Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Bức tranh cuối cùng

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 4/6/17.

By SharaAnna on 4/6/17 lúc 20:22
  1. SharaAnna

    SharaAnna
    —❖ Đào Huyền Thoại ❖ —
    Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    542
    Đã được thích:
    604
    Điểm thành tích:
    944
    [​IMG]
    Design by Leo
    Title: Bức tranh cuối cùng

    Author: Ayaka

    Category: Tragedi, daily life, fluff

    Rating: K+

    Length: One - shot

    Status: Complete

    Warning:

    -Cứ theo luật mà làm.


    -oOo-​


    Gương mặt cô tèm lem nước mắt, tóc tai bù xù, trán dính nhớp nháp những tóc là tóc.

    “Mẹ…mẹ ơi!”

    “Mẹ!!”

    “…”

    Tiếng gào thét vang khắp hành lang lạnh lẽo.

    Trong đêm tối, tiếng gào đau đớn nghe rõ mồn một. Nỗi đau phát ra từ cổ họng vang vọng trong đêm, tiếng khóc lóc ứ đọng lại thành những tiếng rên đứt đoạn, nghe đến rợn người.

    Cô ta ôm lấy mắt, đôi tay rớm máu đập tan tất cả đồ vật bằng thủy tinh ở trong phòng. Vẫn chưa thấy người cô cần, trước mắt lại chỉ có màn đêm bao trùm, cô ta điên cuồng đá cửa, móng tay ghì chặt cánh cửa gỗ mà cào cấu.

    “Mẹ!!”

    Tiếng “mẹ” vọng lại từ không trung, như mũi tên xé gió đập vào trái tim trống rỗng của cô. Cô ta gục xuống đất, ôm lấy mặt. Nước mắt hòa theo máu lăn dài từ cổ tay xuống ngực. Giọng cô ta lạc đi, khản đặc. Cô ta dùng nốt sức lực cuối cùng gọi tên người cô ta cần.

    Sau đó, cô không thấy gì nữa, đôi tai chỉ còn nghe được tiếng bà ta gọi tên cô. Cô nằm im bất động, lòng thổn thức. Bà ta lao đến đỡ cô, ôm cô vào lòng. Nhìn cánh tay và cổ trầy trụa vết thương của cô, nhìn đống hỗn độn nhuốm máu người vương vãi trên sàn, bà ta khiếp đảm rống lên. Bà ôm lấy cô, khóc lóc, đôi tay run run áp vào đôi mắt cô, vỗ về.

    “Đừng hoảng…nghe ta…không được sợ…”

    Giọng bà nghe chẳng rõ. Đôi tay không thôi xoa đôi mắt cho cô.

    Đêm đó trong kí ức cô, là một quãng thời gian khá dài.



    Cô không nhớ mình đã thiếp đi bao lâu, chỉ biết rằng khi cô tỉnh lại, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là ánh mặt trời le lói sau rèm cửa.


    -oOo-


    Nắng sớm đổ lên căn phòng một màu vàng nhẹ nhàng.

    Căn phòng nhỏ ngập tràn mùi ngai ngái của màu vẽ, trên tường treo chi chít những bức tranh rực rỡ được đóng khung. Một cô gái ngồi lên chiếc bàn duy nhất được kê trong phòng, đôi tay nhỏ nhắn cầm cọ vẽ lướt lên trang giấy đặt trên giá. Màu sắc trên bức tranh ngày càng nhiều, từng lớp màu chồng lên nhau. Nhưng dường như vẫn chưa thỏa lòng, cô bất lực thở dài, xé bức tranh rồi vò nát tờ giấy.

    Thực mệt.

    Cô chống tay lên cằm, đôi mắt mơ màng hướng ra ngoài cửa sổ. Trên bệ cửa sổ là những khóm hoa đương nở, trên lá còn vương lại vài giọt nước. Cánh hoa mịn màng lay động trước gió. Mây trắng hững hờ, nắng vàng mong manh như sương. Sân trường vắng bóng người nên không gian càng thêm yên tĩnh.

    Yên lặng đến phát buồn. Cô mím môi, mắt vẫn nhìn trân trân một điểm ngoài cửa sổ.



    Một tiếng động xé tan sự yên ắng vốn có trong phòng, đánh gãy mạch cảm xúc mơ màng của cô. Cô đảo mắt, ngồi thẳng dậy, cố nghe ra thứ âm thanh kì lạ ấy.

    Gió mang theo tiếng đàn réo rắt từ nơi đâu vang ra xa.

    Khẽ nghiêng nghiêng cái đầu, mái tóc nâu nhạt rũ xuống bờ vai. Ngoài cô ra còn có người đến trường sớm như vậy sao? Cô thầm nghĩ.

    Tính tò mò nổi lên kèm theo tiếng đàn hút hồn người buộc cô đi đến nơi vang lên tiếng đàn đó.





    Vườn trường cách lớp mỹ thuật không xa lắm. Mất vài bước chân, cô đã đứng đối diện với khu vườn rộng thênh thang. Sau trường bạt ngàn cỏ xanh. Hoa vàng điểm xuyết trên thảm cỏ xanh mướt. Cô nấp mình sau bồn hoa gần đó. Điệu bộ lén la lén lút ấy cứ như cô mắc phải trọng tội. Cô ngước mắt nhìn phía trước.

    Bóng lưng anh cô độc trong tiếng đàn buồn bã.

    Nắng sớm ban mai nhảy nhót trên ngón tay anh. Gió nhè nhẹ luồn qua mái tóc anh. Những cách hoa trắng như ngọc khẽ rung rinh theo tiếng nhạc. Mọi thứ yên tĩnh đến lạ. Dường như thiên nhiên cũng đắm chìm trong âm thanh ấy.

    Cô ngẩn người, gần như quên cả việc hít thở. Cô sợ hơi thở của cô khiến tiếng đàn trong trẻo ấy tan đi mất.

    Đứng ở chỗ này ngắm người ta, thật là rõ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bờ vai anh rất rộng, đem lại cho cô một cảm giác thật bình yên. Mái tóc anh hơi động trước gió, đôi mắt anh nhắm hờ, bờ mi dài rũ xuống. Một tay anh ôm lấy chiếc đàn ghi ta. Tay anh rất đẹp, ngón tay thon dài khẽ nhảy múa trên dây đàn. Tiếng đàn từ tay anh thanh thoát, nghe đến dịu lòng.

    Cô ngồi đó nhìn anh rất lâu, rất chăm chú. Mỗi lần gương mặt anh hơi nghiêng sang một bên, cơ thể cô hơi run lên, gò má thoáng hồng.

    Trong nắng mai, khuôn mặt nhìn nghiêng của anh dần lộ rõ. Sống mũi anh rất thẳng, môi mỏng có chút nhợt nhạt.

    Anh là ai vậy? Cô chưa từng thấy anh.

    “Xin chào…” Cô mở lời.

    Anh xoay người lại nhìn cô, gương mặt anh thần sầu, dường như có chút bất ngờ.

    “Xin chào.” Nhưng anh vẫn nở nụ cười, lịch sự đáp lại.

    Thoáng thất vẻ mặt không mấy hân hoan của anh, cô cúi người chào anh rồi quay gót rời khỏi vườn.

    Có lẽ tâm trạng anh ta không tốt. Cô cũng biết bản thân mình tự nhiên xuất hiện là vô cùng thừa thãi. Nên để anh ta ở một mình thì hơn.


    -oOo-​


    Anh giống như ánh nắng ấm áp. Anh xa vời khó nắm bắt. Cô gặp anh cũng chỉ là tình cờ, cô thích anh có lẽ là do con tim trong một khắc bỗng loạn nhịp.

    Nhớ một lần, một trong số người bạn của cô từng nói: hai người không có duyên phận, dù có ở gần nhau thì sớm muộn cũng sẽ xa nhau. Nếu hai người thuộc về nhau, dù có xa cách muôn trùng, cuối cùng vẫn về bên nhau. Thế gian này, thứ luôn luôn thay đổi, thứ khó hiểu nhất chính là “tình”.

    Duyên phận là sự tình cờ hai người đến với nhau hay là có sự sắp đặt?

    Nghĩ đến đây, lòng cô lại dấy lên nỗi thất vọng. Ừ, anh và cô chỉ là tình cờ. Cô và anh không có duyên, càng không có phận.

    Nhưng nếu mọi chuyện diễn ra theo sự suy đoán của cô thì đã tốt. Cô từng nghĩ hôm ấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cô gặp anh. Nhưng không phải, người tính không bằng trời tính.

    Hôm nay, cô gặp lại người ấy.

    Vẫn là nơi cũ, bãi cỏ xanh mướt một màu chào đón tiếng nhạc của anh. Bầu trời xanh đem giai điệu ngọt ngào ấy vang xa nơi phương trời.

    Lại thêm một lần nữa, cô lại đắm chìm trong khúc nhạc du dương ấy.

    Thêm một lần nữa, cô lặng lẽ ngắm anh từ phía xa.

    Càng ngắm cô càng cảm thấy anh thật thu hút. Vậy ra anh có thể khiến những người gặp anh lần đầu tiên bị anh hút hồn, có thể khiến những cô gái mơ mộng về bạch mã hoàng tử thích anh từ cái nhìn đầu tiên.



    Mọi vật trước mắt cô sẽ là một bức tranh hoàn hảo nếu như đôi mắt cô vẫn còn nhìn thấy.

    Bóng tối phủ dần lên đôi mắt. Thế giới trong cô tưởng như đang dần suy sụp. Chấm dứt tại đây sao?

    Không, không được. Ánh sáng, áng sáng…cô muốn nó!


    “Đừng hoảng…Nghe ta…không được phép sợ…”



    Cô không được sợ. Cô phải làm gì đây? Bình tĩnh…không, nhất định phải bình tĩnh…!

    Cô hoảng loạn, đầu óc cô rối bời, hàng tá suy nghĩ rối ren như mớ bòng bong, lộn xộn. Mồ hôi lạnh rịn khắp trán. Tay cô run rẩy, bám chặt vào thân cây. Mắt nhắm chặt lại. Rồi mở ra kiếm tìm ánh sáng.

    Bình tĩnh…Cô cố gắng kìm nén lo sợ. Cô trấn tĩnh lại sự hoảng loạn đang dấy lên. Hơi thở cô gấp gáp, cô ôm chặt lấy hai mắt, cô gắng hít thở thật đều.

    Cô muốn phát điên lên, cô muốn đập tất cả những thứ cô chạm vào. Sao cô chưa thấy lại được? Tại sao? Cô ôm lấy mắt, ép mình phải nhẫn nhịn. Cả người cô run lên.

    Thà bắt cô bị mù, bắt cô sống mãi trong bóng tối đi cho rồi.

    Còn hơn là hành hạ cô, ép cô phải sống giữa ranh giới mong manh với bóng tối và ánh sáng.

    Thà cô mãi mãi chẳng nhìn thấy gì, còn hơn là để cô nhìn thấy thế giới đẹp đẽ này rồi bắt cô từ bỏ, hành hạ cô trong đau khổ.


    Một lát sau, mọi thứ dần trở lại bình thường, cô lại nhìn thấy ánh sáng, nhìn thấy mọi vật.

    Thực sợ…

    Cô mệt nhoài, ngồi thụp xuống gốc cây thở hồng hộc.

    Liệu…đây có phải lần cuối cô gặp anh không?





    Hàng đêm, cô luôn thấp thỏm không thôi. Đầu óc cô lại nghĩ tới anh, nhớ tới bóng lưng rộng ấy, dường như trái tim cô lấp đầy hình ảnh của anh, đôi khi trong đầu cô lại vang lên khúc nhạc quen thuộc ấy.

    Tiếng đàn ấy là thứ giúp cô gặp anh, nó giống như sợi chỉ đỏ giúp cô đến gần anh vậy.

    Anh à, chỉ cần một ánh nhìn của anh thôi, liệu có cao xa quá không? Cô ngày ngày đến vường trường như một thói quen, rồi đợi anh đến, nghe anh đàn, nghe anh hát. Tiếng hát của anh trầm lặng, khiến cho gia điệu mang cái buồn man mác, vọng về trong tâm trí cô.

    Cô luôn ở phía sau nhìn anh, nhưng anh chưa từng quay lại nhìn cô dù chỉ một lần. Mỗi lần như vậy, cô đều tự an ủi bản thân, rằng anh không biết có người luôn dõi theo anh. Nhưng cô cứ mãi trốn ở nơi đây, thì cô thích anh đến thế nào cũng chỉ một mình cô biết.

    Đau, nhỉ?

    Cô thích anh, thích luôn cả khúc nhạc anh đàn, yêu luôn cả tiếng hát của anh. Cô thầm thương anh như vậy. Nhưng nào anh có biết.

    “Cô, có tư cách gì để thích anh?”





    Cô ngồi dựa cằm lên giá vẽ, thở dài. Bút chưa được cầm lên, giấy cũng chỉ là một trang trắng. Ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ. Trời đang mưa, từng hạt từng hạt đập vào cửa kính rồi chảy thành những vệt dài lóng lánh.

    Cô không thể cầm bút vẽ nổi. Ngắm mưa hồi lâu, sao lòng cô trống trải thế này?

    Gặp anh dần trở thành một thói quen, lắng nghe anh đàn, tiếng hát của anh dần hình thành trong cô những thứ không thể thiếu.

    Cô đến bên cửa sổ, mở toang của kính. Mưa lạnh hắt vào bên trong. Cô đưa tay ra hứng mưa. Một cảm giác buốt lạnh lan từ tay ra khắp cơ thể.


    Cảm hứng đã không còn, dù có ngồi đây cả buổi đi chăng nữa cũng không thể vẽ thêm được gì. Nghĩ vậy, cô bèn thu dọn đồ đạc rồi đeo cặp, vác túi, loạng choạng rời đi.



    ...



    Chưa có trống vào tiết nên hiện giờ lớp cô đang loạn như cái chợ. Cô ngồi thu mình ở một góc cuối lớp, lật tập vẽ ra úp lên mặt.

    Thật ồn.

    Và dù cô khoanh tay trước ngực, dùng tập vở che mặt lại, muốn được bình yên thì đám bạn trong lớp cũng chẳng quan tâm.

    Có lẽ một phần vì chán ghét phải thấy vẻ mặt u buồn rũ rượi của cô, phần vì không muốn động vào người trầm tính như cô.

    Cô không phải người năng động, cũng không phải người hướng ngoại. Nếu đem cô đặt vào cái lớp này thì quả thực cô sớm bị nhấn chìm. Vì cô lầm lì, cô ít nói. Vì cô không có gì nổi bật.

    Nếu như, họ còn biết đôi mắt này có vấn đề, có lẽ cô sớm bị biến thành một cái bóng trong lớp này.

    Nhưng có sao đâu. Bất luận kẻ đời nói gì đi chăng nữa, cô cũng chẳng bận tâm. Vì cô sinh ra không phải để sống sao cho vừa lòng họ.

    Đang thả tâm hồn mình trôi theo những dòng suy nghĩ, mắt cô lại không nhìn rõ mọi thứ. Cũng may là không đến mức mọi thứ tối om, chỉ là trước mắt tưởng như có sương mù giăng vậy.

    Cô lắc đầu thật mạnh, quyển sách bị rơi xuống đất.



    Nãy giờ từ lúc đặt chân vào lớp Giang mới để ý thấy cô bạn mình ngồi thu lu một xó ở góc lớp, đầu không ngừng lắc qua lắc lại.

    Trời đất, bạn cô hôm nay lại thiếu ngủ rồi lên lớp tranh thủ ngủ mơ sao?

    Giang thôi nói chuyện với đám bạn, đi xuống phía cuối lớp. Nhỏ nhặt tập vẽ trên đất đặt lên bàn, không quên véo vào má cô bạn mình một cái.

    “Ái...” Dường như cái véo của nhỏ đủ mạnh để kéo con người kia trở về với thực tại.

    “Ái ớ gì. Mơ màng đến anh nào đấy?” Giang không bận tâm đến ánh mắt của người kia, nhỏ khẽ lật từng trang giấy xem những bức tranh bạn cô vẽ.

    “Mơ được vậy chắc tốt.” Cô cười trừ. Dù có mơ thì liệu có thành sự thật không? Có lẽ không.

    Giang là người bạn duy nhất trong cuộc đời cô. Nói nhưu vậy không phải là quá khiêm tốn. Kì thực, không phải khi lên cấp ba cô mới bị xem thường, mà là ngay từ khi còn bé, cô đã là kẻ vô hình trong mắt mọi người.


    Giang hòa đồng, vui tính, mạnh mẽ, trái ngược hoàn toàn với cô. Nhỏ dám chơi với cô, dám trở thành bạn của cô, quả thực ban đầu cô nghĩ đó là một giấc mơ hão huyền.

    “Này, có ai từng nói mày là sinh vật không biết cười chưa?”

    “Có lẽ rồi…”

    “Cười lên đi. Nếu mày cười nhiều, cuộc sống của mày sẽ vui vẻ hơn đấy!” Nhỏ ngồi lên bàn, kéo khóe môi của cô cong lên.

    Cô cười khổ. Nếu như nụ cười có thể khiến đôi mắt này bình thường…thì cô đã cười cả nghìn lần rồi, không, mà là cô sẽ cười như điên, sẽ cười đến rách cả miệng rồi.

    Cô nhìn Giang, gương mặt nhỏ chẳng có biểu cảm gì cả. Hiện tại cô đang suy nghĩ xem có nên hỏi nhỏ chuyện này không. Nhưng lại sợ nhỏ sẽ cười nhạo cô, nói cô không có tư cách. Giằng co tư tưởng hồi lâu, rốt cục cô cũng lấy hết can đảm để lay cánh tay Giang.

    “Gì hở?”

    “Hỏi mày cái này được không?” Cô lý nhí.

    “...”

    Sau đó là những câu rất nhỏ, như tiếng muỗi kêu ấy.

    Một lát sau, đám bạn trong lớp cô thấy ở cuối lớp có hai con người đang thì thầm bàn tán âm mưu gì đó, chỉ biết Mai Giang mở to mắt hết cỡ rồi lại tủm tỉm cười nói gì đó. Cô dám chắc gương mặt khi ấy của nhỏ rất là mưu mô! Đến khi tiếng chuông reo vào lớp thì đám bạn trong lớp giật mình khi nghe tiếng hét đầy quyền lực của Mai Giang.

    “Ồ ồ, Hứa Mỹ Linh, mày gặp hắn rồi sao?”

    “Mày quả thật đúng là ngốc hết phần thiên hạ.”

    “Rốt cuộc mày cô độc đến mức nào mà đến hắn cũng không biết?”

    Cái câu nói nửa chừng đầy bí ẩn đấy khiến chúng nó xúm lại mắt chữ A mồm chữ O nhìn cô và nhỏ.



    -oOo-​



    Sau khi được Mai Giang kể lể mọi thứ, cô mới hiểu được mình may mắn đến nhường nào.

    Trong trường này, không nữ sinh nào không biết đến tên anh. Vậy mà cô không hề biết đến danh tiếng của anh. Giống như một con cá lạc vào thế giới của thiên nga vậy.

    Anh là ngôi sao của cuộc đời họ, nhưng lại là thứ mà họ không thể nắm bắt. Họ chỉ có thể trông thấy bóng lưng anh, gương mặt nhìn nghiêng của anh qua những bức ảnh chụp vội, rồi xúc động đến mức phải hét lên. Nhưng tuyệt nhiên chưa ai từng bắt gặp anh ở trường. Đó phải chăng là một phần khiến anh thần bí và quyến rũ trong mắt bọn họ? Ngay cả bạn bè trong lớp anh, chỉ có số ít nói rằng họ từng trông thấy anh một lần.

    Chỉ từng nhìn một lần thôi, còn có nhìn kỹ khuôn mặt anh hay không thì lại là một chuyện khác.

    Anh hiếm khi xuất hiện trước bạn bè, sự hiện diện của anh còn hiếm hơn cả mưa sao băng. Vậy mà cô, một người rất đỗi bình thường, và còn tệ hơn là chưa từng nghe đến tên anh, lại gặp được anh.

    Không chỉ một lần, mà còn rất nhiều lần nữa chứ.

    Giữa hàng trăm hàng nghìn con người, cô lại là người duy nhất trông thấy anh mỗi ngày, là người đầu tiên nghe giọng ca của anh. Liệu đó có phải là duyên phận không? Hay chỉ là sự trùng hợp đến ngỡ ngàng?

    Cô cố tìm cách xua đuổi hình ảnh ra khỏi tâm trí mình, cố trấn tĩnh con tim mình đang loạn nhịp. Nhưng sao mà khó quá.

    Hiện đang là giờ nghỉ trưa, có lẽ bạn bè cô đã xuống càn quét sập canteen rồi. Lớp học vắng bóng người, bàn ghế xếp ngay ngắn thành bốn đường thẳng, chỉ có một vài chiếc bàn lộn xộn sau cuộc vật lộn của bọn tiểu quỷ kia.

    Nắng gay gắt đổ vào phòng, bóng cô dài lêu nghêu in lên nền gạch.

    Không hiểu sao tự nhiên cô nhớ tới tiếng đàn của anh quá. Từng giai điệu êm đềm, du dương luồn vào tai, đánh thức giác quan của con người. Mỗi khi như vậy, bóng hình anh lại hiện lên trong đầu cô.

    Thật đẹp.

    Ôn nhu, dịu dàng như ánh trăng, thu hút, lôi cuốn như nắng mai.

    Nhưng, cô không có thứ gì hoàn hảo để sánh được với anh.

    Và một kẻ không thể nhìn thấy ánh sáng, anh có chấp nhận không?

    Nhưng mà…cô muốn làm bạn với anh, dù chỉ một lần thôi.

    Cô muốn cô ở bên anh, lắng nghe anh hát.

    Nếu đổi những đớn đau một đời để nhận lấy một thời hạnh phúc.

    Có đáng đổi không?

    Có lẽ là có…



    -oOo-​



    Cuộc sống của cô sau ngày chạm mặt anh chỉ gói gọn trong hai từ “chờ đợi”. Mỗi sáng đi học là cô lại xách cặp ngồi im ở chỗ cũ chờ anh, rồi mỗi khi tan học lại lao thân đến lớp piano đứng đực người ra đó chờ tiếng đàn của anh.

    Đến bây giờ chính cô còn không ngờ cô kiên trì theo đuổi anh đến thế.

    Nhưng tất nhiên mọi thứ đều diễn ra trong thầm lặng. Chẳng ai hay, ngoại trừ cô.





    Hôm nay, anh không đến...

    Ngày anh không đến, nắng vàng rải đầy trên thảm cỏ, nhưng chẳng thể rực rỡ như trước kia. Ngày anh vắng mặt, bầu trời vẫn xanh, mây vẫn trắng, nhưng trời chẳng thể tươi, mây chẳng thể đẹp.

    Là do anh, hay là do lòng người trống trải, nên nhìn đâu cũng thấy u sầu?

    Cô lẳng lặng xách đồ đến chốn cũ. Chốn cũ ấy, chính là căn phòng rực rỡ sắc màu của cô.

    Lướt qua một gian phòng rộng lớn, có tiếng đàn của ai đánh thức sự chú ý của cô. Cô hơi ngước mắt lên nhìn. Qua khung cửa sổ, cô thấy một ai đó đang ngồi trước cây đàn piano. Căn phòng rộng lớn, chỉ có độc một màu trắng thanh thoát, chiếc đàn piano màu đen nổi bật như một điểm nhấn giữa nền trắng.

    Anh mặc chiếc áo sơ mi đen, để hở hai cúc đầu. Ngón tay thon dài lướt trên bàn phím, nhảy múa theo tiếng đàn đẹp đẽ.

    Là anh.

    Cô rướn người, tựa cằm vào bệ cửa sổ. Nhìn anh hàng ngày như vậy, có thể coi là niềm vui không? Cô cứ tưởng anh chỉ biết chơi đàn ghi ta, nhưng không ngờ anh còn thành thạo cả piano nữa. Cô cứ mê mẩn đứng đấy nhìn anh, lắng nghe âm thanh bay bổng.

    Gian phòng lấp đầy tiếng nhạc. Anh ngồi chính giữa căn phòng cùng chiếc đàn, cô đứng bên ngoài nhìn vào bên trong qua chiếc cửa sổ.

    Bối cảnh như vậy, thực là quen.

    Anh mở mắt, ngoảnh mặt sang phía bên cửa sổ.

    Cô lặng người, việc thở lúc này hình như không còn quan trọng nữa.

    Cô có thể nhớ rõ cảm xúc khi ấy. Mọi thứ xung quanh cô dường như ngừng lại, cô tưởng mình khi ấy đang ngừng thở. Gương mặt anh, cô nhìn thật rõ.

    Đẹp như tượng tạc vậy.

    Bốn mắt giao nhau, tiếng đàn vang trong không trung cũng dừng lại. Không gian vắng lặng, chỉ có hai người họ nhìn nhau.

    Sự tĩnh lặng ngột ngạt khiến cô bừng tỉnh. Nhận thấy việc nhìn người khác chăm chú như vậy thật đáng xấu hổ.

    Cô cúi gập người xuống thay cho lời chào rồi ôm chiếc túi chạy đi.

    Cô bỏ chạy, để lại con người vẻ mặt ngơ ngác nhìn theo cô.

    “Nhóc con nào vậy?”


    Chạy một đoạn khá xa, cô mới dừng lại. Đây không phải là cảm xúc bối rối hay xấu hổ của một cô gái đang tuổi thanh xuân, cô chạy đi vì sợ cô nhận lầm người.

    Anh thực khác. Không giống anh của những ngày trước.



    -oOo-​



    Mỗi ngày trôi qua, cô đều nhận ra rằng da mặt cô càng lúc càng dày. Trước đây, mỗi khi làm việc gì bị bắt quả tang ngay tại trận, hôm sau nhất định cô khổ sở làm đủ mọi cách để tránh mặt người ta. Chỉ cần nhớ lại những việc xấu hổ đó thôi là cô đã không đủ dũng khí để nhìn mặt họ rồi. Nhưng giờ đây, cô không những không tránh mặt anh mà còn đến vườn trường nhiều hơn.

    Thanh xuân mà, đem lòng thích một người thì ta vẫn còn sức để theo đuổi, còn hy vọng để yêu. Mỗi ngày, ở bên cạnh người mình thích, cuộc sống nhàm chán sẽ dần biến thành những tháng ngày rong ruổi ngập tràn ánh hồng.

    Cô ngó khắp nơi, thảm cỏ xanh vẫn chỉ có ánh nắng chan hòa. Cố gắng đợi thêm một lúc nữa, mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi. Đôi mày khẽ chau lại, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ đến nữa.

    Đây không phải là yêu. Chỉ có thể coi là cảm xúc thích một người nhất thời thôi. Nhưng sao khi anh đi rồi, lòng cô lại trống trải thế này?

    Toan quay lưng đi về, cô thấy bóng ai đó đang đứng chắc trước mặt.

    Anh đang đứng ngay trước mắt cô. Thật gần.

    Anh đang mỉm cười. Cô ngẩn người trong vài phút, rồi ngó khắp vườn xem anh đang cười với ai. Xem ra cả cái nơi thênh thang bạt ngàn này chỉ có cô và anh.

    “Chào em!”

    “Vâng, chào anh…”

    Gương mặt anh hiện rõ hơn cả lần trước. Cô cúi gằm mặt xuống, sợ lại đối mặt với anh. Phải rồi, liệu anh còn nhận ra cô không nhỉ?

    “Em là người hay theo dõi anh hả?” Anh thản nhiên hỏi cô. Nó như một gáo nước lạnh dội lên đầu cô. Trong mắt anh cô là đứa xấu xa như vậy à?

    “Dạ…nào em dám. Chỉ là tình cờ thôi.” Lúc này cô không biết nên giấu mặt mình vào đâu.

    Nhận ra anh cũng không quá khó gần như lời Giang nói, cô mạnh dạn dò hỏi.

    “Anh tên gì thế? Sao anh ít khi xuất hiên vậy? Em còn nghĩ anh là học sinh mới cơ.” Cô hào hứng hỏi anh, đôi mắt không giấu nổi niềm vui.

    “Anh tên Thiên.” Anh cười.

    “Ầy, sao ngắn gọn vậy?”

    Cô hỏi anh ba câu, anh trả lời bằng ba từ?

    Anh nhìn vẻ mặt bất bình của cô, khẽ cười. Cô nhìn anh, rồi chợt nhận ra: hóa ra anh thích cười đến thế.

    “Em thích nghe nhạc hở?”

    “Sao anh biết vậy?” Kì thực cô không thích âm nhạc cho lắm, nhưng vì thích anh nên cô đâm ra mới nghe nhạc nhiều hơn.

    “Mỗi lần anh chơi đàn đều thấy em đứng một góc nghe, có lẽ do em thích.”

    Cô và anh có lẽ nói chuyện rất hợp nhau. Cô chưa bao giờ nói chuyện nhiều với người lần đâu tiên tiếp xúc. Kể cũng thật lạ.

    Phải chăng anh cũng giống cô, nên khi tiếp xúc với anh, cô cũng cảm thấy ở anh có điểm chung nào đó?

    Trời sáng hẳn. Đến khi trống vào tiết, cô mới chào tạm biệt anh rồi lên lớp.

    Cô không để anh nói câu nào đã đi, anh chỉ biết đứng đó cười trừ.





    “A, anh ơi!” Cô gọi anh, cánh tay giơ lên không trung vẫy liên tục.

    Anh cũng vui vẻ vẫy tay chào nó. Dù khoảng cách hơi xa, nhưng cô có thể nhìn rõ khuôn mặt đẹp rạng rỡ của anh khi ấy. Đứng dưới ánh mặt trời lung linh, cô càng không thể quên nụ cười ấy. Nếu Mai Giang mà trông thấy cảnh này, ắt hẳn sẽ gào lên rồi ngất đi vì sung sướng.

    Cô chạy đến, ngồi xuống bên cạnh anh. Rồi tiếp đó là những câu chuyện của hai người.

    Từ sau lần gặp mặt ấy, cô và anh tiếp xúc với nhau nhiều hơn. Cô vẫn giữ thói quen đến chốn cũ nghe tiếng đàn của anh. Anh vẫn ngồi nơi đó đợi cô, rồi khi cô đến anh sẵn lòng hát cho cô nghe.

    Cô ở bên anh nhiều hơn. Cô đã chứng kiến vô vàn những lần anh ngượng ngùng trước câu hỏi vớ vẩn của cô, những lần anh mỉm cười trước câu chuyện dở tệ của cô. Cô dám cá rằng đám nữ sinh mà nhìn thấy, kiểu gì anh cũng là nguyên nhân khiến họ mất máu, hoặc anh trở thành kẻ xấu xa khi đánh cắp trái tim của họ.

    “Em tên gì? Bữa trước em chạy về lớp nhanh quá, anh không kịp hỏi.”

    “Em tên Linh. Hứa Mỹ Linh!” Cô nói thật rõ tên cô, gần như cô muốn anh phải nhớ tới cái tên này.

    Tiếng đàn ngân nga, không gian mênh mông dường như bó hẹp lại, chỉ có cô và anh.





    “Thử nhìn xuống kia đi em. Rất đẹp đó.” Anh nắm chặt lấy tay cô, ngón tay anh đan chặt vào ngón tay cô.

    Cô kiễng chân lên, nhìn theo hướng tay anh chỉ.

    Không gian mở ra trước mắt. Đứng ở trên này cô thấy mình thật cao, cả thành phố sầm uất thu vào tầm mắt. Gió lùa vào từng chân tơ kẽ tóc, thật mát. Cô hơi dang hai tay, gió như muốn nâng cơ thể cô vậy. Khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận mùi vị của cơn gió lỡ để quên trên khuôn mặt.

    “Anh, thật thích!”

    Cô hét lên, âm vang trong không gian vô tận. Anh cũng bật cười thành tiếng. Tiếng cười của anh lúc này nghe thanh thoát đến lạ.

    Đang lúc vui vẻ như vậy thì mọi thứ trở về với bóng tối. Trước mắt cô, chẳng còn những hàng cây xanh mướt một màu, chẳng còn tia nắng hạ nhảy nhót khắp nơi, cô cũng không thể thấy ánh đèn chớp nhoáng của thành phố.

    Mọi thứ. Đen tối. Một màn đêm. Tuyệt vọng và đáng sợ.

    Không, mắt cô!

    Căn bệnh lại tái phát. Cô cần phải trấn tĩnh lại, nhưng đứng trước người cô thương, sao cô có thể để anh biết được cơ chứ. Nếu biết rồi, sẽ chẳng còn ai muốn ở bên cô.

    Ah, cô nhắm mắt rồi mở ra, nhắm, rồi mở. Cô làm đủ mọi cách để đôi mắt nhận thấy ánh dương.

    Mọi thứ lờ mờ hiện ra trước tầm nhìn của cô. Cô đau đớn thốt ra tiếng rên rỉ.

    Lưng cô lấm tấm mồ hôi, gió luồn vào khiến người cô run lên vì lạnh.

    Cô lặng lẽ quay sang nhìn anh. Anh vẫn nắm lấy tay cô, ánh mắt anh vẫn hướng xuống phía dưới đô thị. Cô muốn khắc sâu gương mặt anh vào tâm trí mình. Chính vì căn bệnh, cô chẳng thể nhìn rõ sự đau thương cùng nụ cười u uất của anh lúc này.

    “Đây là nơi anh thường đến những lúc tuyệt vọng nhất.”

    Cô nghe vậy, trái tim càng rỉ máu. Nhưng cô biết làm gì bây giờ, cô chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay anh.

    “Anh biết không, em thích anh đấy…”



    -oOo-


    Hôm nay, một ngày mưa.

    Anh ngồi dưới màn mưa trắng xóa, buồn bã gảy nên từng nốt nhạc. Âm thanh thâm trầm hòa tan trong tiếng mưa rơi, trong tiếng mưa thì thầm.

    Mưa lạnh xối lên cây đàn màu nâu, mưa lạnh lùng làm ướt người anh. Anh để mặc tất cả, ngón tay anh tê dại trong làn mưa lạnh. Anh cất tiếng hát, tiếng hát buồn bã cùng tiếng đàn cô đơn vang mãi trong cơn mưa.

    “Tại sao?” Câu hỏi này, không biết anh đã nói biết bao lần. Nhưng câu trả lời, lại chẳng thể có. Tại sao lại là anh?

    “Sao luôn là tôi?” Anh gào lên đau đớn, tiếng mưa át đi nỗi đau đớn tột cùng ấy. Anh muốn phát điên lên, anh muốn vất tất cả mọi thứ.

    Tiếng đàn ngưng lại. Chỉ còn tiếng gào hét đau đáu của anh. Đôi môi anh nhợt nhạt, gương mặt anh xanh xao. Anh ngửng mặt lên trời, để mưa rơi xuống mắt, xuống má. “Tại sao? Tại sao luôn là tôi?”

    Giữa hàng triệu con người, sao cứ nhất thiết phải là anh. Anh đã gặp được cô gái mà anh muốn dành cả đời để bảo vệ. Cớ sao lại muốn cướp đi mạng sống của anh?

    Tay anh siết chặt lấy tờ giấy, mưa chẳng thể làm nhòe đi những dòng chữ thẳng tắp ấy. Từng con chữ như lưỡi dao lạnh lùng cứa đứt trái tim anh.

    Khuôn mặt anh đẫm nước. Là nước mưa hay nước mắt?

    Chưa bao giờ anh yếu lòng đến mức này. Anh ôm lấy ngực trái, anh cố ngăn cái đau đớn đang bóp nghẹt trái tim anh.

    Và lần đầu tiên anh khóc.

    Linh!





    Cô ngắm từng giọt nước như những hạt trân châu lấp đầy cửa sổ. Từng giọt, từng giọt, như mảnh thủy tinh găm chặt vào lòng cô.

    Hôm nay, mưa đến. Bất chợt, nhẹ nhàng, như lần đầu tiên anh đến bên cô vậy.

    Cô lôi giá vẽ, một xấp giấy, bút và một số thứ đồ lỉnh khỉnh khác từ trong chiếc túi ra. Hình ảnh ấy hiện rõ mồn một hơn bao giờ hết. Ánh mắt anh, gương mặt anh, đôi tay anh, bóng lưng anh, cô muốn lưu lại chúng. Để có lỡ như sau này, khi thị lực của cô giảm, đôi mắt cô không còn nhìn rõ như trước, cô vẫn có thể chạm vào bức tranh ấy, nhớ lại những kí ức về anh.

    Cô chỉ mong cô luôn nhớ tới anh. Vì cô chưa từng mơ rằng anh là của cô.

    Vừa vẽ, cô vừa khóc. Khóc trong thầm lặng.

    Không có tiếng nức nở đầy xót xa, không có tiếng rên đau xé lòng, chỉ có những giọt nước mắt chạy xuống môi.

    Anh xa vời như vậy, cô nào có dám sánh. Anh đẹp đến chói mắt, cô nào có đủ sức chạm tới. Anh hoàn hảo như một vị sứ, anh đẹp không tì vết trong lòng bất cứ ai. Cô là ai mà dám đến cạnh anh? Những ngày qua, được nhìn thấy anh, đã là niềm hạnh phúc quá lớn rồi. Cô quá bình thường để sánh bước cùng anh.

    Cô tự ti. Về đôi mắt của mình.

    Mắt cô từng rất đẹp. Như ánh sao đêm. Nhưng thời gian khiến nó dần thành màn đêm u ám. Đôi mắt cô, từng là một niềm tự hào. Nhưng mắt cô...sẽ có một ngày, đôi mắt này sẽ chẳng còn sáng, sẽ chẳng còn nhìn thấy anh nữa.

    Cô, phải nói với anh như thế nào đây?



    -oOo-​



    Thêm một ngày mưa. Bầu trời xám xịt, mưa nặng hạt giăng bốn phía.

    Giữa khu vườn, cô ngồi tựa vào vai anh. Anh ngồi dưới mưa, làm điểm tựa bình yên của cuộc đời cô.

    Khúc nhạc vang lên, mang theo cả vết thương không bao giờ khép miệng trong lòng anh. Tiếng hát của cô, chứa đựng bao nỗi thống khổ.

    Cô đưa tay hứng mưa. Mưa rất giống anh. Mưa chợt đến rồi chợt đi. Mưa buồn, mưa trầm lặng. Anh đặt chân đến cuộc đời cô, rồi cũng có một ngày cô sẽ bất lực nhìn bóng lưng anh dần khuất khỏi đời cô.

    Mưa rơi xuống vai cô. Mỗi giọt rơi xuỗng là mỗi lúc nỗi đau đâm xuống lòng cô. Cổ họng cô nghẹn cứng lại.

    Cô cẩn thận đưa cho anh một bức tranh. Anh buông cây đàn trong tay, đón lấy nó.

    “Đây là?”

    “Đó là lần đầu tiên em gặp anh…”

    Bức tranh như thước phim đưa hai người trở về quãng thời gian vui vẻ ấy. Không đau buồn, không nước mắt. Trong bức tranh, cô đứng đằng sau nhìn anh, anh đang nhắm mắt, ngón tay anh đùa nghịch trên dây đàn. Dưới chân họ là thảm cỏ xanh điểm xuyết hoa trắng. Vừa thực vừa ảo.

    “Anh à, nếu một ngày, anh nhận ra em không hoàn hảo, anh có từ bỏ em không?”

    “Linh?” Anh siết chặt tay cô, cô đưa cho anh bức tranh này, rồi nói những lời này là có ý gì?

    “Đến lúc em phải nới với anh điều này rồi.”

    Cô cố kìm nén mọi cảm xúc vỡ òa trong lòng.

    “Mắt em vốn không tốt. Khi em lên bảy, một đêm, khi em thức dậy, trước mắt em chỉ có màu đen. Anh biết không, em nghĩ mắt em mù thật rồi. Nhưng đời trớ trêu lại để em nhìn thấy lại ánh sáng. Cứ thế, mắt em lại sáng, rồi có lúc nhìn mọi thứ thật mờ ảo, đôi khi còn không thấy gì nữa. Có một lúc nào đấy em sẽ chẳng thấy gì cả, có lúc, ánh sáng ngay tầm mắt em sẽ hóa thành màu đen. Anh có biết mỗi lần như vậy, em đều muốn chết đi không?”

    Anh có hiểu cảm giác khi ban nãy còn nhìn thấy ánh sáng mà bây giờ trước mắt chỉ có màu đen cô độc không?

    Cô ngừng một lát rồi nói tiếp.

    “Anh biết không? Trước đây, em từng nghĩ rằng nếu có thể lựa chọn giữa chết đi với sống với đôi mắt này, em đã chọn đi theo thần chết. Em chịu đau một lần còn hơn để cái đau đeo bám em dai dẳng.”

    Anh lắng nghe lời cô nói. Mỗi câu cô nói là nước mắt lại rơi, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng.

    Cô là người anh muốn bảo vệ. Vậy mà lúc này đây, anh chỉ có thể bất lực nhìn cô chịu đau khổ.

    “Anh…không ghét em sao?”

    “Làm sao anh lại ghét em được…Linh, em có thể quên anh không?”

    Anh đang nói ra lời anh không muốn nói nhất.

    “Không…không được!” Cô ôm chặt lấy cánh tay anh, cô nắm chặt lấy bàn tay anh.

    Cô ngờ mình không nghe rõ. Cô sợ một giây cô buông ra, anh sẽ rời xa cô mãi mãi, anh sẽ tan biến theo mưa.

    “Vì anh không phải một người có thể đi cùng em đến cuối con đường, số mệnh anh mong manh như sợi chỉ có thể bị lưỡi hái của tử thần chặt đứt bất kể lúc nào. Em chấp nhận được một người như vậy sao?”

    Từng lời anh nói hòa cùng tiếng mưa, nỗi lòng của anh, như lời của mưa thì thầm với nó.

    “Không…sao lại…?” Cô ngỡ nàng đến bật khóc. Anh làm sao vậy?

    “Linh, em…quên anh đi được không? Anh chỉ bảo vệ em đến đây thôi, vì anh có thể rời xa em…bất cứ lúc nào…”

    Anh gục vào vai nó. Nước mắt anh rơi xuống vai, chảy xuống cánh tay cô. Anh đấm mạnh lên ngực. Đau thật đấy, coslex bệnh nặng thêm rồi. Anh cười, đôi môi nhợt nhạt, thật xót.

    Lạnh.

    Cô biết anh nói ra lời này cũng không phải dễ dàng gì. Tất cả là tại anh. Anh đến với cuộc sống của cô, rồi bây giờ bắt cô phải quên anh sao?

    Nhưng cô không làm được.

    “Không, em sẽ chờ…nhất định anh phải trở về, nhé?”

    Hứa nhé?

    Anh sẽ trở về.

    Em sẽ chờ anh.


    -oOo-​



    Cô là người bất hạnh. Cô là người hiểu được nỗi sợ tột cùng khi phải sống trong bóng đêm. Cô sợ bóng đêm, cô luôn muốn tìm kiếm ánh sáng của đời mình. Cô đơn độc, cô tạo ra một vỏ bọc gai góc, để bất kì ai cũng không chạm được vào. Vì cô sợ tổn thương. Cô đã đánh mất vẻ đẹp thuần khiết, ngây ngô, cùng nụ cười không có bất kì toan tính gì mà lẽ ra ở cái tuổi thanh xuân nên có. Cô, trái tim cô mang một màu đen, như chính cuộc sống của cô.

    Anh, ánh nắng ấm áp thu hút bao ánh nhìn của người khác. Anh, niềm mơ ước của biết bao người. Anh đẹp tỏa nắng, anh rạng ngời như thế, ấy vậy mà cuộc sống của anh lên xuống biết bao thăng trầm, khổ ải. Anh có tài sắc, anh có gia thế, nhưng anh bạc mệnh. Cuộc đời không cho không bất cứ ai cái gì, nó cho anh mọi thứ tốt nhất, nhưng lại lấy đi của anh những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân.

    Anh và cô, biết rõ là ở bên sẽ đau khổ, hà cớ gì lại để cô xuất hiên bên cạnh anh, sao người chấp nhận cô lại chỉ có mình anh?

    Đời người cũng thật là lạ.

    Không đoán trước được điều gì.





    “Là cô ta?”

    “…”

    “Em hỏi là cô ta sao?”

    “…”

    “Anh điên rồi, Thiên!” Dương ôm lấy anh, gương mặt đờ đẫn nhìn anh đầy chua chát.

    “Em chẳng hiểu đâu…”

    “Chẳng hiểu, chẳng hiểu, chẳng hiểu! Anh lúc nào cũng nói thế. Em chẳng hiểu, vậy anh hiểu sao?” Dương hét lên. Nhìn anh cậu giờ phải nằm liệt giường trong bệnh viện, cậu không nhịn nổi. Cô ta là ai? Cô ta là gì trong mắt anh? Tại sao anh phải bảo vệ cô ta trong khi anh không còn sức bảo vệ mình?

    “Anh điên rồi. Anh nghĩ anh dầm mưa rồi thì ông trời sẽ động lòng mà làm anh khỏi bệnh sao?”

    Anh cậu điên rồi. Anh câu vì yêu mà điên rồi. Chỉ vì một đứa con gái mà đánh đổi cả sinh mệnh.

    Thiên nhìn cậu, ánh mắt anh đau đớn khẩn khoản xin cậu.

    “Có lẽ đêm nay, thực khó…” Anh thều thào.

    "Đừng nói nữa..." Dương gục mặt vào tay anh, đến khi nào cậu mới hiểu anh đây?

    Đôi mồi anh tái nhợt, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt anh không kìm được mà rơi.

    Bóng hình cô ấy lại hiện về.

    Bức tranh của cô, anh khẽ chạm lên nó. Anh nhẹ nhàng vuốt bờ vai cô. Đầu lưỡi anh đắng ngắt.

    Đau thật đấy.

    “Linh, chờ anh nhé?”

    Anh ích kỉ, muốn giữ cô lại. Nhưng lại chẳng thể thực hiện được lời hứa.

    Anh muốn xoa dịu nỗi đau của cô ấy, nhưng sự sống của chính mình anh còn không giữ nổi thì anh lấy đâu ra tư cách đó chứ?

    Đau, đau xé tâm can.

    Đau, đau lặng người.





    Sáng ngày 4 tháng 6, bầu trời u ám chẳng lấy một tia nắng.

    Trong bệnh viện vọng ra những tiếng khóc than. Ba mẹ cậu khóc đỏ hoe cả mắt, mẹ anh còn ngất lên ngất xuống, không tin nổi vào tai mình. Dương thẫn thờ ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của anh.

    Lời hứa vẫn chưa thành.

    Vậy mà...

    Anh ấy, đi rồi.

    Anh, bỏ cậu, bỏ cô ta, đi rồi.


    Tiếng đàn thuộc về mưa...
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 4/6/17
...Mạc Nhiễm...

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 4/6/17.

Chia sẻ trang này