Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Hài Hước Con chó chăn vịt

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Chi Tước, 31/12/17.

By Chi Tước on 31/12/17 lúc 13:49
  1. Chi Tước

    Chi Tước ❝my 희망❞ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    2,109
    Đã được thích:
    1,180
    Điểm thành tích:
    470
    Con chó chăn vịt

    Tác giả: J

    Thể loại: Hài, SE

    Rating: K

    Độ dài: 1 chương

    Tình trạng: Hoàn

    Note: Truyện không hài lắm nhưng lại khá vô lí. Ai không thích vui lòng click back.

    ------------

    Mảnh chuyện vui cho ngày cuối năm.

    Dành tặng các tình yêu <3

    ------------

    Một con chó mực lội ùm xuống nước. Nó vẫy vẫy hai tai cho nước văng bớt rồi lao nhanh đến đàn vịt, sủa lớn lên ý bảo đàn vịt lên bờ. Nhưng chó là chó, vịt là vịt, tạo hoá đã ban như vậy, dù có cùng chủ, dù có ở chung lâu ngày thì cũng chẳng hiểu tiếng của đối phương được. Vì vậy, đàn vịt vẫn ung dung rúc cổ xuống nước, cho dòng nước mát trượt qua mấy chiếc lông rồi lại rơi xuống hồ như cũ.

    Con chó tức giận, nó xù lông lên, lao thẳng đến đàn vịt mà cấu xé. Lúc này, vịt ta mới bừng tỉnh, vội vàng ba chân bốn cánh nhảy lên bờ, bỏ mặc con chó ướt sũng dưới hồ. Và lúc này, chó lại bị mắng:

    “Tao có bỏ đói mày đâu mà mày lại đòi ăn mấy con vịt vậy hả?”

    Chó ta rũ tai xuống, lê thê đôi chân lên bờ rồi lẳng lặng bỏ đi. Bọn vịt muốn cười lên lắm nhưng chẳng con nào dám hó hé đôi lời. Vì nó biết, nó đang là nạn nhân, phải ra vẻ đau khổ thì ít ra còn được ông chủ thương xót, ban cho đôi lời an ủi.

    Ông chủ vừa vác cuốc lên vai và quay đi thì con chó lại sủa lớn lên, hừ hè ý định lao đến bọn vịt. Biết mình sắp rơi vào tình huống gian lao nguy hiểm, mấy con vịt đầu đàn la toáng lên, lạch bạch chạy theo lưng ông chủ. Con chó đen kia chỉ biết giương mắt nhìn lũ vịt diễn vở kịch ngây thơ. Nó bỏ đi, ra dáng của một người vừa được lợi mà đắc thắng.

    ---------------

    Ngày hôm sau, chó ta nằm nghỉ trên bờ, chẳng bận lao xuống nước chăn vịt nữa. Vịt là của con người, người có quyền tự ý bắt vịt ăn thịt thì con người phải có nghĩa vụ chăn vịt. Chó là chó, chỉ ăn mấy phần thừa thãi mà con người vứt bỏ, đâu đủ sức lực mà đi chăn vịt? Nghĩ thế, con chó đen nhắm mắt ngủ, gác đầu lên cái chân nhỏ nhắn. Bọn vịt nhìn chó mà thấy chướng mắt, chúng tìm cách chọc phá, làm cho con vật lông lá đen thui kia không thể ngủ. Chúng không ăn nữa, không tắm nữa mà lại lội bì bõm, miệng kêu “cạc cạc” thật lớn hay la lên vẻ đau khổ như bị ai cắt cổ.

    Chó ta điếng mình, liếc ngang liếc dọc, thấy bọn vịt đã lên bờ liền vội vàng vừa ngái ngủ vừa lao đến chặn ngay trước mắt, lùa bọn vịt xuống hồ như cũ. Nó gầm gừ, cào cào móng vuốt xuống đất, như thể nó sắp lao vào một trận đấu kịch liệt. Con chó đen hừ mũi rồi lại bỏ đi, làm bọn vịt một phen điếng tim.

    ---------------


    Một buổi chiều mưa tầm tã, gió hú hét ầm ầm. Con chó lông đen rúc trong nhà, chẳng dám ló đầu ra. Nó sợ vừa sợ mưa lại vừa sợ gió. Nếu nó dầm mưa mà bị bệnh, bọn vịt sẽ loạn lên, khinh bỉ nó và chẳng sợ nó nữa. Nếu lỡ nó ra ngoài, gió thổi cành cây rơi xuống, đè lên người nó thì coi như tong. Nhẹ thì tàn phế, nặng thì… Ôi, nó cũng chẳng dám nghĩ đến nữa!

    Nó ngước mắt lên nhìn trời, đôi mắt nó đen, sâu hoáy, long lanh đầy nước. Nó nhớ mẹ!

    Ai bảo nó hung tợn như kia? Mẹ nó bảo.

    Mẹ nó bảo phải hung tợn thì lũ vịt mới sợ. Nhưng nó thấy nó sợ lũ vịt hơn. Hàng chục con vịt suốt ngày lao mình xuống nước mà không thấy lạnh, đôi khi lại la toáng lên làm nó giật mình. Nó chỉ có một mình, là số ít. Còn bọn kia vừa đông lại vừa được chủ yêu quí. Nghĩ đến thôi, nó lại thấy sợ.

    Trong phút chốc nó thấy sợ mọi thứ. Con chó đen thui thủi kia muốn có mẹ ở bên, chỉ bảo nó nhiều hơn nữa. Nó cố kiềm nỗi đau, mong chờ đến ngày mẹ nó được trở lại. Sẽ hạnh phúc biết bao! Mẹ nó chỉ sang nhà ngoại vài hôm là về, nhưng vài hôm sao lâu quá!

    ---------------

    Một ngày khác, con chó kia vui vẻ tung tăng nhảy bước, vòng quanh trên hồ, nhìn lũ vịt bơi lội trong nước. Nó thấy vô cùng thoải mái, ước gì những ngày sau đều như thế này, chó và vịt hoà thuận.

    Nhưng nó không ngờ được rằng, lũ vịt không thấy vui như nó nghĩ.

    Lũ vịt buồn chán với những động tác buồn chán mà ngày nào chúng cũng làm với dáng điệu buồn chán nhất trên đời: rúc cổ xuống nước tìm thức ăn, bơi lội qua lại trong ao nước quen thuộc. Chúng cần cái gì đó mới hơn, chẳng hạn như nhiều thức ăn hơn và một hồ nước mới hơn.

    Con vịt lông trắng đầu đàn bắt đầu đếm xỉa đến con chó. Nó leo lên bờ, dùng cái mỏ dày kẹp lấy tai con chó và kéo xa ra. Con vật đen thui kia giật mình, trợn ngược mắt lên. Nhưng con “thiên nga phiên bản lỗi” kia nào có để ‎ý, nó cứ ung dung làm việc của nó, chẳng quan tâm đến xung quanh.

    Con chó gầm lớn lên, dùng móng vuốt cào cấu lấy thứ sinh vật lông lá trước mặt. Con vịt bị tấn công bất ngờ, kêu lên thảm thương rồi năm lăn ra đất. Bây giờ, nó mới có dịp nhìn trời.

    Bọn vịt thấy thế mà hoảng loạn, gắng sức la hét dữ dội, mong rằng tiếng kêu của nó có thể tới được tai ông chủ. Nhưng không, tiếng kêu của chúng nó quá ngắn.

    Bản năng của một con chó trỗi dậy, nó bắt đầu săn mồi điên cuồng. Nó ngoạm lấy cổ con này, cắn thật chặt, lôi đi một quãng rồi quăng “bịch” xuống đất.

    “Mày làm cái quái gì thế này hả???” Tiếng ông chủ thét lớn ở đằng xa vọng lại. Nhưng con chó đen chẳng nghe. Việc của nó, nó vẫn làm.

    Bỗng, một cục gạch nung màu đỏ còn mới tinh đập lên người con chó, nó “ẳng” một tiếng rồi chạy biến đi, khuất sau luỹ tre già xanh rờn.

    Ông chủ nhìn lũ vịt lê lết dưới đất bằng một cái nhìn đau thương. Con thì gãy cánh, con thì gãy chân, con thì gãy cổ, con thì đầu nát bép đầy máu. Ôi! Thật tang thương!

    Và từ đó, người ta chẳng còn thấy ông chủ kia nuôi vịt hay chó nữa. Chẳng còn hình ảnh ngày ngày con chó lùa vịt ra hồ kiếm ăn nữa.

    Con chó bị bắt lại, trở thành một món ngon đầy bổ dưỡng mà đi đâu, người ta cũng đề bảng và thêm vào hai chữ “thơm ngon”.

    Lúc nhỏ, khi ta nhỏ nhắn dễ thương, người ta gọi ta là cún.

    Khi ta lớn hơn nữa, không được cưng nựng nhiều, người ta gọi ta là chó.

    Đến lúc ta béo mập và đầy đủ gia vị, người ta gọi ta là cầy.

    Hoàn

    1:23

    31/12/2017
     
    Bài viết mới
    Umbrella
    Umbrella bởi AriesEdward, 16/4/18 lúc 13:28
    The Author - Hạ Nhớ
    The Author - Hạ Nhớ bởi Mây Disney, 1/4/18 lúc 20:54
    Chỉnh sửa cuối: 3/1/18
Vouloir, c'est pouvoir

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Chi Tước, 31/12/17.

  • Tags:
    1. Hồ Ly
      Hồ Ly
      1 câu chuyện xuất sắc. Có chút hài hước nhưng cái hài lại khiến người đọc cảm thấy có chút chua xót. Chó và vịt đều là động vật, xét ra thân phận chúng cũng chẳng khác nhau mấy nhưng cái cách người chủ hành xử thì vô tình lại tạo một cấp bậc giữa 2 giống. Kẻ đi săn phải đi chăn con mồi, còn con mồi thì giương giương tự đắc. Không biết tác giả có chút liên hệ với đời thực không chứ mị là thấy chả khác gì cái cuộc đời vốn dĩ cũng lên voi xuống chó như thế. Chó và vịt, cuối cùng thì chúng ta là cái giống nào?
      Chi Tước and Lazy Libra like this.
    2. Chi Tước
      Chi Tước
      Cảm ơn mei mei đã có lời khen.
      Đời thực của em cũng chẳng có gì liên hệ với cái này. Đây chỉ là phút cảm hứng lúc em nhìn thấy mấy con vịt dẫn nhau đi kiếm ăn mà thôi.
      Theo em thì chúng ta vừa là chó vừa là vịt mei mei ạ. Vì đối với một số người, chúng ta là chó. Nhưng đối với những người khác thì lại là vịt.
      Hồ Ly thích bài này.

Chia sẻ trang này