Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

12 Chòm Sao [Đam mỹ] Một phần tư sân thượng

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Gió, 14/5/18.

By Gió on 14/5/18 lúc 13:33
  1. Gió

    Gió Tịch Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,075
    Đã được thích:
    1,091
    Điểm thành tích:
    1,086
    Tác giả: Gió

    Thể loại: đam mỹ, học đường, cuộc sống, 12 chòm sao,...

    Tình trạng: Đang tiến hành

    Độ dài: Longfic (có lẽ trên dưới 20c)

    Ratting: T

    Warning:

    - Tác phẩm chỉ được đăng tải tại wattpad của tác giả và forum Daovientran.com

    -Truyện thể loại đam mỹ, đã ghi ở trên, ai dị ứng thì quay gót được rồi.

    - Đừng thấy ghi chú 12 chòm sao mà hi vọng, truyện chủ yếu về chòm sao chính, các chòm sao khác đều là nhân vật phụ

    - Fic gồm khoảng 4 phần, mỗi chương đều khá ngắn, trên dưới 2k word mà thôi và Gió vẫn đang trong thời gian vừa hoàn thiện vừa chỉnh sửa, mong mọi người góp ý :)))
     
    Bài viết mới
    Đỏ và Đen
    Đỏ và Đen bởi Gió, 5/1/18 lúc 15:05
    Nhuốm đỏ
    Nhuốm đỏ bởi Flandre, 17/11/17 lúc 12:59
    Gió, via a mobile device, 14/5/18
Nhị Gia Vô Thường
"Vương Diêu Hi tự nhận thấy bản thân hắn cũng không phải một gã tốt đẹp gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, coi trời bằng vung, điếc không sợ súng, hồ bằng cẩu hữu một đám, chỉ cần gọi một cú là bạn nhậu, gái gú cái gì hắn muốn đều cũng sẽ đủ hết, những chỉ tiếc, mệnh hắn hơi đen một chút. Xung quanh hắn lúc nào cũng có người, nhưng giữa hàng ngàn hàng vạn con người đó, Vương thiếu gia lại chẳng tìm ra được ai để an lòng trao đi một tấm chân tâm. Hắn quen nhiều, biết nhiều, thân cũng nhiều nhưng có ai hay, cái nụ cười gã họ Vương đó luôn treo bên miệng có bao nhiêu phần trăm là thực lòng cơ chứ?

[...]

Oán oán ân ân, si si hận hận, năm trăm năm qua đi lại năm trăm năm tiếp nối. Cảnh còn người mất, kí ức phai nhạt, hắn cứ ngỡ đến cuối cùng bản thân chỉ còn lại một mình, mà lại không hay biết chỉ cần hắn dừng chân và nhìn lại phía sau, sẽ luôn có một người đứng ở đó và mỉm cười chờ hắn, chờ hắn suốt năm trăm năm cũng không oán lấy một lời..."

( "Tứ hợp viện" trích )

Bình luận

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Gió, 14/5/18.

    1. Gió
      Gió
      Chương 1: Tuổi 15

      Tôi phát hiện ra bản thân khác với mọi người là vào khoảng thời gian cuối học kỳ hai năm lớp tám.

      Ngày đó bạn bè rủ nhau tụ tập trong căn phòng Kí túc xá của lũ thằng Tuân, thằng Hải lén xem AV, đương nhiên với tư cách là một trong những thằng bạn chí cốt của chúng nó tôi cũng theo. Sẽ chẳng có gì nếu như khi xem phim tôi chăm chú nhìn vào nữ chính và cùng lũ bạn đỏ mặt, nóng người, điều đó cũng chỉ chứng minh tôi là một đứa con trai bình thường như bao đứa con trai khác, ấy vậy mà tôi lại cương khi thấy diễn viễn nam cởi đồ.

      Một thằng con trai mười lăm tuổi, cái tuổi ăn tuổi lớn, tuổi đậy thì, nhìn thấy gái mặt lạnh như tiền nhưng thấy trai thì ngay lập tức "chào cờ" thì có lẽ bạn cũng đủ hiểu rồi. Từ ngày đó tôi nhận ra bản thân là gay, và cũng từ ngày đó tôi nhận ra mình có suy nghĩ khác với lớp trưởng.

      Ở lớp, tôi có thể coi là một trong những đứa hòa đồng và được lũ con gái để ý nhiều. Khoan bàn đến gia cảnh của tôi, chỉ riêng với cái ngoại hình hiện tại cũng đủ để tôi chắc chắn một điều rằng, chỉ cần tôi ngỏ lời thì khó có ai nỡ từ chối. Ấy vậy nhưng lớp trưởng của tôi thì hoàn toàn trái ngược với tôi.

      Tôi hỏi bạn, để làm một lớp trưởng được nhiều người tín nhiệm và nghe theo thì quan trọng nhất là gì? Học giỏi là một, có uy là hai và thứ ba là phải hòa đồng. Lớp trưởng có đầy đủ điều một và hai, nhưng điều thứ ba thì nó không đạt nổi dù chỉ là một phần trăm. Trước kia tôi vốn không hiểu, nó suốt ngày trưng ra cái mặt liệt đó thì được cái gì, suốt ngày im ỉm im im không nói với ai một câu nào thì được cái gì, mãi đến sau này tôi mới biết rõ lí do của mọi việc...

      Nhà lớp trưởng nghèo lắm, nói không ngoa có lẽ nhà nó còn chưa rộng bằng phòng khách nhà tôi. Ba nó nghiện ngập hút chích, mỗi lần về không đòi tiền mẹ nó thì cũng đánh đập mấy anh em chúng nó, anh trai thì ở trong trại cải tạo vì tội trộm cắp, đánh người. Cả căn nhà rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, hai mẹ con nó cùng ba đứa em khác chen chúc không đủ, mùa đông gió lùa rét cóng, hạ đến nắng chiếu như cái lò thiêu. Vậy mà nó đã sống trong căn nhà đó ngót nghét mười mấy năm không một lời kêu ca, nó sống và trưởng thành như cây dây leo kiên trì sinh trưởng trên mặt đất cằn cỗi. Lớp tôi cũng nhiều đứa phục lớp trưởng lắm. Phục vì nhà nó nghèo mà nó học giỏi, giỏi hơn cả lũ được ăn sung mặc sướng chúng tôi. Có bận cái Thủy ghé tai tôi bảo nhỏ:

      - Dương đừng chấp với thằng Trưởng nhá, gia cảnh như thế đâm nó tự ti, không muốn cùng chúng ta tiếp xúc nhiều. Nhưng tui biết tính thằng đó tốt lắm, nó không có ý gì đâu.

      Đó là hôm tôi quên làm bài tập về nhà bị ghi vào sổ đầu bài, lớp trưởng không kìm được tức giận mà mắng tôi một trận giữa lớp. Đáng lý như mọi lần tôi sẽ không nhịn mà hét lại vào mặt nó dù cho người có lỗi là tôi, nhưng lúc ấy tôi chỉ cúi gằm mặt nghe nó mắng. Không biết tại sao lúc nhìn thấy vết bầm còn mới thấp thoáng sau cái áo đồng phục cũ sứt chỉ của nó tôi thấy chạnh lòng và thương nó lắm. Tôi không cãi lại, cũng không bao biện, chỉ lí nhí một câu với nó:

      - Xin lỗi, sau này tao sẽ làm bài về nhà đầy đủ, không để lớp bị trừ điểm đâu.

      Đến lúc này nó mới nguôi đi đôi chút. Trước khi về lại chỗ ngồi, nó còn nhìn tôi một lát rồi bảo:

      - Nếu mày không làm bài vì không hiểu thì sáng sớm đến lớp mày có thể hỏi cái Thủy, thằng Bình. Đừng có như hôm nay. Lúc nãy tao hơi nóng, xin lỗi.

      Tôi gục gặc đầu rồi lầm lầm lì lì bỏ ra ngoài, trèo tót lên sân thượng tầng năm, nằm nhoài ra giữa sân xi măng đầy cát bụi phơi nắng. Đây không phải lần đầu tiên tôi trốn tiết bỏ lên đây nằm, nhưng cũng không phải lần đầu tiên giáo viên bộ môn và lũ trong lớp làm ngơ sự vắng mặt của tôi. Đơn giản vì với một đứa vừa đạt giải cấp tỉnh môn Anh như tôi thì mấy kiến thức cơ bản trong sách giáo khoa, không cần giảng tôi sớm đã phải thuộc nằm lòng.

      Sân thượng hôm nay nhiều gió và nắng. Gió vờn lên tóc tôi, gió thổi bay mấy tán lá và nắng thì mơn man lên da thịt tôi. Tôi thích thú vươn tay lên cao, có màu trời xanh trong vắt phía sau làm nền, những tia nắng càng được thể phản chiếu lên cái vòng bạc trên cổ tay tôi. Mí mắt dần trở nên nặng trĩu, tôi nghiêng đầu thiu thiu ngủ giữa khoảng trời nhiều nắng và bụi.

      Trời hôm nay thật đẹp...

      .
      Lúc tôi tỉnh lại đã là xế chiều, hai tiết anh trôi qua nhanh chóng, tiết cuối là sinh hoạt chủ nhiệm có thể trốn được, nhưng tốt nhất vẫn nên nhờ cái Thủy báo thầy xin nghỉ thì hơn. Vừa nghĩ thầm tôi vừa chống tay rướn người ngồi dậy, nhưng do nằm sai tư thế ngủ trong một khoảng thời gian dài mà tay tôi trở nên tê rần, khi chống xuống nền si măng suýt chút nữa đã bị trượt đi.

      - Nào - Không biết từ đâu vươn tới một bàn tay, tôi nắm lấy nó rồi tự kéo mình dậy. Sau khi đã chắc chắn bản thân sẽ không ngã xuống nữa tôi mới quay lại tính cảm ơn người ta, nhưng gương mặt đối diện kia quả thật làm tôi chết sững. Chẳng biết từ lúc nào lớp trưởng đã thản nhiên đứng chắn trước mặt tôi.

      - Mày....

      - Sinh hoạt thầy bận, lớp tự quản - Như hiểu tôi muốn hỏi cái gì, lớp trưởng đã dành trả lời trước. Nó thản nhiên ngồi xuống vị trí tôi vừa nằm, đưa tay cào cào mái tóc bị gió thổi loạn rồi cứ thế lặng thinh nhìn về phía trước. Tôi mím môi, không biết lúc này bản thân nên đi hay ở lại, nhưng rồi nghĩ đến cảnh hỗn loạn dưới lớp tôi vẫn quyết định ngồi xuống.

      Hai đứa tôi cùng sóng vai ngồi trên sân thượng, gió vờn loạn mái tóc cả hai và nắng chiều nhạt dần nhuộm lên chúng tôi sắc màu hoàng hôn cuối ngày.

      - Tay mày... thế nào rồi? - Lặng thinh ngắm ngày dần buông, tôi như chợt nhớ ra điều gì đó bèn huých vai nó hỏi nhỏ. Lớp trưởng nghiêng đầu, rồi như hiểu ra tôi muốn nói gì, nó giơ lên cánh tay phải bầm tím cười cười:

      - Mày bảo cái này á? Tao quen rồi. - Rồi như nhớ ra cái gì đó, nó rướn người với lấy cái cặp ném bên cạnh, quờ tay vào bên trong mò loạn cả lên. Lát sau tôi thấy nó lôi ra một cái lọ nhỏ nhỏ.

      Lớp trưởng xắn tay áo, để lộ một loạt những vết xước đã đóng vẩy và những vết bầm trải dọc cánh tay gầy của nó. Tôi sửng sốt, đăm đăm nhìn nó lúi húi mở chai dầu gấc xoa lên hai tay, miệng lưỡi bỗng chốc trở nên đắng nghét.

      - Nhìn gì? Giúp tao xoa sau lưng nữa. Lát tao còn phải đi phụ tiệm, không nhanh là muộn giờ mất.

      Lớp trưởng giống như không trông thấy vẻ sửng sốt vủa tôi, nó cởi áo đồng phục của mình, để lộ ra phần lưng trần tím hết một mảng, sau đó vừa đẩy chai dầu gấc về phía tôi vừa xoay lưng lại.

      - Này, giúp tao tí.

      Tôi ngơ ngác nhìn lọ dầu, lại nhìn nó vẫn thản nhiên như không, mãi lâu sau mới phục hồi lại tinh thần, đón chai dầu từ tay nó. Lưng lớp trưởng rất trắng, lại gầy, lúc tôi chạm vào nó giống như cảm giác được rõ ràng những dây thần kinh chạy ngang dọc trên lưng nó.

      Non nửa chai dầu gấc tôi giúp nó xoa lên lưng, vừa cố gắng nhẹ tay để không khiến nó bị đau, vừa nhắc bản thân kìm lại câu hỏi sắp sửa bật ra. Nhưng còn chưa để tôi tự ám thị bản thân xong lớp trưởng đã lên tiếng trước. Nó nhặt một mẩu đá nhỏ, quệt quệt vào nét lên sân xi măng, nghiêng đầu nhìn mái tôi:

      - Mày muốn thì cứ hỏi, tao cũng chẳng ăn thịt được mày. Im im vầy mày không khó chịu nhưng tao có.

      Tôi liếc nó, vẫn không dừng động tác trên tay, vừa day day lên mấy vết bầm cho vết tụ máu tan mau vừa nhỏ giọng hỏi:

      - Mày.... không đau à?

      - Không. Cơ bản là quen rồi, đau không nổi. - Lớp trưởng nhàn nhạt đáp. Lặng thinh một lát rồi không biết nghĩ gì, nó bỗng bắt đầu chậm rãi kể.

      - Mấy vết này tác phẩm của ông già hết đó. Mày chắc nghe lũ trong lớp nói rồi hén? Lão ta sinh thời cũng có tiếng lắm, ai biết đâu cưới về rồi mới lộ bản chất. Rượu chè, cờ bạc, có khi dính đến cả thuốc phiện. Mẹ tao có ngày nào không bị lão đánh đâu. Uống say đánh, ngứa mắt đánh, không có tiền đánh, tỉnh cũng đánh nốt. Hồi mới sinh thằng út, lão một ngày đánh trận nhỏ, năm ngày đánh trận to, hồi tháng trước không biết chơi bạc ở đâu về, thua sạch túi liền lôi mẹ tao ra đánh. đánh cho bà ngất ra giữa nhà, mà đúng bữa tao đi thi trên huyện, thằng Thiên đi học còn chưa có về, cả nhà có mỗi mẹ tao, thằng út chưa đầy bốn tháng cùng cái My. Con bé bị lão đánh lằn đỏ cả cái lưng, khóc váng cả nhà lên khiến hàng xóm phải chạy qua xem mới cản được lão. Sau bữa đó lão đi đâu mất dạng. Tao chịu không nổi cảnh này nữa, nhất quyết đòi mẹ tao chuyển đi. Về quê cũng được. Nghèo thì nghèo, cùng lắm tao nghỉ học, đi nhặt lon bia, vỏ chai, khuân vác, phụ hồ, kiếm tiền cho mấy đứa kia ăn học, tao sợ đếch gì. Nhưng mẹ tao không nghe. Mẹ bảo về rồi sợ lão không tìm được, mẹ lo cho lão. Thế là tao điên lên, tao bất chấp chửi luôn, vừa hay lão về. Ha ha, thế là lão lột tao ra đánh. Tao đâu có vừa, lão đánh tao chẳng lẽ tao lại đứng yên? Tao đốp lại, vừa tránh vừa chửi lại lão, sau rốt lão bị tao chọc cho máu lên não luôn, lấy cái ghế trong góc nhà quăng tao. Ghế nát và lưng tào thành vầy. Mẹ kiếp, người ta bảo hổ dữ không ăn thịt con, lão còn chẳng đáng làm loài súc sinh đó!

      Lớp trưởng cứ ngồi đó, kể rồi lại cười. Nghe nó cười mà lòng tôi đắng ngắt. Giọng nó chẳng biết từ lúc nào nghẹn cả lại, ráng chiều hắt lên mặt nó màu đỏ thẫm của hoàng hôn khiến nước da nhợt nhạt như trở nên tươi tắn và có sức sống hơn. Nhưng lẫn trong màu đỏ của ánh sáng tôi còn thấy cả màu đỏ của mắt nó.

      Ở trong lớp, nó là một thằng mặt liệt có tiếng, số người ghét nó nhiều hơn là quý. Không tính đến cái tính cách khó ưa và cách nói chuyện độc miệng, chỉ riêng thái độ của nó với mấy thằng giặc giời trong lớp cũng đủ khiến nó bị người ta vây đánh mấy bận. Nhưng nó bất chấp. Vẫn đáng ghét và khó ưa như vậy, vẫn cộc tính và độc miệng như cái ngày cô mới đề bạt nó làm lớp trưởng, nhưng ẩn sau cái vẻ gai góc đó lại là một thằng nhóc tuổi mười bốn cất giấu nhiều tâm sự, cũng biết khóc, biết cười biết tủi thân.

      - Phì, tao điên quá. Khi không lại kể với mày làm gì chứ. Quen rồi quen rồi. Mày tốt nhất giữ miệng cho tao, nếu không mày cứ cẩn thận tao đấy!

      Giống như nhớ ra cái gì đó, lớp trưởng vội quệt hết nước mắt chẳng rõ từ khi nào đã thấp thoáng xuất hiện trong khóe mắt. Nó quay lai, gườm gườm nhìn tôi đe dọa. Nhưng cái mũi đỏ au và đôi mắt còn in rõ vệt nước kia quả thực không có tí sức uy hiếp nào. Tôi cười nhẹ lắc đầu.

      - Điên hả mày. Sao lại không kể với tao? Chúng ta không phải bạn bè sao? Sau này nếu muốn nói cứ tìm tao. Không ai nghe mày nói còn có tao nghe. Nhớ lấy. Còn muốn khóc, mày cứ khóc đi. Tao không cười mày đâu, thật đấy.

      Tôi quăng chai dầu gấc đã sớm cạn đáy vào lại cái cặp cũ nát ném bên cạnh của lớp trưởng, đưa tay kéo đầu nó ngả gục trên vai mình, vừa xoa nhè nhẹ lên vết bầm dưới lớp áo sơ mi trên tay nó vừa khẽ giọng nói. Lớp trưởng mới đầu còn phản kháng nhưng sau đó cũng chịu yên tĩnh lại. Nó gục đầu vào cổ tôi và đôi vai khe khẽ run lên. Tôi thấy vai áo mình ươn ướt.

      Lớp trưởng khóc...

      Tôi ngửa đầu nhìn bóng tối đang dần kéo đến trên bầu trời, nhớ lại những lời nó nói mà lòng quặn thắt. Có lẽ chính từ lúc ấy trong tim tôi đã bị ai đó gieo xuống một hạt giống cây nho nhỏ. Hạt giống ấy không cần tôi để tâm, không cần tôi chăm sóc tưới tắm. Tự bản thân nó từng chút, từng chút một lớn lên, bám rễ ăn sâu vào từng ngóc ngách trong tâm hồn tôi, trong trái tim tôi, để rồi đến khi tôi nhận ra, muốn nhổ bỏ nó thì đã quá muộn...

      Tôi biết tôi trót yêu thằng nhóc độc miệng, xấu tính này rồi.
    2. Gió
      Gió
      Chương 2: Lớp trưởng

      Lên lớp chín, thời gian rảnh rỗi của đám choai choai chúng tôi rất nhanh bị thu hẹp lại. Những ca học thêm kéo đến dồn dập, những bài kiểm tra, thi thử liên miên như muốn dìm chết cả đám trong hàng hà sa số công thức toán học và bài phân tích văn không có điểm kết. Bên cạnh đó, giáo viên tiếng anh còn cố nhồi nhét thêm vào quỹ thời gian biểu vốn đã eo hẹp của tôi những bài khảo sát đội tuyển khó nhằn chỉ với một lý do duy nhất là kì thi cấp tỉnh cuối tháng. Tiếng kêu than của học sinh vang đến rầm trời, chỉ cần chuông reo hết giờ là sẽ có đến quá nửa số.người trong lớp đổ ầm ầm xuống bàn than khóc. Nhưng không hổ là kinh nghiệm dạy học lâu năm, giáo viên đối với mấy cái "xác" chúng tôi đều mắt điếc tai ngơ không thấy gì, thậm chí lượng bài tập về nhà chỉ có nhiều hơn chứ không kém.

      .

      - Tao nhìn mày như sắp sửa bị đè bẹp đến nơi rồi ấy.

      Một buổi chiều giữa tháng, sân thượng vẫn nhiều gió và bụi như thế, tôi biếng nhác ngả lưng nằm dài trên sân gạch, nhắm mắt lắng nghe tiếng gió thổi bên tai và tiếng càu nhàu khe khẽ của lớp trưởng. Từ sau buổi hôm ấy, mối quan hệ của tôi và nó được cải thiện hơn rất nhiều, đặc biệt là khi tôi biết mình có suy nghĩ khác với lớp trưởng. Sợ hãi, lo lắng và nhiều hơn là vui sướng, tôi cố nén tất cả những cảm xúc nhộn nhạo ấy của bản thân vào lòng để có thể đối xử với nó một cách tự nhiên nhất. Ít ra lúc này tôi biết nếu để người ta nhận ra tôi khác họ, tôi sẽ khó mà có thể yên ổn:

      - Mày nói đúng rồi đấy. Mày có thấy người tao đang ngày càng mỏng dính hơn rất nhiều không?

      Vẫn không mở mắt ra nhìn nó, tôi bâng quơ đáp lại một câu, một tay thì thò vào túi quần, lần mò lôi ra cây kẹo mút vị dâu ném cho nó. Nghe qua có vẻ buồn cười nhưng chàng lớp trưởng đại nhân của tôi lại là một thằng nhóc cuồng kẹo mút vị dâu, cuồng y như tôi cuồng vị chanh bạc hà vậy.

      - Lại nữa! Đã nói tao không phải trẻ con mà! Mày có thể đổi món không? - Tuy miệng nói vậy nhưng lớp trưởng vẫn không khách khí xé lớp bao ngoài của cây kẹo rồi bỏ vào miệng. Tôi hé mắt liếc nó, hừ nhẹ:

      - Có ăn là tốt rồi còn được voi đòi tiên.

      Lớp trưởng còn càu nhàu gì đó nữa nhưng tôi chẳng còn nghe được. Cơn buồn ngủ tích tụ mấy tuần nay như được thể kéo đến chẳng khác gì nước lũ, đánh úp mi mắt của tôi khiến nó nhanh chóng sụp xuống, dính thành một đường thẳng. Chiều hôm đấy, tôi ngủ quên trên sân thượng nhiều gió nhiều nắng với gối đầu là chân của lớp trưởng và chăn là cái áo đi nắng đầy mùi sữa tắm của nó luẩn quẩn bên cánh mũi, hoàn toàn quên béng luôn chuyện học nhóm thường lệ.

      .

      - Này, dậy, dậy đi mày. Sắp tối rồi đấy, tính ngủ đến khi nào nữa?

      Giấc mơ bị gián đoạn giữa chừng, tôi mơ màng nhìn kẻ vừa cả gan phá hủy mộng đẹp của mình, hai tay vung lên làm động tác muốn đánh, nhưng kết quả tay tôi bị một bàn tay khác nắm trọn.

      - Bà mày! Dậy cho bố. Mày tính ngủ qua đêm ở đây luôn đúng không?

      Trước kia, tôi vẫn luôn nghĩ một thằng mặt liệt, kiệm lời như lớp trưởng sẽ không biết nói bậy, nhưng sau khoảng thời gian quen biết tôi mới nhận ra là mình quá ngây thơ rồi. Trước mặt người ta nó vẫn là thằng đẹp trai mặt liệt, nhưng trước mặt tôi nó sẽ lộ rõ bản chất tư bản chủ nghĩa, không chỉ mắng tôi xơi xơi mỗi lần hai đứa học nhóm, còn rất biết cách chọc cho tôi điên lên và đạp tôi chẳng khác nào đạp đất, điển hình là mỗi lần gọi tôi dậy.

      - Nghe, nghe. Tao dậy, đừng có đạp nữa!!

      Tôi lăn người, nghiêng mình tránh đi cái chân của lớp trưởng, hai tay giơ lên bảo vệ mặt, tiện thể dụi mắt cho tỉnh ngủ.

      Trời về chiều lạnh hơn ban sáng, tôi chống tay ngơ ngác ngồi trên sân thượng đang dần nhuốm màu của ngày tàn, trên người vẫn còn khoác cái áo chống nắng của lớp trưởng. Nó lại gần, sau khi thay tôi chỉnh lại mái tóc và tát mấy cái để đảm bảo tôi đã tỉnh ngủ nó mới từ từ kéo tôi dậy. Khoảnh khắc những ngón tay lạnh ngắt của nó lồng vào tay mình, trái tim vốn rất bình ổn của tôi không hẹn mà chệch nhịp. Bàn tay lớp trưởng không to nhưng lại đầy vết chai lớn nhỏ, lúc nó nắm vào không khỏi khiến trong tôi dậy lên một cỗ chua xót. Nó cũng chỉ bằng tôi thôi mà những việc nó phải làm lại hơn tôi rất nhiều.

      - Này, sau này không có ai cưới mày thì về với tao, tao nuôi mày! - Không biết lúc ấy nghĩ gì, tôi đã nói với nó như vậy. Bàn tay đang nắm lấy tay tôi hơi siết chặt lại, lớp trưởng không nói gì cứ thể kéo tôi bước nhanh xuống dưới. Ráng chiều sau lưng làm nền cho chúng tôi, trong một thoáng tôi bỗng thấy bóng lưng của tên chết tiệt kia thật vững chãi...

      .

      .

      Thời gian cứ thế thấm thoát trôi mau, chỉ chớp mắt một cái đã gần cuối kì I. Theo những cơn gió lạnh của mùa đông kéo vào, lượng bài tập giao về của đám học sinh của chúng tôi cũng nhiều hơn, sáng ra đến lớp đứa nào cũng chào nhau bằng cặp mắt gấu trúc. Mấy đứa trên lớp đã mất hồn như thế, càng khỏi kể đến thành phần học rộng hiểu cao tham gia đội tuyển như chúng tôi. Một ngày lên lớp mà không thấy bóng dáng chúng tôi đâu cũng là chuyện bình thường của phố huyện, cơ bản là cả lũ đều bị lôi ra ngoài bồi dưỡng thêm hết rồi.

      - Dương, dạo này mày còn nói chuyện với thằng Trưởng chứ?

      Một buổi sáng, Bảo Bình lén lút khều tôi ra một góc, thấp giọng hỏi nhỏ. Bảo Bình là bí thư lớp, cũng là cây toán xếp hạng hai từ trên xuống sau mỗi lớp trưởng. Thằng nhóc này cũng được coi là dạng đẹp trai nhiều cô thích trong khối, chỉ phải cái tính hời hợt của nó khiến cho mấy mối tình đều đến và đi như một cơn gió. Nhưng Bảo ca ca có vẻ không quá để ý đến vấn đề này, bằng chứng là nó sẽ không bao giờ buồn quá một ngày sau khi chia tay. Còn xét về mối quan hệ nam - nam bạn bè trong lớp thì nó cũng coi như là một trong những đứa thân thiết với lớp trưởng. Chưa tính chúng nó học chung tuyển, ngồi chung bàn, làm chung trong ban cán sự, chỉ riêng việc hai thằng này từ hồi cấp một đến bây giờ đều học chung một lớp cũng đủ biết rồi.

      - Còn, sao?

      - Vậy mày biết sao mấy ngày nay nó không đi học không? - Bảo Bình liếm môi hỏi khẽ, hai mắt dáo dác đảo quanh lớp như đang làm chuyện gì đó mờ ám.

      Tôi ngẩn ra, trợn tròn mắt lên nhìn nó, trong tai lùng bà lùng bùng, không phân rõ được câu hỏi của Bảo Bình có những vế nào.

      - Nhìn gì tao? Có hay không thì bảo một tiếng, tao biết tao đẹp rồi nhưng mày đừng yêu tao! - Bao Bình nhăn mặt, không thương tiếc lấy quyển toán nâng cao để cạnh bàn và thẳng vào mặt tôi, chặn lại đường nhìn đang săm soi khắp người nó một lượt từ trên xuống dưới. Tôi ôm mặt, rú lên một tiếng thảm thiết, cũng tiện thể kéo hồn mình trở lại xác.

      - Cái đệt!! Điên hả mày, mày biết cái quyển đó nặng bao nhiêu không? Tính đập nát mặt tao à!!

      - Rồi rồi, mày trả lời nhanh dùm tao, sắp vào giờ rồi.

      - Không, không biết. Mấy hôm nay tao đi miết, có lên lớp đâu. Tao tưởng nó học tuyển bên ngoài với mày?

      - Giời ơi, không có! - Bảo Bình nhoài hẳn người lên bàn, quyển sách lúc nãy nó dùng để đập tôi úp lên mặt, nhỏ giọng rên rỉ mấy câu không phải tiếng người. Nhìn nó như vậy, tôi bỗng thấy lo lo.

      - Đậu xanh mày, rốt cuộc là làm sao, mày có thể đừng lấp lửng vậy không? Mày tính làm tao lo chết thì mới yên hả?

      Bảo Bình liếc tôi, qua khe hở của quyển sách tôi nhìn thấy rõ những bực bội trong mắt nó. Sau một hồi nghĩ ngợi, giống như đã quyết định xong, nó quăng quyển sách ra, nắm cổ áo tôi kéo sát lại gần, bắt đầu "rủ rỉ" kệ chuyện như chương trình "Chúc bé ngủ ngon" của chị Kính Hồng phát sóng lúc chín giờ tối, hiềm một nỗi, giọng thằng này không hay và du dương như chị Kính Hồng, hiềm một nỗi, câu truyện của nó không làm tôi buồn ngủ, chỉ khiến tôi lạnh toát từ đầu đến chân...

      .

      Tan học, tôi xách xe khỏi bãi gửi xe, giống như lên cơn điên mà nhảy phóc lên yên xe, phóng như bay về phía nhà lớp trưởng hoàn toàn làm ngơ tiếng gọi í ới của lũ cái Thủy, thằng Hải. Lúc này đây tôi đâu còn màng đến cái gì nữa chỉ biết đạp hết tốc lực đi tìm lớp trưởng, trong đầu vẫn còn văng vẳng mấy lời của Bảo Bình ban sáng:

      "Mày không biết hả? Bố của thằng trưởng vừa bị người ta bắt rồi. Nghe đâu bảo lão già đánh bạc, nợ tiền đại ca nào đấy, bị lột ra đánh đến thừa sống thiếu chết ở con hẻm gần chợ cóc, hồi hôm thì bị cảnh sát tìm đến nhà nói là nghi ngờ dính líu đến mấy cái buôn bán ma túy chi đó. Bữa đang ngồi học, cô An chạy qua kêu nó về nhà, từ bấy đến nay là biệt tích luôn, tao lượn qua tìm nó mấy lần mà nghe loáng thoáng mấy bà hàng nước nói nhỏ với nhau như thế. Tao không dám hỏi lại, tìm thẳng đến nhà nó thì thấy đóng cửa im ỉm, hỏi mấy hàng xóm xung quanh thì họ bảo mấy ngày nay đều đóng cửa vậy rồi. Tao tưởng nó nói với mày nên mới hỏi ai ngờ... Aizz, mày đó, đừng có mà kể lung tung, nếu không tao gọi hội úp sọt mày!!"

      Tôi phóng như bay trên đường, chạy qua hết mấy con hẻm nhiều rêu mốc và rác thải sinh hoạt, cuối cùng gạt chân chống dừng lại trước căn nhà liêu xiêu chực đổ của lớp trưởng. Đúng như Bảo Bình nói, cửa nhà im ỉm đóng chặt, trong không khí thoang thoảng cái mùi hôi thối khiến người ta lợm giọng. Tội ngần ngại đứng trước cửa, sau vài lần xốc lại tinh thần mới rụt rè đưa tay gõ cửa.

      Cánh cửa gỗ không biết đã thấm bao nhiêu mưa gió cát bụi, lớp sơn ban đầu nhìn không rõ màu sắc, chỉ còn đóng lại một lớp đen bóng những rêu mốc và muội than đen xì. Tôi tần ngần đứng ngẩn ra đó, cứ vài phút lại gõ một lần, những cánh cửa cũ nát vẫn im lìm như vậy. Lòng tôi trong phút đó chợt trở nên lạnh ngắt.

      Tôi không biết mình đã đứng đây bao lâu, đã hứng bao nhiêu cát bụi, chỉ biết trời đang tối rất nhanh, mãi cho đến khi tôi hoàn toàn bỏ cuộc, chuẩn bị xách xe ra về cánh cửa ấy mới từ từ hé ra một chút. Tôi giật mình đánh thót, bỏ cả xe đạp để vội vã xoay lại, vừa vặn đối diện với một cái đầu lùn tịt và đôi mắt đỏ hoe đen láy.

      - Anh... tìm ai?

      - Em... Em là... A... anh, anh tìm...

      - Thiên, em làm gì ngoài đó vậy?

      Cánh cửa hé ra để lộ một khoảng trống lớn hơn, dưới ánh đèn đỏ leo lét tôi trông thấy gương mặt gầy xọm và mệt mỏi của lớp trưởng. Nó vỗ nhẹ lên đầu nhóc em, đẩy thẳng bé vào nhà rồi mới nhìn đến tôi. Giây phút hai mắt chạm nhau, tôi bỗng thấy có cái gì đó đau nhói nhen lên trong lồng ngực.

      - Mày...

      Lớp trưởng sửng sốt, có lẽ nó không nghĩ tới việc gặp tôi ở đây, lại càng không nghĩ tới việc gặp tôi trong tình cảnh này. Trong một thoáng, bầu không khí giữa hai chúng tôi trở nên gượng gạo và mang theo cả chút gì đó khó chịu. Tôi gãi mũi, ấp úng nửa ngày mới thốt lên một câu:

      - Mày... không sao đấy chứ?

      Lớp trưởng cười gượng, nó bỏ tôi lại đó với cánh cửa để ngỏ, vào trong nhà nói với mẹ câu gì đó lát sau lại đi ra, trên tay nhiều thêm cái áo khoác mỏng.

      - Không, không có gì. Tìm chỗ nào đó tao kể với mày, nhà tao... - Nửa câu sau nó im lặng nuốt lại vào bụng, dưới ánh đèn tù mù của cây đèn đường dính đầy dầu mỡ tôi nhìn thấy hai mắt nó dần đỏ lên. Tôi không nói gì, thay lớp trưởng phủ cái áo khoác mỏng lên người nó, dắt xe đạp theo nó chậm rãi rời khỏi con ngõ nhỏ tối tăm ám đầy mùi hôi gay mũi.

      Nhìn bóng lưng lớp trưởng lầm lũi bước đi như sắp hòa vào bóng tôi, lòng tôi càng trở nên đắng nghét. Tôi muốn bước đến ôm nó vào lòng, muốn nói nó hãy cứ khóc đi, có tôi ở đây với nó, nó sẽ không cô đơn, muốn nói tôi thương nó, thương nó rất nhiều, nhưng lời đến bên môi lại chỉ đành cam chịu đẩy ngược vào trong.

      Tôi... không thể chạm tới nó, lớp trưởng của tôi...

Chia sẻ trang này