Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

12 Chòm Sao Đỏ và Đen

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Gió, 5/1/18.

By Gió on 5/1/18 lúc 15:05
  1. Gió

    Gió Tịch Phong Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,051
    Đã được thích:
    1,070
    Điểm thành tích:
    1,106
    KTên: Đỏ và Đen

    Tác giả: Gió

    Thể loại: fanfiction, shounen,...

    Độ dài: oneshot

    Tình trạng: End

    ..................

    Đầu tiên để tui tag nhẹ bạn @Hập. Quà cưới của chú đó :)))
    T cắt ra từ một longfic không có dự định hoàn nên đoạn cuối hơi khó hiểu tí.
    Thực ra định tag cả Éc vì ảnh mới là người khiến tôi có ý tưởng viết OS này. Mọi ý tưởng đều bắt nguồn từ cái tên Aries Edward :v (đừng ghim t vì dòng này hén :)))

    ................

    Đỏ và Đen
    .............................​
    - Tại sao lại là đỏ đen?

    - Ừ thì... giống như Hắc Bạch vô thường của phương Đông ấy?

    - Đó là đen và trắng mà!

    - Ừ, nhưng em thích đỏ còn gì.

    - ...

    - Hay là đỏ và vàng? Giống thần tượng của em ấy. Ai nhỉ? King đúng không?

    - Này! Đó là vàng và cam mà! Hơn nữa em cũng không muốn giống anh ấy.

    - Ầy... Em khó chiều quá. Hay đỏ trắng nhé? Như Ách Cơ và Ba Bích.

    - Có chết em cũng không giống bọn họ!!

    - Chẳng phải vẫn giống sao. Ba Bích là màu đỏ đó thôi.

    - Việc em giống Aqua có liên quan tới cách anh chọn màu sao? Hơn nữa đỏ và trắng, em mà là đỏ không phải anh sẽ lấy màu như Cap à??

    - Vẫn câu cũ, là do em thích màu đỏ thôi. Còn anh sao cũng được.

    - Anh...

    - À, thôi nhé. Quý bà đáng kính của anh vào rồi, anh phải trở lại làm việc đây. Hẹn gặp em sau nhé, Pis...

    - Này...

    "Cạch"

    - Edward ngu ngốc!!!

    "Tút... Tút..."

    Đầu dây bên kia vang lên tiếng tút dài, chứng tỏ người nào đó đã sớm gác máy và chạy vào cửa hàng. Thiếu niên bóp chặt cái điện thoại, không chắc câu nói cuối cùng của mình người kia có kịp nghe thấy không, nhưng trên hết cậu vẫn mong anh ta sẽ nghe thấy. Bởi như cậu đã nói, Aries là đồ ngu ngốc!!

    Quăng điện thoại xuống cái bàn gỗ sắp sửa mục nát đến nơi, theo cú ném của cậu, con "dế" nhỏ thân yêu phát lên một tiếng "cạch", sau đó trượt hết chiều dài cái bàn, hai lần va vào mấy cái tách bày trên đó khiến nó suýt rơi xuống đất. Pisces bực bội quăng mình lên cái nệm dày trải trên cái giường cũ kĩ lắm mỗi nhiều mọt, theo động tác nhún xuống của cậu mà nó không khỏi phát ra mấy tiếng "kẽo kẹt" chói tai.

    - Chết tiệt!

    Vội vã dừng lại động tác, Pis vơ đại cái gồi bên cạnh mình, úp mặt lên đó, lầu bầu mấy câu không ai nghe rõ. Có lẽ cậu đang bận nguyền rủa cái người hiện cách mình gần một nửa thành phố, hoặc là cầu nguyện cho mấy kẻ đang nhàn hạ nằm chơi tại tổng bộ không bị nghẹn đồ ăn thì cũng bị sặc nước. Tại sao trong cái tiết trời như thế này cậu lại phải bò ra ngoài làm nhiệm vụ trong khi bọn họ được thoải mái trong căn phòng đầy đủ tiện nghi của mình? Đó là còn chưa kể đến hai kẻ mặt dày đòi hẳn một kì nghỉ phép dài hạn nào đó!

    .

    .

    Oriland cuối ngày càng thêm lạnh. Mới hơn bốn giờ chiều trời đã xầm xì tối và tuyết thì bắt đầu rơi.

    Pisces ngóc đầu dậy từ ổ chăn ấm áp của mình, khụt khịt cái mũi đỏ ửng dò tì xuống gối quá lâu. Lôi từ trong túi áo khoác móc ở đầu giường ra một cái đồng hò quả quýt, cậu dụi đôi mắt nhập nhèm, nương theo ánh sáng yếu ớt hắt từ ngoài vào mà xác định bây giờ mới bốn rưỡi chiều. Aries chưa về. Đương nhiên là vậy.

    Bình thường anh sẽ đi làm thêm từ tám giờ sáng đến mười hai rưỡi trưa. Trong nửa tiếng nghỉ ngơi ít ỏi, người thanh niên tràn trề nhựa sống tranh thủ tạt qua căn nhà trọ tồi tàn có cái phòng cho thuê bé xíu như mắt muỗi, xốc Pisces đang lăn lộn trong chăn dậy, dúi cho cậu phần bữa trưa nóng hổi rồi vội vã đi ngay, đến cả cốc nước cũng không kịp uống. Khoảng thời gian từ một rưỡi chiều cho đến khi tháp chuông bắt đầu hoạt động Aries sẽ tiếp tục công việc làm thêm của mình tại cửa hàng đồ ăn nhanh trên đường Vorgane hoặc là tiệm thú kiểng của quý bà Susan cách đây một nửa thành phố. Pisces bấm đồng hồ, nhẩm tính khoảng thời gian mà Aries sẽ quay lại, cuối cùng vẫn quyết định lết xuống lầu ăn một chút gì đó lót bụng. Dù sao đợi được đến khi Aries đem đồ ăn về, cái thùng cơm như cậu vẫn dư sức càn quét thêm một bữa nữa.

    .

    - Chào Will. Chúa ơi, lâu lắm rồi tôi mới thấy cậu!

    "Còn tôi thì ngày não cũng nhìn thấy mấy gã xấu xí này lắc lư đi vào đây!"- Pisces cố gắng nuốt những lời đã lên tới cổ họng và chuẩn bị bật ra thành câu hoàn chỉnh ấy vào trong bụng. Cậu cố ép bản thân rặn ra được một nụ cười, nghiêng đầu chào Sophie - bà chủ nhiệt tình của quán rượu kiêm quán trọ tồi tàn nhất Oriland sau đó nhanh chóng chuồn khỏi cái nơi ám đầy mùi rượu và mùi đồ nhậu cho mấy gã say. Nếu cho Pis một sự lựa chọn khác, chắc chắn cậu sẽ không muốn bước chân vào nơi này, nhưng hiềm một nỗi đây là nơi duy nhất chịu cho bọn họ thuê phòng với giá hai đồng bạc một ngày. Trước khi đi, Ophiuchus đã nhắc nhở Pis rằng, giá cả ở Oriland cái gì cũng đắt đỏ. Cùng là hai đồng bạc, tại nơi khác các cậu có thể thuê một khách sạn bốn sao có phục vụ bữa sáng nóng và sưa tươi, nhưng tại Oriland, giá của một cái bánh rán cũng lên tới gần một đồng rưỡi! Bởi mới nói, nơi đây tuy bị coi là thành phố ổ chuột, nhưng đồ đạc trong cái xó xỉnh này còn cắt cổ người ta hơn là đồ xịn bán tại các thành phố lớn nhiều!

    Chen qua một hàng dài những tên say xỉn đang lèm bèm lảm nhảm mấy lời không rõ nghĩa, Pisces lao nhanh ra đường lớn, sau đó dừng lại trên vỉa hè hít vào phổi một hơi thật dài không khí chung quanh hòng xua đi cái thứ mùi hôi hám còn bám trên người mình do va quệt phải mấy ông khách. Pis ghét người say, bởi nó sẽ làm cậu nhớ đến mẹ mình - một người đàn bà khốn khổ luôn chìm trong những cơn say bất tận vì bị chồng ruồng bỏ. Nhưng giờ thì đỡ rồi. Mẹ cậu đã nằm yên dưới ba tấc đất, bà sẽ không còn có cơ hội để say và lột trần Pisces ra rồi dùng dây lưng quất lên người cậu như hồi trước nữa. Hay ít nhất đó là những điều mà Ophiuchus đã nói với cậu vào cái ngày cậu đồng ý ấn dấu tay lên cái bản khế ước bán mạng cho Hawk, còn thực hư ra sao cũng chỉ có mình Ophiuchus là rõ nhất. Nhưng có thể rời xa bà ta đối với Pisces như thế cũng là quá đủ rồi.

    - Chào cậu bé. Muốn ăn gì?

    Mải mê suy nghĩ, chẳng biết từ bao giờ thì những bước chân đã đưa Pisces tới dãy hàng ăn ở con ngõ đối diện. Cậu tần ngần đứng trước của một quán ăn nhỏ được bày biện khá là sạch sẽ và ấm cúng. Bàn ghế gỗ xếp dọc hai bên tường, ở giữa tạo ra một lỗi đi dẫn thẳng tới quầy bar. Trên cái quầy cao hơn một mét đó bày la liệt những menu đồ ăn, đồ uống hay thậm chỉ cả sách hướng dẫn nấu ăn. Đứng ở vị trí của khách hàng nhìn vào, thậm chí có thể thấp thoáng nhìn thấy nhân viên đang chế biến đồ ăn trong bếp, nhưng cái làm Pisces chú ý không phải mấy người đầu bếp mà là anh chàng pha chế ở quầy bar. Thẳng thắn mà nhận xét thì anh ta rất đẹp, một nét đẹp của người phương Đông.

    Đôi mắt hẹp dài hơi cong lên mỗi khi người đó mỉm cười, đôi môi mỏng hơi mím, mỗi lần nói chuyện với khách đều khuyến mại thêm nụ cười nhẹ nhàng và hai cái lúm đồng tiền như ẩn như hiện trên má người đó. Pisces đoán có lẽ tóc của người này là tóc nhuộm. Đuối tóc dài buộc cao lên thành một túm đuôi ngựa gọn gàng sau gáy, tóc mái hơi dài phủ xòa xuống trán, che đi cái hình xăm cánh bướm rất nhỏ ở phía đuôi mắt, ngay vị trí thái dương. Nếu không phải yêu cầu của sát thủ là một đôi mắt có thể nhìn xuyên qua bóng tối để chuẩn xác giết chết con mồi thì có lẽ Pis cũng chẳng nhận ra hình xăm ấy. Và có lẽ cũng vì đôi mắt tinh hơn loài cú mèo ấy mà cậu đã thu hút sự chú ý của chàng trai nọ. Đến khi định thần lại Pis mới nhận ra mình đã theo người ta vào trong quán.

    - Em muốn ăn gì? - Lần nữa lặp lại câu hỏi, người con trai tóc vàng đặt xuống trước mặt Pisces một cái menu và một ly nước ấm. Hắn mỉm cười nhìn cậu, những ngón tay với khớp ngón rõ ràng lơ đãng gõ lên cuốn sổ ghi thực đơn trong lúc chờ đợi.

    Thực lòng Pis cũng không đói lắm, chỉ là cậu bị chàng trai lạ này thu hút. Còn về vấn đề vì sao bị thú hút, có lẽ vì cậu rất ít được gặp những người đẹp như thế chăng? Từ lúc vào Hawk và được phân về Poker đến bây giờ số người mà Pisces có thể khen là đẹp trai cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đầu tiên là đội trưởng của họ, Joker - hay người họ quen gọi là Ophiuchus. Ophiuchus đẹp theo kiểu giảo hoạt của loài hồ ly. Không kiêu sa khó gần mà có chút gì đó khiến người ta nhìn vào phải mê mẩn. Một vẻ đẹp nguy hiểm. Người thứ hai là Sun, cũng chính là King trong lời Aries ban nãy. So với Ophiuchus, Pisces thích Sun hơn nhiều. Sun là đàn anh, cũng là thần tượng kiêm người huấn luyện mà Pisces ngưỡng mộ. Sun hòa đồng và dễ gần, Sun vui tính và hay kể chuyện cười, có những khi Sun còn rất trẻ con nữa. Chỉ tiếc Sun đã có người yêu, nếu không Pisces chắc chắn sẽ tìm mọi cách theo đuổi anh đến cùng. Tiếp theo là đối thủ của Pis, Capricorn- cái tên tóc trắng luôn ra vẻ lạnh nhạt. Cậu phải thừa nhận là cậu khá thích nét phương Đông và phong thái ngạo nghễ như ông hoàng toát ra từ người Cap, chỉ tiếc là cái ngạo nghễ đó nhiều khi khiến Pis rất muốn rút súng ra và nã hết băng đạn vào đầu gã.

    - Một sandwich cá ngừ, một khoai tây, một bò hầm và một sữa nóng. - Đến menu còn không chịu đụng vào, một bên suy nghĩ mông lung những điều đâu đâu, một bên đọc ra khẩu phần ăn quen thuộc luôn xài trong những ngày làm việc bên ngoài, Pisces nghiêng đầu nhìn chàng trai phục vụ. Hắn nhìn lại cậu, cây bút vẫn lia lịa viết trên giấy và khóe miệng thì hơi mỉm cười.

    - Xin đợi một chút.

    Và Pisces đợi. Cậu thu mình trong một góc ngắm những người vội vã đi lại trên đường, những vị khách mang theo cái lạnh của sương tuyết ngoài trời vào quán và cả những người mang hơi ấm từ trong quán ra ngoài. Pis cứ ngồi đấy, cả người thu vào trong cái áo khoác lông dày cộm chỉ để lộ cặp mắt và nửa mặt, đôi mắt màu thạch anh đảo láo liên khắp quán, cuối cùng dừng lại trên cốc sữa nóng vừa mời đặt xuống bàn.

    - Uống một chút cho ấm bụng. - Tóc vàng đã từ trong bếp trở lại, anh đem theo cốc sữa nóng trong phần ăn của cậu đặt xuống bàn. Pis đoán mấy thứ kia có lẽ còn phải đợi một lúc, bởi vậy cậu sẽ sàng ôm lấy cái cốc trong hai bàn tay lạnh ngắt, men theo hơi nóng tỏa ra từ cái ly sứ tự ủ ẩm bàn tay mình.

    - Tôi là Yang, còn em thì sao?- Người con trai dường như không có ý định rời đi trái lại giống như muốn ngồi lâu hơn, bằng chứng là anh ta đã tìm cách gợi chuyện. Pisces ngừng uống sữa, đôi mắt thạch anh hơi đảo nhìn chằm chằm hắn thoáng qua chút dè chừng, sau vài giây cậu mới lên tiếng:

    - William. Pisces William .

    Và sau đó bầu không khí giữa họ lại chìm vào im lặng. Pisces lặng thinh uống cho xong cốc sữa nóng, còn Yang thì lặng thinh nhìn cậu bé uống sữa. Hai người họ cứ thế duy trì cái bầu không khí im lặng đến quỷ dị, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau như thể muốn khoét ra một cái lỗ trên người đối phương. Yin vài lần đi ngang qua họ, cô bưng trên tay một khay đồ uống nóng, thi thoảng thoáng dừng lại nhìn ngắm cái cách thức ở chung đầy lạ lẫm của hai con người xa lạ, sau đó lại vội vã chạy vào trong bếp. Thật là, không biết cái gã điên Yang đó lại muốn bày trò gì đây?

    - Yang, phần sandwich được rồi này!!

    - Anh...

    Hai thanh âm cùng vang lên một lúc kéo Yang khỏi những suy nghĩ mông lung trong đầu. Hắn nhướn nhướn mày nhìn cậu nhóc tóc đen, đưa tay đỡ lấy cái cốc đã cạn sạch sữa nóng từ tay Pisces sau đó bước vội vào bếp giữa tiếp giục giã của mấy người nhân viên khác.

    - Yanggg!!

    - Đây, tới đây!

    Chưa đầy năm phút sau, dáng người dong dỏng cao và cái gương mặt có đôi mắt hoa đào lại xuất hiện trước mắt Pisces. Hắn đưa cho cậu cái túi, trước khi tiễn bước vị khách nhỏ ấy ra khỏi quán Yang còn đảo mắt nhìn túi đồ ăn của Pis một cái đầy ẩn ý nữa rồi mới cúi người chào cậu:

    - Hoan nghênh lần sau lại ghé!

    Không hiểu sao nhưng Pisces cứ có cảm giác mình hình như được đối xử đặc biệt hơn nhiều so với những vị khách khác đến quán nhỉ.

    .

    .

    Lần thứ hai Pisces đẩy cửa bước vào trong quán rượu tồi tàn của Sophie đã là năm rưỡi hơn. Trong quán không đến nỗi quá tối nhưng số lượng người thì có thể nói là quá đông, đến nỗi mà mấy cây đèn dầu tù mù bày xung quanh quán cũng chẳng đủ để thắp sáng dù chỉ là một góc nhỏ nhất ở cái nơi hỗn tạp này. Pis qua loa chào hỏi Sophie rồi vọt lên gác. Trực giác của một thợ săn cho cậu biết ở đây có nhiều hơn hai người đồng nghiệp. Nhưng họ không có "mùi" của Poker hay Hawk, vậy nên Pis cũng không dám mạo hiểm lượn lờ trước mặt mấy kẻ đó quá lâu. Nếu gặp phải bọn "yêu tinh" ( E.L.F) thì không sao, nhưng ngộ nhỡ mà đụng độ GHOST thì có cho mười cái mạng Pis nghĩ cậu cũng không đủ xài. Cái lũ khát máu và điên khùng đó vẫn nên tránh xa một chút là hơn.

    "kétt.... ét..."

    Cách cửa gỗ cũ kĩ mục ruỗng vẫn phát ra thanh âm làm người ta khó chịu như thế. Pisces lách mình vào phòng sau khi mở ra một khe hở vừa đủ cho bản thân chui vào. Bên trong vẫn tối om và giường thì vẫn lộn xộn y nhứ lúc cậu đi. Aries vẫn chưa về.

    Pisces không quá chắc hôm nay "Ari ngu ngốc" có thể về trước giờ cơm tối không bởi bên ngoài tuyết đã bắt đầu rơi dày và cái lạnh thì đang ngày một tăng lên. Xuyên qua cái rèm che dày cộm phủ đầy bụi nhìn xuống dưới đường, nương theo ánh sáng yếu ớt phát ra từ mấy cây đèn đường đen kịt dầu thắp sáng Pis có thể lờ mờ nhìn thấy những người đang hối hả trở về nhà. Chỉ tiếc trong số những người đó không có Aries.

    .

    Thức ăn bày trên bàn sớm nguội ngắt, cả gian phòng tối om om chỉ có một vật thắp sáng duy nhất là cây đèn dầu cũ kĩ. Pisces ôm gối ngồi trên ghế tựa, đôi mắt thạch anh nhìn đăm đăm vào đống đồ ăn bày trên bàn, một nửa gương mặt cậu ẩn trong bóng tối nhìn không ra biểu tình gì. Ngoài kia, tháp chuông đã điểm tiếng thứ tám. Sắp đến giờ giới nghiêm rồi mà Aries vẫn chưa về...

    "brư... rư.. Brư.. rư.."

    Điện thoại ném trong góc bất ngờ phát sáng, thông báo cuộc gọi đến kéo Pis từ cơn mơ màng về với thực tại. Cậu không quá hào hứng với việc tiếp điện thoại này, cơ bản vì chưa cần xem tên cậu vẫn có tể đoán được ai gọi đến rồi.

    - Aries đâu? - Câu đầu tiên khi nghe điện thoại đáng lý nên là một lời chào chứ nhỉ? Pisces nhỏ giọng lầu bầu khó chịu. Cậu xoắn xoắn một ít tóc trước trán, gắt gỏng đáp:

    - Tìm Aries mà gọi tôi làm gì! Không có đây.

    - Sệt!! Cái ngày gì mà tìm ai người đó cũng không ở hết vậy! - Đầu bên kia buột miệng chửi nhỏ một tiếng, sau đó lại dùng cái giọng đều đều như ra chỉ thị để nói chuyện.

    - Hai người bên đấy sắp xong chưa, nếu rồi thì qua chỗ tôi luôn đi. Tụi này cần hỗ trợ.

    - Cái đó anh nên báo về tổng bộ xin tiếp viện chứ?

    - Tìm được họ tôi đã chẳng phải gọi đến cậu. Ophiuchus tắt máy rồi. Tôi kiếm Scorpio nhưng cô nàng bảo đại boss đang cáu, không dám tùy tiện điều động nếu không có giấy phê duyệt của lão già.

    - Không phải hai người đang nghỉ phép sao, xin tiếp viện làm gì?

    - ... Nhiệm vụ bất ngờ - Bên kia im lặng một thoáng sau đó mới trả lời nhanh. Pisces khịt mũi khinh thường. Nhiệm vụ vất ngờ? Có quỷ mới tin!

    - Nói thẳng ra hai người đi thăm cha của Aquarius và lạc dấu lão ở trong viện đi.

    - Pis, đừng có mà bép xép lung tung. Việc này đến tai Tổng hành dinh tôi giết cậu đấy!

    - Tôi không biết cũng không quan tâm, tóm lại anh tự mà xử đi!

    - Pisces!! Tôi nghiêm túc đấy. Lorgan cần phải bỏ tù càng sớm càng tốt. Lão già là cái gai của Hawk. Lão còn nhởn nhơ ngày nào, Ba bích còn nguy hiểm ngày đấy. Poker cũng không bảo vệ nổi cậu ta!

    - Đó là việc của hai người!

    - WILLIAM CRONER!!! - Đầu dây bên kia rống giận một tiếng. Thông qua tiếng hít thở không thông của gã Pisces có thể đoán được người này hoàn toàn tức giận. Cậu lười nhác nhón lấy một miếng khoai chiên lạnh ngắt bỏ vào miệng nhóp nhép nhai, lại uống thêm một hớp sữa tươi cũng nguội nốt.

    - Anh biết Chột không? Lão già được treo giá một trăm ngàn Dia trên bảng thợ săn tiền thưởng ấy.

    Đầu bên kia vang lên tiếng loạt soạt. Pisces đoán có lẽ gã đang lật giở sổ ghi chép của mình. Cậu cũng không vội giục, chỉ xiên thêm một miếng bò hầm và một lát khoai tây từ từ thưởng thức. Lát sau tiếng sột soạt dừng lại, Pisces nghe thấy một tiếng hừ khinh thường rất nhẹ.

    - Đừng nói Joker sai hai người đến đây chỉ để xử một con chuột già này thôi nhá?

    - Tôi cần thông tin về lão. - Pisces làm ngơ câu móc mỉa không chút thiện ý của đối phương, trực tiếp nói ra điều kiện trao đổi. Lại một thoáng im lặng, người kia đáp:

    - Không có!

    - Anh...

    - Nhưng Nhà buôn tin tức thì có. Tôi cứ nghĩ cậu gặp hắn rồi?

    Pisces bị chặn họng có chút khó chịu, cậu hơi gắt với cái điện thoại:

    - Anh nghĩ tôi không muốn sao? Nhưng Ed nói Nhà buôn tin tức ở đây không đáng tin. Nếu không muốn giết thêm cừu non để giữ im lặng thì nên đợi tới lúc vào thành rồi hỏi. Trong đó có cơ sở ngầm của Poker.

    - Ha! Nói hai người kém hiểu biết không sai mà. - Phía bên kia có tiếng cười nhạo. - Đúng là Nhà buôn ở Oriland không đáng tin, nhưng Nhà buôn từ Mian tới Oriland tiêu tiền thì chắc đáng tin chứ hở?

    - ...

    - Một gã ngoại quốc tóc vàng, dáng cao, da trắng, mắt hoa đào...

    - Anh nói Yang?

    - Chậc, đã bảo có biết mà. Đó, đi tìm hắn mà hỏi, xong rồi lăn qua đây giúp tôi!

    - Nhưng... hôm nay tôi mới gặp hắn... Chẳng thu hoạch được gì cả.

    Đầu bên kia thoáng im lặng. Pisces nghe thấy tiếng đệm giường cọt kẹt và tiếng vải quần áo ma sát với nhau, sau đó là tiếng mở của phòng. Pis đoán có lẽ ở chỗ tên kia bây giờ là buổi sáng, bởi cậu loáng thoáng nghe thấy âm thanh nấu nướng vọng ra từ trong bếp và cả tiếng của Aquarius hỏi gã muốn ăn cái gì. Cậu kiên nhẫn ngồi đợi cho đến khi tất cả tạp âm đều không còn nữa và tiếng của "kẻ - khó - ưa" lại truyền đến qua ống nghe:

    - Cậu đi tìm gã hay gã tới tìm cậu?

    Giống như là cảm thấy người này hỏi một câu quá dư thừa, Pis khịt mũi. Sau đó cậu vừa nhóp nhép xử lý bữa tối nguội lạnh trên bàn vừa kể lại quá trình gặp mặt ở quán cơm nhỏ. Đợi đến khi Pis kể xong cũng là lúc cậu xử lý nốt miếng bò hầm cuối cùng trong hộp giữ nóng. Không hiểu sao nhưng cậu thợ săn trẻ tuổi có cảm giác ai đó không hài lòng với cuộc gặp gỡ giữa cậu và Nhà buôn tin tức nhỉ?

    - Kiểm tra túi đựng đồ ăn và hộp giữ nóng mà hắn đưa cho cậu đi. Tên đó là một con cáo già. Và... ôi chúa ơi!! Pisces William, cậu đúng là điên rồi mới khai tên họ của mình và thản nhiên để cho một Nhà buôn tin tức nhìn chằm chằm vào cậu! Những tên khác thì tôi không sợ, nhưng Leo Yang thì dám cho cậu một trang trong cuốn sổ "Thông tin cá nhân về mấy quân bài chắn ngắt" của hắn lắm. Cậu... cậu thật sự là Pisces William, người tốt nghiệp cùng một khóa, huấn luyện chung một thầy với tôi chứ hả?

    - Anh có thấy dạo này mình rất lắm lời không?

    - ... Cậu nên may mắn tôi không có khiếu bà tám, nếu không chuyện này tới tai Sun thì tôi đảm bảo cậu sẽ được viết ngay một bản kiểm điểm dài hai ngàn từ đó!

    - Cỡ trung thôi mà, sao sánh được bản mười ngàn từ anh viết hồi lén trốn đi hẹn hò với Cancer chứ! - Pisces bật lại bằng một câu đùa nhạt nhẽo, sau đó cậu bỗng nghe thấy một giọng nửa lạ nửa quen truyền vào tai.

    - Ừm... Anh ấy vừa mới đi lấy nước ép...

    Aquarius Lui....

    - ... Chào... Aqua... - Pisces sượng ngắt nhả ra một tiếng chào, sau đó vội vã kiếm cớ cúp máy. Trước khi tiếng "tút tút" vang lên cậu còn kịp nghe thấy Aquarius nói với vào điện thoại:

    - Vincent nhờ tôi chuyển lời là sáng nay Sun có gửi quà cho anh ấy...

    - CAPRICORN VINCENT NGU NGỐC!! -Nhưng hiển nhiên Aquarius không kịp nói hết thì đã bị tiếng rống giận của Pisces cắt ngang rồi.

    - .... Và cho cậu nữa... - Nửa câu cuối hắn chỉ còn cách nói với tiếng tút tút trong ống nghe.

    Hai con người này, đấu đá nhau từ bé đến lớn chưa chán à?

    .

    Sau khi cắt đứt liên lạc với hai kẻ mà đối với Pisces là cực kì đáng ghét, cậu bực bội thả mình xuống chiếc giường cũ nhiều mối mọt, còn điện thoại thì quăng bừa trên bàn ăn. Thật may là dù cái giường này khá nát nhưng ít ra chăn nệm trên đó cũng vẫn dùng được. Vặn to ánh sáng trên cái đèn treo ở đầu giường, Pisces lần tay mò trong túi đựng đồ ăn mình vất dưới đất, cuối cùng cũng tìm ra được một mẩu giấy kẹp trong hóa đơn thanh toán. Mấu giấy gấp làm tư, nhìn qua nó cũng sắp nhàu nát đến độ ném vào thùng rác được rồi. Pisces nhẹ nhàng cạy mở tờ giấy, ngay lúc cậu sắp sửa toán hết mồ hôi để vuốt phẳng nó trên lòng bàn tay thì cửa phòng bật mở. Pis ngửi thấy trong không gian mùi nước hoa nhàn nhạt quen thuộc.

    Aries đã về!

    .

    .

    Thời tiết ban ngày của Oriland thường dễ chịu hơn rất nhiều so với ban đêm. Ánh mặt trời rực rỡ soi tỏ mọi con đường, những lớp băng kết trên hè phố đã sớm tan ra dưới cái nóng của mặt trời, và cây cối dù cho vẫn trơ trụi lá thì nhìn qua chúng vẫn khoác lên mình một vẻ gì đó tràn đầy sức sống. Xuyên qua đám người đang hối hả ngược xuôi, người ta có thể bắt gặp thấp thoáng mấy cái bóng nho nhỏ của lũ trẻ tung tăng chạy chơi trên đường hoặc là vội vã tới trường học. Nếu nơi này mà phồn hoa thêm một chút thì dám chắc Oriland sẽ là một trong những cái tên đứng đầu của top thành phố thanh bình nhất lục địa phía Tây.

    Pisces ngoan ngoãn ngồi trên ghế, hai chân đung đưa phía trước, đầu hơi ngả về sau để Aries có thể dễ dàng giúp cậu chỉnh lại mái tóc dài luộm thuộm:

    - Cá nhân em vẫn thấy cái màu đỏ khá ổn mà! - Trong lúc người cộng sự của mình đang hết sức chật vật trong việc giúp cậu buộc gọn phần tóc mái loăn xoăn trước trán, Pisces tranh thủ nhỏ giọng phàn nàn. Trong số những tông màu mà cậu thợ săn trẻ yêu thích thì đứng đầu hẳn là màu đỏ. Từ rèm cửa đến ga trải giường, từ quần áo đến vớ chỉ cần nhìn vào Pisces người ta sẽ ngay lập tức cảm thấy chói mắt vì màu sắc trên người cậu thực sự quá chói.

    - Cái quan trọng không phải là em thấy nó ổn hay không! - Aries đều đều lặp lại câu nói này lần thứ hai mươi trong buổi sáng, động tác kẹp mái và chính tóc vẫn không dừng lại.

    - Bộ anh không nghĩ màu đỏ sẽ khiến lão để ý em hơn sao? - Pis giơ bàn tay lên trước, ngắm nghía những móng tay mới được tỉa gọn của mình.

    - Còn em không nghĩ em mà nói thêm là anh sẽ mặc kệ em à?

    - Đồ hẹp hòi!

    Trong danh sách thân thiết đáng để yêu quý của Pisces William thì cái tên của Aries Edward luôn đứng hàng đầu tiên. Lý do thứ nhất bởi anh là cộng sự đồng hành cùng cậu, còn lý do thứ hai đương nhiên là bởi Aries rất biết cách chăm sóc cho Pisces. Nhưng như người ta thường nói: đi cùng ưu điểm là khuyết điểm, điểm trừ lớn nhất của Pis cho anh chính là thói quen trút giận lên cậu. Thực ra cũng không phải trút giận, chỉ là khi có việc gì phật ý, Aries sẽ giống như một đứa trẻ bị quỵt mất buổi đi chơi, cả ngày mặt mũi cứ lầm lì và giọng nói thì gắt gỏng, đương nhiên lần này không ngoại lệ.

    .

    Tối qua, lúc tháp chuông vừa điểm, báo hiệu giờ giới nghiêm đã tới cũng là lúc Aries về đến nhà trọ. Giống như mọi ngày, trên người anh vương đầy tuyết và hơi lạnh như muốn đóng băng người khác của mùa đông Oriland. Cũng giống như mọi ngày, cậu thợ săn nhỏ của Aries trao cho anh nụ hôn chào buổi tối rồi rất nhanh phải chau mày khó chịu:

    - Ed, người anh toàn mùi nước hoa phụ nữ!

    - Em nghĩ coi trong tiệm của bà Susan có phụ nữ không? - Aries không quá để ý đáp lại. Anh nhanh chóng cởi áo khoác ngoài ướt sũng ra và ném tạm lên cái ghế dựa, rồi đến sơmi trắng và quần dài dính đầy bùn đất. - Ngoài trời giống như bão tuyết vậy, và em đang làm gì thế Pis?

    Aries thoáng ngẩn ra khi Pisces không bám dính lấy mình như mọi hôm, anh lấy bừa một cái áo dày trong túi không gian mặc lên người rồi bước về phía cậu. Pisces đang chăm chú đọc những thông tin được viết cẩn thận trên tờ giấy gấp tư, thậm chí ngay cả khi bị Aries kéo vào lòng cũng không để ý.

    "- biến thái.

    - Có sở thích với trẻ con.

    - Hầm ngầm là hiện trường.

    - Tiệm hoa Wendly.

    - Nạn nhân: Lambert Vincent, Orwen Lyli, Castia Hergan,..."

    - Gì đây? - Aries tò mò đón lấy tờ giấy từ trong tay Pisces, lướt mắt đọc nhanh tất cả những gì viết trong đó, cuối cùng hơi sựng lại khi nhìn thấy cái tên Lambert Vincent.

    - Tin từ Nhà buôn tin tức. Em muốn chúng ta kết thúc nhanh cuộc đi săn lần này ở đây. - Pisces gọn lỏn đáp lại, vừa nói vừa vặn tới lui cái đồng hồ nhỏ trên tay, chiếu lên trên bức tường đối diện mô hình thu nhỏ của toàn cảnh Oriland. Chấm tròn đỏ nằm ở phía cuối bản đồ mô hình, hướng Đông Nam biểu thị cho vị trí hiện tại của Aries và Pis, còn chấm xanh đang không ngừng di chuyển kia... - Sẽ không phải con chuột nhắt đó tính giở trò trong cái thời tiết quái quỷ này chứ?

    - Không phải, khu đó là đường từ nhà riêng của Thị trưởng đến tiệm hoa Wendly. - Aries chỉ tay vào dòng thứ tư từ trên xuống trong tờ giấy, lại hất mặt nhìn lên bức tường được miễn cưỡng coi là màn chiếu, thấp giọng nói. - Em nhìn này, nếu từ chỗ chúng ta, đi thẳng qua ngã tư phố Tắc Kè, băng qua quảng trường Thánh rồi men theo quãng đường sông Sugar sẽ tới được chỗ đó. Ý anh là tiệm hoa Wendly, và đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó. Trong khi em chỉ việc ở phòng trọ ăn và ngủ thì người cộng sự của em hàng ngày phải chạy vài vòng quanh thành phố này đấy!

    Mấy câu cuối, giọng Aries nghe như hơi gắt. Pisces lom lom nhìn người đang ôm mình, sau đó lại đặt sự chú ý lên "màn chiếu".

    - Ngày mai em sẽ làm mồi. Anh ẩn thân theo sau nhé. Cái đầu giá một trăm ngàn Dia cũng không phải quá dễ xơi đâu. Em nên mặc đồ gì nhỉ? Ảnh chúng ta trên tờ "Thợ săn" hẳn là rất nhiều, em nên hóa trang như thế nào cho hợp ta?

    Pisces vừa lẩm bẩm vừa lật đật bò dậy từ trong lòng Pisces, hất chăn vừa mới được anh đắp lên toan chạy xuống lục tìm trong đống đồ hóa trang to đùng mình mang theo. Aries vội vòng tay qua ôm chặt người vào trong ngực, giọng nói ban nãy chỉ hơi gắt bây giờ đã thực sự trở nên gắt gỏng:

    - Pisces William!! Anh có được quyền nói là hiện giờ anh hoàn toàn không hiểu em đang dở chứng gì không? Làm mồi cái gì, ngày mai cái gì?? Em lây bệnh coi khinh kẻ địch đó của Ách cơ từ khi nào vậy hả?? Đang yên đang lành em làm cái gì vậy??

    Pisces ngồi im re tại chỗ, đôi mắt thạch anh hấp háy ánh sáng háo hức ban nãy trở nên ảm đạm. Cậu di di ngón tay vẽ lên lồng ngực trần của Aries, lúng búng trong miệng mấy lời không rõ nghĩa. Aries nghiêm mặt nhìn cậu nhóc, bày tay to nắm lấy cái tay nghịch ngợm của cậu, đôi mắt sắc lẹm đầy ý cảnh cáo.

    - Hôm nay Capricorn gọi điện, anh ta nói muốn tiếp viện....

    - ...

    - Cũng lâu rồi em chưa gặp anh ta, em cũng muốn ăn đồ của Aqua nấu nữa....

    - ...

    - Cảnh của Tokyo cũng đẹp lắm, có thể.... có thể.... tranh thủ chơi....

    Mấy lời cuối, giọng của Pisces càng có xu hướng nhỏ xíu dần dần. Cậu giống như đứa trẻ nhỏ làm gì có lỗi, đầu cúi thấp, mắt rũ xuống nhìn trân trân vào hai bàn tay đang đan cùng một chỗ. Aries nhìn cậu, không quá tình nguyện thở dài một tiếng. Anh nâng mặt cậu thợ săn nhỏ để cho cả hai cùng đối diện với nhau, giọng trầm xuống lại có phần hơi khàn:

    - Em đảm bao tin tức của mình có bao nhiêu đáng tin?

    - Khoảng.... Sáu mươi, bảy mươi...?

    Đôi mày rậm của Aries nhíu chặt, Pis cảm thấy độ ấm quanh mình giảm vài độ. Cậu vội sửa lời:

    - Là... tám... tám mươi, không... chín, chín mươi!!

    Lông mày Aries vẫn không có dấu hiệu dãn ra. Cái nhìn xoáy sâu như muốn đục một lỗ trên người Pisces.

    - Edward....

    - Nếu gặp nguy hiểm ngay lập tức rút lui, không được cậy mạnh, cũng không được tự ý hành động.

    Cuối cùng, người nhượng bộ trước là Aries. Anh nghiêm khắc dặn dò nhưng việc cần lưu ý với Pisces sau đó tự mình xuống giường chuẩn bị đồ. Pis bĩu môi nhìn anh, cuộn mình trong cái chăn ấm áp, đôi mắt thạch anh đã có dấu hiệu díp lại buồn ngủ.

    - Anh vẫn không hiểu. - Aries bất ngờ lên tiếng - Em lúc nào cũng nói ghét Ách Cơ, nhưng khi cậu ta cần thì em luôn chạy đến đầu tiên. Em thực sự ghét hả?

    Pisces khựng lại nhìn người ngồi trên sàn, bàn tay dấu dưới chăn vô thức co lại, những ngón tay cắm sâu vào lớp đệm rồi rất nhanh lại thả ra. Cậu đung đưa hai chân trước giường, cúi đầu như đang suy nghĩ gì đó mông lung lắm. Aries liếc mắt nhìn cậu nhóc một cái, sau đó lại bận rộn sửa soạn trang phục.

    - Ừ, em ghét anh ta chứ. Ghét gã y như em yêu Ed ấy.

    Câu trả lời có vẻ không liên quan cho lắm. Aries không hiểu sao nhưng nghe những lời này anh lại có cảm giác khó chịu. Anh dám chắc tên nhóc này đang nói dối, nhưng nói dối chỗ nào thì Ari lại không rõ, mà bản thân anh cũng không muốn tìn hiểu sâu hơn. Cứ như vậy, Aries mang theo tâm trạng nặng nề leo lên giường, trải qua một đêm trằn trọc. Và kết quả của một đêm trằn trọc là sự xuất hiện của biểu tình như cả thế giới nợ tiền mình trên gương mặt điển trai của chàng thợ săn trẻ.

    .

    .
    - Pis, chú ý vào. Em đừng có nhìn ngang nhìn dọc nữa.

    - Em biết mà Ed, anh có thể đừng lúc nào cũng coi em như trẻ con vậy được không?

    - Vậy em có bao giờ lớn hả?

    Pisces coi như không nghe thấy lời mỉa mai của người cộng sự, hít sâu một hơi rồi quả quyết bước vào không gian bên trong tiệm hoa Wendly.

    Nửa tiếng trước, cả hai người đều êm đẹp tìm đến trước cửa ngôi nhà khả nghi được Nhà buôn tin tức cung cấp. Pisces nhận nhiệm vụ "mồi" cũng như bắt lão khai ra sự thật, Aries sẽ ẩn thân bảo hộ cậu.

    Ngày hôm nay, Pis hóa trang cho mình thành một cậu nhóc gia đình khá giả đi mua hoa tặng mẹ. Mái tóc xanh biển chải ngược ra sau, có một vài sợi không vào nếp dựng ngược trước trán, trên mũi lấm tấm tàn nhan và hai má thì đỏ ửng vì lạnh. Pis mặc một cái áo sơ mi trắng sọc xanh, bên ngoài khoác áo có mũ lông, quần lửng dài đến ngang gối và bít tất dày trắng muốt.

    Cậu tần ngần đứng bên ngoài dễ đến mười phút, gương mặt trẻ con non nớt phớt qua nét lo lắng và mong chờ. Sau đó, đến khi thấp thoáng sau những lẵng hoa xuất hiện một bóng người, Pis mới dám e dè đẩy cửa tiến vào.

    [...]

    Aries cũng không biết tâm trang của mình ra sao khi đứng bên ngoài đợi Pisces, nhưng lúc anh xông vào bên trong theo giao ước của cả hai và nhìn thấy Pis bị trói trên ghế thì anh biết mình sắp điên rồi.

    Ari vẫn nhớ ngày đầu tiên gia nhập Hawk, Ophiuchus đã nói năng lực của anh bắt nguồn từ cảm xúc con người, cũng chính vì thế mà sức mạnh đó luôn không ổn định. Sau này khi cùng Pis kí giao kèo, có người làm "điểm trụ" để kìm hãm cảm xúc mà Aries mới dần dần kiểm soát được mình. Nhưng lúc này khả năng chi phối của cậu gần như không còn tác dụng với Aries.

    Trận pháp không biết từ khi nào xuất hiện trên sàn gỗ, đôi mắt màu vàng rượu vang dần dần chuyển thành đỏ, một màu đỏ khát máu. Ánh mắt Aries sắc lẹm, anh đứng đó, lạnh lùng nhìn thẳng vào gã đàn ông đứng sững giữa phòng, trận pháp hiện lên dưới chân gã dần dần có sự biến đổi, kéo theo đó là máu tươi trào ra từ mắt trái.

    - Edward!!!!!

    [...]

    .

    .
    Một buổi chiều cuối tuần nào đó ở Tokyo, trong căn biệt thự kiểu cổ cuối phố Sakura có hai con người nhàn nhã ngồi ngoài sân phơi nắng.

    Chàng trai tóc trắng biếng nhác nửa nằm nửa dựa trên cái ghế gấp, gương mặt nhìn nghiêng bị những lọn tóc dài che khuất tạo nên một nét gì đó bí ẩn trên con người gã.

    - Tại sao lại là đỏ và đen?

    Capricorn nhíu nhíu mày nhìn bài viết trên tờ báo còn thơm mùi mực in, khó hiểu hỏi. Aquarius Lui nghiêng đầu qua, trong một cái liếc mắt hắn dễ dàng bắt gặp ở vị trí đầu trang báo, một bức ảnh hiện trường choán gần hết trang nhất. Trên bức ảnh là trận pháp quen thuộc Aries luôn xài mỗi khi hành động, ngay giữa trung tâm trận pháp là một lão già cả người bị trói như cái bánh tét.

    - Đúng là chột rồi. - Aquarius bình luận một câu không liên quan đến vấn đề của Capricorn. Hắn chỉ chỉ vào miếng băng đen trên mắt trái của gã đàn ông, gật gù cảm thán - Bọn họ ra tay nặng quá.

    - Với tính cách của Pisces thì thế là nhẹ chán rồi. - Capri hời hợt đáp.

    Sau câu nói đó, tất cả lại rơi vào im lặng. Giữa lúc Capricorn tưởng rằng Aquarius đã ngủ quên, gã đang định đem cái áo trên người mình khoác cho hắn thì giọng của Aqua lần nữa vang lên:

    - Cuối tuần này Cancer sẽ đến đấy.

    Capricorn khựng lại, chén trà trên tay gã suýt chút sánh ra.

    - Ừ.- Capri nhàn nhạt đáp. Rồi gã lại nói thêm một câu hoàn toàn không ăn nhập với câu nói của Aqua. - Sao lại là đỏ đen?

    - Hả?

    Capricorn chỉ vào bức ảnh trên trang báo, ngay vị trí góc phải trận pháp có ghim hai quân bài, một đen một đỏ. Lá Ách Rô đỏ chói, hình kim cương giữa lá bài cứ như đang rỉ máu, lá K Chuồn một màu đen, kí hiệu chất chuồn không biết được viết nên từ thứ gì, uốn lượn tinh xảo như một vật sống.

    - Không phải vì Pis thích màu đỏ sao?

    - Đỏ? Không phải trắng hả?

    - Anh có nhầm lẫn giữa hai màu không? Trắng là màu cậu ta ghét nhất mới đúng.

    Capricorn ngẩn ra một thoáng giống như không hiểu Aquarius đang nói gì. Gã gõ gõ lên tờ báo rồi một lần nữa hỏi lại:

    - Cậu ta ghét trắng?

    - Ừ. - Người cộng sự không quá để ý đáp lại. - Chẳng biết sao nhưng lần trước Scorpio bày trò trêu Pis, biến đồ đạc của cậu ấy thành một màu trắng xóa. Sau đó suýt nữa bị Pis hành đến nằm liệt trong phòng, từ sau đó mọi người đều bảo Pisces ghét màu trắng.

    - Ồ.... Tôi biết đấy.

    - Hả? - Lần này đến Aquarius ngẩn ra. Hắn có chút không xác định nhìn Capricorn như muốn hỏi gã muốn nói điều gì.

    Capricorn nhún vai, những ngón tay dài mảnh vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón giữa, ngẩn người nhìn những cánh anh đào chao liệng trong gió chiều.

    - Vì.... trắng là tôi mà. Cậu ta.... hận tôi, không phải sao?

    .

    Trong trí nhớ Capricorn xuất hiện một bức ảnh. Bức ảnh đó rất đẹp, lông vũ trắng muốt bao phủ khắp không gian chung quanh. Chính giữa trung tâm là một thiếu niên tóc trắng, những lọn tóc ánh bạc bay loạn trong cơn gió, đôi cánh thiên sứ sau lưng giương cao. Đó sẽ là một bức ảnh hoàn hảo nếu như trên tay thiếu niên nọ không cầm một thanh kiếm đẫm máu. Mà phía đầu kia của thanh kiếm là một người đàn bà đã chết, máu tươi từ ngực chảy trào ra, nhuộm đỏ lưỡi kiếm, nhuộm đỏ cả cánh tay áo trắng muốt.

    Đỏ, một màu đỏ chói mắt...

    Đỏ, màu đỏ của máu...

    Capricorn vẫn nhớ đã có lần, gã nghe thấy Pisces gọi người đàn bà bị đâm ấy một tiếng "Mẹ"...

    .

    .

    End.
     
    Bài viết mới
    Nhuốm đỏ
    Nhuốm đỏ bởi Flandre, 17/11/17 lúc 12:59
    Chỉnh sửa cuối: 29/1/18
    Gió, via a mobile device, 5/1/18
Tiêu tiêu vũ hề
"Vương Diêu Hi tự nhận thấy bản thân hắn cũng không phải một gã tốt đẹp gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, coi trời bằng vung, điếc không sợ súng, hồ bằng cẩu hữu một đám, chỉ cần gọi một cú là bạn nhậu, gái gú cái gì hắn muốn đều cũng sẽ đủ hết, những chỉ tiếc, mệnh hắn hơi đen một chút. Xung quanh hắn lúc nào cũng có người, nhưng giữa hàng ngàn hàng vạn con người đó, Vương thiếu gia lại chẳng tìm ra được ai để an lòng trao đi một tấm chân tâm. Hắn quen nhiều, biết nhiều, thân cũng nhiều nhưng có ai hay, cái nụ cười gã họ Vương đó luôn treo bên miệng có bao nhiêu phần trăm là thực lòng cơ chứ?

[...]

Oán oán ân ân, si si hận hận, năm trăm năm qua đi lại năm trăm năm tiếp nối. Cảnh còn người mất, kí ức phai nhạt, hắn cứ ngỡ đến cuối cùng bản thân chỉ còn lại một mình, mà lại không hay biết chỉ cần hắn dừng chân và nhìn lại phía sau, sẽ luôn có một người đứng ở đó và mỉm cười chờ hắn, chờ hắn suốt năm trăm năm cũng không oán lấy một lời..."

( "Tứ hợp viện" trích )

Bình luận

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Gió, 5/1/18.

Chia sẻ trang này