Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Cô Gái Mù

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Tích Lịch, 14/12/16.

By Tích Lịch on 14/12/16 lúc 20:28
  1. Tích Lịch

    Tích Lịch s i l v e r m o o n Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,796
    Đã được thích:
    2,741
    Điểm thành tích:
    789
    [​IMG]
    Tên truyện: Cô gái mù

    Tác giả: Tích Lịch

    Thể loại: Drama aka bách hợp trá hềnh.

    Độ dài: Onehot.

    Tình trạng truyện: Hoàn.

    Độ tuổi: T

    Cảnh báo:
    Không spam, không gây war, comment trên 15 từ.

    Đôi lời tâm sự của tác giả:
    Thân gửi món quà sinh thần cho bạn @Di Di cùng với đôi lời nhắn nhủ
    MÀy à, hạp bi bớt đêy nhá, già thêm một tuổi nhá, giữ lời hứa rồi nhá -.-
    Và lời cuối là,
    Sênh nhựt may mớn nhá :))
    Và đừng hành tao nữa nhá -.-
    Nói thặc tao rất muốn quịt, quịt quịt và quịt !!
    Thú thật tác giả đã muốn khóc khi quyết định cho ra tác phẩm này
    Vì dịp Giáng Sinh bận lên kinh ứng thí cho nên Lịch đã thêm phần Noel vào đây và thú thật nó thật là...
    Bạn trẻ Lịch đã vô cùng cạn ý tưởng suốt cả thời gian chạy deadline cũng mấy cái banner ngàn chấm, nhiều đoạn cắt khúc thật ra là... Bí ý tưởng đọ.

    [​IMG]
    Trời tờ mờ sáng, nó đã thức dậy, hai tay xoa xoa thái dương. Ngày hôm qua, do đã uống quá nhiều rượu nên hôm nay nó cảm thấy đầu như muốn nổ tung ra. Nghía mắt sang người nằm bên cạnh, khẽ hừ, lại thêm một người tình nguyện hiến thân cho nó.

    Bước xuống giường, nó vớ tạm cái áo nào đó, khẽ hờ mặc lại rồi rời đi. Bỏ mặc cô gái kia vẫn đang ngủ say, nó thậm chí không ngoáy nhìn lại một lần.

    Một đêm một người, chuyện này cũng không còn gì lạ lẫm nữa. Chỉ cần phung tiền ra này và gương mặt, vỗ đùi một cái thì sẽ có đến mấy cô vây quanh, chẳng cần lo sợ gì nữa. Cứ mãi đắm chìm trong lụa là, gấm vóc, kẻ hầu người hạ, một vị tiểu thư danh tiếng và được cha mẹ cưng chiều đến như vậy, chỉ cần nói một tiếng, nó muốn gì là được ngay thứ đó.

    Rồi dần dần cả ai cũng không được đặt vào tròng mắt, nó trở nên kiêu ngạo và hư hỏng, chả xem ai ra gì. Đến cả cha mẹ cũng chẳng thể khuyên răn được nữa.

    Nhận lấy bó hoa Ngọc Lan trắng mà cô bán hàng vừa đưa, nó khẽ nhếch mép rồi đi vào bệnh viện. Ngoại đang bệnh, nó phải đến thăm. Chỉ có bà là người duy nhất được nó tôn trọng. Từ nhỏ cho đến lớn nó luôn quấn quít lấy ngoại không rời, không để bà cô đơn một mình.

    Cha mẹ đã bỏ rơi nó, nó sẽ không để đến lượt bà cũng rời đi.

    Thật là, nó chau mày, cười nhạt.

    Nó đang mong đợi điều gì chứ, mong rằng cha và mẹ sẽ đến đây thăm bà, sẽ gặp nó ư ?

    Tất cả chỉ là mơ mộng viễn vông. Cha, mẹ rất bận rộn đương nhiên không thể đến được. Cả ngày sinh nhật của nó họ cũng không đến... Đã năm năm nó sống một mình với bà rồi...

    Bước đến phòng bệnh của ngoại. Nơi này vẫn yên tĩnh như ngày nào, có lẽ là do phòng Vip chăng ?

    Nó đặt bó hoa Ngọc Lan trắng bên cạnh giường. Là đóa hoa thứ chín mươi tám rồi. Khắp căn phòng đều là các bó Ngọc Lan mang một hương thơm dịu êm, một màu sắc nhè nhẹ. Nó không hiểu vì sao bà lại thích loài hoa này đến vậy. Có lẽ là do... lúc trước kia mẹ đã kể qua, trong sân nhà có cây Ngọc Lan mà chính tay ông ngoại quá cố đã trồng...

    Đặt ghế ngồi bên cửa sổ, nó chống cằm, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô tận, nơi những dám mây bồng bềnh trôi nổi, nơi những ngọn cỏ mướt xanh. Nó thật ra đang nghĩ về điều gì chứ ? Nghĩ về quá khứ, hiện tại, tương lai hay những rắc rối không tên ?

    [​IMG]

    Nơi đây trên thảm cỏ, cô gái lặng mình dưới gốc cây nâng niu từng trang sách. Gió thoảng đu đưa làm tóc nhỏ khẽ bay trong gió. Hàng mi rũ xuống đượm buồn, đôi mắt miên man vu vơ tựa hồ như một lớp sương che phủ. Gương mặt xanh xao, làn da trắng muốt, nhợt nhạt, nhìn từ xa lại cảm thấy sự cô đơn đang bủa vây.

    Nữ y tá nhẹ nhàng mỉm cười bước đến, khẽ vuốt lấy mái tóc rối nhưng lại rất mỏng manh. Nhỏ chỉ lặng lặng nhắm mắt lại, tận hưởng làn gió thu mang theo mùi hương của những khóm Lưu Ly vừa mới chóm nở. Cánh hoa lượn bay, không biết sẽ đi đến phương nào, mỏng manh và yếu đuối lắm...

    Lấy từ trong hộp sơ cứu ra một miếng vải màu trắng, quấn quanh đôi mắt của nhỏ, cô y tá chỉ nói vài ba câu rồi cả hai cùng rời đi.

    Thường là vào giờ này nhỏ hay ở đây. Dù bị bị mù lòa nhưng nhỏ lại rất yêu sách, yêu nhiều lắm các câu chuyện huyền ảo nhưng chính vì tin vào những điều không có thật ấy, nhỏ phải đánh trả bằng chính đôi mắt của mình...

    Nó nhìn theo bóng lưng đang nhạt dần, có chút luyến lưu lạ thường. Chỉ là người xa lạ nhưng tại sao lại cảm thấy thật chua xót, có phải đó gọi là lòng thương hại chăng ?

    Ngoảnh mặt lại nhìn bà, nó bước lại nắm lấy đôi tay mạch nhịp yếu ớt ấy. Có phải ngoại cũng cô đơn lắm không ? Lúc trước nó không thường ở nhà, thậm chí suốt hai ba tuần, những lúc như thế, bà đã làm những gì ? Khi nghe tin bà đang nguy kịch, nó đã rất sợ. Sợ rằng bà sẽ rời xa nó. Sợ rằng sẽ phải trở lại những tháng ngày cô đơn một mình như những lúc trước...

    Nó nhớ lắm gương mặt, nụ cười hiền từ của bà. Nhưng giờ thì sao ?

    Có lẽ bây giờ mọi chuyện cũng chỉ là mơ tưởng.


    [​IMG]
    .
    Tối đến, nó rời khỏi phòng bà, lê bước trên dãy hành lang vắng vẻ chỉ riêng một mình. Đằng ấy, tiếng ho khàn của một cô gái đang khụy xuống dãy hành lang. Ánh đèn mờ mịt không đủ soi sáng cả gương mặt, nó chỉ thấy được một nước da nhợt nhạt, xanh xao và ốm yếu. Vội chạy lại đỡ lấy, hơi thở cô giờ đã rất yếu ớt tưởng chừng như ngọn khói mong manh đang dần tan biến vào hư không...

    Tiếng đèn chói mắt làm nhỏ tỉnh lại. Mùi thuốc khử trùng lan khắp căn phòng trắng, ảm đạm. Nó thật khó ngửi, nhỏ ghét nhất cái mùi này. Cố gắng ngồi dậy, cơn đau giằng xé từ đôi mắt bỗng chốc trở lại...

    Nhỏ đau đớn, vật vã hai tay ôm lấy đôi mắt như đang cố xuýt xoa nhưng trước khi bật dậy, giọng nói của một cô gái phá tan đi sự yên lặng của căn phòng.

    - Ngồi dậy, đôi mắt sẽ khó mà hồi phục.

    Nó dửng dưng ngồi dựa vào chiếc ghế sofa gần đó, miệng nhấp nháy ly trà hồng đào còn nóng hổi, thản nhiên cất lời. Mặc kệ nhỏ có nghe hay không, nó không quan tâm. Nhỏ muốn làm gì nó cũng không thể cản được.

    Không gian phút chốc trở nên nặng trĩu. Cả hai đều im lặng, không nói một lời nào. Nhỏ chỉ quay đầu sang cánh cửa sổ, nơi có bầu trời trong xanh, những đám mây bồng bềnh trôi theo gió cơn gió lùa vào ô cửa sổ, tấm rèm cửa mỏng manh phất phơ nhè nhẹ. Nhỏ thật ra đang nghĩ gì chứ. Nhiều khi khi làm nó nghĩ rằng, nhỏ không hề mù lòa.... Phải chăng đã quen rồi sao ?

    Không để lãng phí thời gian, nó thở dài một hơi rồi đặt cốc trà xuống mở lời.

    - Không có chuyện gì thì tôi đi nhé.

    Nhỏ chỉ im lặng, không nói gì. Cảm thấy lòng tự trọng bị đả kích nặng, niềm kiêu hãnh bỗng dưng trỗi dậy, nó tức giận nhưng lại tỏ vẻ thờ ơ, lạnh nhạt, dửng dưng đẩy cửa ra ngoài.

    Cạch.

    Cửa đóng lại, nhỏ mới quay đầu lại. Dường như ở trong căn phòng này chỉ còn có một mình nhỏ. Cắn chặt môi lại, cố để không cho những giọt lệ nóng hổi trào ra từ hai đôi mắt đang sưng lên vì đau đớn...

    [​IMG]

    Vị bác sĩ đã kể lại, trong suốt ba năm qua, nhỏ vẫn luôn ở đây một mình, không hề có người đến thăm cả. Giống với nó, cha mẹ nhỏ cũng rất bận, và có lẽ đã không còn liên lạc nữa... Thời gian còn lại, nhỏ chỉ có thể ở trong bệnh viện để điều trị, mà, nói là điều trị cũng chưa hẳn đúng... Nói là, họ đang kéo dài mạng sống của nhỏ, thì thật sự đúng hơn...

    Khi nhắc đến chuyện này, lòng nó bỗng như trĩu nặng, suốt mấy ngày nay nó vẫn không ngừng suy nghĩ. Cả cái những đêm nó không còn hứng thú với những thứ " đồ chơi " kia nữa. Rồi dần dần, nó không đến quán bar, thay vào đó, là cố gắng bắt chuyện với nhỏ, dành nhiều thời gian để ở bên nhỏ. Có lẽ cũng chính là sự thương hại chăng ? Không hiểu sao khi nghĩ đến nhỏ cô đơn một mình ở đây suốt cả ba năm trời, không người thân, tựa như bị giam cầm trong chốn ngục tối tăm, nó cảm thấy thật chua xót. Cảm giác mà nhỏ chịu đựng có lẽ còn lớn hơn cả nó.

    Nó cảm thấy bản thân thật ích kỷ. So với năm năm xa cha mẹ của nó chả là gì so với ba năm mà nhỏ đã phải cam chịu... Có lẽ, những điều nó làm không thể nào vơi đi được nỗi đau ấy, nhưng có lẽ, nhỏ sẽ cảm thấy không còn cô đơn nữa. Hẳn là vậy...

    Nhỏ không còn nhiều thời gian nữa...

    [​IMG]

    Hôm nay nó mua thêm bó hoa Tử Đinh Hương. Nó không lãng mạn như bao người, cũng không biết ý nghĩa của loài hoa đấy là gì, chỉ là cảm thấy thật đẹp, đẹp đến nổi cứ như đang mê hoặc nó... Sau khi đặt bó Ngọc Lan trong phòng bà, nó nhanh nhẹn chạy đến chỗ nhỏ. Không lời giải thích, vớ tạm cái áo khoác rồi kéo nhỏ ra ngoài phố. Hôm nay không phải là sinh nhật của nhỏ, nhưng không biết lại sao nó lại muốn tạo ra thật nhiều kỷ niệm khó quên của hai đứa.

    Ngoài trời lạnh hơn bình thường, là cái không khí Noel đây mà. Cảm giác nao nức trong lòng cũng biết bao cảm xúc khó tả ùa về, nó và nhỏ bỗng dưng cảm thấy thật hồi hộp. Đây là lần đầu tiên cả hai cùng ra ngoài dạo phố. Nắm lấy đôi tay đang lạnh buốt của nhỏ, nó để tay vào trong túi rồi dẫn nhỏ đi đến công viên. Có nhiều lúc, nó cảm thấy, vì lý do nhỏ bị mù nên nó có thể gần gũi, giúp đỡ được cho nhỏ nhiều đến như vậy...

    Ánh hoàng hôn chiều tà buông xuống. Tuyết đã bắt đầu rơi, từng hạt hòa quyện vào cái không khí nóng rực của ngày hội, cứ thế mà tan dần ra, mỏng manh như màn sương nước. Bản nhạc Merry Chirismarts bắt đầu ngân nga những giai điệu ngọt ngào. Cả con phố lấp lánh những chùm đèn rực rỡ sắc màu. Cây thông lớn nhất được đặt trong công viên thành phố, giờ đây đã đông nghẹt người...

    Tương truyền rằng, một khi bài Thánh ca bắt đầu, các điều ước sẽ được treo lên cùng với những đồ trang trí của cây thông Noel cao nhất ở công viên, ngôi sao vàng sẽ mang điều ước ấy lên đến tận trời cao và điều ước sẽ thành sự thật cho những ai thành tâm khấn cầu.

    Không biết nhỏ mong muốn điều gì nhất nhưng đối với nó, có lẽ là mong muốn bà sẽ sớm khỏi bệnh nhỉ ?

    [​IMG]

    - Ở đấy nhé ! Tớ treo điều ước của cậu lên rồi tớ sẽ quay lại !

    Nó cười hí hửng, có lẽ đây là mùa Giáng Sinh đầu tiên mà nó cảm thấy hạnh phúc đến vậy khi không có bà. Những năm trước nó toàn là ở trong phòng bệnh...

    - Ừm ! - Nhỏ đang ngồi ở hàng ghế, ngẩng đầu lên và cười.

    [​IMG]

    - Airl cậu ở đâu !? Airl !! Mau trả lời tớ đi !!

    Điều tồi tệ nhất chính là, sau khi treo cả hai điều ước lên cây thông Noel, nó đã lạc mất nhỏ.

    Giữ dòng người xa lạ nấp nập, nó cảm thấy thật lo lắng, khóe mắt không tự chủ mà nóng lên, rồi những giọt lệ lại cư nhiên trào dâng nơi khóe mi. Nóng, nóng lắm. Đau, đau lắm...

    Trên chiếc ghế công viên lạnh buốt, những hạt tuyết bắt đầu rơi. Hoa Tử Đinh Hương đã tàn rồi.

    [​IMG]
    [​IMG]

    Nó chậm rãi, khẽ run run mở tấm lá thư được để trong bó hoa Hương. Nét chữ thật quen thuộc, là của cô y tá hằng ngày vẫn ở bên nó đây mà... Dù không phải của nhỏ viết nhưng nó cảm nhận được ắt hẳn cảm giác của nhỏ, có lẽ... cũng giống như nó bây giờ...

    " Cậu à, cảm ơn cậu rất nhiều trong suốt thời gian qua. Đêm Giáng Sinh cuối cùng này, cũng là ngày mà tớ cảm thấy hạnh phúc nhất trong suốt mười tám năm vừa qua.Cậu hãy mau tìm nửa kia đi, và... "

    [​IMG]
    [​IMG]
    " Momo à, mọi thứ đã kết thúc thật rồi. "
    " Đừng tự lừa dối chính mình nữa. "

    [​IMG]
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 16/12/16
Tiếu Phi Tiếu.
"Ngươi vì ai mà đến?
Ngươi vì ai mà đau? Ngươi vì ai mà khóc?
Chính là vì một người không thuộc về thế giới này nữa."

. Truy Thê .

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Tích Lịch, 14/12/16.

    1. Di Di
      Di Di
      Thực là không hiểu gì hết nha~
      Mày viết khó hiểu quá
      Cơ mà sinh nhật t mà m viết cái qué gì mà deep thế
      Đây có phải biện pháp trù ẻo t với Lira k thế?
      T với ẻm mà thế là mày chết con ạ :)))
      Cám ơn vì quà sinh nhật :v
      Thực cảm động nha~
      Tích Lịch thích bài này.
    2. Jeanne D'Arc
      Jeanne D'Arc
      Đúng là một câu chuyện cảm động mà *chấm nước mắt* Câu chuyện này làm em nhớ tới ý nghĩa của status "Tử Đinh Hương" mà anh vừa mới đăng hôm qua :'( Sao anh ăn cái gì mà lại viết fic cảm động đến thế cơ chứ : (((

      Em nghĩ chỗ này nên đổi thành làn da trắng bệch vì thuờng sẽ không ai kêu làn da trắng muốt khi bị bệnh cả :3

      Tuy nhiên cũng còn nhiều lỗi chính tả lắm đó nha anh, em không tiện chỉ thôi : D Với lại em cảm thấy dường như fic cũng thiếu đi một cái gì đó... Có lẽ là sự trau chuốt... Em thấy cốt truyện nó cũng hơi rối nữa :v

      Sẵn tiện cũng chúc mừng sinh nhật bạn Di Di nha :3

      P.s: Cố gắng cho ra thêm nhiều tác phẩm hay, cảm động nữa nào anh trai
      Chỉnh sửa cuối: 2/1/17
      Di Di and Tích Lịch like this.
    3. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Mài với ẻm thé lào tao ếu quan tơm làm giè cho mắc mợt (¯ v ¯) Liệu tình cảm của tụi bây có bị sức ảnh hưởng của tác phẩm của tao không hay tác phẩm của tao sẽ ảnh hưởng đến tụi bây đó không phải là điều quan trọng, mấu chốt là tụi bay đó con ei :))) Nso sẽ còn dài dòng đến ngán nếu tao không chạy deadline gấp rút cho mài -_-

      Em nhắc anh mới nhớ, ban đầu anh cứ tưởng loài hoa bên status của anh tên cũng chữ Tử mà hơm phải hoa Tử Đinh Hương, mà ai ngờ :vv Le#đãng-trí-giai-đoạn-cuối
      Chính tả thì phần này anh đã chắc chắn 100% sẽ có ràu :)) Team#Dân-chạy-deadline-giai-đoạn-cuối-không-thèm-xem-lại-lỗi-fic-/-\
      Rep P.s: Về chuyện ra fic ý tưởng thì anh có rất nhèo nhưng không biết có siêng mà viết không nữa /-\
      Di Di and Jeanne D'Arc like this.
    4. Tử Linh
      Tử Linh
      Biết nói sao ta.... nhìn chung thì chú trình bày ổn, đẹp. Cách viết cũng mượt. Thể hiện cảm xúc nhân vật tốt, không biết có phải chú là người con gái ấy không :vv.

      Theo Linh thì chú nên chèn ít ảnh vào bài thôi chứ nhìn như này cụt hứng lắm :v (cho dù biết chú cạn lời).

      Cái kết thực sự khiến Linh khá hụt hẫng, nhưng có lẽ đó là điểm nhấn của truyện. Linh đang tò mò muốn biết vì sao cô gái ấy lại bị mù và cô gái ấy cuối truyện đã đi đâu...?

      Không biết nên nói cái kết này là OE hay BE đây nhỉ?

      Và cuối cùng là.... Linh đã soi được lỗi của chú

      => mày

      => kiêu

      => viển vông

      Tóm lại là truyện chú viết hay. Linh hóng OS khác của chú lắm đấy =D
      Leo3571136611 and Tích Lịch like this.
    5. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Nầu nầu, tôi là tôi không phải người con gới trong đấy nhá :))
      Tôi cũng muốn lắm :v lười bome còn ráng lết xát đi des :vv Mà tội cái sợ cách không có ảnh sẽ có một cảm xúc người đọc khác nữa, truyện sẽ không đặc sắc nữa :)))
      Và nó là E nào thì cô tự tìm hiểu nhá :)) Tôi muốn đọc giả khám phá hơn
      Ca'mon cô rất nhiều (y) * lật đật đi sửa *
      Tử Linh thích bài này.
    6. Rùa
      Rùa
      COMMENT:

      Ý kiến bình luận mang nhiều chiều hướng của cá nhân tôi.

      Tôi thừa nhận rằng, tôi không đọc OS chú trước khi đưa ra lời đề nghị beta cho chú, chỉ mới dạo vòng quanh nhìn hình thức và lướt vội vã nội dung thôi, sau khi tôi beta tôi mới thực sự nghiền ngẫm kĩ. Phải nói thật là, OS của chú mới là tác phẩm thứ 3 tôi động tay beta. Nếu nói về kinh nghiệm tôi không chắc là tôi nhiều, nếu xét về tay nghề tôi cũng dám nói là tôi giỏi, tính tình của tôi trước nay cũng không hợp với cái nghiệp beta này. Vậy nên, có thể đây không phải là một bài beta hoàn hảo cho chú. Tôi beta cho chú chỉ là vì thấy chú nhiệt tình ra OS, tôi muốn góp ý đôi chút cho chú lên tay. Sự thật là chú viết nhiều trong khi tôi chưa gõ được chữ nào, tôi GATO nên nảy sinh lòng chọi gạch.

      Thôi, tôi không dài dòng nhiều nữa, tôi sẽ nói vào vấn đề chính luôn.

      Tôi đọc comment mọi người thấy chú được ủng hộ rất nhiệt tình. Nhưng c
      á nhân tôi, tôi không đánh giá cao OS chú lắm.

      Thứ nhất là về mặt nội dung, không có gì nổi bật lắm. Nó không phải là motif xa lạ, đối với người đã từng đọc và đã từng viết truyện điên cuồng như tôi, đọc qua vài dòng là nắm được cái kết rồi. Thứ hai là về diễn biến, nhiều chỗ chưa logic, hơi nhanh khiến người đọc khó nắm bắt, tôi thấy rõ được sự vội vàng trong rất nhiều đoạn của chú. Thứ ba là về cách chú xây dựng nhân vật, đều là những tính cách đặc trưng quen thuộc, nhạt nhòa và không gây nhiều ấn tượng. Thứ tư, diễn đạt kém, lỗi rất nhiều, câu văn lủng củng, đặc biệt về dấu câu và cách chú xây dựng tình tiết. Thứ năm, tôi chưa thấy được sự chăm chút của chú cho từng chi tiết OS, dù chú có những bức des rất đẹp cho OS nhưng nó cũng không thể phủ nhận là chú chưa có sự chọn lọc, tỉ mỉ, xét lỗi trong từng từ ngữ, đoạn văn và diễn biến truyện.
      • Dưới đây là những lỗi chú cần chú ý:
      1. Lỗi diễn đạt:

      - Diễn đạt rất kém, chưa lột tả được hết ý, nhiều chỗ rất khó hiểu, thiếu logic.
      - Chưa có sự đầu tư, chọn lọc, trau chuốt cho từng chi tiết, đặc biệt là từ ngữ và các câu văn.
      - Hay lạc mất trọng tâm của đoạn văn.

      => Nên đầu tư hơn, đừng viết hết những cái trong đầu mình nghĩ, trước khi đặt tay lên bàn phím, hãy dành thời gian tối thiểu nhất để định hình nội dung truyện, bối cảnh và từ ngữ diễn đạt sao cho hay và hợp lí.

      2. Lỗi chính tả.

      - Vẫn chưa nắm được tác dụng của dấu câu.
      - Chính tả OS chú về mặt type thì không nhiều, nhưng về mặt dấu câu thì vô kể. Gần như xuyên suốt OS chú sai lỗi dấu câu. Một phần trong việc diễn đạt kém của chú cũng bắt nguồn từ dấu câu mà ra. Đặc biệt là chú quá lạm dụng dấu ba chấm và dấu phẩy. Tác hại của việc chú lạm dụng trong OS này thể hiện rất rõ. Dấu phẩy nhiều dẫn đến việc câu văn không mượt mà, củn ngủn, lủng củng. Ba chấm nhiều nó khiến người đọc thấy mệt, khó theo và khi thêm vào đoạn văn dài thì cả đoạn nó khiến người đọc tụt cảm xúc.
      - Dấu hỏi chấm và dấu chấm than chính xác là nó gõ liền với từ cuối cùng chứ không phải gõ cách.

      => Trước kia tôi thiếu dấu câu trầm trọng nay gặp người thừa dấu câu trầm trọng. Vì có cùng hoàn cảnh nên tôi khuyên chú, chú nên tìm hiểu lại tác dụng của dấu câu và nên rèn luyện nhiều lại kĩ năng viết, tiết chế việc sử dụng vô tội vạ dấu câu.

      3. Tình huống truyện.

      - Chưa có sự xây dựng tình huống hợp lí nên không đẩy được cảm xúc lên cao trào. Có rất nhiều tình huống lặp và bất hợp lí.

      => Đừng nên viết theo những cái suy nghĩ mà hãy định hình rõ nội dung truyện rồi lọc ra những tình huống hay, logic, phù hợp với nội dung truyện và những thứ chú muốn người đọc hiểu.

      Tôi nghĩ, đây là một OS chưa thực sự phát huy hết khả năng của chú. Có lẽ những điều tôi nói trên không hẳn là vui vẻ sau những lời ủng hộ trước đó của chú, nhưng đó là những điều thật lòng, thẳng thắn mà tôi muốn góp ý cho chú. Tính tôi chú biết rồi nên chú cũng hiểu tôi hi vọng là không làm chú buồn vì những lời nhận xét trên.


      Thành thật thì, có lẽ chú mới viết truyện chưa lâu lắm, không thể nào hoàn hảo được, cũng không thể gọi là viết chưa tốt. Thôi thì có lẽ là do bản tính tôi yêu cầu quá cao. Hì, dài dòng đủ rồi, tôi sẽ dừng ở đây. Chúc chú cố gắng nhiều hơn trên con đường viết lách và sẽ có những tác phẩm tốt hơn.

      Kì thi đã đến rồi hi vọng là chú qua khỏi và có kết quả tốt.

      Thân.


      |R|

      Chỉnh sửa cuối: 17/12/16
    7. Tích Lịch
      Tích Lịch

      Về nhận xét của cô thú thật tôi thật sự không cảm thấy bất ngờ aka ngạc nhiên gì à cho đó là điều dĩ nhiên trong những cái lỗi ấy :)))
      Điều này tôi thật sự không nghĩ sẽ tạo ra một motif mới hay cũ gì cả, tôi cứ nghĩ và nó xuất hiện trong đầu cứ thế và viết ra theo suy nghĩ của tôi thôi.
      Tôi có nói vấn đề này ở chỗ đôi lời của tác giả.
      .
      Khi viết văn tôi như đang đọc nó.
      Thời gian vẫn đặt lên hàng đầu, ngày khi đăng fic là tôi chỉ mới viết đến chỗ
      thôi, viết từ đó cho đến hết và cả des thêm mấy cái ảnh từ đó trở xuống, viết xong là lướt lại rồi đăng ngay ứng với thời gian tôi đăng đó vì tôi không có cơ hội on máy tính lâu hơn nữa vào ngày đó.

      - Khi viết một đoạn văn và nguyên fic này như tôi đang đọc lên nó cùng với nhịp thở của tôi. Dấu ba chấm là vì lặng lại, nếu truyện này mà không có dấu ba chấm, tất cả cấu tạo ảm đạm của nó sẽ không thể và trở nên một lối văn khác. À tôi cố ý làm tụt cảm xúc để đọc giả cảm thấy nặng lòng, mệt mỏi ứng với kế hoạch của tôi hơn. Và tác dụng của nó, ở khía cạnh là một tác giả của tác phẩm này như tôi, tác dụng của nó là vô kể và rất quan trọng trong truyện.
      Tôi thích đặt như thế hơn.
      Tôi không muốn truyện này cao trào, nó thật khác với tính cách và cả sự tẻ nhạt Điều quan trọng nhất là tôi không còn thời gian để lên kế hoạch về truyện.
      Nếu khai thật ra tôi đã có lên kế hoạch cho truyện này đâu thì chắc chắn tôi sẽ bị ăn đạp của " bạn ấy" ngay và luôn sau khi " bạn ấy " biết.
      Đâu có, nói thật tôi không bất ngờ cho lắm và cũng không có điều gì làm tôi phải buồn cả, lời ủng hộ của mọi người thì là ủng hộ, tôi thì vẫn là tôi, lựa chọn bị mù mờ theo nó hoặc sẽ nhận thức tiến bộ hơn cũng chỉ có tôi biết thôi.
      Team#thích-bị-ném-gạch
      Nếu tính theo viết kiểu tệ hơn chút văn phong như vầy thì hơn một năm rồi. À nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như là vào tháng 10 năm ngoái, tiền thân ver 1 của bộ " Phía Chân Trời Thế Giới Hộn Độn aka Cao Thủ Nội Loạn ". Còn nếu nói chung chung là viết truyện thì hình như khoảng... 3-4 tuổi. Hồi nhỏ tôi có niềm đam mê viết truyện mà.
      Tôi thì theo chủ nghĩa hoàn hảo đây.
      Tôi cũng chúc cô đạt được kết quả viên mãn <3
      Và thật sự cảm ơn cô rất nhiều vì đã beta và nhận xét cho truyện <3
      Phoenix Hy and Tử Linh like this.

Chia sẻ trang này