Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn Điều ước kì diệu - Ngọc Chii

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Ngọc Chii, 17/2/17.

By Ngọc Chii on 17/2/17 lúc 23:39
  1. Ngọc Chii

    Ngọc Chii Đào Nhập Môn Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    17/2/17
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    48
    Điểm thành tích:
    18
    Tên truyện: Điều ước kì diệu
    Tác giả: Ngọc Chii
    Tình trạng sáng tác : Hoàn thành
    Độ dài: 1chương
    Thể loại: Truyện Teen
    Cảnh báo: [K]
    [​IMG]
    ---------------
    Chương 1:
    ________________​
    Tôi - là một chàng trai mười tám tuổi. Tôi khá đẹp trai nên con gái trong phố luôn bám theo tôi như nhặng . Tôi cũng chả thích cho lắm. Sắc đẹp này khiến tôi khá tự hào. Ừm, phải nói thế nào nhỉ? Tôi cao, khá cao - 1m78. Đẹp trai? Điều này khỏi bàn! Cực kì đẹp trai! Học tập ? Cái này thì tôi cũng chẳng rõ mấy vì tôi luôn được ba mẹ "chạy " để vào trường điểm. Trong cái trường này, có bao nhiêu sắc đẹp nghiêng thành đổ nước. Chắc là các chế toàn "phúc khảo" chứ gì! Bọn con gái ở đó cũng được, cũng bám tôi như nhặng. Đến là mệt. Điều đó cũng làm cho tôi tự hào ghê gớm. Nhưng điều mà tôi không ngờ đến là con gái có khi cũng sắt đá. Người con gái này cưa chưa chắc đã đổ...

    Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Vào những ngày cuối thu Hà Nội, trên những cành cây như trần trụi hết lá, mùi hương hoa cúc lan tỏa khắp nơi. Mùa thu thật yên bình và lặng lẽ. Tôi đang lang thang trên hè phố cùng với bao suy nghĩ rối bời. Chẳng là khi đó, tôi vừa chia tay với bạn gái. Đó chính là chuyện vặt. Nhưng ... Thời tiết hôm nay làm cho tôi có cảm giác rối bời đến lạ kì. Tại sao? Chẳng ai biết cả! Tôi cứ thế vô định đi theo vỉa hè, tìm đến một quán cà phê cuối phố để tôi có thể tận hưởng không khí yên lặng của những ngày cuối thu còn sót lại. Quán cà phê này thực sự yên lặng. Có nhạc. Có người nhưng không khí lặng lẽ trôi đi. Tôi đẩy cánh cửa bước vào, chọn một chỗ ngồi nơi cuối quán để suy nghĩ. Quả là từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ phải nghĩ về sự đời. Toàn là chơi, ăn và ngủ. Ngoài ra, mọi sinh hoạt hay học tập đều do ba mẹ tôi lo hết.

    - Quý khách dùng gì ạ?

    Đang mải suy nghĩ, một giọng nói dịu dàng, êm ái tự dưng lọt vào tai như rót mật. Tôi ngẩng đầu lên nhìn xem chủ nhân của nó là ai... Một cô gái tầm 15,16 tuổi đang đứng trước mặt với bộ đồng phục nữ. Đôi mắt nâu đâm ẩn dưới hàng mi dài càng thêm bí ẩn. Da trắng, mịn màng. Môi đỏ nở một nụ cười rất tươi. Đôi má trắng hồng thêm đỏ ửng. Mái tóc dài ngang lưng màu nâu hạt dẻ, dưới đuôi tóc hơi xoăn. Nhìn cô bé đó, tim tôi tự dưng đập lệch 1 nhịp. Tại sao? Tôi chưa bao giờ có cảm giác như thế này!

    - Thưa quý khách, quý khách dùng gì ạ?

    Cô gái nhắc tôi đây là lần thứ hai làm tôi chợt tỉnh. Tôi ậm ừ:

    - À, cho tôi... một cà phê đen không đường!

    - Vâng! Quý khách đợi chút ạ! - cô gái khẽ cúi đầu rồi lui bước.

    Tôi quay đầu ra ngoài cửa nhìn khung cảnh lòng đường. Xe đã thưa bớt. Bầu trời mùa thu trong xanh, bát ngát đến lạ kì. Từng đợt gió như ngày 1 mạnh. Phải rồi, bây giờ đã là cuối thu. Đã sắp sang đông rồi! Tôi khẽ cười... Và sắp đến Valentine nữa. Chắc năm nay tôi lại cô đơn!

    'Cạch...'

    - Thưa quý khách... Cà phê của quý khách đây ạ!

    Cô bé phục vụ đó làm cho tôi chợt rung động. Cả về giọng nói và nụ cười trên môi.

    - À vâng... Cảm ơn!

    Tôi hơi lạnh lùng đáp lại. Mắt vẫn không dứt cảnh bên ngoài cửa sổ. Tôi đang mải nghĩ về Valentine năm nay. Sẽ đưa ai đi cùng để không cảm thấy cô đơn. Sẽ đưa ai đi cùng...?

    Có vẻ nhìn tâm trạng tôi không tốt, cô bé vẫn đứng đó, nụ cười vẫn trên môi, nhẹ nhàng vẻ hỏi thăm:

    - Thưa quý khách... Quý khách ổn chứ ạ?

    Tôi nghe... Thực sự vui lắm! Tôi quay lại, khẽ nở 1 nụ cười:

    - À không sao! Cảm ơn cô!

    Cô bé hơi ngại khi nhận được nụ cười đó, đôi má hồng lại càng hồng hơn, tạo cho cô một vẻ quyến rũ lạ kì. Cô lại lui bước. Một cảm giác nuối tiếc chợt ập đến.

    Sau khi uống xong ly cà phê, tôi đặt tờ 20 ngàn trên bàn rồi đứng dậy đi về. Đôi mắt tôi khẽ đưa đi tìm một hình bóng nhỏ nhắn. Không thấy...! Tôi quay đi. Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hôm nay, tôi cảm thấy thật dễ chịu. Có lẽ là nhờ cô bé đó! Tôi quay về nhà. Đôi mắt ánh lên một nụ cười nhè nhẹ!

    Vậy là từ hôm đó, lúc nào khi đi chơi hay đi học về, tôi đều qua nơi này. Ở đây, tôi cũng thành khách quen thuộc của quán.

    Và hôm nay cũng không ngoại lệ. Tôi bước vào, mắt theo thói quen mà đưa đi tìm bóng dáng đó. Thường thì cô bé sẽ chạy đến chào đón tôi với nụ cười trên môi. Nhưng hôm nay khác... Không có, không phải cô bé đó! Hôm nay tôi định sẽ mời cô bé đi chơi. Nhưng bóng dáng đó, không có... Không hề có! Tôi ngồi vào ghế mà lòng như lửa đốt. Sự lo lắng, sự băn khoăn. Em đâu?

    Tôi chạy đến quầy của quán, nơi quản lý hay còn gọi là chủ quán thường qua đây kiểm tra.

    - Thưa quý khách, anh cần gì ạ?

    Một cô phục vụ đến chỗ tôi hỏi. Tôi nhìn, rồi mãi mới nói được:

    - Chị có biết cô bé...

    Tôi tắt ngúm. Tôi còn chưa biết tên em Làm sao giờ. Tên em tôi còn không biết. Tuổi cũng không. Nơi ở cũng vậy. Làm sao bây giờ? Làm thế nào để tìm được em đây?

    Nhìn tôi vẻ băn khoăn và lo lắng, cô phục vụ hỏi tiếp:

    - Quý khách cần tìm ai ạ?

    - À... Tôi muốn... Muốn... Tìm...

    Tôi ngập ngừng.

    - Quý khách tìm ai ạ?

    - À tôi... - Tôi lúng túng - À , cô có thể cho tôi hỏi cô bé cao ngần này.

    Vừa nói, tôi vừa đưa tay miêu tả vóc dáng em.

    - Tóc dài ngang lưng. Mắt nâu.

    - Cô bé này tôi cũng không rõ! - Cô phục vụ ngẫm nghĩ hồi lâu rồi trả lời tôi.

    Đúng thật! Chi tiết của tôi biết về em thật quá mờ ảo.

    - Vậy cảm ơn chị!

    Tôi khẽ cúi đầu cảm ơn. Khuôn mặt phảng phất nỗi buồn. Miệng tôi chợt đắng. Vị cafê giờ mới phát ra. Rất đắng... Mà rất đau...!

    Em, người tôi yêu, trong phút chốc đã biến mất. Không một chút gì.Giờ, tôi mới nhận ra...

    Tôi yêu em.... Rất nhiều... Tia nắng đời tôi...

    Tôi đau khổ.

    Đau rất nhiều! Tôi nhớ em.

    Nhớ lắm! Nhớ nụ cười đó. Nhớ vóc dáng đó.

    Rất nhớ! Nhớ đến quặn đau. Tim bỗng chốc như thắt lại...!

    Tôi yêu em

    Tôi bước ra khỏi quán đó mà lòng đau vô cùng. Chân dường như không muốn bước nữa.

    ' Bộp... Bộp... Bộp...' tiếng mưa rơi xuống mặt đường. Mưa như muốn dội đi ngọn lửa trong tôi! Tại sao..? Trong phút chốc... Em đã biến mất khỏi cuộc đời tôi...? Mối tình đầu của tôi...!

    Về đến nhà, tôi chătng khác nào chuột lột. Mẹ thấy tôi như vậy, lo lắng chạy lại hỏi han. Nhưng tôi không trả lời. Chẳng thèm lau người, tắm rửa. Tôi leo lên giường luôn. Thôi thì em đã đi. Tôi không ngăn!

    Em là ai mà bước vào đời tôi?

    Là ai reo cho tôi bao lỗi đau?

    Là ai làm cho trái tim tôi nóng hổi rồi lại rạn nứt?

    Em là ai?

    ...

    Em là gió, là mây, là trời , là đất.

    Là cuộc sống là hơi thở của đời anh.

    Em đến rồi lại đi.

    Nhanh như một cơn gió vô định.

    ...

    Còn anh... Yêu em... Rất nhiều...

    Hãy trở về bên anh....

    Về bên anh...

    Anh ... Nhớ ... Em... Tia nắng của đời anh!

    Và từ hôm đó, tôi như xác mất hồn, cứ cố đứng rồi lại quỵ.

    Là đây... Sáng, khi ở bên người thân, bạn bè , tôi luôn vui vẻ , cười đùa.

    Đêm về, khi trăng càng sáng là lúc tôi đau khổ... Nhớ về em.

    Tôi dường như nghỉ tất cả các tiết học tại lớp, chỉ chăm chăm vào đá , ke... Cuộc đời tôi giờ đây chỉ toàn bóng đêm, không 1 hi vọng... 1 tia nắng...

    Tôi chìm dần vào đám khói mờ mịt. Chỉ khi đó, trong mơ màng, tôi sẽ được gặp em, nhìn thấy em, nhìn thấy nụ cười, nghe thấy giọng nói ngọt ngào ngày nào. Cha mẹ lúc nào cũng than vãn, khóc lóc mong tôi trở lại với con đường học tập. Tôi quả quyết không. Rượu chè, cờ bạc làm cho tôi quên đi em - hình bóng người con gái tôi yêu. Thằng Nam - bạn thân của tôi từ thời đóng khố cũng khuyên can nhưng tôi cũng không nghe. Tôi thường nói với nó tôi không thể về. Giờ trở về, tôi lại đau thương, khổ cực.

    Giờ đã về đông, cái rét cắt da cắt thịt của gió mùa đông bắc bỗng chốc tràn về với cơn mưa phùn mà không hề báo trước. Khi đó, tôi đang nằm trên giường ôm em laptop thì me gọi:

    - Tuấn , mày qua ngân hàng rút tiền hộ mẹ đi!

    Bị me gọi giữa cái trời như thế này tôi tức lắm! Thôi thì đi qua ngân hàng rồi tiện đường chạy qua bar với thằng Nam vậy. Thế là tôi mặc chiếc áo khoác vào rồi phi xe như điên đến ngân hàng. Rút tiền về, tôi chạy qua trường học. Ai da! Lâu lắm chưa đến trường, nhớ ghê! Nghĩ đến, tôi rồ ga xe chạy vào trước cổng. Gặp ông bảo vệ, ổng không cho vào vì giờ đã vào học. Nhìn kĩ mặt tôi ông mớ sợ hết vía, mở ngay cổng đón tiếp tôi vào. Tôi - một thằng con trai vừa có tiếng là đẹp trai lai ăn chơi xa đọa. Gia đình cũng thuộc loại giầu nhất nhì trường nên đến ngay cả ông hiệu trưởng trường này cũng phải nể tôi ra trò. Tôi đường đường chính chính phóng xe vào sân, phá tan cái khung cảnh yên bình của trường.

    Dừng xe lại ở nhà để xe, tôi bước đi vô định. Không biết ma xui quỷ hờn thế nào, tôi lại đi đến nơi gọi là thư viện - nơi đám học sinh như tôi ghét nhất. Chần chừ 1 lúc, thôi thì vào chứ giờ chẳng lẽ vô lớp học. Nghĩ đến bà giáo mồm như tép nhảy thì tôi sởn hết da gà. Bước vào thư viện, hàng ngàn tủ sách hiện ra trước mặt. Tôi còn nhớ hồi bé, khi trốn học , tụi tôi thường chạy đến đây để trốn. Nơi đây phải gọi là thiên đường sách. Đi lướt qua vài tủ sách,cuối cùng tôi cũng chọn được một cuốn truyện đề tên là : "Đôraêmon". Lâu lắm chưa đọc cuốn này!

    Bước đến một bàn học, tôi nhìn thấy một cô gái có vóc dáng giống y hệt... Em. Dáng người nhỏ nhắn. Mái tóc nâu màu hạt dẻ xõa ngang lưng được buộc bởi một sợi ruy băng carô. Cô ấy đeo cặp kính tròn xoe làm cho khuôn mặt trái xoan kia như tròn ra. Ẩn sau cặp kính đó là đôi mắt nâu đậm, chất chứa trong đó không biết bao nỗi niềm khó nói. Con ngươi không ngừng chuyển động lướt qua từng dòng chữ. Những ngón tay thon dài từ từ lật từng trang sách. Đôi môi mỏng manh thường tươi cười giờ mím chặt lại . Cả người cô bé toát ra một khí chất lạnh lùng chứ không ấm áp như hồi đó. Cô làm cho anh cảm thấy hoàn toàn xa lạ mặc dù đó chính là em...!

    Dòng thời gian như ngừng lại.

    Tạo một khoảng cách đối với anh và em

    Cô bé ngày nào ấm áp, thân thiện

    Nay là khí chất lạnh lùng khác xưa

    Em... Tia nắng đời tôi...

    Đang nghiền ngẫm từng trang sách

    Chao ôi... Xin thời gian ngừng lại

    Để tôi mãi được nhìn cô bé của ngày qua.

    Như nhận được ánh mắt của tôi, em ngửng đầu lên. Đôi mắt u buồn nhìn thẳng vào mắt tôi. Khẽ mỉm cười, đôi má bỗng chốc đỏ ửng lên, em cất tiếng nói:

    - Anh... Có chuyện gì ạ?

    Nghe em hỏi, mà lòng tôi chợt dâng lên 1 cảm xúc khó tả. Vừa vui lại vừa buồn. Vui - em để ý đến tôi, hỏi tôi. Buồn - em không nhận ra tôi.

    Tôi khẽ cười:

    - Chào em!

    Đôi má đã hồng lại càng hồng hơn. Em cười, nụ cười vẫn đẹp như ngày nào:

    - Ừm... Chào anh!

    Em đưa mắt nhìn cuốn truyện trên tay tôi khẽ bụm miệng cười. Tôi hơi giật mình, lòng bỗng cồn cào. Được nhìn em cười , lòng tôi không khỏi xao xuyến. Nhưng tôi cũng có chút ngại ngùng, trên tay tôi là một cuốn truyên Đôraêmon. Truyện dành cho thiếu nhi. Aaaa... Lúc đó, ti thực ngại quá! Đưa mắt nhìn em, ánh mắt em hiện nụ cười. Em nói:

    - Anh thích đọc truyện Đôrêmon ạ?

    Tôi đi lại , kéo ghế ngồi đối diện với em. Tôi chỉ gãi đầu ậm ừ. Em cười:

    - Em cũng thích lắm anh ạ!

    Aha..! Em cùng sở thích với tôi! Tôi hỏi tiếp:

    - Đang giờ học mà! Em ... Sao em lại ở đây?

    Tôi nhìn em, chờ đợi câu trả lời. Dường như, em không cười nữa, chỉ nói:

    - Em nghỉ! Em qua đây tìm tài liệu!

    Tôi nhìn em, đổi chủ đề:

    - ừm, ...

    - Còn anh?

    Em hỏi tôi.

    - Anh cũng như em nhưng khác là qua đây tìm truyện .

    Tôi hơi ngượng, khẽ gãi đầu.

    - Em ... Tên gì?

    Tôi bắt đầu vào chủ đề tìm hiểu để tiếp cận. Em nhìn tôi cười tinh nghịch, lè lưỡi:

    - Anh tự tìm hiểu đi!

    - Ờ... - Tôi ngẩn người. Hóa ra em cũng là người khá thú vị! Không hiền dịu quá nha!

    - Vậy anh tên gì?

    Nghe em hỏi, tôi khá vui mừng.

    - Anh nói rồi em nói nhá!

    - Ừm...- em gật đầu đồng ý.

    - Anh tên...

    Tôi ngập ngừng. Em nhìn tôi đầy thắc mắc. Tôi cười tinh nghịch. Em hơi đỏ mặt.

    - Anh là Tuấn! Còn em?

    - Em là Nguyên trong từ thảo nguyên ạ!

    - Cho xin số giày!- tôi hỏi ngộ nghĩnh.

    Ban đầu nghe, em cũng hơi ngạc nhiên, rồi khi biết tôi đá đểu em cười lém lỉnh:

    - 091xxxxxx

    - Rồi, chân em to nhỉ?

    - Anh...- em hậm hực nhìn anh đầy giận dỗi.

    - Ahaa...

    Tôi và em cùng cười lớn làm rộn cả khu thư viện.
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 22/2/17
    Ngọc Chii, via a mobile device, 17/2/17
    Koko Mio and Rùa like this.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Ngọc Chii, 17/2/17.

    1. Ngọc Chii
      Ngọc Chii
      Chương 2:

      Vậy đấy, lần đầu làm quen của tôi cũng không tệ đúng không! Và tôi vẫn cứ giữ liên lạc với em.

      Tôi sẽ không tuột mất em lần nữa đâu!

      Tôi tạm biệt em rời về nhà. Trước đó có hỏi ý kiến xem em có đi về nhờ không nhưng rồi em từ chối thẳng thừng. Tuy hơi thất vọng nhưng tôi cũng nhanh chóng quên mau. Bởi hôm nay, tôi đã gặp được tia nắng của đời mình mà!

      Nhìn bóng lưng nhỏ bé của em khuất sau hàng cây mà tôi cảm thấy hơi hơi nuối tiếc, chỉ muốn đến bên, ôm em thật chặt, hôn nhẹ lên mái tóc kia, thổ lộ tình cảm bấy lâu nay. Nhưng ... Tôi không dám... Tôi cảm thấy mình thật hèn hạ!

      Lủi thủi bước vào nhà để tránh cái rét như thấu xương, tôi phi ngay lên phòng, chỉ nhanh chóng để bọc tiền lên bàn ăn. Mẹ thấy tôi về, chạy ra, giọng nói có phần giận dữ:

      - Tuấn... ? Sao giờ mày mới về? Lại rong chơi ở đâu hả?

      Những lời đó chưa kịp vọng vào màng nhĩ thì tôi đã đóng cửa cái rầm.

      Nhảy từ dưới đất lên cái giường ấm áp mến yêu, tôi lại nằm đó mơ mộng. Nhớ cái hình dáng nhỏ bé , gầy gò nhưng đầy nghị lực. Nhớ mái tóc, đôi mắt nâu u buồn đầy bí ẩn. Nhớ chất giọng ngọt ngào làm cho xao xuyến lòng người. Trong đầu tôi bây giờ chỉ toàn hiện ra hình ảnh, bóng dáng , lời nói của người con gái kia. Em đẹp? Phải, em rất đẹp! Một sắc đẹp mĩ miều nhưng ẩn chứa sâu trong đó là những tính cách mà chưa ai khám phá ra. Tôi yêu em ... Không phải là vì sắc đẹp kia... Cũng chẳng phải giọng nói kia... Bởi vì, đã yêu thì làm gì có cái cớ?

      ' Reng... Reng... Reng...'

      Tiếng chuông điện thoại reo lớn cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

      - Quái... Đứa ahihi nào lại...!

      Bị quấy nhiễu, tôi bực dọc chửi rủa thầm.

      - A lô, đứa nào đấy?

      Tôi nhấc điện thoai lên mà chẳng thèm nhìn xem số của ai. Vừa mở máy, giọng tôi đã có phần dữ tợn vẻ hăm dọa. Chắc hẳn đầu dây bên kia cũng sợ hãi lắm đây!

      - Thằng quỷ kia! Mày vểnh tai lên mà nghe cho kĩ nhá!

      Ở đầu dây bên kia , một chất giọng cũng không kém phần dữ dằn. Là thằng Nam đây mà. Tôi nghe như lọt từng lời nó vào màng nhĩ. Chưa bao giờ giọng nó có vẻ nghiêm trong đến thế, chắc là có chuyện quan trọng rồi đây!

      - Ừ... Mày nói. Tao nghe đây!

      Tôi nói giọng vẫn không thay đổi, vẫn cái khí chất lạnh lùng đó.

      - Em gái hôm trước mày nhờ tao tìm á...

      Nghe Nam nói, tôi không khỏi bàng hoàng. Đó chẳng phải Nguyên của tôi sao? Em bị làm sao?

      - Nói tiếp đi!

      Tôi không khỏi sốt ruột, giục giã thằng Nam nói nhanh. Mặc dù vẫn sốt ruột nhưng giọng nói vẫn lạnh như băng.

      Thằng Nam đầu dây bên kia hít 1 hơi thật sâu:

      - Em đó đang bị bọn Chuột Phú ức hiếp.

      Cái gì 'uy hiếp' em ...

      - Mày chắc không ?

      - Tao chắc 1000/100 luôn á. Mắt tao 24/24 không cận đâu. Theo mày, tao nên làm gì?

      - Vô đi! Tìm cách kéo dài thời gian. Tao kêu lũ Cường với Vương qua luôn!

      Tôi sốt sắng, nói với thằng Nam rồi vội vàng tắt máy. Chỉ vội khoác chiếc áo mỏng, tôi phi như bay xuống nhà xe.

      - Thằng Tuấn... Lại đi đâu đấy?

      Tôi không trả lời, vịn ga phóng vèo vèo qua cửa. Chiếc xe mô tô bạc tỷ - con xe yêu quý nhất của tôi đang phóng như điên đến một khu. Nơi này, tụi tôi hay qua để bàn bạc, chơi đùa :

      - Ở đâu?

      Tôi bắt máy điện thoại gọi cho thằng Nam lần nữa.

      - Ngõ 8 đường Minh Khai! Nhanh lên!

      Cúp máy, tôi gọi tụi kia. Đầu dây bên kia rất nhộn nhịp. Tiếng nhạc sàn chói tai, xuyên thủng mạc nhĩ.

      - A lô , đại ca ạ...

      - Ngõ 8 đường Minh Khai. Tụi mày qua đó. Nhanh!


      Vù... Vù... Vù...

      Tiếng gió vù vù. Tiếng mưa tí tách. Cái lạnh thấu xương . Mới vào đông mà đã lạnh như thế này. Nhưng khi đó, tôi không hề thấy lạnh. Đầu óc đâu bấy giờ chỉ ngập tràn hình ảnh của em. Nghĩ đến, lòng tôi chợt quặn đau. Là tại tôi! Là tại tôi không tốt! Tôi không thể bảo vệ em. Người tôi nóng như lửa đốt. Dí ga, chiếc xe mô tô như nhanh hơn, xuyên bão, xuyên gió , xuyên cái rét để tôi đến bên em.

      Két... Ét... Ét...

      Tiếng phanh xe trà sát. Con đường mập mờ những làn khói lửa.

      Đến nơi rồi! Tôi bước xuống xe. Ngay trước mắt tôi là 1 thảm kịch. Chém giết, máu me... Đối với tôi, mấy trò này thật vặt vãnh . Nhưng đối với em... Em sẽ sợ lắm.

      - Tuấn, mày lại đây...!

      Đằng xa , thằng Nam vẫy vẫy gọi tôi. Người cậu bê bết máu. Trên môi vẫn nở nụ cười. Thằng bạn tốt. Tôi và Nam thân nhau từ bé. Bọn tôi rất hợp nhau. Tuy hai mà một. Mặc dù , tôi có phần hơn nó một chút nên đứng làm bang chủ, cậu là bang phó. Sau đó, tôi với nó kết nạp thêm một hội nữa đó là thằng Vương và Cường. Tụi này cũng ghê. Thôi thì đã là bang chủ thì phải gương mẫu. Từ khi quen với tụi nó. Việc chém giết không còn là vấn đề. Cả bốn thằng đều được học võ tử tế. Toàn karate đai đen với judo... Mặc dù mạnh đến vậy, hội của thằng Nam vẫn có khả năng đánh thắng tụi kia. Chỉ là một vấn đề nho nhỏ. Tôi sợ. Tụi kia có não sẽ để em làm con tin thì nguy. Tụi Vương và Cường đã đến trước. Cứ thế mà hung hăng đập cho tụi nó thừa sống thiếu chết.

      - Thằng Chuột đâu?

      Tôi tiến lại gần Nam, hỏi han tình hình. Ở đây toàn bọn nhãi nhép, không thấy chủ tướng đâu. Chắc thằng cha Chuột kia tính đường lui trước rồi!

      Nam nhìn tôi, mặt hơi nhăn nhó:

      - Bọn Chuột kéi nhau chạy mất rồi. Khi nãy mải đánh, tao quên béng mất vụ này.

      - Mẹ kiếp...!

      Tôi tức giận chửi thề. Biết ngay là thằng này chỉ có nước này mà rút thôi mà! Đấy, tôi hơn thằng Nam ở chỗ này. Nam chỉ chém đánh là giỏi nhưng nghĩ, bày binh bố trận thì kém tôi.

      - Giờ làm gì mày?

      Thằng Nam quay qua hỏi tôi.

      - Thì ... - Ngẫm nghĩ 1 lát, miệng tôi hé nụ cười. - Thì chặn mẹ nó cái ngõ cho hết đường đi chứ sao!

      - Là sao? Mày nói thì nói hẳn ra. Khó hiểu bỏ mẹ!

      Thằng Nam thắc mắc. Tôi cười. Vụ này quả thật rất hay!

      Em... Hãy chờ anh nhé...!

      Anh sẽ đến đón em... Về bên anh...!

      Chỉ 15' tôi đã có mặt trong một nhà kho khá cũ kĩ và tồi tàn.

      Kítttt...

      Kéo mạnh chiếc cửa sắt đã han rỉ vài phần, đập ngay vào mắt tôi là một màn tối không tia sáng. Quả là nơi chú ẩn lý thú của những con chuột bẩn thỉu hôi hám! Chắc chắn là nơi nay! Chắc chắn bọn kia đang cùng Nguyên ở đây! Tôi định bước vào thì có một bàn tay ngăn tôi lại, quay ra, là thằng Nam. Tôi cáu:

      - Mày làm gì thế? Tránh ra tao zô cứu Nguyên!

      - Mày hôm nay bị sao thế? Những lúc như thế này, mày nghĩ xem! Thảm nào bọn bẩn này cũng có kế!

      Ừ! Hôm nay chắc tôi cuống quá lên mới không khôn như mọi ngày!

      - Giờ làm gì?

      thằng Nam ngẫm nghĩ hồi lâu:

      - Vô thôi!

      - Mày điên hả con?

      - không! Khi nãy bọn kia vừa bắt được thằng chủ mưu rồi! Bẫy sao được đây!

      Đến chết mệt khi thằng óc chó! Nghe vậy, tôi chạy nhanh vào trong. Tôi kêu tên mãi mà không ai trả lời:

      - Nguyên... Nguyên ơi! Em ở đâu?

      .........

      - Tuấn! Đây! Đây rồi!

      Nghe giọng hớt hải của thằng Nam tôi chạy nhanh.

      Đến nơi, tôi thấy em nằm đó, mắt lim dim. Khuôn mặt hơi tím, bê bết máu. Em làm sao mà ra nông nỗi này?

      Tôi với tay đỡ lấy em. Mũi chợt cay cay. Tim tôi đau! Tại sao tôi lại tồi tệ như thế này!

      - Em ý còn sống đấy!

      Thằng Nam lên tiếng.

      - Ừ!

      tôi lặng lẽ bế em lên

      - mày đèo tao qua nhà đi!

      - Ừ!

      ________

      Trong màn đêm dày đặc, xa xa là đám lửa cháy hừng hực. Một chiếc xe máy chạy xuyên qua màn đêm với tốc độ chóng mặt.

      Người con gái với mái tóc dài, đôi mắt lim dim, mặt mũi sứt sở. Người con trai bế cô gái có khuôn mặt đầy vẻ lo âu.

      Đừng lo! Anh đã ở bên em!

      Vậy là từ cái hôm em bị đánh, em đã nhận lời quen tôi vì cái nghĩa là cứu em. Tôi vui mừng không tả xiết.

      Hai năm sau...

      - Chúc mừng đại ca! Chúc mừng!

      Đó là ngày cưới của tôi và em. Em đã đi làm. Và hiện nay, chúng tôi đã hẹn hò được hai năm.

      - Hôm nay uống xả ga đi!

      Tôi vui vẻ nâng ly. Em từ xa xa với bộ váy cưới đi đến khoác vai tôi:

      - Anh uống ít thôi!

      Tôi cười:

      - Không sao! Hôm nay vui, không say thì buồn lắm!

      Em cười nhẹ, đưa tay với lấy ly rượu trên tay tôi uống sạch bằng một hơi dài:

      - Nào, hôm nay để em tiếp các anh!

      - Thôi...!

      Tôi ngăn cản, kéo tay em về phía cửa. Ngồi trên đài phun nước, em ngước mắt lên trời, tân hưởng làn gió mát:

      - Hôm nay, có sao kia anh!

      - Ừ! Sao nhìn giống em!

      Gió đêm man mát luôn qua từng sợi làm rối mái tóc xõa. Môi em cười chẳng khác nào ánh sao! Nhìn em tôi chỉ muốn cất lên câu nói:" Ôi chao! Ngọn gió đời tôi!"

      - Điều ước của anh ngày bé là gì?

      Em chợt hỏi

      - À, ngày xưa anh không có ước mơ! Giờ thì có rồi!

      - là gì anh?

      - Được yêu em! Ước mơ đó khiến anh sống mãi!

      - Đó là một ước mơ hay điều ước?

      - Có lẽ là điều ước! Một điều ước kì diệu!

      ________ Hết_______
      Kingaria thích bài này.
    2. Kingaria
      Kingaria
      Xin chào bạn, mình là khách đầu tiên ghé thăm fic của bạn đây :))) Đầu tiên mình thấy thích cái banner. Mặc dù chữ design không được đẹp mắt cho lắm nhưng mình vẫn thích nó. Cái hình giống như của GirlneYa ý :))) Về văn phong của bạn chắc tay nhưng đôi chỗ hơi lủng củng với cả mấy chỗ chấm phẩy nữa. Dưới đây là một số lỗi mà mình liệt kê ra được :))))

      => Trên đời chứ nhỉ !?

      => Tôi - một chàng trai mười tám tuổi

      => Tôi khá đẹp trai nên xung quanh tôi luôn có đĩa bay bám theo (có thể là như vậy).
      => Tôi khá cao, khoảng 1m78.

      => Mình thấy là ở trên nói là khá đẹp trai mà, sao lại là cực kì đẹp trai ?

      => Tôi cứ thế vô định đi theo vỉa hè và tìm đến một quán cà phê cuối phố để có thể tận hưởng không khí yên lặng của những ngày cuối thu.

      => Đang mãi suy nghĩ, bỗng có một giọng nói dịu dàng, êm ái lọt vào tai như rót mật.

      => Đậm.

      => Cô gái khẽ cúi đầu rồi lui bước.

      => (Mình nghĩ là từ này lặp lại hơi nhiều) Tạo cho cô một vẻ quyến rũ riêng biệt.

      => Dấu chấm nhé.

      => Khi đi chơi hay đi học về, tôi đều qua quán cà phê.

      => (Mình thấy từ này lặp lại hơi nhiều trong đoạn này) Tôi bước vào, mắt theo thói quen mà đưa đi tìm bóng dáng quen thuộc ấy.

      => Tôi còn chưa biết tên em, làm sao bây giờ.

      => Một chút gì. Giờ tôi mới nhận ra.

      => Hình như tôi yêu em mất rồi.

      => Về đến nhà, cả người tôi ướt như chuột lột.

      => Là ai reo rắc cho tôi bao nỗi đau?

      => Mỗi sáng, tôi luôn vui vẻ, cười đùa khi ở bên người thân, bạn bè.

      => Thoáng cái, mùa đông về tự bao giờ.

      => Mẹ.

      => Giàu chứ không phải "giầu'' nhe.

      => Cuối câu có dấu chấm để hết câu.

      => Cuối câu có dấu chấm để hết câu nhe bạn.

      => Dấu chấm :))

      => Dấu chấm ''too'' :))

      => Ngẩng.

      => Tôi :))

      .

      .

      . Hết. :)) Coi bộ tìm lỗi trong truyện bạn cũng đơn giản nhỉ :)) Truyện bạn có nội dung hay nhưng cách dẫn dắt chưa tốt lắm, còn mấy chỗ viết số nữa, nhìn không bắt mắt lắm dễ gây nhàm chán, thêm vụ kết thúc truyện nữa chừng gây mất hứng nữa à nha :)) (ý của riêng mình thôi chứ không có chê truyện bạn đâu. Nếu có ý đụng chạm mong bạn thứ lỗi) Mình thấy thích cô gái đó :)) e thẹn, ngại ngùng mà có khí chất ''ngầu'' như anh main chính nói nữa chứ :)) trên thế gian này có biết bao người như thế, ahihi. Bạn cần luyện tập thêm để chắc tay hơn nữa nhé :)) Thôi mình lượn đây, chúc bạn một ngày tốt lành :))
      Ngọc Chii thích bài này.
    3. Ngọc Chii
      Ngọc Chii
      Cảm ơn bạn đã ghé topic nha!
      Mình sẽ sớm sửa lại^^
      Kingaria thích bài này.

Chia sẻ trang này