo bên miệng có bao nhiêu phần trăm là thực lòng cơ chứ?

[...]

Oán oán ân ân, si si hận hận, năm trăm năm qua đi lại năm trăm năm tiếp nối. Cảnh còn người mất, kí ức phai nhạt, hắn cứ ngỡ đến cuối cùng bản thân chỉ còn lại một mình, mà lại không hay biết chỉ cần hắn dừng chân và nhìn lại phía sau, sẽ luôn có một người đứng ở đó và mỉm cười chờ hắn, chờ hắn suốt năm trăm năm cũng không oán lấy một lời..."

( "Tứ hợp viện" trích )
Love myself <3
Máu, nước mắt đều có chung một vị, đó là mặn.
Ngọt ngào, hạnh phúc thì lại có vô vàn vị.
Tại sao đau thương thì có thể cảm nhận rất rõ?
Còn hạnh phúc lại rất mơ hồ?
Khi đôi ta còn yêu, em không cảm nhận thấy hạnh phúc.
Nhưng khi chia tay, em lại cảm nhận rất rõ đớn đau!