Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Để nỗi đau chìm trong quá khứ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 28/5/17.

  1. SharaAnna

    SharaAnna AY's SG Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    518
    Đã được thích:
    579
    Điểm thành tích:
    1,148
    [​IMG]

    Design by Ry

    Title: Để nỗi đau chìm trong quá khứ

    Author: Ayaka

    Category: Romance, Fluff

    Rating: K+

    Length: One - shot

    Status: Complete

    Warning:

    -Cứ theo luật mà làm.


    Viết cho chính tôi
    Câu chuyện xưa mong manh sớm vào dĩ vãng

    Tiếc cho chuyện tình bao năm vẫn chưa đến hồi kết

    Mà lòng người đã đổi trắng thay đen.



    -oOo-

    “Anh xin lỗi!”

    “Đi đi! Anh đi đi.” Nó phồng má giận dỗi.

    “…”

    “Anh cười cái gì?”

    “Anh cười cô ngốc!” Anh mỉm cười, ôm gọn nó vào lòng.



    “Anh ơi!”

    “Anh đây!”

    “Anh là ai?”

    “Anh là người thương em.”

    “Lỡ một ngày em không thương anh nữa thì sao?”

    “Đợi chuyện đó thành sự thật rồi anh tính!”



    “Ưm…”

    “Nhả ra!”

    “Ư…”

    “Không được nuốt, nhả ra ngay!”

    “Nuốt rồi…” Nó cười ngây ngốc.

    “Đồ ngốc! Sao không nhả ra?” Đôi mày anh chau lại.

    “Không thích!”


    Cái quãng thời gian ấy, ngọt ngào làm sao, chẳng ai nỡ vùi nó vào quá khứ.

    Càng đẹp đẽ bao nhiêu, lòng người lại càng thêm hối tiếc.

    Ước gì ngay từ đầu đừng gặp gỡ nhau, đừng yêu nhiều đến mức này thì ít ra bây giờ cả hai không phải đau đớn dày vò trong cái cuộc tình không lối thoát.


    -oOo-​


    Ánh mặt trời đỏ rực lay lắt vắt xuống hành lang vắng lặng. Áng mây bị nắng chiều xé toạc đượm sắc hồng.

    Tiếng đế giày đáp xuống nền gạch vang lên giữa hành hang trống vắng. Âm thanh ấy vang lên không đều đặn. Khắp nơi tối tăm, chỉ có vài vệt nắng len lỏi đổ xuống nền đất. Nó ôm trước ngực một chồng sách, loạng choạng đi khắp nơi trên dãy hành lang rộng thênh thang. Đôi mắt mơ hồ nhìn chăm chăm vào phía trước, không còn chút hồn.

    Chiều tàn, hiếm còn ai ở lại trong trường. Một bóng người từ phía xa xa đi ngược hướng nó. Cậu nam sinh ấy tiến đến gần nó, trên tay cậu là chiếc hộp nho nhỏ. Cậu ta trông thấy nó, vui vẻ bước đến nhanh hơn. Không gian tĩnh lặng bị cậu ta phá vỡ.

    “Vũ” Cậu ta ân cần gọi tên nó, đưa cho nó chiếc hộp được gói gém cẩn thận.

    Nó không biết người cậu ta tìm là mình, thản nhiên lướt qua cậu, không một đoái hoài, không một chờ đợi. Nó không đáp lời cậu ta, đến một cái liếc mắt hay nhìn cậu ta cũng không có. Điều đó khiến cậu ta thấy bị hớ, giống như trong mắt nó cậu chỉ là không khí. Nó thất thần bước đi, bỏ mặc ngoài tai những gì mình nghe thấy.

    Cậu ta quay lại nhìn bóng lưng nghiêng ngả của nó, gắng kiên nhẫn gọi thêm một lần nữa.

    “Vũ!” Thêm một lần nữa, không có tiếng trả lời.

    Không hồi đáp… Trong ánh mắt nó không có cậu ta.

    Nắng buồn vẫn đổ xuống người nó, gió nhè nhẹ lướt qua dáng người liêu xiêu, dội vào lòng.

    “Cô buồn vì hắn ta à?” Cậu ta cố gắng lôi ra một cái lý do mà bản thân cậu cảm thấy hợp lý. Mà lại còn là cái lý do đang khiến trái tim nó tổn thương.

    Nó đứng im bất động một chỗ, vẫn ngang ngạch không quay lại. Điều đó càng thôi thúc cậu ta nói tiếp.

    “Bỏ hắn ta đi. Hắn ta chỉ làm cậu chán nản thôi!”

    Điều ngu xuẩn nhất cậu ta phạm phải lúc này là nói chuyện với nó, mà lại còn là cái chuyện đang khiến nó đau đầu. Cậu ta nghĩ khiến nó chú ý một chút đến cậu ta là có quyền xoi xét bàn tán về cuộc đời nó à? Ha, vậy thì lầm rồi. Ngọc Vũ xoay người lại, đôi mắt nhuốm sắc đỏ tàn trợn lên.

    “Câm!” Giọng nó nghe đến rợn người. Tưởng chừng như mọi uất ức dồn hết vào câu nói đó. “Có quyền gì mà phán xét nhau?”

    Cái giọng nói đầy giễu cợt, khinh bỉ.

    “Hả?” Cậu hơi bất ngờ trước phản ứng khác lạ này. Cái tính hiền dịu ngày thường biến đâu mất rồi? Cái cô gái không bao giờ nói ra những lời khó nghe đó đâu rồi?

    “Cậu nghĩ cậu có quyền ăn bám, có quyền bám đuôi tôi là được phép phán xét anh ta à?” Nó vẫn đứng yên ở đó, gương mặt hơi nghiêng sang một bên. Nắng cuối ngày vẽ lên khuôn mặt nó một vẻ tà mị, tuyệt vọng.

    “…”

    “Tôi câm lặng để cậu biến đi, vậy mà không biết điều. Cậu tưởng bao lâu nay tôi chấp nhận cái thứ người như cậu à? Ha! Cút!” Nó lạnh lùng quay lưng đi, để lại một con người sa sầm mặt mũi ở phía sau lưng.





    Tiếng cái vã vang lên đâu đây…

    Từng cái tát giáng xuống mặt vang lên khô khốc…

    Bóng hình ai bị đập vào tường. Vật gì đó nằm tứ tung dưới chân ai.

    Minh thở dốc, hắn chạy một vòng quanh sân trường. Ngó qua khắp các dãy hành lang, chỉ có sự thất vọng và hụt hẫng trong ánh mắt. Hắn kiên nhẫn tiếp tục tìm kiếm. Vừa nãy có tiếng động vang lên, trong khi sân trường vào giờ này chẳng còn một ai, nó khiến hắn chú ý.

    Minh chạy xuống cầu thang trống rỗng. Đến hành lang, đập vào mắt hắn là nó, là gương mặt trắng bệnh của nó.


    Nó bị đẩy sát vào tường, chồng sách rơi tứ tung dưới đôi chân đang run rẩy.

    Cậu nam sinh một bên má hằn vết ngón tay, mặt mũi đỏ bừng, mạch máu nổi lên rõ thấy. Hai bàn tay đang bóp lấy cổ nó, ghì chặt vào tường.

    “Mày nói gì?” Tay cậu ta siết chặt hơn, đôi mắt đục ngầu đến đáng sợ.

    “Cút. Cậu không hiểu tiếng người à?” Nó cười, vì nó đã động chạm vào lòng tự trọng của cậu ta thành công. Nó vui, vì nó khiến cậu ta bẽ bàng. Nắng tàn rũ lên gương mặt, lên ánh mắt nó. Màu nắng tuyệt vọng.

    Một cú đấm rơi xuống má. Nó loạng choạng, đôi chân chẳng còn sức mà đứng vững. Cả cơ thể trượt theo mép tường đổ rầm xuống đất. Nó không thấy đau. Môi vẫn vẽ ra nụ cười ngạo nghễ. Cậu ta nắm lấy cổ áo nó xốc lên, đập lưng nó, chà xát vào bức tường, một tay túm tóc nó.

    “Tao cho mày một cơ hội sống. Nói lại cho tao nghe!”

    Nó bỗng bật cười, cười vang giữa hành lang rộng lớn. Tiếng cười của nó, nghe đến đau lòng.

    “Ha! Sống à? Tôi nói tôi cần hả?”

    Khóe môi cậu ta giật giật, sự tức giận đã sắp lên tới đỉnh điểm.

    “Nào, có giỏi thì giết đi.” Nó nhếch môi cười nhạo, ánh mắt bất cần nhìn cậu ta. Nó tự nhận ra rằng, khi còn người chạm đến mức tuyệt vọng, trông thấy kẻ khác bị chọc tức đến điên cuồng hóa ra cũng là một sở thích. Một sự thích thú điên rồ.

    Nó cười, nó chờ đợi nắm đấm rắn chắc của cậu ta rơi xuống. Ừ thì cho cậu ta giết. Giết nó đi, chết rồi thì sẽ không còn bị nỗi đau bám theo dai dảng.

    Nắm đấm sắp chạm đến mặt thì một bàn tay khác nắm lấy…Rầm. Cậu ta bị đá văng ra xa, nằm song soài trên đất. Cậu gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu lườm kẻ vừa đá cậu.

    Nó nhìn Minh, cái người lỡ tước đi cái chết đang kề bên cổ nó, cái người nhìn nó bằng đôi mắt oán trách. Minh hết nhìn cậu ta rồi lại nhìn sang nó. Hắn không bận tâm đến cậu nam sinh kia, trước mắt hắn, chỉ có một cô bạn ngu xuẩn.

    “Cô bị điên đúng không?”

    Nó cười nhạt, quay mặt đi, che đi mớ cảm xúc lẫn lộn trên gương mặt.





    Trận ẩu đả chằng kéo dài được bao lâu, cậu nam sinh đó bị đánh cho tơi tả, biết thân biết phận mà rời đi. Nó chán chường nhìn hộp quà rơi trên đất, cúi xuống nhặt ném vào thùng rác.

    Đêm sắp xuống, vệt nắng cuối cùng trong ngày sắp tắt. Nó và hắn đứng đối mặt nhau, chẳng ai nói gì. Hắn không nhìn vào mắt nó. Nó cười hờ hững, khóe môi nhếch lên đầy khinh mạt.

    “Cậu biết rồi hả?” Nó nói mà cứ như không nói, giống như là giễu cợt thì hơn.

    “Ừm.” Hắn dựa lưng vào tường, quan sát từng biểu cảm trên mặt nó.

    “Giấu giếm tôi chắc là vui lắm, nhỉ?”

    “Tôi có nỗi khổ riêng. Cô biết gì mà nói vậy?”

    “Aha, ừ nhỉ, tôi quên mất ngoài tôi ra vẫn còn người có nỗi niềm riêng!”

    Hắn không nói gì nữa. Hắn hiểu tâm trạng nó bây giờ, dù có nói cũng chẳng giải quyết được gì. Chi bằng bỏ mặc cô ta ở một mình.

    Những lúc gặp chuyện không tốt, nó luôn nói ra những lời làm tổn thương đến lòng tự trọng của người khác. Chính vì thế mà cậu học sinh ban nãy với nó mới xảy ra xô xát. Ngày thường nó chưa từng đối xử mọi người như thế, nhưng khi tâm trạng nó không tốt, hoặc xấu tệ hại, dường như nó muốn tâm trạng mọi người xung quanh nó cũng phải xấu theo.

    Nó vịn tay vào tường, đôi mày nhíu lại, hàng mi lại cụp xuống. Trước mắt nó chỉ là một màu đỏ, màu đỏ của nắng tà, màu đỏ đau đớn. Nó cạn kiệt sức lực, từ từ ngồi xuống đất, đôi mắt vô hồn nhìn bầu trời xa xăm.

    “Tôi thấy…tôi chẳng là cái gì của anh ta.” Giọng thổn thức, cố kìm nén. Nó chẳng khóc, đơn giản vì nó không đau. Chỉ là…nó thấy trong mắt ai đó nó không còn quan trọng.

    Anh được lắm, rất là được! Anh nhẫn tâm lắm, rất ư là vô tình. Ừ, nếu đi sang Mĩ thì cứ đi, nó đây không giữ hay níu, nhưng nó không mướn anh ta phải giữ im lặng. Nó kêu anh đi trong âm thầm hả? Nó khiến anh bỏ đi không một lời nhắn à? Nó thấy nực cười, nó nghĩ xem anh ta sẽ lôi ra cái lý do gì để biện minh cho việc anh ta đã làm. Nó thấy giận anh. Nó không biết việc đó có gì xấu xa mà anh ta phải nhờ Minh giấu nó. Là nhờ. Nhờ không cho nó biết. Là nhờ đừng để nó hay anh ta đã qua Mĩ.

    Nó nhìn Minh, hắn đang cúi thấp đầu, nó không nhìn rõ cảm xúc biểu lộ trên gương mặt hắn ta. Nó không trách hắn ta, vì Minh chỉ là giữ lời hứa.

    Nước Mĩ…Nước Mĩ xa xôi, nơi anh ta ở cách nơi nó sống nửa vòng Trái Đất. Khoảng cách đó…ngắn mà…Ngắn đến mức nó cuồng loạn vì nỗi nhớ dày vò tâm can. Nhưng cái lý do nó đau lòng không phải việc anh ta đã đến những đâu, mà là do cái mục đích mà anh ta muốn tới đó.

    Nặng nhọc vươn tay cầm lấy cuốn sách dưới đất ném vào chân cậu.

    “Cậu cũng thật quá đáng...Thực sự rất…”

    Nó không nói nổi nữa. Ngồi dựa đầu vào thành tường, khẽ nhắm mắt lại. Khuôn mặt phờ phạc như xác sống, nhưng chẳng có giọt nước mắt nào rơi. Nó gục vào tường, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn ta quỳ một chân xuống, một tay đặt lên đầu nó, khẽ thì thầm.

    “Ừ, tôi là kẻ tồi. Chúng ta về thôi.”

    Anh ta đến đất Mĩ, là để gặp một người.

    Để muốn xé nát tan luôn cả lòng nó.

    Có nghe, người anh ta cần gặp là một tiểu thư đài các. Cô ấy xinh lắm, thân phận cao quý lắm. Cô ấy mang trong mình dòng máu lai.

    Chẳng trách anh rời bỏ nó không một do dự.

    Ừ, nó dù đau đớn cũng chẳng sao cả. Tình tan, tình nát, cớ gì phải đau?


    -oOo-​


    Mưa rơi. Từng hạt mưa đập vào chiếc ô trong suốt, nhỏ thành từng giọt rớt xuống như những viên trân châu lấp lánh, như giọt lệ ai lỡ rơi. Phố xá tấp nập người đi lại, hàng trăm chiếc ô như đóa hoa nhỏ nở bung giữa trời mây ướt át.

    “Cô điếc à?”

    “…”

    “Tôi nói rẽ phải.”

    “…”

    Dòng người ngược xuôi, nó chẳng màng, cứ thế đi, mặc kệ nó vô tình chạm vào ai. Đôi chân vẫn bị điều khiển đi về phía trước. Minh cầm chiếc ô để lên vai, mặc cho vài hạt mước lành lạnh hắt vào tóc. Hắn ta lớn tiếng gọi người đi ở phía trước. Nhưng vô vọng, nó chẳng màng lời hắn ta nói, vẫn cứ tiến thẳng về phía trước.

    Hắn nhìn nó, khẽ cười nhạt, hóa ra vẫn còn.

    Chỉ có kẻ đần mới không hiểu vì sao cô ta lại đi thẳng mà không rẽ, và hắn đã sớm đi guốc trong bụng nó. Hắn nhìn sang bên phải, nơi có con phố nhộn nhịp, nơi có quán cafe rực rỡ sắc màu, nơi hắn từng thấy nó và anh vui cười hạnh phúc cùng những kí ức xưa. Hắn ta biết, nó không muốn nhìn lại cái vết tích đã qua để rồi đầu óc lại xuôi về quá khứ.

    Hắn không phủ nhận đó từng là câu chuyện trong cổ tích. Nhưng đây là hiện tại, hiện tại không còn câu chuyện màu hồng nữa.

    “Cô vẫn sợ những thứ liên quan đến hắn ta nhỉ?”

    Ngập ngừng giây lát, nó dừng lại, một lúc lâu mới lật nghiêng người, đôi mắt kiên định nhìn hắn.

    “Hắn? Hắn ta là ai?” Nhếch môi lên cười mỉm.

    Để lại nơi đó một dấu ấn, từng để lại nơi đó một cảm xúc gọi là thân quen. Nhưng giờ dấu ấn đó nó đâu cần nữa. Vài năm rồi còn gì, còn nhiều thứ quan trọng hơn vậy. Chẳng còn cảm xúc ấy, chỉ còn lướt qua nơi đây với gương mặt thờ ơ, với trái tim không còn loạn nhịp. Hết rồi, nó không cần anh ta, và nó cũng không cần nơi này.

    “Nếu không muốn tôi nói ra những câu nặng lời thì đừng gợi lại những chuyện làm tôi khó chịu.”





    “Ọe!” Cô bé nhăn mặt, nôn hết những thứ kinh dị trong miệng ra.

    “Cậu sao thế?” Cậu bạn cạnh cô bé nhìn chăm chăm vào cái gương mặt đang nhăn rúm của cô.

    “Kinh quá…Oa, khiếp quá, thật buồn nôn.” Cô bé rơm rớm nước mắt, cố nhả hết thứ còn dính lại ở đầu lưỡi.

    “Đi thôi, đừng ăn thứ đó!” Cậu bé vỗ vỗ lưng cô, lau nước mắt cho cô rồi túm lấy cổ tay dẫn cô bạn đi.

    Thằng bé nhặt lấy chiếc ô, nắm lấy tay bé gái dắt đi.

    Nó ngồi thu mình dưới hiên, lặng ngắm mọi thứ trước mắt. Nó chống tay lên cằm, chăm chú nhìn hai đứa bé. Nó mỉm cười. Mưa đã ngớt. Vài hạt nước mỏng đáp xuống vai. Nó nghĩ ngợi mông lung.

    Sao hai đứa trẻ ấy…lại giống quá vậy?


    “Ngon không?” Anh nhìn nó hỏi.

    “…” Nó cố nhai miếng bánh vừa đút vào miệng.

    “Có ngon không em?”

    “Ừm…Có…”

    Chỉ cần nghe câu đó thôi cũng đủ để anh cười. Anh vui. Anh vui vì món quà của anh khiến nó thích. Nhưng anh sợ nó nói dối. Nhìn gương mặt cứng đờ của nó, ai tin là nó thích?Anh cầm chiếc bánh, một nỗi ngờ vực dấy lên trong lòng.

    “A…đừng ăn!” Nó nắm chặt lấy tay anh nhất quyết không để anh ăn. Nhưng tiếc là miếng bánh đã rơi xuống miệng anh. Mồ hôi túa xuống cằm, nó nhắm mắt lại, không muốn nhìn cái biểu cảm trên mặt anh.

    “…” Đúng như dự đoán, kem vừa tan ra trong miệng anh đã nhả miếng bánh xuống đất. Ừ, có lẽ cả đời anh chưa bao giờ ngậm phải thứ gì kinh sợ đến vậy. Anh nhìn nó, đôi mắt nheo lại.

    “Nhả ra ngay.” Anh ra lệnh.

    “Không…” Nó cố gắng nuốt trôi xuống cổ họng. Nhưng khó khăn hơn nó tưởng…vỏ trứng lẫn trong bánh vẫn chưa nát.

    “Thứ kinh khủng như vậy, sao em không nhả ra?”Nhìn cái gương mặt thở không nổi của nó, anh càng trách mình.

    “…”

    “Vũ, nghe anh. Nhả ra!”

    “Nuốt…nuốt rồi.” Nó mỉm cười ngây ngốc. Nó phải cười, ừ, nó biết nó đang làm anh buồn.

    “Tại sao?”

    “Nó ngon lắm, rất ngon. Nó là công sức của anh, làm sao em nỡ làm thế.” Nó cười híp mắt lại. Mong nụ cười của nó làm anh bớt buồn, nhưng không, ánh mắt anh nhìn nó…

    “Tại sao em lại ngốc như thế hả?”Anh ôm chặt nó.

    Nó không nói gì nữa, chỉ cười.



    Lần đầu tiên anh nấu ăn cho nó, món quà ấy, làm sao nó nỡ chê bai. Dù nó không được hoàn hảo, dù mùi vị của nó khiến anh không tưởng tượng nổi, nhưng với nó, món quà ấy chứa đựng thứ tình cảm mà anh dành tặng nó. Ngọt thấu tim gan.

    Nhưng chỉ là đã từng. Đã từng thôi. Anh à, đã bao lâu rồi? Đã bao lâu anh không còn tặng nó món quà ấy nhỉ?

    Hai đứa bé ban nãy đã đi. Lại chỉ còn một mình nó, một mình giữa con phố vắng lặng chỉ có âm thanh của mưa tí tách vang bên tai. Nhắm hờ mắt, lặng nghe cái vị chua chát của mưa thấm vào da thịt. Nó cắn chặt môi, đắng quá.

    Đầu lưỡi nó đắng ngắt.

    Làm ơn, ai đó hãy kéo nó ra khỏi chuỗi kí ức đau đớn cứ đeo bám nó dai dẳng. Nó ngấy cái vị chua chát, cái vị đắng ngắt ấy rồi. Làm ơn, ai đó hãy nói cho biết nó nên làm gì đi.

    “Cô.”

    Nó từ từ nhấc hàng mi nặng trĩu, nghiêng đầu nhìn hắn.

    “Ngồi đây làm gì?” Hắn ta cầm chiếc ô đưa cho nó. Nó ngồi dưới đất nhìn hắn. Lẽ ra phải cầm lấy chiếc ô, nhưng không, nó vẫn ngồi im nhìn hắn.

    “Nghịch.” Trả lời cộc lốc, nó thôi chú tâm đến hắn, tiếp tục thả hồn vào tiếng mưa rơi.

    “Nghịch à?” Minh cười nhàn nhạt. “Tại sao cô khóc?”

    Trên đời này, hắn căm ghét nhất những kẻ nói dối.





    Mấy ngày hôm sau, trời mưa triền miên. Mưa rả rích không ngừng. Nước mắt của trời mây càng khiến lòng người thêm sầu thảm, u uất. Đặc biệt kẻ như nó, kẻ đang che dấu đi cái tình cảm khao khát một người, kẻ đang dối lòng mình bằng những mớ cảm xúc căm hận một người, thì mưa như đập tan hết lớp mặt nạ nó tạo ra, mưa như gội rửa hết những dối trá trong lòng, bắt nó phải lộ ra cái bản chất.

    Nó rời khỏi nhà, chẳng mang theo ô. Trùm chiếc mũ sau lưng lên đầu, nó lững thững đi dưới màn mưa lạnh buốt.

    “Ô đâu?” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng.

    Nó quay lại, đối diện với đôi mắt sắc lạnh như dao ấy. Lại là hắn.

    Minh ném ô cho nó. Đừng cảm động vì cái hàng động đó, phải, là ném. Nó nhếch môi. Đừng diễn lại cái cảnh trong quá khứ được không? Hắn ta làm vậy, giống hệt như cái lúc anh ta từng đối xử với nó.

    “Tôi không cần.”

    “Nói gì?” Hắn ta gằn giọng.

    “Quan tâm đến tôi làm gì?”

    Hắn ta nhìn nó, câm lặng.

    Cô không biết sao? Vì tôi, là gián điệp.

    “Không khiến cậu làm vậy!” Nó buông một câu rồi bỏ đi.





    Nó cầm ô, nhìn tên mặt lạnh đi ở phía trước. Điều ngu xuẩn nhất nó làm là cãi lại lời hắn. Khi một đứa giả vờ lạnh nhạt với mọi thứ cãi nhau với một tên lạnh lùng đã ăn sâu vào máu như hắn, thì đừng có nghĩ có cửa thắng hắn ta. Đơn giản hơn là giống như hàng thật và hảng giả. Càng nhìn vào mắt hắn, càng cảm thấy bản thân nhỏ bé, yếu đuối, giả tạo. Cái ánh mắt hắn khác một trời một vực với ánh mắt anh. Điều đó khiến nó khiếp sợ.

    Càng khiếp sợ hắn, lại cành nhớ đến anh ta…

    Hàng thật và hàng giả…Có lẽ trong mắt anh ta, nó là món đồ để anh ta điều khiển. Chỉ có cô gái đó mới xứng ở bên cạnh anh ta thôi. Cô ta khác nó, nó là đồ giả, rẻ mạt, muốn thì giữ, không thích thì ném đi, cô ta phận là tiểu thư đài các, cao sang, nắm được trái tim là mong ước của bao người.

    Thảo nào, anh ta chọn ở bên cô ấy thay vì chọn nó. Khẽ cười lạnh, lòng nhói lên sự cô đơn.

    Đi được một đoạn, nó lại đứng đực nhìn mọi thứ đang diễn ra trước mắt. Hắn quay lại, thấy nó đứng một mình lạc lõng ở phía xa, lòng lại không kìm nổi tức giận.

    “Này!”

    “…” Nó hơi giật mình, nhưng đầu óc vẫn chìm trong mớ cảm xúc đột ngột đến.

    “Cô kia!”

    Hắn thì vẫn gân cổ lên hét, còn nó thì cứ đứng im như điếc, như đang trêu ngươi hắn.

    “Nhìn thấy họ không?” Nó nói, ánh mắt hướng về phía bên kia đường.

    Bọn họ hạnh phúc đứng chung dưới một chiếc ô, vui cười không ngớt. Họ nắm chặt lấy tay nhau, sưởi ấm cho nhau những đôi tay lạnh cóng. Một không khí ngọt ngào đầy sắc hồng, trái ngược với nó, cô đơn, trước mắt toàn mảng âm u.

    “Liên quan đến cô không?” Hắn lạng lùng, nhìn nó.

    “Ừ nhỉ, đâu liên quan đâu…nhưng sao…” Biết rõ là chả liên quan, cớ sao lại thấy quen thuộc như vậy?

    Một luồng điện chạy dọc sống lưng, nó quay lại nhìn. Là nơi ấy…cái nơi ấy, anh và nó…Gió luồn qua gáy nó, thoáng rùng mình. Nó lại đắm chìm trong quá khứ, gió lạnh đưa nó quay trở lại đến miền đất năm xưa. Đoạn đường này, dù đã cố quên đi, nhưng trong giấc chiêm bao vẫn luôn hiện về. Nó đờ người, chiếc ô trên tay đáp xuống đất.

    Một bàn tay rắn chắc che đi đôi mắt nó.

    “Nhắm mắt lại…”

    Ừ, hắn ta hiểu, hắn ta biết rõ mọi thứ giữa nó và anh. Hắn ta muốn ngăn quá khứ quay về dày vò nó. Trước mắt nó chỉ là một màu đen. Nhưng tâm trí nó đã quay lại những chuỗi kí ức nhuốm sắc hồng.

    Quá muộn rồi…


    “Aaa…”

    Gió vờn từng lọn tóc, thổi bay chúng lên cao. Nó cười rạng rỡ, thích thú để gió trườn qua gương mặt. Chiếc xích đu không ngừng đẩy lên không trung. Giọng nói đầy thích thú của nó hòa vào tiếng gió.

    Anh nhìn gương mặt đầy thích thú của nó, một niềm vui mong manh len lỏi trong lòng. Anh mỉm cười.

    Nó không sợ. Vì ở phía sau nó luôn có anh. Anh sẽ đỡ lấy nó, dù chuyện tồi tệ gì xảy ra. Nó vui, vì anh không bao giờ buông khỏi tay nó. Chỉ cần anh mãi âm thầm quan tâm, đừng bao giờ để nó một mình, vậy là quá đủ rồi.



    Trời đêm được điểm xuyến bởi ánh sao. Sân vận động chẳng còn một bóng người, ánh đèn chiếu sáng khắp sân cỏ.

    “Chuẩn bị…”Nó cố ngân dài hai tiếng ấy. Vẻ mặt thích thú nhìn anh.

    “Chạy!” Anh đáp lại ánh mắt nó bằng nụ cười.

    Đôi chân trần giẫm trên thảm cỏ xanh mướt. Nó chạy thật nhanh. Bãi cỏ xanh một màu đón lấy đôi chân nó, thật thoải mái. Nó cười tươi chạy trong làn gió. Chiếc váy trắng cũng bay theo từng bước chân nó. Anh cũng chạy theo bóng hình nhỏ bé trước mắt, nụ cười nở trên đôi môi anh. Anh và nó đuổi theo nhau, chạy quanh sân vận động. Cái không khí ấy ấm áp hạnh phúc lắm, cứ ngỡ nếu thức tỉnh, giấc mộng ấy sẽ tan biến.

    Nó cứ chạy như thế, chẳng màng gió có làm rối mái tóc hay mồ hôi có ướt đẫm trán không. Anh bật cười thành tiếng, chạy chậm lại.

    “Aaa..” Nó hét lên vui mừng.

    Anh dừng lại, ngắm nhìn cái gương mặt người anh thương đang hạnh phúc. Đó có lẽ là niềm vui của anh chăng? Nó nhảy khắp nơi như chú chim nhỏ được tự do, vẻ mặt hồn nhiên, nụ cười tựa ánh trăng.

    Anh ôm lấy thân hình đang tung tăng trong làn gió vào lòng. Nó thôi không chạy nữa, dừng lại nơi vòng tay anh.

    “Vui lắm hả?”Anh hôn lên trán nó, ôm chặt hơn.

    “Ừm!” Nó vùi mặt vào lồng ngực anh, niềm hạnh phúc vỡ òa trong tim, không nói thành lời.



    Mảng kí ức ấy như thước phim lướt qua đầu nó. Mong manh lắm, nhưng sao lại sâu đậm đến nặng tình đến thế?

    “Cô…” Hắn thoáng bất ngờ.

    Một hàng nước mặn chát luồn qua kẽ tay, chảy xuống má. Nó khóc.

    “Minh…” Nó nấc nghẹn, gọi tên hắn.

    “Ừ…” Hắn biết hắn đã chậm hơn rồi, đã cố che chắn vậy mà vẫn để nó trông thấy.

    “Cậu…đưa tôi đến bệnh viện nhé?” Bàn tay vẫn che trước mắt, nó lẳng lặng lau đi nước mắt trên tay hắn.

    “Cô không khỏe à?” Hắn từ từ nới lỏng rồi buông tay ra. Hắn sợ nó đau.

    “Tôi…bị bệnh rồi.” Nó khẽ cười, miệng đắng ngắt.


    -oOo-​


    Hành lang, một màu trắng. Mùi của bệnh viện xộc vào cánh mũi nó. Nó thất thểu đi một mình giữa hành lang màu trắng rộng lớn. Đôi mắt dảo khắp nơi tìm bóng dáng người đó.

    “Vũ hả cháu?” Bà nó hớt hải đỡ lấy nó.

    Mắt nó nhòa đi, đôi môi khô khốc chẳng thốt nổi lời. Mặt nó trắng bệch, lảo đảo ngã vào lòng bà.

    “Bà ơi!” Nó gọi tên bà.

    “Sao thế? Sao cháu lại đến đây?”

    “Bà…bà chữa bệnh cho Vũ đi…Vũ bị bệnh rồi!” Nó vùi mặt vào lòng bà khóc tức tưởi, làm ướt cả chiếc áo blous trắng.

    “Nói bà nghe. Có chuyện gì thế?” Bà nó ôm lấy nó, khẽ khàng vỗ đôi vai run rẩy của nó.

    “Không, bà ơi! Bà kêu bác sĩ chữa bệnh cho Vũ đi, nha?” Nó đau đớn nói trong nước mắt.

    “Bình tĩnh nào Vũ…” Nhìn cháu gái như vậy. lòng bà cũng đau theo.

    “Vũ đau lắm, bà chữa bệnh cho Vũ đi!” Nó cầu khẩn bà, hai hàng nước mắt cứ ứa ra, lăn xuống gò má.

    Bà vỗ về, làm mọi cách để lòng nó bớt tổn thương. Nó lắc đầu quầy quậy, đôi tay bấu chặt chiếc áo của bà. A, đau quá, thảm quá, nó sao chịu nổi đây? Nó muốn nói hết những ấm ức trong lòng, nhưng nó lại chôn chặt xuống tận đáy lòng, tự mình nhấp nháp nỗi đau.


    Nó ngồi thu mình trên giường, im lặng nhìn hoàng hôn buông xuống những ánh tà. Nắng nhảy nhót trên hàng mi, đổ xuống gương mặt nó cái buồn rười rượi.

    Tiếng ken két vang lên. Bà nó mở cửa, trên tay bà bưng một cốc sữa còn nóng. Bà ân cần vuốt mái tóc nó, để mặt nó áp vào lòng.

    “Vũ…bị bệnh… hoang tưởng rồi!.” Giọng nó hơi run, nghe thật là lạ.

    “Vũ ngoan nào, kể bà nghe mọi chuyện được chứ?” Bà ngồi xuống bên cạnh nó, vuốt gương mặt xanh xao của nó.

    “Cháu không biết. Mọi thứ đều liên quan đến một người, dù người đó không còn ở đây, nhưng lúc nào cháu cũng hoang tưởng là người ấy ở bên cạnh.” Nó thu mình lại, nép sát vào lòng bà.

    “Đó không phải hoang tưởng, Vũ và bạn đó thân thiết lắm đúng không? Thế nên bạn của Vũ đi xa, Vũ của bà mới nhớ bạn ấy nhiều đến thế.” Bà tựa cằm lên đầu nó, giọng bà nhè nhẹ như tiếng hát, đủ khiến lòng nó thấy bình yên.

    “Không, từ giờ cháu không muốn thân thiết với bạn đó nữa.” Nó cắn chặt môi.

    Đó không phải là ý nghĩ nhất thời mà nó thốt ra. Từ khi anh ta bỏ đi không để lại một lời, nó đã có ý định vậy, và những chuỗi ngày tháng dài triền miên chứa đầy nỗi nhớ càng thúc đẩy nó chấm dứt với anh ta. Càng sớm càng tốt, nó không muốn cứ dấn thân mãi vào cái tình vốn dĩ không có chỗ dựa, nó muốn thoát ra khỏi cái lưới, không muốn tiếp tục đợi chờ nữa.

    “Hai đứa cãi nhau hả?”

    “Bà ơi, Vũ muốn quên hết những gì liên quan đến bạn ấy.”

    Ước gì trên thế gian này có loại thuốc khiến con người ta quên hết thảy những chuyện đau buồn đã xảy ra. Như thế, sẽ không còn ai phải đau đớn.

    “Vũ này, cháu buồn thì hãy khóc đi, có bà bên cạnh Vũ.” Bà là người hiểu nó nhất. Bà ôm chặt nó vào lòng, bằng tất cả tình thương bà dành tặng nó.

    “Không, cháu…không được khóc…Cháu không được yếu đuối, nếu không chị Hân…chị Hân sẽ rất buồn…bà cũng sẽ…rất buồn.” Giọng nói ngắt quãng theo vết đau dấy lên ở tim, nó cứ thổn thức mãi như thế.

    “Ôi, Ngọc Vũ đáng thương của bà!” Bà không kìm được lòng mà thốt lên, đôi mắt bà khẽ nhăn lại, như chính lòng bà cũng đang tê tái theo tim nó.

    Hóa ra một kẻ không khóc không phải vì họ không biết khóc, không biết đau, mà là vì đau đớn quá, uất ức quá đến mức không rơi nước mắt nổi. Mệt mỏi dày vò tâm can, vậy mà nó vẫn còn lo cho người khác, còn sợ nỗi đau của nó làm người ta không vui. Nhưng cái lo sợ ấy của nó chẳng bao giờ để cho ai biết, mọi người không hay nó luôn nghĩ đến họ, để rồi chẳng ai quan tâm, chẳng ai ngó ngàng. Cô đơn vẫn hoàn cô đơn, nỗi đau vẫn còn đấy.

    “Khóc to một lần để tâm hồn cháu thanh thản hơn. Nước mắt chảy ngược vào trong lòng đau đớn lắm cháu gái à!” Bà nó rơm rớm nước mắt.

    ‘Vũ…được khóc hở bà? Bà và chị Hân…sẽ…sẽ không buồn vì Vũ đúng không?” Nó tấm tức, vết thương bị khoét một sâu dần.

    “Không, bà và Hân sẽ không buồn…cái Hân sẽ hiểu cho cháu mà!” Bà nó ôm chặt lấy đứa cháu tội nghiệp.

    Đúng, hãy khóc một lần đi, rồi đừng bao giờ rơi nước mắt nữa. Khóc là để mạnh mẽ hơn, nước mắt sẽ đem theo những nỗi lòng chảy ra ngoài.

    Tỉnh lại đi, cô ấy tốt hơn mày gấp bội lần, có ai ngu tới mức bỏ thứ tốt đẹp nhất để lấy thứ tầm thường đâu.

    Đừng hi vọng anh ta sẽ quay về, rồi lại nói những lời yêu thương, chỗ đứng của nó trong tim anh, giờ không còn nữa rồi. Thứ anh cần, cô ấy là người cho anh, thứ anh theo đuổi, cô ấy sẽ dành tâm huyết để giật lấy trao cho anh. Cô ấy cho anh nhiều như vậy, thứ anh phải cho cô ấy, là trái tim anh.

    Cái ngày hôm ấy, nó không nhớ nó khóc được bao lâu. Chỉ biết khi ấy nó khóc như một đứa trẻ, khóc như chưa bao giờ từng khóc. Nó ngửng cổ lên, nước mắt cứ rớt xuống ướt đẫm cổ áo. Tiếng rên rỉ của cái đau đớn, nó cứ ôm chặt bà mà khóc. Mắt nó sưng húp, hai gò má cũng hơi ửng lên.

    Thật may, bà nói đúng, sau lần khóc đến sưng mắt ấy, nó không còn thấy mệt mỏi nữa.

    Mọi vật luôn thay đổi, lòng người cũng không nằm ngoài quy luật. Chính lòng nó còn đang thay đổi, huống chi kẻ khác. Thế nên, đừng đặt niềm tin vào tấm lòng của ai đó. Vì có thể một ngày kia, tấm lòng của họ chỉ còn sự thương hại.


    -oOo-​


    Vài năm nữa lại trôi qua. Thoắt cái, những câu chuyện xưa cũ đã dần mờ nhạt trong tim. Mùa mưa dai dẳng khi ấy đã qua, nước mưa đã đem theo bao kí ức của nó đến một miền trời xa xôi khác.

    Đông sang. Chẳng còn cái màu vàng của nắng hạ, cái màu đỏ rực của lá thu. Nền trời xám xịt, âm u, ánh mây chẳng bao giờ trắng muốt một màu. Con phố giờ đây lao xao tiếng lá rụng còn sót lại. Gió đông về, lại gợi lên cái gì đó quạnh hiu, lạnh thấm gan.

    Nó ngồi trên ghế băng, bàn tay khẽ vuốt mái tóc ngắn đến vai, thi thoảng nghịch vài lọn tóc bị xòa xuống trước trán. Ánh mắt nó nhìn áng mây xam xám, môi hơi vẽ lên nụ cười mơ hồ, nhàn nhạt.

    “Xin lỗi.”

    “Vì?” Người bên cạnh nhìn chăm chú vào quyển sách, chẳng quan tâm nó đang nói gì.

    “Vì đã từng lợi dụng cậu.” Nó phả hơi vào lòng bàn tay lạnh ngắt.

    Hắn thôi không đọc sách nữa, đôi mắt đen lạnh ngước lên nhìn nó.

    “Lợi dụng vào việc gì?”

    Nó nhìn hắn, nhoẻn miệng cười: “Trước khi tôi hết yêu hắn, tôi muốn thân thiết với bạn thân của hắn, để có thể biết một chút tin tức từ hắn. Vì thế nên tôi mới quen cậu.”

    “Rồi sao?” Hắn hờ hững.

    “Thế thôi, hết rồi. Muốn lợi dụng, vậy đó. Nhưng giờ thì không cần nữa.”

    “Nên giờ muốn vất tôi đi luôn?” Hắn vẫn cúi đầu.

    “Không…Có một số thứ nên vứt đi, một số thứ không thể vứt được.”

    “Và tôi nằm trong số thứ không thể vứt?”

    “Ừ!”

    “Vui đấy.” Nó bĩu môi, hóa ra đối với hắn quyển sách có sức hút hơn con người. Hắn ta nói vui, nhưng cái hành động không thể hiện nổi hắn vui ở chỗ nào. Mặt vẫn lạnh tanh, thờ ơ lật từng trang sách. Nó sẽ coi như hắn đang vui trong lòng.

    “Đi thôi, ở đây lạnh.” Nó đứng dậy, giục hắn.

    Minh cứ ngồi lì ở đó, thoáng, hắn ngửng đầu nhìn nó, ánh mắt ái ngại.

    “Hôm nay anh ta về nước...Muốn gặp chứ?”

    Nó không nói gì, chỉ cười. Cái nụ cười ấy đã nói lên hết tất cả những gì nó muốn nói “không gặp có lẽ tốt hơn.”

    “Tùy cô.” Hắn đứng dậy.

    “Dù gì cũng đâu còn liên quan đến tôi đâu, nhỉ?” Nó nghiêng đầu trả lời, lòng nhẹ tênh.

    Minh nhìn nó, khẽ cười. Ngọc Vũ của bây giờ, tốt hơn trước rất nhiều. Chẳng còn khóc lóc, buồn ủ rũ, chỉ còn một cô gái đang tận hưởng niềm vui tuổi thanh xuân.

    Như thế có khi là tốt. Thật tốt khi nó biết từ bỏ cái quá khứ lại đằng sau.


    -oOo-​


    Trái Đất này nhỏ bé lắm.

    Gặp gỡ một người, chẳng khó khăn đâu.

    Vì thế, đừng tin rằng duyên phận mới để hai ta gặp nhau giữa lòng thành phố rộng lớn.

    Đôi khi, không muốn chạm mặt, muốn lảng tránh nhau, thì số phận lại ép ta gặp lại người cũ.


    Cô gái ấy xuất hiện giữa mùa đông lạnh giá, giữa luồng gió đông từng đợt ùa về. Cô gái ấy đã thay đổi quá nhiều, mái tóc chẳng còn đung đưa như ngọn sóng mỗi khi sánh bước, chẳng còn nụ cười tưởng như đã găm sâu vào trái tim của một ai đó. Về nơi này, về lại miền kí ức xưa cũ, anh lại nhớ tới bóng hình ấy. Bóng hình một người có thể khiến anh cười, khiến anh tự nguyện bảo vệ trái tim mong manh yếu ớt cần một chỗ dựa của cô ấy.

    Giờ tất cả chỉ còn phía sau thôi, đây là hiện tại. Và hiện tại, anh gặp cô ấy.

    Nhưng không phải cô gái anh quen, mà là một Ngọc Vũ xa lạ.

    “Ngọc Vũ…”

    Tiếng anh gọi tên nó, hóa ra gợi cho nó cảm giác này, vẫn còn cảm thấy thân thuộc, gần gũi.

    Đã bao lâu rồi anh không được gọi cái tên này rồi? Cứ ngỡ khi anh đi, cái tên này đã đi vào dĩ vãng, anh sẽ không bao giờ được gọi cái tên này một lần nữa. Vậy mà nhìn thấy nó, anh lại không giữ nổi hai tiếng gọi tên nó ở cổ họng.

    Nó đứng lặng. Minh cũng dừng lại nhìn anh ta, hơi cười. Anh ta cũng hơi cúi đầu, chào hắn. Hai người họ gặp lại nhau sau mấy năm xa cách, chắc vui lắm. Nó đứng nhìn anh và hắn nói chuyện, lòng cảm thấy là lạ. Anh nói với hắn nhiều chuyện lắm, nó cũng thấy hắn cười nhiều lắm. Bạn thân mà, nó biết nó đang làm cản trở hai người bạn thân gặp lại nhau sau những năm dài đằng đẵng. Ước gì có cơn gió nào có thể đưa nó thoát khỏi đây.

    Cuộc trò chuyện giữa hai người họ không kéo dài được lâu như nó tưởng, lát sau, hắn tự động rút lui khỏi cái cuộc gặp mặt đột ngột này, để lại một mình nó đối mặt với anh.

    Mấy năm rồi, anh không thay đổi nhiều. Vẫn là người xưa, thế nhưng lòng người đã thay đổi, trái tim anh giờ không còn thuộc về nó.

    Bầu không khí yên lặng đến mức nó cảm tưởng có thể nghe thấy tiếng gió lạnh rít bên tai. Thật khó thở. Nó chẳng nói gì, anh cũng im lặng không lên tiếng. Hóa ra giữa nó và anh không còn gì để nói cả. Nếu còn cứ tiếp tục như thế này, nó chẳng thể chịu nổi.

    “Xin chào.” Nó chào anh, với thân phận là một người quen gặp lại người bạn từ phương xa trở về. Xin chào…xin chào, cái từ mang đầy vị lạ lẫm và xa cách.

    “Anh xin lỗi!” Lời đầu tiên anh nói với nó, là một lời xin lỗi.

    Xin lỗi? Anh xin lỗi vì cái gì? Sao anh phải xin lỗi? Anh làm gì sai sao? Hay là anh đang xin lỗi vì đã bỏ đi không để lại một lời? Hay anh cảm thấy có lỗi với nó, vì anh đã trao trim tim anh cho người khác?

    “Hửm?” Nó đứng yên, đôi mắt nhìn thẳng về phía anh.

    Ánh mắt ấy khiến anh thấy ngỡ ngàng. Cô gái đứng trước mắt anh, giờ chẳng còn là Ngọc Vũ trước kia. Ngọc Vũ chẳng bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt này, cái ánh mắt lành lạnh đến rợn gáy. Vũ cũng chẳng bao giờ đối xử với anh như thế.

    “Xin lỗi em, Vũ…”

    Từ bao giờ giữa hai người chỉ có lời xin lỗi?

    “Qua đấy vui chứ?” Nó không muốn nghe lời xin lỗi từ ai cả, nó chỉ muốn biết tại sao khi ấy, anh ta lại làm vậy.

    “Ừm. Còn em, sống tốt chứ?”

    “Vui sao còn quay lại đây? Tôi sống rất tốt.” Thật giống một lời tuyệt tình giáng xuống tai anh. Phải chăng anh ta quay về đây để xem nó thê thảm như thế nào sao?

    Hóa ra em mong anh đi như thế mãi hả?

    “Quay lại để gặp em.” Nghe thật ngọt, nhưng giờ lòng người lại chẳng còn rung động.

    “Gặp tôi?” Nó lặp lại, một cách vô thức “Ở bên cạnh cô ấy, chẳng phải tốt hơn sao?”

    “Vũ…Em giận anh à?”

    “Tôi đâu có quyền giận người tôi không quen.” Từng câu từng chứ lạnh băng, như gió lạnh dội thẳng vào lòng.

    Anh bất ngờ, bất ngờ đến sững người. Ai đây? Ai đang đứng trước mắt anh? Là Vũ sao? Vũ thay đổi rồi, nhưng sao có thể đổi lòng đến mức này chứ? Thay lòng đến mức lạnh lùng, không còn yêu thương anh nữa.

    “Không quen biết? Anh là gì trong mắt em?”

    “Người dưng, có lẽ.” Nó cười nhạt.

    Anh biết trước đây anh làm nó tổn thương, nên anh cố gắng trải qua bao năm trời đằng đẵng nơi đất người xứ lạ, với một mong muốn được về sớm để gặp nó. Nhưng khi về rồi thì sao? Anh trở lại, người ấy nói anh đi đi, còn coi anh là người dưng.

    Em à, em không hiểu lòng anh sao?

    Em không muốn ở cạnh anh nữa hả?

    Tại sao, sao lại thành ra như vậy?

    Anh chẳng nói gì nữa, mặt anh tái nhợt đi. Nó biết vậy, lòng có chút cắn dứt, nhưng nó nhất định phải nói hết những lời nó chôn chặt trong tim suốt bấy lâu nay, dù biết anh sẽ tổn thương, tổn thương nhiều hơn cả nó.

    “Nghe này. Trên đời này tôi có hai điều hối hận. Một là trước đây đã không biết yêu thương bản thân. Cứ nghĩ chỉ cần tôi tỏ ra tội nghiệp, chỉ cần tôi bị bệnh, anh sẽ quay lại ân cần yêu thương tôi. Nhưng không, anh không ở cạnh tôi! Hai, là ngu xuẩn tin những lời hứa của anh, ngu ngốc chờ đợi anh, đần độn nghĩ rằng anh cũng nhớ tôi, như tôi nhớ anh. Nhưng không, tôi nhớ anh, còn anh đi thương cô ấy!”

    Nó nói ra những lời ấy, trái tim nó cũng đau lắm chứ.

    Nó không muốn trả thù cũng như bắt anh phải chịu đau đớn gập bội lần, nó chỉ muốn trả tự do cho anh. Chấm dứt được mối quan hệ này, anh sẽ yên tâm ở bên cô ấy, sẽ không còn lo bị nó làm phiền.

    “Nghe này, anh. Tôi biết thân phận tôi không là gì so với người cao quý như cô ấy. Tôi sẽ không đeo bám hay chờ đợi tình yêu không có kết quả này nữa. Anh sẽ được ở cạnh cô ấy.”

    Nó vẫn còn yêu anh. Yêu anh rất nhiều. Nhưng giờ, nó yêu không phải là giữ anh bên cạnh mình nữa, nó yêu anh, nên nó sẽ để anh đi.

    “Cô ấy khác, em khác. Đừng nghĩ thế được không?” Giọng của anh, đủ để nó hiểu tâm trạng anh như thế nào.

    Cũng hay thật, đúng lúc cô ấy xuất hiện.

    Trong cái không khí tuyệt tình khi ấy, nó chẳng nhìn rõ gương mặt của cô gái ấy. Cô ấy xinh lắm. Đôi mắt xanh ngọc như màu của hồ thu, mái tóc đen xõa đằng sau lưng. Một vẻ đẹp hòa hợp từ hai vẻ đẹp đặc trưng của hai miền đất.

    Thấy sắc mặt anh tối sầm lại, nó muốn đỡ lấy anh, rồi nó và anh sẽ lại như năm nào. Nhưng không, nó đã chẳng còn tư cách để làm điều đó. Giờ bên cạnh anh có cô ấy, cô ấy mới là người đỡ lấy tay anh, ân cần ôm anh vào lòng.

    “Cô ghen sao?” Đôi môi hoa anh đào nhếch lên thành nụ cười. Cô ấy nói, đôi mắt xinh đẹp nhìn sâu vào đáy mắt nó, lời nói mỏng manh tựa sương như nước.

    “Ồ, không.”

    Cô ấy xinh đẹp như vậy, nó ghen. Cô ấy cao quý như thế, nó cũng nên biết rằng nó nằm ở vị trí nào. Leo cao quá, khi ngã sẽ rất đau. Muốn với một thứ xa vời tầm tay, khi biết được sự thật mãi mãi không thuộc về mình sẽ càng thất vọng.

    “Tôi chỉ muốn chấm dứt với anh ấy, tôi muốn anh ấy thuộc về cô.”

    “Vũ à!” Anh gắt lên.

    “Xin lỗi…tạm biệt anh.” Nó biết tim anh đau, nhưng nó không còn cách nào khác. Nó khẽ nghiêng đầu cười, đôi mắt che đi mảng cảm xúc rối bời trong tim. Rồi, xong rồi, chấm dứt chuỗi tháng ngày mệt mỏi tại đây. Anh nhìn nó, thật lâu. Vì anh biết, đây là lần cuối, lần cuối anh gặp nó, lần cuối nó cười với anh.

    Anh đau đáu nhìn bóng hình nó dần khuất.



    Mong rằng, hai ta đừng bao giờ gặp lại.

    Dù biết là vô tình, nhưng đau đớn một lần, còn hơn là dai dẳng mãi không thôi.


    -oOo-​


    Anh ấy, đi rồi.

    Bầu trời vá bởi những đám mây xám xịt, từng lớp mây chồng lên nhau, nặng trĩu. Mùa đông lạnh lẽo cô đơn, như chính lòng nó bây giờ. Nó lẳng lặng đi cạnh hắn. Mái tóc màu hạt dẻ khẽ bay theo gió, lặng yên. Hắn biết sau khi anh ta đi, nó chỉ im lặng không nói lời nào.

    “Anh ta…vẫn còn thương cô.”

    Nó biết, hắn đang an ủi trái tim đang lạnh dần của nó.

    “Thương thì vẫn còn thương, nhưng duyên phận không cho tôi ở cạnh người thương tôi.” Nó mỉm cười lặng lẽ. Thương một người, nhưng không thể ở cạnh nhau.

    “Tôi vẫn muốn cô tìm người khác thay vì chọn anh ta.”

    “Tôi biết.”

    Không khí chìm vào tĩnh lặng. Nó và hắn đứng dưới mái hiên. Vài hạt mưa tí tách rơi, dần thấm vào vai áo hai người.

    Như chợt nhớ ra một điều gì đó, nó quay sang nói với Minh.

    “Tuần sau chị Hân sẽ đưa tôi về Pháp.” Nó cố cười thật tươi, nghiêm túc nhìn vào mắt hắn.

    Hắn chỉ im lặng, lắng nghe nó nói.

    “Thế nên tôi muốn tạm biệt cậu.” Tạm biệt không đúng. Giống một lời từ biệt hơn.

    Hóa ra cái cảm giác phải rời xa một người bạn từng gắn nó với mình là như thế này. Có khi nó sẽ không được trở lại nữa, phải từ bỏ một người bạn lại đây, lòng nó đầy tiếc nuối, day dứt. Đất Pháp lạnh giá sẽ là nơi ôm ấp nó trong những ngày đông, là nơi mà cái lạnh sẽ làm lòng nó thôi nghĩ về một người. Nó biết hắn cũng không thích thú gì về điều này, đôi mắt ánh lên sắc lạnh, nhìn về phía xa xăm.

    “Có một chuyện, tôi cần nói.”

    “Ừ, tôi nghe.”

    Hắn im lặng, rất lâu. Mãi sau đó, hắn mới nói ra.

    “Tôi từng là gián điệp. Tôi biết hết mọi thứ về cô, vì người cô thương nói cho tôi biết. Cậu ta không ở bên cạnh cô, cậu ta nhờ tôi ở cạnh cô, bảo vệ cô, không để cô làm những điều dại dột…Cô có thể không biết người ta thương cô nhường nào, nhưng tôi thì biết. Tôi khuyên cô quên anh ta, nhưng đừng vất luôn những kí ức mà cô trân trọng.”

    Lần đầu tiên hắn nói với nó một câu dài như vậy. Nó vỗ vai hắn, cười.

    “Trước khi đi, tôi muốn lưu lại một chút kí ức về nơi này.” Nó nhắm mắt, để từng hạt mưa vờn lên mái tóc.

    Chỉ nói đến vậy thôi, nó rời khỏi hiên, chạy cùng gió, đùa nghịch cùng mưa, mặc cho nước rơi lấm tấm xuống mái tóc, bờ mi. Mưa phùn, nước mưa lưa thưa băng giá giăng bốn phương trời, cơn gió đem theo cái lạnh luồn qua kẽ tóc, nó sé nhớ mùi vị này biết bao!

    “Vũ.”

    “Hửm?” Sau màn mưa mỏng, nó nhíu mày nhìn hắn, dư âm của nụ cười vẫn còn đọng trên môi.

    “Đừng có nghĩ qua đó rồi sẽ thoát khỏi tôi. Tôi sẽ luôn bám theo để bảo vệ cô.” Nghe giọng lạnh lắm, nhưng sao lòng nó thấy ấm áp quá vậy!

    Nó cười. Hắn cười. Đoạn, hắn rời khỏi tấm hiên, đi dưới cơn mưa phùn bàng bạc. Hắn nhìn cái cô gái chạy lăng xăng dưới mưa, lòng nhẹ nhõm. Ngửng mặt lên đón nhận hạt nước lạnh đáp xuống da, hành loạt cảm xúc và dư vị ùa về lòng.

    Hãy yên tâm.

    Tôi sẽ giữ lời hứa với cậu, thay cậu bảo vệ cô ta.

    Nhưng cậu nhất định vẫn phải thương cô ấy, đừng để người khác bước vào trái tim cậu ngoại trừ cô gái này.

    Mưa tí tách…chạm vào làn da…Mưa lướt qua đôi môi đang hé cười…Mưa hòa cùng giọt nước mắt rơi trên gương mặt ai. Gió nhè nhẹ theo mưa hôn lên đôi mắt nó.

    Nước mắt rơi…Nó khóc.

    Nhưng tim nó không đau, cũng không chảy máu. Vết thương mới rồi cũng thành cũ theo thời gian, rồi vết sẹo ấy sẽ mờ nhạt nhanh thôi.


    -The End-​
     
    Quan tâm nhiều
    Bài viết mới

Chia sẻ trang này