Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Chờ đợi bên ô cửa sổ.

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Docter of Vịt Lòi Ti., 20/12/17.

By Docter of Vịt Lòi Ti. on 20/12/17 lúc 10:22
  1. Docter of Vịt Lòi Ti.

    Docter of Vịt Lòi Ti. Tiến sĩ nghiên cứu về Vịt Lòi Ti từ những năm 70. PeachTrans

    Tham gia ngày:
    19/11/16
    Bài viết:
    85
    Đã được thích:
    279
    Điểm thành tích:
    291
    Chờ đợi bên ô cửa sổ.
    [​IMG] [​IMG][​IMG]
    Tittle: Chờ đợi bên ô cửa sổ.
    Author: @BookWorm.
    Genes/Category: School-life.
    Length: One-shot
    Status: Finished.
    Rating: T.
    P.s: Viết về mối tình đầu của tôi, là một bạn nữ.

    Summary:
    Đố cậu biết cái gì có khoảng cách xa nhất?
    Đó là người mình yêu nhất, dù đứng ngay trước mắt nhưng không thể chạm vào.
    ...


    Ngày 19 tháng 12 lại đến nữa rồi sao?

    Nhanh thật, nhanh như cách cậu rời xa tớ.

    Đến nay là bao nhiêu ngày rồi nhỉ?

    À, là 1461 ngày, ba năm bình thường và một năm nhuận.

    Hóa ra đã bốn năm trôi qua rồi sao?

    Cậu đã bỏ tớ đi ngần ấy năm rồi sao?

    Cậu...vô tình thật.

    ...

    Lần đầu tiên tớ gặp cậu là một ngày mưa rơi tầm tã.

    Tớ là người mới nhập học ở lớp Toán, còn cậu là học sinh cũ.

    Vậy thế mà cậu lại vào học trễ hơn cả tớ!

    "Tớ ngủ quên nên vào hơi trễ."

    Ấy, cậu chống chế thế đấy, cái chống chế đầy lỗ hỏng, có thể dễ dàng bị vạch trần bằng một câu hỏi "Chẳng lẽ cậu ngủ quên những ba ngày sao?"


    Nhung không, tớ không hỏi như thế.

    Chính xác hơn là không một ai hỏi như thế.

    Vì sao ư?

    Vì họ chẳng quan tâm đến cậu.

    Và tớ cũng vậy.

    Bởi vì cậu không là gì cả.

    Cậu xuất hiện hay biến mất cũng là chuyện của riêng cậu.

    Mỗi người chúng ta đều như hạt cát trong sa mạc.

    Sa mạc mất đi một hạt cát cũng có sao đâu, phải không?

    ...

    Nhưng sau vài hôm thì tớ bắt đầu để ý cậu.

    Tớ xin thầy cho cậu ngồi chung với tớ.

    Cậu lúc dâu có vẻ khó chịu.

    Người con gái cậu thích ngồi sau cậu những hai dãy bàn.

    Và tớ là người khiến hai cậu rời xa nhau.

    Ngồi với cậu, tớ mới phát hiện:

    Hoá ra cậu là học sinh của trường TH.

    Còn là học sinh của lớp giỏi nhất thành phố.

    Tớ cũng là một thành viên của lớp giỏi.

    Một lớp giỏi tầm thường.

    Một lớp giỏi toàn nhờ xin vào.

    Tớ học tệ.

    Học rất tệ, nhất là môn Toán.

    Tớ dốt Toán, mất căn bản Toán nhưng được môn Anh Văn kéo điểm lại.

    Còn cậu, học giỏi.

    Học rất giỏi, nhất là môn Toán nhưng môn ngoại ngữ thì cậu mù tịt.

    Thấy không, cậu có thấy sự khác biệt đầu tiên của hai ta không?

    Tớ và cậu đều dở một môn nào đó nhưng lại có thể bù trừ lại với nhau!

    Môn cậu giỏi thì tớ dở, môn cậu dở thì tớ giỏi.

    Thế là, tớ tạm thời được cậu tha thứ.

    Nhưng, chỉ là tha thứ thôi.

    ...

    Không biết từ khi nào tớ lại thích cậu.

    Từ khi nào mà tớ điên cuồng khi thấy cậu nói chuyện với người con gái câu thích?

    Từ khi nào mà mỗi đêm tớ đều thấy cậu trong giấc mộng của mình?

    Từ khi nào tớ đã sống không thể thiếu cậu?

    Từ khi nào tớ đã sợ, sợ một ngày chúng ta không còn bên nhau...

    Tớ trở nên ích kỉ, ghen tỵ, đau đớn, giận hờn, cáu gắt.

    Vì ai?

    Vì ai mà tớ thành như thế này?

    ...

    Con tim tớ đau khi nghĩ đến viễn cảnh đó.

    Viễn cảnh chúng ta đường ai nấy đi.

    Và nó đến thật.

    Mông lung như một trò đùa.

    Nó đến thật.


    Tớ phải nghỉ học ở chỗ góc đường tối tăm đó.

    Mẹ bảo tớ không cần phải học ở nơi đó nữa rồi.

    Vì sao ư?

    Vì sao ư?

    Tớ cũng không biết nữa.

    Từ khi mẹ nói tớ phải nghỉ học.

    Lỗ tai tớ đã không thể nghe được nữa rồi...

    Bộ não tớ không thể tiếp thu được thông tin nữa rồi...

    Tai tớ ù đi như có hàng ngàn con ong vo ve trong đó.

    Não tớ trống rỗng như nó chỉ là một khối nhão nhoẹt vô dụng.

    Tớ không thể suy nghĩ tiếp.

    Tớ gục ngã...

    ...

    Khoảng thời gian thiếu cậu thật sự rất tồi tệ.

    Con tim tớ thiếu vắng nụ cười cậu.

    Đôi mắt tớ thiếu vắng bóng hình cậu.

    Bàn tay tớ thiếu vắng bàn tay cậu.

    Tai tớ thiếu thanh âm của cậu.

    Giấc mộng của tớ thiếu cậu.

    Tất cả các cảm xúc xấu xí trước kia biến mất.

    Để lại một linh hồn lạnh lẽo trống rỗng.

    Không có cậu, cuộc đời tớ mất hết ý nghĩa.

    Tớ chán nản.

    Tớ không có sức sống.

    Ngày qua ngày như một cái xác.

    Lạnh ngắt.

    Ghê tởm.

    Rỗng tuếch...

    ...

    Cậu biết không, nụ cười của cậu rất đẹp.

    Những chiến răng trắng màu sữa, be bé nhỏ xinh xắn xếp đều đặn đã tạo cho cậu một nụ cười hoàn hảo.

    Nhưng nụ cười đẹp không chỉ vậy.

    Nụ cười cậu đẹp vì cậu dành cả cảm xúc vào nó.

    Nụ cười cậu đẹp vì cậu luôn hạnh phúc.

    Nụ cười cậu đẹp vì cậu tràn đầy những cảm xúc xinh đẹp.

    Nụ cười cậu đẹp vì cậu tự tin, cậu không có thứ gì quý giá để sợ đánh mất.

    Đâu nhứ tớ.

    Tớ luôn sợ, sợ cậu biến mất.

    Sợ tớ lỡ tay làm mất cậu.

    ...

    Một năm không có cậu ở bên đúng là cực hình.

    Tuy tớ có thể liên lạc với cậu nhưng vẫn là cực hình.

    Chiếc điện thoại di động đã bị đạp nát.

    Chiếc máy tính Windows XP cũng bị cất vào một xó.

    Kết thúc rồi.

    Kết thúc rồi.

    Không thể gặp cậu được nữa rồi...

    ...

    Cậu biết tớ phải cố gắng làm nhiều thứ lắm không?

    Cố gắng để không quên hình ảnh của cậu.

    Cố gắng không quên giọng nói của cậu.

    Cố gắng không để không quên tất cả mọi thứ về cậu.

    Mãi mãi không quên...

    ...

    Ông Trời cũng nghe lời cầu nguyện của tớ.

    Không thể ngờ sau khi chuyển dãy, hai lớp của chúng ta lại đối diện với nhau.

    Buồn cười thay, tớ biết nhưng cậu lại không biết.

    Tớ không nói với cậu, không thể nói với cậu.

    Làm sao nói được khi hai ta không còn bên nhau?

    Dù gần nhưng cũng chỉ là phù du thôi...

    Nhưng, tớ vẫn ngắm lớp cậu qua ô cửa sổ.

    Chiếc cửa số nhỏ thôi, đủ cho một người nhìn.

    Ngày này qua ngày khác, tớ ngắm lớp cậu.

    Chờ mong một ngày có thể nhìn thấy cậu lần nữa.

    Nhưng đã lâu rồi tớ không thấy cậu trong lớp.

    Trước giờ vào học và ra chơi đều không thấy cậu.

    Cậu đã đi đâu rồi?

    Đi đâu rồi?

    Đi xa khỏi tớ đến tận đâu rồi?

    ...

    Tớ gặp một người bạn cùng lớp với cậu.

    Cô ấy bảo cậu đi trễ và giờ ra chơi đều phải lên phòng GV.

    Hoá ra cậu không bỏ tớ.

    Hoá ra ta còn cơ hội để gặp nhau...

    Tớ nhờ cô ấy nói với cậu chuyện này.

    Rằng tớ luôn đợi cậu ở chiếc cửa sổ cuối cùng.

    Chiếc cửa sổ nhỏ bé ở cuối lớp học của cậu.

    Khi nào rảnh rỗi thì ra đó nói chuyện với tớ nhé.

    Tớ chờ...

    ...

    Cậu đã ra ngoài đó thật.

    Cậu mặc chiếc áo khoác dày sụ, chui đầu ra khỏi cửa sổ.

    Tớ bật khóc.

    Tớ hạnh phúc quá.

    Cuối cùng...Cuối cùng cũng đã gặp lại cậu.

    Cậu vẫy tay chào tớ, tớ vẫy tay chảo lại cậu.

    Cậu làm động tác tay thành hình trái tim với tớ, tớ cũng làm lại với cậu.

    Cậu tạm biệt tớ để vào lớp, tớ hô to “Tớ thích cậu nhiều lắm!!!”

    Nhưng cậu không nghe thấy.

    Khoảng cách quá xa, cậu không thể nghe thấy.

    Dù tớ có gào thét khản cổ, cậu vẫn không nghe thấy.

    Dù con tim tớ có ngừng đập vì cậu cũng không làm cậu thích tớ được.

    Đó là thứ người ta goi là gần ngay trước mắt lại xa tận chân trời sao?

    Đau thật.

    Người mình thích ngay trước mắt lại mãi mãi không thể chạm vào...

    Và đó là lần gặp lại đầu tiên cũng như cuối cùng của đôi ta.

    Sau ngày hôm đó, tớ không thấy cậu nữa...

    ...

    Tớ nghĩ là do cậu bận thôi.

    Ấy thế mà hơn một tuần cậu cũng không xuất hiện.

    Người bạn cùng lớp với cậu bảo cậu chuyển trường.

    Con tim tớ chợt có tiếng răng rắc.

    Nữa sao?

    Lại nữa sao?

    Cậu lại rời xa tớ nữa sau?

    Tại sao chứ?

    Tại sao?

    Tớ điên cuồng tìm kiếm câu trả lời.

    Tớ hỏi tất cả mọi người, họ chỉ lắc đầu va bảo “Không biết.”

    Ngay cả người con gái cậu thích năm xưa.

    Cậu đi đâu rồi?

    Đi đâu rồi?

    Lần này tớ hứa sẽ không bỏ rơi cậu nữa đâu.

    Vì thế...

    Làm ơn...

    Quay...lại...đi...

    ...

    Tớ bỏ cuộc.

    Tớ không điên cuồng tìm kiếm cậu nữa.

    Nhưng, tớ chờ.

    Chờ cậu quay lại.

    Chờ cậu chấp nhận tình cảm của tớ dù cậu chưa nghe thấy.

    Tớ chờ cậu nghe được tình cảm của tớ bằng con tim cậu.

    Mãi mãi chờ...

    ...

    Thế rồi tớ chờ 4 năm, có thấy cái mặt cậu xuất hiện đâu.

    Tớ không chờ nữa.

    Không thể chờ nữa.

    Chờ chi cái mong mỏi phù du...

    “Giỏi thì đi luôn đi, bà bây giờ có Facebook rồi, đợi bà hỏi crush cũ của mài nick face mài đi rồi mài biết tay bà!!!”

    Tớ sửa lại chiếc ai khoác, mỉm cười bỏ đi.

    Trên chiếc cửa sổ cũ kĩ nào đó, của cái lớp học giỏi nhất thành phố nào đó có khắc chữ “Tớ thích cậu.”

    Hết.

    P.s: Đây mới tình đầu, còn tình "sau" nữa = )))))
    Tuy không chờ đợi tới cùng nhưng fic vẫn mang tên "Chờ đợi bên ô cửa sổ nha" :v
    Đây là kỉ niệm thời trẻ con, nhớ lại mang máng, chỉ kể sợ, sẽ không sâu sắc bằng mối tình "sau" = )))
    Hành trình lấy Đào Tác Giả giờ chỉ mới bắt đầu :)



     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Rùa and Diệp Băng Dao like this.
?

Thấy xàm không?

  1. Không.

    0 phiếu
    0.0%
  2. Chắc chắn là không :)))

    1 phiếu
    100.0%

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Docter of Vịt Lòi Ti., 20/12/17.

Chia sẻ trang này