Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn Cánh hạc màu xanh lam

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 5/8/17.

By SharaAnna on 5/8/17 lúc 10:13
  1. SharaAnna

    SharaAnna
    —❖ Đào Huyền Thoại ❖ —
    Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    542
    Đã được thích:
    604
    Điểm thành tích:
    944
    [​IMG]

    |Design|: Yokomari Hime

    |Title|

    Cánh hạc màu xanh lam

    |Author|

    Ayaka

    |Beta|

    Ấn Dạ

    |Category|

    Daily life, fluff

    |Rating|

    K+

    |Length|

    2 chap

    |Status|

    Complete

    |Warning|

    -Cứ theo luật mà làm


    ***

    Chap 1

    Chap 2

     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 5/8/17
    Ấn Dạ, Yokomari Hime and Kingaria like this.
...Mạc Nhiễm...

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 5/8/17.

    1. SharaAnna
      SharaAnna
      Chap 1:

      “Hoàng Nhiên, Hoàng Nhiên.” Mỗi lần gọi cái tên này, lòng tôi lại trùng xuống, đau nhói như kim châm.

      “…”

      “Hoàng Nhiên, chị có buồn không?”

      “Sao phải buồn?...Tôi đã mất đi thứ quan trọng của mình đâu.” Câu nói lành lạnh, mơ hồ của chị như lưỡi dao cứ cứa dần dần vào lòng tôi.

      “Nói dối, chị mất rồi, ba chị mất rồi.” Tôi gào lên, tức giận với sự mạnh mẽ khờ khạo của chị.


      “Đồ ngốc. Tôi vẫn còn mẹ, và cậu nữa kia mà…”

      Tôi muốn ôm lấy bờ vai đang run rẩy của chị, nhưng lại không thể. Chị, sao lại cứ phải như thế chứ. Chị không đau sao?

      Lòng tôi bây giờ, ngổn ngang những mớ cảm xúc không tên. Cái cảm giác này, ra là khó chịu đến thế.

      “Buồn thì cứ nói buồn, đau thì cứ nói đau. Có cần thiết phải giấu không?”

      “Cậu chẳng hiểu gì cả, Vũ ạ. Cậu sẽ chẳng hiểu nổi đâu, chẳng bao giờ…”


      Ngày hôm ấy, chị khóc nức nở, túm chặt lấy bàn tay của ba mà giãy giụa, liên tục gọi tên ông. “Ba ơi, ba ơi! Hạ sẽ không chơi với bạn nữa, ba dậy đi, Hạ Hạ sẽ chơi với ba mà!”. Chị lay cơ thể không còn hơi ấm của ông, gục đầu vào lòng bàn tay thô ráp đã sớm lạnh ngắt. Nước mắt nối đuôi chảy qua kẽ tay, ướt đẫm mặt. Chị ôm chặt lấy ông, cố truyền hơi ấm của mình cho ông. Nhưng ba chị vẫn nằm đó, mắt nhắm chặt, không thể mở thêm một lần nào nữa.

      “Ba ơi, một lần thôi mà. Một lần thôi!”

      Chị gào hét, điên cuồng gọi một tiếng “ba”. Mẹ chị khóc ngất lên ngất xuống. Mơ sao? Là ác mộng kinh hoàng chị không dám mơ thêm một lần nào nữa. Chị chẳng thể tin sẽ có một ngày gia đình chị ra nông nỗi này.

      Căn phòng khi ấy có rất nhiều người, có rất nhiều nước mắt đã rơi, nhưng lại chỉ có mỗi tiếng gào khóc đến khản cổ của chị. Mẹ tôi, bà cũng khóc, khóc nhiều lắm, bà an ủi chị và mẹ chị đến lạc cả giọng. Ngày ấy tôi mười bốn tuổi, chứng kiến toàn bộ sự đau khổ của chị. Nhưng, lực bất tòng tâm.

      Suốt quãng thời gian đó, chị chẳng muốn gặp ai, cũng không bước ra khỏi phòng. Ba chị đi rồi, ngày qua ngày căn nhà chị u uất, lạnh lẽo. Hai năm sau đó, tôi không còn thấy chị khóc nữa, cũng không thấy chị nhắc đến ông. Tôi hỏi chị còn đau không, chị nói chị không đau, chị chỉ nhớ, chỉ thương ông ấy mà thôi.

      Tôi biết, chị đang nói dối. Giả thử chị có nói thật, thì tôi cũng không hiểu, nhớ một người, cảm giác đó có phải day dứt hơn nỗi đau đớn hay không.

      Và quãng thời gian đẹp đẽ một thời của chúng tôi kết thúc từ đấy, chị và tôi ít gặp nhau hơn. Cuộc sống thay đổi quá nhiều, con người ta cũng theo đó mà dần đổi thay.

      Chỉ có duy nhất một thứ không thay đổi. Hoàng Nhiên - người duy nhất tôi có thể gọi “chị” một cách trìu mến chẳng gì có thể thay thế được.





      “Chị Nhiên, lâu rồi không gặp.”

      Hôm ấy là một ngày nắng. Tôi tình cờ gặp chị trước cổng trường. Bóng cây um tùm ôm lấy nắng, vài vệt tựa sương khói mỏng manh xuyên qua lá xanh, rơi xuống mặt đất những cánh hoa màu ngọc.

      Chị nhìn thấy tôi, thoáng một sự ngạc nhiên qua nét mặt chị . Nhưng trong thoáng chốc, tôi lại chỉ có thể nhìn thấy sự lạnh lẽo nơi đáy mắt chị. Chị không vui khi nhìn thấy tôi sao? Tôi tự đặt câu hỏi nhưng rồi lại bác bỏ nó. Chắc không phải thế đâu.

      Tôi hớn hở chạy lại gần chị, bàn tay chìa ra không trung định cầm lấy tay chị. Nhưng, chị lại né tránh khỏi sự chào đón của tôi.

      "Sao vậy?" Tôi nhíu mày, bàn tay đang giơ ra cũng cuộn lại thành nắm đấm.

      "Không tại sao cả." Giọng chị trầm trầm, ôn nhu mà lạnh lẽo.

      Chị chẳng để tôi kịp nói thêm câu nào liền xoay người rời đi.

      "Nhất định phải đợi em. Không gặp không về."

      Tôi hét vọng về phía chị, bước chân chị hơi khựng lại nhưng chẳng quay đầu. Cứ thế mà biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.


      Tan học, tôi chạy thật nhanh về phía cổng trường. Chị cầm ô, ngồi đợi tôi trên ghế băng. Nắng qua phiến lá hắt xuống gương mặt chị. Chị không khác mấy so với trước kia, vẫn là gương mặt quen thuộc ngày nào, chỉ là tâm tình chị thay đổi. Thời gian vô tình thật. Đến cả người tôi xem trọng nhất cũng thay đổi.

      Hoàng Nhiên, cô bé ngày trước hay túm tóc tôi, bắt tôi phải đi chơi cùng chị. Nhiên, cô gái ngày hôm nào tôi yêu quý. Cô gái mà tôi, hễ có thời gian rảnh là lại theo mẹ đến nhà chị, quấn quýt không rời.

      Nhưng cũng thật lạ. Chỉ trong một đêm mà con người ta đã như thay đổi thân xác. Tôi còn nhớ rất rõ, ngày ấy, chị dần đẩy tôi, mẹ chị ra xa, ôm tất mọi kí ức buồn cùng những bí mật rồi vùi lấp xuống đáy lòng. Thật kĩ. Không để lộ ra. Một mình chị, sống trong thế giới riêng của mình.

      “Đợi em lâu không?” Tôi ngồi xuống bên cạnh chị. Chị chẳng cười, cũng chẳng nói câu nào.

      Tôi nắm chặt hai tay mình, quả thực, chị vẫn như cái ngày đấy. Vô tình quá đáng.

      “Vũ à.” Chị không nhìn tôi, vẫn ngồi yên như thế. “Từ giờ, đừng gọi tôi là chị được không?”

      “Tại sao?” Đôi mày tôi chau lại, nơi lồng ngực như bị thứ gì đè xuống. Chị mím chặt môi, quay sang nhìn tôi.

      “Vũ, cậu có hiểu thế nào là chị không?”

      “Chị là chị thôi, người bảo vệ cho em.”

      “Phải, chị phải bảo vệ em, vì thế nên sau này đừng gọi tôi là chị nữa.”

      “Không, tôi không hiểu. Ý chị là gì?”

      Đừng gọi tôi là chị nữa. Nghe có giống như một lời tuyệt giao không? Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

      Dù chị không phải là chị tôi, nhưng suốt mười mấy năm qua, tôi luôn miệng gọi chị là “chị ơi, chị ơi”. Bây giờ nói bỏ, liệu có bỏ được không? Vả lại, tôi đã đinh ninh rằng, kiếp này, tôi sẽ chỉ có một người chị, dù cho người chị ấy có chung dòng máu với mình hay không.

      Nhiên là cô của tôi. Không, đúng ra là Thái Hạ là cô của tôi. Nhưng từ bé đến giờ, tôi chưa bao giờ gọi tên thật của chị, chưa từng kêu chị là cô. Trong mắt tôi, chị là chị gái của tôi, chị là Hoàng Nhiên, là chị của Hoàng Vũ. Tôi cứ nghĩ tuổi thơ cứ mãi êm đềm như thế, chị sẽ mãi vui đùa cùng tôi, chăm sóc tôi như em ruột của mình.

      Nhưng nào có thứ gì là mãi mãi. Cứ ngỡ rằng khi mà chị mang cái tên Nhiên, thì lúc đó chị sẽ là chị tôi. Nhưng hóa ra, Nhiên - mãi chỉ là người chị trong tưởng tượng, mãi chỉ là ảo ảnh một thời đẹp đẽ mà thôi.

      “Cậu nghĩ tôi đủ mạnh mẽ không, có đủ sức để bảo vệ cậu không?” Chị hỏi tôi, cũng như hỏi chính lòng chị. “Là tôi không tốt, tôi cũng giống người khác, cũng muốn được bảo vệ, chứ không muốn dang tay che chở cho người khác. Vì tôi quá yếu mềm, tôi không đủ lực.”

      “Chị nghĩ, là em không thể bảo vệ cho chị sao?”

      Câu hỏi của tôi rơi vào tĩnh lặng. Chị không trả lời. Tâm can tôi rối tung lên, trái tim tôi cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc rối bời. Tôi không biết chị đang nghĩ gì, ôm những thứ gì trong lòng. Chỉ dám chắc, bây giờ, chị không muốn nói bất kì lời nào nữa.

      “Vũ à, xin em, đừng coi chị là chị gái của em nữa…”


      ***


      “A! Bà chị này, cô điên rồi hả? Á!”

      “Nhiên! Chị đang làm cái gì vậy?”

      “Tại sao cô nỡ đối xử như thế với em trai tôi?”

      Trông thấy cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mà chân tay tôi cứng đơ lại. Chị nắm lấy tóc của Hiểu Đồng, hét vào mặt cô ấy. Hiểu Đồng đau đớn mà nắm lấy cổ áo chị, không thôi gào lên những lời chửi mắng. Cô nắm tóc chị mà giật, mà kéo. Chị cắn chặt răng vào môi, ra tay không khoan nhượng, năm vết ngón tay hằn rõ trên má cô ấy. Từng cái bạt tai, cứ rơi xuống, chẳng ngại ngần. Chị đánh rất mạnh, chẳng mấy chốc khắp người Hiểu Đồng đầy thương tích. Chị dùng tất cả sức lực của mình đẩy cô ngã xuống đất. Hai người cứ giằng co như vậy, cho đến khi Hiểu Đồng trông thấy tôi, cô ấy thôi không chống cự nữa, để mặc cho chị đánh.

      “Chị!” Tôi đẩy chị ra khỏi người Hiểu Đồng, cô ấy khóc lóc, tóc tai dính cả vào mặt, sợ hãi mà núp sau lưng tôi.

      Chị bị đẩy ra, loạng choạng mãi mới vững, chị đứng một mình như thế, tay chân xước xát hết cả rồi.

      “Là cô ta bắt cá hai tay, là cô ta lừa dối em…”

      “Được rồi.” Tôi ngắt lời chị.

      Chị hơi ngỡ ngàng, chăm chăm nhìn cô gái sau lưng tôi. Tự nhiên một thứ rất lạ len lỏi trong lòng tôi. Một thứ gì đó rất nặng, rất đau. Nắng hoàng hôn sau lưng ngả lên vai chị, một màu nắng đơn độc.

      “Cậu, không tin tôi sao?” Chị hỏi tôi, vẻ mặt chị thẫn thờ.

      Nhưng lời chị còn chưa nói hết thì Hiểu Đồng bật khóc, rồi chỉ tay về phía chị. Cô ấy nói rằng chị tự nhiên xông vào đánh trong khi cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô ấy kể rất nhiều, không hề nhận ra chị đang nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ cỡ nào.

      “Loại người như cô, nói một lời xảo trá thật dễ dàng!” Chị nhếch môi, cười mỉa mai. Đôi mắt kiên định vẫn nhìn cô ấy chăm chăm, như muốn vạch tất cả mọi thứ dối trá xuống.

      “Không, không phải đâu.” Cô ấy thút thít rồi dựa vào vai tôi, mếu máo “Có lẽ chị kia đang bực tức chuyện gì nên mới làm vậy.”

      “Tôi là người có não. Và tôi biết mình đang làm gì! Cô nghĩ tôi ngu đến mức đánh người trong khi họ không làm gì sai sao?” Chị hét lên với cô, đôi mắt trừng lên một cách đáng sợ.

      Ngay cả đến tôi cũng thấy sợ. Chị khác quá, Nhiên của năm trước, ôn nhu, hiều lành đâu mất rồi? Người trước mắt tôi đây, thực lạ lẫm.

      “Chị im đi! Chuyện của tôi liên can gì đến chị?” Tôi gắt lên “Chị nói chị và tôi không có máu mủ gì mà, sao còn đi đánh người của tôi?”

      Trong lúc đầu óc rối tung lên, tôi đã không kiểm soát nổi mình đang nói gì.

      Không khí trầm xuống. Chị ngơ ngác nhìn tôi. Cái ánh mắt khi ấy của chị, rất giống ánh mắt đau khổ mà tôi từng thấy khi ba chị qua đời. Ánh mắt đau đớn khi sắp sửa mất đi một thứ gì quý giá. Nhưng, có vẻ lần này tôi đã lầm.

      “Người của cậu? Cậu tin người của cậu, và không thèm tin tôi?” Chị nhìn Hiểu Đồng sao lưng, bất giác cười một tiếng. Thật lạnh. “À, tôi quên mất, tôi có là cái gì của cậu đâu mà đòi hỏi cậu phải tin tưởng, nhỉ?”

      Chị tôi hỏi lại, âm thanh lạnh lẽo như băng đâm vào lòng khiến tôi tỉnh ngộ. “Phải rồi, tôi có là cái thá gì của cậu đâu, sao tôi lại phải xen vào cuộc sống của cậu?”

      “Không. Ý em không phải vậy…”

      “Đủ rồi!” Chị ngắt lời tôi. “Cô, loại cáo già đáng chết. Rồi tôi sẽ bắt cô phải quỳ gối xuống xin lỗi em tôi!” Chị chỉ tay về phía Hiểu Đồng, buông lời đe dọa. Cô ấy nấp sau lưng tôi, thu mình lại, tỏ vẻ sợ hãi.

      “Còn cậu, Hoàng Vũ. Sẽ có ngày tôi bắt cậu phải hối hận!”

      Buông lời cuối, chị quay lưng bỏ đi. Bóng lưng chị cô độc, đổ dài xuống mặt đường.





      Nắng tàn, trời về đêm. Sau khi đưa Hiểu Đồng về, tôi đến nhà chị. Tôi cứ đứng một mình ở dưới đợi chị. Chị cự tuyệt không muốn nhìn mặt tôi, còn mẹ chị, chỉ biết nhìn tôi với ánh mắt áy náy.

      “Chị ác lắm, Nhiên ạ! Chị xấu lắm!” Tôi bất lực, đứng từ dưới mà hét vọng lên.

      Cứ tưởng chị sẽ bị những lời nói đó làm cho kích động, rồi chạy ra ngoài, nhìn mặt tôi, mắng tôi cũng được. Nhưng không. Chẳng có động tĩnh gì. Tôi vẫn đứng ở dưới, mặc cho mẹ chị khuyên tôi nên về đi, tôi vẫn đứng đợi. Tôi đợi điều gì chăng? Một phép màu gỡ bỏ nút thắt trong lòng? Hay chỉ đơn giản là chờ đợi cánh cửa mà tôi ngóng chờ mở ra, nghe tiếng chị nói?

      Hơn một tiếng sau, cánh cổng bị hất mạnh. Chị bước ra, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc. Chị nhìn tôi với ánh mắt đầy oán trách.

      “Tôi xấu xa sao? Cậu là ai mà dám đánh giá tôi kia chứ? Về! Đi về cho khuất mắt tôi!” Nhiên túm lấy bả vai tôi, đẩy thật mạnh về phía trước.

      “Chị à!” Tôi hất tay chị ra, hai tay giữ lấy cánh tay chị.

      “Tại sao? Tại sao chứ?” Tôi hơi cúi đầu xuống, vẻ mặt bất lực tột cùng. Mớ cảm xúc rối tung lên, rốt cục thì tôi cũng chẳng hiểu bây giờ mình đang nghĩ cái gì.

      “Muốn biết sao? Nghe cho rõ đây, vì tôi ghét cậu. Tôi hận cậu vô cùng! Hận cậu nên tôi căm ghét cậu gọi tôi là chị, tôi không ưa nổi cậu nên đánh bạn gái của cậu đấy.”

      Đầu óc tôi quay cuồng, rõ là tôi không nghe lầm kia mà. Sao lại…chị ghét tôi sao?

      “Chị, chị ơi…” Tôi nghẹn lời, chỉ còn biết gọi hai tiếng “chị ơi”, như một thói quen, nhưng trái tim thì tê dại cả rồi.

      “Đừng gọi tôi là chị, cậu nghe không hiểu hay sao?” Chị đáng sợ thật đấy. Chị mạnh miệng nói ra những lời lẽ lạnh lùng, cự tuyệt như thế này, chị, không sợ tôi đau lòng sao?

      “Cậu, có biết, tôi tuyệt vọng đến mức nào không?” Chị hỏi tôi, nước mắt lại ứa ra. Chị đau lắm đúng không?

      “Động lực để tôi sống tiếp, là cậu, là mẹ tôi, cậu biết chứ? Nhưng giờ, động lực để tôi đi tiếp, chỉ có mình tôi thôi…”


      ***


      Thấm thoắt hai năm đã qua. Hai năm không được gặp chị, hai năm tôi tự dày vò bản thân. Hai năm chị từ chối gặp tôi, hai năm không có lấy một cuộc điện thoại, một lời nhắn từ chị. Cứ tưởng đời này chị sẽ mãi bên cạnh tôi, lại không ngờ chị rời xa tôi sớm như thế. Biết rằng sống thiếu một ai đó chẳng dễ dàng gì, nhưng làm thế nào được, người muốn đi, sao mà níu giữ. Phải học cách chấp nhận thôi. Dù việc ấy chẳng dễ dàng gì.

      Một ngày cuối đông. Trời đã bớt lạnh, nhưng lòng người vẫn quạnh hiu, trống trải. Gió bớt gào thét, nhưng cái lạnh lẽo vẫn ăn mòn tâm can, dai dẳng. Mưa hạ xuống từng hạt nhỏ li ti, như nước mắt ai lặng lẽ rơi, hòa tan trong gió.

      Căn nhà quen thuộc mở ra trước tầm mắt. Tôi chỉ đứng ở dưới, ngước lên nhìn căn phòng đã đóng cửa trên kia. Lòng đau, nên không thốt thành lời. Tim nhớ, nên không muốn chạm mặt nhau. Tôi mím chặt môi. Vào những ngày cuối tháng, tôi thường đến đây, đứng đợi thật lâu, đến khi chẳng còn hy vọng nữa mới quay về. Cứ như thế, thành một thói quen.

      Chị xấu tính lắm đấy! Có biết không?

      “Vũ đấy hả?” Một bàn tay ấm khẽ chạm vào vai tôi, cắt đứt dòng cảm xúc triền miên.

      “Dạ…Cháu chào bác.” Tôi ấp úng, ngập ngừng cúi đầu. Bà ấy cười khẽ một tiếng “Lâu rồi không gặp cháu.”

      Người đứng trước mặt tôi là một người phụ nữ trung niên, gương mặt phúc hậu. Tôi vẫn còn nhớ, bà là hàng xóm cạnh nhà chị, luôn thấy chị đi chung với tôi, nên quen mặt tôi cũng không phải điều khó hiểu. Bà cười hiền, kéo tay tôi ngồi xuống ghế.

      “Sao lại đến đây? Lâu lắm rồi không gặp cháu, lớn quá đi mất.” Bà suýt xoa, rồi vuốt tóc tôi. Tôi cười.

      “Dạ, cháu tính gặp chị Nhiên để tạm biệt, cháu sắp qua Anh, nhưng chắc chị không có nhà rồi.”

      “Nhiên? À, cái Thái Hạ ấy hả?”

      “Vâng.”

      “ Cháu không biết gì sao, Hạ nó đang ở bệnh viện rồi. Ta tưởng Hạ nó quên đồ gì nên nhờ cháu qua lấy chứ.”

      “Dạ?”

      “Vậy chắc là chưa biết gì rồi.” Bà khẽ thở dài một tiếng, đôi mày chau lại. “Đứa con gái tội nghiệp, bác vừa đi thăm Hạ Hạ về đây. Nhìn mặt nó xanh xao, tóc thưa thớt đi vài phần, mà thấy thương, thấy xót quá!”

      Tai tôi ù đi, đầu óc quay cuồng. Căn nhà nhỏ trước mắt sao mà nhạt nhòa thế. Thứ hiện diện rõ nhất giờ đây là hình ảnh chị đang mỉm cười. Cười tươi đến xót lòng.

      “Chị ấy, bệnh sao bác?”





      “Vũ à, mình xin lỗi, xin lỗi!” Hiểu Đồng quỳ rụp dưới chân tôi mà khóc lóc, cầu xin. Còn tôi thì như cái xác không hồn, tựa lưng vào tường để đứng vững. Hiện giờ, đất trời như đảo lộn, mớ cảm xúc đan xen chồng chéo lên nhau, rối tung.

      Mặt tôi cứng đơ lại, chẳng thể biểu lộ một cảm xúc nào ra ngoài. Trong tâm can thì gào thét dữ dội, âm ỉ chảy máu.

      Thì ra, lời chị nói hai năm trước là sự thật. Thì ra, tôi chỉ là một đứa ngốc bị lợi dụng trong tình yêu.

      “Vũ à, mình không phải đâu, tin mình lần này đi mà!” Thấy tôi đờ đẫn đứng im một chỗ, Hiểu Đồng đứng dậy, nắm lấy tay tôi, quả quyết nói. “Một lần thôi, tha thứ cho mình. Mình sẽ không bao giờ làm thế nữa, Vũ à, mình xin…”

      “Im đi. Đừng nói gì cả…” Tôi gằn ra từng chữ, nhỏ thôi, nhưng lạnh buốt vô cùng.

      Tại sao? Tại sao? Tại sao? Lồng ngực đau như bị ai cào xé. Người tôi lẽ ra nên thương, giờ đang đau khổ tự chịu cơn đau một mình trong bệnh viện. Còn người lẽ ra không nên thương, thì lại là kẻ xảo trá, xấu xa. Rốt cục trước đây tôi đã bị cái gì làm cho ngu muội, chấp nhận bảo vệ người không yêu mình, bỏ mặc người chị duy nhất trên cõi đời này kia chứ?

      “Hoàng Vũ, tôi sẽ bắt cậu phải hối hận!”, câu nói cuối cùng chị vất lại cho tôi. Cứ ngỡ chỉ là một lời uất nghẹn nhất thời, thực không ngờ, lại hóa sự thật. Bây giờ thì tôi đã hiểu cái cảm giác bị phản bội là như thế nào, cảm giác đau đớn hiện giờ, sao bằng được cảm giác bị bỏ rơi khi ấy của chị.

      Tôi điên loạn túm lấy cổ tay cô ấy mà siết. Hiểu Đồng khóc to hơn, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào tôi vì sợ. Tôi điên rồi. Nếu như ngày đó tôi tin chị, nếu như ngày đó tôi không bị những lời nói ngon ngọt và vẻ mặt đáng thương của Hiểu Đồng che mờ mắt, nếu như…

      Trên thế gian mà tồn tại hai chứ "nếu như", thì cũng chẳng tồn tại hai từ "hối hận".


      “Trả lại Nhiên cho tôi! Trả lại Nhiên cho tôi!” Tôi gào lên như con thú bị trọng thương.

      “Vũ à, xin…xin lỗi…”. Cô ta lại bày ra bộ dáng thảm thương, khóc lóc mà cầu xin. Tôi hừ lạnh.

      “Bỏ ra!” Tôi hất đôi tay nhơ nhuốc kia đang chạm vào vai mình. Gào lên như con mãnh thú bị thương.

      “Trả lại Hoàng Nhiên cho tôi…Hoàng Nhiên của tôi…Hoàng Nhiên…”

      “Trả lại đây! Trả lại cho tôi…”

      “Chị của tôi…”

      Tôi bất lực ngã khuỵu xuống, vẫn lẩm bẩm tên chị, hai tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay cô ta. Quằn quại trong đau đớn.

      “Nhiên…chị ơi.”

      “Em xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi.”

      “Chị ơi, là em sai rồi.”




    2. SharaAnna
      SharaAnna
      Chap 2:

      Đêm đen vô tận. Không một ánh sao, cũng không một vầng trăng. Tất cả, chỉ còn màn đêm tối tăm, giống lòng tôi bây giờ vậy. Chẳng còn hy vọng nữa. Hỗn độn, bộn bề.

      Tôi không về nhà mà lại tìm đến những nơi cũ, ôm ấp ánh sáng hy vọng mong manh sắp gãy, ôm lấy cả những mảnh kí ức xưa cũ. Tôi gục đầu, hai tay ôm chặt lấy đôi vai đang run rẩy. Rồi lại khóc một mình, nước mắt cứ rơi xuống, chẳng thể kìm nén. Hóa ra, tôi cũng là kẻ yếu đuối.

      “Chị ơi…” Tôi gọi chị, lòng thổn thức. Là em sai, là em không biết chị đã phải trải qua quãng thời gian kinh sợ như thế. Chị rất đau, đúng không? Em sai rồi. “Chị ơi…”

      Tiếng gọi nhè nhẹ, hòa theo tiếng khóc, rồi vang vọng trong màn đêm. Đau đớn làm sao. Chẳng có lời hồi đáp.



      Sáng sớm hôm sau, tôi đến bệnh viện tìm chị.

      Mẹ chị ngồi ở trước cửa phòng. Bà đã già đi rất nhiều, các nếp nhăn hằn lên thấy rõ, đáy mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Trông thấy tôi cả người đầy cát bẩn, bà vội vã chạy đến. Dường như chăm sóc chị khiến bà mệt lả đi nên không còn chút sức lực mà bám lấy cánh tay tôi. Tôi đỡ lấy tay bà. Người đàn bà khốn khổ mếu máo trách tôi.

      “Sao bây giờ cháu mới đến?” Bà đánh tôi, nhẹ thôi, nhưng đau đớn bội phần.

      “Bà ơi…cô cháu…Cô Nhiên của cháu…” Tôi ấp úng không thành lời, chỉ biết mím chặt môi, rồi ôm lấy bà thật chặt: “Bà ơi.” Bà xúc động mà rơi nước mắt, ôm lấy tôi, để tôi dựa vào vai bà.


      Bà nói với tôi rất nhiều chuyện. Trong hai năm qua, chị đã sống như thế nào. Nghe mà chua xót đáy lòng. Tất cả mọi thứ tôi không biết thì thôi, nhưng ngay cả chuyện chị bệnh nặng thế này cũng không hay. Thật ngu ngốc.

      “Đứa bé tội nghiệp. Nó bị ung thư ác tính. Ta làm mẹ mà chỉ có thể đứng nhìn mà đau đớn thay. Phải chăng người nằm trong đó giờ là ta chứ không phải nó, ước gì người phải chịu sự dày vò kia là ta chứ không phải nó. Vũ ạ, cứ đêm đến, nó lại tự chịu đau đớn một mình, bệnh tật ăn mòn vào xương tủy, đau như thế, nó vẫn một mình gánh chịu, không cho ta biết.” Bà hơi ngừng lại, hai hàng nước mắt lại chảy xuống.

      “Con bé gầy lắm, tóc cũng đã rụng rất nhiều. Thấy ta, nó khóc dữ lắm. Ta ôm lấy nó, tưởng như chỉ ôm một bộ xương thôi vậy…Nó không cho ta nói cho con biết. Nhưng đừng trách nó được không? Nó cũng khổ tâm, cũng có nhiều chuyện khó nói…Nó không muốn cháu biết, nên mới tuyệt tình như thế.” Giọng bà nghẹn lại, bà cứ trách chị ngốc, nhưng thật trong tâm bà thương xót đến vô cùng.

      Tôi nhắm chặt mắt lại, ngồi dựa lưng vào tường. Dậy đi, tôi không muốn tiếp tục mơ thấy cơn ác mộng này nữa. Tôi sai, tôi sai rồi.

      “Nhiên ơi. Em xin lỗi.”


      Chiều muộn. Hoàng hôn buông. Ánh tà man mác rải rắc khắp phương trời. Nắng cuối ngày yếu ớt vẽ lên cửa sổ sắc vàng nhè nhẹ. Căn phòng thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ. Chị nằm bất động trên giường bệnh, gương mặt trắng bệch. Khắp người chị dây nối nhằng nhịt. Trên bàn, một vài bó hoa chưa kịp dọn vẫn còn đó. Tôi đứng nhìn chị qua khe cửa, tay vô thức đập mạnh vào lồng ngực. Nói chị là người chị duy nhất của mình, vậy mà chính bản thân còn không hiểu chị là người như thế nào.

      Hai năm. Quãng thời gian không quá dài. Nhưng chị của tôi, đã thay đổi rất nhiều. Người chị rất gầy, môi thâm tím. Chỉ còn mỗi đôi mắt là vẫn như ngày nào. Lòng tôi đông cứng lại, đau đớn thật đấy.

      Tôi chầm chậm tiến tới giường bệnh. Khoảng cách từ cửa đến đó chỉ vài bước chân, nhưng cứ ngỡ là một khoảng trời. Xa vời tít tắp.

      “Chị ơi.” Tôi ngồi thụp xuống, tựa đầu vào cánh tay gầy gò của chị. Tôi đã khóc rất nhiều, ướt đẫm tay áo. Tôi không biết khi tỉnh dậy chị có căm ghét tôi hay không, hay là muốn tiếp tục đẩy tôi ra khỏi cuộc sống của chị không. Chỉ biết rằng khi đó có một bàn tay ấm áp, xoa đầu tôi. Tôi chỉ còn biết, người ngồi trước mắt tôi đây, là chị của mình.

      “Vũ? Sao lại đến đây, về nhà đi.” Giọng chị hơi run lên. Rốt cục thì chị vẫn không thể thay đổi sao? Chấp nhận một người em, khó khăn lắm sao?

      “Chị ơi.” Tiếng nấc bật ra khỏi cổ họng, tôi áp mặt mình vào lòng bàn tay chị. “Chị ơi…”

      “Là em sai rồi, là em sai.”

      “Vũ à, chị xin lỗi.” Chị xoa đầu tôi, nhẹ nhàng, ấm áp. Đã lâu rồi tôi mới cảm nhận được sự ấm áp mà chị đem lại.

      “Chị ơi, em sai rồi. Xin lỗi.” Tôi ôm lấy chị, thật chặt, nghe nhịp đập nơi lồng ngực chị. Người chị gầy lắm, mái tóc chị đã chẳng còn như lúc trước. Bàn tay chị chạm vào lưng tôi, vỗ về.

      Mặt trời sắp tắt, sợi nắng mong manh le lói trong cái khí lạnh. Không biết ngoài kia lạnh lẽo đến mức nào, chỉ thấy trong vòng tay chị, ấm áp lắm.

      Ngày hôm ấy, tôi đã tin rằng, sau cơn mưa, trời lại sáng. Nhưng sau này, tôi mới nhận ra rằng, không có thứ ánh sáng nào đủ mạnh để xé toạc màn đêm.





      Kể từ hôm đó, tôi gác lại chuyện du học sang một bên, tối ngày quanh quẩn nơi bệnh viện. Chị cũng khuyên tôi rất nhiều, chị bảo cứ đi đi không phải lo cho chị. Nhưng tôi không chịu, cứ một mực ở lại.

      “Em sẽ không đi đâu hết!”

      “Vũ à, nghe lời chị đi. Em nhất định phải qua bên đó.” Giọng chị yếu ớt lắm, hơi thở cứ đứt từng quãng. Tôi sợ khi đi rồi, chị biến mất.

      “Em đi rồi, ai ở lại với chị đây? Chị muốn tìm người thay thế em đúng không?”

      “Đồ ngốc!” Hoàng Nhiên bật cười, chị biết mình không thể giữ lại tôi, chị không thể tham lam như thế.

      “Không đi đâu. Bốn năm, trong quãng thời gian đấy, lỡ chị có chuyện gì thì sao?” Chân mày tôi nhíu lại, thời gian du học là bốn năm. Trong khoảng thời gian đó, ngày ngày không thể nhìn thấy chị, không thể nghe giọng chị, không thể chăm sóc chị tôi thực sự sẽ phát điên mất.

      “Thích chị mày chết sớm thế à!” Chị nói đùa một câu. Nhưng chẳng vui chút nào.

      Không khí trong phòng bệnh trùng xuống. Chị biết chị lỡ lời, bèn cười nhẹ an ủi lòng tôi. Nếu tôi cứ mãi ở đây, nhìn thấy chị với bộ dạng này tôi sẽ càng tổn thương hơn. Chị đã nghĩ vậy. Bản thân chị lại không muốn thế.

      “Vũ, nghe chị, nghe mẹ, đi du học đi.”

      Tôi không mấy ngạc nhiên với câu nói của chị, chị đã nói hơn trăm lần rồi.

      “Chị đừng khuyên em nữa. Em đã quyết rồi.” Tôi thực sự rất sợ khi phải rời khỏi đây. Cái cảm giác sợ mất đi một người mà mình yêu thương nó cứ thôi thúc tôi phải kìm lại bước chân của mình. Tôi không muốn hối hận thêm một lần nữa. Cũng không muốn rời xa chị thêm một ngày nào.

      “Vũ… Đừng như thế, được không?”

      Tôi im lặng. Chị cũng chẳng nói gì nữa. Chúng tôi cứ như thế thật lâu. Cuối cùng vẫn là chị lên tiếng trước.

      “Vũ à, đừng vì chị mà hủy bỏ những gì đang chờ em phía trước. Em biết mà, dù em làm gì, hay như thế nào, chị vẫn sẽ luôn ở đây. Nên hãy nghe chị đi được không? Chỉ bốn năm thôi, qua bốn năm, nhất định chị sẽ đợi em về. Có lẽ… Đây chính là tâm nguyện cuối cùng của chị, em không muốn thực hiện nó thay chị sao?”

      “Nhưng…”

      “Nghe lời chị. Vũ!” Tôi chưa kịp nói gì cả đã bị chị ngắt lời. Mọi thứ trong tôi đè nén bấy lâu như muốn phun trào ngay tức khắc. Tâm nguyện cuối? Ba chữ đó, tim tôi như bị bóp nghẹn lại, đau đớn vô cùng. Tâm nguyện cuối, vậy tôi hoàn thành tâm nguyện của chị rồi, chị có còn ngồi đây chờ tôi về nữa không?

      “Được. Nhưng chị nhất định phải đợi em.” Tôi gắng gượng để những giọt nước mắt không trào ra, gắng gượng để chị không nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Đến cuối, vẫn là chị thuyết phục được tôi.



      Vài ngày sau đó, tôi tạm biệt chị tại bệnh viện. Tôi đến rất sớm, chỉ để ngắm thật kĩ khuôn mặt ngày một hốc hác của chị, mái tóc đen dài chẳng còn bao nhiêu, cả bàn tay gầy yếu đã từng vì tôi mà đánh người. Từng thứ, từng thứ một, tôi muốn khắc sâu trong tâm mình những gì về chị.

      “Vũ!” Chị tỉnh dậy, gọi tên tôi. Trong bốn năm nữa, có lẽ tôi không thể nghe thấy chị gọi tên mình nữa.

      “Chị, em phải đi rồi.” Tôi ngồi xuống bên cạnh chị, bàn tay chị nắm lấy tay tôi, truyền cho tôi chút hơi ấm yếu ớt.

      “Phải học thật tốt. Đừng lo cho chị.”

      "Chị phải ăn thật nhiều, sống thật tốt, biết chưa?"

      Chị cười nhẹ, đầu khẽ gật.

      “Nhất định, chị phải đợi em quay về.”

      “Được. Chị hứa.” Nghe được câu này, lòng tôi có chút an ổn đôi phần. Nhưng quả thực, tôi không muốn bỏ chị lại đây một mình.

      Nhưng cái gì đến rồi cũng sẽ đến. Tôi phải đi rồi. Tạm biệt chị một câu, ngoảnh đầu nhìn lại, chị vẫn nằm đó, vẫy tay và cười với tôi.

      “Chị hứa rồi đấy.” Tôi chạy lại ôm chặt lấy chị, khắc ghi lại khoảnh khắc cuối cùng này. Buông lỏng vòng tay, nhìn chị lần cuối rồi chạy vụt đi. Hốc mắt đã đỏ, nhưng tôi sẽ không khóc đâu. Phải thật mạnh mẽ mà rời đi. Tự nhủ, chỉ bốn năm thôi tôi sẽ lại được về với chị.


      ***


      Chị ơi, chị biết không, bên này lạnh lắm. Tuyết rơi trắng tóc. Chỗ chị, mùa lạnh đã hết chưa?

      Hôm bữa, đi qua một quán hàng ven đường, một bé gái xinh xắn, tóc vàng cột hai bên, đôi mắt xanh như ngọc, đưa cho em một bông hoa trắng: “Anh ơi, em tặng anh này! Là hoa mọc trong tuyết đấy.” Bông hoa đẹp lắm, lại rất kiên cường. Không hiểu sao em lại nhớ tới chị. Chị ơi, chị đã khỏe lại chưa?

      Em nhận được thư của chị rồi. Chị vẫn đợi em về đấy chứ?

      Chị ơi, em muốn về nơi chị lắm. Bên này rất lạnh, lại chẳng quen thuộc. Em nhớ mẹ, nhớ chị lắm. Bốn năm nữa, chị gắng đợi em được không?





      Cuộc sống nơi đất khách quê người, tôi đã dần thích nghi. Nhớ lại cái khoảnh khắc lần đầu một mình đến chốn này, chật vật có, bối rối có, còn giờ thì đã là học sinh năm ba, đã quen thuộc với nhịp sống tấp nập nơi này. Đất nước xinh đẹp này, tưởng sẽ mãi là hình ảnh xa lạ, giờ thì đã ba năm rồi, đến ngóc ngách cũng thấy quen thuộc. Nhưng dù quen đến đâu, dù thành phố hoa lệ cỡ nào, thì nơi này vẫn chỉ là chỗ dừng chân mà thôi, nó đâu thể sánh bằng với nơi cất giữ những kí ức mười mấy năm trời. Và tại nơi đó, vẫn có một người đang đợi tôi trở về.

      Như thường lệ, một bức thư màu xanh lam gửi đến tay tôi. Tôi mở ra đọc, như một thói quen, tự mỉm cười, rồi cẩn thận cất nó vào trong tủ. Ngón tay lướt qua những phong thư khác được xếp ngay ngắn trong tủ, xem nào, bức thư thứ hai mươi chín.

      Tôi xách cặp lên vai, đi ra khỏi nhà.

      Trên chiếc bàn chất đầy những chồng sách, có một góc nào đó, rất gọn gàng. Một chiếc lọ thủy tinh lớn đựng những con hạc giấy màu xanh lam. Và bên cạnh là một bức ảnh nho nhỏ đóng khung cẩn thân. Bức ảnh tuy cũ, nhưng nụ cười trên môi của cô gái ấy, vẫn tươi như ngày nào.

      “Trong lúc em đi, chị không được đến chỗ ba chị đâu đấy!”

      “Bốn năm, đủ một nghìn con hạc, khi ấy chị sẽ đi.”

      “Chị ơi.” Tôi ôm lấy chị.

      “Trở về rồi, vẫn gặp nhau mà…”

      “Hứa đi, chị sẽ chờ em.”

      “Ừ, hứa…”
      Một lời hứa, lặp lại hai lần. Nhưng rốt cục, vẫn chẳng thể thành sự thật.



      Hôm trước ngày về nước.

      Hai giờ sáng, bầu trời mờ mờ ảo ảo. Nửa thực nửa mơ. Ánh sáng nhàn nhạt luồn qua khung cửa sổ, in lên mặt đất. Tôi ngồi im trên ghế, tay mân mê bình thủy tinh trong suốt. Những bức thư được xếp cẩn thận, tôi lôi chúng ra, đọc lại. Vừa đọc, vừa cười. Chị giờ sống rất tốt, nhỉ?

      Chị nói nếu tôi gập đủ một nghìn con hạc giấy, thì khi ấy chị mới đến thế giới khác. Trong suốt ba năm qua, từng cánh hạc cứ chất đầy trong bình. Cũng được chín trăm chín mươi chín con rồi.

      Chỉ là, cánh hạc cuối cùng này, tôi không đủ can đảm mà gập tiếp.

      “Em sẽ không làm đâu, không bao giờ…”





      Tôi vừa xuống máy bay đã bắt xe đến thẳng bệnh viện. Trên hành lanh, tiếng đế giày chạm vào nền gạch vang lên đều đều.

      “Chị ơi!” Tôi chạy thật nhanh vào phòng chị. Tâm trạng bỗng chốc khó tả, cảm xúc lại rối ren, không biết chị còn nhận ra tôi không? Miệng thật sự cười rất tươi, không cách nào thôi được.

      Cánh cửa vừa mở, một cô gái ngồi trên giường bệnh theo bản năng mà quay lại nhìn tôi. Nhưng. Không phải chị.

      Như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, dập tắt đi ngọn lửa hy vọng âm ỉ cháy bấy lâu nay.

      “Tôi…tôi xin lỗi.” Tôi lặng lẽ cúi đầu, rồi đóng cửa lại.

      Lòng hụt hẫng vài phần. Rõ ràng đây là phòng chị kia mà. Tôi cứ đứng ở ngoài cửa như thế, trong đầu suy diễn đủ chuyện. Có lẽ chị đã chuyển đến phòng khác. Hoặc…Tôi lắc đầu phủ nhận. Chắc không phải đâu. Cánh hạc thứ một nghìn…vẫn chưa được gấp mà.

      “Cậu, là em trai của cô Thái Hạ phải không?” Một giọng nói vang lên, kéo tôi trở về với hhiện thực.

      “Vâng, chị ấy ở đâu vậy ạ?”

      Cô y tá yên lặng hồi lâu, rồi dắt tôi đến một căn phòng khác. Trên đường đến đó, tôi hỏi cô ấy rất nhiều, rằng chị tôi ở đâu, bây giờ chị đã khỏe chưa, hay chị đã được ra viện rồi. Nhưng cô ấy không trả lời, một câu cũng không.

      Cô đưa tôi đến một căn phòng trắng, chiếc giường trống trơn, rèm cửa khép hờ. Nắng luồn lách qua cửa kính rồi rơi xuống, một mảnh đau thương.

      Cô y tá kể cho tôi nghe. Nhiều lắm. Nhưng tôi không nghe nổi một từ nào.


      ***


      Tôi cố nén lại cảm xúc vỡ tan trong lòng, từ từ mở cánh tủ gỗ ra. Cánh cửa vừa đẩy ra, một xấp giấy rơi xuống đất. Sâu bên trong tủ là một chiếc hộp lớn. Tôi cúi đầu, mắt nhắm chặt lại, tự tìm cách đánh thức bản thân mình dậy.

      “Không, không phải.”

      “Đây là căn phòng mà cô ấy đã chuyển tới sau khi cậu đi du học. Tôi không biết cô ấy đã giấu cậu điều gì, nhưng tôi nghĩ những bức thư cô ấy cất ở nơi đây sẽ giúp cậu hiểu. Cô ấy rất mạnh mẽ, vào những tháng ngày cuối cuộc đời, cô ấy vẫn không chịu từ bỏ, vẫn viết những bức thư cho cậu. Một tháng sau khi cậu đi, cô ấy mất. Trong một tháng ấy, cô ấy đã viết tất cả những bức thư này, rồi nhờ tôi thay cô ấy gửi cho cậu. Vì cậu về sớm hơn một năm, nên số thư này vẫn chưa được gửi hết.”

      Tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng. Giọt nước trong suốt ứ đọng nơi đáy mắt rơi xuống. Tôi ngã xuống đất, vẫn không tin vào tai mình.

      Những bức rơi nằm bộn bề dưới đất, như nỗi lòng ai vỡ òa. Tay tôi run rẩy, với lấy rồi mở chúng ra, đọc cho bằng hết. Càng đọc, càng thấy đau. Chị nói dối nhiều như vậy, không sợ tôi đau sao?

      Chị đau đớn biết nhường nào, vậy mà vẫn phải viết những dòng thư, những lời lẽ dối lòng mình. Chị nói chị rất khỏe, chị không sao hết, chị nói chị sẽ chờ tôi, chờ tôi học xong, chờ tôi trở về. Chị từng nói chị sẽ chỉ đi khi con hạc thứ một nghìn hoàn thành, nhưng chị nói dối rồi.

      Tôi đọc chúng, nụ cười chẳng còn trên môi nữa. Tôi ôm chặt những bức thư vào lòng, như muốn cất chúng nơi thật sâu, thật kĩ. Em của chị lòng đau như cắt đấy, chị có biết không?


      Tôi gắng gượng đứng dậy, với lấy chiếu hộp cất sâu trong tủ.

      Là hạc giấy.

      Tất cả đều là màu xanh lam. Tôi nghẹn lời, từ từ tháo gỡ từng cánh hạc. Bên trong là những lời tâm tình của chị.

      “Vũ à, Nhiên của em, đang đau lắm. Chị đau lắm…”

      “Nhiên muốn giữ lời hứa, nhưng Nhiên đau lắm, Nhiên phải đến một nơi khác rồi.”

      “Nhiên nhớ Vũ lắm, đau nên rất nhớ.”

      "Chị của em, liệu có thể chờ em về, được không?”

      "..."

      Từng cánh hạc một, chứa nỗi lòng chị. Chị không dám gửi cho tôi, vì sợ tôi bận lòng. Những cánh hạc cứ nối tiếp nhau, chất chứa những lời từ nơi tận đáy lòng chị. Tất cả đều là nhớ, là đau. Chỉ trừ có một cánh hạc, rất nhỏ.

      “Vũ, Chị xin lỗi. Chị thất hứa rồi. Xin lỗi.”

      Tờ giấy hơi nhăn, chắc là do nước mắt làm ướt. Nét chữ nghệch ngoạc, chắc do cơn đau khiến chị run rẩy.

      Cảm xúc vỡ òa trong lòng, trái tim khóc ra máu. Chị ngốc. Chị xấu xa. Chị nói dối. Nhưng sao, tôi lại không thể ghét chị thế này.

      Tôi ôm tất cả những bức thư, những cánh hạc vào lòng. Rồi gào lên mà khóc. Tưởng rằng khóc cho vơi hết nỗi buồn, cho kì hết nhớ thương. Nhưng không, đã thương một người, dù có hết nước mắt với người, lòng vẫn chẳng thể nguôi.

      Bình minh hôm ấy đẹp rực rỡ, nhưng sao lại cay đắng như thế? Nắng tươi tắn nhẹ nhàng đến thế, sao mà đau xé lòng vậy?


      Kiếp này làm em của chị, vẻn vẹn mười tám năm. Nhưng trong mười tám năm ấy, tình thương đã đủ ăn sâu vào đáy lòng rồi.

      Cánh hạc màu xanh lam vương vãi trên mặt đất.

      Như nỗi nhớ day dứt rải rác khắp trong lòng.

      Chị ấy đang ở đây, nơi bình yên không còn đau khổ.

      Một nơi rất xa, nơi mà tôi không thể tìm đến.


      Chị nói đúng, cảm giác khi mất đi một người mình yêu thương nhất, là nhớ. Nhớ day dứt, nhớ đến đau nhói con tim...


      5.8.2017
      Chỉnh sửa cuối: 5/8/17

Chia sẻ trang này