Khách, hãy sử dụng giao diện FlatAwesome để trải nghiệm trấn tốt hơn!
Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn Em trai - chị gái

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 18/5/17.

By SharaAnna on 18/5/17 lúc 18:41
  1. SharaAnna

    SharaAnna ๖ۣۜĐào ๖ۣۜChăm ๖ۣۜChỉ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    476
    Đã được thích:
    576
    Điểm thành tích:
    864
    [​IMG]

    Design by Suối​

    Title: Em trai - chị gái

    Author: Ayaka

    Category: Nhật ký

    Rating: K+

    Length: One - shot

    Status: Complete

    Warning:

    -Cứ theo luật mà làm.


    -oOo-​


    Lời tâm sự của một cậu bé khi có một cô chị khó hiểu.

    Bảy năm chờ đợi, chị còn nhớ đến em không?

    Mãi sau này…

    tôi mới hiểu ra…

    chị tôi là ai…


    -oOo-​



    Ngày…tháng…năm…

    Tôi vừa tỉnh dậy. Bố mẹ nói tôi gặp tai nạn. Tôi đã miên man suốt ba ngày rồi.

    Nhớ lại xem nào. Khi ấy có một chiếc xe máy, chắc do mất phanh mà lao vào người tôi.

    Sau đó…không có sau đó nữa. Kí ức của tôi bị ngắt lại ở đoạn ấy.

    Năm nay tôi đã gặp biết bao xui xẻo rồi. Đây là lần thứ tư tôi nhập viện.

    Ngó khắp căn phòng trắng, không thấy chị gái. Tôi hỏi mẹ, mẹ chỉ ôm tôi nói rằng chị bực tức nên đã bỏ đi. Chị không muốn nhìn thấy tôi thê thảm như thế này.

    Mẹ nói trước khi chị quay gót ra khỏi viện, chị ấy có nói với tôi rằng: 16 29 4 2 6 29 33. Bà thấy chị khóc.

    Tôi không dám tin.

    Chị ấy, chưa từng khóc.


    -oOo-​


    Ngày…tháng…năm…

    Hôm ấy, chị bị gọi lên phòng hiệu trưởng. Tôi muốn vào theo chị, nhưng chị gắt lên, bắt tôi quay về.

    Tôi biết chị có lý do, tôi biết chị làm vậy vì bạn chị. Tôi vui, không phải vui vì chị bị cô hiệu trưởng mắng trách, mà vì…chị vẫn vậy.

    Bạn của chị, Oanh bị lũ bạn đánh bầm dập, giật tóc, lăng mạ. Chị gọi những “công việc” đó là việc quen thuộc mà du côn và những kẻ muốn làm du côn thường làm. Chị nhếch môi cười vào cái “công việc” đáng khinh bỉ ấy.

    Cô bạn ấy không ngăn cản nổi những cú đấm cứ nện xuống người, không tránh lại được những cái đạp đau đớn. Cô ấy không làm được, rồi chị “làm thay”.

    Chị đánh nhau với đám người ấy, tay chị vung mạnh xuống gương mặt họ, chân chị đạp thẳng vào bụng, vào ngực chúng. Chị còn bóp chặt lấy cổ của một cô gái trong số đó.

    Tôi sợ, bạn chị sợ.

    Chúng tôi sợ chị làm kẻ khác thương.

    Và khi ấy, tội của chị càng thêm nặng.

    Tôi biết chị cũng bị đánh, tôi biết chị đau. Tôi đau thay chị, còn chị thì cười khinh thường vào những vết thương ấy.

    “Tôi không đau.”

    Chị vẫn mạnh mẽ như ngày nào, vẫn lạnh lùng như vậy.

    Chị của bây giờ, khiến tôi nhớ lại bóng hình chị trước đây. Khi chị đánh nhau với đám bạn trên sân trường, tôi lại nhớ đến lần chị cũng từng làm như vậy trong quá khứ.

    Chị cũng từng túm lấy cổ áo anh ta, gào thét rồi đánh.

    Tôi vẫn còn nhớ, gương mặt khi ấy của chị đỏ ửng lên vì tức, đối mắt lạnh lẽo nhìn bốn kẻ trước mắt đầy giễu cợt.

    Chị bị đánh rất đau, nhưng vẫn cứ cố xông vào đánh đấm những kẻ khỏe hơn mình. Tôi thì ngồi dưới đất nhìn chị hung hăng như con mãnh thú non xông vào miếng mồi.

    Chị từng nói chị là kẻ hiếu chiến, chị không muốn thua bất kì ai, càng không để bất cứ ai giẫm đạp lên lòng tự trọng. Thế nên, khi bốn anh chị kia đau đớn nằm trên thảm cỏ, chị thì vẫn cứ đứng im dù sức lực cạn kiệt, cười đầy ngạo nghễ. Bóng hình ấy, mang đầy thương tích, đứng nghiêng ngả, vẫn kiên cường không gục ngã.

    Ừ, chị là kẻ rất kiêu hãnh.

    Điều đó trái ngược với tôi khi ấy.


    Ngày tàn, nắng buồn lắm. Chị ngồi xuống bên cạnh tôi, nhìn tôi với cái ánh mắt vô hồn.

    “Về đi. Lần sau đừng có khóc lóc, tự đối đầu với chúng nó đi!”

    Ngày ấy, chị không về thật, chị đến ngủ tạm nhà bạn.

    Vì chị không muốn nghe tiếng mẹ la mắng. Chị không muốn về nhà, vì trên người chị chi chít những vết bầm tím.

    Cái hôm chứng kiến chị dám đánh cả những kẻ mà lẽ ra phải gọi là “anh chị”, tôi mói biết rõ chị là cô gái như thế nào.

    Lạnh lùng, cứng đầu, nóng tính, cộc cằn.

    Và bây giờ vẫn vậy.


    -oOo-​


    Nhận được thông báo chị phạm nội quy trường học vì dám đánh học sinh trong trường, mẹ tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng đợi chị về nhà. Tôi biết mẹ giận, thực sự.

    Tối hôm ấy, chị về nhà với cái bụng trống rỗng.

    Tôi ở trên tầng, chỉ biết ngó xuống nghe tiếng hét của mẹ vọng lên.

    Tôi vô dụng. Tôi không làm được gì cả.

    “Cô có còn là con gái không? Đây là lần thứ mấy rồi?”

    “Thứ sáu.”

    “Cô nói tự hào ghê! Giặc cái không nghịch bằng cô! Muốn tôi tống cổ cô ra khỏi cái nhà này hả?”

    “Chắc thế ạ.”

    “Ôi con tôi, người ta làm gì mà cô lại đi đánh nhau hả? Cô có còn biết suy nghĩ không?”

    “Không biết ai đánh ai trước đâu.” Chị cười nhạt, nhìn mẹ, không một chút lo sợ.

    Tối hôm nay, chị bị mẹ đánh một trận. Tiếng roi quất vào da thịt nghe thật chua chát.

    Đêm, tôi vẫn loay hoay trước cửa phòng chị. Tôi muốn xem chị có sao không, nhưng lại không biết tôi có nên làm vậy không.

    Cửa phòng không khóa.

    Chị đang ngồi trên chiếc giường trắng tinh, mái tóc che đi khuôn mặt. Trên người chị đầy rẫy vết thương. Cũ có, mới có.

    Chị ngửng đầu nhìn tôi, chẳng nói gì cả. Đôi mắt không đỏ, gương mặt cũng không lấy nổi một giọt nước.

    Tôi biết chị đau. Chị rất đau. Nhưng chị không nói. Chị cũng chẳng khóc.

    Chị tôi, là kẻ khó hiểu.

    “Đau không?”

    “Nghĩ đau không? Sao cậu vào đây?”

    “Ăn đi.” Tôi đưa cho chị chút thức ăn.

    Việc làm ấy chỉ để thể hiện sự quan tâm của tôi. Vậy mà chị nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt, giọng nói tựa ánh trăng lạnh lẽo.

    “Tôi, giống kẻ cần cậu bố thí lắm sao?”

    “Tôi không có ý đó.”

    “…”

    “Tôi xin lỗi.”

    Tôi ghé qua nói lời xin lỗi chị. Xin lỗi vì đã không bênh vực chị, không đỡ cho chị dù chỉ là một cái tát. Xin lỗi vì đã để chị đau trong khi chị đang bị thương. Tôi không biết lời xin lỗi của tôi có chân thành hay không mà chị từ chối.

    “Đừng xin lỗi tôi. Cậu thấy có lỗi, thì nay mai bảo vệ tôi là được. Coi như là trả ơn.”

    Tội im lặng nghe những lời dặn dò của chị, toan rời khỏi phòng thì cánh tay tôi bị bàn tay chị giữ lại. Bàn tay chị rất gầy.

    “Tôi không phải kẻ biết nói mấy lời yêu thương, nếu có vô tình khiến cậu tổn thương, thì quên đi.”

    Ánh trăng bàng bạc rọi xuống gương mặt chị. Mập mờ. Tôi không hiểu lòng chị, không biết chị đang nghĩ gì.


    -oOo-​


    Ngày…tháng…năm

    Bạn cùng lớp chị từng nói rằng chị ít nói, cũng hiếm lắm mới thấy chị cười, chị là người không dễ bị kích động.

    Nhưng có lẽ lần trước khiến bọn họ bẽ bàng. Ừ, chị không giống như trong mắt họ.

    Chị không phải thánh thần. Chị cũng chỉ là một con người, một con người biết nóng giận, biết vui cười, một con người như bao con người trên trần thế.

    Hôm nay lại nữa rồi. Có ai đó khiến chị không kiềm nổi cám xúc. Chị nói ra những lời, thực sự rất đáng sợ.

    Tôi nghe nói cô ta tên Phương, Hà Phương.

    Cô ta cười nói gì đó, giọng cô ta nghe có chút đểu giả. Còn chị, không có biểu cảm gì, chỉ có khóe môi đôi khi nhếch lên đầy khinh miệt.

    Ban nãy tôi tìm hiểu một chút về cô ta. Hà Phương là chị gái của một người bạn tôi quen.

    Chỉ có một chút như vậy thôi, thân thế cô ta, tôi không biết.


    -oOo-​


    Ngày…tháng…năm…

    Hôm nay là sinh nhật chị. Nhưng có vẻ chị không vui.

    Chị viện cớ đi chơi để thoát khỏi cái ngôi nhà này. Tôi không nghĩ chị vô tình thế đâu, có lẽ chị có lí do riêng.

    Và đương nhiên lí do đó tôi không biết, bởi lẽ chị ôm trong lòng vô vàn những bí mật.

    Đêm muộn, chị về. Trước cửa phòng chị có những hộp quà to nhỏ nằm ngổn ngang. Ánh mắt chị nhìn chúng, không vui, đầy cảnh giác.

    Chị làm cứ như trong đó có chứa bom mìn vậy!

    Trong phòng, tôi và chị ngồi dưới ghế, cẩn thận gỡ từng món quà.

    Tôi nhìn vào đống đồ la liệt trước mắt, thầm nghĩ. Chị hóa ra được nhiều người quý như vậy.

    Quà đã bóc hết, chỉ còn một hộp quà cỡ nhỏ ở sau lưng chị. Và khi ấy sắc mặt chị cũng tệ hơn.

    “Phong này.”

    Chị gọi tên tôi.

    “Muộn rồi, về phòng ngủ đi.”

    Tôi ngờ vực nhìn chị. Có gì đó ở chị làm tôi thấy lạ lạ.

    Miễn cưỡng về phòng. Tôi khóa chặt cửa, ngả người xuống giường.

    Đêm dài vô tận, tôi không chợp mắt được.

    Hai giờ sáng, tôi rời phòng. Ánh đèn yếu ớt vẫn vọng ra từ căn phòng của chị. Trời đất! Nãy giờ chị vẫn do dự chưa mở nốt hộp quà đó sao?

    Mồ hôi trượt từ vầng trán chị xuống cằm. Chị từ từ mở nắp hộp ra.

    Chiếc hộp màu đỏ rơi xuống đất, chất lỏng đựng trong hộp văng ra khỏi thành, bắn tung tóe. Chị quay mặt đi, chất lỏng bắn lên cả tóc chị. Mùi tanh tưởi xộc vào cánh mũi tôi, thật khó ngửi.

    Cái khoảnh khắc ấy, tôi cứ ngỡ mình nằm mơ thấy ác mộng.

    Mặt chị trắng bệch, cắt không một giọt máu. Thứ chất lỏng màu đỏ đặc quánh dây lên váy, lên cổ tay chị. Chiếc hộp lăn lóc dưới đất, dưới đáy hộp có vẽ hình sọ người. Tôi nhìn ra, gập trong vũng máu ấy còn có cả bốn cái chân mèo. Bộ lông trắng muốt dính be bét máu. Trong số đó còn có nội tạng của con mèo xấu số. Hai con ngươi lăn lóc dưới chân, nhìn chăm chăm vào chị.

    Choang.

    Chiếc cốc tuột khỏi tay tôi, đáp xuống nền nhà, vỡ tan tành.

    Chị nhìn tôi, tôi trợn mắt nhìn chị, dường như không tin nổi thứ tôi vừa thấy.

    Chị từng bước tiến đến chỗ tôi. Mùi máu mèo dính trên người chị khiến tôi có chút hoảng sợ. Chị tính làm gì?

    Đôi mắt chị tôi vô hồn, chị giẫm lên cả mảnh sứ, máu từ lòng bàn chân ứa ra.

    Chị kéo tôi ngồi xuống, hai bàn tay lạnh ngắt run rẩy che mắt tôi.

    “Đừng…đừng nhìn…”

    Giọng chị nghe lạnh lẽo như khí âm ấy. Chị còn chưa nói hết câu thì cả người chị đã ngã xuống đất, nhưng đôi bàn tay thì vẫn ngoan cố che mắt tôi lại.

    Chị ngất vì sợ. Tôi nhìn chị, lại nhìn vũng máu đầy úng nội tạng con mèo.



    Có ai ngu ngốc như chị không? Chị sợ như thế, sợ đến ngất xỉu như thế, vậy mà còn lo người khác sẽ sợ như chị. Sợ muốn hét lên, vậy mà im bặt để tôi không phát hoảng. Sợ đến mức chân như cắm rễ xuống đất, vậy mà vẫn đến chỗ tôi, che mắt tôi lại, không để tôi chứng kiến cái món quà kinh hoàng ấy.

    Năm ngày sau cái đêm khiếp đảm ấy, chị không rời khỏi phòng. Chị không hoảng sợ, vẻ mặt chị chỉ có sự suy tư.

    Có những đêm tôi đang ngủ, chị bước vào phòng, ngồi xuống cạnh tôi. Đôi khi chị siết chặt bàn tay tôi, rồi chị khóc.

    Chị không khóc lóc thành tiếng, chị để tiếng rên rỉ ấy ở lại nơi cuống họng.

    Có lẽ tôi lầm. Chị chỉ mạnh mẽ gai góc vẻ bề ngoài. Còn bên trong, vẫn chỉ là một con mèo bị thương, yếu đuối và cần người bảo vệ.


    -oOo-​


    Ngày…tháng…năm…

    Hôm nay, chị vắng nhà. Trưa, tôi ghé qua phòng chị. Mùi máu không còn, vũng máu cũng đã được cô giúp việc lau sạch.

    Tôi tìm thấy dưới gầm giường phòng chị một chiếc hộp cũ kĩ. Tôi lôi nó ra, lớp bụi dính trên chiếc hộp khá mỏng. Có lẽ chị vừa mới mở nắp hộp.

    Chốt bật ra, tôi mở nắp, mùi giấy cũ thoang thoảng. Những mẩu giấy cũ được xếp khá cẩn thận. Có lẽ đây là những “bí mật” của chị.



    Ngày 12 tháng 1

    Hôm nay sinh nhật người cô yêu đấy, vui không? Lại đi đánh ghen à, “bạn” tôi? Bạn làm tôi sợ quá cơ, bạn khi ghen thật là đáng sợ quá cơ.

    Ghen à? Trong mắt cô toàn là cái cớ để cô đánh ghen thôi.

    Tốn sức vào một việc chẳng ra đâu với đâu, thật phục cô.



    Ngày 4 tháng 2

    Tôi và cô, dùng lời nói hình như không giải quyết được việc gì cả. Có lẽ cô muốn tôi dùng vũ lực, ha?

    “Lẳng lơ” hả? Ừ, tôi là loại vậy, còn cô, cô hạ mình để chấp kẻ như tôi sao, tiện nhân?

    Cô hiểu tôi mà. Đừng có làm em cô dính dáng đến chuyện này. Tôi không ngoại trừ ai đâu. Cũng đừng lôi em tôi vào đây, tôi có thể giết cô đấy, bạn từng thân...



    Ngày 5 tháng 3

    Kết thúc rồi. Khép lại vở diễn là một màu đỏ. Chấm dứt rồi. Kẻ diễn sẽ tháo cái mặt nạ thánh thiện ra.

    Cái khuôn mặt kinh tợm! Thà ngươi đeo nó che đi vết ố bẩn thỉu còn hơn là phơi bày ra bản chất dã thú của ngươi.

    Màu đỏ, sẽ có kẻ dùng máu để bôi lên mặt cho ngươi thôi, một cái mặt nạ hoàn hảo dành cho thú hoang.




    Ngày 7 tháng 7

    12 6 29 11 25 23 12 10 18 32 2 18 29 34 22 6 12 28 14 31 1 29 4 28 12 7 3 32

    4 28 14 2 27 33 12 28 14 31 1 29 4 28 12 7 3 32

    4 28 14 2 27 33 12 28 14 21 10 18 22 31 10 14 7 29 32

    12 6 29 11 25 33 12 10 18 32 22 28 5 22 6

    12 6 29 20 4 34 33 6



    Những lá thư tiếp theo, tôi không nhớ rõ, bởi chỉ toàn những con số kì lạ. Từng dòng chữ viết vội của chị hiện lại trong kí ức. Có lẽ khi chị viết, tâm trạng chị rất xấu.

    Nhưng ý của chị là sao, tôi không biết. Chị muốn nói gì, tôi chẳng hiểu.

    “12 6 29 20 4 34 33 6” Những con số này hầu hết đều được viết ở cuối mỗi mẩu giấy.

    Những tờ giấy ngổn ngang trước mặt, tôi nhìn chúng, lẩm nhẩm cái dòng số ấy.

    “12 6 29 20 4 34 33 6”…

    Nghĩa là không hay đâu khi lục trộm đồ của người khác.”

    Tôi giật mình nhìn người dựa lưng vào thành tường, đôi mắt chị nhìn chằm chằm vào tôi, tưởng như muốn gắn chặt mắt vào từng hành động tôi làm.

    “Chị…”

    Chị chẳng nói gì cả, ngồi xuống cạnh tôi, khóe môi lại nhếch lên, một chút.

    “Nghĩa là sao?”

    “Cậu không muốn biết đâu.”

    Chị buông một câu, rồi cất tất cả những tờ giấy vào chỗ cũ.

    Chị không giận.


    -oOo-​


    Ngày…tháng…năm…

    Em của cô ta đến gặp tôi. Cũng thật đúng lúc tôi cũng cần gặp cậu ta để hỏi về chuyện của Hà Phương.

    Cậu ta gặp tôi, hùng hổ hét “Chị cậu vừa vừa thôi nhé!” Cậu ta nói rằng, hôm trước, chị tôi đi gặp chị ta. Cô ta bị chị tôi đánh đến rách cả môi.

    “Chị tôi nói chị cậu là kẻ lẳng lơ. Và cô ta đi đánh chị tôi.”

    Cái giọng nghe thật không lọt tai, cậu ta đang thay mặt cô ta mỉa mai chị tôi.

    “Cậu nói thế kẻ điên mới không tức. Đánh là đúng.”

    “Chị em nhà cậu đúng là cáo già một lũ!”

    “Không biết ai cáo già đâu. Đi về nói cô ta là ghen đến phát điên đổ bệnh, xem cô ta có sừng xổ đi đánh người không.”

    “Giữ cái miệng cậu đi!”

    Hôm nay, chúng tôi đánh nhau.

    Chị lên trường đón tôi. Chị đi trước, tôi đi sau, nhìn bóng lưng chị.

    “Sao lại làm thế?”

    “Bọn họ nói cô lẳng lơ.”

    “Dù gì tôi cũng đã nói chuyện cô ta rồi, cậu ra mặt làm gì?”

    Nói chuyện? Hay là nói chuyện của chị nghĩa là đi đánh người?

    “Tôi không nhịn được.” Tôi hét lên với chị, tôi ghét cái sự lãnh đạm này của chị.

    Chị không nói gì, bước chân chị chậm lại.

    Tôi hỏi chị, nhưng chị không nói. Tôi hỏi chị sao bọn họ cứ gây thù chuốc oán với chị, tại sao chị cứ giấu tôi mọi thứ, tại sao…tại sao chị cứ phải hành hạ bản thân, cứ phải bảo vệ tôi trong khi tôi đủ sức để bảo vệ chị.

    “Cậu...không hiểu được đâu.”

    -oOo-​


    “Phong!” Tiếng Kiều Oanh nấc nghẹn bên kia điện thoại.

    Tôi và cô ta đi tìm chị. Chị ngồi trên ghế băng, đầu chị dựa vào thành ghế.

    Bộ dạng chị có phần nhếch nhác, quần áo chỗ bẩn chỗ rách. Máu vẫn còn trên môi.

    Tôi thở dài nhìn con người kia. Oanh ngồi bên cạnh ôm chị hu hu khóc. Chị chỉ vỗ đầu rồi đánh nhẹ vào vai cô ta, hỏi sao lại đi tìm chị.

    Nghe Oanh kể, Hà Phương có nhắc tới tên tôi với chị, lấy một cái cớ gì đó uy hiếp chị. Rồi chị tôi xông vào giằng xé qua lại với cô ta.

    Oanh nhìn thấy vậy, khóc sướt mướt gọi cho tôi. Nhưng mãi đến xế chiều chúng tôi mới tìm thấy chị.

    “Rốt cục cô ta muốn gì ở cô?”

    Chị không thèm liếc chúng tôi, cũng chẳng thèm động mồm.

    “Cô ta ghét chị cậu, cô ta tìm mọi cách làm chị cậu biến mất.” Oanh nhìn chị tôi với ánh mắt áy náy.

    Có lẽ chị tôi không muốn cô ta nói ra điều này. Chị chau mày nhìn tôi và Oanh, cô ta nắm chặt lấy tay chị, lắc đầu, nước mắt cứ ứa ra.

    “Tao sẽ không giấu nữa, tao sẽ để Phong biết. Ngày nào mày cũng một mình đấu với đám người họ, tao không cam lòng.”

    Oanh ôm chặt lấy chị, nức nở.

    “Chị của cậu, bốn năm trước là bạn thân của cô ta. Nhưng cô ta chỉ coi chị là cái cớ để chị ta gần gũi với người cô ta thích. Cậu biết Nhật đúng không? Cô ta thích hắn, nhưng hắn là BFF của tôi và chị cậu. Cô ta không cam lòng. Nên cô ta tức, lấy trò đánh ghen ra làm thú vui."

    "Rồi sau này, cô ta bỏ rơi chị cậu. Từ đó đến bây giờ cô ta luôn dày vò chị cậu. Chị cậu rất cứng đầu, cứ nhất định khiến cô ta tức điên lên. Khi cô ta tức thì hung hăng như dã thú, tìm mọi cách để khiến chị cậu phải ngoan ngoãn làm theo. Còn chị cậu, cậu biết rồi đấy, tức sôi máu lên thì nói năng bất cần đúng sai, không suy nghĩ thấu đáo, hành động y như cái hồi xưa.”

    Cô ta nói đến, giọng nghẹn lại. Có lẽ thứ cô ta sắp nói sẽ…Oanh nhìn chị tôi, ái ngại, môi mím chặt. Chị tôi không còn sức để cất thành lời, chân mày nhíu lại, muốn nhắc cô ta đừng nói nữa. Nhưng cô ta vẫn kiên quyết nói tiếp, mặc cho ánh mắt chị tôi nhìn cô khó chịu như thế nào.

    Tôi vẫn im lặng để cô ta nói tiếp.

    “Rồi…rồi cô ta lôi cậu vào. Cô ta biết chị cậu thương cậu, nên lấy cậu là cái cớ để chị cậu làm theo lời cô ta.”

    Thương? Cô ta vừa nói chị thương tôi? Sai rồi...chị là kẻ máu lạnh, chị không thể thương tôi.

    “Cậu còn nhớ những lần cậu phải nằm viện chứ? Đấy không phải là xui xẻo, mà tất cả là do cô ta gây ra! Phải! Chị cậu khi ấy tuyệt vọng như thế nào, cậu còn chẳng biết. Chị cậu sợ. Chị sợ cô ta hại cậu đến chết. Chị sợ cậu…sẽ…”

    Cô ta khóc to hơn.

    Vậy hóa ra chỉ là một trò chơi, và nạn nhân là tôi và chị.

    Chị ngồi im lìm trên ghế lạnh, nhìn Oanh và tôi. Tôi bất lực nhìn chị ta, tôi không thể hiểu nổi. Cả đời này tôi sẽ chẳng thể hiểu nổi lòng chị ra sao, trái tim chị như thế nào.

    “Tôi đâu còn ngu ngốc. Sao cô cứ phải dày vò bản thân rồi biện minh rằng đó là bảo vệ tôi?”

    Chị nhìn tôi. Tôi gào như kẻ điên, mắt tôi đỏ như dã thú, giống đôi mắt chị những lúc chị đánh nhau với chúng.

    “Nghe kĩ đây. Tôi không hề bảo vệ cậu. Tôi chỉ làm mọi cách để cậu được sống. Được sống thôi, cậu hiểu không?”

    “Sống à?” Tôi cười nhạt. Vậy là hóa ra sự sống mà tôi có được đến hôm nay đều là do cái con người nhân từ mềm dịu như nước này ban cho sao?

    “Phải! Không biết gì thì đừng cãi nhau với tôi!”

    “Mày…tao…” Oanh rên rỉ.

    Chị nhìn cô ta ấp úng gọi tên chị, chị nhìn nước mắt cô ta chảy đẫm gương mặt. Đôi mắt chị lành lạnh, khóe môi lại nhếch lên, giống như một lưỡi dao, có thể đâm chết trái tim bất cứ kẻ nào.

    “Phải! Là tao sợ! Là tao hèn nhát được chưa? Không có tôi cậu chết lâu rồi! Nếu khi ấy tôi không dày vò chính tôi…thì cậu cũng giống y chang hắn ta rồi!” Chị tôi gào lên thảm thiết.

    Oanh kéo tay tôi đặt lên vai chị. Nhưng tôi rụt tay lại, tức giận trong lòng vẫn chưa nguôi, tôi không muốn chạm vào chị ta.

    “Tôi làm vì các người. Các người có hiểu cho tôi không? Tôi không muốn phải lặp lại cái ngày đó…các người có hiểu đâu. Cớ sao tôi vì các người mà phải chịu tháng ngày như thế này chứ?”

    Chị gục xuống đất, mái tóc trượt khỏi vai, che kín hai má chị. Chị đang khóc. Nhưng chúng tôi không thấy nước mắt chị, cũng không thấy vết thương của chị. Cô ta quỳ trên mặt đất, ôm lấy chị tôi, khóc theo chị.

    Phải chăng chỉ có mình tôi không hiểu nổi những đau đớn chị trải qua? Tôi mệt mỏi ngồi xuống đất, nhìn hai người họ tựa lên vai nhau khóc như những đứa trẻ.

    Thực giống mười năm trước đây, họ cũng từng ôm nhau khóc đã đời như vậy.

    Ba người chúng tôi không nói gì nữa. Lát sau chị rời khỏi vòng tay cô ta, đứng lên rồi lau sạch nước mắt.

    “Về thôi…”

    Dù chị có yếu đuối, dù có những lần chị mong manh buồn khổ, thì chị vẫn là cô gái mạnh mẽ, quả quyết.

    Mãi sau này tôi mới biết chị tôi yếu đuối hơn tôi nghĩ, vỏ bọc chị tạo ra quá hoàn hảo, chị che đậy quá kí những phút giây chị yếu lòng. Hàng đêm, chị cô đơn, chị nhấm nháp nỗi đau của chính mình.



    Chị đi trước, cô ta bám chặt lấy cánh tay chị sụt sịt đi theo. Tôi đi sau, nhìn hai bóng người phía trước.

    Chúng tôi im lặng cho đến khi đứng trước cửa nhà Kiều Oanh. Cô ta vẫy tay chào chúng tôi, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ.

    Khi ấy, tôi thấy trên cổ tay cô ta chằng chịt những vết sẹo.



    Chị tôi đi trước. Tôi theo sau. Gió lạnh khiến càng khiến tôi thêm mệt mỏi.

    “Lần sau hãy gọi tôi là chị.”

    “Đã quen rồi.”

    “Nghe đây, hôm nay không phải tự nhiên Oanh khóc. Một phần cũng vì cách xưng hô của cậu.”

    “Tôi sao?”

    “Rốt cục cô ta muốn gì ở cô. Khi nãy cậu hỏi câu này, Oanh không biết cậu hỏi tôi hay hỏi nhỏ. Vì cái câu đó cũng liên quan đến nhỏ.”

    Tôi không nói gì, tôi mệt rồi.

    “Hội chứng những người tự làm thương bản thân.” Chị ta buông một câu rồi không nói gì nữa.

    Những người mắc hội chứng này luôn điên cuồng hành hạ bản thân, cái chết luôn cận kề bên cổ. Có nhiều cách giết từng tế bào sống của cơ thể, trong đó có rạch từng bộ phận cơ thể, đắm chìm trong mùi máu tanh tưởi. Mãi sau đó tôi mới biết về hội chứng này. Có lẽ Phương khiến cô ta áp lực, cô ta muốn giải thoát mệt mỏi nên dùng cái cách này. Cô ta dùng dao rạch lên cổ tay. Có lẽ cô ta vui sướng khi thấy từng giọt máu của mình nhỏ từng giọt rớt xuống sàn.

    Hôm đó chị ta ngất vì mất máu, nếu Nhật không đến kịp chắc cô ta đi lâu rồi. Về sau chị tôi biết được, hàng đêm chị đều không ngủ được. Sau ấy cô ta không còn lấy việc hành hạ bản thân ra làm thú vui nữa.


    -oOo-​


    Ngày…tháng…năm…

    Hôm nay chị ngủ sớm. Cửa phòng khóa trái cửa.

    Oanh gọi điện cho tôi. Cô ta khóc lóc kể cho tôi rất nhiều thứ. Hầu hết là những bí mật của chị và cô ta. Không phải tự nhiên cô ta nói ra mọi thứ.

    Cô ta bắt tôi xin lỗi chị.

    Tai tôi ù đi, tôi không tin vào những gì Oanh vừa nói.

    “Chị cậu bệnh rồi, nặng lắm…”

    Đó là câu cuối cô ta nói trước khi tắt máy.


    -oOo-​


    Bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng. Một màu trắng nhức mắt. Tiếng đo nhịp tim nhức tai.

    Tôi ngồi bên cạnh giường bệnh, nhìn gương mặt xanh xao của chị.

    “Chị ơi…” Tôi khẽ khàng gọi tên chị.

    “Chị nói…em gọi chị là chị mà. Em gọi chị rồi này…chị dậy đi…” Tôi nghẹn giọng, trái tim tôi hơi đau. Tay tôi siết chặt bàn tay lạnh cóng của chị.

    “Em nghe Oanh kể hết rồi. Chị chỉ cố để em sống tốt hơn thôi...Chị sợ em cũng giống như một người bạn cũ của chị đúng không? Chị sợ em sẽ bảo vệ chị…như cách mà anh bạn đó bảo vệ chị khỏi tai mắt của ả ta đúng không? Anh ta bị bệnh một cách bất thường rồi đi…chị sợ em cũng…như vậy, nên chị mới làm vậy đúng không?”

    Tôi không được khóc, tôi phải cố nói chuyện với chị.

    Tôi còn biết Oanh vì chị, vì bảo vệ chị mà bị đả kích đến mức phải rạch cả cổ tay. Mọi người đều bị thương vì chị, thế nên lần này chị mới sống chết nhất quyết phải bảo vệ họ.

    Trái tim chị tôi…ra lại như thế này…

    Ấm áp đến mức tan chảy cả băng tuyết, vậy mà chị luôn giữ nó trong hố băng, bắt nó không được rung động, không được yêu thương, phải tỏ ra lạnh lẽo.

    “Chị ơi…” Tôi gục vào lòng bàn tay chị thổn thức.

    Hơi thở chị nhè nhẹ, nó khiến tôi phát sợ.

    “Nhóc con…” Một bàn tay cốc vào đầu tôi.

    Giọng nói chị khá nhỏ, nhưng cũng đủ trấn tĩnh trái tim tôi lúc này.

    “Chị mày đã chết đâu…” Chị nhìn tôi, đôi môi trắng bệnh khẽ cười.

    Tôi cười, nước mắt mặn chát chảy xuống môi.

    “Chị còn sức đánh em mà…chị sẽ ổn đúng không…?” Tôi muốn hét lên vậy…Chị tỉnh rồi, chị sẽ không bỏ tôi đi đâu. Chị…chị sẽ khỏe lại mà.

    Chị cười, rồi đôi mắt chị từ từ nhắm.

    “Chị à!” Tôi không muốn chị nhắm mắt…lỡ lần này chị nhắm mắt mãi mãi thì sao?

    “Chị mày muốn ngủ…yên lặng đi…”

    Tôi cố nặn ra một nụ cười để chị an lòng. Chị chỉ được ngủ một giấc thôi…Chị không được ngủ cả đời đau đấy!


    Lát sau có hai người y tá vào phòng, họ nói gì đó với ba mẹ tôi. Tôi không nghe rõ, chỉ biết khi ấy mẹ tôi khóc ngất lên ngất xuống, còn ba tôi đau đáu nhìn tôi và chị. Lần đầu tiên tôi thấy ba khóc.

    “Không được! Không được đưa chị tôi đi!” Tôi gào lên, hai tay ôm chặt lấy chị.

    Họ cứ tách tôi ra khỏi người chị, tôi lại ôm chặt lấy chị hơn. Lâu rồi tôi không ôm chị, hồi bé toàn là chị ôm ấp tôi vào lòng. Tôi muốn đem cho chị cảm giác an toàn, nên tay tôi siết chị chặt hơn, đầu tôi gục vào trán chị, nước mắt chảy ròng ròng xuống cổ.

    Ba tôi ôm lấy mẹ tôi, ông đau lòng vuốt đầu tôi rồi thì thầm.

    “Phong à…để chị con đi nào, ngoan, chị sẽ về sớm thôi.”

    “Không, không được đâu…” Tôi cứ gào lên như điên dại. Chị khóc, chị nhìn ba mẹ và tôi, chị muốn nói gì đó nhưng lại thôi.


    Xế chiều, tôi thẫn thờ nhìn mấy cô y tá đưa chị đi. Chị nằm trên giường bệnh, đôi mắt mở to nhìn ánh hoàng hôn.

    Tôi muốn trước khi nhìn thấy chị, tôi phải hỏi chị một thứ.

    “Chị ơi…em hỏi chị một chuyện nhé?”

    “Chỉ một thôi…” Chị mỉm cười, đáy mắt u uất đến đau lòng.

    “12 6 29 20 4 34 33 6 nghĩa là gì…À không, 16 29 4 2 6 29 33, dòng số này là sao?”

    Tôi không cần biết chị muốn nói gì với ả ta, tôi chỉ muốn chị đã nói với tôi cái gì.

    “Là xin lỗi…Chị xin lỗi…”

    “Chị ơi…”

    “Ừ?”

    “16 29 4 2 6 29 33”

    Chị mỉm cười với tôi, cười mà như khóc.

    “Sau này…khi gặp lại…chị sẽ kêu em là nhóc con nhé?”

    “Điều hiển nhiên rồi, nhóc à…”

    Chị rời đi rồi, căn phòng trống trơn chỉ một mình tôi. Cô quạnh.

    Tôi quỳ chân xuống nền nhà, đầu khẽ cúi xuống, nước mắt lại cứ vô thức ứa ra đầm đìa.

    Hôm ấy, lần đầu tiên trong đời tôi khóc nhiều như thế.


    -oOo-​


    Ngày…tháng…năm

    Chị đã rời đi một năm rồi. Ngôi nhà thật trống trải hiu quạnh.

    Ba mẹ và tôi nhớ chị lắm.

    Chị à, chị về sớm đi!



    Ngày…tháng…năm

    Hôm nay ba nói ba thương chị nhất trên đời đấy. Mẹ cũng ôm chặt tôi rồi khóc, bà bảo rằng bà yêu chị nhất, bà nói chị và tôi là những món quà vô giá Thượng Đế đã ban cho bà.

    Chị à, hôm nay sinh nhật chị đấy.

    Đêm nay chị sẽ về…đúng không?



    Ngày…tháng…năm

    Năm năm rồi, chị ơi…em nhớ chị lắm.

    Hôm nay chị sẽ về nhà, đúng không?

    Chị ơi, em thương chị lắm, chị gái...

    -oOo-​


    Ngày…tháng…năm

    Hôm nay, tôi thấy một cô gái rất giống chị đang đi bộ dưới mưa.

    Tôi không dám tin. Chị à, sau bảy năm chị đi, cuối cùng chị đã về đúng không?

    Khi tôi gặp mặt cô gái đó, đằng sau cô ấy là ba mẹ tôi. Đôi mắt mẹ đỏ hoe, ba không thể giấu nổi nụ cười nở trên môi. Cô ấy gõ đầu tôi, đôi môi cười rất tươi.

    Cô ấy nhìn tôi...Chính là ánh mắt ấy.

    “Nhóc con.”

    Chị, tôi đã khao khát suốt bao năm nay rồi, tôi chờ đợi cái ngày chị gọi tôi là “nhóc con” đã mấy năm rồi.

    Thật ấm áp làm sao.

    “Chị ơi!”

    “Chị ơi…"

    “Chị…ơi…”

    “Em…nhớ…chị…lắm…”

    -The end-​
     
    Quan tâm nhiều
    Đợi nắng tuổi 30
    Đợi nắng tuổi 30 bởi Rùa, 22/9/17 lúc 23:17
    Bài viết mới
    Đợi nắng tuổi 30
    Đợi nắng tuổi 30 bởi Rùa, 22/9/17 lúc 23:17
    Chỉnh sửa cuối: 20/5/17
...Mạc Nhiễm...

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 18/5/17.

    1. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Chào nàng :-*
      Nói thật là ta có chút... ngưỡng mộ "chị" nga =w=
      Cái kiểu vừa lạnh vừa nóng cả trong lẫn ngoài đó...
      Ngược tâm độc giả từ đầu đến (áp) cuối, vẫn là HE =v=
      Fic có vài lỗi nhỏ, nằm rải rác, nhưng ta lười, nàng tự tìm hén :v
      Ghé qua lảm nhảm nhiêu đó thoai, bye nàng :3
      Incensepage and SharaAnna like this.
    2. Kingaria
      Kingaria
      Hê nhô em yêu, chị đến comment fic cho người đây :-*

      Khi đọc xong fic này, chị đã ngấm vào câu chuyện, có mấy chỗ hơi khó hiểu nhưng cũng trôi theo nội dung truyện. Nội dung mượt, có nhiều tình tiết gây cấn nhưng cũng làm lòng người rung động, để lại một cái ấn tượng gì đó trong câu chuyện. Những dòng kí ức của cậu em trai thật là buồn, người chị phải im lặng và gánh lên vai những nỗi đau của người khác. Thật khâm phục khi cậu em ấy lại có người chị như vậy, vừa lãnh đạm mà lại sâu sắc. Nhìn cô gái ấy mà nhìn lại mình thì thấy thật xấu hổ, ahihi, đùa thôi.

      Truyện của em rất hay, mới đầu chị cứ nghĩ lại là một fic ngược, ngược lên ngược xuống, ngược toàn thân, ngược tâm hồn nhân vật phụ lẫn nhân vật chính nhưng chị đã lầm. Từ khi bắt đầu đi theo lối suy nghĩ của cậu em trai thì cũng có những đoạn đối thoại ngọt ngào giữa hai người chị em, dù chỉ là những lời nhỏ thôi nhưng mà lại thấy ghen tị, chị thực chưa nói như vậy với em gái của mình bao giờ, có lẽ nên thay đổi rồi. Và cũng không ngờ cô bạn thân Oanh thế mà cũng kiên nhẫn nhỉ, chịu lắng nghe từng ấy lời tâm sự của người bạn thân sống nội tâm như vậy đấy.

      À luyên thuyên cũng đủ rồi nhỉ, đến lúc phải đi soi mói, sửa lỗi cho truyện của em rồi. Cho chị hỏi em đã xem trước fic chưa mà chị thấy có ít lỗi quá, không biết nên tìm ra như thế nào đây. (Tội lỗi cho người chị này :))))

      Tôi vẫn còn nhớ, gương mặt chị khi ấy đỏ ửng lên vì tức, đôi mắt lạnh lẽo nhìn bốn kẻ trước mắt đầy giễu cợt.

      Đọc đến đoạn này thì mị bắt đầu thấy cậu em có vẻ nhút nhát quá nhỉ? Ngồi im mà nhìn chị mình bị đáng tơi tả, khi đến đoạn sau thì lời người chị nói với cậu em trai quả là đúng. Cậu em nên mạnh mẽ hơn để bảo vệ lại người luôn yêu thương mình, vì mình mà làm biết bao nhiêu chuyện, vì mình mà giấu giếm cảm xúc của bản thân.

      => Bênh vực

      => Kinh tởm

      => Oanh rên rỉ.

      => Gọi điện

      => Bệnh viện đầy mùi thuốc khử trùng. Bao trùm lấy mắt tôi là một màu trắng, còn có tiếng đo nhịp tim cứ văng vẳng bên tai.

      Và thực đã hết điều cần sửa rồi. Chỉ còn mấy đoạn sau thôi, từng đoạn thật ngắn, nhưng lại làm người ta xúc động đến thế. Từ một cậu em trai không thích chị của mình, hiểu lầm đủ chuyện, trở thành một cậu em trai thực, yêu thương chị mình tha thiết, mong chị khỏi bệnh mà trở lại với gia đình. Phải chăng nhờ tình yêu thương của cậu em trai mà người chị từ bờ mép địa ngục trở lại trần gian? Thật khâm phục tình chị em này, khiến cho người đọc thấy xúc động.

      Có lẽ đây là câu chuyện chị em cảm động nhất mà chị từng đọc, mấy khi thì chỉ thấy chuyện cãi nhau của chị em, anh em là một câu chuyện hài hước. Giờ thì thấy một drama có kết cục HE rồi. Thôi, hết chuyện để comment rồi, cũng hết lời để nói cho em rồi, chị lượn đây, mau có truyện mới cho chị đọc nữa nhé, chúc em một ngày tốt lành <3
      Chỉnh sửa cuối: 19/5/17
      SharaAnna thích bài này.
    3. SharaAnna
      SharaAnna
      Cảm ơn nàng :v
      Đó có thể được coi là sở thích của ta :vv Tính cho cái kết thê thảm đến mức không ngóc đầu lên nổi, nhưng vì cảm xúc bị thay đổi nên thôi :)

      Lời đầu em cảm ơn vì chị đã dành thời gian soi lỗi cho em :3
      Hmm, kì thực là em rất vui khi đọc được lời cmt này của chị đấy.
      Nếu đọc phần đầu mà biết ngay cái kết thì đâu còn gọi là hay, nhỉ? :v
      Không phải là mãi sau đó cậu em mới yêu thương chị mình. Mà là cái nhìn của cậu về chị ngay từ đầu đã sai. "Tôi" nhìn nhận chị với những suy nghĩ không mấy hay ho, nhưng đâu phải là "tôi" ghét :vv Chỉ là cách thể hiện tình cảm có phần khó khăn thôi. Ngay từ đầu cậu em đã muốn người chị mình thôi mạnh mẽ, thôi coi thường mà trở lại với cái dáng vẻ thâm trầm trước đây.
      Nếu không yêu, nếu không thương, sao lại còn muốn bảo vệ chị chứ? :3

Chia sẻ trang này