Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Búp Bê Bị Lãng Quên

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Tang Tình Tích Tịch, 11/11/16.

  1. Tang Tình Tích Tịch

    Tang Tình Tích Tịch ►•§liver○¶ Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,695
    Đã được thích:
    2,397
    Điểm thành tích:
    186
    [​IMG]

    Tên truyện: Búp Bê Bị Lãng Quên

    Tác giả: Tích Lịch

    Thể loại: Drama

    Độ dài: Oneshot

    Tình trạng truyện: Hoàn

    Độ tuổi: K

    Cảnh báo:

    Comment trên 15 từ, không spam, không gây war, tuân thủ luật Đào Viên Trấn.
    *
    Đô thị hôm nay vẫn ồn ào như ngày nào. Khói bụi nghi ngút phủ kín cả con đường như làn sương mù dày đặc. Dòng người tấp nập, lặng lẽ lướt qua nhanh, không một ai quan tâm đến ai. Họ vẫn đặt công việc của bản thân lên hàng đầu kể cả những người từng là bạn thân của nhau khi gặp lại cũng chả thể chào hỏi vài lời. Ai nói Thế Giới này đẹp tươi ? Là ai nói thế giới này tốt đẹp ? Thế giới này vốn chỉ một màu sắc. Dù con người có trang trí cho bên ngoài phồn vinh, cao sang, rực rỡ bao nhiêu nhưng trong thâm tâm của họ lại lạnh lẽo, vô tâm bấy nhiêu.

    Những hàng cây thô kệch, già nua ở hai bên đường khẽ đu đưa theo gió thoảng. Lại một chiếc lá nữa rụng rơi nhưng sau đó, nó vẫn được cơn gió nâng niu đưa đẩy để rồi bay trôi đi đến phương nào mà chạm đến con đường xa lạ và lạnh buốt. Mặc cho người ta giẫm đạp, nó vẫn lặng lẽ, quạnh hiu nằm yên ở đấy nhưng cứ mỗi khi gió lại nổi lên, nó lại được nhẹ nhàng xoa dịu vết thương, kể cả những nỗi đau trên thân xác đến tận tâm can.

    Thiên nhiên là thế đấy ! Ít ra còn thấm đậm tình cảm chan hòa, ủ ấm, đùm bọc lẫn nhau. Tâm hồn của chúng được vẽ lên nhiều màu sắc rực rỡ và lung linh, không như con người chỉ duy nhất một màu xám.

    Ít ra những đứa trẻ ngây thơ vẫn còn giàu tình yêu thương sâu sắc. Chúng thật trong sáng biết bao. Dù có bao nhiêu lần ngã gục chúng vẫn đứng lên mà bước đi tiếp tục bấy nhiêu lần. Không dễ dàng từ bỏ, chúng có lòng nhân ái ấm áp...

    Liệu khi lớn lên chúng có thay đổi sau những lần gục ngã ? Liệu rằng khi lớn lên chúng vẫn còn giữ mãi nụ cười vô tư, hồn nhiên trong sáng ấy khi trái tim chúng đã bắt đầu biết đau ? Liệu khi lớn lên chúng sẽ bước lên những khó khăn và vươn đến đỉnh cao của sự thành công ? Liệu rằng khi lớn lên chúng sẽ không quá mù quáng chìm sâu vào tình yêu mà đi vào con đường sai trái ? Liệu chúng vẫn còn hạnh phúc khi bản thân đã bắt đầu biết cảm thấy cô đơn ? Liệu rằng nụ cười ấy sẽ mãi mãi tồn tại khi người thân, bạn bè, những người mà họ thương yêu đang dần xa lánh ? Liệu rằng chúng sẽ luôn mỉm cười khi cả thế giới đang muốn chống lại chúng ? . . .

    Lòng người rất dễ đổi thay, không một ai biết được những chuyện của tương lai sẽ như thế nào nhưng ở hiện tại, ít ra cậu vẫn còn là một đứa trẻ hồn nhiên vô tư ấy.

    Tiếng chuông gió kêu leng keng bên khung cửa sổ. Tiếng chuông đồng vẫn thường vang lên mỗi khi có khách đến. Phút chốc, đồng hồ đã điểm mười hai giờ trưa. Đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi mà cậu vẫn chưa biết chọn đồ chơi như thế nào.

    Ngày hôm qua, cậu nhận được tiền mẹ thưởng vì cậu đã đạt được điểm mười. Cậu mừng rỡ, có đứa trẻ nào mà chẳng mong muốn có thêm đồ chơi mới chứ nhưng ngay từ giờ phút này, cậu cảm thấy rất bối rối vì mãi chẳng tìm được vật nào hợp ý cả. Nếu cậu mà về trễ chắc chắn cậu sẽ bị mẹ mắng. Cậu thở dài đầy mệt mỏi. Có lẽ bác quản lý đã thấu hiểu được nỗi lòng của cậu. Bà điềm đạm bước đến và mỉm cười đầy hiền từ.

    - Ta có thể giúp được gì cho cháu ?

    Câu nói vừa thốt lên đúng lúc cậu vô tình lướt qua và dừng lại ở một nơi. Đôi mắt cậu sáng lên vì hiếu kỳ và tràn ngập niềm vui hớn hở. Cậu nhanh chân chạy đến nơi ấy và nói rằng :

    - Cháu muốn mua nó !

    Bác quản lý một phen kinh ngạc vô cùng. Ánh mắt ấy nhanh chóng dò xét lại con người của cậu. Cậu là một cậu bé khoảng sáu đến bảy tuổi, tay chân có hơi lắm lem nhưng gương mặt thì trông rất sáng sủa rạng ngời, lại còn có chút nghịch ngợm, tinh ranh. Đặc biệt, sâu trong đôi mắt đó là phấn khởi, là niềm vui, là sự hồn nhiên tròn sáng của một đứa trẻ đang lớn. Nhưng cậu là con trai, là con trai đấy ! Cớ sao con trai mà lại đi chơi búp bê chứ.

    Bác quản lý lại nhìn nó đầy nghi hoặc nhưng rồi khi bà nhìn thấy đôi mắt đầy trông chờ ấy, bà chỉ mỉm cười thoang thoảng. Thôi cứ mặc kệ vậy. Dù gì cậi cũng chỉ là một đứa trẻ, khi lớn lên rồi thì đứa trẻ nào cũng sẽ thay đổi mà thôi.

    - Được thôi !

    Con búp bê được gói lại cẩn thận và được đặt gọn gàng trong một cái túi giấy. Cậu mỉm cười hớn hở chào tạm biệt và chạy thật nhanh về nhà. Nhưng khi đến cổng rồi, cậu lại do dự không muốn bước thêm một bước nào nữa.

    Đứng trước cổng, cậu loay hoay nhìn xung quanh và giấu con búp bê đi vì cậu biết, khi gia đình mà biết được cậu mua thứ đồ chơi " kỳ quặc" này họ sẽ mắng. Cả những người khác nữa, ai biết họ sẽ nghĩ gì về cậu. Cậu biết được điều đó khi tình cờ bắt gặp được ánh mắt của bác quản lý khi nãy.

    Lén lúc len lỏi một hồi lâu cuối cùng cậu cũng an toàn mà đi vào phòng mình. Nhanh chóng đóng cửa lại, cậu tựa người vào tường và trượt xuống đầy mệt mỏi. Mãi đến bây giờ rốt cuộc cậu cũng được an tâm mà nghỉ ngơi. Đoạn, cậu lấy con búp bê ra. Ánh mắt cậu cậu sáng rực lên, đôi môi không ý thức mà hiện lên một đường cong đầy hoàn hảo.

    Thật đẹp làm sao. Trước mắt cậu là một cô bé búp bê xinh đẹp hoàn mỹ. Nó có một mái tóc màu đen óng mượt dài ngang hông được buông xõa xuống. Mái tóc mai dài chấm trên vai rũ xuống rẽ ngang hai bên và được buộc một dây ruy băng màu đỏ viền trắng làm cho gương mặt của cô càng thêm đáng yêu. Hàng mi cong lên khẽ khép lại tựa như đang ngủ che đi đôi mắt màu Sapphire ẩn hiện sau lớp mi ấy đượm chất ưu buồn. Nó có một khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, đôi môi màu đỏ mọng. Làn da trắng muốt, hồng hào và mềm mại tựa như thật. Vòng cổ của nó là một cái nơ màu đỏ bằng vải lụa lệch sang một bên và rũ xuống trông man mác ưu sầu. Khoác lên một chiếc váy màu đỏ đậm có đính nơ hồng và các sợi ruy băng màu vàng, xung quanh chiếc váy có những tầng lớp ren trắng xòe bong ra. Chiếc áo khoác bên ngoài cổ kín che đi thân áo bên trong được may vá tỉ mỉ và được đính lấy những chiếc khuy áo xinh xắn.

    Nghe nói lúc trước nó đã từng có chủ nhưng người ấy đã bỏ rơi nó. Anh đã bán nó cho bác quản lý cách đây ba tháng trước vì một lý do hết sức bình thường cũng như bao người khác. Anh đã không còn yêu thích cô bé như lúc trước, tình cảm của anh dành cho nó cũng phai dần nhạt qua năm tháng. Với cả đống công việc bừa bộn và chồng chất lên nhau khiến anh mệt mỏi, không thể ở bên chăm sóc nó được như trước. Và rồi anh chán nản, anh đã để nó cô đơn một mình ở một nơi đầy xa lạ. Vì là do anh chăm sóc nó khá tốt và sau đó nó được đặt lại trong tủ kính nên vẫn còn mới toanh dù đã suốt bảy tháng trời. Nó được bán lại nhưng lạ thay không ai đồng ý mua nó cả. Cho đến nay cậu chính là người chủ thứ hai của nó. Có lẽ con búp bê đã tự tìm chủ cho mình ? Cậu đã mua nó trong một dịp hết sức tình cờ. Chắc chắn đó chính là định mệnh.

    .

    .

    .
    Thoáng chốc đã mười tám năm trôi qua, cậu đã lớn và thực sự trưởng thành. Cô bé búp bê đã được đặt trong tủ kín tự bao giờ. Cậu chăm sóc nó rất tốt, hằng ngày cậu đều ở bên cạnh nó nhưng còn bây giờ thì sao ? Có lẽ chỉ mình nó vẫn còn giữ lại những ký ức đẹp đẽ ấy. Sau bao nhiêu năm, cậu dần dần lớn lên, rốt cuộc cậu cũng giống y hệt như người chủ cũ của nó. Tình cảm của cậu đã phai nhạt dần theo năm tháng. Ngược lại, nó yêu cậu rất nhiều nhưng lại chẳng biết nói ra làm sao vì nó chỉ là một con búp bê vô tri vô giác, mặc cho người ta điều khiển nó cũng không thể phản kháng hay làm được gì. Nó chỉ còn cách chấp nhận nỗi đau này. Suốt bao nhiêu năm qua, đã rất nhiều lần nó nhìn thấy cậu khóc, khác với những lần trước cậu tựa đầu vào vai nó còn bây giờ, cậu chỉ có thể lặng yên một mình. Đã bao nhiêu lần nó thấy cậu cười nhưng là cười với một người con gái khác, cũng chính là người mà cậu rất yêu thương.

    Đau ! Đau lắm ! Một con búp bê vốn không nên có cảm xúc nhưng nó lại cảm thấy trái tim nhói đau như ngàn nhát dao cứa vào vậy, lòng ngực nó quặn thắt, tâm can như càng bị siết chặt hơn. Tim ơi, đừng đau nữa được không ? Nó đáng lý ra không nên tồn tại mà. Nó đáng lý ra đã chết từ lâu rồi nhưng cậu đã hồi sinh nó, cậu đã chữa lành vết thương của nó, cậu đã làm nó sống lại,... còn bây giờ thì sao ? Chỉ là thất vọng, chỉ là đau đớn đang cùng nhau ùa về bao quanh trái tim của nó.

    Cả căn phòng trống trải, nó ngồi trên chiếc bàn gỗ, kế bên là một khung ảnh đã bám đầy bụi bặm. Căn nhà đổ nát và cũ kỹ. Cậu đã bỏ rơi nó. Cậu đã ghét bỏ nó. Cậu đã để nó ở lại một mình. Cậu đã quên mất nó. Cậu đã lừa dối nó... Nó cười đắng. Rốt cuộc con người ai ai cũng giống nhau. Một khi cái mới xuất hiện họ sẽ nhanh chóng lãng quên đi những thứ cũ kỹ ấy. Dù cho nó có chất chứa bao nhiêu kỷ niệm. Dù cho nó có xinh đẹp đến mấy. Dù cho nó có hoàn hảo đến mấy. Dù nó cho có gắn bó đến mấy... Nó vẫn bị lãng quên. Con búp bê gục đầu xuống, đôi mi miên man dần khép lại. Đôi mắt Sapphire giờ chỉ còn là nỗi vô vọng và trống trải. Từng sợi tóc khẽ bay theo cơn gió nhẹ.

    - Cảm... ơn... gió... đã... an ủi...

    Nó cười. Ánh mắt bây giờ chỉ còn là nỗi lạnh giá, vô tâm, hoàn toàn không có một cảm xúc. Nó bây giờ cũng giống như những con búp bê bình thường khác. Nó dần dần mất đi ý thức. Hàng mi một lúc càng rung động nhiều hơn và đang dường như khép lại. Không... Không... Không... Nó không muốn ngủ nữa nhưng nó chịu đựng đau khổ đến tận bây giờ là đã đủ lắm rồi, nó phải nghỉ ngơi chứ. Ngủ là một chuyện hết sức bình thường với nó mà. Tình cảm của cậu dành cho nó cũng đã tan biến đi tất cả. Nó... đành chấp nhận thôi. Lần này nó cũng không biết đến bao giờ mới có thể tỉnh dậy nhưng, nó đã biết trước được kết quả là như thế nào rồi... Giấc ngủ lần này... là một giấc ngủ không bao giờ chấm dứt. Một giấc ngủ được chôn sâu cùng với bao nhiêu kỷ niệm. Một giấc ngủ không bao giờ kết thúc.

    Tia ánh sáng cuối cùng mà nó nhìn thấy đang dần lụi tàn và tắt hẳn. Xung quanh nó chỉ là bóng tối. Một lần nữa gió lại thổi lên. Lại một lần nữa nó mỉm cười. Gió đã thổi bay đi tất cả. Thân xác của cô bé búp bê vô thức ngã xuống chiếc bàn gỗ đầy bụi bặm. Cơ thể nó đang dần hóa thành cát bụi, tan biến vào hư không, tan biến vào cơn gió lạnh lẽo ấy. Hằng động sót lại trong con mắt trái, trên khóa mi bỗng dưng rơi xuống một thứ chất lỏng mặn nồng đầy chua xót. Những nỗi đau, những kỷ niệm, những niềm vui, những hạnh phúc,... tất cả giờ chẳng còn lại gì. Gió đã cướp tất cả đi mất, gió cuốn trôi mọi thứ, kể cả thứ báu vật quý giá nhất mà nó đã nâng nịu, trân trọng, gìn giữ suốt bao nhiêu năm qua. Tất cả chẳng còn bỏ sót lại gì.

    Đâu đây là tiếng bước chân quen thuộc ..

    - Lee à... Em đang ở đâu ?

    Cậu cất tiếng gọi nhưng không tìm thấy cô bé. Điều đầu tiên cậu nhìn thấy khi bước vào căn phòng chính là tấm ảnh đã cũ kỹ ở ngay trên chiếc bàn gỗ đã mục nát. Tấm ảnh đã phai màu nhưng vẫn còn rõ nét, hình ảnh của mỉm cười lúc còn đang ở tuổi mười bảy, nhưng hình ảnh của con búp bê trong đấy... đã bị nhòe đi.

    Giọt nước mắt cuối cùng còn sót lại đang dần tan biến theo cơn gió. Linh hồn của nó cũng chả còn ở đây. Thể xác của nó cũng chẳng còn nữa.

    Đã quá trễ rồi.

    Nó cười nhưng đầy bi ai.

    " Vĩnh biệt. "

    End.

    " Hãy trân trọng những gì mình đang có để bản thân ta không hối hận. "
    " Hãy mỉm cười trước khi mọi thứ đã... quá muộn."
     
    Quan tâm nhiều
    Bài viết mới
    Chỉnh sửa cuối: 11/11/16
  2. Chi Tước

    Chi Tước Listen To The Rhythm Of The Falling Rain Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    1,123
    Điểm thành tích:
    470
    Nói thật là...cảm động!!!
    Fic rất hay, chan chứa đầy tình cảm. Nhất là đoạn cuối, phải gọi là một nghệ thuật :))
    Tóm lại là hoàn hảo >.<
    Chúc fic đông khách!
    Hóng fic mới nữa nhé!!!
     
    Tang Tình Tích Tịch thích bài này.
  3. Lazy Libra

    Lazy Libra Lung Nguyệt Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    13/7/16
    Bài viết:
    857
    Đã được thích:
    1,483
    Điểm thành tích:
    218
    Thật sự là tôi mất khá lâu mới có thể beta xong cho cô...

    Cốt truyện tốt. Lỗi cô mắc phải thường xuyên nhất cũng là một lỗi thông thường đối với hầu hết các author -
    lặp từ.
    Thôi, không nói nhiều nữa, cô click vào spoiler ở dưới đi :3

    Đô thị hôm nay vẫn ồn ào như ngày nào. Khói bụi nghi ngút phủ kín cả con đường như làn sương mù dày đặc. Dòng người tấp nập, lặng lẽ lướt qua nhanh, không một ai quan tâm đến ai. Họ vẫn đặt công việc của bản thân lên hàng đầu kể cả những người từng là bạn thân của nhau khi gặp lại cũng chả thể chào hỏi vài lời. Ai nói Thế Giới này đẹp tươi ? Là ai nói thế giới này tốt đẹp ? Thế giới này vốn chỉ một màu sắc. Dù con người có trang trí cho bên ngoài phồn vinh, cao sang, rực rỡ bao nhiêu nhưng trong thâm tâm của họ lại lạnh lẽo, vô tâm bấy nhiêu. -> Dù con người có tạo cho bản thân một vẻ ngoài hoàn hảo, cao sang, rực rỡ đến đâu, thì bên trong, họ vẫn là lạnh lùng, là vô tâm mà thôi.
    => Hơi gượng, hơn nữa câu có văn nói
    => Không cần viết hoa
    => Từ đồng nghĩa, cô nên thay thay từ khác


    Những hàng cây thô kệch, già nua ở hai bên đường khẽ đu đưa theo gió thoảng. Lại một chiếc lá nữa rụng rơi nhưng sau đó, nó vẫn được cơn gió nâng niu đưa đẩy để rồi bay trôi đi đến phương nào mà chạm đến con đường xa lạ và lạnh buốt. Mặc cho người ta giẫm đạp, nó vẫn lặng lẽ, quạnh hiu nằm yên ở đấy nhưng cứ mỗi khi gió lại nổi lên, nó lại được nhẹ nhàng xoa dịu vết thương, kể cả những nỗi đau trên thân xác đến tận tâm can.
    => Cả hai câu đều dài, đọc hết câu thì đã quên mất những gì ở đầu, vả lại còn hơi gượng. Cô nên ngắt ra bớt, dấu phẩy hoặc dấu chấm được đặt đúng lúc sẽ tốt hơn là cả một câu không ngưng nghỉ. Hơn nữa, ở câu thứ hai là chiếc là bay trôi (?) đi đến phương nào, nhưng câu cuối lại nói nó chỉ nằm yên, có mâu thuẫn giữa hai câu này.
    => Tôi nghĩ mình có thể sửa câu cuối thành: Mặc cho người đời giẫm đạp, nó vẫn nằm yên ở đấy, để rồi... Mỗi khi có cơn gió ngang qua, nó lại được xoa dịu vết thương, xoa dịu những nỗi đau từ thể xác đến tâm hồn.


    Thiên nhiên là thế đấy ! Ít ra còn thấm đậm tình cảm chan hòa, ủ ấm, đùm bọc lẫn nhau. Tâm hồn của chúng được vẽ lên nhiều màu sắc rực rỡ và lung linh, không như con người chỉ duy nhất một màu xám.
    => Những tính từ cô dùng không phù hợp cho lắm. Tôi nghĩ có thể sửa câu này thành: Ít ra chúng vẫn sống chan hoà, đùm bọc lẫn nhau.
    => Cô nên dùng dấu phẩy để ngăn cách hai câu này
    => Tâm hồn được vẽ lên nhiều màu sắc, không biết cô thế nào chứ bản thân tôi thấy nó cứ sai sai thế nào ý! Thiên nhiên, vốn dĩ nó đã có rất nhiều màu sắc, vô cùng rực rỡ và lung linh rồi, không cần ai tô vẽ gì nữa cả. Tôi biết, cô đang có ý ẩn dụ/hoán dụ, nhưng không phải lúc nào nghệ thuật nói quá cũng có tác dụng tốt.


    Ít ra những đứa trẻ ngây thơ vẫn còn giàu tình yêu thương sâu sắc. Chúng thật trong sáng biết bao. Dù có bao nhiêu lần ngã gục chúng vẫn đứng lên mà bước đi tiếp tục bấy nhiêu lần. Không dễ dàng từ bỏ, chúng có lòng nhân ái ấm áp...
    Đầu tiên, tôi muốn nói là đoạn này lặp từ "chúng" khá nhiều.
    => Nên bỏ hai từ tôi đã làm đậm. Từ thứ nhất, chẳng khác nào chỉ trong một từ đó mà cô đã tóm lược hết câu sau rồi, nên nó sẽ làm cho câu cảm phía sau bị dư đi.
    => Như tôi đã nói ở trên, đây là câu cảm, nên cô cần dùng dấu !
    => Không chỉ lặp từ như trên kia tôi đã nói, câu này còn lặp từ "lần". Hơn nữa, "bước đi tiếp tục" cũng hơi gượng.


    Liệu khi lớn lên chúng có thay đổi sau những lần gục ngã ? Liệu rằng khi lớn lên chúng vẫn còn giữ mãi nụ cười vô tư, hồn nhiên trong sáng ấy khi trái tim chúng đã bắt đầu biết đau ? Liệu khi lớn lên chúng sẽ bước lên những khó khăn và vươn đến đỉnh cao của sự thành công ? Liệu rằng khi lớn lên chúng sẽ không quá mù quáng chìm sâu vào tình yêu mà đi vào con đường sai trái ? Liệu chúng vẫn còn hạnh phúc khi bản thân đã bắt đầu biết cảm thấy cô đơn ? Liệu rằng nụ cười ấy sẽ mãi mãi tồn tại khi người thân, bạn bè, những người mà họ thương yêu đang dần xa lánh ? Liệu rằng chúng sẽ luôn mỉm cười khi cả thế giới đang muốn chống lại chúng ? . . .
    Đầu tiên, tôi muốn nói là tôi thật sự thích đoạn này, cô rất biết cách điệp ngữ. Ở phần cuối, cô sử dụng biện pháp nói quá có phần hơi phô trương. Chúng là ai mà cả thế giới muốn chống lại? :v

    Lòng người rất dễ đổi thay, không một ai biết được những chuyện của tương lai sẽ như thế nào nhưng ở hiện tại, ít ra cậu vẫn còn là một đứa trẻ hồn nhiên vô tư ấy.
    => Nên ngắt câu ở sau "như thế nào" và bỏ một số chỗ. Tôi nghĩ có thể sửa là: Lòng người [...] như thế nào. Nhưng hiện tại, cậu vẫn là một đứa trẻ hồn nhiên, vô tư như bao người đã từng.

    Tiếng chuông gió kêu leng keng bên khung cửa sổ. Tiếng chuông đồng vẫn thường vang lên mỗi khi có khách đến. Phút chốc, đồng hồ đã điểm mười hai giờ trưa. Đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi mà cậu vẫn chưa biết chọn đồ chơi như thế nào.
    => Lặp từ. Câu cuối có thể ghi là: Đã hơn hai tiếng trôi qua, nhưng cậu vẫn chưa biết nên chọn món đồ chơi nào.


    Ngày hôm qua, cậu nhận được tiền mẹ thưởng vì cậu đã đạt được điểm mười. Cậu mừng rỡ, có đứa trẻ nào mà chẳng mong muốn có thêm đồ chơi mới chứ nhưng ngay từ giờ phút này, cậu cảm thấy rất bối rối vì mãi chẳng tìm được vật nào hợp ý cả. Nếu cậu mà về trễ chắc chắn cậu sẽ bị mẹ mắng. Cậu thở dài đầy mệt mỏi. Có lẽ bác quản lý đã thấu hiểu được nỗi lòng của cậu. Bà điềm đạm bước đến và mỉm cười đầy hiền từ.
    => Lặp từ. Câu thứ hai thì quá dài và hoàn toàn có thể tách thành hai câu.
    => Có thể sửa là: Ngày hôm qua, cậu nhận được tiền thưởng từ mẹ vì con mười đỏ chót trong bài thi. Như bao đứa trẻ khác, cậu cũng mừng rỡ, cũng muốn có thêm thật nhiều đồ chơi mới. Nhưng trong giờ phút này, cậu lại bối rối khi mãi chẳng tìm được món nào ưng ý cả. Nếu về trễ, chắn chắn là cậu sẽ bị mẹ mắng. Nghe thấy tiếng thở dài đầy mệt mỏi của một đứa trẻ, bác quản lí phần nào khó hiểu. Nhưng rồi, bỏ qua thứ cảm xúc đó, bà điềm đạm bước đến, mỉm cười hiền từ với cậu:


    - Ta có thể giúp được gì cho cháu ?

    Câu nói vừa thốt lên đúng lúc cậu vô tình lướt qua và dừng lại ở một nơi. Đôi mắt cậu sáng lên vì hiếu kỳ và tràn ngập niềm vui hớn hở. Cậu nhanh chân chạy đến nơi ấy và nói rằng :

    - Cháu muốn mua nó !

    Bác quản lý một phen kinh ngạc vô cùng. Ánh mắt ấy nhanh chóng dò xét lại con người của cậu. Cậu là một cậu bé khoảng sáu đến bảy tuổi, tay chân có hơi lắm lem nhưng gương mặt thì trông rất sáng sủa rạng ngời, lại còn có chút nghịch ngợm, tinh ranh. Đặc biệt, sâu trong đôi mắt đó là phấn khởi, là niềm vui, là sự hồn nhiên tròn sáng của một đứa trẻ đang lớn. Nhưng cậu là con trai, là con trai đấy ! Cớ sao con trai mà lại đi chơi búp bê chứ.
    => Nên bỏ từ "một phen", "ấy" và "lại". Dù gì trước đó bà cũng chưa dò xét cậu nên không thể dùng "lại", có thể thay "ấy" bằng "của bà"
    => Cô có thấy những ba từ "cậu được đặt gần nhau không?
    => Câu thứ ba dài, nhưng ổn, cái tôi muốn nói là từ "lắm lem" nó sai chính tả kìa!
    => Ý kiến cá nhân, ý kiến cá nhân, tròn sáng là cái giề thế?
    => Dấu hỏi, chấm thang, cả hai hoặc dấu (!?) cho câu cuối.


    Bác quản lý lại nhìn nó đầy nghi hoặc nhưng rồi khi bà nhìn thấy đôi mắt đầy trông chờ ấy, bà chỉ mỉm cười thoang thoảng. Thôi cứ mặc kệ vậy. Dù gì cậi cũng chỉ là một đứa trẻ, khi lớn lên rồi thì đứa trẻ nào cũng sẽ thay đổi mà thôi.
    => "nó" ở đây là con búp bê hay là cậu bé vậy?
    => Lặp từ "bà
    => Câu thứ hai dùng dấu chấm thang
    => Câu cuối lỗi type, lặp từ "đứa trẻ"


    - Được thôi !

    Con búp bê được gói lại cẩn thận và được đặt gọn gàng trong một cái túi giấy. Cậu mỉm cười hớn hở chào tạm biệt và chạy thật nhanh về nhà. Nhưng khi đến cổng rồi, cậu lại do dự không muốn bước thêm một bước nào nữa.
    => Lặp từ "được". Btw, tôi tò mò muốn biết nếu chỗ cậu bé mua con búp bê là có thật thì sao nhỉ? Sao cô có thể miêu tả một người gói búp bê xong bỏ vô tui giấy đưa cho khách vậy? ._____.

    Đứng trước cổng, cậu loay hoay nhìn xung quanh và giấu con búp bê đi vì cậu biết, khi gia đình mà biết được cậu mua thứ đồ chơi " kỳ quặc" này họ sẽ mắng. Cả những người khác nữa, ai biết họ sẽ nghĩ gì về cậu. Cậu biết được điều đó khi tình cờ bắt gặp được ánh mắt của bác quản lý khi nãy.
    => Lặp hai từ "cậu" và "biết"
    => Những người khác là ai a? Anw, câu này dùng dấu chấm thang nhe!
    => Lặp từ


    Lén lúc len lỏi một hồi lâu cuối cùng cậu cũng an toàn mà đi vào phòng mình. Nhanh chóng đóng cửa lại, cậu tựa người vào tường và trượt xuống đầy mệt mỏi. Mãi đến bây giờ rốt cuộc cậu cũng được an tâm nghỉ ngơi. Đoạn, cậu lấy con búp bê ra. Ánh mắt cậu cậu sáng rực lên, đôi môi không ý thức mà hiện lên một đường cong đầy hoàn hảo.
    => Câu thứ ba, cô không nên thêm hai từ đó vào
    => Câu cuối, lỗi type
    => Không hẳn là sai nhưng dùng từ "vô thức" sẽ hay hơn.


    Thật đẹp làm sao. Trước mắt cậu là một cô bé búp bê xinh đẹp hoàn mỹ. Nó có một mái tóc màu đen óng mượt dài ngang hông được buông xõa xuống. Mái tóc mai dài chấm trên vai rũ xuống rẽ ngang hai bên và được buộc một dây ruy băng màu đỏ viền trắng làm cho gương mặt của càng thêm đáng yêu. Hàng mi cong lên khẽ khép lại tựa như đang ngủ che đi đôi mắt màu Sapphire ẩn hiện sau lớp mi ấy đượm chất ưu buồn. Nó có một khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, đôi môi màu đỏ mọng. Làn da trắng muốt, hồng hào và mềm mại tựa như thật. Vòng cổ của nó là một cái nơ màu đỏ bằng vải lụa lệch sang một bên và rũ xuống trông man mác ưu sầu. Khoác lên một chiếc váy màu đỏ đậm có đính nơ hồng và các sợi ruy băng màu vàng, xung quanh chiếc váy có những tầng lớp ren trắng xòe bong ra. Chiếc áo khoác bên ngoài cổ kín che đi thân áo bên trong được may vá tỉ mỉ và được đính lấy những chiếc khuy áo xinh xắn.
    => Câu đầu, dùng dấu chấm thang nhe!
    => Có lẽ sẽ có người không hiểu ý cô muốn nói đến khi dùng từ như vầy.
    => Anw, cô nên thống nhất xưng hô bằng một cách thôi, cho cả con búp bê và cậu bé. Thấy chữ "cô" chứ? Cô đang miêu tả con búp bê, thứ - mà - trước - đó - vừa - được - gọi - bằng - "nó" đới!


    Nghe nói lúc trước nó đã từng có chủ nhưng người ấy đã bỏ rơi nó. Anh đã bán nó cho bác quản lý cách đây ba tháng trước vì một lý do hết sức bình thường cũng như bao người khác. Anh đã không còn yêu thích cô bé như lúc trước, tình cảm của anh dành cho nó cũng phai dần nhạt qua năm tháng. Với cả đống công việc bừa bộn và chồng chất lên nhau khiến anh mệt mỏi, không thể ở bên chăm sóc nó được như trước. Và rồi anh chán nản, anh đã để nó cô đơn một mình ở một nơi đầy xa lạ. Vì là do anh chăm sóc nó khá tốt và sau đó nó được đặt lại trong tủ kính nên vẫn còn mới toanh dù đã suốt bảy tháng trời. Nó được bán lại nhưng lạ thay không ai đồng ý mua nó cả. Cho đến nay cậu chính là người chủ thứ hai của nó. Có lẽ con búp bê đã tự tìm chủ cho mình ? Cậu đã mua nó trong một dịp hết sức tình cờ. Chắc chắn đó chính là định mệnh.
    => Lặp từ "trước"
    => Không cần có từ "suốt" ở đây
    => Nên thêm "Bởi" vào đầu câu
    => Dấu chấm thang cho câu cuối


    .

    .

    .
    Thoáng chốc đã mười tám năm trôi qua, cậu đã lớn và thực sự trưởng thành. Cô bé búp bê đã được đặt trong tủ kín tự bao giờ. Cậu chăm sóc nó rất tốt, hằng ngày cậu đều ở bên cạnh nó nhưng còn bây giờ thì sao ? Có lẽ chỉ mình nó vẫn còn giữ lại những ký ức đẹp đẽ ấy. Sau bao nhiêu năm, cậu dần dần lớn lên, rốt cuộc cậu cũng giống y hệt như người chủ cũ của nó. Tình cảm của cậu đã phai nhạt dần theo năm tháng. Ngược lại, nó yêu cậu rất nhiều nhưng lại chẳng biết nói ra làm sao vì nó chỉ là một con búp bê vô tri vô giác, mặc cho người ta điều khiển nó cũng không thể phản kháng hay làm được gì. Nó chỉ còn cách chấp nhận nỗi đau này. Suốt bao nhiêu năm qua, đã rất nhiều lần nó nhìn thấy cậu khóc, khác với những lần trước cậu tựa đầu vào vai nó còn bây giờ, cậu chỉ có thể lặng yên một mình. Đã bao nhiêu lần nó thấy cậu cười nhưng là cười với một người con gái khác, cũng chính là người mà cậu rất yêu thương.
    => Đều là lặp từ
    => Câu cuối, có thể ghi là "rất mực yêu thương"


    Đau ! Đau lắm ! Một con búp bê vốn không nên có cảm xúc nhưng nó lại cảm thấy trái tim nhói đau như ngàn nhát dao cứa vào vậy, lòng ngực nó quặn thắt, tâm can như càng bị siết chặt hơn. Tim ơi, đừng đau nữa được không ? Nó đáng lý ra không nên tồn tại mà. Nó đáng lý ra đã chết từ lâu rồi nhưng cậu đã hồi sinh nó, cậu đã chữa lành vết thương của nó, cậu đã làm nó sống lại,... còn bây giờ thì sao ? Chỉ là thất vọng, chỉ là đau đớn đang cùng nhau ùa về bao quanh trái tim của nó.
    => Ừ thì lặp từ :v

    Cả căn phòng trống trải, nó ngồi trên chiếc bàn gỗ, kế bên là một khung ảnh đã bám đầy bụi bặm. Căn nhà đổ nát và cũ kỹ. Cậu đã bỏ rơi nó. Cậu đã ghét bỏ nó. Cậu đã để nó ở lại một mình. Cậu đã quên mất nó. Cậu đã lừa dối nó... Nó cười đắng. Rốt cuộc con người ai ai cũng giống nhau. Một khi cái mới xuất hiện họ sẽ nhanh chóng lãng quên đi những thứ cũ kỹ ấy. Dù cho nó có chất chứa bao nhiêu kỷ niệm. Dù cho nó có xinh đẹp đến mấy. Dù cho nó có hoàn hảo đến mấy. Dù nó cho có gắn bó đến mấy... Nó vẫn bị lãng quên. Con búp bê gục đầu xuống, đôi mi miên man dần khép lại. Đôi mắt Sapphire giờ chỉ còn là nỗi vô vọng và trống trải. Từng sợi tóc khẽ bay theo cơn gió nhẹ.

    - Cảm... ơn... gió... đã... an ủi...

    Nó cười. Ánh mắt bây giờ chỉ còn là nỗi lạnh giá, vô tâm, hoàn toàn không có một cảm xúc. Nó bây giờ cũng giống như những con búp bê bình thường khác. Nó dần dần mất đi ý thức. Hàng mi một lúc càng rung động nhiều hơn và đang dường như khép lại. Không... Không... Không... Nó không muốn ngủ nữa nhưng nó chịu đựng đau khổ đến tận bây giờ là đã đủ lắm rồi, nó phải nghỉ ngơi chứ. Ngủ là một chuyện hết sức bình thường với nó mà. Tình cảm của cậu dành cho nó cũng đã tan biến đi tất cả. Nó... đành chấp nhận thôi. Lần này nó cũng không biết đến bao giờ mới có thể tỉnh dậy nhưng, nó đã biết trước được kết quả là như thế nào rồi... Giấc ngủ lần này... là một giấc ngủ không bao giờ chấm dứt. Một giấc ngủ được chôn sâu cùng với bao nhiêu kỷ niệm. Một giấc ngủ không bao giờ kết thúc.
    => Ngắt câu, dấu chấm thang~
    => tan biến rồi!
    => Ngắt câu part n~


    Tia ánh sáng cuối cùng mà nó nhìn thấy đang dần lụi tàn và tắt hẳn. Xung quanh nó chỉ là bóng tối. Một lần nữa gió lại thổi lên. Lại một lần nữa nó mỉm cười. Gió đã thổi bay đi tất cả. Thân xác của cô bé búp bê vô thức ngã xuống chiếc bàn gỗ đầy bụi bặm. Cơ thể nó đang dần hóa thành cát bụi, tan biến vào hư không, tan biến vào cơn gió lạnh lẽo ấy. Hằng động sót lại trong con mắt trái, trên khóa mi bỗng dưng rơi xuống một thứ chất lỏng mặn nồng đầy chua xót. Những nỗi đau, những kỷ niệm, những niềm vui, những hạnh phúc,... tất cả giờ chẳng còn lại gì. Gió đã cướp tất cả đi mất, gió cuốn trôi mọi thứ, kể cả
    thứ báu vật quý giá nhất mà nó đã nâng nịu, trân trọng, gìn giữ suốt bao nhiêu năm qua. Tất cả chẳng còn bỏ sót lại gì.
    => Lỗi type: Hành động, khóe mi, niu

    Đâu đây là tiếng bước chân quen thuộc ..

    - Lee à... Em đang ở đâu ?

    Cậu cất tiếng gọi nhưng không tìm thấy cô bé. Điều đầu tiên cậu nhìn thấy khi bước vào căn phòng chính là tấm ảnh đã cũ kỹ ở ngay trên chiếc bàn gỗ đã mục nát. Tấm ảnh đã phai màu nhưng vẫn còn rõ nét, hình ảnh của mỉm cười lúc còn đang ở tuổi mười bảy, nhưng hình ảnh của con búp bê trong đấy... đã bị nhòe đi.

    => Lủng củng

    Giọt nước mắt cuối cùng còn sót lại đang dần tan biến theo cơn gió. Linh hồn của nó cũng chả còn ở đây. Thể xác của nó cũng chẳng còn nữa.

    => Không cần ngắt câu, bỏ từ chả đầu tiên

    Đã quá trễ rồi.

    Nó cười nhưng đầy bi ai.
    => Không cần

    " Vĩnh biệt. "

    End.

    " Hãy trân trọng những gì mình đang có để bản thân ta không hối hận. "
    " Hãy mỉm cười trước khi mọi thứ đã... quá muộn."
    => Lủng củng, cô xem lại nhe
    P/s: Tôi hóng bản của cô :D
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/11/16
  4. Tang Tình Tích Tịch

    Tang Tình Tích Tịch ►•§liver○¶ Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,695
    Đã được thích:
    2,397
    Điểm thành tích:
    186
    Chào cô ~ Cảm ơn cô đã comment cho cái Fic mốc meo này của tôi :)))
    Về phần Beta của cô tôi cũng khá hài lòng nga ~ Nói chung là rất được (b) Về các lỗi, trước hết tôi sẽ nói về văn phong của tôi có giống giọng văn truyện conver, khó hiểu, từ ngữ lẫn lôn, và thú thật tôi hẹp kiến thức nga nên đôi khi cũng lúng túng trong vài đoạn văn :v Thật thì giọng văn của truyện này là nhẹ nhàng, tinh tế, có chút buồn nên các từ ngữ thừa là để cho đúng chất văn. Hơn nữa nói thật tính tôi đãng trí nên có lẽ sẽ nói về một vài chỗ cô góp ý nên bỏ, như từ " linh hồn nó cũng chả còn đây nữa " nếu bỏ từ chả thì sẽ ra linh hồn nó cũng còn ở đây ? Hoàn toàn sai nghĩa với những điều và ý của câu văn rồi nga :vv còn chữ " Hằng động " => Hành động cũng hoàn toàn sai rồi, ở đây hằn động đồng nghĩa với từ " còn sót lại " chứ không phải là hành động. Lý do tôi không dùng dấu chấm ! là do nếu dùng nó giọng văn sẽ mất đi cái nhẹ nhàng của nó, thật ra tôi cũng chả muốn nhấn mạnh điều gì đâu :vv Còn câu " mái tóc mai dài chấm đến vai " => tóc mai tức là nói về mấy lọng tóc mỏng mỏng lí nhí hay còn gọi là tóc con. Còn câu cả thế giới muốn chống lại chúng, chũng ở đây tức là ám chỉ những đứa trẻ, tôi cũng đã nói ở câu đầu, về phần lạp từ tôi thừa nhận là có, nhưng còn một vài chỗ lặp từ là có mục đích, mục đích này cũng giống như câu nói về Thiên Bình nghe điều gì đó rồi thát vọng khóc ấy, phần đó tôi có thể thông cảm. Thật ra tôi cũng không muốn nhắc đến truyện của ai trong truyện của tôi nhưng đành phải làm vậy thôi. Thật ra còn nhiều chỗ muốn nói mà tôi lười bomera's :vv nói câu này lại quên câu kia :vv Dù sao nếu đây là lần đầu tiên cô beta thì cũng khá tốt rồi. Cảm ơn cô đã comment và Beta cho truyện ~ Tôi sẽ cố gắng hơn trong những lần sau <3 Điểm Beta của cô là 6 nga :v
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/11/16
    Lazy Libra thích bài này.

Chia sẻ trang này