Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Kinh Dị Giọt máu khô

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 7/12/17.

By Phoenix Hy on 7/12/17 lúc 15:30
  1. Phoenix Hy

    Phoenix Hy ❝my 희망❞ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    1,591
    Đã được thích:
    815
    Điểm thành tích:
    480
    Title: Giọt máu khô
    Author: Jasmine Hy
    Category: Horror, Mystery
    Rating: K+
    Length: Oneshot
    Status: Finished
    Note: Lần đầu viết truyện kinh dị, có thể sẽ không hay lắm, không kinh dị lắm nhưng vẫn mong mọi người ủng hộ.

    ------

    Giọt máu khô

    |PART 1|

    Trong tiếng gió đêm lạnh lẽo rít qua từng kẽ lá, người ta nghe thấy tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ ngôi nhà hoang, nơi đoàn thám hiểm nổi tiếng Conie dừng chân.

    Khi mặt trời dần lên cao, những tia nắng bắt đầu nhảy múa quanh đống xác bốc mùi hôi thối kinh tởm. Quanh ngôi nhà hoang, mọc lên những cây hoa màu đỏ rực, tựa như vết máu loang lổ. Điều đặc biệt nhất, khi không còn ai quanh quẩn gần đây, những đóa hoa rực rỡ kia bắt đầu rỉ máu, khô héo trong quằn quại, hòa vào tiếng rên rỉ bên trong ngôi nhà.

    Những con nhện bắt đầu giăng tơ quanh mấy cái xác thối rữa. Mớ tóc lồng bồng trong không khí tanh nồng mùi máu tươi. Cửa mở tung, ai đó bước vào, mang theo hương vị xa xăm nồng mặn biển xanh. Người đó khẽ cười, một nụ cười nhè nhẹ, đầy bí hiểm. Một giọng nói từ căn nhà vang lên:

    “Hm.. Chào mừng mày đã đến.”

    Á á á á….

    Những nhành hoa đỏ rực sắc máu lại mọc lên, nặng trĩu mùi vị tanh tươi của máu.

    |PART 2|


    Tôi vội đạp xe về nhà để kịp Giáng sinh. Trời cũng khá khuya nên đường vắng vẻ hơn hẳn. Lâu lâu mới có một chiếc xe tải chở hàng lậu đi ngang qua, rọi đèn sáng lóa cả vào mặt. Tôi thề, tôi mà biết thằng cha nào ngồi trong xe, đảm bảo là tôi sẽ túm lấy đầu thằng chả mà kéo đến đồn cảnh sát vì tội buôn hàng lậu. Tôi biết trong xe chở hàng lậu vì giờ này, đường này, trước giờ chỉ toàn chở hàng lậu. Có mấy lần tôi phát hiện hàng lậu được vận chuyển lên xe. May mắn là tôi tốt số, không bị bọn chúng phát hiện.

    Đường thanh vắng là vậy nhưng tôi không sợ lắm. Đây là con đường tắt ngắn nhất từ trường về nhà và cũng ít khói bụi, đỡ phải mắc ô nhiễm không khí. Nhưng chuyện gặp ma thì… không đời nào!

    Ai đó… gọi tên tôi… rất lớn.

    Tôi nghe rõ ràng là tiếng người nhưng khi nhìn xung quanh, trước sau cũng chẳng có ai. Mà đoạn đường này làm gì có nhà dân hay bất cứ khu nhà hoang nào đâu? Tôi có cảm giác ớn lạnh sống lưng, một luồng điện chạy ngang qua vai gáy.

    Tôi đạp xe nhanh hơn, nhanh hết sức có thể. Vừa đi một đoạn ngắn mà chân tôi đã rã rời.

    Điều đang sợ hơn… phía sau xe tôi… ở bánh sau xe ấy…

    Tôi cúi đầu ra sau nhìn thử. Và… rất bất ngờ… khá thú vị nữa…

    .

    .

    Tôi thét lên kinh hãi khi nhìn thấy cái đầu móp méo, be bét máu sau xe, lòa xòa vài sợi chỉ trắng thẫm máu, rối trong mớ tóc lộn xộn.

    Nó trừng mắt nhìn tôi. Đột ngột, tôi nhìn xuống dây xích xe. Tôi không tin được vào mắt mình khi chiếc lưỡi dài của nó đang làm xích cho xe tôi. Từng giọt máu từ lưỡi nó rơi xuống đường, làm tôi có cảm giác thần kì, khó tả.

    Tôi bỏ cả xe, gắng sức mà chạy.

    Nhưng, khi tôi quay lại đằng sau…

    Chiếc xe đang tự chạy…

    Tôi gục ngã, đầu đập xuống đường. Tôi cảm nhận được từng giọt máu nhỏ rỉ ra khỏi thành mạch, luồn qua khe nứt. Tôi còn nghe rõ tiếng nhỏ giọt của chất lỏng ấy rơi xuống lòng đường. Âm thanh vang lên mỗi lúc càng dồn dập khiến tim tôi nghẹn ứ. Vài giây ngắn ngủi sau, tôi không còn biết từng giọt, đâu là tiếng mưa rơi. Ừ, vì tôi chết rồi mà!
    |PART 3|
    Sinelli lang thang trên đường, chẳng thèm liếc xéo cái xác đang ở tư thế quằn quại kia. Bước chân Sinelli tung tăng như chú chim nhỏ sổ lồng. Mái tóc nó bồng bềnh trong gió, lòa xòa tung bay. Nó nhìn đăm đăm vào cành cây trước mặt. Cành thấp, lá chen nhau mọc chi chít, không để lộ một chỗ trống. Sinelli chép miệng, tặc lưỡi đầy khinh bỉ rồi lại bước đi tiếp. Đôi chân nó còn bay bổng hơn trước nữa.

    Bỗng chốc, nó dừng lại, thét lên một tiếng rồi ngất xỉu. Hơi thở nó tắt lịm trong vòng tay nóng rực. Mái tóc bồng bềnh của nó đã không còn được tự do hòa quyện cùng mây và gió nữa. Vì tóc của Sinelli đã mắc kẹt. Mắc vào cành cây thấp lúc nãy. Từng chiếc lá như đang to dần lên, che lấp cả mái tóc của nó. Và một lúc sau, không ai còn có thể nhìn thấy những sợi tóc đan vào nhau mà tung bay trên mọi con đường. Không còn một ai mang tên Sinelli cả.

    Bàn tay ai kia bóp chặt thân xác Sinelli như một con trăn đang siết chặt con mồi. Từng giọt máu đông cứng rơi xuống mặt đất, vỡ tan như những giọt sương màu đỏ. Hắn cười man rợn, tia máu đua nhau đan vào trong đôi mắt đỏ ngầu. Thân thể hắn đang nứt nẻ, từng đường vết đang hiện rõ hơn. Bất ngờ, hắn đổ sụp, tựa như con người được xếp bằng mấy thỏi nhựa của những đứa trẻ. Từ những mảnh vỡ đó, mọc lên những cây xanh cành thấp, lá chi chít mọc chen nhau. Hệt như cành cây lúc nãy. Và cũng lại là một cành cây tử thần.

    |PART 4|

    Tôi sợ hãi, bàn tay run rẩy đặt lên bàn phím, miệng lắp bắp nho nhỏ những gì mình cần nói ra. Có người sẽ nghĩ tôi bị điên nên mười hai giờ đêm mới thức dậy rồi nói những điều xàm xí như vậy. Ánh sáng của màn hình máy tính chiếu rọi vào khuôn mặt tôi, mái tóc dài đôi lúc che mất nửa khuôn mặt tôi. Quả thật, tôi rất giống ma. Nhưng tôi bất chấp, vượt qua khó khăn, vượt lên chính mình để tìm được vài đáp án cho câu hỏi mà mẹ tôi đưa ra. Lúc nào cũng vậy, mẹ tôi luôn bắt tôi phải trả lời những câu hỏi hóc búa của bà.

    Tôi mò tìm đôi kính trên bàn, chợt, tay tôi chạm phải thứ gì đó mềm mềm lại ươn ướt. Tôi vội rụt tay lại, cũng chẳng dám quay qua nhìn nữa. Tôi cố gắng tập trung vào lời giải, cố gắng quên đi cái sự vật lạ kì kia. Một lát sau, có cái gì đó đè nằng nặng sau cổ tôi. Tôi chẳng biết thứ gì, cứ nghĩ rằng mình tưởng tượng nên nhanh chóng, tôi đã quên đi. Nhưng rồi thì nó bắt tôi phải nhớ.

    Nó nắm từng lọn tóc của tôi, cho vào miệng. Tôi cảm nhận được mùi hôi thối khi miệng nó mở ra. Nó dựt tóc tôi ra sau. Tôi đau điếng người, hét lên một tiếng. Nghe tiếng cựa mình của mẹ, tôi giật mình, lại càng sợ hãi thêm. Một là vì sợ thứ quái vật đang hành hạ tóc tôi. Hai là sợ mẹ tôi phát hiện hành động của mình. Tôi chẳng biết làm gì nữa, bàn tay tôi như đông cứng, muốn dịch chuyển nó ra khỏi bàn phím cũng là một chuyện khó khăn. Trong chốc lát, tưởng chừng như cả cơ thể tôi đều bị nó điều khiển. Miệng tôi không mở ra để thét lên được. Bàn tay không rời đi đâu được. Đôi chân cũng chẳng thể đứng dậy mà bỏ chạy. Hắn thật chết tiệt.

    Màn hình máy tính bỗng trở lại một màu đen vốn có của nó. Đâu đó, ánh sáng của những chiếc đèn leo lét ngoài phố hắt vào phòng tôi, rọi trực diện vào khuôn mặt hắn. Khuôn mặt kinh tởm đó dần dần phản chiếu lên màn hình máy tính. Có lẽ chỉ còn đôi mắt tôi được bản thân tôi điều khiển. Nó trố lên kinh hãi và rồi lại đứng im ở trạng thái đó.

    Tôi chẳng hề hay biết chuyện gì đã xảy ra đêm qua khi trời bắt đầu sáng, tôi giật mình tỉnh giấc và nhận ra cơ thể tôi hoàn toàn bình thường. Tôi chắc chắn một nghìn phần trăm là chuyện lúc nửa đêm đó không phải là mơ khi mấy quyển vở vẫn còn nguyên vẹn vị trí đêm qua tôi để và lịch sử của trình duyệt web có tên những trang web tôi vào đêm hôm qua, còn có cả giờ.

    Mẹ tôi mở tivi lên và tôi vô tình nghe được một tin khiến tôi rợn cả người.

    “Đoàn thám hiểm Conice sau gần 2 tuần mất tích đã được tìm thấy ở căn nhà hoang phía Tây Bắc phố AS, đường 5P. Tuy chỉ mới hai tuần, nhưng các thi thể đã thối rữa hoàn toàn, chỉ còn những mảnh xương vụn. Bên cạnh đó, những người điều tra còn phát hiện hai thi thể của hai cô gái đang trong quá trình phân hủy.”

    Tôi nghe quanh quẩn đâu đó tiếng ai nói, rất rõ. Nhưng tôi lại có cảm giác lạ kỳ rằng chỉ mình tôi nghe thấy. Tôi loạng choạng đứng không vững. Tôi chỉ thấy trời đất điên cuồng, đảo lộn.

    “Tin mới cập nhật: Vừa tìm thấy thi thể của một cô gái trẻ ngay tại vị trí đã tìm thấy các thi thể của đoàn thám hiểm Conice. Thi thể vẫn còn mới, vẫn còn hơi ấm. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật những thông tin mới về vụ án bí hiểm này.”
    Hoàn.
    2:51 Thursday, December 07, 2017.





     
    Quan tâm nhiều
    Huyên
    Huyên bởi bluee_012, 15/12/17 lúc 17:16
    Bài viết mới
    Huyên
    Huyên bởi bluee_012, 15/12/17 lúc 17:16
    Hoa Uyển
    Hoa Uyển bởi Phoenix Hy, 5/12/17 lúc 15:24
    Lynn thích bài này.
Not Secondrate

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 7/12/17.

  • Tags:

Chia sẻ trang này