Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Kinh Dị Đêm Halloween đẫm máu

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Tích Lịch, 29/10/16.

By Tích Lịch on 29/10/16 lúc 23:20
  1. Tích Lịch

    Tích Lịch Hàn Hàn Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,715
    Điểm thành tích:
    126
    Tên truyện: Đêm Halloween đẫm máu

    Tác Giả: Tích Lịch

    Thể loại: Kinh dị

    Độ dài: Oneshot


    Tình trạng truyện: Hoàn thành.

    Độ tuổi: T

    Cảnh báo:

    - Không spam, không gây war, comment trên 15 từ, tuân thủ luật Đào Viên Trấn.

    - Truyện thuộc thể loại kinh dị khuyến khích tắt đèn đọc đêm khuya đêm Halloween.

    - Truyện không dành cho những ai bị yếu tim, đàn bà đang mang thai và đàn ông đang cho con bú.

    Đôi lời tác giả:

    - Ai thích vào thì cứ đọc cho cái like hay comment nhận xét khích lệ tinh thần tác giả.

    - Tác giả đã hy sinh thời gian đọc truyện, manga, xem anime,... của mình để viết tác phẩm này thế nên mong truyện sẽ nhận được nhiều phản hồi.

    - Khuyến khích chọi đá quăng gạch tác giả hứng hết miễn sao độc giả đừng bơ truyện aka đọc chùa là được rồi.

    - Bí mật lớn nhất của câu chuyện này sở dĩ tác giả muốn des cái banner rùng rợn hơn nhưng lá gan ngoài tầm cho phép..


    [​IMG]
    Chiếc ghế rar được làm bằng gỗ lắc lư giữa căn phòng căn phòng lạnh lẽo hướng nhìn về phía cửa sổ, phía dưới là một cái bóng trải dài trên sàn nhà đầy vẻ tà mị. Xung quanh căn phòng mọi thứ bám đầy bụi bặm, cứ khoảng gần mười hai giờ đêm sóng âm lại bắt đầu hỗn loạn, những tần số không xác định phút chốc đứt gọn. Chiếc radio tự động chuyển kênh liên tiếp, mọi thứ đang chìm trong tĩnh lặng bỗng nhưng vang lên những âm thanh kỳ quái, thậm chứ đồ vật lại chuyển động, chiếc Tivi bật mở liên tục vang lên những tiếng " khè..khè " thật chói tai...
    ...

    Gia đình Adian vừa chuyển đến căn hộ này được một tháng, hiển nhiên họ đã biết chuyện này không lâu sau đó, và nó lại xảy ra mỗi đêm vào thứ sáu hàng tuần nhưng họ không có cách nào để rời khỏi căn hộ.


    Lại phải nói về lúc họ bắt đầu chuyển đến căn hộ cũ kỹ này...

    Đó, là chuyện của một tháng trước.

    Cánh rừng hoang vu không một bóng người qua lại, nơi có căn nhà xơ xác tại chốn hẻo lánh này. Ban đầu nó còn tồi tàn hơn thế nữa nhưng sau vài năm đã được gia đình Adian mua lại với giá rất rẻ tiền. Căn hộ được chỉnh chu, sửa chửa lại toàn bộ. Nhưng cho đến ngày khởi công chỉ sau một đêm, tất cả các hộp nước sơn tường đều mất tích không dấu vết. Mọi người cứ nghĩ đó là kẻ trộm đã đến và lẻn lấy nên không ai quan tâm việc làm này. Cho đến khi...

    Ngày khởi công thứ ba, tất cả các nước sơn xuất hiện trở lại nhưng là đến vật liệu biến mất không dấu vết.. Các công nhân quyết định ở lại giữ vật liệu xây dựng không bị trộm mất. Tối đêm đó, mọi người ngủ im lìm say trong giấc mộng, cư nhiên không ai muốn ngủ cũng phải ngủ nhưng cho đến lúc mười hai giờ đêm đột nhiên bừng tỉnh. Trong cơn mê man, cơ hồ họ nghe thấy âm thanh quái lạ cùng với một bóng lưng của người nào đó từ ngay trước mặt chạy qua thật nhanh, nhanh đến nổi không ai theo dõi kịp.


    Không lâu sau mọi người lại tiếp tục ngủ say.

    Nhưng, vẫn còn một người chưa ngủ lại...

    .
    .
    .

    Ngày khởi công thứ sáu, một công nhân mất tích không rõ lý do, hàng loạt vật liệu xây dựng đều bị cắt xén, phá nát... Về phía cảnh sát cũng không có phản hồi trong chuyện này.


    Ngày khởi công thứ bảy, thi thể của công nhân ấy được phát hiện phía sau cánh cửa... trong căn nhà hoang tàn ấy... Với thi thể biến dạng đang trong tình trạng thối rửa, hàng ngàn vết thương lớn nhỏ không đếm xuể với những con dao gâm sâu vào, bốc mùi tử thi hôi thối như thể đã chết từ lâu ngày.

    Các công nhân sợ hãi định ý hủy hợp đồng nhưng là do cấp trên chỉ thị nên không dám bỏ việc giữa chừng...


    Những ngày khởi công tiếp theo không có gì xảy ra. Thợ công nhân cũng yên tâm phần nào đấy, nỗi lo lắng cũng giảm dần... giảm dần.

    Mọi chuyện điều bình thường, là bình thường đến thật lạ thường.


    Cho đến ngày cuối cùng, việc sửa chữa hoàn tất sớm hơn dự định, gia đình Adian chính thức chuyển vào căn nhà sinh sống.

    .

    Khi màn đêm buông xuống là lúc bóng đen bắt đầu xâm chiếm mọi thứ. Ánh sáng yếu ớt dần lụi tàn, bị che giấu. Chỉ có ánh Trăng là sáng mãi không thôi, không bao giờ lụi tàn nhưng thứ ánh sáng ấy thật yếu ớt. Mặt Trăng không như Mặt Trời, không thể soi sáng hết toàn bộ, đâu đó là nơi thứ ánh sáng yếu ớt này không thể với tới...

    Gần cánh rừng hoang vu, vắng vẻ chỉ lác đác vài hộ dân cư sinh sống. Phía xa xa là một mảng tối tăm, không một ánh đèn nào soi sáng con đường, nhưng căn hộ chìm vào giấc ngủ sớm như thường ngày. Nơi này càng ngủ sớm thì càng tốt. Riêng chỉ mình căn nhà của Adian đèn vẫn còn thắp sáng. Ngày hôm nay bộn bề công việc, đương phải vận chuyển các đồ vậy sang đây, lại là khu đất vừa mới khai hoang vắng vẻ người qua lại nên việc vận chuyển có đôi chút khó khăn. Từ sáng cho đến tôi cả gia đình Adian quần quật bộn bề công việc. Cho đến chiều tối buông xuống, họ mới dừng lại công việc.

    Tít tít tít tít tít...

    Tiếng chuông điện thoại bạn trong phòng khách reo lên. Adian nhanh nhẹn bắt máy.

    - Alo gia đình Adian xin nghe.


    Không hề có tiếng động nào trong đầu dây bên kia. Adian bỗng dưng cảm thấy, một cơn gió lạ lùng lướt qua làm cậu khẽ rùng mình. Adian không nghĩ nhiều, dù gì cậu chỉ mới là đứa trẻ sáu tuổi hơn hẳn cậu không tin trên đời này là có ma quỷ, tất cả chỉ là ngẫu nhiên mà thôi, cậu tự an ủi mình. Đoạn, Adian hỏi lại lần nữa.

    - Cho hỏi đầu dây bên kia là... ?

    Quái lạ, vẫn không có tiếng phản hồi nhưng lại là một âm thanh không xác định của chiếc Radio từ đầu dây bên kia vọng qua.

    Rộp, tút tút tút tút tút...


    Đầu dây bên kia tắt máy mà không một tiếng trả lời. Adian bực bội gác máy xuống. Cú gọi này tưởng chừng đơn giản qua chỉ là một trò đùa của ai đó.

    Tít tít tít tít tít...

    Khi định rời khỏi, chiếc điện thoại bàn lại vang lên lần nữa. Khẽ giật mình Adian có một cảm giác sợ hãi nào đó đang lấn át trái tim cậu. Vầng trán toát mồ hôi, nhiệt độ cơ thể cậu bỗng chốc giảm xuống. Chiếc điện thoại đã được sử dụng qua nhiều năm nhưng sau hôm nay, bất giác, cậu lại cảm thấy tiếng chuông này làm cậu tưởng chừng như... một khóc tiếng thét của ai đó trong cơn đau khổ.

    Phải, thật giống, nó rất giống như...


    Adian sợ hãi, nhưng cậu vẫn bắt máy lên một lần nữa. Ngộ nhỡ là công việc quan trọng của bố mẹ cậu, không bắt máy sẽ gây khó khăn cho hai người nên tốt nhất cậu nghĩ cậu vẫn nên bắt máy nghe thêm một lần nữa, nếu lần này vẫn không có tiếng phản hồi cậu sẽ nói chuyện này với cha mẹ cậu, đó có lẽ là cách giải quyết tốt nhất.

    Sau khi bắt máy, Adian cơ hồ không dám nói lên thành lời, đôi môi mềm mại khẽ run bần bật... vì lạnh.

    - Alo, cho hỏi có phải là gia đình Adian không ạ ?

    Có tiếng nói ! Adian mừng thầm, có cảm giác đã bớt lo lắng hơn. Cậu đáp lại.

    - Vâng ạ, cháu là Adian.

    - Ra là Adian đấy sao. Có thể cho bác nói chuyện với Rechal ( bố Adian ) cháu một chút được không ?

    - Vâng ạ, bác đợi xíu.

    Adian mừng rỡ chạy nhanh báo cho cha mình.


    .

    Cuộc nói chuyện của hai người họ thật lâu. Khi Adian vào phòng khách, cậu nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của bố mình. Có lẽ chuyện gì đó đã xảy ra. Adian không nghĩ nhiều, chắc đó chỉ là công việc. Cậu ngồi vào chiếc ghế sofa còn đang lạnh, bật Tivi lên. Trước màn hình đang là một kênh tin tức đang phát. Phát thanh viên chương trình gương mặt xanh xao, giọng đọc run run về bản tin tức.


    - Sáng nay, một vụ thảm sát đã xảy xa. Nạn nhân là các công nhân trong công ty X. Tại hiện trường, cảnh sát phát hiện thi thể họ biến dạng cùng với hàng ngàn vết dao găm xuống cơ thể, hung thủ không để lại bất kỳ chứng cứ nào. Hiện tại các cảnh sát vẫn đang...

    Tivi bỗng dưng chuyển kênh. Hóa ra là bố của Adian đã chỉnh công tắt.

    - Đã khuya rồi con nên ngủ đi.

    Adian cảm thấy sợ hãi điều đó, bố chưa bao giờ lớn tiếng với cậu cả. Gương mặt của Rechal khá nghiêm trọng, biết là bố mình tâm trạng không tốt, Adian vội vã trở về phòng ngủ.


    Chờ khi Adian đi, Rechal khẽ thở dài, vội vã bật lại kênh tin tức. May thật, tin tức ấy vẫn còn. Rechal căng thẳng đầy lo lắng, anh chăm chú theo dõi chương trình. Những tấm hình ảnh của hiện trường đang được phát lên, Rechal cảm thấy thật giống, thật giống với thi thể cậu công nhân lần trước. Chắc hẳn hung thủ là cùng một người. Nghĩ lại khi Jero gọi điện báo lại, ông vẫn cho đó là trò đùa của cậu ấy nhưng khi nghe thấy giọng nói nghiêm túc không có phần nào là đùa giỡn, anh bắt đầu cảm thấy không ổn.

    Vội tắt kênh tin tức, ông thúc giục mọi người đi ngủ. Phải, biết ít còn tốt hơn biết nhiều, ngày mai ông hết thảy sẽ điều tra mọi thứ. Ông nhất định sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến gia đình của mình. Dù có hy sinh mạng sống, ông nhất định phải cho gia đình một cuộc sống yên ổn...

    Ông không hiểu vì sao ông lại tự nhủ với bản thân mình như vậy.

    Căn nhà duy nhất còn sáng bên bìa khu rừng, cuối cùng cũng bị màn đêm nuốt chửng.


    Gian nhà im ắng không một tiếng động, tiếng con trùng vì sao mà không hát câu hò đêm. Chỉ có thể nghe tiếng bước chân của ai đó quanh căn nhà. Chiếc ghế Rar được làm bằng gỗ lắc lư ngay giữa phòng đọc sách. Nhanh dần, nhanh dần... Có thể nhìn thấy một thân ảnh với cái bóng chảy dài trên sàn nhà. Mái tóc dài chấm nên nền nhà lạnh lẽo, khẽ tung bay trong gió. Cửa sổ đã mở từ khi nào...
    " Lạnh thật nha."

    " Không sao. Vì đã có cha và mẹ ở đây rồi. "

    Cô gái nhỏ mở cửa phòng với nụ cười trên môi. Đôi mắt trong veo ngần ngận nước bị mái tóc dài che mất. Làn da, gương mặt trắng bệnh không hề có sức sống. Bộ đồ ngủ rách rưới bụi bẩm...

    Tít tít tít tí tít...

    Tít tít tít tí tít...

    Tít tít tít tí tít...

    Tiếng chuông điện thoại bàn reo lên.

    Không ai nghe thấy,


    Tất cả đều đắm chìm trong giấc mơ ngọt ngào.

    Tiếng chuông điện thoại bàn cứ reo,

    Cơ hồ là một đoạn thẳng không bao giờ có hồi kết...

    Đêm nay đã là ba mươi tháng mười.
    .
    .

    .
    .

    Sáng ngày hôm sau, ánh nắng Mặt Trời mềm mại vội giục giã mọi người thức dậy. Adian cuốn mình trong chiếc chăn ấm không muốn rời khỏi giường. Hôm nay là ngày thứ hai rồi... Phải rồi cậu đã hứa với đám bạn hôm nay sẽ.. sẽ... tổ chức tiệc Halloween a ! Thật thì cậu đã hứa vào tháng trước rồi nhưng bây giờ lại quên mất. Adian vội vã rời khỏi giường nhưng khi đặt chân xuống nền sàn cậu đã trượt chân ngã. Sàn nhà lạnh nhưng tại sao lại rất trơn láng, hình như có chất gì đó nhấm nháp trên sàn nhà.

    Cậu quét mắt vào gầm giường...

    Không có thứ gì cả.


    Chắc hẳn là do cậu tự dọa mình.. Phải, chắc chắn là vậy...

    Cơn háo hức chợt ùa về, Adian ngày càng hóng trông màn đêm buông xuống. Đây là lần đầu cậu được tổ chức tiệc tại nhà như vậy, phải làm mọi thứ thật chu đáo, sàn nhà thì có thể lau lại chứ không thể để bạn bè trượt ngã như cậu được.

    Đoạn, cậu vội vã thay đồng phục rồi chạy xuống phòng khách dùng bữa sáng với gia đình.

    Nhận lấy phần thức ăn, Adian ngồi vào ghế của mình, cậu loay hoay nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng của Rechal đâu. Chắc có lẽ ông ấy bận việc đột xuất nên đã rời nhà sớm. Chuyện Rechal không có mặt trong bữa ăn sáng là chuyện không mấy lạ thường, nhưng không hiểu sao Adian cảm thấy lo lắng về viêc này.

    Cứ như đang nuối tiếc một vật nào đó... đã rời xa.

    .
    .
    .
    .
    .


    Rechal đã vội vã ra ngoài từ sáng sớm tinh mơ. Một mình ông trên con đường vắng này cơ hồ có chút sợ hãi. Nhưng sự sợ hãi không thể nào lấn áp được tình cảm của một người đàn ông giành cho gia đình mình. Ông tăng tốc độ chiếc xe, phải thật nhanh để đến đồn cảnh sát. Ông, muốn tìm rõ nguyên nhân để chắc chắn rằng điều đó không ảnh hưởng đến gia đình của ông.

    BỘP

    Trước mui xe, một vật nào đó vừa rơi xuống.

    Chiếc xe loạng choạng mất phương hướng.


    Đôi đồng tử mở to, nỗi ngạc nhiên không sao tả nỗi.
    " Cha à, sao lại tàn nhẫn với đứa con gái này như vậy ? "

    Phản chiếu trong đôi mắt Rechal là thân ảnh của một cô bé đang cố sức bám lấy mui xe.


    Gương mặt thật quen...

    Thật giống với... đứa trẻ năm ấy.

    .
    .
    .


    - Xin lỗi nhưng chỉ có thể giữ lại một đứa, ông hãy quyết định nhanh nếu không tính mạng của cả ba sẽ không giữ lại được.

    - Giữ lại mẹ nó và... đứa bé trai.

    .

    Ca phẫu thuật lấy đứa bé ra khỏi cơ thể của ngời mẹ nhưng chỉ có hai quyền chọn lựa. Thứ nhất là giữ lại người mẹ, một trong hai đứa con phải từ bỏ giữa lại. Thứ hai, cả ba đều chết.

    Ông đã chọn giữ lại đứa bé trai và người mẹ nó.

    " Xin lỗi con, Edien."

    .
    .
    .

    Edian đang cố bám lấy mui xe, lực gió mạnh làm nó chóng ngã. Nhưng không nó không bỏ cuộc. Mái tóc của nó rối tung che đi lớp kính, kèm theo là hốc mắt đen rõ sâu chứa đầy nỗi oán hận đang hướng về phía Rechal.

    Toang !!

    Edien tay thọc vào chiếc kính chắn gió làm nó vỡ tung ra, một vào mảnh đâm vào Rechal làm ông đau đớn. Nó cố gắng vươn tay nắm lấy đầu ông nhưng sau vẫn không thể với tới được.

    Rechal cố lái xe thật nhanh để thoát khỏi nó nhưng bằng cách nào thì nó vẫn cứ bám im lìm trên mui xe. Bất lực, ông hướng xe bào bên lề đường, cố ý đâm vào một gốc cây lớn bên đó. Duy nhất chỉ còn cách đó để thoát khỏi con bé.

    Một là nó chết.

    Hai là ông chết, gia đình ông chết.


    Chỉ có một con đường bắt buộc phải chọn lựa.

    Hiển nhiên nó bị đâm sầm vào gốc cây, thứ chất nhờn ma quái không màu trào ra từ miệng nó. Không để nó sống, ông lại một lần đâm vào người nó.

    Đau, đau lắm. Nhưng nó không thốt lên. Chỉ có thể hé mở đôi mắt mà nhìn bóng lưng ông đang dần khuất xa.

    Một nụ cười biến dị hiện lên trên gương mặt tái mét kia. Một nụ cười đầy thỏa mãn...

    .


    Rechal phóng xe nhanh đến đồn cảnh sát. Quái lạ, sao hôm nay trên đường ông lại không thấy bóng dáng của mọi người trong con phố này đâu cả, đặc biệt hôm nay lại là ngày thứ hai, ngày đầu tuần hẳn sẽ thấy nhiều người chứ nhưng sao lại là hôm nay, một người cũng không thấy. Rechal có đôi chút thắc mắc về điều này nhưng vẫn là tính mạng của gia đình ông quan trọng hơn nên ông không tiện suy nghĩ hay tò mò thêm bất cứ điều gì về việc này nữa, hẳn là mọi người đều bận việc nên không thấy trên đường phố.

    Phía trước mắt là đồn cảnh sát, Rechal mở tốc độ xe càng cao, ít ra là đến càng sớm càng tốt. Ông nghĩ ông nên báo cho cảnh sát biết về... chuyện đó.

    Dừng xe lại, Rechal gấp gáp mở cửa xe, vội vã tiến vào đồn cảnh sát. Len lỏi trên từng bậc cầu thang, tâm trạng ông bấy giờ như lửa đốt. Sau khi tìm các dãy phòng nhưng Rechal chẳng tìm thấy một ai, chả lẽ hôm nay tất cả cảnh sát đều nghỉ phép hết à ? Không thể nào, nay lại là thứ hai đầu tuần, cảnh sát không thể nào bỏ việc được. Rechal cố tìm kỹ càng trong từng căn phòng, cất tiếng gọi nhưng vẫn không nghe thấy câu trả lời.

    Rechal dường như giẫm phải thứ gì đó, ông cảm thấy nền nhà trơn nhớt, mém chút là ông bị ngã nhưng thứ chất nhầy nhụa này thật giống với... thứ chất nhờn đó trên người của nó. Không hay rồi, chắc chắn ở đây đã xảy ra chuyện gì đó. Thật tiếc, ông đã trễ một bước. Nếu ở đây như vậy thì người dân trong thành phố.. họ đã ra sao ?

    Một cảm giác phút chốc kéo Rechal về thực tại trong mớ suy nghĩ kia.

    Đỏ... màu đỏ... Một dòng suối máu đang chảy về phía ông... ngay lại căn phòng mà ông đang đứng trước. Nhìn qua khe hở, một ngón tay biến dạng thọc ra ngoài... Thật kinh tởm. Mùi máu và mùi thịt người xộc vào mũi ông làm ông cảm thấy muốn buồn nôn.

    .

    RẦM RẦM

    Chiếc xe ô Roll - Royce lao thẳng về phía trước, chạy trên con đường sỏi đá gồ ghề. Nhanh... nhanh hơn nữa... Phải nhanh hơn nữa. Rechal phóng hết tốc độ của chiếc xe, tốc độ còn chưa đủ, hết thảy ông phải về nhà kịp thời trước khi ... nó.. làm gì với vợ và đứa con trai của ông.

    Con đường quen thuộc trải dài trước mắt, con đường đi về nhà.

    Rechal run rẩy tay nhanh chóng vớ lấy tay nắm mở cửa. Ông không dám mở nó, ông sợ, ông sợ sẽ gặp phải chuyện không hay sẽ xảy ra. Ông không muốn phải xa vợ ông, không muốn gia đình ông chia ly. Ông hết sức tạ lỗi với con bé Edian nhưng liệu con bé có tha thứ cho quyết định của ông không ? Đã sáu - bảy năm rồi không lẽ con bé vẫn ôm lấy mối hận thù này ?

    Cạch

    - À, Rechal, anh về rồi ~

    Phía trước mặt Rechal là một người phụ nữ toát lên vẻ đẹp hiền hậu, bà mỉm cười chào Rechal. Rechal, ông muốn khóc, thật sự muốn đau nhưng cũng thật hạnh phúc. May quá, vợ ông vẫn còn, gia đình ông vẫn còn. Chắc hẳn con bé đã thấu hiểu được ông. Chắc hẳn con bé đã đồng ý và tha thứ... Ông không thể kìm lòng được nữa. T
    ừng dòng lệ mặn màn lăn dài trên gương mặt gầy guộc, ông ôm lấy vợ mình. Thật ấm áp, hẳn là kiếp trước ông đã tích đức nhiều lắm nên mới có được một gia đình hạnh phúc đến nhường này.

    .

    Đêm đến, cả khu phố nhộn nhịp, tưng bừng chào đón đêm Halloween. Riêng tại bên kia xứ sở, lại là một khu rừng âm u, lác đác chỉ vài cái nhà, im lìm trong màn đêm tựa hồ như chưa bao giờ thức dậy. Đoàn xe Adian vừa từ thành phố trở về nhà, thoáng hồ cảm thấy nơi này thật rùng rợn và ma quái. Adian cùng đám bạn khép mình lại với nhau để giảm bớt đi nỗi lo âu đang nảy nở trong lòng. Nếu như được chọn lại, chắc chắn Adian sẽ hết mực ngăn cản cha mẹ lại.

    Chiếc xe dừng lại ngay tại nhà của Adian, thật nổi bật ở nơi hẻo lánh này, có phần ấm áp, nhộn nhịp hơn chứ không mù mịt và u ám như cánh rừng cùng với những căn nhà phía xa xa kia. Đám trẻ từ trong chiếc xe như đang vỡ òa, náo nức mà chạy ra ngoài. Thật lung linh, thật lộng lẫy, không ngờ nơi ở của Adian lại được trang trí đẹp đến vậy, chắc phải rất tốn rất nhiều công sức và tâm quyết.

    - Dì ơi, Trick or Treat ?

    - Chào mừng các cháu đến chơi. Đương nhiên là Treat rồi, mau vào đây ta cho kẹo nào ~

    Đứng trước cánh cửa vẫn là mẹ của Adian dịu dàng như ngày nào. Lũ trẻ vội chạy đến chào hỏi mẹ của Adian rồi theo đó mà vào nhà.
    Nhìn bóng lưng của bọn trẻ, Rechal cảm thấy có chút tiếc nuối và ủy khuất, cư nhiên không biết vì sao. Ông mở cửa định vào trong lái xe vào nhà nhưng... Đối diện ông là một đứa trẻ tóc tai rối bù, cơ thể ướt ẩm, chiếc áo ngủ rộng thùng thình đã quá cũ kỹ.

    Cười. Nó chỉ biết cười.

    " Trick or Treat ? "
    .

    Trên căn phòng lầu hai, lũ trẻ hớn hở chuyện trò cùng nhau, dường như sự sợ hãi trong lòng bọn chúng đã được xua tan đi bởi những tiếng cười và sự đầy ấp tình thương ấm áp dưới mái nhà này. Nhận thấy bánh, kẹo trong đĩa ăn đã hết Adian chủ động đi lấy thêm. Bản thân là chủ nhà mà để bạn bè đi lấy cũng hơi phiền cho họ, chi bằng tự mình đi lấy Adian nghĩ sẽ bớt việc phàn nàn hơn với cả đây là nhà mới, họ là lần đầu đến đây cũng chưa quen vị trí từng phòng.

    Lụp cụp... Vụt...

    Đèn đột nhiên tắt, cả khu mất điện, tất cả mọi thứ chìm vào bóng tối. Áng mây đen che mờ đi bóng trăng đang sáng soi giữa bầu trời mịt mù. Cơ hồ có gió lạnh luồng qua bật tung cửa sổ thoáng. Tấm rèm cửa phấp phơ phía trước một gương mặt đang mỉm cười bên ngoài cửa sổ nhìn vào. Gương mặt đẫm màu máu đỏ, hốc mắt sâu rộng lộ vẻ căm hờn, phẫn nộ...

    - Á!!!!!!!!!!!!!!!!

    Tiếng kêu thảm thiết của đám bạn Adian trên tầng hai vọng xuống. Đĩa bánh kẹo rơi xuống trong vô thức, Adian cảm thấy khiếp sợ. Chuyện gì đó đã xảy ra. Adian vội cất tiếng gọi nhưng bị ai đó che miệng lại khiến cho Adian càng thêm hoảng loạn. Hơi ấm này, mùi hương này, hẳn chỉ có mẹ của Adian mà thôi. Adian có hơi bình tĩnh lại, nhưng đôi đồng từ không khỏi chao đảo, co giãn ra nhìn xung quanh trong màn đêm, thật khó để có thể phân biệt và nhìn rõ được mọi thứ.

    " Ahaha... "

    Tiếng cười của nó vang lên. Chắc hẳn nó cảm thấy rất thỏa mãn về việc làm này lắm. Tay trái nó cầm theo cái đầu của Rechal bị móc mai mắt ra, trong hốc mắt vẫn còn rướm máu rất nhiều. Tay phải nó là cầm theo một thứ, phải đó không phải dao mà chính là chiếc rìu sắc lẹm. Nó đã mơ ước, đã mơ ước sẽ có ngày này xảy ra. Và, ước nguyện của nó suốt sáu năm nay mà nó đã trông ngóng cuối cùng cũng sắp thành sự thật, chỉ một bước nữa thôi, một bước nữa thôi mọi chuyện sẽ đi đến kết cục của nó. Nó bóp nát hai mắt của Rechal thành nhầy nhụa, nó cất tiếng trong vui sướng như một kẻ bệnh hoạn. Trò chơi này, nó sẽ là vai chính.
    " Mom, anh hai, người đang ở đâu ? "

    .

    Vụt... vụt...

    Đèn bắt đầu sáng trở lại nhưng lại chớp tắt vô định làm cho mẹ Adian run rẫy đứng không vững vàng mà tựa vào gốc tường kế bên. Adian nép mình vào người mẹ, lòng thầm cầu nguyện mọi chuyện sẽ yên ổn và đi theo chiều hướng tốt đẹp... Cô bé tên Edien, nó đã từng nghe mọi người nhắc đến chuyện này. Con bé là đứa em gái song sinh của Adian đã mất từ khi vừa chào đời. Ngoài chuyện đó ra nó còn không biết còn có một sự thật đằng sau được ẩn giấu.
    Đứa trẻ vô tội tiềm tòi vô thức trong mãnh ký ức còn sót lại.
    " Aha tìm được rồi, chú chuột nhỏ bé ạ. "
    Nghe thấy tiếng nói vang vọng bên tai. Mẹ Adian không cảm thấy ngạc nhiên cho lắm về sự xuất hiện của nó. Chuyện này bà đã nghe Rechal kể về vụ việc nhưng bà không nghĩ nó lại đến sớm đến như vậy, mọi chuyện chỉ vừa mới biết từ ngày hôm qua. Gương mặt này sao bà có thể quên được chứ ? Dù gì thì nó cũng đã từng là con của bà. Có điều, tại sao nó lại trở nên tàn nhẫn, độc ác đến như vậy, cả cha nó mà nó cũng giết cho được hơn hết lại không để cho Rechal được toàn thây mà lại thái nhuyễn nó ra thành từng mảnh. Khi nhìn thấy cảnh tượng đó qua cửa sổ nhà bếp, bà bỗng dưng chết lặng mặc dù bà đã biết cái ngày này là không thể tránh được nữa rồi. Nó về đây, là để báo thù.

    Bà ôm chặt lấy đứa con của mình. Miệng van xin Edien đừng ra tay với con trai của bà. Edien chỉ cười khẩy một cái, trừng trừng vào hai mẹ con Adian. Adian là con trai của bà, vậy còn nó là gì ? Nó tàn bạo quăng cái đầu của Rechal vào hai người và bắt đầu vung rìu lên, híp mắt cười thỏa mãn nhưng có lẽ nó không...

    " Cuối cùng chúng ta đã gặp lại nhau rồi. "

    " Nên tổ chức tiệc mừng đi nha. "


    [​IMG]

    Bên trong nụ cười ma quái đó... chất chứa đầy nỗi buồn và cô đơn quạnh hiu ...
    của một đứa bé gái trong suốt sáu năm qua
    End.
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Chỉnh sửa cuối: 1/11/16
An Tình
"Cuộc truy đuổi của những thiên thần,
Chạy trốn đi hỡi những đứa con đầy tội lỗi."
- Thập tự chinh -

- PHÍA CHÂN TRỜI THẾ GIỚI HỖN ĐỘN -

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Tích Lịch, 29/10/16.

    1. Bố Con Sói
      Bố Con Sói
      Mở hàng truyện mới!
      Truyện có bỏ nhiều tâm huyết nghiên cứu có khác. Đọc cảm thấy khá chất lượng đấy em. Với anh thì đọc đoạn đầu thấy ghê hơn là đoạn sau của truyện. Vì tình tiết phía sau kiểu như nó cũng khá tiếp diễn theo các bộ ma quỷ khác rồi.
      Đọc truyện của em lần đầu tiên và cũng có ấn tượng khá tốt. Cố gắng phát huy cho những bộ tiếp theo nhé! Lưu ý lỗi chính tả để độc giả đọc không bị khó chịu.
      Như vậy đã, có gì nữa không thì phải chờ truyện tiếp theo của em. ;laluot2
      Tích Lịch and Dreamer like this.
    2. Lazy Libra
      Lazy Libra
      À nhô! Chúc mừng truyện đã qua kiểm duyệt nga! :3
      Truyện của cô nhìn chung thì rất hay, rất thích hợp để đem ra doạ người vào đêm Halloween :))
      Cơ mà lỗi cũng không ít ._.


      => Một đứa trẻ thường thì sẽ tin và sợ ma quỷ hơn hẳn người lớn chứ!? Sao cô lại nói thằng nhỏ mới 6 tuổi nên là không nghĩ nhiều về mấy chuyện hoàn toàn có thể làm cho trẻ con khóc thét lên này? :v

      => Theo con mắt của tôi thì nó lặp từ ._. Nhưng mà tôi thích câu này a :3

      => Tiếp tục lặp từ, theo tôi thì cô nên ghi là "cơ thể người mẹ".

      => Buồn nôn đã là muốn nôn aka mắc ói rồi, không cần phải thêm chữ "muốn" phía trước đâu.

      => Lặp từ ở cụm cuối.
      Trong đây có đôi chỗ tôi chỉ ra mà không sửa, là vì tôi nghĩ nó rất đơn giản, cô có thể tự hiểu :3
      Có vài chỗ tôi để dấu "?" là những phần tôi không hiểu rõ ._.
      Với lại, trên đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi, cô không vừa lòng thì cứ nói :)
      Chúc truyện cô đông khách :3
      P/s:
      Hãy đi đặt hàng PR để quảng bá truyện nào :))
      Tích Lịch thích bài này.
    3. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Cảm ơn anh đã đọc và ủng hộ truyện ạ ~ Thật ra về đoạn đầu em viết có chú tâm nhất còn mấy đoạn gần kết vì vội quá nên em nghĩ sau thì viết như vậy,khi đó cũng khuya rồi nên viết xong em quăng thẳng lên đây luôn mà không có soát loại ạ ;laluot9Thành thật xin lỗi rất nhiều ạ. Nếu có lần sau em sẽ không ẩu tả nữa ;laluot10

      Thật ra đến đoạn người cha về nhà sau sao đó em định miêu tả phần kinh dị rồi cho kết luôn nhưng lại cảm thấy như vạy có hơi quen thuộc và thời gian không hợp lý cho lắm, cứ thế em lại vắt não kéo dài ra và chất lượng em cảm thấy chất lượng cũng sụt hẳn ra. Thật ra em có, chút không hài lòng với tình tiết và đoạn miêu tả khúc tiệc trở về sao cho lắm nhưng sợ không kịp ngày nên em nghĩ sao quăng vậy ;laluot7

      Ngại quá thật ra lúc viết thấy ngay giờ cũng gần linh nên tôi quăng lên đây luôn chứ không có soát lại nữa, cái tội ẩu tả khó chừa đây ;laluot7Bí mật với cô là lần đầu tiên tôi viết truyện kinh dị mà còn viết ngay buổi tối nữa tự dưng tôi cảm thấy là gan mình thật lớn ;laluot1Thật thì mấy cái trên cũng cảm ơn đã soát lỗi dùm chứ không thì lẽ tôi cũng không biết nhiều đến như vậy, đáng ra sáng nay định đi soát mà nhà cúp điện nguyên buổi, max nhọ :v Thật ra tôi bị lậm giọng văn truyện convert nên giọng văn của tôi nó khó hiểu đến vậy. Về chấm hỏi đầu thật ra từ phần người cha đang đến đồn và trở về hết là tôi viết ẩu trong tối qua, vì sợ đăng không kịp ngày. Về chấm hỏi đầu là do tôi vừa suy nghĩ tạo dựng tình tiết, nghĩ sao thì viết vậy, thật ra cũng thấy câu đó hơi kỳ khó hiểu nhưng thấy hay cứ thế để lại ;laluot1 Nghĩa của nó tức là đang nói rằng Adian đang cố lục lọi ký ức mơ hồ của mình đến cả cậu cũng không nhận ra. Về chuyện con nít không sợ ma ở đây là do ta xây dựng tính cách nhân vật đó mà, bởi vì em ấy không tin ma cỏ là có thặc qua lời của cha mẹ mình. Còn dấu chấm hỏi thứ hai là do gấp quá không kịp xem lại nên quăng lên luôn, thặc ra là nó bị thiếu từ.
      Cảm ơn cô đã đọc và theo dõi truyện ~
      Về chuyện PR tôi định sửa lại lỗi xong rồi mới đi đăng ký.
      Chỉnh sửa cuối: 30/10/16
    4. Alice Ai
      Alice Ai
      Truyện tiền bối viết hay cực, đối với người mới như em đây thì không có chỗ nào phải chê. Kể xen lẫn với tả tạo nên một phong cách văn phong độc đáo thu hút người đọc, tình tiết hấp dẫn ly kỳ , tạo ra cảm giác gây cấn cho người đọc.... Nói chung là em cực thích truyện, càng thích hơn khi nó được đăng vào cận kề ngày Halloween
      Tích Lịch thích bài này.
    5. Mãn Mãn
      Mãn Mãn
      Nội dung hấp dẫn, một số chỗ rất dễ khiến người khác sởn gai ốc. Nhưng mà Lịch nài, lỗi chính tả của Lịch hơi nhiều, thỉnh thoảng có vài câu không liên kết với nhau lắm. Cố gắng "gọt giũa" văn phong một chút là Lịch sẽ có một tác phẩm hoàn hảo :3

      P/s: Mị chỉ có thể nhận xét được từng ấy thuôi =3=
      Tích Lịch thích bài này.

Chia sẻ trang này