Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Gặp anh giữa một ngày nắng

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 16/6/17.

By Ngày Nắng on 16/6/17 lúc 17:28
  1. Ngày Nắng

    Ngày Nắng Best author of 2016 Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    2/7/16
    Bài viết:
    489
    Đã được thích:
    2,212
    Điểm thành tích:
    2,416
    [​IMG]
    GẶP ANH GIỮA MỘT NGÀY NẮNG

    Tác giả: Ngày Nắng

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại

    Độ tuổi: T

    Độ dài: Truyện dài

    Tình trạng: Hoàn

    Sơ lược:
    Mỗi khi gặp anh, ngày đó sẽ là ngày nắng.
    Mỗi khi gặp anh, là y như rằng bệnh dị ứng tái phát.
    Mỗi khi gặp anh, câu đầu tiên anh sẽ nói: "Mua bùa không em?"
     
    Bài viết mới
    Tình Yêu Trong sáng
    Tình Yêu Trong sáng bởi nganphong, 9/1/18 lúc 19:49
    Đào Hát - Đốc Tờ
    Đào Hát - Đốc Tờ bởi Sắc Lang, 25/12/17 lúc 00:33
    Chỉnh sửa cuối: 4/11/17
Chuyên gia đào hố <3
Sở thích: tự luyến ~
"Không biết anh là người như thế nào, chỉ biết rằng, mỗi khi gặp anh thì đó sẽ là một ngày nắng"

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 16/6/17.

    1. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 1
      Hôm nay là một ngày nắng đẹp, phố xá tấp nập xe cộ, vỉa hè cũng đông đúc người qua kẻ lại. Hàng cây xanh dọc hai bên đường phơi ra màu sắc dịu mắt của chất diệp lục. Từng tia nắng tinh nghịch khẽ xuyên qua từng tán lá, để cuối cùng trở thành một bóng mát trải dài dưới mặt đất. Nắng cũng thích dạo chơi khắp mọi người, ngỗ nghịch đến độ xuyên qua cả tấm kính xe buýt mà dạo chơi trên khuôn mặt mịn màng Quân Đình. Cậu bị nắng hắt vào, tỏ vẻ khó chịu, hàng mi khẽ run rồi liền xoay người, vặn vẹo lùi vào bên trong để tránh nắng. Xe buýt lắc lư vài cái, làm đầu cậu nghiêng hẳn và nằm an ổn trên bờ vai kẻ khác. Bị người ngồi kế bên ngủ quên đến độ gác mặt lên vai mình, Dương Khang hơi kinh ngạc, mở to mắt nhìn người bên cạnh ngủ đến quên trời quên đất, mặc kệ tiếng chuông thông báo trạm kế tiếp. Anh tự hỏi, cậu nhóc này có đi lỡ bến hay không.

      Dương Khang định đẩy đầu đối phương ngã sang chỗ khác, nhưng lại thấy nắng hắt từ cửa kính vào, nếu ngủ dưới nắng không bị nhức đầu cũng là sốt một chặp không hay, liền để yên cho người ta mượn vai mình đánh một giấc. Nhưng hình như dễ dãi quá người ta lợi dụng, người kia đã nằm còn không yên, dụi dụi vài cái rồi ngã đầu qua bên kia, đúng lúc xe buýt lắc lư vài cái liền ngã đầu đập hẳn lên vai Dương Khang. Bị đập liên tiếp mấy lần, Dương Khang thầm hỏi đầu thằng nhóc này làm bằng gì mà cứng đến vậy. Cuối cùng chịu không nỗi, Dương Khang đành phải khều người kia dậy

      ‘Này, này!! Dậy đê!!”

      Bị người khác khều dậy, Quân Đình nhíu đôi mi, chầm chậm mở mắt ra nhìn, thấy mình đang ngã hẳn gác mặt sang người bên cạnh, Quân Đình khó xử.

      “Xin lỗi, tôi không cố ý.”

      Dương Khang bĩu bĩu môi, vừa lúc điện thoại anh vang lên. Vội nhấc máy, Dương Khang nhíu mày.

      “Rồi, được rồi, tao đến liền. Đừng hối, xe buýt chứ có phải trực thăng đâu mà vài giây là tới.”

      Quân Đình che miệng ngáp, trong balo người kia lộ ra một sấp giấy màu vàng nhạt, bên trên có vẽ hình nguệch ngoạc màu đỏ. Quân Đình tò mò.

      “Ơ… cái đó là bùa đúng không?”

      Dương Khang quay sang nhìn, nghe người kia hỏi hai mắt lập tức sáng quắc lên, anh liên thuyên.

      “Đúng đúng, nó là bùa. Nè, cậu có muốn nhu cầu mua bùa không? Chỗ tôi có đủ loại bùa, tất cả là 88 loại bùa, bùa tình yêu, bùa cầu tài, bùa thi cử, bùa may mắn có đủ hết. Cậu muốn loại nào, tôi lấy giá rẻ, nhưng chất lượng bảo đảm, có hiệu nghiệm.”

      Quân Đình hơi giật mép, tên này bán bùa đa cấp hay sao vậy? Chỉ mới một câu hỏi mà thằng chả quảng cáo như nhân viên tiếp thị vậy. Mà ai thèm dùng mấy cái bùa ba xạo đó chứ, Quân Đình ngầm vuốt mồ hôi trên trán.

      “Không, tôi không có nhu…”

      “Loại nào cũng có, mặc dù khả năng linh nghiệm của bùa thấp hơn ngải nhưng bảo đảm là có kết quả, cậu dùng thử đi, nếu không hiệu nghiệm tôi liền hoàn trả tiền.”

      Quân Đình toát mồ hôi lạnh, liền giơ tay nói lớn.

      “Bác tài, tới trạm cho con xuống!!”

      Quân Đình vội vàng đứng dậy, Dương Khang liền ngẩn ngơ rồi thở dài, đang định quảng cáo tiếp, ai dè.


      […]

      Quân Đình là sinh viên năm nhất, cậu đi làm thêm tại một tiệm gà rán gần nhà, vừa thuận tiện cho việc đi học và đi làm kiếm thêm một chút thu nhập. Cậu không có nhiều sở ghét, duy chỉ có một cái chính là cực kỳ ghét trời nắng. Da cậu từ nhỏ luôn bị dị ứng với thời tiết nóng, mỗi khi trời nắng nóng y như rằng cậu sẽ gãi như khỉ nhỏ, toàn thân lại nổi mẩn đỏ. Nhớ lúc học cấp hai, bạn bè học thêm trong lớp thấy da cậu toàn thân nổi đỏ, cứ tưởng cậu bị bệnh lây truyền mà xa lánh, làm cậu muốn chửi thề một phen, càng lớn, bệnh trạng lại càng nặng. Đi bác sĩ da liễu thì bác sĩ lại căn dặn chỉ cần cậu uống nhiều nước, ăn nhiều đồ mát. Kết quả vẫn y xì như vậy.

      Cậu cũng hay có thói quen đi xe buýt, vừa tiện lợi lại còn khỏe, khỏi phải trùm kín mít chạy xe máy trên đường, chẳng phải vất vả cuốc bộ bằng hai chân đến mỏi nhừ. Ngày nào cũng đi xe buýt, sáng đi, trưa đi, chiều cũng đi, quen thuộc đến độ hễ lên xe buýt là cậu đánh một giấc tự nhiên, khi mở mắt ra là y như rằng đến nơi.

      Đứng tại quầy tính toán, cậu suy nghĩ mông lung đến độ muốn ngủ gục. Vừa lúc có bóng đen đổ dài trên bàn, Quân Đình liền tỉnh ngủ, hướng đến máy tính.

      “Xin hỏi quý khách dùng gì ạ?”

      “Ưm…”

      “Một phần gà rán, bánh trứng nhân đậu đỏ, còn có khoai tây chiên vị kim chi…. A, khoan, vị phô mai đi, a, thôi lấy luôn hai vị kim chi và phô mai, còn…”

      Người kia dừng lại, Quân Đình mặt không cảm xúc bấm phím. Xong đợi người kia nói tiếp. “Với một ly coca loại lớn.”

      Quân Đình ngẩng đầu diện kiến người nào có khả năng ăn hết một đống thứ như thế. Dương Khang liền nở nụ cười rạng rỡ làm Quân Đình nhất thời buồn chán. Cứ ngỡ là một gã thanh niên cao nhỏng như cây tre, lại ốm ốm gầy gầy, ở cằm đầy râu lởm chởm chứ, nào ngờ là một chàng trai trẻ tạm gọi là đẹp, dễ nhìn đi, chẳng qua cậu buồn chán vì nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai kia thôi. Làm cậu nhớ đến những người bị dị ứng nổi đỏ thấy mà ghét. Mà hơn hết là thằng cha này cực kỳ quen mắt.

      “A, là cậu, cậu nhóc ngủ trên xe buýt!” Dương Khang chỉ tay.

      “88 loại bùa!” Hèn gì quen mắt, ra là thằng cha 88 loại bùa hôm nọ trên xe buýt. Cự nhiên hôm nay lại oan gia ngõ hẹp gặp nhau chỗ cậu đang làm nữa chứ.

      Dương Khang nhoẻn miệng cười hí hửng. “Nè, cậu có định mua loại bùa nào chưa, tôi giảm giá cho.”

      “Cảm ơn, tôi không có nhu cầu dùng thứ bùa ba xạo đó.” Bực tức không thể đổ dồn lên đầu kẻ đứng trước mặt, cậu đành ai oán trút giận lên máy tính tiền.

      “Gì mà ba xạo chứ, bùa tôi bán hàng chất lượng cao có qua kiểm duyệt rồi đó.” Dương Khang trả lời.

      Quân Đình đặt mạnh hóa đơn xuống bàn.

      “Tiệm đang có chương trình cào trúng thưởng, anh điền thông tin giúp tôi.”

      Dương Khang gật đầu, thành thật cầm bút ghi, phía sau là một lớp bạc. Ghi xong thông tin, anh lật ra đằng sau cào nhẹ vào khoảng giữa, lập tức hiện lên dòng chữ.

      “A, là một móc khóa hình thú nhồi bông.”

      Quân Đình liếc mắt, từ trong tủ kính lấy ra một móc khóa nhồi bông Totoro đưa trước mặt anh ta. Vừa khéo Dương Khang cũng có sở thích thu thập mấy thứ nhỏ nhỏ dễ thương, anh ta hí hửng cười toe toét, cầm lên lắc vài cái.

      “Dễ thương ghê, như cậu nhân viên Quân Đình ý, nhỏ nhỏ dễ thương.”

      Quân Đình rùng mình, cúi xuống nhìn bảng tên đeo trước ngực. Đáng ghét, bị hắn ta biết tên rồi. Lại còn nhỏ nhỏ xinh xinh gì chứ, biết là chiều cao cậu khiêm tốn, biết là vóc dáng thân hình cậu có chút bé, nhưng đường đường là đàn ông con trai bị gán ghép hai từ dễ thương hay đáng yêu thực không thể nói nên lời. Chuyền mâm từ bên trong ra ngoài, Quân Đình bĩu môi.

      Dương Khang đón nhận phần ăn, nhoẻn miệng cười rồi tìm chỗ ngồi. Đợi người ta xoay mặt đi, Quân Đình giơ ngón giữa rồi xì một tiếng.
    2. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 2
      [...]

      Có lẽ cuộc gặp gỡ tưởng chừng như thoáng qua chỉ dừng lại ở đó. Đến ngày lễ hội Halloween, nhà trường liền tổ chức một cuộc gặp gỡ nhằm các sinh của các khóa có cơ hội giao lưu, trò chuyện và kết bạn cùng nhau. Lớp Quân Đình nhận nhiệm vụ trang trí sân khấu, mỗi lớp sẽ có hai đến ba gian hàng bán các vật phẩm hoặc thức ăn, nước uống như được trang trí theo phong cách kinh dị. Lớp cậu có hai gian hàng, một gian hàng bán đồ nướng cùng gian hàng xem bói miễn phí, đương nhiên phần xem bói do Quân Đình phụ trách. Ngoài ra, tất cả sinh viên đều phải hóa trang thành kinh dị, trang điểm tùy theo phong cách mỗi người. Từ giữa trưa, các cô nàng trong lớp cùng Trọng Hiếu đã bắt trói Quân Đình lại, không có cơ hội để cậu chạy thoát.

      “Tao nói mày Hiếu, mày giả gái đủ rồi còn bắt cả tao giả cùng mày để làm gì? Tao có phải gay đâu?”

      Quân Đình tỏ vẻ bực dọc, nhìn chằm chằm bộ váy nằm ngổn ngang trên bàn màu đỏ, hận không thể lao đến xé nó thành từng mảnh. Trọng Hiếu nhoẻn miệng cười, tung tăng mang hộp trang điểm lại chỗ Quân Đình đang ngồi.

      “Có sao đâu, mặt mày baby thế kia không giả gái thì uổng. Với lại hôm nay là lễ hội, mày lại là chủ trì của gian hàng coi bói kia, giả gái một phen cho mấy đàn anh lớp trên một phen đã mắt coi như bù lại công sức mày xem bói.”

      “Tao thấy trong câu nói mày có gì đó sai sai thì phải.” Quân Đình nhìn chằm chằm hộp trang điểm, thừa biết bản thân mình có chạy cũng không thoát khỏi được chuyện phải trap, hơn nữa ngoài kia là một tá hủ nữ đứng chặn cửa, may ra có năng lực siêu nhiên mới thoát được.

      Trọng Hiếu mở nắp, chuẩn bị một số phụ kiện cần thiết, dường như đã đầy đủ, cậu chàng mới ngẩng đầu. “Có hả? Mà kệ nó đi, đưa mặt mày đây, tao hóa trang cho.”

      “Nhớ làm cho đẹp đấy, để tao còn up lên face.”

      ‘Oke, tin ở tao.”

      Trọng Hiếu thật không biết nên cười hay nên khóc, thằng nhóc này quả thật dễ dụ, cứ ngây ngô kiểu nào ấy.

      Đến tối chính thức mở tiệc. Nhiều người trong nhiều trang phục, hóa thành zombie có, ma cà rồng, rồi đến các nhân vật kinh dị trong anime, đủ màu, đủ sắc. Vài cô nữ sinh nhân cơ hội này cũng ăn mặc mát mẻ một chút, hơi hở ngực, hở lưng khoe ba vòng. Sân khấu có người hát, bên dưới mọi người lao xao vỗ tay tán thưởng. Có nhiều nhóm người cũng đi lanh quanh các bán hàng bày bán vật phẩm, phía sau gian hàng chính là tiệc buffet đầy đủ các món ăn trang trí theo kiểu ma quái, kinh dị. Hôm nay Dương Khang cũng thay đổi thành diện mạo mới. Quần áo bị cắt xé nhiều chỗ lởm chởm lộ da thịt bên trong. Trên tay, đùi cũng quấn một dải băng có dính màu đỏ đã hóa sẫm trông như máu. Tay cầm chiếc đĩa trắng, tay kia lại cầm đũa, Dương Khang ngắm nghía từng món, rồi lại gắp một ít vào đĩa của mình, xong lại đứng tại chỗ dồn số thức ăn vào miệng làm hai má phồng ra quá cỡ. Dương Khang nhai vài cái, rồi chạy lại chỗ nước uống tự rót cho mình một ly coca.

      Cay quá!

      “Dương Khang!”

      Bất ngờ có tiếng gọi, Dương Khang xoay người lại, vẫy tay.

      Nhìn miệng thằng bạn mình bị nhét thức ăn đầy đến nỗi miệng bạnh ra, Khải Huy cũng phì cười.

      “Làm ơn, Dương Khang, mày mà đứng ăn một chút nữa chắc toàn bộ số thức ăn này đều chui vô bụng mày, và mọi người thì chết đói vì một con ma ăn như hạm như mày quá.”

      Biết Dương Khang ăn rất nhiều, dường như muốn ăn cả thế giới, nhưng không ngờ khả năng “thồn” cũng mạnh mẽ như vậy. Anh vội nuốt số thức ăn xuống miệng, uống thêm một ngụm nước mới trả lời.

      “Tao đâu có ăn nhiều như vậy đâu.”

      “Mày ăn không nhiều, nhưng muốn ăn luôn cả Trái Đất rồi. Sao hôm nay mày ngoan ngoãn vậy, đáng lẽ nhân mấy dịp như vầy mày nên đi quảng bá 88 loại bùa của mày chứ?”

      Dương Khang lắc đầu. “Bùa ế.”

      “Đừng ăn nữa, ra kia coi mấy gian hàng đi, có nhiều em cũng xinh lắm, hóa trang cũng bạo lắm.” Mắt thấy Dương Khang cầm đĩa có ý định ăn tiếp, Khải Huy vội vàng kéo chú ý của con ma ham ăn kia sang chỗ khác.

      Dương Khang quay đầu nhìn các gian hàng liền gật đầu một cái, đem đĩa bỏ vào thùng đựng rác rồi theo chân Khải Huy bước ra ngoài. Cùng lúc đó, Quân Đình cũng chống cằm ngồi nhìn, hai chân mở rộng, Trọng Hiếu nhìn thấy cũng thở dài.

      “Quân Đình, mày đang mặc váy, khéo hai cái chân lại.”

      Quân Đình bĩu môi. Tóc giả được cột thành hai bên và cố định bằng hai chiếc nơ to màu hồng chấm bi, váy phù thủy tím có viền đen, thêm áo choàng đen bên ngoài, vớ đen cao qua khỏi đầu gối kết hợp với giày bốt, trên đầu cũng có một cái nón phù thủy màu tím hoa văn ngôi sao. Nhìn cậu trông chẳng khác gì cô nàng phù thủy vậy, nhưng mà phù thủy này lại là đực rựa.

      Trọng Hiếu cũng hóa thành Alice phiên bản kinh dị, xoa cằm vài cái, cậu tấm tắc khen tài hòa trang của mình. “Công nhận tao trang điểm đẹp dễ sợ, thêm giọng nói thanh mảnh của mày, chậc chậc, hotgirl là đây, tiếc là mày có xúc xích...”

      “Xúc xích thì liên quan gì đến chuyện này.” Quân Đình hỏi.

      Đúng lúc có vài cô nàng đến bàn, Quân Đình cười rồi mở vào bên trong để xem bói, bỏ lại một mình Trọng Hiếu đứng ngẩn ngơ tự tán thưởng cho tài hóa trang của mình làm Quân Đình từ một cậu thư sinh mờ nhạt không ai biết đến thành cô nàng phù thủy xinh đẹp như vậy.

      [...]

      Dương Khang dạo vài vòng gian hàng, mua được vài móc khóa có hình bé bé xinh xinh hoặc chibi nhân vật nào mà anh thích. Đúng lúc gian hàng trước mặt kéo sự chú ý Dương Khang. Gian hàng có màn treo, trang trí màu chủ đạo là tím. Cái bảng có dòng chữ làm hiệu ứng máu chảy rất nổi bật: Xem bói, xem tướng, miễn phí không tính tiền.

      Vừa khéo có vài người từ bên trong bước ra, Dương Khang tò mò liền đi vào.

      Nâng màn treo lên, bên trong là một cái mùng màu xanh đã giăng bốn góc. Vậy ra muốn xem bói là phải chui vô mùng. Dương Khang khom người, nâng một góc mùng chui vào. Quân Đình sắp lại lá bài.

      “Xin chào, bạn muốn xem bói nào, tarot hay bài tây?”

      Vừa hỏi, cậu vừa nâng mặt lên nhìn, khóe miệng lập tức cứng ngắt. Thằng cha 88 loại bùa kìa! Quân Đình trong lòng rối như tơ, tim cũng theo đấy đập nhanh hơn bình thường, thằng chả có phát hiện ra mình giả gái không? Toi, toi, chắc chắn thằng chả sẽ quảng cáo bùa nữa cho xem. Nghĩ đến đây, bỗng dưng toàn thân khó chịu, hai chân bắt đầu có cảm giác ngứa ngáy, rồi đến lưng, hai tay. Quân Đình chà sát hai cánh tay, miệng lầm bầm như đang chửi ai đó. Dương Khang vừa ổn định chỗ ngồi, liền phát hiện người trước mặt có gì đó không ổn.

      “Bạn làm sao thế?”

      Quân Đình thút thít, ngẩng mặt lên nhìn, khóe mắt cũng đỏ, dường như trong hốc mắt có chút nước.

      “Tui bị... dị ứng rồi...”

      “Dị ứng thời tiết? Dị ứng nóng? Hay là ăn gì trúng?” Dương Khang mở to hai mắt ngạc nhiên.

      “Thời tiết...”

      Hôm nay quả có chút khô nóng, nhưng không nghĩ bệnh dị ứng thời tiết lại tái phát như thế này, hai cánh tay trần bắt đầu nổi mẩn đỏ, Dương Khang vội tìm trong túi, lấy ra một gói nhỏ. Quân Đình liền nói.

      “Tui hổng có nhu cầu mua bùa...”

      “Bùa gì? Đây là khăn ướt, lấy lau hai cánh tay đi, nó sẽ không lan ra toàn thân/

      Quả thật cách thông thường chính là dùng nước làm mát da, hạn chế mẩn đỏ lan khắp nơi. Quân Đình có chút ngượng ngùng, nhận lấy khăn rồi xé vỏ, Dương Khang thầm nghĩ, bạn ấy là con gái nên mới có chút ngại ngùng khi phải lau tay trước mặt người khác. Không ngồ trong trường cũng có người đáng yêu như vậy. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Dương Khang hầu như đều biết mặc các sinh viên của tất cả các khóa, sao chỉ có mỗi bạn gái này là chưa thấy mặt bao giờ.

      Đợi người kia lau xong, Dương Khang cười mỉm.

      “Sao bạn biết tôi bán bùa hay vậy? bạn có nhu cầu không? Ở chỗ tôi có đủ loại bùa, bùa tình yêu, bùa cầu tài, bùa xe cộ, bùa may mắn, có đủ hết, bảo đảm chất lượng không ba xạo.”

      “Ngưng! Anh tới đây để xem bói hay quảng cáo bán bùa đa cấp vậy?”

      Dương Khang nhe răng cười. “Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp, nhưng nếu bạn có nhu cầu...”

      Quân Đình nhíu mày, từ khi biết anh ta học khóa trên, biết được anh ta hơn cậu đến bốn tuổi, việc gọi anh ta bằng anh cũng là việc phải phép thôi.

      “Tui không xem bói cho người bán bùa được, nặng vía xem không được.”

      “Ớ! Đừng mà! Tôi muốn xem, muốn xem mà, a, dùng loại bài này xem đi, tôi thấy nó lạ quá.”

      Dương Khang chỉ vào bộ bài có hình vẽ cây cối, chim chóc và một vài hình thù lạ nằm trên bàn. Quân Đình gật đầu, dù gì cũng là xem bói miễn phí, nên xem có tâm một chút. Xào bài bảy lần, cậu xếp bài bốn hàng, rồi yêu cầu Dương Khang bốc một lá.

      :Lá đầu tiên là thần tình yêu giương cung bắn. Khóe miệng Quân Đình khẽ nhếch. “Anh hiện có yêu ai không?”

      “Không...” Dương Khang trả lời.

      “Lá bài này chứng tỏ sắp tới có một người xuất hiện, người đó có ảnh hưởng tới vận mệnh của anh .”

      “Vận mệnh, gì ghê thế? Vậy có ảnh hưởng tới sự nghiệp bán bùa của tôi không?” Dương Khang mở to mắt nhìn ngạc nhiên.

      Tôi thiệt muốn tống 88 loại bùa đó vô họng anh ghê lắm luôn ý, Quân Đình hận không thể nói câu đó trước mặt Dương Khang vì anh ta lớn tuổi hơn cậu.

      “Sao tui biết được, bài ứng sao tui nói vậy, bốc tiếp đi.”

      Dương Khang gật đầu, thành thật bốc thêm một lá, thi thoảng cũng ngẩng đầu lén nhìn người trước mặt. Cô gái này, dễ thương ghê, nhưng thấy quen quen, giống một ai đó mà anh không nhớ rõ là ai. Nếu như... người ảnh hưởng vận mệnh anh la cô gái xem bói này thì hay biết mấy, mắt to tròn, hàng mi cong, mũi thẳng, môi mỏng thoa một lớp son hồng nhạt thật xinh.

      [...]

      Sau buổi tiệc đó, nhiều hình ảnh được up lên trang cộng đồng của trường. Trong đó có cả hình Quân Đình phù thủy phiên bản nữ, Dương Khang nghĩ ngợi một lúc, dứt khoát đem hình ảnh kia tải xuống, lưu vào thư viện trong máy. Anh khẽ giật mình, tại sao mình lại tải hình của người khác vào máy nhỉ?

      Nhưng sau ngày đó, cô nàng mặc váy phù thủy màu tím có khả năng xem bói cũng biến mất, dường như không phải là học sinh trong trường vậy. Trong khi đó, rõ ràng buổi tiệc chỉ dành cho nội bộ trong trường.

      Còn riêng Quân Đình, chứng bệnh dị ứng thời tiết nóng cũng tái phát ngày càng rõ ràng hơn.
      Chỉnh sửa cuối: 17/6/17
    3. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 3
      [...]

      Quân Đình lướt vài tin trên facebook, miệng không khỏi chửi vài tiếng. Suốt ngày toàn nghe mấy chuyện tình yêu ba xàm ba láp. Nào là chuyện tam giác quỷ của lớp K5, lớp trưởng yêu một bạn nữ trong lớp, tỏ tình thành công và quen nhau được một tháng, ai dè bạn nữ kia lại quen tiếp một bạn nam khác cùng học chung lớp, kết quả lớp trưởng phát hiện ra, bạn nữ liền ghi status trên wall “em xin lỗi cả hai, nhưng em thương chỉ mỗi mình anh Duy, sống không thể thiếu anh ấy, vân vân mây mây các kiểu”, lớp trưởng nhìn thấy, đau lòng làm đơn xin chuyển sang lớp khác học. Rồi nào là thằng cha lớp dưới quởn đời, nhìn trúng đàn chị lớp trên, ngày ngày nhắn tin làm quen các kiểu, lại còn không gọi người ta bằng chị trong khi người ta lớn hơn tới 8 – 9 tuổi, kết quả chị ấy phải nói mình có con dưới quê thằng cha kia mới chịu từ bỏ rồi gọi bằng chị. Quân Đình cảm thấy, bọn này vào đây không phải để học mà để thả thính thì phải, gì đâu mà thính bay lung tung, thính bay tứ tung muốn né mà né không kịp. Cũng may trong trường Quân Đình không phải là một người nổi bật, gặp người lớn hơn thì chào hỏi ngoan ngoãn lễ phép, lại cũng ít giao lưu với các bạn nữ nên dường như cậu suýt trở thành thành phần mờ nhạt nhất trường vậy.

      Quân Đình vẫn hờn chuyện lễ hội Halloween vừa rồi, mặc dù cậu giả gái, cũng không ai nói gì đến cậu nhưng mỗi khi thấy tấm hình đó, nhớ lại chuyện mình gặp thằng cha bán bùa đa cấp làm lòng cậu ngứa ngáy không thôi.

      Mắt thấy xa xa thấp thoáng bóng dáng chiếc xe lớn màu xanh lá, Quân Đình cất điện thoại vào túi, đứng dậy phủi mông rồi ngoắc tay ra hiệu. Chiếc xe buýt quen thuộc đến trạm liền dừng, Quân Đình nhường cụ già bên cạnh lên trước, xong nhanh chân nhảy lên bậc.

      Quân Đình thấy vẫn còn một chỗ trống, cụ già kia cũng tìm được ghế ngồi, bản thân liền vui vẻ đến chỗ trống đặt mông xuống. Đưa tiền, nhận vé, chờ tiền thối, một loạt hành động xảy ra trong vài phút, Quân Đình vò vé xe lại, thầm nghĩ hôm nay thật may mắn, vẫn còn ghế ngồi.

      “Mua bùa không bạn?”

      Tiếng nói bên cạnh vang lên làm Quân Đình ngẩng đầu lên xem là ai. Chính là thằng cha bán bùa đa cấp đó!!

      “Lại là anh, cứ như oan gia ngõ hẹp ý.”

      Dương Khang nhe răng cười. “Mua bùa đi, mua bùa đi, tôi liền giảm giá còn miễn phí cho mượn bờ vai làm chỗ ngủ nữa. Vai tui rộng lắm, không lo bị đau hay chật chội đâu.”

      “Bộ anh lên xe là quảng cáo bán bùa vậy đó hả?”

      Dương Khang gật đầu, Quân Đình quyết định không thèm chú ý thằng cha bên cạnh, một mực nhắm mắt ngủ. Dương Khang nhìn nhìn, rồi bĩu môi, bán bùa thất bại rồi.

      Nắng bên ngoài thật gắt, xuyên qua tán cây rồi đổ bóng dài trên đường. Xe buýt chạy qua hàng cây, cứ như một loạt sáng, tối chớp tắt liên tục vậy. bên trong xe buýt dường như cũng có cảm giác nóng, mặc dù điều hòa đã được bật, toàn thân Quân Đình bắt đầu đổ môi hôi, hai tay có vẻ ẩm ướt hơn thường ngày, cảm giác ngứa ngáy từ lưng dâng lên tới cổ.

      Quân Đình nhíu mày, đưa tay gãi nhè nhẹ, những hành động cậu làm dường như không thoát khỏi nhãn lực Dương Khang. Anh nghiêng đầu qua, hỏi.

      “Gì vậy? Con gì cắn à?”

      “Không... thời tiết nắng nóng, ngứa...”

      “Dị ứng thời tiết?”

      Quân Đình gật đầu.

      “Có mang theo thuốc không?”

      “Tui đó giờ không uống thuốc.”

      Dương Khang gật đầu thật nhẹ, nghĩ cũng đúng, anh cũng hiếm khi uống thuốc, vì anh nghĩ nhiệt độ bên trong con người tăng cao, vì thế mới dẫn đến tình trạng sức khỏe không tốt, uống thuốc vào chỉ khiến nhiệt độ tăng thêm, nhất là đối với loại dị ứng về thời tiết như thế này. Anh liền mở balo, lấy ra một hộp khăn ướt.

      “Dùng nó lau mặt trước, kẻo nó nổi lên mặt.”

      Quân Đình nghe lời làm theo. Dương Khang nghĩ ngợi, tình cảnh bây giờ quen quen, mặc dù người kia là nữ chứ không phải là Quân Đình, không lẽ hai người là một? Chắc không hải, vì thế gian này cũng có nhiều người bị dị ứng thời tiết chứ không phải mọt mình cô gái ấy. Điển hình như Quân Đình đây.

      “Cởi bớt áo, đừng mặc áo khoác.” Dương Khang nhắc nhở, vội với tay chỉnh điều hòa hướng về chỗ Quân Đình để giảm bớt nhiệt xung quanh. Trong lòng Quân Đình muốn khóc, tại sao mỗi lần gặp anh là ngày đó trời nóng muốn đổ mỡ vậy?

      Tắt nắng giùm cái đi! Quân Đình thật muốn nói câu đó thẳng mặt anh ta, nhưng sợ nói ra anh ta nói cậu khùng thì khổ.

      [...]

      Vì hoàn thành số lượng bài tập thầy giao, cả lớp cậu có được một tuần để hoàn thành. Quân Đình đã hoàn thành bài tập từ ba ngày trước, kết quả những ngày còn lại nằm ườn đến chán chường.

      Cậu không phải gay, càng không phải hủ, cậu cũng chẳng biết mấy thứ gọi là phim đen gì gì đó. Không phải cậu ngây thơ, mà là cậu không có hứng thú xem những thứ như vậy.

      Ấy thế mà cậu bị lôi vào một group chat của gay. Vì sao cậu bị lôi vào đó ư? Nhờ thằng bạn Trọng Hiếu của cậu mà ra đó.

      Cậu thi thoảng cũng nói vài ba câu trong đó, nhưng người ta không chú ý. Cậu cũng không muốn thoát khỏi group đó, mỗi khi mở mạng tiếng vang của messenger cũng làm cậu vui chút đỉnh. Như đã nói, cậu tuy có tài xem tướng, xem bói, nhưng lại là thành phần mờ nhạt, vì thế trên mạng số người nói chuyện cùng cậu chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhìn mọi người nói chuyện cũng vui đấy chứ, mặc dù đôi lúc mấy người kia cùng Trọng Hiếu nói gì đó mà cậu cũng không hiểu. Điển hình như bây giờ.

      Điền Bảo: [hình ảnh] Sốc văn hóa má ơi, bồ tôi nó gửi cho tôi thứ này...

      Lê Trọng Hiếu: Sặc, đuôi thú... tình thú dữ bây.

      Akari Hyori: *bật ngón cái* like mạnh cho bồ cưng.

      Điền Bảo: Còn có cả nút tắc, dây trói, vòng cổ, hắn ta muốn chơi trò điều giáo sao???

      Lê Trọng Hiếu: Chúc mừng cưng, thay đổi không khí cũng tốt mà.

      Quân Thượng Chi Lâm: Quào, bồ cưng mua đâu đấy, cho xin địa chỉ sắm vài thứ về chơi.

      Duẫn Kỳ Phong: [Link]

      Quân Thượng Chi Lâm: Linh dữ *bật ngón cái*

      Hình ảnh mà Điền Bảo tải lên chỉ là một cái đuôi thú còn có nút kỳ quặc phía trên, cậu ngẩn ngơ, thắc mắc một chút, vừa khéo người có nick Duẫn Kỳ Phong gửi một link lạ vào. Dường như người này chính là bạn trai của Điền Bảo thì phải. Mặc dù Quân Đình không quen họ, nhưng Trọng Hiếu chính là bạn bè ngoài đời của nhóm người này, bởi vậy trong nhóm có một trai thẳng cũng không ai nói gì, miễn là không kì thị hoặc buông lời khó nghe với cộng đồng thứ ba là được.

      Quân Đình nhấp vào, dẫn tới một trang web bán hàng online. Liên hệ với chủ bán hàng bằng messenger. Quân Đình xoay người, nằm thẳng trên sofa, tay cầm điện thoại lướt nhẹ vài cái.

      Nào là còng tay, khóa, dây xích, toàn những thứ mà trong mắt Quân Đình thấy bình thường. Vừa khéo lướt đúng hình ảnh cuộn dây mềm cotton đủ màu sắc. Quân Đình ngẫm nghĩ vài giây, dây này thoạt nhìn chắc chắn, giá cả vừa chăng, hay là mình mua về, để đó có đồ dùng nào cần gói lại thì dùng nó. Nghĩ là làm, Quân Đình nhấp vào chỗ mua hàng. Ngay lập tức, một tin nhắn lạ đến.

      Minami Shop: hi ~~ bạn vừa đặt hàng mua dây mềm cotton?

      Đình Đình: Đúng.

      Minami Shop: Bạn cho mình xin địa chỉ, số điện thoại để giao hàng.

      Đình Đình: 234/12B xxx, phường xxx, quận xxx. Điện thoại 0124xxxx

      Minami Shop: Bạn ơi ~ bạn có thể tham khảo thêm các mặt hàng khác, shop mình đang có đợt giảm giá, mua nhiều sẽ được tặng quà.

      Đình Đình: Tôi không cần mua mấy thứ khác.

      Minami Shop: Không sao, bạn cứ tham quan thử, có thể mua về dùng thử trên người yêu của bạn.

      Đình Đình: Tôi không có người yêu.

      Minami Shop: Oh, mình xin lỗi. A, đúng lúc chỗ mình cũng có cung cấp một số loại bùa. Hay bạn có để ý ai chưa? Dùng bùa tình yêu thử xem, chắc chắn sẽ có kết quả, bùa shop mình bán giá cả chất lượng, lại linh nghiệm không phải là hàng fake. Shop mình được mọi người đánh giá tốt, năm sao ý, nên bạn yên tâm dùng thử bùa shop mình.

      Khóe miệng Quân Đình khẽ giật. Cứ nghĩ trên thế gian này thằng cha quởn đời kia đi đâu cũng quảng cáo bùa đa cấp chứ, ai dè cũng có người khác như vậy. Bộ bùa thời nay thịnh hành lắm hay sao thế? Vừa nghĩ tới anh ta, toàn thân cậu khẽ rùng mình, nghĩ tới bệnh dị ứng của mình tái phát.

      Tay bực bội bấm nhanh phím, khóe miệng cậu cũng giật giật.

      Đình Đình: Tôi không cần bùa, tôi mua dây chỉ để gói đồ.

      Minami Shop: ... thân ái, dây đó không dùng để gói đồ.
      Chỉnh sửa cuối: 16/6/17
    4. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 4
      [...]

      Thật lâu sau, Dương Khang ngẩn người nhìn chằm chằm vào màn hình. Khóe miệng tự giác vẽ thành vòng cung. Dương Khang không đẹp, chỉ dễ nhìn và có duyên, nhưng một khi anh cười lại đẹp lạ thường. Tựa lưng vào ghế, Dương Khang cười thành tiếng.

      Tiếng mở cửa vang lên, Khải Huy bước vào, mở to hai mắt ngạc nhiên nhìn thằng bạn chung phòng đang cười như thằng dở, anh tiến lại nhìn vào màn hình laptop, lắc đầu.

      “Khang à, hết bán bùa rồi chuyển qua bán mấy dụng cụ tình ái này, sổ thích mày cũng lạ quá ha.”

      “Cái này bán cho giải khuây, tao vẫn chủ yếu bán bùa, mày muốn mua không?” Dương Khang quay đầu lại, dùng đôi mắt đen nhìn người kia. Khải Huy lắc đầu lia lịa, rùng mình một cái.

      Chợt nhớ một chuyện, Khải Huy liền hỏi. “Chuyện gì mà nãy mày cười như được mùa vậy?”

      Dương Khang chỉ tay vào màn hình. “Có người mua dây trói dùng để gói đồ.”

      “Chời má!” Khải Huy nhào qua, nhìn đoạn tin chat cũng ôm bụng cười. Dương Khang bĩu môi, tắt máy rồi đứng dậy, cầm theo ví tiền và điện thoại.

      “Đi đâu đấy?” Khải Huy hỏi.

      “Đói bụng, đi ăn.” Nói rồi anh khép cửa lại.

      Khải Huy liếc mắt nhìn hộp bánh pizza trên bàn. Dương Khang, bụng mày rốt cuộc rộng tới đâu hay không có đáy vậy, một cái bánh pizza ăn cũng chưa thấy no sao.

      [...]

      Dương Khang chọn đại một quán rồi ghé vào. Chọn một chỗ trống gần cửa sổ rồi ngồi xuống, tay nhận lấy menu từ phục vụ đưa đến, Dương Khang lật vài trang rồi chỉ. “Một mì xào, một hủ tiếu xào, còn có bánh kem vị dâu, một ly cafe sữa đá.”

      “Còn gì nữa không?”

      Tiếng nói quen thuộc vang trên đầu, Dương Khang ngẩng đầu nhìn, hai mắt liền sáng rực. “A, là cậu!”

      “Bán bùa đa cấp, anh còn gọi món nào không?” Quân Đình thừa biết anh ta một khi gọi món là gọi rất nhiều, mặt liền không cảm xúc cầm bút đặt sẵn trên cuốn sổ.

      “Hết rồi, ăn xong tôi gọi thêm. Ủa cậu không làm nhân viên quán gà rán nữa à?”

      “Có, chỉ là tui tìm thêm việc khác thôi.”

      “Trông cậu tội ghê, cậu muốn mua bùa không? Bùa về công việc, tôi cũng có đây.”

      Quân Đình phồng má, thực muốn khóc mà không ra nước mắt mà. Sao mỗi lần gặp nhau thằng cha này toàn hỏi cậu mua bùa không vậy? Quân Đình nghiến răng, ghì chặt cây bút vào cuốn sổ. “Tui hổng có mua, cảm ơn!”

      Nói rồi Quân Đình xoay mông đi đến bàn bên cạnh. Dương Khang chống cằm nhìn theo, nhìn ngắm từ đầu đến dưới chân. Giờ mới có dịp ngắm nhìn kĩ càng người kia. Vóc dáng tuy có nhỏ con, nhưng cũng không quá gầy, có chút thịt, ôm vào nhất định rất mềm. Mặt cũng mềm mềm, đặc biệt cái miệng. Còn cái mông nữa, lại tròn lại cong như vậy, có phải con trai hay không vậy? Cậu nhóc này mặc đồ phục vụ trông đẹp hơn bộ nhân viên bán hàng màu cam lè ở chỗ gà rán. Nghĩ một hồi, Dương Khang lấy điện thoại, nhắm đến kẻ đứng bên kia mà chụp, vừa lúc Quân Đình quay mặt sang, ghi lại khoảnh khắc kia lưu vào trong máy Dương Khang.

      Không hiểu tại sao, mỗi lần nhìn thấy thằng nhóc này, Dương Khang có cảm giác rất quen thuộc, tựa như cô gái bói toán hồi buổi tiệc Halloween vậy.

      Còn bản thân Quân Đình, cậu thầm nghĩ có phải mình mắc ân oán hay oan gia ngõ hẹp gì với thằng cha bán bùa đa cấp này không nữa. Vừa mới ra khỏi nhà, vưa bắt đầu công việc phục vụ ở đây lại gặp trúng thằng chả. Rõ ràng là oan gia ngõ hẹp mà.

      Thức ăn được mang đến bàn Dương Khang. Anh mừng rỡ, hai mắt long lanh như con nít được kẹo, chắp hai tay cảm ơn Quân Đình rồi mới với tay lấy đũa. Quân Đình cười mỉm, ít ra anh ta là người lịch sự đó chứ, lúc cậu làm ở chỗ gà rán, anh ta cũng cảm ơn khi được nhận đồ ăn.

      Dương Khang cũng nĩa sắn một ít bánh kem, kéo tay Quân Đình. Đưa chỗ bánh trên nĩa trước miệng đối phương, Quân Đình không khách khí há to miệng ăn trọn, nhai vài cái, cảm nhận hương vị dâu tây trong miệng, xong giơ hai ngón cái trước mặt anh ta. Dương Khang cũng giơ ngón tay lại, Quân Đình vui vẻ lại chỗ bàn khách mới vào. Dương Khang nhìn theo, thưởng thức món ăn ở quán vừa ngắm nhìn cậu nhóc chạy khắp nơi trong quán ghi lại món ăn.

      Quân Đình chuyền cuốn sổ vào phòng bếp, cô nàng Ngọc Linh đứng cạnh nhìn nhìn, cười mỉm.

      “Quân Đình nè.”

      “Hửm?”

      “Cái anh ở bàn gần cửa sổ ý, là gì của cậu vậy?”

      “Không là gì hết.” Quân Đình trả lời.

      Ngọc Linh bĩu môi, đây vai Quân Đình. “Đừng tưởng tui hổng thấy, hồi nãy anh ấy đút cho cậu ăn nữa kìa.”

      “Thì người ta chỉ cho ăn một miếng thôi chứ có làm gì đâu.” Quân Đình nhún vai.

      Ngọc Linh bĩu môi, phồng má không tin. Cái kiểu ngang nhiên kéo tay người ta rồi đút cho ăn trong khi người ta là nhân viên quán, chỉ có hai người là quan hệ tình nhân, bồ bịt, người yêu mới làm như vậy thôi, lại còn chối. Vậy mà hồi đầu cứ khẳng định mình là trai thẳng, quả nhiên con mắt hủ nữ không sai mà, linh tính mách bảo Quân Đình có khả năng cong cong vẹo vẹo, quả nhiên là như vậy.

      Quân Đình rùng mình một cái, khe khẽ lén nhìn cô nàng Ngọc Linh đang ôm mâm ngẩn người, thi thoảng cười quái dị đến đáng sợ.

      Dương Khang xử lý xong dĩa mì, chuyển sang hủ tiếu, dừng lại một chút thưởng thức vị thơm thơm ngọt ngọt của cafe sữa đá mang lại, đúng lúc có một cô gái vô ý đụng phải bàn anh, làm ly trà đá bên cạnh ngã, hất thẳng nước ướt trúng góc váy cô gái.

      “Úi!” Cô gái nói lớn.

      Dương Khang vội vàng chụp lại cái ly trước khi nó lăn xuống đất. Vội vàng lấy gói khăn giấy trên bàn đưa cho cô gái. Dương Khang vội vàng.

      “Ô, cô không sao chứ?”

      “Không sao.” Cô gái mỉm cười, hơi đỏ mặt khi thấy Dương Quang nhoẻn miệng lộ nụ cười tỏa nắng.

      “Ưm... anh cười đẹp quá.” Cô gái ngày càng có xu hướng đỏ mặt, nhận lấy gói khăn giấy rồi cầm chắc trong tay. Dương Khang nhìn chằm chằm gói khăn, cô gái à, dùng khăn nên trả lại số khăn thừa cho chính chủ, khăn giấy cũng tốn tiền mua đấy.

      Dương Khang gật đầu. “Cảm ơn, a, xem ấn đường của cô kìa, đang có xu hướng đen. Cô gái, có muốn mua bùa không? Chỗ tôi có đủ loại bùa, 88 loại, cô muốn mua bùa tình yêu không?”

      “A, anh bán bùa ạ?”

      “Đúng rồi!”

      Quân Đình đỡ trán, hận không thể dùng cẩu đầu đao của Bao đại nhân xử trảm cha nội này, sao không diễn đúng tình tiết trong ngôn tình vậy?

      Còn con mẹ bánh bèo kia nữa, bùa ngải gì ở đây chứ, trực tiếp cậu xem bói là được rồi. Mà khỏi cần dùng bài hay xem chỉ tay làm chi, nhìn ngực, dẹp lép, biết chắc là ế cả đời, cộng thêm tính tình mê trai như thế, hẳn là bánh bèo của bánh bèo rồi!

      Bên ngoài, nắng vẫn gắt như thường ngày.
    5. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 5
      [...]

      Dương Khang càng ngày càng thấy lạ, càng ngày càng nhớ nhung cô gái bói toán kia. Nhưng mỗi khi nhắm mắt nghĩ về cô ấy thì hình ảnh của Quân Đình lại hiện ra, sống động đến độ tưởng chừng như người thật đang đứng trước mặt vậy. Quả thật anh bán bùa, nhưng lại chưa hề dùng bùa lên người khác hoặc lên bản thân mình. Dương Khang nghĩ bản thân đã động lòng, yêu cô gái bói toán mất rồi, nhưng vì sao hình ảnh Quân Đình hiện lên tâm trí mình anh vẫn không hiểu nỗi. Đã nhiều lần dò la tin tức từ các lớp, hỏi thăm cô gái phù thủy kia nhưng không một ai biết, tựa như cô gái ấy bốc hơi không tồn tại sau ngày lễ đó vậy.

      Gập cuốn sách lại, Dương Khang thở dài thườn thượt, chán nản đặt cằm lên bàn, ánh mắt mơ màng. Khải Huy ngồi cạnh cũng ngạc nhiên.

      “Vụ gì suy tư vậy? Bán bùa với dụng cụ ái tình ế à?”

      “Không phải!” Dương Khang trả lời.

      Anh nằm xuống bàn, cái mặt bị ép xuống bàn, cái môi chu chu ra, anh hướng tới Khải Huy, nhìn chằm chằm.

      “Huy à…”

      “Gì?”

      “Mày có nhớ cô nàng phù thủy xem bói hồi Halloween không?”

      Khải Huy dừng vài giây, nhíu đôi mày để nhớ lại, dường như đã nhớ ra, anh gật đầu.

      “Ừ, nhớ, rồi sao?”

      “Hình như tao thích cô ấy.” Dương Khang lộ vẻ phiền muộn, đưa tay vò đầu làm tóc rối một mảng.

      Khải Huy nghe tin như sét đánh ngang tai, kinh hãi, mặt tái xanh nhìn chằm chằm thằng bạn từ thuở bé với mình. Từ hồi cởi truồng tắm mưa đến khi vào đại học, đây là lần đầu tiên Khải Huy nghe tin đáng sợ như vậy.

      “Gì, mày biết yêu? Con nào thằng nào luyện ngải để mày trúng đúng không?” Khải Huy lùi ra xa.

      “Tao không có trúng ngải, đừng nói bậy. Tao cũng không biết nữa, tao có chút thích thích cô ấy.”

      “Chưa biết con người ta là ai mà thích, chậc chậc. Nếu thích thì đi làm quen, tỏ tình thôi.”

      “Nhưng mà tao không biết cô ấy học lớp nào, lớp trên hay lớp dưới!” Dương Khang ngồi bật dậy, xong lại đập đầu xuống bàn làm Khải Huy hoảng sợ. Thiên a, ai yêu không đáng sợ, nhưng thằng này biết yêu, ông trời ơi, ngó xuống mà coi! Trai nhà giàu, từ nhỏ ăn sung mặc sướng, đùng một cái ngoe nguẩy mông dọn ra ngoài sống, kéo theo cả anh. Xong lại lên núi học cách luyện bùa, chế tạo thành 88 loại bùa khác nhau rồi đem đi quảng cáo khắp nơi. Chưa dừng lại, vì xem chương trình ảo thuật trên tivi, thằng này nó lập tức cắp mông đến trường học ảo thuật, bản thân có giọng ca, hợp với thể loại sôi động nhưng tự nhiên nổi hứng đi thi hát bolero, kết quả vào vòng hai bị rớt. Cũng có nhiều hotgirl vây quanh, ngỏ lời làm quen, làm người tình một đêm các kiểu nhưng bị Dương Khang thẳng thừng từ chối. Cớ vì sao gái đẹp bu quanh không ham, lại mê một con nhỏ bói toán bí ẩn nào đó. Khải Huy đỡ trán, thở dài.

      “Mày thử đi hỏi các lớp xem sao.”

      “À, hay mày đến K7 xem sao, tao nghe nói trong lớp đó có một bạn biết xem bói đó. Biết đâu chính là người mày thích. Có khi lúc mày tìm cô gái đó nghỉ học thì sao?”

      Dương Khang gật đầu, vội vàng đứng lên đi ra khỏi thư viện, Khải Huy nhìn theo, đợi người kia đi khuất, liền rùng mình một cái.

      […]

      Dương Khang cũng có vài lần đến K7 giao lưu, chủ yếu quảng cáo bùa mà thôi. Đứng trước cửa lớp, Dương Khang giương mắt nhìn bên trong, vừa lúc có vài người quen trông thấy.

      “Anh Khang!”

      Một cô bạn giơ tay gọi. Dương Khang gật đầu rồi đi lại, thuận tay kéo cái ghế gần đó lại ngồi. Thấy Dương Khang góp mặt, cô bạn ngồi cạnh cũng cười. “Anh định quảng cáo mua bùa nữa hả? Bọn em không có nhu cầu mua bùa đâu!”

      “Đâu nào, anh đâu có quảng cáo, anh tới chỉ để hỏi một chuyện thôi.” Dương Khang cười cười.

      “Chuyện gì?”

      “Anh nghe nói trong lớp em có bạn nữ biết xem bói đúng không?” Không vòng vo mất công, Dương Khang đi thẳng vào vấn đề.

      Cô bạn tóc ngắn ngang vai, mặc áo thun trắng lộ vẻ ngạc nhiên, liền lắc đầu. “Lớp em đúng là có người biết coi bói, coi tướng, nhưng không phải là nữ!”

      “Đúng ạ, nói về coi bói thì thằng Đình nó biết coi, em cam đoan toàn trường này chỉ có một mình nó biết bói toán đó, nhưng là đực rựa chứ không phải nữ.”

      Dương Khang ngạc nhiên, vậy buổi tiệc halloween ngày đó, cô nàng biết xem bói toán kia rốt cuộc là ai.

      “Anh định coi bói hả? Mà thằng Đình nó đi đâu rồi, anh đợi chút lát nó về. A! Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến! Quân Đình!!”

      Cô bạn kia đứng dậy vẫy tay gọi, Dương Khang liền quay đầu lại diện kiến người có thuật bói toán là ai. Ập vào trong mắt anh là hình ảnh của người quen thuộc. Nghe tiếng gọi, Quân Đình định ghé vào bàn đầu tiên để tám chuyện lập tức xoay hướng, ánh mắt thẳng đến cô bạn gọi mình, liền phát hiện Dương Khang cũng ngồi đó.

      “A, anh bán bùa đa cấp!” Quân Đình chỉ tay.

      Cô bạn kia ngạc nhiên. “Hai người quen nhau hả?”

      “Khá quen nhau.” Dương Khang mỉm cười, nhìn Quân Đình một lượt từ trên xuống dưới. “Thật không thể tin được cậu lại học chung trường, sao không nói sớm?”

      “Anh có hỏi đâu mà tui nói.” Quân Đình bĩu môi.

      Quả thật chỉ mỗi Quân Đình biết Dương Khang học chung trường với mình, hầu như những buổi lễ khai giảng cậu cũng đều đứng ở cuối chót hoặc nép vào một góc không ai chú ý, vì thế nhiều bạn ở lớp cạnh bên cũng không biết đến ự tồn tại của Quân Đình, họa chăng một vài người nghe đồn lớp K7 có người biết xem bói thì chạy qua, từ đó họ mới biết bạn học Quân Đình.

      Quân Đình thuận tiện tìm một cái ghế, ngạc nhiên khi thấy Dương Khang đến lớp và có ý định tìm mình, không hiểu sao trong lòng Quân Đình dâng lên loại cảm giác lạ, tim đập mặt đỏ. Tự nhiên trong tim có cảm giác hạnh phúc làm sao đó, nhưng chắc chắn Quân Đình sẽ không nói ra.

      “Anh tìm tui? Xem bói hở?”

      Dương Khang lắc đầu. “Ơ... không, anh định tìm một người, nhưng mà là nữ...”

      Quân Đình gật gật đầu, đứng dậy bỏ đi, đến nhóm bạn phía bên kia nhập cuộc vui. Cô bạn trông thấy vậy liền tò mò.

      “Anh định tìm ai hả, nói thử em nghe biết đâu em giúp được.”

      Mắt nhìn thấy Quân Đình sang nhóm khác nói chuyện, Dương Khang mặt không cảm xúc vài giây, nghe câu hỏi liền quay mặt lại. “Anh tìm một bạn nữ biết xem bói toán.”

      “Nữ biết xem bói? Em chưa bao giờ nghe về bạn đó, người biết xem bói từ các loại tướng đi cho tới bói bài, chỉ tay thì có mỗi Quân Đình thôi.”

      “Không thể nào, chẳng phải là cái bạn nữ hồi Halloween vừa rồi đó, bộ mọi người không nhớ sao?” Dương Khang ngạc nhiên.

      “Hả? Bạn đó chẳng phải...”

      “Bạn nữ đó đó hả, tụi em cũng tò mò lắm nhưng thực không biết bạn đó học lớp nào nữa.”

      Bất ngờ Trọng Hiếu cất tiếng ngăn cản lời định thoát khỏi miệng của cô bạn cùng lớp. Cô nàng ngạc nhiên, nhướng đôi mày hướng về phía Quân Đình ý bảo bạn “nữ” đó chẳng phải đích thực Quân Đình sao. Trọng Hiếu cười, nói tiếp.

      “Bộ anh kết mô – đen bạn đó rồi hả?”

      Trọng Hiếu trong lòng lén thở dài, vừa kịp lúc vào lớp nghe cuộc đối thoại của Dương Khang cùng với bọn bát quái trong lớp. Lập tức cậu hiểu ra người mà Dương Khang muốn tìm không ai xa lạ đích thực Quân Đình. Công nhận tài hóa trang của mình kỳ diệu lắm đó chứ, khiến cho đàn anh lớp trên phải xao xuyến thương nhớ thằng bạn thân mình luôn, nhưng mà nói thẳng ra sự thật đâu có hay, phải có chút tình tiết máu chó cao trào gì gì đó mới đáng để xem chứ, vì thế cậu mới lập tức ngăn cản lời thoát ra miệng của bọn nữ sinh kia, không khéo chẳng còn kịch vui để xem.

      Dương Khang không trả lời, trầm mặc hướng ánh nhìn tới chỗ Quân Đình. Trọng Hiếu liền nhìn thấy, khóe miệng gian tà cứ cong một nửa.

      “Anh thử qua lớp K8 mới vào xem sao, biết đâu bạn nữ đó là học viên mới.”

      Dương Khang gật đầu, đứng dậy chào rồi bước đi. Quân Đình giả bộ như không chú ý, đợi đến khi người ta đi khuất mới quay đầu nhìn theo. Toàn bộ cuộc đối thoại kia Quân Đình giả vờ như không nghe nhưng thật ra nghe không bỏ sót chữ nào. Thừa biết “cô nàng” bói toán kia đích thực là cậu, người Dương Khang tìm là cậu, mà không hiểu sao trong lòng cậu lại thấy đau. Người mà anh ta muốn tìm lại là “nữ” chứ không phải Quân Đình, mặc dù bản thân cùng anh ta có nhiều cuộc gặp như vô tình nhưng thực ra đều có sự an bài của ông trời.

      Trọng Hiếu quan sát sắc mặt Quân Đình, khóe miệng khẽ cong cong, lần này sẽ có tuồng hay để xem rồi đây, một màn cải lương sến rện đây. Nghĩ ngợi xong, cậu lập tức kéo đám nữ bát quái kia nói to nói nhỏ, kể lể chuyện Dương Khang cùng Quân Đình làm bọn họ hú hét không ngừng.
      Chỉnh sửa cuối: 17/6/17
    6. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 6
      [...]

      Dương Khang ngồi trong quán nhưng hồn cứ để lơ lửng ở nơi đây, chẳng mảy may quan tâm mọi thứ xung quanh như thế nào. Phía bên kia đối diện bàn của anh, có hai ba cô nàng đang cười tủm tỉm, khúc khích chỉ tay Dương Khang, rồi lại đỏ mặt cúi đầu. Nhưng toàn bộ những hình ảnh đó chẳng đủ sức khiến anh để vào tâm, hiện giờ anh đang nghĩ, rốt cuộc cô gái hồi ở buổi tiệc Halloween là ai mà lại bí ẩn đến như vậy. Khuấy nhẹ ly trà sữa, Dương Khang liền nốc một hơi đến cạn, xong lại giơ tay gọi thêm một ly khác. Nhìn từ xa, trên bàn Dương Khang cực kỳ hoành tráng, gồm năm ly trà sữa vị khác nhau làm người ta vừa nhìn đã nể phục dạ dày không đáy của ai kia.

      Dương Khang thở dài, buồn chán lôi điện thoại ra xem. Rốt cuộc đang tự hỏi cô gái ấy là người như thế nào, chẳng lẽ bản tính bông đùa đó giờ của anh khiến ông trời ghét bỏ, giấu nhẹm luôn cô gái đã khiến anh động lòng không cho anh cơ hội nào gặp lại. Thiên a, cho dù có ghét con cũng đừng ngăn cấm tình yêu vừa mới chớm nở của con chứ.

      Ngón tay tự giác lướt vào chỗ thư viện ảnh, rồi mở ra tấm ảnh cô gái bói toán mà anh tải từ nhóm cộng đồng xuống. Đôi mắt to, mi cong, đôi môi vừa phải không dày không mỏng tô thêm một lớp son hồng nhạt đặc biệt dễ nhìn, mũi thẳng, khuôn mặt có chút mềm mại, nhất là gò má. Đang tương tư với người trong ảnh, chẳng hiểu sao Dương Khang lại kéo qua tấm ảnh khác. Đó là tấm ảnh Dương Khang chụp lén Quân Đình lúc mặc đồ phục vụ. Đôi mắt đen to tròn, hàng mi cong vút và khá dày, đôi môi chúm lại đặc biệt dễ cưng. Mà khoan, sao hình ảnh này thấy quen quen vậy.

      Dương Khang bừng tỉnh, cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại, tay bất giác run rẩy. Không... không phải chứ.

      Anh đem hai tấm ảnh cô gái kia cùng Quân Đình ghép lại để so sánh. Mũi, đôi mắt, gò má, khuôn mặt cực kỳ giống nhau. Duy chỉ hình cô gái có trang điểm nên nhìn lạ một chút. Lòng bàn tay toát mồ hôi, sau lưng anh cũng dâng lên một tầng mồ hôi lạnh. Không phải suy nghĩ anh là đúng đó chứ?

      “Ha, chắc không phải chứ....”

      Dương Khang nhắm mắt cố gắng nhớ lại những tình tiết xảy ra trong thời gian qua. Cả hai đều đó đặc điểm chung, chính là bị dị ứng thời tiết, cả hai lần, và hai lần anh đều đưa khăn ướt dùng tạm. Hơn nữa, hai người đều có khả năng xem bói. Tại sao anh lại không chú ý đến những chi tiết này chứ, Dương Khang tự chửi bản thân mình thật ngốc.

      Chợt nhớ tới một chuyện, Dương Khang lập tức vào facebook, dò tìm danh sách những khách hàng từng đặt mua sản phẩm shop, nhấn vào trang cá nhân của người có nick Đình Đình, nếu suy nghĩ anh là đúng, có lẽ cũng chính là cậu ta.

      Dương Khang không có thói quen vào trang cá nhân người lạ, nên hôm đó dù nói chuyện với nhau những anh chẳng buồn tham quan chốn riêng tư của người khác. Nhấn vào chỗ album ảnh, trong ánh mắt anh hiện lên một tia hạnh phúc, miệng cũng khẽ cười.

      Có rất nhiều ảnh chụp hồi Halloween, trong đó có cả anh Quân Đình giả gái, được bạn bè tag vào, cậu ta còn bình luận bên dưới.

      Có lẽ bạn bè của Quân Đình thừa biết “cô gái” kia chính là Quân Đình nhưng lại không nói ra. Khóe miệng anh khẽ cong cong, tựa cười nhưng không cười. Cuối cùng cũng tìm được em, lại còn giả ngây như thể người kia không phải là em, được rồi, nếu em thích giả bộ thì anh cũng giả ngây xem như không biết em là ai.

      Dương Khang vui vẻ đặt điện thoại lên bàn, giơ tay muốn phục vụ mang menu lại. Hôm nay anh đặc biệt cao hứng.

      [...]

      Vẫn như mọi ngày, Quân Đình đều đi xe buýt đến trường, nhưng hôm nay xe buýt đặc biệt đông khách. Không còn ghế ngồi, bản thân đành phải đứng thôi. Mỗi lần xe buýt lắc lư là đoàn người đứng nghiêng nghiêng ngã ngã, đụng người này người kia. Ngực chạm lưng, mông chạm mông các kiểu, thi thoảng giẫm chân nhau. Quân Đình trong lòng thầm rơi lệ, xung quanh cậu toàn phụ nữ ngực bự, đàn ông cao to bao quanh, với chiều cao khiêm tốn của cậu trông chẳng khác gì nai tơ lạc giữa bầy thú dữ tợn, to lớn vậy. Đặc biệt là mấy cô ngực bự, mỗi lần rung lắc là sẽ có hai quả bưởi tưng tưng trước mặt cậu. Thi thoảng hai quả bưởi nào đó đụng thẳng lưng cậu, nhột muốn gãi mà không thể với tay ra đằng sau. Quân Đình ôm túi xách của mình vào lòng, cố gắng lách ra khỏi một rừng buổi tìm chỗ thoải mái để đứng. Nhưng nào ngờ, chẳng hiểu hôm nay cậu thức dậy bước nhầm chân xuống giường hay đưa nhầm chân ra khỏi cửa nhà, vừa mới thoát khỏi rừng bưởi, nào ngờ có bàn tay ma quái nào đó lợi dụng đám đông mà xoa nắn mông cậu. Quân Đình giật nảy mình, trời đất thánh thần ơi, đây rõ ràng mông đàn ông con trai, thằng cha biến thái nào đang sờ mó vậy. Một cảm giác ghê tởm liền dâng lên đại não, sống lưng toát mồ hôi lạnh, Quân Đình nghiến răng, bàn tay kia dường như có ý đồ rõ ràng hơn, lần mò tới phần trước. Quân Đình nghiến răng, định quay lưng lại hét lên thì liền nghe tiếng.

      “Vui lòng không giở trò đồi bại chốn công cộng, không thì tôi sẽ la lên ông là biến thái đấy!”

      Bàn tay kia thoát khỏi mông cậu, Quân Đình ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, đúng lúc xe buýt vấp phải hố hơi rung lắc, làm cậu đập mặt vào khuôn ngực rắn chắc đằng sau. Hai mắt Quân Đình mở to, chủ nhân tiếng nói kia không ai khác chính Dương Khang, thậm chí anh ta đang chụp tay một gã đàn ông trung niên bên cạnh. Hèn gì bàn tay kia rời khỏi mông cậu. Bị cảnh cáo, ông ta nghiến răng lộ vẻ tức tối, vừa khéo có vài người bên cạnh cũng nhìn chằm chằm, ông ta đỏ mặt vội vàng xuống trạm tiếp theo.

      “Ách, cảm ơn anh...” Quân Đình mở miệng. Tốt xấu gì anh ta cũng giúp mình, cảm ơn cũng là phải phép thôi.

      Dương Khang nhoẻn miệng cười, có Dương Khang cùng đến trường, Quân Đình cũng bớt phần nào lo lắng sẽ bị kẻ biến thái quấy rầy. Dương Khang nắm cổ tay đối phương. Ừm, cổ tay đặc biệt mềm mại, thật dễ chịu.

      “Buồn ngủ không?”

      Anh thùa biết bản tính Quân Đình hễ lên xe buýt sẽ đánh một giấc thật ngon, nay phải đứng dĩ nhiên không thể ngủ được rồi. Quân Đình gật đầu, chậc, không nhắc đến ngủ thôi, vừa nhắc đã cảm thấy buồn ngủ. Dương Khang liền kéo tay Quân Đình, nhẹ nhàng khéo léo chen ra sau một chút đồng thời kéo theo Quân Đình. Chen từng chút, từng chút một đến khi Dương Khang chạm phải cửa kính xe liền dừng lại, đem Quân Định đứng bên cạnh.

      “Dựa vào vai ngủ một chút, chừng nào đến nơi anh gọi.”

      “Đứng ngủ?” Quân Đình mở to mắt ngạc nhiên.

      Dương Khang chỉ cười, lập tức với tay cầm lấy tay nắm phía trên. Quân Đình mỉm cười, không hiểu sao trong lòng có một chút hạnh phúc, tim bắt đầu đập rộn ràng. Cậu tựa lưng vào cửa kính, đầu cúi xuống và nhắm mắt. Cậu liền cảm thấy có một cánh tay dịu dàng đem đầu cậu chủ động ngã vào vai bên phải. Dương Khang nói nhỏ.

      “Dựa vào.”

      Quân Đình không trả lời. Cậu không ngờ khả năng đứng vững của Dương Khang lại cao như vậy, mặc kệ xe buýt rung lắc cỡ nào, anh cũng không hề nghiêng ngã như những người kia, đứng vững như một cây cột vậy, chắc nhờ một phần tấm kính làm điểm tựa, cậu không phải lo lắng trong khi mình ngủ bị Dương Khang làm cho té sấp mặt.

      Hơi thở đều đều bên cạnh thật yên bình, Dương Khang nhẹ nhàng quay đầu sang nhìn, khóe miệng không khỏi nhếch lên lộ nụ cười hài lòng. Dương quang chợt lóe, ẩn ẩn trong ấy một chút hạnh phúc.

      [...]

      Quân Đình không hiểu não Dương Khang có bị úng nước hay không nữa, đột nhiên tính tình thay đổi đến kỳ lạ. Mặc dù vẫn giữ thói quen đụng người là quảng cáo bùa, nhưng dạo gần đây anh ta cứ lảng vảng trong lớp cậu. Đến giờ ăn trưa cũng chủ động chờ cậu. Hai người cùng Khải Huy, Trọng Hiếu và một vài cô nữ sinh trong lớp đi ăn chung. Dương Khang ân cần chu đáo, hỏi Quân Đình ăn gì, rồi lại tự giác gọi đồ ăn, mang đến cho cậu, cậu chẳng mất công chen lấn gọi món làm gì. Có một vài món Quân Đình không thích ăn, liền trực tiếp đem sang cho Dương Khang xử lý. Hơn nữa trong lúc nói chuyện cũng hay động tay động chân, đụng chạm eo cậu, rồi mặt cậu. Quân Đình rùng mình, cảm giác như Dương Khang bị ai đó nhập vậy.

      Tuy như vậy, cậu cũng không phủ nhận rằng bản thân cũng thấy hạnh phúc một chút. Đặc biệt là lúc anh ta cười với cậu, cậu muốn nụ cười ấy chỉ đối riêng với cậu mà thôi. Biết đó chỉ là điều mơ mộng viễn vông, nhưng Quân Đình không thể thể không tưởng tượng.
    7. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Em tới comt cho anh nà =3=

      Hm... Bạn Khang si tềnh bất chấp nam nữ :v
      Người quen của Đình Đình có vẻ hủ với gay là chủ yếu thì phải?
      Ẻm tạc mao quá anh :v

      Btw, đại thần, anh có cần mua bùa đúng chính tả hông = ))
      Maybe là giờ anh còn chưa soát lại đúng hông :v

      Mà chắc là lâu quá anh mới căm bách cho nên giọng văn hơi lạ, làm em cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.
      Bạn Khang với bạn Đình gặp nhau mấy lần như vậy mà Khang còn chưa để ý ẻm, trong khi mới gặp nữ phù thuỷ kia có 1 lần mà nhớ suốt (mặc dù đều là 1 người), xong thái độ đối với bạn Đình thay đổi xoanh xoạch thì có hơi kỳ nha = ))

      Anh muốn comt thì em cũng mần rồi đó, hy vọng lần này mở hàng không ế / v \
      Ngày Nắng thích bài này.
    8. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 7
      [...]

      Có câu, thói quen một khi hình thành thì khó mà bỏ. Mỗi ngày đi xe buýt cùng Dương Khang, an ổn ngủ say trên xe, gác đầu qua vai người ta, đến nơi có người gọi dậy. Tỉ như đôi lúc đi ăn, những món Quân Đình không thích ăn, hoặc hôm đó cơm quá nhiều ăn không nỗi, cậu trực tiếp đem sang cho Dương Khang. Hoặc như trong lúc làm phục vụ quán, cậu sẽ được Dương Khang ưu ái cho ăn các món mà anh ta đã gọi. Càng ngày cậu càng có thói quen ỷ vào người ta mất rồi.

      Nhưng càng thân với Dương Khang, cậu càng phát hiện nhiều điều mới mẻ ở anh ta. Chẳng hạn như anh ta có sở thích cover bài hát rồi đăng tải trên youtube, hoặc vẽ tranh hài nhảm đăng vào wall facebook, thi thoảng lại share những thứ đen tối lên tường mình. Anh ta còn có cả n+1 clip dạy làm ảo thuật đơn giản. Giờ Quân Đình phát hiện, anh ta không những là người bán bùa đa cấp mà còn đa cấp đủ mọi ngành nghề, cái nào anh ta cũng làm được, chẳng biết Dương Khang là người hay là quỷ đây nữa.

      [...]

      Hôm đó là sinh nhật của một bạn trong lớp, cả lớp quyết định đến bar quẩy một đêm, dù gì sáng mai cũng không có tiết học nên chẳng lo gì. Quân Đình ban đầu lưỡng lự, thật sự không thích những nơi ồn ào như vậy, ai dè Dương Khang gật đầu, bảo đảm hôm đó sẽ có Quân Đình tham gia, bởi vậy mới có tình huống cậu chu môi phồng má, cầm cái ly xoay xoay, ánh mắt hình viên đạn nhắm tới Dương Khang. Đối phương cũng cảm nhận được, trong ánh mắt dâng lên tiếu ý.

      “Sao vậy, sinh nhật bạn phải vui lên chứ.”

      “Rõ ràng tui không muốn đi, do anh kéo đó thôi.” Cậu nghiến răng, nốc cạn cả ly cocktail. Dương Khang nhoẻn miệng cười, hôm nay chẳng hiểu sao thấy Quân Đình đáng yêu hơn mọi ngày. Khó có dịp Quân Đình lại đáng yêu như thế, tranh thủ thời cơ ăn đậu hủ người ta mới là phải đạo.

      Quân Đình ngây ngô không biết bản thân đang bị một con sói ngắm nghía tựa như muốn ăn sống. Cậu nhìn hai cánh ta, có vài mẩn đỏ nổi lên, chậc, lại muốn dị ứng rồi, nếu không trảnh thủ về e là một chút nữa sẽ ngứa toàn thân. Cậu kéo nhẹ ống tay áo Dương Khang.

      “Khang, chúng ta về, toàn thân tui dị ứng rồi.”

      Dương Khang đưa khăn ướt. “Dùng tạm nó, chúng ta vào toilet ngâm qua nước sơ, đang vui mà, chúng ta ở lại thêm chút nữa.”

      Quân Đình bĩu môi, miễn cưỡng gật đầu rồi cầm khăn ướt đi vào toilet. Khóe miệng Dương Quang cong đến độ không thể cong hơn nữa khi thấy mông người kia. Khải Huy nhìn thấy, khóe miệng giật vài cái, thằng cha này lại nghĩ đen tối rồi.

      Mang ly rượu từ bàn bên kia đi lại chỗ Dương Khang, Khải Huy vỗ vai. “Ê, làm gì mà nhìn như sói đói vậy cha.”

      Dương Khang vuốt cằm. Khải Huy thừa biết lý do vì sao Dương Khang suốt ngày bám theo Quân Đình, căn bản người ta đích thực là “cô nàng bói toán” mà Dương Khang ngày nhớ đêm mong. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dường như có gì đó không ổn, để xác định lại mọi chuyện chắc chắn, Khải Huy đẩy nhẹ vai đối phương.

      “Này Khang, tao hỏi mày thật, mày có ý định lâu dài với Quân Đình?”

      Dương Khang lưỡng lự vài giây, đôi mày rậm chau lại suy nghĩ câu trả lời xác thực. Vài giây sau, anh thở dài, gật đầu. “Hình như là vậy.”

      “Tao không ngăn cấm gì chuyện của mày, nhưng tao nói thật, yêu thật quen thật hay chỉ qua đường, mày cần phải xác định lại. Tao biết gia đình mày dễ trong mấy chuyện đó, nhưng đối với gia đình Quân Đình không phải như vậy, hơn nữa hai người học chung trường, đi đường đụng mặt, ngẩng đầu cũng gặp mặt, mong mày sẽ có suy nghĩ quyết đoán, đúng đắn giúp tao.”

      “Tao biết rồi. Mày như ông cụ non ý!” Dương Khang đáp, Khải Huy trợn mắt rồi đưa ngón giữa trước mặt Dương Khang. Bất ngờ Dương Khang lao qua, nhắm ngay ngón tay của kẻ kia mà cắn. Bị cắn bất ngờ, Khải Huy la lên.

      “Chời má!”

      Vừa lúc Quân Đình từ trong toilet trở ra. Dương Khang trở lại bộ mặt nghiêm túc, không quan tâm đến Khải Huy nữa. Người kia lầm bầm mắng vài câu vô sỉ, rồi miễn cưỡng đi gia nhập cuộc trò chuyện của nhóm khác.

      Quân Đình ngồi xuống, Dương Khang tốt bụng chuyền ly nước sang. “Ổn chưa, còn cảm thấy ngứa không?”

      “Không còn.’

      Quân Đình trả lời, nhiều cô nữ sinh bát quái khác cũng kéo hai người gia nhập cuộc vui, xong không khách khí mà đưa rượu cho Quân Đình dùng thử. Quân Đình không phải là người đụng gì cũng thử, cả rượu hoặc bia cũng chưa từng thử qua, liền một lòng từ chối. Trọng Hiếu không tha, thúc ép cậu dùng thử, còn bảo ngay cả Dương Khang cũng uống rồi, cứ thử một chút cũng không sao.

      Quân Đình miễn cưỡng uống, mặt nhăn mày nhó vì vị của nó. Những người kia cũng không có ý định dừng, ép cậu dùng loại mạnh nhất, vừa uống một chút, Quân Đình cảm thấy trời đất quay cuồng, hai má nóng bừng bừng, toàn thân dâng lên một trận ngứa ngáy, tựa như có hàng ngàn con kiến đang bò vậy. Quân Đình lắc đầu, dùng tay vỗ một bên đầu thanh tỉnh, dường như mọi thứ trước mắt có dấu hiệu lờ mờ, cậu vươn tay hướng về phía Dương Khang rồi ngã vào vai người ta. Dương Khang giật mình, vội đỡ Quân Đình trước khi cậu ta trượt xuống.

      “Uống nhiều quá rồi.”

      “Khang…” Quân Đình nửa tỉnh nửa mê, mặt đỏ bừng bừng, đôi mắt cũng dâng lên một tầng nước, tựa chừng tuôn trào lúc nào không hay. Dương Khang bối rối, liền quay đầu nói với mọi người.

      “Mọi người, Quân Đình có vẻ say rồi, không tiếp tục nữa đâu.”

      “Ả? Đang vui mà.” Một bạn nữ bĩu môi.

      Trọng Hiếu đảo mắt một vòng, khóe miệng gian tà cong lên. “Anh đưa cậu ấy về giúp bọn em đi, giờ này để cậu ta đi về một mình nguy hiểm lắm.”

      Dương Khang trong lòng sớm nghĩ đến chuyện đó.. Cho dù thế nào cũng không thể nào để Quân Đình tự thân về được. Anh gật đầu. “Vậy cũng được, anh đưa Quân Đình về, mọi người ở lại chơi vui.”

      “Vâng! Anh về.”

      Quàng tay Quân Đình lên vai mình, Dương Khang dìu Quân Đình rời khỏi quán. Khải Huy nhìn theo, rồi tự giác sờ cằm, chốc chốc tặc lưỡi như đang tính toán gì đó. Còn bọn con gái che miệng cười khúc khích không ngừng.

      Quân Đình giờ đã say đến không thể phân biệt được trời đất, ai dẫn đi đâu thì đi đó. Giả dụ như giờ có người nhân cơ hội này bắt cóc cậu đem bán sang nước ngoài cậu cũng chẳng hề hay biết.

      Dương Khang nhờ nhân viên quán gọi một chiếc taxi, anh lay Quân Đình tỉnh dậy, nói địa chỉ nhà cậu. Quân Đình từ nhỏ đến lớn đây là lần say đầu tiên, nhưng lại không phá phách khóc nháo như người khác, ngoan ngoãn an ổn gối đầu lên vai Dương Khang mà ngủ. hi thoảng dùng mặt cọ cọ vào cổ anh. Dương Khang phì cười, lúc ngủ người này cứ như mèo con vậy, thi thoảng sẽ dụi vài cái rồi trở mình.

      Quá trình đưa Quân Đình trở về nhà không mấy khó khăn, trả tiền taxi, Dương Khang cẩn thận dìu Quân Đình vào trong hẻm nhỏ. Đứng trước cửa nhà có biển số giống lời Quân Đình nói, Dương Khang tự tiện lục trong túi quần đối phương.

      “Chìa khóa nhà em đâu.”

      Bị người lạ sờ soạng, Quân Đình nhăn mày, khó chịu đẩy tay người kia ra. “Không có chìa khóa!!”

      Không có chìa khóa sao vô nhà? Dương Khang lệ rơi đầy mặt.

      Lục tìm túi trước không có, túi bên cũng không, túi sau cũng chẳng thấy, may mắn chiếc chìa khóa nằm kèm với điện thoại, Dương Khang liền mở cửa.

      Đẩy con ma ham ngủ lên giường, Dương Khang lắc đầu, đi tìm khăn lau mát, phía sau áo như có thứ gì đó giữ lại, anh xoay người thấy Quân Đình sớm đã nắm lấy một góc áo.

      “Ưm… nóng…’

      “Ngoan, nằm đi, anh đi lấy khăn lau mát.”

      “Khó chịu.” Quân Đình bĩu bĩu môi, kéo cao áo tìm hơi mát. Dương Khang đứng sững sờ, cái này có phải gọi là thử thách tính kiên nhẫn không. Trong không gian không quá rộng lại không quá hẹp, lại không có người ngoài, đối mặt với người mình thích, trong khi người kia vô tư khiêu khích dã thú trong người, quả đúng là màn thử thách khó khăn mà. Dương Khang cảm thấy miệng khô, môi khô, ngay cả tim cũng thắt lại đến khó thở, anh dịu dàng xoa nhẹ khuôn mặt đối phương. Đây là lần đầu tiên anh có cơ hội được sờ tận da, chạm tận thịt với người mình thích. Dương Khang ôn nhu, cười.

      “Ngoan, đợi một chút, dùng khăn lau mát sẽ bớt nóng.”

      Quân Đình hừ hừ, xoay người lăn qua lăn lại trên giường. Dương Khang vội ra sau toilet, tìm khăn thấm nước. Anh nhân cơ hội đảo mắt nhìn xung quanh, đây là phòng trọ, không gian cũng không lớn lắm, nhưng cũng không quá chật. Ngoại trừ cái giường nhỏ, bên kia là cái bàn học, còn có tủ quần áo, bên cạnh là chiếc balo vải đen đi học thường ngày bị quăng nằm ngổn ngang, còn có vài quyển sổ vứt xung quanh. Trên bài vài ba cuốn truyện tranh, tiểu thuyết cùng hộp màu, trên giường cạnh gối ngủ là chiếc laptop màu bạc, còn lại chẳng có thứ gì khác. Dương Khang xoay người, phát hiện chỗ cái bếp còn có thùng mì gói đã vơi đi phân nữa, tee6n náp thùng còn có cả gói mì bị bóc vỏ nằm trơ trọi. Dương Khang khẽ cười, thuê phòng trọ, cật lực vừa học vừa làm, ăn uống không đủ chất như thế, hèn gì không gầy mới lạ. Mặc dù nhìn cũng có chút thịt nhưng mà không đủ. Sau này về nhà anh nhất định sẽ vỗ béo mới được, như thế ôm mới thích.
    9. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 8
      […]

      Dương Khang từ trong toilet bước ra, giật mình khi thấy Quân Đình đang cởi áo, luồn tay xuống tháo nốt dây nịt, đang định kéo khóa quần xuống, Dương Khang luống cuống, lao đến chụp lấy tay đối phương trước khi cái quần vô tội bị tuột xuống đùi.

      “Này, đợi đã, em định làm gì?”

      “Nóng ~~” Quân Đình bĩu môi, vặn vẹo thân dưới.

      Cái này đúng là thử thách người ta mà. Không ngờ làn da Quân Đình lại mượt như vậy, vì chất cồn tác động mà khiến toàn thân Quân Đình nhiễm hồng, trông thật mê người. Dương Khang đành nuốt nước bọt xuống cố họng, cố dặn lòng không được làm chuyện manh động.

      “Ngoan, nằm xuống, sẽ mát thôi.”

      Quân Đình giãy giụa, môi chu chu ra. “Không chịu ~”

      Vừa nói, cậu ngồi dậy, hướng tới chỗ Dương Khang mà ôm lấy, một lực mạnh vạch áo anh lên, bản thân dụi vào lồng ngực. Dương Khang bị tấn công bất ngờ, chỉ mở to hai mắt nhìn, người kia dường như cảm nhận nhiệt độ người kia có chút thấp hơn mình, làm bản thân dịu mát đi phần nào, liền cười hí hửng mà dùng sức cọ cọ vào ngực Dương Khang. Dương Khang trong lòng cười khổ, so với người say quậy phá khắp nơi thì đây là kiểu say “độc” nhất anh từng thấy.

      “Mát…” Quân Đình hai mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm.

      “Quân Đình… đừng cọ nữa, cọ nữa sẽ có thứ nóng.”

      Quân Đình không nghe, tận lực đẩy ngã Dương Khang xuống giường. Chiếc giường nhỏ bị hai đại nam nhân trực tiếp lăn lên, làm nó phát ra vài tiếng két két thanh thúy. Dương Khang có điểm hồi hộp, tim đập thình thịch chỉ kém muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh không ngờ người kia say bắt đầu lộ điểm câu người như vậy.

      Hai tay nắm thắt lưng người kia, khóe miệng Dương Khang giật giật. “Quân Đình, em định làm gì?”

      Quân Đình không trả lời, chỉ cười vài tiếng, trong đôi mắt sớm đã dâng lên tầng nước mỏng mờ mịt, hai má cũng ửng hồng khiến tâm can Dương Khang càng thêm ngứa ngáy. Quân Đình chu môi, trực tiếp ngã xuống, đầu tựa lồng ngực Dương Khang, nỉ non vài từ.

      ‘Thật nóng ~”

      Trên mặt Dương Khang âm thầm chảy ba đường hắc tuyến. Được rồi, trong tình huống này cậu không động thủ thì còn gì là quân tử chân chính chân đạp đất nữa chứ. Khóe miệng Dương Khang cong cong.

      “Ngoan, anh sẽ làm mát ngay thôi.”

      Quân Đình ậm ờ, chẳng biết cậu có nhận biết tình hình giờ này hay không, chỉ ngẩng lên nhìn người kia. Dương Khang chụp tay Quân Đình, một lực áp người kia xuống giường. Cái giường bị chấn động mạnh, hơi dịch chuyển khỏi vị trí có sẵn. Dương Khang thầm nghĩ, con mẹ nó ngày mai nhất định phải đổi giường. Giường này quá mỏng, thậm chí anh còn đang lo lắng không biết nó có giữa đường gãy gánh không nữa.

      Quân Đình vẫn mờ mịt không biết gì, thậm chí còn phát ra tiếng ậm ờ khi có khi không cực kỳ khiêu khích. Dương Khang cúi đầu.

      Bốn cánh môi chạm vào nhau, Quân Đình không biết đó là thứ gì, chỉ cảm thấy nó mát mát lại phi thường mềm mại so với miệng mình, liền chủ động vươn đầu lưỡi liếm quanh cánh môi dưới Dương Khang. Được người kia chủ động, Dương Khang bất ngờ, đôi mắt dâng lên ý cười, liền nhân cơ hội dùng lưỡi của mình khuấy đảo khoang miệng cười kia.

      Phòng trọ nhỏ bé, vách tường cách âm không được tốt, chẳng biết có ai nghe thấy hay không, chỉ biết là đêm hôm ấy, tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ hoan ái khẽ khàng vang lên, khiến người ta nghe thấy liền đỏ mặt cúi đầu.

      […]

      Đến giữa trưa, nắng gắt từ ngoài nương theo cửa sổ trải dài hơi nóng trên mặt sàn. Quân Đình bị cái nóng của nắng hắt vào, cộng thêm nhiệt độ của chăn đêm mang lại, khẽ trở mình một cái, cậu rên một tiếng mới chầm chậm mở mắt ra.

      Cơn đau đầu của chất cồn mang lại vẫn còn đang âm ỉ trong đại não, Quân Đình tặc lưỡi, lấy tay đập đập đầu mình vài cái, với tay lấy chiếc điện thoại đang nằm ngổn ngang trên giường xem thử, đã hơn mười giờ rồi.

      Quân Đình ngồi dậy, thình lình cơn đau lạ thường từ thắt lưng truyền lên đại não làm cậu điếng người, lúc này cậu mới phát hiện có điều dị thường, thắt lưng không phải hơi đau, mà là cực kỳ đau, thậm chí mông cũng có chút xót, Quân Đình hít hà vài tiếng, âm thầm rơi lệ trong lòng. Vì cớ gì mà mông cậu đau như bị người ta thượng vậy.

      Mà khoan, hình như có gì đó sai sai, căn bản cậu không mặc quần áo. Đêm hôm qua cậu có chút say, cũng chẳng biết mình về nhà bằng cách nào, tình trạng hiện tại không chỉ đau mông mà còn không mảnh quần áo. Không lẽ đêm hôm qua cậu tự về nhà, rồi chán đời mà lột sạch quần áo, nhưng còn mông…

      Quân Đình liên tưởng đến trò chơi lúc cấp hai cậu hay nghịch, canh mẹ thằng ngồi đằng trước mình đứng lên đọc bài, cậu len lén dựng thẳng cây bút chì trên ghế, đợi thằng kia không phát hiện liền ngồi phịch xuống. Không lẽ hôm qua cậu thực sự trượt chân ngồi lên thứ gì đó nhọn nhọn dài dài sao.

      Quân Đình hừ hừ vài tiếng, lúc này mới chăm chú quan sát không gian trong phòng. Hình như có gì đó sai sai nữa thì phải, nhất là chỗ tủ quần áo, hình như có thêm một bộ quần áo mới, mà đó lại không phải là quần áo của cậu, thậm chí còn có một chiếc quần lót màu trắng tinh khôi đang nằm trên đó.

      “Tỉnh rồi à, ăn sáng thôi.”

      Đại não oanh một cái, Quân Đình ngơ ngác, mặt dại ra nhìn chằm chằm người từ chỗ bếp đi vào, nãy giờ cậu chỉ chăm chú điều lạ thường trên người nên không hề hay biết trong phòng mình còn có người thứ hai.

      Ham của Quân Đình nhất thời không khép lại được. Cứ nhìn chằm chằm người đang tiến lại, ngồi cạnh bên mình, còn mang theo một mâm nhỏ, trên đó có chén cháo trắng, cái bánh tiêu cùng ly sữa nóng.

      “Ăn cháo kẻo nguội.” Người kia giục.

      Lúc này đại não Quân Đình mới hoạt động lại sau vài giây ngưng đọng.

      “Anh… anh… cái kia, cái đó… anh…”

      Hoạt động thì hoạt động, căn bản Quân Đình cũng không thốt thành lời. Người kia khẽ cười, Quân Đình cảm thấy ánh nắng đang buff thêm cho anh ta một quầng hào quang chói lọi.

      “Anh đã xem lịch học em rồi, buổi sáng không có tiết, buổi chiều anh đã xin phép nghỉ giùm em, thắt lưng em hẳn chưa thể hoạt động mạnh được.”

      Dương Khang ôn nhu chỉnh lại tư thế, nâng chén cháo lên, đưa muỗng cháo thổi vài cái rồi hướng đến miệng Quân Đình.

      “Khoan, sao anh lại ở nhà tôi?” Quân Đình đã hồi phục lại tinh thần, hỏi.

      “Em nghĩ ai đưa em về?”

      “Nhưng… nhưng, anh, anh có phải…” Không thể nói hết câu, mặt Quân Đình ửng đỏ.

      Dương Khang bĩu môi, một trận ủy khuất.

      “Là em đè anh xuống trước, lại còn nói nóng gì đó, trực tiếp đẩy ngã anh, lại còn cởi sạch quần áo.”

      “Nhưng tại sao người đau mông là tôi hả?”

      Cứ tưởng Quân Đình đang phát cáu vì bản thân bị ăn sạch, đang định dùng chiêu ủy khuất, ai dè trọng tâm không phải là oán trách đêm qua phóng túng, mà là cậu ta lại là người bị thượng. xem ra Quân Đình thấu hiểu tình cảnh hơi nhanh.

      Quân Đình uất ức há miệng, trực tiếp ăn cháo do người kia bồi. Dương Khang phụt một tiếng, cố nhịn cười. “Đêm qua là do em chủ động tự xâm nhập.”

      “Anh… đồ sắc lang!” Miệng thì chửi, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn cháo do người kia đưa từng muỗng đến miệng, xong lại xé bánh trực tiếp đưa vào miệng Quân Đình.

      […]

      Quân Đình uống cạn ly sữa, bĩu môi ủy khuất nhìn người kia đang dọn dẹp dưới bếp. Cậu thở dài, trùm chăn kín mít cả đầu mình.

      Tại sao, tại sao cậu lại là người bị thượng kia chứ?

      Nhưng tại sao, người thượng cậu lại là thằng cha bán bùa đa cấp đó chứ?

      Hình như não bộ Quân Đình có chút vấn đề, thay vì người ta ủy khuất vì sao cư nhiên bản thân lại là thẳng nam mà bị người cùng giới bẻ cho cong veo sau một đêm mây mưa. Còn cậu lại ủy khuất vì sao bản thân lại bị thượng. Tuy Quân Đình có một chút ngây ngốc nếu nói quá là ngây thơ, hiển nhiên cũng nghe qua vài tình tiết điển hình như uống say rồi trực tiếp đè người do nhiều cô nàng hủ nữ trong lớp truyền miệng nhau. Cứ tưởng nếu như bản thân say rượu sẽ áp người khác, ai ngờ bị người kia đè lại.
    10. Lazy Libra
      Lazy Libra
      ...
      Em hờn!
      H che màn hông vui đâu anh *chấm khăn uỷ khuất* :'(

      Lỗi em soi được đơi :v

      Bạn chẻ Đình bị bẻ cong chỉ trong một đêm, tội hết sức :v
      Mà thôi, ai bảo người kia là Dương Khang :v
      Chắc là liệt gường rầu...

      Vậy thôi, em lượn đơi *quăng gạch*
      Ngày Nắng and Shiro Yoshiwara like this.
    11. Yokomari Hime
      Yokomari Hime
      Em ngóng bộ này từ lâu ra mắt rồi, và em đợi cho đến khi nó full sẽ comt, hừ hừ

      Anh trêu con dân hủ cuồng H như iêm hả?? Viết đến đoạn giữa lại tịt ngòi tại chỗ, má nó :v
      Tình hình là bạn Đình lúc đầu rất có thành kiến vs bạn Khang, tuy nhiên sau 419, tự nhiên cảm thấy bạn ý ngoan dễ sợ, 2 người lại tym hồng phấp phới khiến tui sợ sệt huhuhu :<<

      Lúc đọc truyện anh á, em cũng thấy được vài lỗi rùi nhưng mà truyện nó dài qué, mà hình như bạn H chỉ hết ở trên kia rùi nên thoi~~

      Văn phong của anh vẫn như ngày nào, ngọt ngào, tym hồng tung bay, hài và được thêm kiểu thả thính những cảnh "hot" cho dân đen như em nữa.__.

      Đọc đoạn cuối mà em thương bạn Đình quá, cư nhiên 1 đêm bẻ cong hẳn :v Chịu thui, ai bảo cậu là tiểu thụ, mà lại được bạn Khang để ý thì lo :v
      Em ngóng dài ngóng cổ đợi anh ra mấy chap cuối rồi comt nhưng mà đọc xong chap 8 muốn vặn vẹo qué, ôi thôi thì đành vậ .-. Anh ra chap đuy né Nắng!!! Nàm ơn đừng đào hố rồi bỏ hố ạ ToT
      Ngày Nắng thích bài này.
    12. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 9
      [..]

      Lại nói, từ sau ngày đó, tự nhiên phòng trọ lại có thêm một người. Người kia tùy tiện hết chỗ nói, ngang nhiên đem giường cậu vứt đi, mua một cái giường lớn hơn, chắc hơn một chút, giường lớn đến nhà, trong phòng liền chật đi một ít. Thậm chí Dương Khang còn thẳng tay vứt luôn thùng mì gói, bản thân mua một ít dụng cụ nấu nướng, mang luôn cả laptop cùng giấy, bút và bảng vẽ của anh ta để lại nhà Quân Đình. Trong tủ quần áo Quân Đình cũng có thêm một bộ móc áo mới, Quân Đình âm thầm rơi lệ, vì quỷ gì mà anh ta cứ như đang ở ké nhà cậu mà không phải trả tiền thuê vậy.

      Tần suất Dương Khang bám dính Quân Đình ngày càng nhiều, không khỏi làm Trọng Hiếu có phần tò mò.

      “Này, Quân Đình nói tao nghe, có phải mày mới Dương Khang đang hẹn hò với nhau?”

      “Hẹn hò gì chứ? Làm gì có!” Quân Đình bĩu môi, ỉu xìu đặt cằm trên bàn.

      “Lại nói không? Tao thấy hai đứa bây dính nhau dữ lắm nhen.” Trọng Hiếu bĩu môi, hiển nhiên cậu không tin rồi.

      “Là anh ta dính lấy tao thì có! Mẹ nó, vì cớ gì mà anh ta ở nhà tao như không có chuey65n gì xảy ra vậy?”Quân Đình cuối cùng cũng khai, mặc dù không nhiều nhưng đủ làm Trọng Hiếu kinh ngạc. Quả nhiên hai người đang hẹn hò, nói không có sai mà!

      Khóe miệng Trọng Hiếu cứ cong cong rồi lại thẳng, cậu ta liếc mắt, nghĩ được thứ gì đó liền huýt vai đối phương.

      “Nói nghe, mày cảm thấy anh ta ra sao?”

      Quân Đình nghĩ ngợi, khóe miệng hơi cong lên, cậu suy nghĩ vài giây, gật đầu. “Cũng không đến nỗi tệ.”

      “Ý của mày là kĩ thuật hay là tình cảm?” Trọng Hiếu giả ngây, hỏi tiếp.

      Đôi mày Quân Đình nhăn lại, tất nhiên cậu hiểu ý Trọng Hiếu đang nói gì mà.

      “Uy! Đừng có mà nói bậy bạ, tao đang nói đến nghĩa trong sáng.”

      “Ơ, thì tao cũng đang trong sáng đó thôi, do mày nghĩ bậy đó chứ!” Trọng Hiếu mở to hai mắt, giả vờ như mình là người vô tội. Quân Đình hết cách, tặc lưỡi rồi thuận tiện dùng quyển sketch book đánh vào vai đối phương. Trọng Hiếu né kịp, liền làm mặt quỷ trêu chọc Quân Đình.

      [...]

      Nhìn Dương Khang đang làm ổ dưới bếp, Quân Đình mở to hai mắt ngắm lưng người kia. Mặc dù đã quá quen thuộc việc Dương Khang làm tổ ở nhà mình, ra vào như đúng rồi nhưng vẫn ko6ng thể “nuốt trôi” được.

      Nếu có ai hỏi cậu, rõ ràng Dương Khang là nam mà lại chịu ở chung chỗ với hắn? Chắc chắn cậu không suy nghĩ mà liền trả lời, nếu đã là gọi là thích thì không quan tâm giàu nghèo, là Phan An hay Tây Thi, thì giới tính có xá là chi.

      Khóe miệng hơi cong, Dương Khang cười. “Đừng nhìn nữa, lưng anh không có thức ăn đâu.”

      Quân Đình chớp mắt rồi đứng dậy, ngoan ngoãn đến bên cạnh đối phương, mắt không quên nhìn chằm chằm hai cánh gà đang nằm trong chảo nóng. Dương Khang nhướn người, cố ý dùng đầu dụi vào cổ người kia, Quân Đình không tránh né, hai má đỏ ửng lên một chút.

      “Đợi chút nữa sẽ có đồ ăn.”

      Quân Đình gật đầu.

      Dương Khang suy nghĩ chốc lát, liền nói ra ý định của mình. “Em yêu à, em có nghĩ là chúng ta có nên chuyển nhà hay không? Ở đây cách âm không được tốt lắm ~~”

      Quân Đình nhướn mày. “Sao phải mướn chỗ khác, ở đây rẻ lại còn gần trường.”

      Chương Đình bĩu môi, tay không quên đập một quả trứng cho vào chảo. “Anh mỗi ngày chở em đi học, không phải lo.”

      Quân Đình có chút ngượng ngùng, thực ra cậu không phải không biết ý tứ trong câu nói kia của người ta. Cách âm không tốt, hiển nhiên sẽ bị người khác nghe thấy rồi, nhưng mà có ai mặt dày đến độ vừa mới quen, vừa mới cướp “trinh” người ta chưa được bao lâu liền ngỏ ý dọn vào sống chung hay không, ít ra cũng phải trải qua một giai đoạn cẩu huyết ghen tuông gì gì đó chứ. Sau giai đoạn đó, tình yêu càng nồng đậm, sau cùng mới là sống chung với nhau, quả nhiên ngoài đời mấy đoạn cẩu huyết đều bị cắt hết trơn.
      Lazy Libra, Shiro Yoshiwara and Hập like this.
    13. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 10
      […]

      Dạo gần đây Quân Đình khó ở trong người. Trọng Hiếu nhìn chằm chằm thằng bạn thân của mình, trong lòng cảm nhận đang có một con quạ bay ngang đầu mình. Bình thường Quân Đình rất tốt, nhưng mấy hôm nay mặt mày cậu ta đen thui như đang đến tháng của con gái vậy. Nói đến vấn đề đó, hiển nhiên là liên quan đến Dương Khang.

      Mấy hôm nay, có người đang thả thính Dương Khang! Đó là những gì Trọng Hiếu biết.

      Chẳng qua người thả thính đó là một cô nữ sinh ở khóa mới. Ngày hôm nọ, Dương Khang theo thói quen lân la qua lớp mới rồi quảng cáo 88 loại bùa của anh ta. Kết quả là bị một cô nữ sinh trong lớp để ý. Ngày ngày cô ta thường xuyên đến lớp Dương Khang, tìm anh ta lân la nói chuyện, thi thoảng lại rủ anh ta đi ăn khi kết thúc giờ học. Quân Đình trong lòng nổi giận, không thèm nhìn mặt ai kia rồi bỏ về một nước.

      Thực ra Quân Đình cũng chẳng quan tâm đến chuyện đó làm gì. Dương Khang rất đào hoa, hiển nhiên cậu biết điều đó, mà anh ta cũng có rất rất nhiều đào hoa theo, có ghen cũng chẳng thể dư hơi ngồi ghen suốt ngày. Mặc dù cô nữ sinh kia tìm mọi cơ hội để tiếp cận Dương Khang, nói cậu không ghen chính là nói dối, bất quá trong lòng cậu có chút khó chịu mà thôi.

      […]

      Dương Khang hơi mỉm cười, nhìn nhìn bộ mặt ai kia có chút nhăn nhó, thiếu nỗi hai chân mày muốn dính chặt vào nhau. Đưa tay xoa xoa chân mày, anh hỏi.

      “Bộ mặt như rớt mất bóp tiền vậy?”

      Quân Đình né bàn tay không an phận của người kia, tay sờ sờ túi kiểm tra xem bóp tiền còn không, xong mới bĩu môi.

      “Bóp tiền còn nguyên mà rớt đâu.”

      Dương Khang phì cười, đưa tay véo mặt đối phương. Quân Đình dịnh né tránh, vừa lúc điên thoại vang lên tin nhắn. Dương Khang mở ra xem. Cậu cũng không yên phận, nhìn qua xem một chút rồi bĩu môi.

      “Ài, người đào hoa có khác, gái gọi kìa, đi mau đi.”

      Dương Khsng cười cười, rồi, hiểu rồi, ghen chứ gì. Dương Khang lao đến, chân chó dụi đầu vào vai đối phương.

      “Có ai mà bỏ người yêu mình đi với người khác đâu chứ. Chủ nhật tuần này mình đi chơi nha ~~”

      “Mà đi đâu?”

      “Bí mật. Nha, đi chơi nha ~”

      “Không nói rõ đi đâu là em không đi.” Né tránh cái đầu không an phận nọ, Quân Đình cười ha ha thật lớn, nhột.

      “Có người nào mà người yêu rủ đi chơi tạo bí mật mà đòi rõ ràng như em không hả?”

      “Ai biết được, lỡ anh bán em ra nước ngoài thì sao?” Cậu giả bộ ủy khuất.”

      Dương Khang bĩu môi, cỡ em mà bán chỉ có mình anh mua chứ ai thèm mua. Anh không dám nói, ai mà biết được, ăn nhéo đau lắm chứ đùa. Cứ thẳng tay áp lên giường đến quên trời quên đất là khỏi hỏi rõ ràng đi đâu. Thật nhiều lúc anh muốn đứng ở sân thượng gào thật to hỏi ông trời, tại sao người yêu anh chẳng có chút xíu máu lãng mạn nào hết vậy.

      […]

      Tết đến, học viên xa nhà đều tranh thủ mua vé xe để về quê, sinh viên thành phố bắt đầu dọn dẹp nhà cửa đón năm mới sang. Năm mới năm nay khác hẳn với những năm khác, nhà Quân Đình đón thêm một thành viên mới ăn ké, ngủ ké. Nếu so hoàn cảnh với những gia đình khác, cha mẹ biết con mình không quen con gái mà lại dắt về một bạn trai vóc dáng cao ráo, có khả năng trừ ngải rồi bán bùa các loại thì hẳn sẽ sốc lắm, rồi tiến đến màn ngược tâm ngược thân cẩu huyết một xô, riêng cha mẹ Quân Đình lại khác. Ngoại trừ lúc đầu có chút bất ngờ thì hai người bọn họ đều không tỏ ra ý định ngăn cản, thậm chí còn hoan nghênh Dương Khang thường đến nhà chơi. Điều này thật khiến cho Quân Đình muốn lấy gối kê đầu gối, ngồi ngay ngắn rồi chắp tay bái hai vị đại nhân nhà mình vì tấm lòng cao cả thật khiến cho phận làm con như cậu cảm động muốn chết.

      Dương Khang nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng đẩy vai Quân Đình.

      “Mùng một đến nhà anh đi, xông đất nhà anh.”

      “Thì ra mục đích của anh chỉ là để em xông đất nhà thôi hả?”

      “Khụ, làm gì có. Là ra mắt cha mẹ chồng.”

      Quân Đình dựng ngón giữa.

      “Quân Đình…”

      “Nói.”

      “Em dùng bùa gì với anh mà khiến anh yêu em nhiều vậy?”

      “Anh muốn biết?”

      Dương Khang gật đầu.

      “Bùa làm từ tinh hoa của em đấy.”

      Dương Khang ho khan hai tiếng. Anh vội đuổi theo người kia.

      “Năm mới đến, anh có 88 loại bùa, em mua ủng hộ anh một cái đi, vợ yêu.”


      Hoàn
      Lazy Libra and Hập like this.

Chia sẻ trang này