Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn Chii

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Ấn Dạ, 26/5/17.

By Ấn Dạ on 26/5/17 lúc 14:40
  1. Ấn Dạ

    Ấn Dạ
    ✩ Đào Siêu Sao ✩

    Tham gia ngày:
    21/6/16
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    397
    Điểm thành tích:
    498

    [​IMG]

    Title: "Chii"

    Author: Pisces Lyo.

    Category : Fluff, Romence, OE, HE

    Status: Finished.

    Disclaimer: Nhân vật thuộc về tôi.

    Rating: [K+]

    Length: One-short.

    Warning:

    + Theo luật mà làm +


    3 giờ 19 phút chiều. Lạ cafe. Tôi và em hẹn nhau.

    Đây không phải duyên phận mà là do chúng ta tự cùng nhau sắp đặt. Tôi bị thu hút bởi những đường nét trên khuôn mặt em cả nụ cười u sầu ấy. Và, tôi đã làm quen. Tình bạn này diễn ra cũng được cũng đã gần năm. Tôi và em. một loại tình bạn mà tôi ôm ấp hi vọng muốn phá vỡ rào cản. Tôi muốn chúng ta lại gần nhau hơn nữa. Được ôm ấp, được yêu thương.

    3 giờ 25 phút chiều.


    Tôi thấy em. Trong bộ cánh trắng như thiên thần, đôi mắt mang mảng buồn tênh.

    "Chii" Tôi luôn muốn gọi tên em. Nó là một loại cảm xúc ấm áp mà tôi muốn dành cho em. Bất cứ đâu, bất cứ nơi nào.

    Em đang vẫy tay. Đôi tay xinh đẹp trắng nõn. Kìa rồi. Em đang đi về phía tôi.

    "Chào anh." Cứ mỗi lần nghe giọng nói của em, như có một dòng điện chạy qua tôi sốc thẳng lên não. Hahaa.

    Và thế, cuộc trò chuyện của chúng tôi diễn ra khá lâu. Điều quan trọng nhất, tôi mừng vì tôi đã làm em cười. Một vài câu nói vớ vẩn, một chút ngại ngùng, chút ít câu chuyện lặt vặt,... tôi không nghĩ em lại thích chúng tới như vậy. Những thứ đơn giản nhỏ nhẹ ấy. nhưng tôi biết, trong những thứ đó, em luôn nhìn thấy mọi điều ẩn nấp sau sự giản đơn ấy. Nó là những gì. Tôi không biết. tôi chỉ biết, làm mọi điều để ánh mắt em mang một màu sáng lạn rực rỡ hơn. Hôm nay tôi ở đây. để trao yêu thương cho em.

    "Chii!"

    "Hửm?"

    "Em biết gì không."

    "Biết gì?"

    "Tôi thương em đấy."

    Tôi biết em ngạc nhiên. Cũng biết em bối rối. Hai bên má ửng đỏ. Môi cắn chặt. Tôi biết mình cần cho em thời gian.

    Nhưng tôi không ngờ một điều. Ngay lúc này đây nó lại xuất hiện.


    “Hạ Nam!”

    Là giọng nói ấy, trong như tiếng của chuông gió vậy, nó từng là thứ mà tôi cứ ngỡ cả đời này không thể nào quên đi. Tôi lặng người, một cánh tay trắng ngần quàng qua cổ tôi. Mái tóc màu hạt dẻ quen thuộc khẽ rũ xuống tai, xuống má. Vẫn là mùi hương này, vẫn cái ôm ấy, nhưng giờ chúng thật xa lạ.

    Là cô ấy. Người đàn bà tôi mà căm hận. Loại phụ nữ rách nát.


    3 giờ 40 phút chiều.

    Tôi nhìn em. Em ngồi đối diện. Và em cũng nhìn tôi, đôi mắt em hiện lên tia khó hiểu, tôi như bị nhấn chìm trong ánh mắt đó, ánh mắt sâu thẳm đầy vẻ ngờ vực và nỗi u sầu. Cô ấy là ai vậy? Có lẽ em muốn hỏi tôi điều đó. Nhưng em chỉ câm lặng, lặng lẽ nhìn.

    Cô ấy vẫn ôm chặt lấy tôi, sự xuất hiện này khiến tôi khó chịu. Phải chăng sự kiêu ngạo và cái tính thích thể hiện và chọc tức người khác của cô ấy làm tôi cảm thấy vậy? Mà người cô ấy nhắm đến lại chính là người con gái ngồi trước mặt tôi. Người mà tôi yêu thương.

    Hóa ra, suốt bao năm qua, cô ấy vẫn vậy, vẫn ngạo mạn như thế. Chỉ khác là tình đã không còn như trước. Nó tan nát cả rồi. Tôi khẽ đẩy tay cô ấy ra, mắt còn không hề lướt qua hay chỉ nhìn cô ấy một lần.

    Tôi biết em không thỏi mái. cả bầu không khí lặng đi, chỉ có tiến nỉ non đáng ghét kia vang lên. Và hình như em hiểu tôi cần gì. Tôi cần thời gian. Chấm dứt. Mọi thứ.

    “Em ra ngoài đợi nhé.”

    Em hơi nghiêng đầu, mỉm cười, mái tóc em buông hờ xuống vai. Tôi nhìn theo bóng hình nhỏ bé thẫn thờ bước đi. Tâm hồn em lại trống rỗng rồi.

    Bên ngoài. Em ngẩng đầu nhìn trời, nơi những vạt nắng ấm áp chiếc rọi qua. Xuyên thấu em. Âm ỉ cháy trong lòng. Gương mặt em đón nhận lấy nắng vàng, đôi mắt khẽ nhắm hờ hững.

    Em đứng lặng ngoài hiên cửa quán cà phê. Tôi nhìn bóng trắng cô đơn ấy. Lòng quặn lại. Tôi chỉ muốn lao thạật nhanh ra ngoài, ôm chặt em. Không muốn em phải đợi. Nhưng. Không thể. Tôi cần giải quyết những thứ trước mắt.

    Cô ấy ngồi xuống chiếc ghế còn lưu lại hơi ấm của em, mạnh dạn nắm lấy tay tôi.

    “Hạ Nam, không ngờ chúng ta lại gặp nhau!”

    Tiếng nói quen thuộc mà xa lạ quá.

    “Xin chào.”

    Tay rụt lại như một bản năng, trong đầu vẫn vu vơ nghĩ về em, tôi buộc miệng nói một lời xã giao.

    “Vẫn chưa quên em đúng không?”


    Suốt một tiếng trôi qua, chúng tôi nói về những chuyện đã qua đi trong hồi ức. Tôi thấy bất ngờ, điều gì khiến cô ấy nhắc lại chuyện quá khứ, chẳng phải phút cuối, cô ấy là người buông tay ra trước sao? Chẳng phải cô ấy từng nói không muốn nhìn mặt tôi sao? Vậy mà bây giờ, cô ấy lại là người chủ động nói chuyện.

    “Em đã nghĩ kĩ rồi, ta quay về với nhau được không?”

    Một luồng điện chay qua sống lưng. Tôi nghe lầm chăng?

    “Không."

    “Em muốn biết lý do.”

    “…”

    “Là cô gái ấy hả?” Đôi mày khẽ nhíu lại.

    Và dĩ nhiên, tôi không trả lời

    “Em hơn cô ta mà, ta quay về với nhau được không, Nam?”

    "Không thể.” Tôi từ chối cô ấy. Điều đó làm cô ta mất bình tĩnh.

    “Anh thật quá đáng, ngày trước không phải anh một mực cầu xin tôi muốn quay lại sao? Hừ, thứ đàn ông rách nát.”

    Cô ấy đập bàn đứng dậy, hình tượng người phụ nữ đằm thắm, xinh đẹp đã bị phá vỡ chỉ trong chốc lát. Mọi người trong quán đều nhìn cô ấy.

    Tôi vẫn điềm nhiên hướng ánh mắt ra ngoài, bây giờ người tôi muốn nhìn thấy là em, tôi sợ em sẽ chờ lâu mà để tôi lại mà về mất.

    “Anh chẳng là gì cả, và cô ta cũng là đồ bỏ đi, anh biết chứ?”

    "Vậy cô là loại phụ nữ như nào cô biết chứ?? Loại rác rưởi vì tiền và danh lợi, dùng thân mua vui cho những kẻ giàu có. Cô đã từng nghĩ cho tình cảm của tôi chưa? Chưa. Cô chỉ biết nghĩ cho riêng bản thân."

    Tôi nhấp ngụm cà phê. Lòng đắng ngắt.

    "Đừng bao giờ xuất hiện trước tôi một lần nào nữa."

    Tôi đi. Vất hết những thứ cũ kĩ kia. Giờ đây. Tôi chỉ muốn thấy em.

    Thật may. Em vẫn đó. Tôi nắm lấy đôi tay bé nhỏ lạnh ngắt của em.

    Hoàng hôn buông đỏ rực cả khoảng mênh mông. Thật đẹp. Cũng thật buồn. Như em vậy.

    5 giờ 35 phút chiều.

    Nắng nhuốm màu đỏ rực, khẽ vẽ lên chân trời những vệt chiều tà , khẽ quệt lên mặt nước trên hồ sắc vàng cam lóng lánh.

    Em im lặng, tôi nhìn em, ánh mắt thăm thẳm của em hướng đến phương trời.

    Bàn tay tôi siết chặt.

    "Chii này." Tôi bất giác gọi tên em như thế. Thật nhẹ nhàng. Thật ấm áp.

    "Em biết gì không..."

    "Hửm?"

    "Tôi thương em đấy." Tôi cười. Một nụ cười trọn vẹn hơn bao giờ hết.

    "Tôi muốn ôm em."

    "Muốn che chở em."

    "Muốn dành mọi thứ. Tất cả. Những gì tốt đẹp và hạnh phúc. Dành cho em. Tâm hồn em. Đôi mắt em. Nụ cười của em."

    "Tôi có thể không?"

    Em nhìn tôi thật lâu. Im lặng.

    Tôi biết mình cần cho em thời gian. Và tôi muốn em tin tưởng.

    Rồi. Tôi kể cho em nghe những chuyện xưa cũ. Thật lâu. Thật chậm. Em lắng nghe.

    “Tại sao anh không quay lại với cô ấy?”

    “Nếu tôi còn thương cô ấy. Thì đã không thể yêu em. Em biết không. Là bởi. Tôi thương em mà!"

    Tôi biết mình đang nói gì, tôi đang ngỏ lời với em, đang dần rút ngắn khoảng cách để đến với em.

    "Mình về thôi."

    Tôi đủ hy vọng để chờ đợi. Vì thế. Tôi sẽ luôn đợi em.
    ~0O0~

    9 giờ 13 phút sáng.


    Một ngày mới, tôi đón chào nó bằng nỗi nhớ nhung em da diết. Điện thoại đổ chuông, tôi với lấy nó, thoáng bất ngờ. Là em!

    “Anh đây."

    “Hạ Nam.” Em lúng túng gọi tôi

    “Gì vậy?”

    “…” Em không lên tiếng.

    “Có chuyện gì vậy? Chii?”

    "Mình thương nhau được không anh?”

    End.
    #Aunote: Tôi không muốn bỏ lỡ nó.
    Và cảm ơn người đã cùng tôi viết lên câu truyện này.

    HL
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Chỉnh sửa cuối: 26/5/17
-- Mặc Yên --

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Ấn Dạ, 26/5/17.

    1. Dreamer
      Dreamer
      Lâu lâu em đi mò OS, đọc truyện của chú mà cảm xúc nó lên não quá đi :3
      Tên nhân vật nữ ngay từ phút giây đầu gợi cho em rất nhiều suy nghĩ.
      Nội dung thì theo cá nhân em thấy, chú theo hơi hướng ngôn lù hơi nhèo, văn phong của chú với đứa ưa cầu kì như em, thì chưa thực sự tốt. Nhưng em tin tương lai chú sẽ khác :)
      Cái kết truyện thì đúng là hoàn hảo như mì hảo hảo. Em rất thích.
      Cầu những OS mới của chú :)
      Ấn Dạ thích bài này.
    2. Ấn Dạ
      Ấn Dạ
      suy nghĩ gì :)) em nói đi
      không phải do em hại à :))) PC vòng đầu không phải viết 1 OS không giới hạn độ dài dựa theo tình huống sao :)) và đột nhiên thì nó không cần dùng đến nữa. anh chỉ sửa lại một chút rồi đăng lên cho đỡ có cảm giác mất đi chất xám một cách vô ích thôi. Mà hình như anh có theo ngôn lù bao giờ :))) nếu em ý bảo Mặc Yên thì hoàn toàn không phải nhé bae :vv
      Anh cũng thích cái kết. dù sao thì cũng camon em vì đã đọc nó :vv
      Chỉnh sửa cuối: 28/5/17
      Dreamer thích bài này.
    3. Yokomari Hime
      Yokomari Hime
      Cái duỳ nhỉ, đây là lần đầu tiên boss tung OS thay vì tản văn cho nên cảm giác rất chi là...chẹp chẹp chắc là mới lạ:33
      Giống như bạn Rùa trên kia nói, văn phong của anh đơn giảm, vì câu từ cũng không quá mượt mà nhưng mà ns vẫn rất hay, nhẹ nhàng, dễ cảm nhận được điều mà tác giả muốn biểu đạt.:))))
      Ahihi, có một điều đặc biệt mà em phát hiện đó là thời gian là 3h19 và cuối là 9h13, có chút thắc mắc đây là vô tình hay cố ý đơi:3
      Hãy tha thứ cho tính tò mò của em nhưng em thật sự muốn hỏi, Lạ cafe là cái j vợi? O.O
      Nhìn về tổng thể em vẫn thích truyện của anh. Mong anh sẽ ra nhiều tản văn và truyện mới hưn này, mong truyện được xét duyệt về box truyện ngắn nài, thế thui nha <3
      Ngày lành!
      Ấn Dạ thích bài này.
    4. Ấn Dạ
      Ấn Dạ
      OS hình như anh có rồi mà :))) đây đâu phải lần đầu.
      là vô tình thôi :))) anh cũng không để ý. vì truyện này được hoàn thành lúc tham gia PC
      một quán Càfe review khá đẹp ở chỗ anh .-.
      cảm ơn bae ;))
      Yokomari Hime thích bài này.
    5. Sam đê tiện thích được chà đạp
      Sam đê tiện thích được chà đạp
      Tên Chii này đã thu hút tôi đọc(vì nó là tên nhân vật trong truyện của tôi), và tôi phải nói rằng nó rất hay, dù cho rất ngắn ngủi, bạn khái quát nội tâm nhân vật nam rất khá, vả lại chuyện này cũng thật nhẹ nhàng và bình thường như cuộc sống bao người, nên đọc đến rất gần gũi và thoải mái, hãy cố gắng hơn nữa nhé? Tôi chúc bạn đạt được điều mình mong.
      Ấn Dạ thích bài này.
    6. SharaAnna
      SharaAnna
      Chào chú :v

      Trước hết là soi về lỗi chính tả, cũng không có gì nhiều, chỉ là một vài đoạn chưa viết hoa, thiếu dấu kết thúc câu, nhưng cơ bản là khá hoàn chỉnh.

      Chú xem lại đi, tôi lười sửa!

      Tôi cũng không nhắc lại những gì người khác đã nêu nữa. Chỉ là tôi thấy fic lần này của chú khá hoàn chỉnh. Hoàn chỉnh cả về văn phong và cách xây dựng nhân vật.

      Đầu tiên là câu từ ngắn gọn súc tích, không quá dài dòng nhưng vẫn có cảm giác khá văn vẻ. Và hình như fic nó có sự ảnh hưởng sâu sắc của tản văn :v Có vài chỗ tôi thấy khá hụt hẫng, cảm xúc đang cao trào thì chấm, kết thúc câu...Nếu như mà chú thử đưa thêm nhiều hoàn cảnh nữa, đưa thêm nhiều cảm xúc nữa thì có lẽ tôi sẽ không dứt khỏi mạch văn khi chưa đọc hết đâu :) Như vậy vừa kéo dài fic, vừa miêu tả nội tâm nhân vật sâu hơn. Và đây chỉ là ý kiến của tôi thôi, đưa hay không, thêm hay bớt là phụ thuộc vào chú.

      Hmm, có lẽ do fic khá ngắn hay là do cách hành văn ngắn gọn của chú mà các tình tiết rất nhẹ nhàng, hầu như không có hồi cao trào. Cảm xúc của nhân vật cũng vì được gói gọn trong từng từ, ngữ nên khai thác có vẻ chưa sâu. À, nhưng vẫn đủ lôi kéo người đọc :v

      Tôi biết chú có khả năng đào bới tâm trạng nhân vật chạm sâu thêm nữa. Chỉ là không chắc chú có đào bới không thôi :vv

      Tiếp đến là nhân vật. Thừa nhận là tôi có ấn tượng với nhân vật Hạ Nam. Không phải do chú xây dựng với hình tượng là một người ấm áp hay là người có bản lĩnh chờ đợi, mà là cách thể hiện cảm xúc. Mà là cách thể hiện cảm xúc, không quá ngọt ngào, cũng không quá lạnh lẽo. Tôi có cảm giác ở nhân vật ấy còn có cái gì đó. Thêm cả văn phong của chú nữa, đọc nghe khá buồn. Tôi không biết khi tạo dựng nên nhân vật này chú nghĩ gì, chú muốn nhào nặn ra sao, chỉ biết là luôn đi song song luôn có một nỗi buồn. Buồn miên man da diết!

      Những gì tôi nghĩ thì cũng đã nói hết, câu cuối thì chỉ muốn nói rằng: Cảm ơn vì đã từng hợp tác :vv

      Ngày lành.
      Chỉnh sửa cuối: 28/5/17
      Ấn Dạ thích bài này.
    7. Ấn Dạ
      Ấn Dạ
      hmm .-. lười beta lại quá .-.
      Tôi biết. Nhưng tôi thích người đọc có thể tự suy luận, tự ngẫm nghĩ và tự hòa sâu vào những con chữ đơn giản này hơn là diễn giải và phô tả hết ra. :)))) Tôi thuộc dạng không ưu cao trào mấy .-. nhưng có lẽ nó sẽ có trong fic sau hoặc vài cái tản văn nào đó.
      :))) nhẹ nhàng ẩn chứa cơn giông.
      Có thể, nếu như đây là một đoạn tản văn thì có thể .-. tôi không viết dài được.
      Bởi vì thương cho nên mới buồn :)) chúng ta không phải ai cũng vì tình mà buồn phiền hay sao?
      Dù sao thì cũng cảm ơn cô. :))
      SharaAnna thích bài này.
    8. Hãy chà đạp Hập đi
      Hãy chà đạp Hập đi
      Lâu lâu quay lại đọc truyện của boss, cảm xúc dữ dội a~

      Không nói về nội dung nữa, nó đơn giản, quen thuộc. Nếu chỉ để ý duy nhất nội dung thì truyện không có gì đặc sắc. (Nhưng làm gì có ai đi làm trò đó :) )

      Cách viết của boss vẫn vậy. Các câu chữ ngắn, nhưng được nối với nhau rất ổn, không làm cho câu văn trông cụt ngủn. Con bị thích cách viết này của boss đó :)))

      Nội tâm nhân vật là của nhân vật nam. Boss thể hiện đoạn này rất ổn, ngoại trừ việc đôi khi mấy câu ngắn sẽ phá mất mạch cảm xúc, đôi khi làm nó hơi cụt.

      Con cũng lười bome ra, nên chỉ viết vài dòng ủng hộ boss vậy thôi. Yêu boss nhiều :)))
      Ấn Dạ thích bài này.
    9. Ngọc Chii
      Ngọc Chii
      Thích truyện này vì tên tác phẩm trùng với lên iêm :3
      Ấn Dạ thích bài này.

Chia sẻ trang này