Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Biết Em Cần Anh

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Lazy Libra, 30/8/17.

  1. Lazy Libra

    Lazy Libra Lung Nguyệt Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    13/7/16
    Bài viết:
    857
    Đã được thích:
    1,483
    Điểm thành tích:
    218
    [​IMG]

    BIẾT EM CẦN ANH


    Author: Lung Nguyệt
    Category: Bách hợp trá hình đam mỹ
    Length: Oneshot
    Status: Finished
    Rating: K+



    [Tô Quân Hàn]

    Tôi, Tô Quân Hàn, sinh viên năm nhất trường Đại học Mỹ thuật. Hôm nay lại là một ngày đi xin việc thất bại của tôi.

    Gì mà "cái tên xung khắc với dáng người" chứ? Không phải chỉ là bồi bàn thôi sao? Các ngươi các ngươi, đều là ghen tị đôi mắt sâu hút hồn, làn da bạch ngọc, cơ thể thon thả nhẹ nhàng của lão tử a! Các ngươi các ngươi, là ganh tị với cái tên cứng rắn nam tính mà cha đặt cho ta a!

    Sẵn tâm trạng bực bội, tôi xé toạc gói bánh trên tay, cho vào miệng. Bất quá... Đồ ăn vặt mà Yuki-chan đem từ Nhật về quả thực rất tuyệt nha! Dù ăn không đúng cách cũng ngon như vậy ~

    Sau đó, tôi uống chút nước, ngồi vẽ vời một lúc rồi đi ngủ. Rất lâu, rất lâu sau đó...

    Mở mắt ra, tôi nhìn thấy một người. Người này toàn thân đều là hào quang sáng chói, không thể nhìn rõ chi tiết. Chỉ thấy phía dưới xoè ra rất giống váy dài. Vậy chắc là nữ đi?

    Lại có một người khác. Y là nam, đồ trắng toàn tập. Chỉ có cái vòng siết chặt tay, chân và ấn kí hình lá thường xuân trên trán là màu vàng. Khuôn mặt góc cạnh, mắt sáng tinh anh, cơ bắp cuồn cuộn. Y thật sự quá đẹp, giống như... một thiên thần!

    Là nghệ sĩ, tự sẽ nhạy cảm với cái đẹp. Tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng thực kỳ lạ, tôi thậm chí còn chẳng có cảm giác tim đập nhanh hơn chút nào. Có khi...

    A! Người kia vừa quỳ xuống. Dường như đang cúi đầu nhận lệnh từ "hào quang hình nhân", diện vô biểu tình.

    Tò mò muốn nghe họ nói chuyện, tôi chạy đến. Nhưng kỳ thay, càng cố chạy, khung cảnh trước mặt lại càng tối dần.

    - Ưm... Hào quang... Mỹ nam... Chờ... Chờ... CHỜ!!!

    Tôi bật dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh. Là... mơ sao?

    ~o0o~

    - Oa~

    Tôi vươn vai tỉnh dậy, lấy tay dụi dụi mắt. Nhìn ra ngoài, thấy trời xanh mây trắng, rất thích hợp để vẽ ngoại cảnh. Nhìn vào trong... nhìn thấy một tên con trai cao to ngồi một cách vô cùng nhởn nhơ nhàn nhã.

    Aaaaaa! Tại sao lại xuất hiện một mỹ nam trong phòng tôi a!? Tôi chỉ có thể hét lên. Mà tên kia, đưa tay quơ quơ trước mặt, cái miệng xinh xắn đáng yêu của tôi đã bị đóng lại.

    Cảnh sát! Cứu em!

    ~o0o~

    - Cậu, Tô Quân Hàn?

    Gật gật. Tôi có vẻ nổi tiếng nhỉ?

    - Giang Thiên Ninh.

    Ây ây, hình như là tên hắn a?

    - Cậu có tin vào thiên thần không?

    Gật gật. Mặc dù có "chút" kinh hãi, nhưng tôi có thể không tin sao?


    - Mấy tháng sau đó -

    - Quân Hàn, người bà con này của cậu, hảo soái nha!

    Tôi dùng vẻ mặt vô cảm nhìn Dolly "nói đùa". Đã bao nhiêu tháng rồi, có cần giống như mới lần đầu gặp Giang Thiên Ninh - cháu của con của chú của chị của thím của mợ của em của mẹ của cha tôi vậy không?

    - Dolly, hằng ngày tôi vẫn cầu tổ tiên phù hộ... cho cậu bằng một góc Yuki thôi cũng được.

    Đấy, thấy chưa? Câu đùa của tôi rõ ràng được hưởng ứng hơn nhiều. Cả Thiên Ninh lạnh lùng và Yuki-chan lười nhác cũng bật cười.

    Tôi từng hỏi, sao anh lại có mặt ở đây?

    Ngọc Đế sai anh xuống. Em là người thích hợp nhất.

    Tôi từng hỏi, phải chăng anh là thiên thần tuấn mỹ trong giấc mơ ấy?

    Phải, để em bớt ngỡ ngàng lo sợ. Lại tặng em một giấc mộng đẹp.

    Tôi từng hỏi, nếu không vì nhiệm vụ, anh có đến?

    Không. Và sẽ không gặp được em.

    Tôi từng hỏi, nếu không được tôi giữ lại, anh sẽ thế nào?

    Im lặng...

    Sau này, tôi biết được, anh là con trai của một vị tướng quân ở trên cao. Ông vô tình đắc tội Thiên hậu. Nên anh phải xuống trần, tìm con Cửu vĩ hồ cuối cùng để đền bù.

    Câu chuyện thú vị quá, tôi nhịn cười không nổi, còn trêu chọc anh. Mà anh cỡ nào hững hờ, không quan tâm đến. Thế là tôi không thèm nói chuyện một tuần. Cho đến khi... cần nhờ anh ta giúp làm bài tập.

    - Biết em cần anh mà!

    Nụ cười đáng ghét! Anh sinh ra đẹp trai đến như vậy để làm gì chứ, trêu đùa mỹ nữ sao?

    Tự nhiên tôi thấy khó ở trong người... Aiz, bỏ đi, bỏ đi!

    - Một năm sau -

    Hôm nay là Giáng sinh, tôi cân nhắc mãi vẫn chưa biết mua cái gì. Dolly và Yuki đều là móc khoá hình mỹ nam. Gia đình thì tôi chỉ có thể gặp vào dịp Tết. Nên chỉ còn... Giang Thiên Ninh.

    Thong thả cước bộ trên đường, tôi vẫn cố nghĩ xem nên tặng anh thứ gì. Nó phải thật đặc biệt, phải xứng với một thiên thần hoàn mỹ như anh.

    Ánh mắt tôi vô tình chạm đến một nơi bên kia đường. Khối rubik biến dạng màu vàng kim óng ánh. Ha, khá thú vị! Màu sắc cũng hợp với khí chất của anh. Bất quá... Nếu anh không biết chơi, tôi sẽ lại có lí do để trêu anh!

    Không nghĩ nhiều nữa, chân tôi vô thức bước nhanh về phía cửa hiệu. Trong mắt tôi, dường như khối lập phương kia là ánh sáng duy nhất, là hào quang rực rỡ. Cảnh vật xung quanh đều bị lu mờ. Hình như tôi vừa tăng tốc? Phải rồi, tôi không muốn ai khác giành mất nó. Món quà hoàn hảo dành cho anh...

    <Ầm>
    Một tiếng động lớn vang lên.

    A, ồn quá đi! Nếu anh ở đây, nhất định sẽ đem tôi ôm vào lòng, hảo hảo bảo hộ.

    A, thực đau quá! Tôi không nhìn thấy gì cả, chỉ có hình ảnh dịu dàng ân cần của anh. Tai tôi ù đi, chỉ nghe được giọng nói trầm thấp lạnh lùng của anh, vì dỗ tôi mà ngọt ngào.

    Ninh, em mệt quá! Muốn đi ngủ.

    Ninh, đừng bỏ em! Em cần anh...

    ~o0o~

    Đây là đâu? Xung quanh tối đen như mực.

    Ưm... Tôi không thấy gì cả. Tôi không cảm nhận được gì cả.

    Nhưng có một lực đẩy nào đó thôi thúc tôi, buông thả, nghỉ ngơi.

    Ừ... Tôi cũng mệt rồi...

    "Quân Hàn, Quân Hàn!"

    "Hàn, cậu không dậy, tôi liền đi rù quyến anh Ninh."

    "Tiểu Hàn, cha mẹ đã gặp Thiên Ninh rồi. Chỉ cần tỉnh lại, bọn ta sẽ để cho hai đứa yêu nhau."

    Những giọng nói này... quen thuộc quá. Còn Ninh mà họ nói đến nữa...

    Ưm... Tôi muốn đi, đi thảo mãn lòng hiếu kỳ!

    - Hàn!

    Trắng, trắng quá... Có mùi thuốc sát trùng.

    A! Cha, mẹ, Yuki, Dolly, còn có cả Giang Thiên Ninh. Mẹ và Dol ôm chầm lấy tôi, những người khác đều có vẻ lo lắng.

    - Thật may lúc đó có Thiên Ninh, nếu không thì... - Cha lắc đầu, thở dài phiền muộn.

    Ư... Đó là diễn biến nếu tôi tỉnh dậy sao? Có vẻ tốt quá.

    A... Tôi phải... trở lại. A... Nặng quá, tôi không di chuyển được. Aaaaaa...

    Xin lỗi anh, Giang Thiên Ninh.


    [Giang Thiên Ninh]

    Hàn, anh biết em cần anh.
    Mau tỉnh lại đi!
    Mau tỉnh lại!
    Mau tỉnh!

    - Giang Thiên Ninh, con chắc chứ?

    Gật đầu. Cứu được em, vậy là đủ.

    - Có đúng là nó?

    Gật đầu. Chuyển kiếp yêu hồ, cư nhiên rơi trên người tiểu hổ nhà em.

    - Ninh, cố chấp!

    Tôi im lặng, nhìn xa xăm. Cố chấp yêu em, cố chấp bên em...

    - Thôi được rồi!

    Ha... Cứng đầu của tôi cuối cùng thuyết phục được họ.


    Tô Quân Hàn!
    Nguyện vì em lưu lại phàm trần.
    Nguyện vì em hạ mình dỗ ngọt.
    Nguyện vì em bẻ gãy đôi cánh.
    Nguyện vì em rời bỏ phụ mẫu.
    Nguyện vì em, phụ cả thiên hạ.
    Bởi vì... Anh biết em cần anh!
     
    Bài viết mới
    Nghiệt ngôn chi quốc
    Nghiệt ngôn chi quốc bởi Sắc Lang, 27/7/18 lúc 22:28
    Mùa đông hoa mai nở
    Mùa đông hoa mai nở bởi Ngày Nắng, 21/7/18 lúc 21:48
    Chỉnh sửa cuối: 25/11/17
    Lazy Libra, via a mobile device, 30/8/17
  2. Hãy chà đạp Hập đi

    Hãy chà đạp Hập đi ~ Bông cúc nhỏ của Ed ~ Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    531
    Đã được thích:
    1,135
    Điểm thành tích:
    2,479
    Ứ ừ :))) Thương cô lắm mới qua quăng gạch về xây nhà nài :)))

    Nội dung: Theo tôi thấy thì tiến triển quá nhanh, người đọc không kịp hiểu hết nội dung truyện.
    Ví dụ như phần này:
    Phần này tôi hoàn toàn khong hiểu gì luôn. Thiên Ninh vào nhà là thế nào? Tại sao Quân Hàn lại phản ứng như vậy? Đoạn hội thoại trở nên lạc lõng và mất sự liên kết.
    Cách viết quá nhanh làm nội dung trở nên gượng gạo và rời rạc. Nhiều đoạn tôi phải đọc đi đọc lại mới có thể hiểu rõ.

    Còn cái đoạn này nữa. Người đối thoại với Thiên Ninh là ai? Tại sao người đó nói "cố chấp"?
    Truyện của cô thiếu yếu tố miêu tả. Nếu nói tổng quan về cốt truyện thì ok, nhưng phần diễn đạt lại chưa ổn, không thể hiện được ý muốn người viết.
    Phần phân chia giữa ngôi kể của Thiên Ninh và Quân Hàn làm tôi thấy hơi...lệch. Quân Hàn cả một đoạn dài mà Thiên Ninh được mấy dòng cụt ngủn :)))

    Trình bày: Phần trình bày thì bình thường rồi, không nhắc tới nữa.

    Hình tượng nhân vật: Quân Hàn thấy giống thanh niên 12 hơn là 21 :))) yêu đồ ăn vặt, nhõng nhẽo giống con gái :))) nghi bạn này cong từ thơ bé :)))
    Thiên Ninh không được miêu tả rõ lắm, nhưng cách viết của cô làm tôi thấy thanh niên hay tỏ ra kun ngầu thế nào ấy :)) trả lời nói năng cọc lốc không rõ ràng. Đoạn tình cảm cũng không có gì để nói.

    *trấm nước mắt* lâu lâu đi comt tôi hơi khắt khe quá, hãy thông cảm! Dù sao thì với hơn 2h đồng hồ tôi nghĩ cũng là ổn rồi :)))
    Thế thôi, ngày lành. Chờ đến ngày cô qua chọi đá fic tôi :)))
     
    Lazy Libra thích bài này.
  3. Chi Tước

    Chi Tước Listen To The Rhythm Of The Falling Rain Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    1,123
    Điểm thành tích:
    470
    ~> lỗi đánh máy

    ~> lủng củng, không hiểu gì hết

    Từ này không hợp đâu, thừa nữa. Vì ở trên có nói là muốn vào đó cơ mà

    Hy chỉ muốn nói một điều, Hy không hiểu gì hết, nhất là đoạn cuối, chả biết ai nói với ai nữa, rắc rối và rất mơ hồ.
     
  4. Lazy Libra

    Lazy Libra Lung Nguyệt Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    13/7/16
    Bài viết:
    857
    Đã được thích:
    1,483
    Điểm thành tích:
    218
    Thật ra là có ba người nói với Thiên Ninh: cha, Thiên hậu và Ngọc Đế.
    Ngay từ đầu chỉ có chủ thụ thôi, nhưng khúc đó vì tình tiết mới để thành như vợi /_\

    Hình tượng thì... Tôi thuộc dạng sủng thụ, thích mấy bé thụ phải dễ cưng một chút, tạc mao cũng được. Cơ mà ẻm hông có yêu đồ ăn vặt a ~
    Uhm... Tôi đã suy nghĩ rất nhiều cái kết, nhưng đều không thoả đáng. Cuối cùng là để OE, nên hình ảnh Thiên Ninh bị mờ nhạt đi, không rõ ràng. Nhưng mờ, người ta dù gì cũng là con trai của Thiên tướng nga, ngạo kiều có sẵn trong máu = ))

    Còn những cái khác thì tôi cũng không còn gì để nói nữa.
    Viết theo cảm tính nên nó không được chất lượng lắm T^T

    Mơn cô vì cái comt sâu dài <3


    Ý ở chỗ vô thức đó là, Quân Hàn chỉ mới nghĩ đến thôi, không biết rằng chân đã tự đi (nhanh) rồi, sau đó mới để ý.
    Hụ hụ, mị viết liên tục - gần như là một mạch - nên cũng không được trau chuốt lắm :'(

    Thực xin lỗi vì đã gây sự khó hiểu cho Hy *chấm khăn*
     
    Lazy Libra, via a mobile device, 31/8/17
    Chi Tước thích bài này.

Chia sẻ trang này