Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Đào Hát - Đốc Tờ

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Sắc Lang, 25/12/17.

By Sắc Lang on 25/12/17 lúc 00:33
  1. Sắc Lang

    Sắc Lang Ducklifors Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    19/9/17
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    180
    Điểm thành tích:
    133

    Đào Hát - Đốc Tờ

    [Lang]

    [​IMG]

    Tựa truyện: Đào hát - Đốc tờ.

    Tác giả: Lang

    Thể loại: Việt nam đương thời, đam mỹ tiểu thuyết, hồi ký.

    Tình trạng: Chưa hoàn.

    Độ dài: <=10 chương.

    Giới hạn độ tuổi: [T].

    Đôi lời:

    Các yếu tố lịch sử, địa lý, văn hóa, ngôn ngữ trong thời điểm xảy ra diễn biến truyện chỉ mang tính tương đối.

    Vui lòng không mang đi nơi khác ngoài sự đồng ý của tác giả.

    Luôn tiếp nhận ý kiến phản hồi của độc giả

    Văn án:
    Độ mươi ngày gần đây xung quanh huyện đường dư luận sôi nổi lắm, thầy Kính dạy lính ra giải tán mấy lượt, bà con cũng lác đác tản ra, nhưng đến khoảng chập chiều sắp sửng tan chợ lại bu bu vào, tiếp tục om sòm người nọ dọ người kia. Một cử mấy bận. Dư luận coi cũng nhanh, báo chí phong phanh được tin này thì mừng lắm, đưa lên mục chính hết cả thảy, ai không muốn biết cũng thành ra biết, mà ai biết rồi thì càng muốn tra ra cho bằng tỏ ngọn ngành.

    Con trai thầy Kính là quan Chủ Quận mới lên lãnh chức cách đây không lâu, giờ đương giải quyết một vụ trọng án. Nghe đâu là sát nhơn, nhưng người bị giết còn chưa chết hẳn, còn phạm nhơn thì cứ không nói không rằng mà cúi đầu nhận tội. Đừng có tưởng dễ vậy mà ham ...

    Thầy Kính nghe con trai mình kể lần đầu cũng phải cả kinh.

    Theo cái thời nay chuyện tình ái cũng nới rộng ra nhiều, thành ra lỏng lẻo. Nhưng đờn bà con gái xứ này có phải hạng trắc nết hư thân chi đâu, vẫn còn cái đức hạnh, trinh tiết, tánh hiền thảo, lo chồng lo con cần mẫn lắm. Hà cớ gì hai thằng đờn ông trẻ tuổi lại làm chuyện trái nghịch luân lý thường tình, rồi sanh ra cái cớ sự rối rắm này ?

    1) Người bị hại là một thanh niên còn trai tráng, dân họ kêu là đốc tờ Toàn, giỏi giang mà còn được thêm cái vẻ bề ngoài tuấn tú, mấy cô đờn bà con gái dễ gì thấy mà không ưa cho đặng. Nghe nói người lành tính lành nết, là con trai một của ông tri huyện cũ dưới đất Gò Công lên trên kinh thành Sài Gòn cũng lâu rồi, có cái nhà lát đá bự chảng kế bên lạch Ngọ. Danh môn nức tiếng nên gia giáo coi bộ cũng đường hoàng lắm.

    2) Phạm nhơn là một thằng trai mồ côi, ngày xưa giả đờn bà làm nghề đào hát, hơn nữa còn là đào nhứt Kim Khuê nổi danh khoảng hơn hai ba năm nay trong cái gánh hát Mạc Ni Phi hay diễn tuồng ban đêm ngày chúa-nhật. Nực cười nhứt là, sau vụ án mệnh này người ta mới té ra Kim Khuê là đờn ông, hơn nữa còn có quan hệ tình ái với đốc tờ Toàn – chính là người bị đâm một dao mà không rõ đương sống hay tắt thở rồi. Việc này ông bà huyện bưng bít không nổi, mấy tên đầy tớ trong nhà không rõ ai túa tin ra ngoài cho đám nhà báo để đổi lấy năm mười đồng, thành ra mới vỡ lẻ sự tình.

    Có người đồn đào Kim Khuê bỏ bùa đốc tờ Toàn, chớ sao đốc tờ Toàn lại đi ưng đờn ông ?

    Có người bảo đốc tờ Toàn tưởng Kim Khuê là con gái mà mê mẩn, tới lúc gần một đêm hay được chuyện nó là trai nên liền bị nó đâm chết bịt miệng.

    Có người hiền đức hơn, nói là đốc tờ Toàn bị tiêm nhiễm văn minh quá độ nên học Tây theo trai, đào Kim bị cả kinh nên ngộ sát, thành ra lỗi không phải của đương sự nào...

    Lời ra lời vào, lại thêm báo chí thêm mắm dặm muối bày tiệc đãi ngộ linh đình, làm thầy Kính cũng nhức cả đầu.

    Đành để trăm sự phó thác lên quan Chủ Quận ta vậy !

    Mục lục:
    Chương 1: Thằng tù.


     
    Bài viết mới
    Tình Yêu Trong sáng
    Tình Yêu Trong sáng bởi nganphong, 9/1/18 lúc 19:49
    Nếu như yêu
    Nếu như yêu bởi Ngày Nắng, 21/12/17 lúc 23:04
    Chỉnh sửa cuối: 9/1/18
?

Bạn có thích thể loại này hay không ?

  1. Khó đọc

Results are only viewable after voting.

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Sắc Lang, 25/12/17.

    1. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Chương 1: Thằng tù.
      -

      " Tôi biết ông có nghĩ được vậy đâu, ông cũng là nhân sinh thôi, mà nhân sinh thì mù lắm !"

      [​IMG]

      Còn đương lúc thầy Kính bận bịu lo giải tán bà con ngoài cửa huyện đường, đâu đó ở nhà sau quan Chủ Quận cùng thằng lính con bước qua mấy bận đá tảng sau vườn hoa, rẽ lối vào một gian nhà xây bằng xi-men trắng vôi bột cao hơn đầu người chừng một gang.

      Người thân cận gọi ngài là quan Văn Chinh, hay quan Chinh. Năm nay mới 35 tuổi, là quan quận trẻ nhứt xứ này, vẫn còn giữ lề cũ bận áo dài trắng chứ không bận đồ tây. Lính cũng là lính ta bận đồ nâu chứ không xách lính Tây bành-tô vàng như mấy ông cai ông Tổng.

      Lúc đó cũng là lúc mãn việc rồi, quan Chủ Quận định bụng xuống thăm người tù đang ở chỗ này. Hồi tuần trước cũng còn mấy người nữa, một đã thả ra, hai là chuyển lên cơ quan trên để xử lý kỹ càng. Hiếm có ai ở lại chỗ này quá bốn buổi, vậy mà vị phạm nhơn lạ lùng này ở đây cũng qua ngày thứ tư rồi mà còn chưa chịu khai thiệt tình để quan biết chuyện mà tính, quan phỏng đoán y tựa hồ còn bị sốc nặng nề lắm.

      Ngày đầu tiên đem người đó về đây, thân thể dính toàn máu khô. Quan Chinh kêu lính múc cho một lu nước rửa ráy cho sạch, canh thấy người đó vừa rửa máu vừa khóc xót thương. Qua hôm sau tựa hồ đã quen, không thấy khóc nữa, nhưng tình trạng lại không khả quan mấy, tra hỏi mấy bận cũng bằng thừa thãi, chỉ nói mình giết người rồi, một hai đòi chết, đòi quan treo cổ mình đi. Quan đoán chừng tính tình tên này nhạy cảm lắm, còn trọng tình nghĩa, ngài thức trắng đêm cuối cùng cũng tìm ra được cách hỏi cung cho thành.

      Chiều đó quan dạy lính ở ngoài, một mình vô thẳng phòng giam, mở cửa ngồi trong trỏng, lính can cũng không lọt tai. Quan Chinh phẩy tay bảo lính ra ngoài, lính không dám trái lệnh, thành thử phòng giam chỉ còn một quan trạng một phạm nhơn.

      Phạm nhơn thấy quan cũng không tỏ vẻ e ngai chi, trái lại còn có vẻ cương quyết: ‘Tôi nhận tội rồi, sao tới giờ ngài còn chưa dẫn ra huyện đường kết tội tôi đi ?’

      Ánh mắt đào Kim Khuê cong như mắt phượng, mũi cũng thanh, giọng nói cũng hợp lễ vừa tình, khi nói ra rõ là đờn ông, có cái má lúm duyên lắm, nhưng mà buồn so, vừa buồn vừa có ý giận.

      Quan chủ quận nói: ‘Cậu không khai rõ thì làm sao quan luận tội cho cậu được !’

      ‘Giết người là giết người, ngài muốn tôi khai cho cái gì mới ưng bụng ?’

      ‘Tường tận sự thể, cậu là ai, giết người ra sao, do nguyên cớ gì, giết khi nào, bằng cái gì ...’

      Phạm nhơn quay mặt đi, thẳng thừng: ‘Mấy ngày nay ngài hỏi tôi có mấy câu đó bộ hổng thấy mệt sao ? Tôi không trả lời, trong luật pháp có điều chi nói là cản trở người có chức quyền đó, ngài cứ đem ra tính thêm đi. Trước sau cũng chết, tính thêm cũng chừng đó. Đỡ mệt tôi, mà đỡ công quan chủ quận !’

      Quan Chinh giả bộ cười, thủng thẳng kể: ‘Thú thiệt với cậu, hỏi cung cậu tôi nản dữ thần, bữa nay cách đây sáu năm là ngày tôi làm bạn với bà quận. Định bụng chập tối ra chợ mua cái chi đặng tặng bả, mà vẫn còn phân vân lắm. Mấy thằng lính của tôi cù lần, tía tôi già, mà trong nhà hết người để hỏi rồi, chẳng hay cậu có ý gì thì chỉ bảo tôi một cái, mua cho bả ưng lòng !’

      Ngài liệu trước người tù đó sẽ bị dao động, im lặng một lúc y mới kéo cái đống rơm gom thành ụ đặng đặt mông mà ngồi, nhướn mày hỏi: ‘Tại sao quan lại hỏi tôi mấy vụ này ? Có mưu tính chi xin cứ nói cho tỏ tường ...’

      Quan Chinh thấy lạnh sống lưng quá. Người này thông minh hơn quan nghĩ nhiều, quan cũng đã tính đường trước mới nói: ‘Tôi nghĩ mấy chuyện làm bạn lứa đôi người trẻ như cậu hiểu hơn nhiều.’

      ‘Lứa đôi ?’ – Phạm nhơn ngồi ngó cây đèn dầu lờ mờ ở bên ngoài, buột miệng - ‘Ngài làm khó tôi chi vậy ? Tôi với chuyện lứa đôi bình sinh nào có duyên. Tôi là đào hát chứ đâu có làm điếm, đâu có tới lượt rành mấy chuyện ăn ở không đó !’

      ‘Cậu với đốc tờ Toàn còn không phải một đôi một cặp ?’

      Thái độ của phạm nhơn coi chừng biến động dữ lắm, hai mắt sáng lên: ‘Ông thiệt nghĩ tôi với cậu Khởi Toàn là một cặp ? Ông nói ra có thấy ghê tởm không chớ ? Đừng tưởng tôi không biết các người sau lưng tôi đàm tiếu xầm xì. Thiệt tôi có nghèo, có hèn hạ, nhưng ông là quan cha quan mẹ, mắc cớ gì mà đem cái đau, cái khổ của tôi đi bêu rếu ?’

      ‘Quan bêu rếu cậu lúc nào chớ ?’

      ‘Lúc ông biểu lứa đôi đó ! Tôi biết ông có nghĩ được vậy đâu, ông cũng là nhân sinh thôi, mà nhân sinh thì mù lắm ! Ông chỉ muốn trêu tức kẻ ti hèn như tôi, nghĩ tôi bịnh dữ lắm chớ gì ? Mấy người biết tôi khác người nên cố tình đem chuyện đó ra đặng ... đặng ...’

      ‘Một tổ kiến đen nhiều khi cũng có một con kiến lửa chớ !’

      ‘Nói dối !’

      ‘Nói dối thì làm sao làm quan ?’ – Quan chủ quận ra vẻ thanh nhàn, chân thành mà nói: ‘Tôi coi sách chữ nghĩa Nho học nhiều chớ không có bị lạc hậu, không nói giỡn cậu chi. Chắc cậu thấy cái mác quan mà gán cho tôi cái tính nết hà khắc lạc hậu. Khổ quá ! Việc chi cũng có hai mặt, tôi cũng có hai mặt, chuyện không phải đạo thì tôi nghiêm, mặt khác tôi thương dân, hiểu dân, không có coi thường ai cho đặng, chuyện của cậu với nạn nhơn cũng có hai mặt. Tôi nghĩ trong đầu vậy đó, cậu thấy quấy thì chỉnh !’

      ‘Ông không thấy chuyện của tụi tôi sai quấy chỗ nào hả ?’

      ‘Đâu có, tôi thấy kỳ lắm chớ.’

      ‘Sao ông nói ...’

      ‘Thì quan đương cắt nghĩa cho cậu đây biết là quan không có coi thường ai hết. Chứ biết chuyện cậu ra đằng nào đâu mà sai với quấy.’

      Đào hát thở một hơi dài, buồn miệng nói: ‘Ông bà huyện không kể với ông hả ? Ổng bả ghét tôi lắm... Tôi cứ tưởng ổng bả thấy gì ổng bả kể đó cho quan hết rồi, người ta hào môn danh giá, sao ngài không nghe đi, nghe mấy lời xằng bậy của tôi làm chi cho phiền hà.’

      ‘Thiệt tình ổng bả mới nói sơ sơ chuyện, còn đương lo cho cậu Toàn ở trạm xá, tâm thần loạn lắm.’

      Nghe tới tên đốc tờ, phạm nhơn giựt mình một cái, run run hỏi: ‘Cậu chưa chết hả ?’

      ‘Chưa biết, còn đương nguy kịch, tình trạng không tốt lành gì. Nay mai chắc ...’

      ‘Ông không được nói xằng bậy !’ – Phạm nhơn đứng phắt dậy, sẵng tiếng nói: ‘Thôi thì mời quan đi ra ngoài cho. Quan ở đây nói gì tôi cũng chịu, nhưng buông điều tiếng với đốc tờ thì tôi xin phép không tiếp.’

      ‘Tôi đâu có nói chi trái quấy ! Không phải người trù đốc tờ chết là cậu sao ?’

      ‘Ông nói chi đó ?’

      ‘Chớ người nào một hai đòi nhận tội sát nhơn ? Cậu muốn gánh tội sát nhơn thì nạn nhơn phải chết rồi cái đã ! Cậu khăng khăng mình sát nhơn thì khác nào nói cậu Toàn chết rồi đâu ?’

      Bị kế của quan chủ quận chỉnh, phạm nhơn trừng mắt. Quan Chinh biết mình thắng rồi mới thong thả đứng lên khỏi cái ghế gỗ mục: ‘Thôi được rồi đó. Cậu ở đây suy nghĩ thêm, coi quan có nói sai điều gì không. Vả lại bằng suy nghĩ kỹ chuyện đó rồi, tính luôn một thể con đường sau này đặng còn cho quan biết. Trong đầu cậu giờ chỉ có một cái ngạch là cậu Toàn chết còn mình đi tù. Sao không nghĩ tới cái cảnh cậu Toàn bình phục rồi còn mình thì phải ở trong nhà tù nầy chịu tiếng xấu quài sao đa ? Tôi là quan chứ có phải mấy tên ký giả, mấy án nầy cũng được giữ kín kẽ đàng-hoàng chớ cậu sợ cái chi ?’

      Thằng tù cắn môi, im lặng không dám nói gì nữa.

      Quan chủ quận bước ra ngoài, nhanh chóng biến mất sau mấy lớp tường đá lạnh xám ngắt. Trời sụp tối.

      Quan Chinh đã một vợ rồi, thêm một đứa con gái năm tuổi nữa. Vợ quan hiền lắm, cũng là người rộng chữ nghĩa. Ngày xưa sĩ tử Văn Chinh lên kinh ứng thí, đi ngang đất Mỹ Tho thì gặp được cô Hai Nga trứ danh bán chè bánh ăn nói sắc sảo, lại tháo vát việc nội trợ, thành ra ưng lắm. Lúc đậu thì về đất Mỹ Tho xin cưới gả, lập hôn thú, ở với nhau được một năm thì cô Nga đẻ một đứa con gái, gia đình không quá hưng thạnh nhưng cũng đủ đầy viên mãn lắm rồi.

      ‘Mình ăn cơm đi, con Thuận nó thấy mình rầu, nó không thiết ăn cơm.’

      Quan Chinh đưa tay vuốt đầu con gái một cái, gặn cười: ‘Con ăn cơm ngoan, ngày mơi cha có công chuyện vô thẳng Gia Định, mua cho con giầy mới, chịu hôn ?’

      Đứa nhỏ gật gật đầu. Bà Quận múc canh cho nó xong cũng ngồi xuống ăn cơm: ‘Cái cậu phạm nhơn còn chưa chịu khai hả đa ?’

      Quan chủ quận lắc đầu, lặng thinh.

      ‘Nghĩ cũng tội, mình coi, ai đời thời nay có cái bịnh chi mà lạ lùng. Chắc hắn mắc cỡ nên không tiện mở lòng.’

      ‘Em nghĩ nó bị bịnh ?’

      ‘Ờ, chớ ở đâu tự nhiên đờn ông đi ưng đờn ông chớ. Buổi trưa em đi ra chợ, thấy bà con miệt thị nó với cậu đốc tờ kia dữ lắm. Nhưng mà em hổng có vậy nghen, em chỉ biểu là nó tội thôi. Chén cơm có dằn bỏ thêm cái hột vịt kho với sớt thêm chén canh cải mặn đó, chớ bịnh mà còn ăn cơm nước tương ai ăn nổi.’

      ‘Qua lại không nghĩ vậy. Em coi, bịnh gì mà đốc tờ còn bị...’

      ‘Đốc tờ chớ có phải thần thánh đâu.’

      Bà quận nói trúng quá, ông chủ quận cũng không biết đáp gì cho phải.

      ... - còn tiếp
      Chỉnh sửa cuối: 9/1/18
      Te quiero, Hồ Ly, Kingaria and 2 others like this.
    2. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Chương 2: Danh giá hào môn
      -

      ‘Tôi tự chịu đó chớ, ổng đâu nói nặng tôi tiếng nào.
      Trong óc tôi chỉ có kim tiền chớ đâu có sĩ diện'

      [​IMG]
      Sớm mơi thằng lính lật đật chạy vô đứng thưa trước cửa buồng. Quan chủ quận tỉnh giấc cũng lâu, ngủ không ngon nên trống chùa gõ canh ba thì thức đọc mấy quyển kinh thơ, thấy bóng thằng lính khúm núm ở ngoài liền thay cái áo dài đen mà bước ra.

      ‘Có chuyện chi mà chú coi bộ hấp tấp dữ ?’

      ‘Bẩm quan, thằng tù nhơn nó xin gặp quan.’

      Nghe tới đó quan mừng rơn, vô lấy cái khăn đóng đội đầu mà bước theo sau chú lính đi tới chỗ nhà giam. Đi tới gần rồi mới chợt nhớ ra, biểu lính kêu thầy Hương Quản lại, còn dặn xách theo cái cuốn sổ vàng với mấy cây mực để ghi chép.

      Quan ngồi ngoài sân đợi khoảng mươi phút thì thầy Hương Quản tới hầu. Quan ân cần dặn dò: ‘Lát nữa thầy chịu cực ngồi ở phía mép trong giúp tôi. Phạm nhơn này tinh ý lắm, hắn thấy người lạ sẽ cảnh giác hơn.’

      ‘Bẩm, tôi đã biết.’

      Thằng lính dẫn đường cho thầy Hương Quản vô ngồi trước hết thảy. Góc đó khuất, phạm nhơn sẽ không trông ra được, nhưng thầy Hương Quản vẫn nghe được tiếng nói đặng ghi chép lại sự tình thành một cái bản lời khai. Quan chủ quận dạy lính đứng canh ở ngoài, còn mình thì đi vô chỗ mà đào Kim Khuê đương bị nhốt, cũng kéo cái ghế mục ngồi như hôm trước. Người kia buổi nay nhìn tỉnh táo hẳn, mặt mày rửa ráy kỹ lưỡng sạch sẽ, ngồi trên ụ rơm mà nhìn trừng trừng quan lớn, thỉnh thoảng có ngó ra xem chừng coi có ai đương ở ngoài, một lát mới lên tiếng:

      ‘Tôi sợ quan đi công chuyện nên mới kêu giấc này.’

      ‘Người làm quan, hễ giờ nào dân kêu cũng phải trình diện đường hoàng.’

      ‘Vùng này có ông làm quan là có phúc. Ngày trước ông Sáu Phi có dạy tôi coi tướng, Tôi nhìn thì biết ông là người có trí, có nhơn đức nên nghĩ kỹ rồi mới định tìm ông.’

      ‘Ý cậu Sáu Phi là Triệu Phát Phi, chủ gánh hát Mạc Ni Phi hay diễn ở cuối lạch Ngọ ngoại kinh thành Sài Gòn phỏng ?’

      ‘Ừ. Mấy ông điều tra tới ổng rồi hả ?’

      ‘Mấy hôm trước có lấy lời khai.’

      Phạm nhơn bật cười khanh khách: ‘Khai gì ông ơi ! Ông Sáu Phi là điếm nhất xứ này, ổng nói mười thì mấy ông tin một thôi ! Nói chớ tánh ổng vui thì có vui, nhưng tai chơn ổng chốn Gia Định này ghê lắm, quan cỏ như mấy ông thì nhằm nhò gì !’

      ‘Sáu Phi có quan hệ gì với cậu ?’

      ‘Ổng lụm tôi bên cầu Cai dưới Cần Thơ hồi năm sáu tuổi. Cha má tôi không nhớ mặt, không biết đương ở đâu, mà chắc không sống an nhàn nổi. Tôi cũng không có tên. Sáu Phi đặt tôi tên là Tịch Tình.’

      ‘Tịch Tình ?’

      ‘Ừ, là Tịch Tình Tang. Mà chữ Tang nghe ghê quá, ổng chỉ lấy Tịch Tình thôi. Từ lúc lụm tôi ổng đã có cái gánh hát rồi, đặt tên đó là định bụng mồi tôi chơi đờn cho gánh của ổng. Mà tay chơn tôi xớn xác, đờn sáo không hay. Ông tính nuôi tôi tới mười sáu mười bảy tuổi thì thả tôi ra cho đi làm công nhơn nhà xưởng.’

      ‘Rồi cớ sao cậu thành đào hát ?’

      ‘Bữa nọ đi ghe mát quá, bọn đào gái tụi nó hát. Tôi thấy nhộn cũng giả tiếng gái hát theo tụi nó. Sáu Phi nghe được tỏ ý mừng lắm, nói tôi hát hay, dai hơi, làm đào hát được. Mà tôi là đờn ông. Đào hát thì không nhất thiết phải là đờn bà, nhưng mà ông Sáu Phi ham lắm, đào gái thì mới được mấy ông lớn, mấy ông Tây ông Pháp boa tiền thêm. Hơn nữa ổng nói giọng giả gái của tôi hay quá, còn giọng đờn ông thì không hay bằng, mặt nhìn cũng thanh tú. Thành thử một hồi ổng kêu tôi giả gái đi, mặc mấy bộ nương nương thái hậu cho thiệt lộng lẫy, trét son phấn lên, người ta không biết đâu.’

      ‘Là ổng bức cậu làm vậy hay cậu tự quyết ?’

      ‘Tôi tự chịu đó chớ, ổng đâu nói nặng tôi tiếng nào. Trong óc tôi chỉ có kim tiền chớ đâu có sĩ diện, mà ông Sáu Phi hứa cho tôi nhiều tiền lắm, nên mới nhắm mắt theo luôn. Cái tên Kim Khuê cũng là ổng tự nghĩ, ổng tự chọn tuồng cho tôi hát. Tôi không tiếp khách được nên hát có hơi cực, thường hát từ bảy giờ tối tới hai giờ sáng luôn, mấy cô kia thì hát tới mười một giờ. Cô nào nhắm không đủ no thì đi hầu đêm.’

      ‘Còn đốc tờ Toàn thì sao ?’

      Quan tự nhiên nhắc cái tên đó làm Tịch Tình tỏ ra ý buồn, hít lấy mấy hơi rồi mới kể thiệt tình đầu đuôi cho quan nghe.

      ...

      Ông Lê Minh Cảnh trước là ông huyện có tiếng dưới Gò Công, gia tài có mấy căn nhà dưới Càn Long, Vĩnh Long, Sài Gòn cùng với gần một trăm mẩu ruộng, vườn tược, bạc tiền tư trang sung túc đầy đủ. Ổng có hai bà vợ - bà lớn Nguyễn Thị Thang với bà nhỏ Lâm Ngọc Thơ. Bà huyện lớn sinh cho ông được một thằng con trai, tên là Lê Đăng Khởi Toàn. Bà Lâm Ngọc Thơ thì tại ông ưng ông cưới vậy thôi, chứ bà không có con được nên đâm ra nhiễu sự sân si. Được cái bà huyện lớn biết cách lo chu toàn lắm, thành ra mọi sự trong nhà cũng chưa tới nỗi nào.

      Cậu hai Toàn học được mấy năm trung học ở kinh thành Sài Gòn một năm về nhà được có hai ba lần, bà huyện lớn nhớ con quá sinh bịnh, ông huyện lúc đó cũng sẵn hết kỳ đương nhiệm nên kéo cả gia quyến lên Sài Gòn đặng cho bà huyện ở gần con. Năm đó cậu Toàn học còn chưa xong tú tài, điểm đã đạt vào loại ưu tú nên trường cấp phát học bổng cho cậu qua Pháp học thêm ba năm nữa. Lúc này bà huyện không đành lòng cũng phải để con đi.

      Nói vậy chớ cậu hai quyết chí dữ lắm, đã đi là đi ba năm liền không về nhà, sợ mỗi lúc đi má lại trở bịnh. Vì cớ đó nên chỉ đánh điện tính một tháng được hai bận, mặt mũi ra sao không ai nhớ cho kỹ càng nữa. Hôm đó xui khiến gì thằng hầu tất tả chạy vô nhà, thở hổn hển nói với ông huyện:

      ‘Cậu ... cậu hai đương ở Bến Lức. Sắp ... sắp về.’

      Bà huyện lớn nghe thấy làm rớt luôn chén trà, ông huyện cũng đứng ngay đơ.

      ‘Sao hổm nó nói chừng mùa sau nó mới về ?’

      ‘Chắc cậu tính cho ông bà bất ngờ.’

      Ông huyện hấp tấp dặn: ‘Cái thằng này nó đường đột quá ... Mầy mau vô trong biểu tụi nhỏ chuẩn bị cơm nước lẹ làng lên. À đi qua nhà Chánh Hương Quản nói cậu hai nhà mình sắp về, đốc tờ Toàn sắp về rồi, rủ ổng qua cơm nước ông mời ít rượu. Ừ, làm thêm một phần cơm cho sơm – phơ, chắc cậu hai mầy đi xe hơi về đó.’

      ‘Dạ.’ – Thằng hầu nghe lệnh chơn lanh lẹ mà chạy đi ngay.

      Bà huyện bủn rủn tay chân, ôm mặt mừng mừng tủi tủi: ‘Con tôi về rồi ông ơi... Về rồi ... Nó đi không chịu về đã quá lắm, còn hù cha má nó vậy coi sao được.’

      ‘Thì tại bà chứ tại ai, bà mần quá lên còn hỏi sao nó không sợ.’

      Bà huyện nhỏ từ trong buồng đi ra, ngạc nhiên: ‘Hai Toàn nó về rồi hả mình, hả chị ?’

      ‘Ừ em.’ – Bà huyện lớn lấy khăn mù-soa chấm lệ sa, ôn tồn nói – ‘Hai chị em mình vô sửa soạn cho tươm tất. Bữa nay nó về không biết có dắt theo khách chi không, nếu có thì chắc là khách sang trọng, mà nhà cửa bề bộn quá, người ta cười cho đó đa !’

      Đoạn nói rồi hai bà dắt díu nhau vào trong buồng. Bà huyện lớn xuống tận bếp để coi, còn bà huyện nhỏ thì lo sửa soạn son phấn, chải tóc lại cho gọn gàng là chủ yếu. Ông huyện thì đi thay ra bộ đồ lụa trắng bình thường mà bận cái áo tố nâu thêu bông vàng, dặn mấy gia dịch quét tước lại sân, rút ra hai chục đồng bạc mua thêm hai ba chậu bông hường để ngay ngõ đi vô nhà. Bà con đi ngang còn tưởng nhà ông sắp làm đám tiệc gì linh đình lắm.

      Chừng một tiếng sau hết thảy, có một chiếc xe hơi đi từ Đình Bà xuống, rẽ thẳng vào nhà ông huyện Cảnh mà không một chút chần chừ. Cửa xe mở ra, bước xuống trước tiên là một ông Tây khoác một bộ đồ kim-thời, trông giàu có lắm. Thêm một người nữa xuống ở phía sau, là một người trai tráng An Nam đeo kính trắng, độ chừng hai bảy hai tám, bận một bộ túc so thơ sanh trắng muốt, nút gài một đường thẳng thiệt khéo, dưới chân còn xỏ một đôi giầy cá sấu màu than. Người nầy cao ráo, mặt mày sáng sủa, từ đầu đến chân túa ra cái ánh sáng nhè nhẹ phản quang của một con người tri thức mới đương thời. Hắn đi thẳng vô nhà của ông bà Huyện, một chút chần chừ cũng không có.

      ‘Con trai của má !’

      Từ trong nhà bà huyện lớn đã kêu ré lên.

      -còn tiếp
      Chỉnh sửa cuối: 2/1/18
    3. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Chương 3: Đốc Tờ coi hát.
      -

      'Thưa, con có quấy thì cha chỉnh lại, chứ bản thân con nghĩ cái đức có đâu có nhờ quan hệ mà thành đâu cha ?'

      [​IMG]

      Nhơn lúc cậu hai Toàn còn chưa định thần, bà huyện đã nhào tới ôm con, điệu bộ bịn rịn dữ lắm. Cậu hai mặt đo đỏ vỗ lưng bà: ‘Má, con về rồi ... Má buông ra đi kẻo sắp nhỏ nó chọc con !’

      Bà huyện thấy con trai thì mừng khôn tả xiết. Bà nhớ mài mại mấy năm trước lúc nó đi còn bận bộ đồng phục trắng – xanh, giắt cái khăn mù-xoa bằng lụa trắng, mặt mày trẻ trung, miệng cười tươi lắm; coi mà giờ đã thành một đốc tờ hẳn hòi, đầu tới chơn đều nên người, mà còn là người mang điệu đường hoàng gia giáo. Bà không biết tại tủi hổ hay mừng quá mà bật khóc nức nở: ‘Cha mầy, mày nỡ lìa má nghen con, đi chi mà đi biệt ba năm, đi tới má nhìn con không ra luôn.’

      Cậu Toàn lấy cái khăn mù-soa mới trong túi, lau lệ sa trên gương mặt bà, bật cười: ‘Tuấn tú quá hả má ?’

      ‘Con của má trước tới giờ là nhứt cái vùng này, quân nào mà dám so !’

      Ông huyện Cảnh cũng đi ra, vỗ vai thằng con quý tử: ‘Đi đường xa mệt không con ?’

      ‘Thưa, không mệt. Mà đường xá bây giờ khác trước quá, sôm-phơ đi lạc mấy bận.’

      ‘Sao không báo cha một tiếng, cha kêu thằng hầu chạy xe đạp ra rước.’

      Cậu hai cười híp mắt: ‘Thưa, con tính về bất ngờ, coi má nhìn ra con hôn !’

      Bà huyện chua ngoa đáp: ‘Cái thằng ... Đốc tờ rồi, nói mấy chuyện đó còn coi được hả đa ? Má đẻ ra con, không nhìn ra thì ai nhìn ra ? Mà bên bển con ăn cái gì coi được quá chớ, da trắng trẻo, người bự ra hẳn luôn. Còn cao hơn ông Cảnh. Má nhìn má ưng quá trời quá đất !’

      Ông huyện lo lắng hỏi: ‘Kì này con về là ở luôn hay chi đó ?’

      ‘Thưa, con chưa biết.’

      ‘Chưa biết là chưa biết làm sao ?’

      ‘Lát nữa con có công chuyện thưa với cha má. À, quên nữa ...’ – Hai Toàn ra ngoài chỗ xe hơi ông Tây cùng sôm phơ đang đứng, mời bọn họ vô nhà. Ba người thủng thẳng đi vô, xí xô điều chi mà ông huyện nghe không rõ ràng lắm. Đoạn, cậu hai dẫn ông Tây qua mà rằng: ‘Cha, má, ông này cũng là đốc tờ người Pháp, cha má cứ kêu ổng là Đông, bậc anh bậc chú của con, hôm nay về theo con chơi là để coi đất, ổng tính mở nhà thương ở đây dành cho giới thượng lưu. Ổng nói tiếng mình cũng được mấy chữ đó, nhưng mà hổng có rành.’

      Đốc tờ tây bập bẹ nói: ‘Chào ông huyện !’

      Ông huyện nghe vậy ngạc nhiên lắm, gặc đầu: ‘Giỏi dữ đa ! Thôi ông Đông, mời ông vô xơi nước. Tôi quen không thiếu mấy mối đất, có gì giúp được thì giúp.’

      Cậu hai dịch lại cho ông Tây nghe, ổng nghe xong gạn ra mấy từ: ‘Vậy thì tốt quá !’

      Bà ba Thơ lúc đó mới sửa soạn xong, mặc cái áo lụa xanh mát, chạy ra thấy ông Tây liền bẽn lẽn gật đầu. Ông huyện ho khan một tiếng. Hai Toàn tử tế chào hỏi bà: ‘Dì ba. Dạo nầy vẫn khỏe chớ ?’

      ‘Vẫn mạnh. Thôi con vô nhà đi, cơm nước dọn xong xuôi hết rồi.’

      Ông Tây lẫn sôm-phơ cũng vô ăn cơm, nhưng ăn được một chén đã xin thôi, ông huyện biểu thằng hầu dắt khách xuống vườn cây xem bông trái đương mùa chín rộ. Ở nhà trên còn lại gia quyến bọn họ dùng chung bữa cơm, bà huyện hỏi cho đặng hết, coi bao nhiêu năm trời thằng con mình ở bên xứ người học hành chi mà không chịu ló đầu về.

      ‘Con nài má, có chuyện dầu tốt dầu hư con cũng nói trong điện với má hết rồi, chớ có giấu giếm gì đâu.’

      ‘Má không tin ! Mầy ở bên bển làm bạn với ai, có vợ con gì rồi mới quên cha quên má !’

      ‘Má đừng nói lớn. Má nói lớn mấy cô ai dám gả cho con nữa đa ?’

      ‘Chớ sao con không chịu về thăm má ?’

      ‘Tại má vầy nè !’

      Ông huyện chậc lưỡi: ‘Thôi bà, con nó mới về còn mệt, để nó ăn cơm, có gì tối nói, hoặc mơi nói cũng được. Nó có chạy đi đâu mà bà lo !’

      Cậu hai nhu thuận gật gật đầu.

      Ông huyện sực nhớ ra chuyện ban nãy, hỏi cậu hai Toàn rằng: ‘Bươn nãy con nói chưa biết có ở lại đây luôn hay không là chuyện làm sao ? Giờ thưa đi !’

      Đốc tờ trẻ thở dài một hơi: ‘Cha hỏi rồi thì con cũng thưa. Ông Đông ban nãy cha má gặp, có biểu con đi hùn hạp xây nhà thương với ổng. Ổng cũng là người uy tín chớ không có việc chi khúc mắc hết. Nhưng mà cái cớ là con muốn mở nhà thương cho người nghèo, chứ không muốn mở nhà thương cho giới thượng lưu giống ổng. Nên con không đặng lòng. Mà muốn có nhà thương của riêng con thì trình độ còn thiếu xíu nữa mới xin được cái giấy phép.’

      Bà huyện nhíu mày hỏi: ‘Xíu nữa là bao nhiêu con ?’

      ‘Thưa, chắc khoảng chừng hai ba năm nữa, cứng cỏi rồi mới dám.’

      Bà hai giận lẫy: ‘Hai ba năm nữa lận hả con ? Không được, má không chịu !’

      Ông Cảnh ồm giọng nói: ‘Chuyện đó thì lo gì, có gì cha nói một tiếng ...’

      ‘Thưa, cha đừng làm vậy. Con làm đốc tờ là tại cái lương tâm của con, thiệt không muốn xài xể quen biết thân cận mà đi lên.’

      ‘Cha hiểu ý nết con, nhưng mà chuyện chi cũng phải có cái quan hệ nó mới thành.’

      Cậu hai lấy đũa sọt chén cơm: ‘Thưa, con có quấy thì cha chỉnh lại, chứ bản thân con nghĩ cái đức có đâu có nhờ quan hệ mà thành đâu cha ?’

      Ông huyện nghe con nói vậy, chốc thấy nó đã lớn thiệt, thấu đáo nhơn nghĩa rồi nên tỏ ý chiều con. Bà huyện vẫn còn hậm hực lắm, đánh chén lẻng kẻng. Hai Toàn nắm thóp cái tánh ý của bà, buông đũa sửa kiếng, nhỏ giọng nói: ‘Má, má không thương con sao ?’

      ‘Nhà nầy má có mình mầy, mà mầy đi miết. Má buồn.’

      Bà ba Thơ im lặng nãy giờ, bỗng lên tiếng nói: ‘Toàn, hay con cho bả một đứa cháu nội đặng bả ẵm bồng cho vui nhà vui cửa. Đờn ông hai chục tuổi là có vợ hết rồi, cỡ thằng Toàn nhà mình là sinh đứa thứ hai !’

      Bà huyện như vớ được cái phao cao-su, coi bộ hớn hở lắm: ‘Kì này cô Ba nói phải đó nghen. Con muốn đi thì sau nầy tính, liệu ở nhà chừng mấy tháng cho má, má đi coi mắt hỏi cưới người bầu bạn cho con !’

      Cậu Toàn chưng hửng: ‘Sao lẹ vậy má, con còn chưa muốn có bạn đâu.’

      ‘Má không biết, nếu không chịu thì mầy ở đây, làm chung với ông Tây ông ơ cho má, má không cho con đi nữa !’

      ‘Má, hồi đó căn nguyên con muốn làm đốc tờ là để chữa cho bà con nghèo không có tiền Chánh phủ cấp phát. Má làm vậy thì ép uổng con rồi.’

      Người lớn quyết định cái chi mà lẹ làng quá. Trong bụng đốc tờ Toàn hết tám chục trên một trăm là muốn đi du học tiếp rồi về tự mình mở nhà thương rồi, tự nhiên lại bị bà huyện chận hết đường, bắt phải cưới vợ mới cho đi nên có chỗ không vừa bụng, ăn cơm không ngon. Cậu ăn thêm hai đũa rồi xin xuống nhà sau chơi. Tánh cậu Toàn lành lắm, mấy gia nhơn cũ trong nhà ai gặp cậu cũng cười hì hì. Nhất là thằng Thông, nó hầu Hai Toàn từ nhỏ tới lớn, cũng trạc tuổi. Nó thấy cậu từ xa lững thững đi vô đã đón đầu.

      ‘Cậu Hai !’

      ‘Ừ Thông, dạo này sao rồi ?’

      Thằng Thông nó nhe răng cười: ‘Mạnh chớ ! Cậu đi lâu quá, bày đặt đeo kiếng, nhìn hổng ra đó nghen !’

      Cậu hai xuống rót li nước, hỏi nó: ‘Hổm rày dưới mình có gì vui không em kể qua nghe ? Hồi trước hai đứa hay leo rào chui xuống trường học coi diễn xiếc, qua còn nhớ như in nè !’

      Thằng hầu cười ha hả: ‘Cái gánh xiếc bị mấy ông Cai dọn rồi ! Nhưng mà bù lại có cái đoàn hát hay lắm. Mấy năm trước cậu mới vừa đi là nó đậu ở đằng cuối lạch.’

      ‘Chớ nó không bị Cai dọn sao ?’

      ‘Sao dọn được, mấy ổng còn đi coi !’.

      ‘Tối nay có chớ ? Dẫn qua với khách đi.’

      Thằng Thông trợn mắt: ‘Cậu là đốc tờ vô mấy chỗ đó mần chi ? Hễ ông huyện biết là la em chết cậu ơi !’

      Cậu hai có chỗ không hiểu: ‘Mình đi coi hát thôi chớ có làm gì trái quấy đâu mà ông rầy ?’

      Thằng Thông ngó nghiêng xung quanh, thều thào như đương đứt hơi: ‘Cậu hổng biết thôi, chớ đào hát ở đó đẹp lắm !’

      ‘Thì sao ?’

      ‘Thì mấy ông Cai ông Tổng vô trỏng hay bắt người, gieo điều tiếng bất hảo. Cậu vô đó em sợ làm hư thanh danh của cậu.’

      ‘Mình đường đường chánh chánh, thấy hát hay thì đi coi hát thôi.’ – Cậu Toàn nhướn mày – ‘Bộ ai cấm đốc tờ đi coi hát ?. Nếu có thì qua nói qua là đốc tờ nhưng hôm nay thấy bịnh, nghỉ một bữa, không lẽ ai dám cấm cản qua ?’

      Thằng Thông thấy cậu hai nói đúng quá, cũng không dám cãi lời. Nó cũng không tin cậu hai nó là hạng đờn ông lả lơi. Lục đục ngoài cửa sau bỗng nhiên có một bóng đờn bà bận cái áo dài tím hồng quần lãnh trắng đi vào. Cổ cô đeo một cái dây chuyền hột xoàn thiệt lớn, tai có đeo một đôi bông vàng sáng trưng, môi bôi son đỏ hường coi duyên lắm. Cô trố mắt ngước nhìn Hai Toàn, một lát mới kêu: ‘Anh Toàn phải hôn ? Em là Minh Lê con gái út ông Chánh nè !’

      Cậu hai Toàn cong miệng xã giao, chớ thiệt cũng không nhớ cái tên này là ai nữa.

      ‘Hồi xưa tụi mình hay chơi chòi lá ngoài ao tía má em nuôi tôm đó ! Hồi xưa tía em hổng có làm Chánh, làm thầy giáo. Thầy giáo Tâm đó, anh nhớ chớ ?’

      ‘À !’ – Cậu bật cười – ‘Tôi nhớ rồi. Cách đây cũng bộn năm rồi chớ ít gì đâu ! Mà cô qua đây có chuyện chi ?’

      ‘Ông huyện bà huyện kêu tía em qua, nói là anh về rồi muốn đãi rượu.’ – Gò má cổ bừng bừng đỏ – ‘Em cũng muốn qua coi anh bây giờ sao rồi. Anh không biết chớ hồi xưa mình chung trường giáo cũng mấy năm, em mê anh lắm, mà anh đi lâu quá, giờ gặp lại anh em cũng mừng !’

      Thời buổi nay đờn bà con gái chủ động cho hợp tân thời, còn ưa văn phong tiểu thuyết lãng mạn nên đổi tánh đổi nết. Cậu Hai Toàn vẫn không quen, lần đầu tiên nghe có người con gái An Nam mở miệng nói mê mình nên thấy lạ lùng trong bụng: ‘Vậy cô vô chơi với cha má tôi. Họ ở trên nhà. Tôi xin phép đi ra vườn tiếp khách một lát.’

      Thằng Thông thấy cổ đi cũng ngó theo, ngó tới khi bóng lưng đờn bà khuất ở nhà trên, mới chép miệng tiếc nuối: ‘Người chi mà đẹp như tiên nữ giáng xuống nhơn gian !’

      Chững tối đó cơm nước xong xuôi, ông bà huyện đi nghỉ. Đầy tớ bắt đầu xúng xính đi chơi, chỉ có hai thằng còi cùng hai đứa con gái ở lại coi nhà cửa vườn tược. Thằng Thông thay bộ đồ trắng ra nhà sau đã thấy cậu hai Toàn với ông Tây đứng đó chờ. Cậu đốc tờ nhà nó bận cái áo xanh lơ, quần be kiếng trắng trông sạch sẽ dữ lắm. Ông Tây thì ổng cũng thay đồ, nhưng mà ổng bận đồ toàn màu kem kem ngả vàng cho đỡ dơ.

      ‘Bẩm cậu, bẩm ông, mình đi.’

      Bọn họ đi men theo cái lạch nước, lủi qua sau đít mấy căn chòi lá còn thơm mùi cám heo đương nấu. Cậu hai hỏi nó sao đường lộ đường hoàng không đi thì thằng Thông nó thưa là nó đi đường này quen rồi. Ở đợ bước ra từ nhà ông huyện mà đi coi hát đào chớn cháo giữa thiên hạ thì không có nên.

      Họ đi một lúc từ chỗ vãng người thành đông người, trước mắt có một cái lều màu đỏ lòm mọc ra mấy cột sáng đuốc đèn. Bà con đi coi cũng nhiều, thấy vậy cậu Toàn mới nói thằng Thông: ‘Em làm quá, chớ qua thấy chỗ này coi hát bình thường mà có phải chuyện gì trầm trọng lắm đâu mà em né như dịch ghẻ.’

      ‘Vô tới chỗ này đông, dưới này cũng tối người ta hổng có để ý mình là người nào thôi. Chớ đi đường lộ đi vô là người ta thấy mặt hết, méc ông huyện em dắt cậu đi là chết em.’

      ‘À, thì ra em sợ người ta thấy em dẫn tôi đi hả ?’

      Thằng Thông nó sợ thiệt, gật gật đầu. Đoạn nó xin cậu Toàn ba đồng bạc lẻ, mua chuộc được ba cái ghế ngồi ngay chánh diện sân khấu. Mấy cô mặc đồ ôm thấy hơi đờn ông liền day qua ỡm ẹo đủ điều. Ông Tây ngó chằm chằm bộ ngực trắng muốt của mấy cổ, ghé vô lỗ tai cậu Toàn nói gì đó. Thằng Thông thì nó quen cảnh này rồi mới mở miệng đuổi: ‘Mấy cô đi giùm cho. Cậu tôi hổng có cần.’

      Lại quay qua nói với cậu hai nó: ‘Cậu thấy tỏ chưa, hỏi sao em cản cậu, chỗ này hổng có lành đâu !’

      Cậu hai chỉ nhún vai: ‘Tại em không biết chớ, chỗ qua học, nhiều lắm.’

      Thằng Thông nghe cậu nó nói liền cả kinh. Vừa lúc đó tiếng kẻng đoàn vỗ côm cốp làm nó không kịp mở miệng nói chi nữa.

      Tuồng bắt đầu diễn.

      ...

      Quan lớn dựa lưng trên cái ghế gỗ mục, hỏi: ‘Vậy bữa đó là bữa đầu cậu gặp đốc tờ Toàn hả ?’

      Phạm nhơn ngẫm nghĩ lại, kêu: ‘Không đúng, người đầu tiên tôi gặp là thằng Thông, cậu Toàn lần đầu không có tới gặp trực tiếp chi, chỉ kêu thằng Thông đi mua mấy nhành bông lài trắng thơm mà sắp nhỏ bán, đem tặng cho tôi..’

      ‘Tên Thông đó là cái gì của cậu Toàn ?’

      ‘Gia dịch trong nhà, chắc cũng lâu năm rồi đa.’

      Quan vỗ đùi, lắc đầu mà nói: ‘Quái lạ !’

      Tịch Tình lo lắng hỏi: ‘Bẩm, có chuyện gì sao ?

      Quan chau mày, ra điệu bộ bực dọc lắm: ‘Lúc dọ xét nhà ông bà huyện Cảnh, tổng là ba lần, rõ ràng trong đám nô bộc không thấy tên nào là tên Thông hết thảy !

      ...

      còn tiếp.
      Chỉnh sửa cuối: 2/1/18
    4. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Chương 4: Đêm trăng sáng
      -
      - Vì cớ gì trai gái có thể nhớ nhau,
      còn hắn nhớ một thằng đờn ông khác lại thành ra cái tội lỗi không thể dung thứ ? -


      [​IMG]

      Quan Chinh hỏi Tịch Tình vụ tên Thông cũng được thêm mấy câu rồi đi ra ngoài kêu lính mướn một cái xe kéo cho ông vô Gia Định làm chút công chuyện. Làm xong ông có ghé qua nhà ông huyện Cảnh, mà hai ông bà lên trạm xá coi nom cậu Toàn hết rồi, chỉ còn có bà ba Thơ ở nhà tiếp quan.

      Bà ba Thơ đương trong nhà chải tóc, thằng nô nhỏ liền chạy tới kêu: ‘Bẩm bà, xe kéo quan lớn ở đình, sắp vô tới trong này !’

      Bà lật đật đứng dậy: ‘Trưa trời trưa trật, quan tới đây làm gì nữa chớ ?’

      ‘Thưa, con cũng không biết.’

      ‘Kêu cô Hai mầy nấu nước sôi châm trà lài, lát nữa bưng lên đây cho bà đặng sửa soạn tiếp khách.’

      ‘Thưa, con đi liền !’

      Bà ba Thơ đuổi mấy con ở xuống nhà sau hết, ngồi tự sửa lại mâm bánh mâm mứt. Lúc đó tiếng chuông xe kéo lẻng kẻng từ đầu cửa vườn đi vô, phía trước có thằng hầu chỉ đường, bà thủng thẳng đi ra, cúi đầu coi như cái lễ rước quan. Quan từ trên xe bước xuống, bận cái áo dài đen, đầu đội khăn đóng, bình dân quá, coi còn không sang bằng ông huyện nhà bà.

      Bà Thơ tỏ ý cười: ‘Quan chủ quận xuống đây đường đột quá, chồng tôi với bà hai đương ở trên trạm xá nên không có đủ mặt, thiệt nhà tôi có lỗi nhiều lắm.’

      ‘Bà đừng khách sáo, hôm nay tôi tới nhà mình cũng có chuyện muốn coi lại.’

      ‘Thưa, bộ còn có chuyện chi khúc mắc ? Tôi tưởng thằng sát nhơn nó bị bắt rồi, sao quan còn phải cực lòng xuống dưới nầy tận mấy bận nữa ?’

      ‘Thiệt không giấu bà, tôi có đầu mối mới, mà bà cho phép tôi vô nhà đặng tôi kể bà nghe.’

      Bà ba Thơ chợt nhớ mình với quan còn đương ở ngoài sân, liền mắc cỡ rước quan vô nhà ngồi. Bà mới ngồi thì kêu: ‘Con Minh Lê đâu, trà sao chưa bưng ra ?’

      ‘Dạ con ra đây, thưa dì !’

      Từ trong buồng bước ra một cô mặc một bộ đồ lụa màu trứng gà, trạc chừng hai mươi mấy tuổi, gương mặt xinh đẹp phúc hậu, nước da trắng trong. Quan huyện đón lấy tách trà, ngửa mặt nhìn cổ, lấy làm lạ: ‘Cô đây là ?’

      Bà Thơ cướp lời: ‘Bẩm, nó là vợ chưa cưới của thằng Toàn, tên là Minh Lê.’

      ‘Vợ chưa cưới ?’

      ‘Phải. Không giấu gì quan, tôi biết chuyện nầy xấu hổ quá. Chớ cũng khai thiệt với quan lớn, cậu hai nhà tôi quấy, lỡ ăn nằm với con gái thầy Chánh là cô nầy, nhà tôi có cho cưới luôn đó chớ, đang chờ cưới thì gặp chuyện không lành.’

      ‘Sao mấy hôm trước không thấy mặt ?’

      Cô Minh Lê cúi đầu thưa: ‘Mấy lần trước cha tôi bệnh, tình thế bất đắc dĩ phải về chăm cha ít hôm không trình quan được.’

      Quan nhíu mày: ‘Vậy sao không ai thưa trong bản khai là thiếu vợ sắp cưới của cậu đốc tờ, chỉ lăn tay ở chỗ nhà đủ người ?’

      Bà Thơ ấp úng: ‘Bẩm ... Thiệt tình có quan lớn nhà tôi mới dám nói. Minh Lê nó đương có bầu, việc này là việc nên giữ kín kẻ trong nhà là cái thứ nhứt. Cái thứ hai thì nhà tôi cho rằng hễ chưa cưới thì chưa thành người trong gia đình, nên ...’

      Quan tỏ vẻ nghiêm nghị: ‘Việc quan là phải khai thiệt, mấy người che che giấu giấu là cản trở việc điều tra đó đa ! Nếu bữa nay tôi không qua gấp chắc cũng không biết được nhà ông bà sắp sửa có con dâu..’

      Cô Minh Lê cúi gầm mặt tủi hổ lắm. Bà ba Thơ lặng nhìn quan, cũng không biết nhận tội sao cho phải. Quan chủ quận ngó bọn họ từng người, im ắng một lúc mới kêu: ‘Bà biểu thằng nô bọc nào tên Thông lên đây, quan muốn nó khai cho tỏ tường chút chuyện.’

      Cả bà ba lẫn cô Minh Lê coi bộ giật mình, ngạc nhiên lắm. Quan sẵng giọng kêu: ‘Tôi biết nhà nầy có thằng tên Thông, chuyện chi giấu được người, chứ không che giấu được trời. Tôi tình cờ biết được nó là tay chơn thân cận của đốc tờ Toàn, hơn nữa không chừng còn là người rõ ràng nhất việc này. Bà biểu nó ra đây, quan hỏi, nếu không có chuyện chi thì không có bắt người.’

      Bà ba buồn bực lắm, thở dài: ‘Không giấu quan làm chi, cái thằng Thông đó là thằng phản nghịch ! Nó chừng nửa tháng trước lấy cắp tiện bạc nữ trang trong nhà rồi trốn đi mất biệt tăm biệt tích ! Nếu giữa đàng gặp nó tôi trình nó cho quan luôn, chớ không thèm giấu giếm !’

      ‘Sự việc xảy ra hồi nào ?’

      ‘Trước vụ của Hai Toàn chừng một tuần lễ đó đa.’

      Tay quan cầm chén trà nhưng không uống tới một giọt, lặng lẽ hỏi: ‘Nó làm nô dịch cho nhà nầy bao lâu rồi ?’

      ‘Tôi không rõ, tôi chỉ nhớ nó ở đây trước khi ông Cảnh rước tôi về lận. Có khi qua khỏi mười năm về trước.’

      ‘Ở lâu vậy, sao bây giờ mới làm chuyện bất lương ?’

      ‘Bẩm, tôi không rõ. Nhưng chắc nó đổi tánh đổi nết cũng không chừng, hay lêu lổng điều chi. Chuyện nó dẫn đốc tờ nhà tôi đi coi đào hát bị ông huyện đánh một trận xém nữa bất tỉnh nhơn sự hồi hổm, gia nhơn trong nhà không ai không biết, quan cứ hỏi thử coi. Không chừng nó hận nhà này căn-nguyên nằm ở vụ đó.’

      ‘Ba cho tôi biết những thứ nó lấy gồm gì ?’

      ‘Bẩm, có mấy cái dây chuyên vàng với hột xoàn bà Thang cho con Minh Lê. Thêm cái nhẫn kim cương ông huyện mua cho tôi ở Sài-Gòn, với một ít kim tiền trong tủ thằng Toàn, khoảng hai trăm đồng bạc.’

      Quan nhăn mặt: ‘Nhiều dữ vậy cớ sao ông huyện không đi trình báo ?’

      Bà ba Thơ thành thật khai: ‘Tôi tức lắm chớ đa ! Mà Hai Toàn nó không cho, nó nói thằng Thông hầu nó từ nhỏ tới lớn. Giờ lỡ vậy rồi nó không nhìn nữa thôi, chớ nó không nỡ... Mà sau khi mất đồ, thằng Thông còn ở trong nhà mấy bữa rồi mới đi.’

      ‘Mấy bữa đó có xảy ra chuyện gì phỏng ? Bà có thấy gì bất thường không ?’

      Bà lắc đầu: ‘Bẩm, không. Nhưng mà trước khi thằng Thông nó trốn thì ông huyện có nghi thằng đào hát ăn trộm, bắt trói đặng dạy dỗ nó mấy bữa liền. Tôi nghĩ thằng Thông nó thấy chuyện chẳng lành nên khéo lo liệu mà đi luôn.’

      ‘Lúc đó đào Kim Khuê ở đây sao ?’

      ‘Thưa, phải. Lúc đó nhà tôi biết chuyện của nó với thằng hai rồi, tính đuổi nó đi từ lâu. Nhưng Hai Toàn nhứt định kêu chồng tôi giữ thằng đó ở lại, nếu không nó không chịu cưới vợ, thành ra tới giờ phút đó nó còn đương ở trong nhà.’

      ‘Ở trong nhà tới lúc đâm đốc tờ luôn hay sao ?’

      ‘Thưa không, lúc đám hỏi con Minh Lê với cậu hai xong nó bỏ đi. Không hiểu sao thằng Toàn kiếm được căn chòi mới của nó ở, tới lúc tới đó thì bị nó đâm đó.’

      Hiện trường án mạng quan coi rồi, cũng là người tỏ hơn ai hết. Căn chòi lá Tịch Tình mới mướn ít bữa ở gần bãi sậy, còn chưa đặng cái hơi đã xảy ra sự tình đen đủi. Lúc đó giữa đêm vắng ngắt, bà con nghe tiếng Tịch Tình nó khóc thảm thương lắm, lúc tới thì thấy nó ôm cậu hai Toàn người đầy máu, tay còn nắm chắc con dao, miệng chỉ gào lên đúng một câu: ‘Tôi giết người rồi !’

      Trong nhà lúc đó không còn đương sự nào, cũng không còn vật chứng nào khác, thành thử ra Tịch Tình nghiễm nhiên trở thành phạm nhơn.

      Nhưng quan chủ quận biết trong chuyện này còn có cái sự tình chi bí hiểm lắm.

      ...

      Sau khi quan đi khỏi, đào hát trong tù vì sẵn khơi lại chuyện xưa nên đương suy nghĩ vẩn vơ, thoáng quạnh hiu đượm buồn. Hắn đứng dậy, ngó vô cái cửa sổ con bắt đầu sáng dần nắng.

      Tịch Tình nhớ đốc tờ ghê lắm, nhớ đến phát điên đi được. Vì cớ gì trai gái có thể nhớ nhau, còn hắn nhớ một thằng đờn ông khác lại thành ra cái tội lỗi không thể dung thứ ?

      Hôm đó, thằng Thông tới đưa cho đào Kim Khuê một sắp bông lài trắng, nói là cậu chủ nó biểu đưa. Đào Kim Khuê quen rồi, khách thường đưa bông suốt, cũng cầm, sau đó lén bỏ ngay gốc đu đủ. Người nào cũng vậy. Ai dè thằng Thông vô tình bắt gặp, liền về nói với đốc tờ là cô đào chảnh chọe kia quăng hoa của cậu ngay gốc đu đủ đó, làm đốc tờ cứ suy nghĩ suốt.

      Qua bữa sau, đốc tờ lại biểu thằng Thông dẫn đi coi hát, đào Kim Khuê ở trên sân khấu nhìn xuống có thấy thằng đưa bông lài cho mình hổm trước ngồi ngay chánh diện, kế bên là một người đờn ông còn trẻ, tuấn tú dữ lắm. Đào cũng không nghĩ gì nhiều, mấy người nhà giàu đi coi hát cũng có phải lạ chi đâu. Lúc hát xong đi trở lại vô buồng, thình lình nghe tiếng giầy đi theo mình ở phía sau, đào hát quay lại thì thấy cái cậu ngồi kế bên thằng nô đưa lài ban nãy đương đi theo mình coi được một đoạn dài rồi.

      Đào hát ngó vô phía sáng đèn, coi có ai thấy bọn họ không, xong mới lỏn lẻn cúi đầu coi như cái lễ mà lịch sự chào cậu, chớ cũng không nói gì được. Giọng hát đờn bà nhưng giọng nói vẫn là đờn ông, nếu nói ra chỉ sợ vướng phải điều chi chẳng lành, làm hại thanh danh gánh hát của ông Sáu Phi.

      Trên trời trăng sáng lắm, còn lấm tấm mấy vệt sáng bàng bạc nho nhỏ tình cờ tạo thành một bức tranh phong nguyệt hữu tình. Người lạ cười duyên, nói như rót mật vào tai: ‘Tôi xin phép chào cô... Tuồng ban nãy hay quá sức, từ trước đến giờ tôi chưa nghe một người nào hát hay đến như vầy. Hôm trước là tôi nhờ thằng bạn ở đến đưa hoa, đặng cốt chỉ muốn bày tỏ chút lòng ngưỡng mộ, không ngờ làm cô phật ý, mong cô tha thứ cho tôi, xin đừng kinh sợ !’

      Đào Kim Khuê ngó đống hoa lài héo dưới chân cây đu đủ, bối rối lại càng bối rối hơn. Hắn từ trên xuống dưới vẫn còn bận bộ đồ tuồng đỏ chét của Dương Quý Phi, mặt đầy hự phấn lẫn son, đôi má hồng hồng, chỉ còn đôi mắt phượng thẹn thùng là còn sáng tỏ như sao trên trời, làm đốc tờ cứ nhìn ngắm mãi không rời, lơ lửng một chút mới giãi bày rằng:

      ‘Không giấu gì cô, tôi là học sĩ mới về nước, với mấy cái An Nam văn hóa mình còn xa lạ lắm, có chút không quen. Tôi không ưng nghe hò điệu, buồn rủ u sầu làm sao đó. Tôi cũng không thích nghe chầu cổ, điếu văn. Ba má tôi thích nghe, còn tôi thì không thuận tai. Nhưng từ hôm qua, nhờ có đào Kim Khuê tôi mới biết tôi thích nghe hát tuồng nước mình dữ lắm.’

      Đào hát như người câm, chỉ biết nghe chớ không biết nói, trong lòng có chút cảm kích. Đâu phải ai cũng nhìn nhận đào hát như người gởi trao cái hồn nghệ thuật dân gian đâu !

      Đốc tờ rút ra lá thư được viết sẵn trong túi quần, bước lên hai bước, ở cách một khoảng cách kính cẩn và tôn trọng, đưa cho đào hát, dặn là: ‘Xin cô cầm lấy. Việc chi cần nói tôi nói trong nầy hết. Nếu cô đọc xong rồi, có thể dành cho tôi một cái hồi âm thì cứ để nghe gốc đu đủ kia. Rủi như hôm mai tôi không ra được thì tôi nhờ thằng bạn tới lấy.’

      Đoạn cậu dúi bức thư vô tay thằng đào hát mà cậu còn chưa hay nó là đờn ông, bỏ nó ngập ngừng đứng đó mà lủi thủi đi, biến mất trong màn đêm.

      .
    5. Hồ Ly
      Hồ Ly
      Á hự... tại sao một cái quyển truyện hay như vậy lại chẳng có mấy ai để tâm? Trước giờ cũng thích đọc văn phong của nhà văn Việt Nam thời trước lắm, nên đọc rất thích. Mà có điều, chương 1 có bị lẫn một chút văn phong của văn học miền Bắc nên hồi đầu đọc chưa có hình dung được là miền nào. Đáng khen là từ sau chương 2 đã thay đổi đúng theo văn phong miền Nam, đọc nó thích gì đâu. Nói gì nói, cậu Hai Toàn học ở trường Tây mà không quen kiểu con gái cởi mở có chút hơi lạ à nghen. Mà nếu mấy chương sau cho nghe đào Khuê hát mấy câu chắc còn hay hơn nữa á.
      Sắc Lang thích bài này.
    6. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Giờ mới nhớ ra nên vào comt cho tiền bối có hơi trễ, xin lỗi ạ Ọ x Ọ.
      Cái ấn tượng em đầu tiên, khiến em quyết định nhảy hố fic này là vì giọng văn và bối cảnh. Có thể gọi là em eo ngay từ chương đầu <3
      Nhưng mà vì để lâu quá mới nhớ mà đi comt nên em cũng không để ý lắm Bắc Nam mà chị Mei nói...
      Anw, thành thật thì lúc đọc chương 4 em cũng quên mất Tịch Tình (Tang) là ai, ngồi sững vài giây mới nhớ ra :'(. Có lẽ em quen với cái tên “đào Kim Khuê” hơn.
      Cơ mà em cảm thấy diễn biến tâm lí của đốc tờ cứ có cái gì đó... chưa đúng lắm? Cậu đi du học cũng lâu, sao có thể không quen với kiểu con gái cởi mở - vốn mới chỉ chịu ảnh hưởng từ văn hoá Tây? Sau đó thì tự nhiên vụt cái đã “ăn nằm với con gái thầy Chánh”. Nó khá là gượng ._.
      Ở đoạn cuối chương 4, mặc dù là nó nhấn mạnh vào “yêu ai yêu cả đường đi”, em vẫn cứ có cảm giác thiếu thiếu gì đó, hơi gượng gạo.
      Chắc là hết rồi ạ :))
      Sắc Lang thích bài này.
    7. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Cái comment đầu tiênnn ... Vui quá ^^
      Giọng văn Lang sẽ thấm và cải biên hơn theo từng chương, mấy chương đầu Lang cũng cảm thấy gượng nên rất xin lỗi mọi người.
      Vì Lang nghĩ Tây là Tây ta là ta, con gái Pháp cởi mở thì không lạ, nhưng con gái Nam trước gì kiểu kín kẽ, giữ gìn lắm, đặt trong bối cảnh đương thời Pháp thuộc dần du nhập văn hóa mới thì chuyện con gái người Nam phóng khoáng như vậy sẽ là lạ so với mặt bằng chung, kiểu Pháp con trai mặc short jeans ra đường sẽ không có vấn đề nhưng về Việt Nam thấy ông hàng xóm bên mình mặc vậy sẽ thấy kì kì ... kiểu vậy đó.
      Về chuyện hát mấy câu Lang cũng tính đến rồi và đang tìm hiểu kỹ hơn mới dám đăng vì không sợ sai lệch lịch sử hay bối cảnh trong truyện. Nhưng chắc sẽ có sớm.
      Cảm ơn nhiều lắm ^^.

      Chuyện của đốc tờ anh đã trả lời bên trên rồi nhaa.
      Khúc 'vụt cái' thì chưa đúng lắm, vì truyện là chấp nối giữa hiện tại và quá khứ, nếu em theo dõi thêm sẽ thấy giữa hai bối cảnh có rất nhiều chuyện xảy ra, mà những chuyện xảy ra đó sẽ cấu thành 6 chương còn lại trong truyện, và tất nhiên 6 chương thì sẽ có nhiều thời gian cho một đống các sự kiện dẫn đến kết quả đó ^^/
      Phần cuối chương 4 anh chưa hiểu ý em lắm, có thể comment thêm hoặc đăng góp ý thảo luận qua wall của anh. Cảm ơn em
      ^^
      Hồ Ly and Lazy Libra like this.
    8. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Chương 5: Lá Thơ Của Kẻ Si Tình

      'Cái khối tình này của tôi, không phải do cái phục trang lộng lẫy, hay son phấn trên mặt cô mà thành.
      Tôi mê giọng hát, mê cử chỉ, mê đôi mắt của cô, mê những thứ cô không thể nào che giấu chi được.'

      ---

      [​IMG]

      ‘Kính gởi đào Kim Khuê,

      Tôi tên Lê Đăng Khởi Toàn, hay Christophe-Toàn, 26 tuổi, là bác sĩ mới về Sài Gòn được ít hôm, gốc ở dưới Gò Công, là con trai của ông huyện Lê Văn Cảnh, mẹ là bà Nguyễn Thị Thang, ở ngay làng xã mà gánh hát Mạc Ni Phi đương đóng. Hôm nay viết tờ thơ này muốn được bày tỏ cho cô chút sự tình của riêng tôi, nếu có điều chi không phải, xin cô bỏ quá cho.

      Nói xin cô đừng cười, chớ hồi nhỏ ở xứ tôi không có tuồng-chèo-gánh hát chi, trên ra-đi-ô thủng thẳng cũng có hát đó, nhưng tôi không thấm. Số thế nào hôm trước thằng bồi nhà tôi dắt tôi đi coi hát, hai mươi mấy năm trời, lần nầy là lần đầu tiên hết thảy. Đương cái lần đầu tiên đó, tôi nhớ kỹ là có cả ba cô đào, mà tôi say đắm mỗi một mình đào Kim Khuê. Cô hát cái đoản tuồng ‘Sầu bi’ nghe nói là tự biên tự soạn, mà tới lúc về nhà lòng tôi còn vương vấn mãi mấy câu hát đó, bình lặng đến xót xa. Trong khúc có đoạn ‘Vì nghĩa nên chữ tình đành không đặng.’ – Tôi lúc này còn đương gây với cha má tôi chút công chuyện, nghe tới đó, lại thêm giọng hát trời phú cho cô, tôi nghe đến êm tai, sự bực tức trong lòng cũng bớt đi nhiều, cái buồn rầu thì nó cũng êm dịu đi.

      Con gái kim thời tân hóa hết rồi, nhan sắc xinh đep, lanh lợi hữu duyên, đờn ông nào mà không thích. Nhưng thú thiệt với Kim Khuê, tôi thì khác, đi học Âu châu nào có làm đổi cái tánh cái nết đa sầu đa cảm của tôi, tôi ưng là ưng cái nét sụt sè e lệ của con gái cũ, ưng cái giọng điệu ngọt ngào như rót mật vào tai, ưng cả đôi mắt phượng cong cong, mà có hồn. Cái khối tình này của tôi, không phải do cái phục trang lộng lẫy, hay son phấn trên mặt cô mà thành. Tôi mê giọng hát, mê cử chỉ, mê đôi mắt của cô, mê những thứ cô không thể nào che giấu chi được.

      Tôi có bấm bụng hỏi ông quản của gánh, ổng biểu tôi mời ai đi chơi cũng được, chỉ không được mời đào Kim Khuê, do bởi cô không muốn tiếp xúc những người đờn ông bên ngoài. Nghe tới đó tôi lại càng cảm mến tư chất thanh cao của cô hơn. Gỉa sử, nếu bữa đó sự tình không ra vậy, chân thành mà nói, lá thơ này chưa chắc tôi dám viết.

      Trái tim có nhiều cái lý, nhưng mà mình không thể nào dùng lý mà giải nghĩa trái tim. Cái lãng mạn đối với đốc tờ như tôi là điều không nên, nhưng hổm rày, tôi tin nó dữ lắm. Thơ nầy tôi thảo, đặng cô biết có một người tên là Toàn đem lòng ái mộ cô có ở trên đời. Tôi không dám nói mình quá tốt lành chi, như vậy hẳn hòi là khoa trương, là vi kỷ, tôi chỉ dám thưa rằng tôi chắc chắn sẽ tốt hơn những tên đờn ông dâm dật ngoài kia, xem đào hát các cô là trò chơi. Tôi chỉ mong được hiểu cô hơn, sau nầy nếu ở đời có cái gọi là phước phần cho tôi, thì tôi với cô nên duyên nên phận. Lộ trình của con người mình không tính toán hết trước được.

      Mong nhận được hồi âm.’

      Tịch Tình lúc nầy bỏ hết son hết phấn, mặc cái áo nâu cũ, ngồi ngó lá thơ săn sẵn mấy hàng chữ của ‘đốc tờ’ móc nối nhau thì mắc cười dữ lắm. Nhưng ý tứ trên thơ từ của thằng con trai Sài Gòn nghe sao mà mát lòng mát dạ, hắn nghĩ tới chuyện thơ này là của đào Kim Khuê chớ không phải của hắn, không rõ vì sao lát cũng tủi thân.

      Gánh hát thường có ba bốn thằng nhóc nhỏ đi bán hoa, trong đó có thằng Kiên là nó thân với Tịch Tình nhứt, âu là tại cái tánh lanh lẹ xởi lởi của nó. Thằng nhỏ chạy từ ngoài vô, xớt lá thơ trên tay đào, ngồi xuống giường đọc bập bẹ.

      Tịch Tình cũng không lấy lại thơ của mình, cười với nó: ‘Con nít con noi đọc chữ chưa rành mà còn bày đặt đọc thơ !’

      ‘Anh không biết thôi chớ, dạo này em đọc báo nhiều lắm.’

      ‘Đọc cho ông Sáu hả ?’

      ‘Ờ, ông khoái coi mấy cái mục văn nghệ sĩ nhứt. Ông hay nói em đọc cái ngày, cái tên với mấy chữ quan trọng đặng ổng biết là được rồi, chớ em đọc hết câu ổng nghe không hiểu’ - Thằng nhóc nheo nheo mắt – ‘Bộ ai viết thơ tình cho anh hả ?’

      ‘Có đâu, thơ hâm mộ của đào Kim Khuê đó nghe ! Đọc tới đâu rồi ?’

      ‘Mấy chỗ lắc nhắc, mà thiệt là hổng hiểu gì hết trơn.’

      ‘Thôi mầy đưa đây, chờ mầy đọc hết chắc tới sáng !’

      Thằng nhóc cười hề hề: ‘Tưởng gì ... Hên là không phải thơ tình nghen, phải là tội nghiệp người ta.’

      ‘Sao tội ?’

      Nó thiệt tình nói: ‘Tại anh là đờn ông chớ sao nữa ! Mà đào Kim Khuê thì ai cũng nghĩ là đờn bà ! Nhưng mà anh đừng có buồn nghe, thiệt ra thì tâm can anh với đào Kim Khuê cũng một người thôi, nếu một người thương cái dạ của đào Kim Khuê thì phải thương luôn anh chớ !’

      ‘Thương cái gì một thằng con trai như tao ! ...Mà mầy nhiều chuyện ba cái tào lao quá, tao méc ông Sáu bây giờ đó à nghen !' - Tịch Tình cười khổ, giựt lấy tấm giấy trong tay thằng Kiên, xoa đầu nó: 'Thôi đi ra đằng sau bếp có hai trái sầu riêng chị Hai ở dưới Thủ-Dầu-Một đem lên kìa, mầy bổ một trái ra ăn chung với mấy đứa kia, còn một trái chừa cho ông Sáu. Sẵn pha cho anh li trà tắc nóng, anh đương đau cổ quá chừng.’

      Thằng nhóc vưng một tiếng rồi chạy đi biệt tăm.

      ...

      Tuy vậy hắn vẫn đều đặn viết thư trả lễ cho cậu đốc tờ, mấy bữa một bức. Chiều chiều thứ Ba với Chúa-nhật nào ra cũng thấy có lá thư tay để kín đáo ngay đằng sau gốc đu đủ đó. Viết tới ghiền. Mà thiệt thì hắn cũng không muốn lừa gạt cậu chi, nên cố tình xài cái tánh tình của một thằng đờn ông trai tráng ăn đâu nói đó thiệt tâm của mình mà viết thưa cậu hết, nào có nhu thuận kiêng dè kính gởi nầy kia như đờn bà, thiết chỉ còn giữ lại cái danh xưng Kim Khuê thôi chứ chưa đành lòng thưa hẳn với cậu chuyện mình không phải con gái. Thằng đào cứ bấm bụng nghĩ cậu đọc xong mấy hồi cũng sớm vỡ mộng mà chán, rồi tự buông tay cái dây tình bất đắc dĩ nầy.

      Ai dè không phải...

      ‘Toàn ! Ăn cơm lẹ đi con ! Hổm rày đầu óc thằng này để ở đâu đâu, có chuyện gì nói má nghe coi !’

      Cậu Hai Toàn không đáp, chỉ tủm tỉm cười. Bà huyện cứ suy nghĩ miết, từ lúc mới về tới giờ, chỉ có dăm bữa nay là con trai bà coi tươi tỉnh nhứt. Phận làm mẹ ai lại không muốn con mình vui vẻ luôn luôn, nhưng bà không biết nó thích thú chuyện chi nên thành ra bức bối lắm.

      Bà ráng mơn trớn cho con: ‘Cuối tuần này con đi sắm sơ-mi mới với má, má kêu ông Cảnh biểu sôm-phơ lái xe vô đây, dẫn con đi coi mắt nghen !’

      Nghe bà huyện nói vậy, cậu hai không chịu gặc đầu mà phản lại liền: ‘Không được đâu má, rằm này con bận.’

      ‘Thứ Bẩy mình đi cũng được mà con !’

      ‘Thứ Bẩy con theo ông Đông đi coi người ta trét tường rồi.’

      ‘Hôm đó con đã định theo ông Tây rằm cũng phải nghĩ một ngày chớ ? Không có kiếm cớ với má nghe, má dắt con đi cho bằng được đó !’

      Đốc tờ buông đũa, tự rót nước trà uống, uống xong thì mới nói chuyện, giọng nghe buồn nhưng lại êm tai: ‘Má, hôm đó con bận thiệt, má kêu con đi ngày nào chớ né thứ Ba với Chúa-nhật ra giùm con. Trưa mấy bữa đó con rảnh ở nhà, nhưng còn chơn chánh bận việc sổ sách, không đi ra ngoài vui thú được.’

      Bà huyện nói: ‘Con cứ dành ít phút với má, trưa chừng hai giờ rồi đi, má để ý được một đám gần nhà mình lắm, khỏi đi đâu xa mà tốn thời gian của con.’

      Hai Toàn nhắm không chiều má không nổi, nên không nói gì mà đem dẹp chén cơm xuống nhà sau. Mới bước chân vô trỏng thằng Thông đã chạy tới hân hoan kêu: ‘Cậu hai, Chúa-nhựt nầy vẫn đi coi hát bình thường chớ ?’

      ‘Đi.’

      ‘Nãy em hỏi thăm tụi nhỏ, nó nói ông Sáu Phi mới mời được một cô đào kép nức tiếng dưới Cần Thơ lên nên để dành buổi tối cho cổ diễn tuồng, đào Kim Khuê bị đôn lên hát sớm hơn rồi, mình đi như thường là gặp được đào mới đó cậu.’

      ‘Đào Kim Khuê hát sớm là mấy giờ ?’

      ‘Chắc khoảng ba giờ chiều.’

      Cậu chau mày ra vẻ đăm chiêu dữ lắm, lủi thủi đi vô buồng rồi lại vòng ra nhà sau như người đương loạn trí.

      ...

      Chỗ nhà thầy Chánh nằm trên đường số 12. Cô Minh Lê hôm đó bận hẳn một cái đầm suông màu ánh kim có đính thêu hoa chỉ bạc lấp lánh, trên tay cầm cái bóp màu hồng nhung. Tóc cổ bới cách điệu làm tô lên đôi gò má căng đỏ như trái đào, móng tay sơn giũa, mặt cũng trang điểm coi bộ kỹ lưỡng lắm. Cổ lê đôi guốc gỗ lộc cộc qua lại một cách hết sức duyên dáng trên con đường đá mòn trải dài vô sân nhà.

      Lát sau nữa tiến đến chiếc xe hơi dài và đẹp đậu ngay trước mặt. Sôm phơ bước xuống xe trước tiên, mở cửa trước luôn cả cửa hậu. Ông huyện Cảnh với bà huyện Thang bước ra, hai ông bà bận áo dài hết, bà huyện còn đeo theo cái vòng bạc kiểu xưa trên cổ, tay xỏ cái vòng cẩm thạch coi thiệt là sang. Mà sang nhứt phải kể cậu đốc tờ: trên người cậu là bộ suit kẻ dọc, bên trong là vest-ton ngay ngắn thẳng thớm đường hoàng, phía trên thắt cà-vạt, chân đi giày tây, thêm cặp kiếng trắng làm cô Minh Lê nhìn mê mẩn.

      Bẵng một hồi cổ mới lật đật bước ra tiếp chào: ‘Hôm nay quý quá có ông bà huyện tới chơi, mời ông bà vô nhà đặng con chu tất cái lễ nước cho phải đạo !’

      Bà huyện ngó ông huyện như nói tôi ưng bụng lắm ! Ông thấy vậy cười phúc hậu, hỏi cổ: ‘Anh Chánh đâu rồi cháu ?’

      Cô Minh Lê khép nép cúi đầu: ‘Thưa, tía con đương ở trong nhà, nghe hôm nay có ông bà xuống tính chuyện lớn nên sáng giờ hổng dám đi đâu !’

      Bà huyện chậc lưỡi: ‘Ảnh khách khí quá rồi ! Thôi mình vô nhà cho con cháu nó theo, chớ nó đứng vầy hoài trưa nắng tội nó. Toàn, chào em rồi đi vô, con !’

      Nói rồi bà níu tay áo cậu hai lôi cậu vô. Bác sĩ nhìn thấy cô Lê cũng không tỏ vẻ chi mừng rỡ, nói chào cho có cái lệ rồi im lìm mà đi vô nhà.

      Lúc đó đương hai giờ năm mươi chiều.

      Sôm-phơ tốn hết một lúc mới dỡ xong quà cáp trái cây ở thùng phía sau đem vô, lúc đó ông bà huyện Cảnh với ông Chánh đương nói chuyện rôm rả ở gian nhà khách.

      Ông huyện gật gù khen: ‘Mấy lần lên ngó cái vườn nhà thầy, thiệt tôi chưa bao giờ thấy chán !’

      Thầy Chánh gãi đầu: ‘Thú làm vườn là cái thú cao thượng chân chất, hễ một ngày tôi không trồng bông tỉa trái là lại thấy trong người bứt rứt không yên !’

      ‘Thầy nhớ những gì tôi nói trong thơ chớ ?’

      ‘Tôi nhớ chắc, bởi vậy hôm nay mới kêu con Út Lê sửa soạn đặc biệt đón tiếp ông bà huyện đây ... Mình làm cha mà, nghe thôi đã thấy mừng cho con trẻ. Mà tôi vừa mừng vừa tủi, tại sợ con gái tôi sau cùng lại không lọt mắt xanh của nhà ông !’

      Bà huyện nằm trong cái tình cảnh mà bà cho là vui vẻ lắm nên thoải mái tươi cười: ‘Tính ra thằng hai nhà tôi cũng hơi lớn người rồi, sắp hết cái quãng xuân xanh của người con trai, Minh Lê không chê nó thì chớ, sao nhà tôi dám đòi hỏi gì thầy đây. Hơn nữa con gái thầy nó đẹp người quá, mặc đồ ta cũng đẹp mà Tây cũng dễ mến; gia giáo cao cả, lễ phép hiền thục... Thiệt, tôi không biết nói ưng sao cho đặng đủ cái tình !’

      Thầy Chánh cười bối rối: ‘Bà huyện khen quá làm tôi cũng nở mày nở mũi !’

      ‘Dạo này Minh Lê cũng ít lên nhà tôi chơi, không biết hiện giờ con đương mần ăn chuyện chi ?’

      Minh Lê khép nép thưa với bà: ‘Dạ, con hiện giờ có phụ mấy chị họ trông coi sạp quần áo ở trong Chợ-Lớn, chớ cũng chưa có công ăn việc làm chi nên hồn, con thấy xấu hổ quá !’

      Bà huyện xua tay: ‘Việc cực khổ đó tới đám cưới phải dẹp nghen, ở nhà cho chồng nuôi !’

      ‘Ông bà huyện làm con ngại ngùng quá, chưa gì đã bàn tính chuyện hôn thú rồi đa ...’

      ‘Coi kìa, nó xấu hổ đó, thấy hôn !’

      ‘...’

      Đốc tờ nhấp nhỏm từ nãy giờ, người lớn nói chuyện gia đạo, tình duyên con trẻ cũng lâu lắc, cả thảy gần nửa tiếng còn chưa tới đâu. Trong đầu cậu vang vảng tiếng hát của Đào Kim Khuê mà thấy nhớ lắm, nhớ tới ngồi không yên !

      Thằng Thông lúc đó vừa hổn hển chạy vô, cúi đầu chào người lớn rồi mới dạ: ‘Có dây thép ... từ Bến Thành đánh ... cho cậu Toàn ...Người ta biểu cậu về nghe gấp !’
      .

      -còn tiếp
    9. Shiro Yoshiwara
      Shiro Yoshiwara
      *phiêu vào* em comt đây, em comt đây, em không để dành comt nữa đâu :))))))
      Càng ngày em càng thích truyện Lang rồi.
      Em thích cách anh dùng từ, những từ của văn phong Việt Nam những năm đầu thế kỉ 20. Nghe có chút cổ lại pha trộn nét văn phong phương Tây.
      Về nội dung thì thi thoảng em có hơi sững lại không hiểu vì Lang trộn lẫn giữa thời hian hiện tại và trong quá khứ, ngâm một lúc mới để ý ra. Còn nữa, em thích nhân vật ngài đốc tờ, thích diễn biến tâm lý của anh. Nhưng em cứ thấy tình cảm đó tiến triến.... ừm, nhanh sao đó. Kiểu như nhìn lần đầu là yêu luôn đấy. Chắc vì cậu đi du học nên cởi mở hơn nhỉ?
      Hết rồi, em comt để lấy thông báo chap mới nữa. Chúc a đông khách
      Sắc Lang and Hồ Ly like this.
    10. Docter of Vịt Lòi Ti.
      Docter of Vịt Lòi Ti.
      Lang ơi, sau bao nhiêu tháng ngày lầy lội lười biếng vô bờ bến, tui đến comt cho chú òi nè :3
      Giọng văn và bối cảnh là VIệt Nam thế kỉ XX, rất là đặc biệt. Pha trộn lịch sử với nhau, có phong cách Đông Tây trộn lẫn, nói thiệt là đọc mà chết đứ dừ dưới câu văn của chú luôn :v Cái mà tui mê nhứt trong fic này là cái dùng từ Nam Bộ, trời ơi, tui là ngừi Nam Bộ, Miền Tây Nam Bộ thấy cái giọng miền Nam là khoái khoái rùi. Mấy cái từ chú xài là do giọng tụi tui phát âm ra, đàn bà thành đờn bà, tay chân thành tay chơn, má ơi, tui là tui kết chú lắm luôn :v Giọng mien Nam phát âm nghe lạ nên người ngoài nhìn vô tưởng từ ngữ địa phương, thực ra thì nó đa số là từ ngữ toàn dân :3 Tui là tui mê nhứt giọng Nam
      Nội dung thì khỏi nói, lồng bối cảnh lịch sử rất hợp lí, pha trộn hiện tại và quá khứ rất tốt, nhưng đốc tờ (người cùng phiên âm tên tui) tâm lí diễn biến làm tui khá bối rối, nhưng chắc là do văn hoá Pháp nhiễm vào :3
      Tui tuy lười nhưng lần đầu tiên tui cmnt dài thế :3 Yêu chú nhứt :3 Có gì thì thông báo tui đâu tiên nghe :3
      Chỉnh sửa cuối: 11/1/18 lúc 08:11
      Sắc Lang and Shiro Yoshiwara like this.
    11. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Cảm ơn em, tên mới lạ quá :v
      Ngày xưa kiểu gặp rồi yêu phổ biến lắm em, anh tham khảo nhiều phim thì thấy đa số là gặp lần đầu có cảm tình, chứ thời gian không lâu như tình yêu như thời bây giờ.
      Cậu đốc tờ anh muốn hướng tới một nhân vật có sự mâu thuẫn giữa con người Việt Nam yêu cái gốc, cái nề nếp truyền thống với lại một con người du học phương Tây đã lâu - độc lập, phóng khoáng, thông minh ... kiểu người tiến bộ so với thời đó, nên có thể nói là nhân vật này rất là bộc phát, nó sẽ làm những gì mà nó muốn làm mà đôi lúc anh cũng không hiểu nổi nữa :D
      Cảm ơn em một lần nữa vì đã comment, chúc em một ngày tốt lành.

      Cảm ơn cô vì đã thăm ^^.
      Gốc tui cũng là gốc Nam Bộ mà, bên rể là rặt Nam Bộ luôn nên viết rất là nhẹ tay, còn cảm thấy dễ thương = ]]]]]]]
      Đốc tờ rối lắm, chính tui cũng không hiểu đâu nên cô cứ phân tích được chừng nào hay chữ nấy :>
      Nhớ ghé thăm thường xuyên nghee.

Chia sẻ trang này