Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Diễn viên

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Hãy chà đạp Hập đi, 20/12/17.

By Hãy chà đạp Hập đi on 20/12/17 lúc 18:37
  1. Hãy chà đạp Hập đi

    Hãy chà đạp Hập đi ~ Bông cúc nhỏ của Ed ~ Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    518
    Đã được thích:
    1,117
    Điểm thành tích:
    2,479
    [​IMG]

    Tên truyện: Diễn viên


    Tác giả: Hập

    Thể loại: ngược, daily-life,...

    Rating: T

    Notes:
    • Đau lòng quá man ~ Tui phát hiện ra tui rất thích viết chủ nam :v
    • Là tình êu của tui dành cho Tiết Chi Khiêm :v mọi người quăng nhẹ nhàng kẻo vỡ cửa kính.


    | Ngày thứ 2 |



    Tôi mệt mỏi gõ từng con chữ lách cách, cảm thấy thời gian trôi thật là chậm. Những con số thống kê chẳng bao giờ là dễ chịu cả. Ngoại trừ việc nó làm cho mình buồn ngủ ra.

    Có tiếng mở cửa. Em bước vào, nhẹ như mèo, từ từ di chuyển ra sau lưng tôi. Tay em dịu dàng vòng qua cổ tôi, và giọng nói em dịu dàng vang lên một âm thanh dễ chịu.

    "Nhớ em không?"

    Tôi mỉm cười, kéo hai bàn tay em ủ trong tay mình. Trong giọng nói ẩn chứa chút dịu dàng.

    "Có. Anh nhớ em."

    Tay em cứng ngắc. Em rụt người về phía đằng sau. Khóe miệng tôi vừa nhếch lên liền hạ xuống.

    "Sao vậy?"

    "Anh nói là anh nhớ em..."

    Cho dù có dùng cả cuộc đời mình đánh cược, tôi cũng không thể hiểu câu nói ấy sai ở đâu.

    "...lẽ ra anh phải nói anh nhớ mình hơn chứ, sau đó em sẽ đánh anh một cái, chúng ta rượt nhau quanh phòng..."

    Tôi thấy cổ họng mình nghẹn đắng.

    Còn em, nói ra một chuỗi từ ngữ vô vị xong liền ngơ ngác trở về phòng.


    | Ngày thứ 5 |

    Tôi ngồi trên chiếc ghế trúc ngoài hiên nhà, tay cầm theo cuốn tiểu thuyết lịch sử dày cộp. Mùa thu sắp đến, nắng dịu dàng lướt qua tán cây xanh tạo thành những vệt màu dễ chịu. Tiết trời thoải mái thoáng đãng - còn gì tốt hơn bằng việc thưởng thụ chút không khí ngoài trời?

    Em mở cửa, nhón chân tiến tới trước mặt tôi, chìa ra một chiếc kẹp tóc xanh.

    Tôi đoán, có lẽ em muốn tôi kẹp lên tóc em?

    "Thấp xuống một chút."

    Em ngồi bệt xuống nền đất, hấp háy mắt nhìn tôi. Tôi khẽ gạt những lọn tóc mai của em sang bên trái, luồn một phần kẹp xuống phía dưới.

    "Xong rồi."

    Em giơ tay lên, chạm vào phần tóc đã được kẹp gọn ghẽ, vẻ mặt mất mát hiện rõ.

    Tậm trạng tôi bây giờ, vừa đau đớn, vừa căng thẳng.

    "Anh lẽ ra phải kẹp tóc lung tung chọc em chứ..."

    Em chán nản kéo chiếc kẹp xuống, lầm lũi quay lại phòng.

    Tôi thở dài.

    Cuốn sách dày cộp tôi cũng chẳng còn hứng thú. Cốc cafe dường như đã nguội lạnh.

    Tâm tình chẳng hề tốt đẹp.


    | Ngày thứ 10 |

    Tôi đem cốc sữa ấm đến cửa phòng em.

    “Heo nhỏ. Ra nhận hàng!”

    Em mở cửa, nheo mắt nhìn tôi cười.

    Tôi đặt cốc sữa lên đầu em, mặc em la oai oái.

    “Nóng chết em!”

    “Đâu có trọc đâu, toàn tóc là tóc sao nóng được?”

    “Kệ xác anh!” – Em làm mặt quỷ với tôi, đóng cửa lại.

    Tôi ngây ngẩn đứng bên ngoài, thu lại nụ cười vừa rồi.

    Em chưa bao giờ đối xử với tôi được như vậy.

    Anh ta thật may mắn.


    | Ngày thứ 12 |

    Như thường lệ, sau khi đem cho em một cốc sữa nóng, tôi quay trở lại bếp làm đồ ăn sáng.

    Đang gọt rau củ, đột nhiên có tiếng động làm tôi chú ý. Tôi hơi ngẩng lên, phát hiện có bàn tay bé bé xinh xinh co ngón cái, ngón không tên và ngón út lại, chỉ chừa ra ngón trỏ và ngón giữa, giống như đôi chân người.

    Em lại đang bày trò gì đây?

    “Trời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm nắng…”

    Hai ngón tay di chuyển trên mặt bàn, lắc la lắc lư. Tôi vươn người, chụp lấy “con thỏ”.

    “Nghịch quá nha!”

    Em bật dậy, cười khúc khích.

    “Mặt anh bí xị nãy giờ. Chọc cho anh vui chút thôi.”

    “Có tin anh hầm toàn cà rốt lên cho em ăn không?”

    Em lật đật chạy qua sau lưng tôi, vòng tay ôm lấy tôi.

    “Xin nhỗi ~”

    Tôi thở dài, xoay người ra đằng sau, chọt lét em.

    “Ha ha ha, đừng...nhột chết em ~ Á!”

    Tôi và em rượt đuổi nhau xung quanh bếp. Nắng chiếu qua cửa kính trong suốt, chiếu vàng cả một mảnh sàn đá hoa.

    Có lẽ sẽ là như thế. Có lẽ phải như thế.

    Nhưng tôi không làm được. Tôi không phải anh ta. Không phải người đàn ông trong kí ức của em.

    Vì vậy, tôi buông tha, tiếp tục công việc của mình.

    Mà em, cũng cảm nhận được chút gì đó, lặng lẽ rời đi.


    | Ngày thứ 16 |

    Trên đường về, tôi tạt vào siêu thị mua một cân táo tây.

    Đơn giản, em nói em thích ăn táo.

    Tôi đem những quả táo đỏ mọng rửa lại một lần nữa. Chợt có vòng tay ôm lấy tôi từ sau lưng. Gượng gạo.

    "Anh về rồi à?"

    Tôi không trả lời. Bởi đây là một câu hỏi không cần đáp.

    "Em ra ngoài trước." - Hơi ấm rời đi nhanh chóng cũng như lúc nó đến.

    "Cẩn thận té dập mặt, sẽ không ai lấy em đâu."- Tôi dùng giọng điệu đểu cáng nhất của mình để nói, đổi lại là một tiếng cười thoải mái từ em.

    Lời thoại như vậy, đã sớm quen.

    Tôi đem đĩa táo ra ngoài. Em ngồi góc phải của sofa, lười biếng nghịch điều khiển trên tay, chuyển kênh liên tục. Tôi đăt đĩa táo xuống giữa bàn, ngồi xuống góc trái, cầm lấy một quả táo săm soi đủ kiểu rồi cắn một miếng.

    Bên kia, dường như đã tìm thấy kênh mình yêu thích, em quăng điều khiển sang mọt bên, quay người về phía tôi, chìa hai bàn tay ra kề sát nhau.

    "Cho em đi!"

    Tôi nghiêng người, nhẹ nhàng đặt trái táo vào giữa hay bàn tay. Nhưng độ nghiêng của tay quá lớn, quả táo nặng lăn đè lên những ngón tay thanh mảng rời rạc vô lực của em, rơi xuống đất.

    Tôi ngước nhìn, thấy đôi mắt em tràn ngập nỗi đau.

    Hóa ra, tôi vẫn làm sai.

    Lần này, không để tôi nói câu nào, em lặng lẽ bỏ về phòng

    Để lại một mình tôi trong phòng khách, với đĩa hoa quả mới mua, với kênh TV em yêu thích, với quả táo cắn dở lăn lóc trên nền đất.

    Tôi chậm rãi đứng dậy, nhặt lại quả táo kia, trong đầu cũng hồi tưởng lại vài chuyện.

    Hồi tưởng lại khoảnh khắc anh ta đứng ở phía bên kia bàn ném quả táo, còn em ở phía bên này bàn bắt lấy quả táo đó, cười nói vui vẻ.

    Mà tôi lúc đó chỉ ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa, tay cầm tờ báo từ ngày hôm qua, bên cạnh là cốc cafe lạnh ngắt.

    Trong vô thức tôi đã tiến tới phòng bếp. Hướng tới thùng rác, nhấn chân để mở nắp thùng, tôi thô bạo ném trái táo xuống như muốn trút hết tất cả nỗi căm tức.

    Dù tôi có làm gì đi chăng nữa, tôi vẫn chẳng thắng nổi người đã chết.


    | Ngày thứ 19 |

    Buổi tối cuối hè, tiết trời mát mẻ. Em nhàn nhã xem TV giải khuây. Chiều ý em, tôi đem laptop xuống tầng làm việc, để mặc em gối lên chân mình xoay qua xoay lại tìm chỗ thoải mái.

    Trên TV đang chiếu một gameshow trí tuệ, thi thoảng lại thấy em lầm bầm đáp án trong miệng, lúc đúng thì vui cười hớn hở, còn có chút tự đắc, lúc sai thì lại lầm bầm tiếp, rằng rõ là mình nhớ đúng mà, v.v.

    Tôi vừa làm việc vừa ngắm biểu tình thay đổi xoành xoạch của em, vươn tay cầm quả táo trước mặt gặm một miếng.

    "Cho em ~" - Em dời lực chú ý từ TV sang tôi, ánh mắt hấp háy.

    Tôi chậm chậm đưa trái táo trên tay tới gần miệng em, thấy em há ra định cắn thì thu tay lại khiến em cắn hụt, mấy lần như vậy làm em phát cáu, đấm nhẹ vào sườn tôi.

    "Trêu người ta hoài!"

    Tôi cười cười, đưa trái táo đến miệng em. Và lần này không trêu em nữa.

    Tôi đang dần học cách hòa hợp. Nhưng liệu có thể giữ mãi? Hay sẽ vỡ ra như bong bóng xà phòng?


    | Ngày thứ 21 |

    Hạn nghỉ phép của tôi đã hết, bắt buộc phải quay lại với công việc.

    "Ở nhà cẩn thận."- Tôi xoa đầu em, còn em gật đầu.

    Công việc của tôi không tính là nhàn hạ, thường xuyên đi sớm về muộn. Một đống số liệu quay cuồng trước mặt, cộng thêm mấy ngày nghỉ phép nhàn hạ chỉ xử lí mấy thứ cỏn con chứ không trực tiếp đến công ty, hôm nay lại càng bị "hành" cho ác.

    Vì vậy, đến khi tôi đặt chân vào phòng khách, là 8h30 tối.

    Em ngồi thu lu một góc ở sofa. Hai tay ôm chặt lấy chân, áp mặt vào đầu gối. Một hành động thể hiện sự lo lắng và bất an.

    Nghe thấy tiếng động, em vội ngẩng mặt lên nhìn tôi, và trước khi các dây thần kinh của tôi tìm được nổi một câu an ủi, em đã nhào vào lòng tôi, nức nở khóc. Em nói em sợ, em nói tôi về muộn quá, em nói đừng bỏ lại em. Em cầu xin tôi đừng bỏ lại em.

    Tôi cảm thấy có người đang đục khoét trái tim mình. Đau đến không thở nổi.

    Nếu là anh ta, sẽ nói gì?

    "Bỏ em sao nổi. Bỏ em ra đường em lại làm loạn. Anh không thích "gây họa nhân gian" mới vác em về đây đó."

    Em không cười. Em chỉ sửng sốt nhìn tôi, rồi đột ngột đẩy tôi ra, quay người chạy lên tầng.

    Ánh mắt em tràn ngập nỗi đau. Lồng ngực tôi cũng tràn ngập khó chịu.

    Có lẽ anh ta sẽ không cợt nhả như vậy. Có lẽ anh ta sẽ ôm em thật chặt. Có lẽ anh ta sẽ an ủi em, yêu thương, chiều chuộng em, cho em cảm giác an toàn.

    Không phải cợt nhả như thế này.

    Tôi không bao giờ hiểu em, cũng như anh ta.

    Và giá như em biết, lúc tôi thấy em như vậy, tôi cũng chỉ muốn cho em một cảm giác an toàn và ấm áp.

    Tôi là một diễn viên thất bại. Thất bại toàn tập.


    | Ngày thứ 25 |

    Em lặng lẽ đem cốc sữa từ trên tầng xuống, rửa sạch, đặt trên mặt bếp đá hoa.

    Tôi im lặng nhìn em, và em cũng vậy.

    Chẳng có nổi một từ nói với nhau.

    Tâm trí tôi bỗng trôi xa. Nhớ những lần em đem cốc sữa xuống, đều đặt lên trên đầu, lấy tay giữ, chỉ chờ tôi đi ngang qua là hù. Hay những lần em không có ý định làm thế, sẽ bẽn lẽn đem cốc sữa hết dí vào người tôi, nhỏ nhẹ nói: "Rửa hộ em nha?"

    Đã không còn nữa.

    Em chỉ lặng lẽ nhận cốc sữa, lặng lẽ rửa nó, lặng lẽ để vào chỗ cũ.

    Chẳng nói nổi với nhau dù chỉ một từ.

    Đến khi tôi kịp định thần lại, em đã chẳng còn ở đó.

    Có lẽ, em đã quay trở về phòng, ôm lấy những kỉ vật của anh ta và khóc.

    Có lẽ thế...


    | Ngày thứ 27 |

    Tôi uể oải bước xuống tầng, phát hiện em đã ngồi ở phòng khách từ lúc nào không hay biết.

    Hôm nay, trông em hơi lạ.

    Tôi đè tay mình xuống thanh vịn, cất giọng điệu trêu chọc đầy gượng gạo mà dù có tập cả trăm lần cũng không thể quen:

    “Dậy sớm vậy sao? Quyết tâm giảm béo đấy à?”

    Em quay lên nhìn tôi. Mắt em đỏ ửng lên. Tôi thấy tim mình nhoi nhói. Tôi bất lực. Tôi chẳng thể hiểu em đang nghĩ gì. Tôi như một tên điên chạy theo những suy nghĩ của em, lạc vào mê cung, tìm không thấy đường ra, mù mờ mò mẫm lại làm em tức giận hay phiền lòng.

    Mẹ kiếp!

    Tôi chậm rãi bước xuống tầng, đứng trước mặt em. Bàn tay định nâng lên theo thói quen, rồi lại hạ xuống.

    “Tại sao...?”

    Tôi không hiểu. Không hiểu em định nói gì. Em vẫn luôn cho tôi sự mù mờ như vậy.

    “Tại sao...anh ấy đã chết rồi...”

    Tôi đứng sững, mặc cho em gào thét trước mặt tôi. Những giọt nước mắt vốn đang lăn dài trên má lại ào ào rơi xuống, như những trận mưa bão điên cuồng.

    “Anh ấy đã chết! Đã chết rồi!!! Sao anh phải cố tình...sao anh phải cố tình làm như...làm như anh ấy còn sống???”

    Tôi cười nhạo trong lòng. Chính em là người vẽ nên vở kịch này kia mà. Còn tôi, chỉ là “diễn viên” của em.

    “Anh làm tôi cảm thấy...như anh ấy vẫn còn ở đây...buông tha tôi đi...anh ấy...đã chết rồi...”

    Người buông tha, có lẽ phải là em mới đúng.

    Tôi vừa muốn cười nhạo thành tiếng, nhưng khóe miệng chưa kịp nhấc lên, sống mũi đã cay xè.

    Trong lòng tôi trống rỗng, chỉ còn lại sự chua xót nồng đậm làm tôi nghẹt thở.

    Em gào thét trước mặt tôi, như muốn phát tiết toàn bộ tâm tình tích tụ suốt một tháng qua. Em ngồi bệt xuống sàn, khóc nức nở, khóc đến khi mặt mũi em đỏ bừng lên. Tôi trở nên trì trệ chậm chạp như một con rối, nửa muốn ôm em thật chặt, nửa lại gào thét bắt đứng im. Tôi sợ, nếu tôi tiến lên và ôm lấy em, sẽ phá vỡ mối quan hệ này.

    Mối quan hệ “thế thân”.

    Tôi thật ti tiện.

    Em chật vật đứng lên, quệt nước mắt, đi thẳng lên tầng. Chẳng bố thí cho tôi được một ánh mắt.

    Phải chăng, mối quan hệ này đã vụn vỡ?


    | Ngày thứ 29 |

    Hồi tưởng lại chút chuyện cũ.

    Như chuyện ngày xưa ba người chơi thân với nhau ra sao, và tôi bị cho ra rìa từ khi nào.

    Em yêu anh ta, anh ta yêu em. Tôi cũng yêu em. Nhưng tôi chẳng làm được gì cả. Chỉ có thể lặng lẽ ngắm em và chúc phúc, chờ đợi thời gian xóa nhòa đoạn tình cảm này.

    Nhưng chưa kịp thành, anh ta...ra đi.

    Ra đi một cách vội vã.

    Xe mất lái, cả em và anh ta đều bị thương nặng. Em ở ghế sau còn cứu được về, anh ta trực tiếp tử vong.

    Ra đi ngay trước mắt em.

    Một cuộc hẹn hò dã ngoại giữa hai người, trở thành thảm kịch.

    Suốt mấy hôm liền, em như phát điên. Em đập phá đồ đạc.Và tôi - một lần nữa - chẳng làm được gì.

    Suốt một tuần lễ như vậy, cuối cùng em cũng bình ổn tâm trạng, quay trở về. Mẹ khẩn khoản tôi hãy chăm sóc em cho đến khi em khôi phục.

    Mối quan hệ mập mờ và mong manh phát sinh ra từ đây. Không phải người yêu, mà cũng chẳng còn là bạn. Em coi tôi như thế thân của người đã mất, còn tôi cam tâm tình nguyện tiếp tục như vậy.

    Chỉ là khi thấy em biểu lộ một gương mặt khác với tôi, tôi biết, nó không dành cho tôi. Khó chịu điên cuồng xen lấn. Nhưng tôi chẳng thế làm gì. Lương tâm tôi không cho phép.

    Anh ta là một người tùy hứng. Trái ngược với tôi. CŨng không biết sao tôi có thể tiếp tục "diễn" đến bây giờ. Có lẽ là vì yêu, vì muốn ở bên người mình yêu.

    Chỉ là đến bây giờ, có vẻ sẽ không còn lâu nữa?


    | Ngày thứ 31 |

    Hôm nay, trời mưa rất to. Mưa trắng xóa cả một vùng trời.

    Tôi lặng lẽ đem cốc sữa ấm tới tước cửa phòng em.

    “Cộc cộc”

    Không có người ra mở cửa. Tôi biết, em đã tránh mặt tôi mấy hôm nay.

    “Anh...đem sữa ấm tới.”

    Không có ai trả lời. Chỉ có tiếng mưa nặng nề đập vào cửa kính vang vọng đến từng ngõ ngách.

    Tôi khẽ mở cửa. Em ngồi ngây ngẩn trên giường, nhìn chằm chằm vào màn mưa trắng xóa ngoài ban công. Cửa ban công mở toang, nước mưa theo đó hắt vào trong phòng, thành một vũng lớn trên nền sàn gỗ. Rèm cửa theo gió lay động.

    Tôi đặt cốc sữa lên kệ TV.

    Có lẽ âm thanh đủ lớn làm em chú ý. Em ngơ ngác hướng về phía tôi, ngơ ngác bước xuống giường, ngơ ngác tiến về chỗ tôi đứng. Trong đôi mắt to tròn của em phản chiếu hình bóng tôi. Nhưng trong tâm trí em, hẳn là chưa bao giờ có tôi, nhỉ?

    “Anh...ở đây làm gì?”

    “Đem sữa cho con heo đần nhà em.”- Tôi, một lần nữa, trưng ra nụ cười đểu cáng trông còn xấu hơn cả khi tôi mếu.

    Khuôn mặt em biến đổi. Trông em có một vẻ đau đớn khó nói nên lời, và ngay trước khi tôi kip suy nghĩ, em đã nện thình thịch vào lồng ngực tôi:

    “Anh cút đi! Anh mau cút đi! Sao anh có thể đối xử như thế với tôi! Anh ấy đã chết rồi! Anh ấy chết thật rồi!”

    Em lại gào thét, tựa như muốn át cả tiếng mưa rơi.

    Tôi thấy lồng ngực mình nhói đau, lùi dần về phía sau. Là do những cái nện của em, hay do lòng tôi đau đớn?

    “Anh đi chết đi! Mấy người chết hết đi! Để tôi một mình! Hãy cứ để tôi một mình đi!”

    Tôi cứ lùi, còn em cứ tiến. Thoáng chốc, chúng tôi đã đến tận ban công. Gió mưa như cào lên hai người chúng tôi, nhưng có lẽ, cả tôi và em đều không cảm nhận được gì nữa. Em cứ đánh, cứ gào, còn tôi cứ nhịn, cứ lùi.

    Trong thoáng chốc, tôi đã bị ép tới sát lan can.

    “Mấy người chết hết đi! Chết hết đi! Đồ khốn! Cứ việc bỏ lại tôi đi! Đừng có ám ảnh quanh đây nữa! Đồ khốn nạn! Đi chết đi chết đi chết đi!!!”

    “Em muốn anh chết thật sao?”-Nước mưa xối lên mắt tôi, cay xè.- “Em muốn thấy tôi chết sao?”

    Trong nháy mắt, khuôn mặt em trắng bệch.

    “Em muốn thấy tôi chết, như em đã thấy cậu ta ra đi sao? Đó là điều em muốn sao? Em đã thấy cậu ta rời bỏ em, và giờ em cũng muốn tôi rời bỏ em?”

    Em ngồi bệt xuống đất. Nước mưa thấm ướt quần áo chúng tôi đang mặc, nặng nề như đeo chì.

    Bỗng chốc, tôi cũng muốn ngồi sụp xuống, thở dài, rồi tự lừa mình dối người rằng chuyện này chưa từng xảy ra.

    Nhưng tôi không làm được.

    “Nếu em muốn như vậy, thì đứng dậy, và đẩy ngã tôi đi.”

    Em chật vật đứng dậy. Nhưng em không tiến tới. Em chỉ ngước nhìn tôi.

    Tôi đã mệt. Em cũng đã mệt. Vậy thì, chấm dứt đi thôi.

    Tôi gượng gạo ôm lấy em, em cũng gượng gạo ôm lấy tôi. Chúng tôi ôm lấy nhau, chính diện, lần đầu tiên, và có lẽ là lần cuối cùng.

    Mưa tạnh dần. Tôi cứng ngắc buông em ra, quay trở về phòng mình.

    Cốc sữa đã lạnh ngắt.

    Qua cửa kính, tôi thấy em ra khỏi nhà, xách vali đi mất.

    Tôi và em, đều đã buông tha cho đối phương.

    Có lẽ vậy.


    Hoàn
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Chỉnh sửa cuối: 14/1/18
Em yêu ad :"D
...

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Hãy chà đạp Hập đi, 20/12/17.

    1. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Tui chỉ muốn nói là nó ngược tâm quá điiiiii *khẩu hình gào*
      Nam chính quá bi luỵ, đúng với những gì thường thấy ở nam phụ ngôn tình :v
      Còn nữ chính quả thật rất đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét aaaa -_-
      Nhiêu đó thôi, chào CÔ *đá mông Hập*
      Hãy chà đạp Hập đi thích bài này.
    2. Hãy chà đạp Hập đi
      Hãy chà đạp Hập đi
      *né* *tét mông*
      Tui thấy cả hai đều đáng thương. Nữ chính phát điên một thời gian vì người yêu chết, còn nam chính thì cố gắng giúp nữ chính dần dần vượt qua bằng cách "đóng giả" lại người yêu cũ.
      Nhưng tui thương nam chính hơn ~ có thể do cách viết là theo điểm nhìn nam chính nên mới vậy ~
      Yêu cô vì đã ủng hộ :3
      Lazy Libra thích bài này.
    3. Chi Tước
      Chi Tước
      Đau lòng - ing
      Tui đọc nó lần 2 rồi, vẫn thấy đau tim, Hập cho tiền mua thuốc đi :))
      Tui muốn có ngoại truyện, muốn cho con nữ chính đó chết để anh về với tui :))
      Cơ mà trong truyện còn vài lỗi dấu câu ý, nhất là trong lời thoại, chú xem lại nhé.
      Tui muốn ngoại truyện là ngoại truyện. Kết thúc, tui cạn nước miếng hết biết nói gì nữa rồi.
      Chúc Hập ngày càng có nhiều người chà đạp, chúc cho máu M giảm bớt, chúc cho Hập có nhiều tác phẩm hơn nữa <3
      Hãy chà đạp Hập đi thích bài này.
    4. Hãy chà đạp Hập đi
      Hãy chà đạp Hập đi
      Cô đọc lần hai mà không thấy nó nhạt toẹt là được rồi = )))
      Ngoại truyện hả, muốn nữ chính chết để nam chính về với cô hả = ))) đăng kí một cái tên đi, khi nào tôi cho cô làm nữ phụ đam mẽo = )))
      Cám ơn vì lời chúc ~
    5. Mạc Thiên
      Mạc Thiên
      Nói sao nhỉ? Lần đầu tiên đọc truyện của Hập khiến tôi có cảm giác lạ lắm. /_\ Lúc đầu chỉ là do hiếu kì về cái tiêu đề thôi. Nhưng thực sự nội dung rất hay, sâu sắc. Miêu tả nhân vật chân thực và câu từ cũng không hoa mĩ. Vốn khá thích ngược /_\ nay đọc truyện này làm tôi thành fan "nhỏ" của Hập luôn.

      Nhận xét một chút về tác phẩm nhé? ')
      - Sai chính tả.
      - Sau dấu "..." là một khoảng cách.
      - Từ đầu đến giờ, tôi thấy Hập hơi lạm dụng dấu "-" khiến cho mạch cảm xúc bị đứt không ít, ngoài ra còn dấu "," nữa.
      - Lỗi đánh máy.
      Không biết nói gì hơn, chúc Hập có nhiều tác phẩm hay hơn thế này nữa nhé! <3
    6. Hãy chà đạp Hập đi
      Hãy chà đạp Hập đi
      Cô nối tiếp dấu chân của L đi soi lỗi chính tả từ bao giờ vậy = ))) [cười khóc]
      Cám ơn cô vì đã ủng hộ = )))
    7. Mạc Thiên
      Mạc Thiên
      /_\ L là ai vậy man? Tui toàn đi sửa chính tả ở E không nên quen rồi.

Chia sẻ trang này