Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Đông Sang Hoa Anh Đào Lại Nở

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Tích Lịch, 9/11/16.

By Tích Lịch on 9/11/16 lúc 21:30
  1. Tích Lịch

    Tích Lịch Hàn Hàn Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,715
    Điểm thành tích:
    126
    [​IMG]
    Tên truyện: Đông Sang Hoa Anh Đào Lại Nở

    Tác giả: Tích Lịch

    Thể loại: Drama

    Độ dài: Oneshot

    Tình trạng truyện: Hoàn

    Độ tuổi: K

    Cảnh báo:

    Comment trên 15 từ, không spam, không gây war, tuân thủ luật Đào Viên Trấn.
    Đã chau chuốt lại truyện, hy vọng mọi người sẽ thích nó hơn bản đầu tiên. <3

    *

    ông này lạnh lắm em à, em có nhớ những kỷ niệm mà chúng ta bên nhau? Nhưng, anh nhớ lắm, nhớ nhiều lắm những khoảnh khắc ngọt ngào ấy. Giá như thời gian quay ngược trở lại, để chúng ta có thể ở cạnh nhau thêm một lần nữa, em nhỉ?


    .
    .
    .
    Ngày hôm nay gió rét lạnh, bầu trời xám xịt phủ đầy tuyết trắng. Con đường cằn cỗi phủ đầy cánh hoa rơi, trên phố hàng người qua lại tấp nập vô cùng nhộn nhịp. Mùa Đông là mùa của Anh Đào, đặc biệt là vào ngày hôm nay chính là khoảnh khắc tươi đẹp nhất. Mọi người có thể nhìn thấy nụ hoa chớm nở trên các nhành cây, đón lấy những bông tuyết trắng bay bay. Trong thời tiết rét buốt, chúng như đang bừng sáng, mang đầy sức sống mãnh liệt còn vươn trên từng cánh hoa mong manh. Phong cảnh lúc ấy thật lung linh và rực rỡ đến lạ thường...

    Rạo bước trên con đường giữa trời Đông lạnh giá, từng người chen chút vào nhau, ai cũng muốn đến công viên ngắm nhìn khoảnh khắc những nụ hoa Anh Đào non nớt vừa mới chớm nở. Nhưng tiếc thay, đường phố tấp nập đến nhường này, thật khó mới có thể đi đến được.

    Dù vậy, trong khoảnh khắc lỡ bước ấy đã vô tình tạo nên một mối duyên tình đậm sâu.

    Khác với mọi người, anh lại ở nhà trong suốt mùa Đông này. Thật tình, Đông năm này lạnh lắm, lạnh đến nỗi anh chẳng muốn đặt chân ra ngoài. Lũ bạn cứ rủ rê anh ngắm phong cảnh mỹ lệ của rừng đào mùa Đông, anh cũng quả quyết từ chối. Thế nhưng trong hôm nay, chẳng biết điều gì đã khiến anh dấy lên lòng hứng thú cùng gia đình dạo phố.

    Và rồi khi anh lang thang giữa phố đông tấp nập,
    Biển người mênh mông, sóng nổi dạt dào, dòng người xa lạ đã đưa anh đến bên cuộc đời em.

    Dù chỉ là một việc hết sức tình cờ nhưng định mệnh đã kết nối hai trái tim vốn không thuộc về nhau bắt đầu lệch nhịp, cùng hướng về một con đường.

    Em là một người con gái trầm tính, ít nói, em rất mạnh mẽ nhưng anh biết đó chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo để bảo vệ em khi những vết thương kia bao vây, giấu đi một tâm hồn mong manh đầy những đau thương. Em không hay cười, nhưng anh rất muốn nhìn thấy nụ cười ấy, rất bình yên, tựa như tia nắng ban mai buổi sớm đã đem đến cho anh bao nhiêu hy vọng.

    Tận sâu trong đôi mắt em, anh có thể thấy được những tổn thương mà quá khứ trước kia đã gây ra. Hằng in trong trái tim ấy, bao vết sẹo chẳng thể phai nhạt. Nhưng không, anh sẽ làm cho em hạnh phúc. Tuy anh không được hoàn hảo như bao người khác nhưng điều mà anh có thể, chính là từng chút một, xoa dịu đi những vết thương đó. Ở cạnh em, lau nước mắt cho em, sẽ là tia nắng cuối đời sưởi ấm tâm hồn lạnh giá, sẽ là ánh sáng dẫn dắt em bước đi đến một tương lai không còn là nước mắt, chỉ có niềm vui, hạnh phúc và nụ cười của chính em. Anh sẽ vì em làm tất cả.

    Thật ra, lúc gặp nhau cũng chỉ là một dịp tình cờ thôi, đây có phải gọi là yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên chăng?

    Kể từ lúc đó, anh nhận ra bản thân không thể nào quên được em, không thể gạt bỏ đi những tình cảm từng chút đậm sâu này, bao nhung nhớ, xót thương bỗng chốc ùa về nơi khóe mắt, mặn đắng trên bờ mi. Anh đã bày tỏ tình cảm cho đến bây giờ, anh vẫn chưa nhận được câu trả lời. Đôi khi anh thử hỏi nhưng em vẫn cứ trốn tránh anh. Chả lẽ anh không đáng để em đặt niềm tin vào sao? Chẳng lẽ anh và em cô chỉ có thể là bạn thôi sao? Anh chỉ biết chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi...

    Cả hai không thuộc về nhau nhưng mỗi khi đêm đến, con tim nhỏ bé lại bật khóc vì nhau...

    Cả hai vẫn cùng nhau chuyện trò, vui đùa như thường lệ, anh cũng không hỏi về câu trả lời của em nữa. Bởi vì, anh tin rằng, dù là người này có ở nơi tận cùng của Trái Đất, dù là người kia đang sống trong một góc nhỏ của dải ngân hà, dù là cơn gió không ở mãi một nơi, dù là đám mây cứ trôi theo một hướng... Chỉ cần có duyên, họ sẽ đến được với nhau.

    Dù có nhận được câu trả lời hay không nhưng anh tin rằng tình cảm này, trái tim này chắn chắc sẽ chỉ dành riêng cho em...

    Không nuối tiếc, không hối hận, anh tôn trọng quyết định của em. Dù là vậy...

    Anh vẫn không ngừng hy vọng.
    Thời gian trôi qua thật nhanh, mới ngần đấy mà đã ba năm rồi. Tình cảm của anh dành cho em không những không phai nhạt mà ngày càng đậm sâu, chúng lớn dần, lớn dần, cứ mãi theo thời gian. Rất nhiều lần anh tự trách bản thân, nhưng cớ sao vẫn không thể quên em được. Mặc dù hai ta chỉ là bạn, ấy thế nhưng, lòng người, vốn rất tham lam.

    Là như thế nào? Anh sẽ không thể hạnh phúc nếu như một ngày nào đó thiếu vắng đi hình bóng của em. Nhưng còn em thì sao? Em vẫn không thay đổi, vẫn điềm đạm, ít nói như thuở ban đầu. Câu trả lời của em, anh vẫn không tài nào đoán trước được. Câu hỏi ấy có lẽ chỉ mình anh còn nhớ, chỉ mình anh hy vọng vào một chuyện không thể nào... thành sự thật. Là vì yêu, nhưng yêu trong vô vọng.

    Em đang dần xa cách, anh biết điều đó nhưng vẫn cứ lặng im, anh chỉ có thể âm thầm, mình anh chịu đựng cũng đã quá đủ rồi. Anh biết bản bản thân không thể làm gì ngoài việc ở bên cạnh em với tư cách là một người bạn, một người bạn, chỉ đơn giản là một người bạn thôi, không thân quen cũng chẳng xa lạ. Mỗi buổi sáng anh vẫn luôn đến sớm, đón em trong quán trà ngày nào, những lúc buồn vui, cùng nhau chuyện trò tựa như thuở lúc tình còn ấm. Rồi khi chào tạm biệt, cả hai cũng chẳng là gì của nhau, em và anh như hai người xa lạ. Tình cảm của em dành cho anh, có phải chúng đang dần nhạt phai...

    "Đến khi nào mới kết thúc đây?"

    Đã bao lần anh tự hỏi lòng mình, dù anh biết sẽ mãi mãi không nhận lại được câu trả lời, thầm nhủ là tự hỏi nhưng gọi là tự an ủi mình thì đúng hơn. Anh chỉ mong được gặp em, được nhìn thấy ánh mắt ấy, nụ cười ấy khiến con tim anh xuyến xao, run lên từng hồi nhịp, giọng nói đầy quen thuộc làm anh cảm thấy ấm lòng.

    Có lẽ, anh chỉ đảm nhận vị trí là một người bạn trong trái tim em vậy thôi, nhưng chỉ cần được nhìn thấy em hạnh phúc, mỉm cười trong niềm vui, mọi chuyện có như thế nào, anh cũng đều bằng lòng.

    .

    Cái ngày ấy, anh không thể nào quên đi được, nó đã cướp đi hết tất cả mọi thứ vốn nên thuộc về anh. Hy vọng, niềm tin, tình yêu... anh không còn lại gì ngoại trừ những nỗi đau giằng xé nơi lồng ngực, nơi trái tim đang quặn thắt đầy xót xa...

    Ngày hôm đó, tuyết trời trở rét. Tuyết vẫn không ngừng rơi, bầu trời vẫn xám xịt, gió Bắc lạnh thổi về, giá buốt tâm can. Đâu đây là những cành hoa Anh Đào đang dần hé nụ hồng, lấp lánh dưới ánh sương ban mai...

    Đã hơn một tuần rồi anh vẫn chưa gặp em, chưa thể nói được một lời nào. Nhưng ngày hôm nay, chiếc điện thoại của anh bỗng vang lên sau tháng năm tĩnh lặng, một tin nhắn đã được gửi đến. Là em, dù đã bao năm không liên lạc nhưng anh vẫn nhớ rõ dãy số quen thuộc này. Hồi hộp, lo lắng đột nhiên tràn ngập về, anh không sao lấy đủ can đảm để mở tin nhắn đó. Hít một hơi thở thật sâu, anh nhắm chặt hai mắt, ngón tay đầy run rẩy rồi anh chợt nhấn nút, xem tin nhắn.

    "Anh à, mọi chuyện đã kết thúc rồi. Hãy quên em đi và đừng gặp em nữa, chúng ta tốt nhất nên làm người xa lạ, tất cả những chuyện trước kia đơn giản chỉ là tình cờ thấy nhau mà thôi."

    Chỉ một câu nói thôi mà, đã làm bao nhiêu trái tim phúc chốc tan vỡ, nát vụn thành từng mảnh nhỏ. Anh không tin mọi chuyện lại kết thúc như vậy. Có lẽ tất cả chỉ là mơ thôi. Phải, chỉ là mơ thôi. Chỉ cần anh tỉnh giấc rồi mọi chuyện sẽ trở lại như cũ, chỉ cần anh mở mắt, tất cả sẽ trở thành một giấc mơ, một cơn ác mộng, sau đó, anh và em sẽ trở lại như lúc xưa, cùng nhau ngắm hoa Anh Đào khi Đông sang. Tất cả những nỗi đau còn vươn vấn giờ chôn vùi, chỉ cần em quên hết đi tất cả những tổn thương ấy, anh sẽ lại vun đắp cho tình cảm hai ta. Phải, tất cả chỉ là mơ thôi, đúng không...?

    Dù anh có cố gắng đánh lừa bản thân, dối trá lòng mình như thế nào, từng giọt nước mắt mặn đắng trong khóe mi vẫn không tự chủ mà lăn dài trên đôi má. Ngay lập tức, anh chạy đi tìm em, như một đứa trẻ đã vô tình làm mất đi chú gấu bông mà nó yêu quý nhất, mong sau có thể nhìn thấy được bóng dáng quen thuộc ấy, nhưng tất cả chỉ là vô vọng...

    Ba ngày sau, anh nhận được một tin nhắn từ số máy lạ. Thất thần, bầng hoàng, tuyệt vọng,.. đó không phải là tin nhắn của em. Anh không muốn xem, điều duy nhất mà anh muốn bây giờ là được gặp em. Bỏ mặc chiếc điện thoại liên tục reo lên hồi chuông ngân dài, nhưng rồi anh cũng mở nó. Con ngươi chao đảo nhìn từng dòng chữ ấy. Tin nhắn không nhiều nhưng thật bi ai...

    Anh vội lấy chiếc áo gió của mình. Gương mặt đầy lo lắng kể cả hoảng loạn, anh chạy thật nhanh ra ngoài, mặc cho cơn bão tuyết đang dần kéo đến...

    "Tôi biết anh chính là người mà cô ấy yêu thương nhất. Cô ấy không muốn tôi nói với anh nhưng vì yêu cô ấy, tôi chỉ mong cô ấy được hạnh phúc."

    Con đường vẫn còn phủ đầy tuyết trắng, đã bao lần làm anh suýt ngã nhưng anh vẫn không bỏ cuộc, cứ lao về phía trước. Không được, như thế là không đủ... Anh phải chạy thật nhanh hơn nữa, nếu không chắc chắn anh phải hối hận suốt kiếp.

    "Cô ấy bị ung thư máu giai đoạn cuối rồi anh biết không? Tôi vẫn biết hằng ngày cô ấy đều đến quán trà nhưng lại rồi
    chỉ âm thầm đứng nhìn từ đằng xa. Anh có biết cô ấy đang nhìn gì không? "

    Anh cảm thấy sống mũi cay cay, khóe mắt chợt nóng lên. Từng giọt nước mắt mặn chát, chua cay đang lăn đều trên đôi má lạnh buốt phủ đầy những hạt tuyết trắng xóa còn chưa tan...

    "Là đang ngắm nhìn gương mặt quen thuộc, bóng dáng đang kiên nhẫn đợi chờ của anh đấy. Hãy nhanh lên, bây giờ là ngày cuối cùng rồi. Cô ấy đang ở dưới gốc cây Anh Đào trong công viên. Đừng làm tôi thất vọng vì đã trao cô ấy lại cho anh. Tôi sẽ không tha thứ cho anh nếu như anh làm cô ấy khóc."

    Đến rồi!

    Hơi thở hổn hển, trong đôi đồng tử phản chiếu hình ảnh một người con gái đang ngồi trên chiếc xe lăn, gương mặt xanh xao, yếu ớt, tay cầm chiếc khăn thấm đẫm màu máu đỏ, mái tóc đen dài được buông xõa xuống rối tung lên mỗi có khi gió thổi, đôi mắt đầy bi ai dõi theo những cánh hoa Anh Đào đang lượn bay trong gió như đang hòa quyện vào làn tuyết trắng...

    Anh bước tới. Đôi tay run rẩy siết chặt lại, lấy hết dũng cảm cho đôi chân vững vàng mà bước đến, bên em. Tiếng lá giòn sụn, rụng gãy. Em quay đầu nhìn lại, ánh mắt em ngạc nhiên khôn tả, hạnh phúc có, bi ai cũng có... Em không muốn gặp anh, nhưng vào lúc này tại sao con tim lại thổn thức ngập tràn hạnh phúc đến như thế? Em lỡ thương anh mất rồi.

    Em khóc, nước mắt em rơi nhưng là vì hạnh phúc. Anh đã đến, mặc dù em đã từng nghĩ sẽ không thể nhìn thấy được gương mặt của anh trong lần cuối cùng.

    Anh chợt òa khóc như đứa trẻ chạy đến ôm chầm lấy. Anh đau lắm. Đau lắm. Tại sao em lại không nói cho anh một lời nào? Tại sao em không kể anh nghe về sự thật? Suýt chút nữa là anh không còn gặp lại em nữa rồi. Suýt chút nữa, anh đã đánh mất em...

    Nhìn thấy anh khóc, tim em đau lắm. Em cũng muốn khóc theo anh nhưng không thể, vì nếu như thế, sẽ làm cả hai càng thêm buồn hơn. Em chỉ cười nhạt, dịu dàng xoa đầu anh, chạm vào mái tóc mềm mại nhưng rối bời ấy. Em nắm lấy tay anh và an ủi như đang vỗ về một đứa trẻ.

    "Ngoan nào. Đừng khóc."

    Làm sao anh có thể không khóc được chứ? Làm sao anh có thể mỉm cười khi biết được người mà mình yêu thương nhất sắp rời xa anh? Anh nghẹn ngào, chẳng thể thốt lên được thành lời. Anh ngước nhìn em. Ánh mắt dịu dàng ấy, nụ cười ấy... chắc chắn anh sẽ không thể nào quên được khi tất cả đều hằng in trong tâm trí anh đã từ bao giờ. Em lại mỉm cười và nói...

    "..."

    Giọng em yếu ớt và rất nhỏ nhưng anh có thể nghe thấy được. Anh chỉ mỉm cười, gật đầu đáp lại, hôn nhẹ lên đôi mắt đang ướt át. Anh biết, em đang khóc, chỉ là em giấu đi...

    Khi thấy anh không khóc nữa, em vui lắm. Cơn buồn ngủ bỗng nhiên ập đến, tại sao lại là lúc này? Em lại cười nhạt, đôi tay vẫn không muốn buông ra, em còn chưa nói hết với anh mà, em vẫn còn muốn ở lại với anh thêm tí nữa nhưng... không thể chống chọi lại được nữa, em đã mệt mỏi lắm rồi.

    Em tựa đầu vào vai anh ngủ thiếp đi. Em đã ra đi với một nụ cười, giọt nước mắt vẫn còn đọng lại bên khóe mi...

    Đôi bàn tay anh càng siết chặt, anh đang cố nắm giữ, nắm giữ như để em không rời xa anh nhưng đã không thể...

    Hơi ấm từ đôi bàn tay của em đang dần tan biến, anh tham lam nắm chặt lấy nó, gắng giữ lại bên anh một chút thôi, một chút thôi...

    Kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc rồi... Thời gian không thể nào quay ngược lại nữa, anh và em không thể đến được với nhau. Em đã không còn nữa. Từng giọt nước mắt mặn đắng cứ thế dâng trào trên khóe mắt mà trước khi đó anh đã cố gìm chặt lại, không để cảm xúc lấn át tâm trí, không thể làm em càng thêm buồn hơn. Mùi hương quen thuộc vẫn còn vươn vấn đâu đây nhưng đáy lòng đã dâng lên tư vị chua xót...

    Anh tệ quá, lại khóc nữa rồi.

    .
    .
    .

    .
    .

    .
    .
    .
    .

    .
    .
    .

    .
    .

    .​

    Gió Đông lạnh lại một lần nữa thổi về mang theo những ký ức ngọt ngào của quá khứ đang dần phai màu, dường như gió đang muốn cuốn trôi đi tất cả, xóa nhòa đi vết tích. Từng hạt tuyết trắng xóa lại rơi thêm một lần nữa, hòa quyện vào những cánh hoa Anh Đào đang bay bay trong gió, nhẹ tênh...


    Mùa Đông năm ngoái hoa Anh Đào nở, anh gặp em.
    Mùa Đông năm nay Hoa Anh Đào lại nở, anh mất em.

    .

    Em, lặng lẽ âm thầm bước đến cuộc đời anh.

    Em, lặng lẽ âm thầm rời xa vòng tay anh.

    Em, giờ đang nơi đâu ?

    Em, có biết chăng anh đang đợi em quay về ?

    .

    Em, đã rời xa anh.

    Em, không còn nữa.

    Em, anh mất em.

    "Em đồng ý."
    The End.
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Chỉnh sửa cuối: 9/8/17
    Tích Lịch, via a mobile device, 9/11/16
    Skylar, Nad Him, Kingaria and 6 others like this.
An Tình
"Cuộc truy đuổi của những thiên thần,
Chạy trốn đi hỡi những đứa con đầy tội lỗi."
- Thập tự chinh -

- PHÍA CHÂN TRỜI THẾ GIỚI HỖN ĐỘN -

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Tích Lịch, 9/11/16.

    1. Chi Tước
      Chi Tước
      Hy rất thích fic này của Lịch, cả fic Búp bê bị lãng quên nữa.
      Nhìn chung thì fic này chủ yếu sai chính tả, thiếu dấu câu hoặc từ liên kết, lặp từ và câu khá lủng củng.
      Lịch thử tham khảo bài beta ở dưới nhé!
      Nhớ rep lại và thông báo điểm với thang điểm 10 cho Hy nhé!
      Ngày lành!
      Chúc fic đông khách!


      Đông này lạnh lắm em à, phải chăng em có nhớ những kỷ niệm mà chúng ta bên nhau ? Nhưng anh nhớ lắm, nhớ nhiều lắm những khoảnh khắc ngọt ngào ấy, giá như thời gian có thể quay lại, phải không em nhỉ ?

      ~> Nếu sửa lại thành giá như thời gian có thể quay lại, em nhỉ? sẽ hay hơn.

      .
      .

      .
      Ngày hôm nay gió rét lạnh. Bầu trời xám xịt phủ đầy tuyết trắng. Dù vậy, trên phố hàng người qua lại tấp nập lại vô cùng nhộn nhịp.

      ~> Lặp từ "lại" nên thay thế bằng từ khác như "vẫn"...: Dù vậy, trên phố hàng người qua lại tấp nập vẫn vô cùng nhộn nhịp.

      Con đường thô kệch được phủ đầy những cánh hoa rơi. Phải, mùa Đông là mùa của hoa Anh Đào. Đặc biệt là vào ngày hôm nay chính là khoảnh khắc tươi đẹp nhất, mọi người có thể nhìn thấy những nụ hoa Anh Đào trên các nhành cây, chúng đang dần nở rộ đón lấy bông tuyết trắng bay bay

      ~> Nghe nó có phần hơi lủng củng và hơi sượng sạo

      . Phong cảnh lúc ấy thật lung linh và rực rỡ đến lạ thường...

      Rạo bước trên con đường giữa trời Đông lạnh giá, từng người chen chút vào nhau.


      ~> Là "dạo". Sai chính tả.

      Ai cũng đều muốn đến công viên ngắm nhìn khoảnh khắc những nụ hoa Anh Đào chóm nở ấy.

      ~> Là "chớm". Sai chính tả.

      Nhưng tiếc thay, đường phố tấp nập đến nhường này, thật khó để đi đến đó được.

      Dù vậy, những khoảnh khắc lỡ bước ấy đã vô tình tạo nên một mối duyên tơ sâu sắc.

      Khác với mọi người, anh lại chọn cách ở nhà trong suốt mùa Đông này. Thật tình, Đông năm này lạnh lắm, lạnh đến nỗi anh chẳng còn muốn đặt chân bước ra khỏi phòng nữa. Lũ bạn cứ rủ rê anh ra ngoài ngắm nhưng tất cả cũng đều bị anh từ chối không thương tiếc. Anh đã vô tình trở thành một con sâu gạo lười biếng.

      ~> Nếu bỏ "bước" thì sẽ hay hơn: lạnh đến nỗi anh chẳng còn muốn đặt chân ra khỏi phòng nữa.
      ~> ngắm? Ngắm gì? trong đoạn không hề nhắc đến hoa anh đào nên nếu thêm vào là "ngắm hoa anh đào" hay "ngắm cảnh " sẽ hợp lí hơn.
      ~> Sửa lại thành : nhưng tất cả đều bị anh từ chối nghe có vẻ thích hợp hơn.


      Thật ra là chỉ vì anh đang rất chán chê việc ăn bám cha mẹ, bạn bè khinh bỉ anh không chịu ra ngoài với tụi nó, lại còn nghe những lời nói xiên xỏ của người này, người nọ nên hôm nay anh quyết định nghe theo lời của bố anh, cùng gia đình ra ngoài dạo phố.. Nói là cùng gia đình thế thôi chứ khi đặt chân ra ngoài rồi thì anh vẫn cứ long nhong chỗ này chỗ kia chứ có đi theo gia đình gì đâu.

      ~> Lặp từ "anh" hơi nhiều.
      Sửa lại thành: nên hôm nay mới quyết định nghe theo lời của bố, cùng gia đình ra ngoài dạo phố.


      Và rồi trong khi lang thang giữa đường phố tấp nập,
      Dòng người xa lạ đã đưa anh đẩy anh đến bên cuộc đời em.

      ~> "đưa đẩy anh" sẽ hay hơn.

      Dù chỉ là một việc hết sức tình cờ, quen thuộc nhưng định mệnh đã kết nối hai trái tim vốn không thuộc về nhau bắt đầu lệch nhịp và cùng hướng về một con đường.

      ~> Nghe hơi lủng củng.

      Em là một người con gái trầm tính, ít nói, em rất mạnh mẽ nhưng anh biết đó chính là một vỏ bọc hoàn hảo để bảo vệ em khi những vết thương kia bao vây. Em không hay cười, nhưng bởi vì thế anh rất muốn được nhìn thấy nụ cười của em, nụ cười ấy tựa như nắng ban mai buổi sớm, đem đến cho anh bao hy vọng.

      ~> Thay dấu "," băng dấu "." có vẻ hợp lí hơn.
      ~> "và bởi vì thế" sẽ thích hợp hơn.



      Tận sâu trong đôi mắt em, anh có thể thấy được những đau thương mà quá khứ trước kia đã gây ra, hằng in trong trái tim ấy là một vết thương chưa thể lành lại. Nhưng không, anh sẽ làm cho em hạnh phúc. Tuy anh không được hoàn hảo như bao người khác nhưng điều mà anh có thể chính là chữa lành vết thương đó. Anh sẽ là tia nắng sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của em. Anh sẽ là ánh sáng dẫn dắt em bước đi đến một tương lai tốt đẹp. Anh sẽ vì em làm tất cả mọi thứ.

      Thật ra, lúc gặp nhau cũng chỉ là một dịp tình cờ thôi, có lẽ đây có phải gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên chăng ?

      Kể từ lúc đó, anh nhận ra bản thân không thể nào quên đi được em, không thể gạt bỏ đi những tình cảm đậm sâu này. Anh đã bày tỏ tình cảm với em nhưng đến bây giờ anh vẫn chưa nhận được câu trả lời. Đôi khi anh thử hỏi nhưng em vẫn cứ trốn tránh anh. Chả lẽ anh không đáng để em đặt niềm tin vào sao ? Chẳng lẽ anh và em cô chỉ có thể là bạn thôi sao ? Anh chỉ biết chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi...

      ~> Lặp từ "anh"
      ~> Dường như cụm đó không có nghĩa gì cả.


      Cả hai không thuộc về nhau nhưng mỗi khi đêm đến hai trái tim nhỏ bé lại bật khóc vì nhau...

      Cả hai vẫn cùng nhau chuyện trò vui đùa như thường. Anh cũng không hỏi về câu trả lời của em nữa bởi vì anh tin rằng, dù là người này có ở nơi tận cùng của Trái Đất, dù là người kia đang ở trong một góc nhỏ của dãi ngân hà, dù là cơn gió không ở mãi một nơi, dù là đám mây trôi theo một hướng... chỉ cần có duyên, họ sẽ đến được với nhau. Dù có nhận được câu trả lời hay không nhưng anh tin rằng có một ngày nào đó tình cảm của anh chắn chắc sẽ được hồi đáp...

      ~> Lặp từ "Cả hai"
      ~> dải, không phải dãi




      Anh vẫn không ngừng hy vọng...
      Thời gian trôi qua thật nhanh, mới ngần đấy mà đã ba năm rồi. Tình cảm của anh dành cho em không những không phai nhạt mà ngày càng đậm sâu, chúng lớn dần, lớn dần, phải, lớn hơn rất nhiều.

      Là như thế nào ? Anh sẽ không thể hạnh phúc nếu như một ngày nào có thiếu vắng hình bóng của em. Nhưng còn em thì sao ? Em vẫn không thay đổi, vẫn điềm đạm, ít nói như lúc trước, câu trả lời của em vẫn còn là một dấu chấm hỏi mà anh không thể nào đoán trước được. Câu hỏi ấy có lẽ chỉ mình anh vẫn còn nhớ, chỉ mình anh hy vọng vào một chuyện không thể nào... thành sự thật.

      ~> Một ngày nào đó thiếu vắng.

      Em đang dần xa cách anh, anh biết điều đó nhưng không thể nào nói ra được, anh chỉ có thể âm thầm, lặng lẽ chịu đựng. Anh biết bản bản thân anh không thể làm gì cả ngoài việc mỗi buổi sáng ở bên cạnh em, những lúc buồn vui, cả hai cùng nhau chuyện trò tựa như lần mới quen nhau. Rồi khi chào tạm biệt, hai người cũng chẳng là gì của nhau, em và anh như hai người xa lạ. Tình cảm cả em dành cho anh có phải chúng đang dần nhạt phai... ?

      ~> bản thân mình. Sửa lại như thế sẽ tránh lặp từ.
      ~> Sửa lại thành làm gì được sẽ hay hơn
      ~> của không phải cả.


      " Đến lúc nào mới kết thúc đây ? "

      Đã bao lần anh tự hỏi lòng mình dù anh biết anh sẽ không nhận lại được câu trả lời. Anh chỉ mong được gặp em nhiều hơn như những lần lúc trước. Có lẽ, anh chỉ đảm nhận vị trí là một người bạn trong trái tim em vậy thôi, nhưng chỉ cần được nhìn thấy em mỉm cười hạnh phúc, mọi chuyện có như thế nào anh cũng đều bằng lòng.

      ~> Thay bằng đều chấp nhận sẽ hợp lí hơn.
      .


      Đúng là cái ngày ấy anh không thể nào quên được, nó đã cướp đi hết tất cả mọi thứ của anh. Hy vọng, niềm tin, tình yêu... anh không còn lại gì ngoại trừ những nỗi đau giằng xé lồng ngực, nơi trái tim đang quặn đau của anh.

      Ngày hôm đó, tuyết trời giá lạnh. Tuyết không rơi, nhưng bầu trời vẫn xám xịt, gió Bắc vẫn thổi về, lạnh giá buốt tâm can. Đâu đây là những cành hoa Anh Đào đang dần hé nụ hồng lấp lánh dưới ánh sương buổi ban mai... Đã hơn một tuần rồi anh và em vẫn chưa gặp nhau, vẫn chưa nói được một lời nào. Nhưng ngày hôm nay, chiếc điện thoại của anh bỗng nhưng reo lên, một tin nhắn đã được gửi đến. Là em, tin nhắn được gửi là từ điện thoại của em, dù đã bao năm không liên lạc nhưng anh vẫn nhớ như in số điện thoại quen thuộc này. Hồi hộp, lo lắng đột nhiên tràn ngập về, anh không sao lấy đủ can đảm để mở tin nhắn đó. Hít một hơi thở thật sâu, anh nhắm chặt hai mắt, ngón tay đầy run rẩy nhấn nút xem tin nhắn.

      " Anh à, mọi chuyện đã kết thúc rồi. Anh hãy quên em đi và đừng gặp em nữa. "

      Chỉ một câu nói mà làm bao nhiêu trái tim phúc chốc tan vỡ, nát vụng thành từng mảnh. Anh không tin mọi chuyện lại kết thúc như vậy. Có lẽ tất cả chỉ là mơ thôi. Phải, chỉ là mơ thôi. Chỉ cần anh tỉnh giấc rồi mọi chuyện sẽ trở lại như cũ, anh và em sẽ cùng nhau ngắm Hoa Anh Đào mỗi năm khi Đông sang, anh và em sẽ hạnh phúc như những lúc trước,... phải tất cả chỉ là... mơ thôi... phải không?

      ~> phút chốc. Sai chính tả.

      Dù anh có cố gắng đánh lừa bản thân, dối trá lòng mình như thế nào, từng giọt nước mắt mặn đắng chua cay trong khóe mi vẫn không tự chủ mà lăn dài trên đôi má. Anh lật đật chạy đi tìm em ngay lập tức, mong sau có thể nhìn thấy được bóng dáng quen thuộc ấy nhưng tất cả chỉ là vô vọng...

      ~> Nếu sửa lại thành vội sẽ hay hơn
      ~> mong sao

      Ba ngày sau, anh nhận được một tin nhắn từ số máy lạ. Thất thần, bầng hoàng, vô vọng,.. đó không phải là tin nhắn của em. Anh không muốn xem, cái duy nhất anh cần bây giờ là được gặp em. Bỏ mặc chiếc điện thoại liên tục reo lên hồi chuông ngân dai, nhưng rồi anh cũng mở nó. Đôi mắt thất thần chao đảo nhìn những con chữ ấy. Tin nhắn không dài nhiều nhưng thật bi ai...

      ~> Nghe nó khá lủng củng.

      Anh vội vã lấy chiếc áo khoác của mình. Gương mặt đầy lo lắng kể cả hoảng loạn, anh chạy thật nhanh ra ngoài, mặc cho cơn bão tuyết đang dần kéo đến...

      " Tôi biết anh chính là người mà cô ấy yêu thương nhất. Cô ấy không muốn tôi nói với anh nhưng vì yêu cô ấy, tôi chỉ mong cô ấy được hạnh phúc. "

      Con đường vẫn còn phủ đầy tuyết trắng, đã bao lần làm anh suýt ngã nhưng anh vẫn không bỏ cuộc. Không được, như thế là không đủ... Anh phải thật cố gắng hơn nữa nếu không chắc chắn anh phải hối hận suốt kiếp.

      ~> Nếu đọc không kĩ, người đọc sẽ không hiểu. Nến bỏ dẩu ","

      "Cô ấy bị ung thư máu giai đoạn cuối rồi anh biết không ? Dù vậy tôi vẫn biết hằng ngày cô ấy đều đến quán trà nhưng lại rồi
      chỉ âm thầm đứng nhìn từ đằng xa. Anh có biết cô ấy đang nhìn gì không ? "

      ~> Nên sửa lại thành anh có biết không.
      ~> Sửa thành rồi lại sẽ hay hơn.



      Anh cảm thấy sống mũi cay cay, khóe mắt chợt nóng lên. Từng giọt nước mắt mặn chát, chua cay đang lăn đều trên đôi má lạnh buốt phủ đầy những hạt tuyết trắng xóa...

      ~> Chỗ này không hay lắm. Nên đổi lại thành lăn dài

      " Cô ấy là đang ngắm nhìn gương mặt quen thuộc, bóng dáng đang kiên nhẫn đợi chờ của anh đấy. Hãy nhanh lên, bây giờ là ngày cuối cùng rồi. Cô ấy đang ở dưới gốc cây anh đào trong công viên. Đừng làm cô ấy thất vọng. Tôi sẽ không tha thứ cho anh nếu như anh làm cô ấy đau khổ."

      ~> Đọc vào có vẻ sượng -> Nên bỏ "là"
      ~> Chỗ này nghe không hợp lí, nếu là hôm nay sẽ hay hơn.


      Đến rồi !

      Hơi thở hổn hển, trong đôi đồng tử phản chiếu hình ảnh một người con gái đang ngồi trên chiếc xe lăn, gương mặt xanh xao, yếu ớt, tay cầm chiếc khăn thấm đẫm màu máu đỏ, mái tóc đen dài được buông xõa xuống rối tung lên mỗi khi gió thổi, đôi mắt đầy bi ai dõi theo những cánh hoa Anh Đào đang lượn bay trong gió...

      ~> Lủng củng.

      Anh bước tới. Đôi tay run rẩy siết chặt lại lấy hết dũng cảm để cho đôi chân có thể vững vàng mà bước đến bên em. Tiếng lá giòn sụn, rụng gãy. Em quay đầu nhìn lại. Ánh mắt em ngạc nhiên khôn tả, hạnh phúc có, bi ai cũng có,... Em không muốn gặp anh vào lúc này nhưng lại sao con tim lại thổn thức ngập tràn hạnh phúc như thế ? Em đã quá yêu anh mất rồi.

      ~> Nên thêm vào dấu câu để người đoc dễ hiểu.


      Em khóc nhưng là đang hạnh phúc. Anh đã đến, mặc dù em đã từng nghĩ sẽ không thể nhìn thấy được gương mặt của anh lần cuối cùng. Anh chợt òa khóc như đứa trẻ chạy đến ôm chầm lấy. Anh đau lắm. Đau lắm. Tại sao em lại không nói cho anh một lời nào. Suýt chút nữa là anh không còn gặp lại em nữa rồi. Nhìn thấy anh khóc, tim em đau lắm. Em cũng muốn khóc theo anh nhưng không thể, vì nếu khóc sẽ làm cả hai càng thêm buồn hơn. Em chỉ cười nhạt, dịu dàng xoa đầu, nắm lấy tay anh và an ủi như đang vỗ về một đứa bé.

      ~> Nên thêm vào sau chầm lấy là em hoặc là người con gái đang ngồi xe lăn hoặc từ khác.


      - Ngoan nào. Đừng khóc.

      Làm sao anh có thể không khóc được chứ ? Làm sao anh có thể mỉm cười khi biết được người mà mình yêu thương nhất sắp rời xa anh ? Anh nghẹn ngào không thốt nên được thành lời. Anh ngước nhìn em. Ánh mắt dịu dàng ấy, nụ cười ấy,... chắc chắn anh sẽ không thể nào quên được khi tất cả đều hằng in trong tâm trí anh đã từ bao giờ. Em lại mỉm cười và nói...

      ~> Khá lủng củng.
      - . . .

      Giọng em yếu ớt và rất nhỏ nhưng anh có thể nghe thấy được. Anh chỉ mỉm cười, gật đầu đáp lại và hôn nhẹ lên đôi mắt của em, anh biết em... đang khóc. Chỉ là em giấu đi...

      Khi thấy anh không còn khóc nữa, em vui lắm. Cơn buồn ngủ bỗng nhiên ập đến, tại sao lại là lúc này. Em lại cười nhạt, đôi tay vẫn không muốn buông ra, em còn chưa nói hết với anh mà, em vẫn còn muốn ở lại với anh thêm tí nữa nhưng... không thể chống chọi lại được nữa, em đã mệt mỏi lắm rồi.

      Em tựa đầu vào vai anh ngủ thiếp đi. Đã ra đi với một nụ cười, những nước mắt vẫn còn đọng lại trên khóe mi... Đôi bàn tay anh càng siết chặt, anh đang cố nắm giữ, nắm giữ để em không rời xa anh nhưng đã không thể. Hơi ấm từ đôi bàn tay của em đang dần tan biến. Kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc rồi... Thời gian không thể nào quay ngược lại nữa, anh và em không thể nào đến được với nhau. Em đã không còn nữa. Từng giọt nước mắt mặn đắng cứ thế dâng trào trên khóe mắt của anh... Anh lại khóc nữa rồi.

      ~> Nên thêm từ vào giữa hai từ.

      Gió Đông lạnh lại ùa về mang theo những ký ức ngọt ngào của quá khứ. Dường như gió đang muốn cuốn trôi đi tất cả, phai nhòa đi dần dần. Từng hạt tuyết lại bắt đầu rơi thêm một lần nữa hòa quyện vào những cánh hoa Anh Đào đang bay bay trong gió...

      Mùa Đông năm ngoái hoa Anh Đào nở, anh gặp em.
      Mùa Đông năm nay Hoa Anh Đào lại nở, anh mất em.

      .

      Em, lặng lẽ âm thầm bước đến cuộc đời anh.

      Em, lặng lẽ âm thầm rời xa vòng tay anh.

      Em, giờ đang nơi đâu ?

      Em, có biết chăng anh đang đợi em quay về ?

      .

      Em, đã rời xa anh.

      Em, không còn nữa.

      Em, anh mất em.


      The End
      Tích Lịch thích bài này.
    2. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Cảm ơn Hy đã để ý đến cái Fic mốc meo này của Lịch <3 Nhìn chung bản Beta của Hy Lịch cũng không thể bắt lỗi được nha :)) Nhưng còn một số lỗi Lịch đã nhìn thấy qua trong câu Hy đã bỏ qua ngà
      " Bỏ mặc chiếc điện thoại liên tục reo lên hồi chuông ngân dai "
      ~> Lịch đã thiếu dấu câu trong từ dai - dài
      ~> Nên thêm vào sau chầm lấy là em hoặc là người con gái đang ngồi xe lăn hoặc từ khác.
      ~> Nếu thêm vào sẽ gây ra lỗi lặp từ em.
      Lịch cứ nghĩ truyện mình sẽ nhiều lỗi hơn mà ai ngờ thấy ít quá '.'
      6.75 nga :3

Chia sẻ trang này