Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Don't Cry Joni

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 27/8/17.

By Phoenix Hy on 27/8/17 lúc 08:42
  1. Phoenix Hy

    Phoenix Hy ❝my 희망❞ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    1,901
    Đã được thích:
    1,075
    Điểm thành tích:
    610
    [​IMG]
    Nguồn ảnh: internet

    |Title|
    Don't Cry Joni

    |Author| Hy Jasmine

    |Status| Done

    |Category| Slide of Life

    |Rating| K

    |Length| Oneshot

    |Warning| Tuân thủ nội quy

    |Note|
    Oneshot được viết dựa trên lời bài hát Don't Cry Joni - Conway Twitty ft Joni Lee.
    Bản dịch lời thuộc baidich.com
    Khuyến khích nên nghe nhạc trong lúc đọc truyện.
    Oneshot được đăng độc quyền tại Đào Viên Trấn.

    ------------------------------oO0Oo--------------------------------

    DON'T CRY JONI
    Tôi và Joni sống cạnh nhà nhau từ thuở tấm bé. Cô ấy là một người rất tốt, bản tính lương thiện thương người từ nhỏ. Nhưng, vẫn như bao đứa con gái bình thường khác, Joni rất nhõng nhẽo, hay làm nũng lại còn mít ướt suốt ngày. Có lẽ tôi đã quá rõ mọi thứ về Joni. Từ những gì cô ấy thích, ghét hay thường xuyên làm những việc gì, thích chơi búp bê kiểu gì. Nhưng rồi một ngày, khi tôi đã lớn, tôi mới chợt nhận ra rằng: tôi chẳng hiểu gì về Joni cả.

    Giữa nhà tôi và nhà Joni chỉ cách nhau một bức tường cây xanh nho nhỏ. Ba tôi đã trồng nó lúc ông mười ba tuổi cùng với ông nội. Đến tận giờ, hàng rào xanh kia đã qua mấy lần dọn dẹp, chặt bớt đi để nó không quá cao. Dưới hàng rào có một lỗ hổng nhỏ mà tôi vẫn hay thường gọi là lỗ chó. Vì ngày đó nhà tôi có nuôi một con chó, đặt tên là Hevi - một cách đọc của từ “Heavy” mà tôi vẫn hay nhớ. Hevi hay chạy qua lại nhà hàng xóm nên cứ lách mình trong khoảng cách của mấy thân cây. Nhưng đó là lúc nhỏ, rồi thì nó cũng đã lớn, đã béo hơn trước rất nhiều nên không chui vừa nữa. Tôi thấy tội nghiệp nên mới xin ba dọn hàng rào, chừa ra một lỗ làm “đường riêng”. Nói là “đường riêng” nhưng thật ra thì tôi vẫn hay chui qua lỗ đó để sang chơi với Joni. Mấy lần bị cây móc rách hết cả áo, thế là về nhà bị mẹ mắng một trận tơi bời, còn dọa sẽ rào chỗ đó lại.

    Nhưng ba mẹ tôi nào biết, đó là nơi tôi với Joni chia sẻ với nhau biết bao nhiêu điều. Chúng tôi ngồi dưới tán cây xanh mát rợi, lén đem cho nhau mấy món ngon mà mẹ hay nấu. Vui buồn cùng nhau, khóc cười cùng nhau, dường như chúng tôi lớn lên cùng nhau dưới những nhành lá tươi mát.

    Rồi một ngày nọ, Joni viết một lá thư cho tôi. Cô ấy gọi tôi ra giữa ban trưa nóng nực. Chúng tôi ngồi xuống chỗ cũ, dưới tán lá xanh. Tôi đã rất rón rén để trốn ba mẹ ra ngoài này nên cũng không dám ở lại lâu. Joni đưa thư cho tôi, đôi mắt lấp lánh đầy hy vọng. Tôi nhìn thấy đôi má cô ấy đỏ ửng lên, đôi mắt trở nên bối rối khi tôi bắt đầu lật mở bức thư - những điều cô ấy muốn thổ lộ.

    “Jimmy ơi! Xin hãy nói rằng anh sẽ chờ em nhé
    Rồi anh sẽ thấy em lớn nhanh nay mai thôi
    Em giữ trọn những nụ hôn của mình cho riêng anh
    Đó là minh chứng cho một tình yêu vĩnh cửu.”


    Tôi nhìn cô ấy với một ánh mắt khá lạ lùng. Joni nhận thấy điều này, cô ấy xấu hổ chạy thật nhanh vào nhà, mặc cho tiếng gọi của tôi. Tôi đọc lại bức thư cô ấy trao một lần nữa, thật chậm rãi khi tôi đã vào trong nhà, ngồi trước máy quạt mát rượi. Nước mắt tôi chợt rơi xuống, nhẹ nhàng đáp lên tờ giấy tôi đang cầm.

    Ba ngày sau, tôi gọi Joni ra. Lại là lúc ban trưa. Joni rất khẽ khàng bước ra, cô ấy cũng sợ bị ba mẹ phát hiện, sẽ mắng rằng trưa không ngủ lại ra ngồi ngoài nắng như đồ điên. Cô ấy cười rất tươi. Tôi nghĩ là Joni đang vui vẻ vì được tôi gọi ra sau ba ngày tôi không ngó ngàng đến chỗ này.

    Tôi đưa cho Joni một mảnh giấy, hệt như cái cách ba ngày trước cô ấy đã làm. Đây là tất cả những điều tôi muốn nói.

    “Joni! Joni ơi! Xin đừng khóc
    Rồi sớm muộn em sẽ quên anh thôi
    Em hãy còn mười lăm và anh hai mươi hai
    Và Joni à! Anh không thể chờ em được đâu”


    Cô ấy khóc, Joni đã khóc, khóc rất nhiều, nước mắt tuôn rơi thật nhiều hệt như cơn mưa ngày ấy. Tôi không biết tại sao nữa, nhưng tôi thấy bản thân mình thật ích kỉ, thật vô tâm. Tôi là một kẻ tệ bạc!

    Rồi một thời gian ngắn ngủi sau đó, tôi phải rời đi, rời khỏi thị trấn thân yêu này để kiểm một công việc nào đó. Thời gian thấm thoát trôi qua, công việc đã kiếm được và tôi cũng đã ổn định cuộc sống ở một vùng đất mới. Vậy mà những lời nói ấy, vẫn vang vọng đâu đây, vẫn hề phai nhạt theo năm tháng. Những lời Joni nói với tôi.


    “Jimmy ơi! Xin hãy nói rằng anh sẽ chờ em nhé
    Rồi anh sẽ thấy em lớn nhanh nay mai thôi
    Em giữ trọn những nụ hôn của mình cho riêng anh
    Đó là minh chứng cho một tình yêu vĩnh cửu.”


    Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc, nhét mọi thứ cần thiết vào trong vali. Bằng một cách nhanh nhất có thể, tôi bắt chuyến bay gần nhất trở lại thị trấn nhỏ kia. Lòng tôi nóng như lửa đốt, rạo rực không yên. Nhất định tôi phải gặp được Joni và giải thích cho cô ấy tất cả mọi chuyện. Rằng con tim tôi đã chìm đắm trong kí ức về cô ấy ra sao, rằng con tim tôi đã nhung nhớ cô ấy như thế nào. Và hỏi rằng, liệu cô ấy có muốn cưới tôi không?

    Tôi chạy trên con đường về nhà và nhận ra mọi thứ đã thay đổi rất nhiều. Hàng rào xanh năm xưa đã không còn tồn tại. Thay vào đó, là lưới thép với những ô nhỏ nhỏ hình thoi. Ngày ấy, trời đã mưa, hệt như ngày tôi từ chối Joni. Nhưng không phải Joni khóc, mà là tôi khóc! Tôi khóc, khi nghe điều Joni cần nói.

    “Jimmy. Jimmy ơi! Xin đừng khóc
    Rồi sớm muộn anh sẽ quên em thôi
    Đã năm năm trôi qua từ khi anh ra đi
    Jimmy à! Em đã kết hôn với người bạn thân John của anh rồi”


    THE END.


     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
Not Secondrate

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 27/8/17.

  • Tags:

Chia sẻ trang này