Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Kinh Dị [Fanfiction] ALONE

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Aquarius baobao, 8/10/16.

By Aquarius baobao on 8/10/16 lúc 19:15
  1. Aquarius baobao

    Aquarius baobao Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    28/6/16
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    43
    Title: alone
    Author: Aquarius BảoBảo
    Status: Complete
    Disclaimer: Họ không là của Bảo nhưng số phận họ thuộc về Bảo
    Catergory: BE,SE
    Rating: T
    Length: One-shot
    Warning:

    • Luật DVT
    Summary:
    -you have such pretty eyes......you know...?



    Phóc! – nó nhảy xung cái bàn giấy một cách nhẹ nhàng. Đưa đôi tay bạch tạng phủi phủi cái váy đồng phục và lại gần cửa sổ. Nó đưa tay ra quơ quơ trước gió rồi lặng lẽ đi vào phòng thanh nhạc. Đôi mắt vô hồn của nó lưới qua những đng đổ nát,bụi băm rồi hướng về chiếc đàn piano được che phủ bằng một tấm nhung màu đỏ gạch đầy bụi bặm và đất đá. Vứt bỏ tấm nhung bẩn thỉu ra khỏi phòng nó ngồi đó mân mê những nốt nhạc. Nó!-một con bé từng sống trong căn nhà đầy tình yêu thương của cha mẹ,học ở ngôi trường thân thiện và vui vẻ. Sự yên bình và hạnh phúc đó khiến nó cảm thấy thật nhàm chán. Cho đến một hôm trường nó chuyển ra ngoài ngoại ô. Hôm đó là một ngày không bình thường, nó chở lại ngôi trường cũ để tạm biệt-nơi mà nó đã từng học. Hôm nay họ sẽ đến rỡ bỏ ngôi trường này và san bằng nó thành một bãi đất trống. Liếc cái đồng hồ đã 06:17, đúng! ChỈ một tiếng nữa thôi họ sẽ tới phá bỏ nó.


    Meo!!! – một con mèo đen từ đâu chạy tới dụi dụi đầu vào chân nó rồi bỏ chạy vào trường. Nghĩ đến việc con mèo đã sảy ra chuyện không hay trong đó , cộng thêm s tò mò, nó đuổi theo con mèo vảo trong trường...... ở đó vẫn còn nguyên những bộ bàn ghế và dng cụ học tập. Cớ gì họ lại bỏ chúng lại nhỉ? Vẫn còn mới mà! - vừa thắc mắc nó vừa chạy theo con mèo xuống tầng hầm. đó có một cánh cửa sắt đã bị hoen rỈ, những đốm rỉ lộ ra màu đỏ huyết ghê rợn. Khẽ mở cánh cửa.........mùi hôi thối bốc lên nồng nặc - mùi của xác chết đang phân hủy. Tim nó đập loạn lên khi ánh sáng chen vào để lộ ra........máu! những vũng máu!...và....tim nó như muốn nổ tung khi nhìn thấy mọi thứ bên trong qua chút ánh sáng le lói.........những cái xác......nằm.....la liệt.......chất đống. Mùi máu tanh tưởi sộc thẳng vào mũi nó. Con mắt của ai đó.............lăn tròn.......đến.......chân nó!.....như một quả boling. Gần đó là những bộ não! Rất nhiều những bộ não! Đã bị dẫm nát cùng dấu chân mèo. –“thật kinh khủng!” – nó thì thào không ra tiếng. Cả người nó mềm nhũn, chân nó run rẩy khụy xuống trước sức nặng của nỗi sợ. Nó ngồi đó – trên sàn đá lạnh ngắt cùng cảnh tượng kinh hoàng. Đôi mắt vô hồn đã thôi chuyển động, thay vào đó nó đã yên vị bên bộ não còn tươi nguyên nhất.

    Rầm!!! – những chiếc máy xúc, máy ủi...... đã tới từ lúc nào mà nó không hề hay biết. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp cũng vang lên làm nó khẽ rùng mình. Nó đứng lên bắt gặt một cái gì đó khiến nó văng ra khỏi tầng hầm. Nhẹ hé đôi mắt đỏ màu huyết của mình ra, nó nhìn thấy một khung cảnh bầu trời thanh bình và một đống đổ nát bên cạnh nó. Trong lúc tìm cặp nó thấy xác một đứa bé có mặc đồng phục như nó, có mái tóc trắng kì lạ như nó và đôi mắt màu huyết hiếm có như nó. Dù đã bị mảng tường cán nát nhưng nó vẫn có thể nhận ra đó chính là.........nó! nó đã chết!. Lặng nhìn cái xác của chính mình-cái xác đã bị cán nát, máu chảy lênh láng ra thành một vũng lớn. Mặc dù cái xác đã mất hình thù của một con người nhưng cái mác tên cùng chiếc vòng bạc vẫn còn nguyên trong đống vụn thịt. Vì sự cố kinh khủng này không còn ai dám bén mảng tới đó nữa-ngôi trường vẫn còn nguyên chỉ chừa một dãy lớp học đang phá dở.

    Nó đã ở trong trường này được hơn một năm-nó đã tìm kiếm linh hồn của những nạn nhân khác để kết bạn nhưng không! Không có ai ở đây cả.....dù là ma hay là người. Nó sống trong sự cô đơn suốt một năm qua ở ngôi trường này. Đánh lên bản nhạc ưa thích của chính mình. Nó nhắm mắt và cảm nhận hương thơm của gió, cảm nhận cái hương thơm man mát của thiên nhiên cùng sự yên bình của mùa hè.

    Bỗng có tiếng xôn xao ở bên ngoài, nó nhanh nhẹn chạy ra ngó cửa sổ-đó là một nhóm học sinh cấp 2 có khỏang 11 người. Họ đang nói chuyện vui vẻ và tiến vào trường. Tim nó đập loạn nhịp lên vui sướng- đó chỉ là cảm nhận của nó thôi chứ chết rồi tim đập sao được. Nhanh nhẹn nó chạy xuống tầng băng qua cái cầu thang ọp ẹp để xuống tầng ‘đón khách’. Gió đêm mân mê mái tóc nó, ánh trăng dịu dàng len qua các khu cửa lớp học. Họ đang đứng trong sân trường và xem xét xung quanh. Nó vội vã chạy đến, nước mắt chỉ chực trào ra, nhưng nó đứng khựng lại. Họ đâu thể thấy nó, nó đã chết rồi mà. Ngồi thụp xuống góc tường gần đó, nó khoanh tay ngắm nhìn họ.

    -Cô bé! Sao lại ngồi đây vậy?-một cô gái có mái tóc trắng, đôi mắt đỏ dịu dàng hỏi nó. Nó nhìn chị bàng hoàng:-Chị.....chị thấy em sao?

    - Em hỏi vậy là sao? Tất nhiên là chị thấy em rồi!- Chị nhìn nó thắc mắc.” Em bao nhiêu tuổi rồi?” Chị tiếp tục hỏi nó.

    -7 tuổi ạ - nó lí nhí đáp.

    - Em từng học ở đây sao?

    - Vâng

    - Nhà em có gần đây không?

    - Không ạ

    - Vậy à! Tối rồi sao em còn ở đây?

    -...

    - Em quên đường về sao?

    -...

    Tiếp đó là một sự im lặng đến đáng sợ. Mọi người nhìn nó còn nó thì cúi gằm mặt xuống đất ”nếu nói rằng nó đã chết thì mọi người sẽ sợ nó, ghét bỏ nó và nó lại phải ở đây.........một mình.” Nó phải làm sao đây im lặng cũng chẳng ích gì. Đặt tay lên đầu nó chị mỉm cười giải thích:” Lớp chị tổ chức đi cắm trại bốn ngày nhưng không may lại đi lạc vào đây. Bốn ngày nữa xe mới tới đón nên........Em có muốn nhập hội cùng tụi chị không?”

    -Dạ! có! Có ạ! - nó vui sướng đáp.

    Tối hôm đó nó cùng mọi người vui chơi trong trường. Họ kể chuyện ma cho nó nghe, tổ chức những trò chơi cắm trại và trước khi ngủ họ còn hát cho nó nghe nữa. Nó cảm nhận được tình cảm qúy mến mà họ dành cho nó. Thứ tình cảm ấy đã sưởi ấm trái tim bị tổn thương và đang lạnh cóng của nó. Một giấc ngủ sâu đến với nó lúc nào mà nó không hay. Nó chỉ biết lúc nó đang say giấc nồng thì nó bị quẳng từ trên đỉnh núi xuống một cách không thương tiếc. Có gì đó sai sai thì phải ừ! Nó bị ai đó túm tấm nệm mà tung lên một cách tàn nhẫn. Với cú sốc về cả tinh thần lẫn thể xác nó vẫn có thể nhận ra ngoài nó ra thì tất cả mọi người đều nằm sõng soài trên mặt đất với đôi tai đỏ ửng. Chưa hết sốc nên nó vẫn cứng đơ. Con mắt trái của nó khẽ giật giật.

    Sau khi đã dậy đầy đủ mọi người đi thăm quan ngôi trường rồi trvề lớp ăn trưa. không ăn chỉ ngồi đó nhìn mọi người. lớp học mọi khi chỉ có một mình nó, lớp cũ kĩ bẩn thỉu thì giờ lại gọn gàng sạch sẽ và vô cùng nhộn nhịp. Nó nhắm mắt lại đôi tay đặt lên ngực im lặng nó từ từ gặm nhấm niềm hạnh phúc này.

    - Này mai là mình được về rồi đấy - Chị cancer dịu dàng nói.

    – Thật hả? Tưởng phải ba ngày nữa chứ? - Mọi người bắt đầu nhốn nháo và tỏ vẻ vui sướng. Nó giật mình khi nghe câu nói đó, tim nó thắt lại. Nhếch mép nở nụ cười khinh bỉ: ”đúng là ngu ngốc mà”. Một người trong số đó đã vô tình bắt được sóng điên thoại và gọi điện cho bác tài......

    Ánh trăng rọi vào ô cửa sổ khiến nó thức giấc. Trên tay nó là một con dao sắc lạnh đầy máu, xung quanh là những cái xác không toàn thây nằm la liệt, những bộ não nát bét in dấu chân mèo và lẫn trong những vũng máu đã khô là những con mắt xinh đẹp. Ngồi bật dậy giữa mớ nội tạng bừa bộn nó liếc nhìn chung quanh căn phòng và dừng lại chỗ cái xác. Cái xác chỉ còn là vụn thịt nhiễm trùng thối rữa, máu thâm lá huyết dụ, còn lộ ra cả cột sống già nửa mặt trên bầm dập lẫn lộn, tựa một cái mặt nạ được đắp lên bằng thịt xay trong máu. Một con mắt còn nguyên vẹn lăn tròn.....

    Kéo lê con dao to bằng ba phần tư người trên sàn lát gạch to ra những tiếng ghê rợn như tiếng móng tay ai đang cào cấu cái bảng đen, đôi mắt trợn trừng còn khóe môi bị kéo thành một nụ cười ghê rợn.

    “The end”
     
    Bài viết mới
    Đỏ và Đen
    Đỏ và Đen bởi Bạch Vô Thường, 5/1/18 lúc 15:05
    Nhuốm đỏ
    Nhuốm đỏ bởi Flandre, 17/11/17 lúc 12:59
    Chỉnh sửa cuối: 19/12/17
    Dreamer and Skylar like this.

Bình luận

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Aquarius baobao, 8/10/16.

    1. Aquarius baobao
      Aquarius baobao
      part 2
      Tôi giật mình và thức giấc, đầu còn đau hơn là búa bổ. Cổ họng tôi khô rát, hơi thở như cứa cổ, Vội nhìn xung quanh, trông như tôi đang ở bệnh viện

      -“Y tá! Bác sĩ! Có ai không xin hãy lên tiếng Tôi là ai? Lý do gì tôi lại đến đây?”

      Tôi không nhớ gì đuợc truớc cái lúc mà tôi thức dậy, Chân tay đều lành lặn, ngoài vết thuơng ở trên đầu, Tôi truợt chân và ngã, hay đã say xỉn và đánh nhau? Hay tôi là 1 tên cuớp, đã bị đánh khi hành nghề? Không thể, có thằng ăn cuớp nào mà lại bảnh thế Nếu là cuớp, khi thức giấc đã có thằng cớm ở cạnh bên, ;Nếu tôi biết nó thức, thì tôi đã đánh nó cho mạnh thêm Sẽ có câu trả lời, suy đoán chi phiền não, Chân tay tôi khoẻ mạnh, cần gì chờ họ tìm tôi, Nhưng không ai ngoài lan can, không ai trong phòng mạch, Không 1 bóng nguời lảng vảng, sau khi tìm tòi mọi ngóc ngách, Ok! Trò đùa này đã không còn vui, Nếu mọi nguời muốn dọa tôi, thì đã có thể ra đuợc rồi, Nhưng chỉ có sự im lặng, và im lặng mà thôi... Cái quái gì đang... khoan, có hồ sơ bệnh án, nhìn là biết kẻ sở hữu nó mắc bệnh tâm thần... Tôi sẽ biết thềm về tôi, nếu tôi đi đến địa chỉ, Thay đồ, ra cổng, không quên con dao truớc khi đi, Nhưng xem ra, cẩn thận là thừa thãi, Không 1 bóng nguời ngoài này, không có xác chết bừa bãi, Không có súng đạn, không quái vật, không nguời ngoài hành tinh, Ít nhất là trong thành phố này, chỉ còn lại tôi một mình, Chọn 1 chiếc xe, mở cửa và rồ máy, Tôi chạy như chiếc cứu hỏa, mỗi khi mà có cháy, Tôi chạy như muốn đâm vào chỗ nào rồi trở thành tro thây, Để thoát khỏi cơn ác mộng này, vì nó thật khó dậy! Bình tĩnh, tôi hãy cứ đi theo bản đồ, Dẫu biết rằng mọi chuyện thật khó hiểu, nhưng mà tôi phải cố, Quẹo trái, đi thêm 2 con hẻm là tới, Tứ chi tôi run rẫy, tâm trí tôi rã rời, Tại sao con sống sót? Tại sao con hả trời? Liệu đây có nghĩa là con phải sống chỉ mỗi mình con cả đời? Ngẫm nghĩ 1 lúc, thì cũng là lúc tới nơi, Như ông ấy nói, ;

      -“vào đi, câu trả lời của con đang đợi.”

      Buớc ra khỏi xe, tôi nhìn quanh tất cả mọi vật, Có lẽ vừa rồi vì sợ hãi, nên tôi đã vội thật, Nơi tôi sống là 1 khu giàu sang và sạch sẽ, Sự im lặng khiến xung quanh như đánh lên 1 tranh vẽ, Mở cửa và buớc vào nhà, trông như 1 gia đình, Đó là thứ đầu tiên tôi có thể thấy qua hình, Trông giống như anh luôn luôn đặt cô ấy là chính, Và cô bé đó trông giống như rất tự hào vì đấy là ba mình, Không phí thời giờ, tôi vội chạy ngay lên lầu, Tôi là ai, chuyện gì xảy ra, tôi cần biết thêm sâu, Vì sao tôi nằm viện, giờ gia đình tôi đâu? Và điều đầu tiên tôi thấy ập vào mặt tôi như phép nhiệm màu, 1 cuộn băng, trên đó ghi: Gửi: Mày - Từ: Tôi, Như mọi chuyện không đủ điên, tôi chẳng biết dùng từ nào, Không lẽ chưa đủ chuyện, tôi không tin, Bỏ băng vào máy, và tôi đang ngồi truớc ống kính, “Nghe đây Con, mày là 1 đứa tồi, Khi mày đang xem cuộn băng này thì loài nguời không tồn tại rồi,”

      Tôi cũng không thể biết chắc đuợc rằng là nó có hay, Mọi nguời dều biến mất, và tất cả là do nó Khoan đã, ý nó nói tôi là thủ phạm? Tôi huỷ diệt cả thế giới, rồi vào bệnh viện để ngủ tạm? Đặt cuốn băng ở đây, để tôi và nó đi tìm nhau?

      -”bố nó đell bao giờ mà tin đâu,”

      Tôi biết, nhưng chỉ còn tôi và nó trên địa cầu, Và tôi là chính là nó, chẳng lẽ chúng ta lại cũng không tin nhau? Gia đình này là do 1 tay của nó đã phá nát, Lỗi tại nó mà tất cả loài nguời đã trở thành đá, cát.

      -“Nhưng không sao, homie, lấy cây súng sau tủ, Kết thúc tất cả, hãy để luơng tâm mày mau ngủ, Khi không ai ở đây, thì liệu mày có thể trốn mãi, Liệu mày vui vẻ tồn tại, khi biết những thứ mày đã làm tổn hại?” Cuốn băng dừng lại, tôi duờng như đã đứng chết, Vì những gì nó nói, nghe ra cũng đúng phết, Chẳng lẽ tôi sẽ sống cô độc từ giờ đến kết? Khi chính bản thân tôi cũng đồng ý là tôi nên chết? Lấy ra khẩu súng, băng đạn đủ sáu viên, Chỉa súng vào đầu:

      -“Lần cuối cùng và lần đầu tiên. Xin lỗi ba mẹ, nguời con không thể nhớ là ai”

      *Boom* 1 làn khói trắng, cảm giác của yên bình, Như thuợng đế tạo ra nơi này chỉ để cho riêng mình, Tốn mất vài phút để tôi phát hiện mình trên mây, Xua đi 1 ít, thì lúc bấy giờ tôi mới thấy, Cả gia đình tôi đang đứng, truớc nấm mộ của tôi, Có ba mẹ, có anh chị, bạn bè, không thiếu 1 nguời nào, Tuởng chừng như truớc mặt, nhưng họ lại xa lắm, Ba tôi nói: “Ba nhớ con, con thương con lắm” Đây là trò đùa gì đây? Đáng lẽ tôi không phải chết , chuyến tàu của nó đã đến. Bỗng nhiên tôi vô thức, tất cả 1 màu đen, Là khi tôi nghe tiếng: "Tỉnh dậy! Đừng đi theo ánh đèn," Tôi giật mình và thức giấc, đầu còn đau hơn là búa bổ. Cổ họng tôi khô rát, hơi thở như cứa cổ, Vội nhìn xung quanh, trông như tôi đang ở bệnh viện

      -“Y tá! Bác sĩ! Có ai không xin hãy lên tiếng Tôi là ai? Lý do gì tôi lại đến đây?”
      Dreamer and Kingaria like this.

Chia sẻ trang này