Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Cánh chim và máy bay

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 20/11/17.

By Phoenix Hy on 20/11/17 lúc 08:47
  1. Phoenix Hy

    Phoenix Hy ❝my 희망❞ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    1,901
    Đã được thích:
    1,075
    Điểm thành tích:
    610
    |Title| Cánh chim và máy bay

    |Author| Jasmine Hy

    |Category| Drama, General

    |Rating| K

    |Status| Done

    |Length| Oneshot


    ----------------------oO0Oo----------------------

    Vừa mở mắt dậy, tôi chợt nhận ra hôm nay là ngày tập bay đầu tiên. Tôi thấy hơi lạnh vì không có mẹ ở đây ấp ủ như mọi ngày. “Chắc là mẹ đi kiếm ăn rồi.” Tôi nghĩ vậy vì mẹ muốn tôi thật khỏe mạnh để tập bay. Tôi bước đi thật khoan thai trong chiếc tổ rơm rộng rãi, vỗ vỗ hai cánh như chuẩn bị bay lên. Nhưng tôi lại thấy sợ. Sợ khi không có mẹ ở đây, chỉ dẫn cho tôi. Làm sao tôi có thể biết được khi vừa nhảy ra khỏi tổ, vừa dang đôi cánh ra, nhỡ đâu tôi chẳng bay lên được mà lại đập mặt xuống đất thì sao? Một chú chó đi qua và ngoạm lấy tôi, sẽ cắn xé một cách ngon lành thì sao? Tôi thấy rùng cả mình. “Thảm cảnh đó chắc sẽ không xảy ra đâu nhỉ?” Tôi tự nhủ mình. Hai con ngươi tôi đăm đăm nhìn lên bầu trời trong xanh cao cả đó. Bầu trời êm ả biết bao! Rồi tôi sẽ được tự do bay lượn ở đó. Thật thích làm sao!

    Từ đằng xa, tôi thấy loáng thoáng bóng mẹ trở về. Đôi cánh dang rộng, lượn một vòng trên không rồi bay lại gần tổ. Tôi nhìn mẹ với một đôi mắt ngưỡng mộ cao cả. Ngày qua ngày, chôn mình trong tổ rơm ấm áp và nhìn lên bầu trời, tôi vẫn mơ được bay như mẹ vậy. À mà hôm nay tôi tập bay mà! Tôi sẽ sớm được như thế thôi. “Hồi hộp thật!.”

    Mẹ đặt đôi nhân cứng cáp lên một nhành cây gần sát ngay tổ. Trong miệng, mẹ còn ngậm một miếng mồi tươi ngon mà nhìn đã muốn ăn ngay lập tức.

    Tôi nhảy nhảy lại phía vành tổ, há to miệng để lấy thức ăn. Miếng mồi mới ngon làm sao! Mềm mềm lại còn thơm tho nữa. Không sao tả nổi! Mẹ tôi không như những chim mẹ khác, bà chỉ đẻ duy nhất một trứng mà thôi. Cũng vì vậy nên tất cả tình yêu thương của mẹ đều dành hết cho tôi. Tôi thấy rất hạnh phúc!

    Miếng mồi vừa yên vị trong bụng cũng là lúc mẹ bắt đầu chỉ dạy cho tôi những điều cơ bản nhất khi bay. Tôi lắng nghe và nhớ lấy thật kĩ những điều mẹ nói. Nó sẽ là tất cả trong hành trình tập bay này.

    Mẹ bảo tôi chuyền cành theo mẹ. Tôi đập cánh, cố gắng nhảy sang bên đó. Khoảng cách không xa lắm nhưng tôi thấy hơi sợ, cảm giác chân và cánh mình hơi run run. Mẹ đã chuyền sang cành khác, xa hơn rất nhiều. Tôi vỗ cánh nhè nhẹ rồi bay qua. “Vui quá!” Tôi bay được rồi đấy! Bay được rồi! Tôi hứng thú chuyền sang cành khác trước đôi mắt vui mừng của mẹ.

    Mấy ngày sau, tôi đã bay được một cách thuần thục. Những lần chao lượn tung cánh tự do đã nhiều hơn. Mẹ tôi rất hài lòng. Bà đã cho tôi một bầu trời rộng lớn

    Tôi đã lớn, đã đủ lông đủ cánh, cũng đến lúc phải tự do tự lập. Tôi sẽ có một cuộc sống mới mà không có mẹ, và mẹ tôi cũng vậy.

    ------------oO0Oo-------------

    Một ngày đẹp trời với những luồng gió mát rượi nọ, tôi nhìn thấy trên bầu trời cao cả kia một vật gì đó rất lạ. Nó màu trắng, có cánh vả lại đang bay nữa. Nó bay rất cao lại rất nhanh. Tôi thấy ngưỡng mộ nó lắm đấy. Tôi chưa từng thấy mẹ bay cao và nhanh như vậy. Phải theo hỏi mới được.

    Thế là tôi bay vút lên từ cành cây, bỏ cả mồi ngon trước mặt. Tôi bay theo nó, cố bay thật nhanh để đuổi theo kịp. Nhưng, nó lẫn vào trong mây mất rồi! Tôi chờ đợi, đợi nó ra nhưng gần nửa ngày cũng chẳng thấy đâu. Tôi thất vọng bay về chỗ cũ. “Rồi sẽ có ngày gặp lại nó.” Tôi tự trấn an mình. Nếu không gặp lại, chắc tôi sẽ điên lên mất, sẽ không làm được chuyện gì ra hồn mất.

    Hai hôm sau, trong lúc đi kiếm ăn, tôi lại thấy nó. Giống như lần trước, tôi cố bay thật nhanh để đuổi kịp nó. Đang bay với tốc độ nhanh nhất thì một chú chim chặn đầu tôi lại. “Giời ạ!”

    “Cậu đi đâu mà nhanh vậy?” Chú chim đó hỏi. Nhìn tướng tá và giọng thì cũng gần tuổi mẹ tôi rồi.

    “Chú có thấy cái trắng trắng trên bầu trời không? Tôi đang đuổi theo nó đấy!”

    “À, cái đó là máy bay. Cả đời cậu cũng chẳng đuổi kịp nó đâu. Đến đại bàng còn chịu thua, nói gì đến loài chim nhỏ như chúng ta?”

    Tôi thờ thẫn một lúc rồi bay lại cành cây phía xa để nghỉ chân. Hắn cũng bay theo.

    “Tôi muốn học cách bay của nó. Nó bay rất cao và nhanh nữa. Nếu học được, tôi sẽ về dạy lại các em. Rồi chúng ta sẽ vượt mặt đại bàng thôi!”

    “Chả được ích lợi gì đâu! Nó chỉ là một đồ vật vô tri vô giác, có nói nó cũng không hiểu được.”

    “Chú đừng làm tôi nản chí. Chú ghen tị với tôi chứ gì? Tôi nhất định học được cho mà xem. Đến lúc đó đừng có mà bảo tôi chỉ lại nhé! Rồi chú phải ngửa cổ lên mà nhìn tôi bay cao.”

    Nói rồi, tôi nhìn lên bầu trời xanh trong đầy nắng gió. Thứ mà hắn gọi là “máy bay” đã biến mất.

    “Nó biến mất rồi! Tại chú đấy!” Tôi bực mình buông lời trách móc rồi bay đi xa, đến vách đá gần sông tìm mồi, mặc kệ chú ta cứ đứng đó nhìn.

    Tôi đang rất tức giận, gặp mồi ngon cũng chẳng thèm liếc nhìn, có dâng đến tận miệng cũng chẳng muốn ăn nữa.

    Chiều mát rười rượi khi gió thổi liên tục. Tôi cũng theo những cơn gió đó mà đùa giỡn, chao lượn trên không trung rộng lớn. Và tôi lại thấy máy bay.

    Tôi bay vút lên theo nó, mặc cho từng cơn gió mạnh ùa đẩy tôi xuống. Đôi cánh tôi đập liên tục, đôi chân xuôi dài theo thân người, chiếc đuôi xinh đẹp xòe rộng cân bằng hai bên. Dần dần, tôi thấy nó đã gần hơn với mình. Hy vọng đã dâng tràn nhiều hơn. Tôi biết mà! Thể nào cũng sẽ hỏi được nó mà! Nhưng tôi thấy hồi hộp, hơi lo khi chẳng biết phải mở lời như thế nào.

    Đôi cánh nặng dần, như đặt cả tảng đá lớn lên. Chúng rã rời, mệt mỏi mà chẳng muốn bay nữa. Cũng một đoạn đường dài lắm rồi, chưa bao giờ tôi lại bay lâu như thế. Sức ép của không khí đè nặng lên hai vai. Tôi không thể để mất cơ hội này được. Sắp đến rồi, sắp rồi!

    Tôi nghe một tiếng “rắc” từ cánh trái của mình. Giời ạ! Gãy cánh sao? Không thể nào!?

    Tôi cảm nhận được mình đang rơi xuống, nhanh hơn cả khi tôi bay lên. Trái Đất thật đáng ghét! Sao lại kéo tôi xuống thế này chứ!? Cả người tôi cố gắng gượng lên nhưng càng cố gắng lại càng rơi nhanh hơn trước. Tong đời tôi rồi!

    Tôi thiếp đi vì mệt mỏi, cũng vì phần lo sợ lúc nãy. “Ngủ một chút thôi, không sau đâu!”

    Trong giấc mơ, tôi thấy đau đớn vô cùng. Từng sợi lông như bị nhổ ra, lông tơ cả lông cánh. “Giời ạ! Ai lại độc ác như vậy chứ?” Rồi tôi thấy nóng, nóng vô cùng, như bị nướng trên lửa vậy. “Nóng quá! Không chịu được!”

    Không còn là giấc mơ nữa. Đó là sự thật. Tôi được một lão già dẫn vào một ô cửa phép thuật đầy ánh sáng rất đẹp. Chính xác là cánh cửa đó đang hút tôi vào. Tôi, không còn được bay lượn nữa rồi!
    ----------------------oO0Oo----------------------

    “Món thịt chim nướng này ngon quá bố ạ!”

    THE END.
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Cielo, Yamada Kojiro, Hập and 2 others like this.
Not Secondrate

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 20/11/17.

  • Tags:
    1. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Chời chời... Tui cũng muốn comt toàn icon cho cô = )))
      Cái kết mắc cười quá = ))))
      Cứ nghĩ sẽ có điều gì đó như truyện cổ tích, trở thành một con chim vĩ đại chẳng hạn. Nhưng may là Hy đã cho ra một cái kết thực tế = ))
      Chỉ muốn nói thêm một câu, dạo này chăm quá ha = ))
      Phoenix Hy thích bài này.
    2. Phoenix Hy
      Phoenix Hy
      Hy định viết truyện hài, cơ mà viết đi viết lại không cười nổi :v
      Cảm ơn thím đã qua cmt :3
      Ủ dấm chua lắm rồi, không đăng nữa là tan chảy mất :))
      Lazy Libra thích bài này.

Chia sẻ trang này