Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Dịch [Harry Potter] Everybody says that nothing ever last forever

Thảo luận trong 'Văn Học Phương Tây' bắt đầu bởi Gió, 7/7/17.

By Gió on 7/7/17 lúc 21:53
  1. Gió

    Gió Tịch Phong Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,051
    Đã được thích:
    1,070
    Điểm thành tích:
    1,106
    [​IMG]

    Tác phẩm: Everybody says that nothing ever last forever
    Tác giả: the_darkest_soul
    Dịch/Edit/Convert bởi: [SG=M] Gió
    Category: M/M
    Relationship: Harry Potter / Draco Malfoy
    Nguồn: archiveofourown.org
    Permission: Chưa xin phép.
    Tình trạng: Hoàn
    _____
    - Harry Potter chết rồi!- Voldermort hả hê nói.- Đến đây nào Draco… Tốt lắm…

    Mọi người đều nhìn chằm chằm vào Malfoy, đôi mắt hắn ngày càng trở nên đau nhức và gần như không nhìn thấy gì nữa. Hắn cố ngăn lại những giọt nước mắt trực chờ rơi xuống, Draco từ từ tiếp cận “chúa tể của hắn”.

    - Bây giờ hãy đến bên cha mẹ ngươi đi. Chúng ta rất tự hào về ngươi Draco.

    Gã phù thủy đã làm như lời hắn nói trong khi bản thân gã đang cố gắng kìm nước mắt, mãi cho tới khi gã nhìn thấy Harry đứng lên từ trong bàn tay của Hagrid.

    - Potter! – Draco hét lên và chạy vụt khỏi vòng tay của cha mẹ hắn.

    - Malfoy! – Hermione giơ đũa phép của mình lên cảnh cáo.

    - Tôi không sao. – Harry nói với những người vẫn còn đang kinh ngạc. Draco chạy tới cạnh Harry, không chút suy nghĩ mà ôm chặt lấy cậu, đem hai đôi môi đặt cùng một chỗ. Họ nghe thấy xung quanh vang lên những tiếng hét lẫn tiếng thở gấp kinh ngạc.

    - Tôi cứ nghĩ là cậu đã chết. – Draco khẽ nói trong khi bọn họ cùng nhau chạy đi.

    - Sao có thể chứ! – Harry khẽ cười. – Xin lỗi, Draco.

    - Đừng nói gì cả. – Malfoy nói khẽ và hôn Harry một lần nữa.

    -Hoàn-
     
    Bài viết mới
    A bet lost
    A bet lost bởi Yamausagi, 16/7/17 lúc 21:34
    Chỉnh sửa cuối: 24/12/17
Tiêu tiêu vũ hề
"Vương Diêu Hi tự nhận thấy bản thân hắn cũng không phải một gã tốt đẹp gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, coi trời bằng vung, điếc không sợ súng, hồ bằng cẩu hữu một đám, chỉ cần gọi một cú là bạn nhậu, gái gú cái gì hắn muốn đều cũng sẽ đủ hết, những chỉ tiếc, mệnh hắn hơi đen một chút. Xung quanh hắn lúc nào cũng có người, nhưng giữa hàng ngàn hàng vạn con người đó, Vương thiếu gia lại chẳng tìm ra được ai để an lòng trao đi một tấm chân tâm. Hắn quen nhiều, biết nhiều, thân cũng nhiều nhưng có ai hay, cái nụ cười gã họ Vương đó luôn treo bên miệng có bao nhiêu phần trăm là thực lòng cơ chứ?

[...]

Oán oán ân ân, si si hận hận, năm trăm năm qua đi lại năm trăm năm tiếp nối. Cảnh còn người mất, kí ức phai nhạt, hắn cứ ngỡ đến cuối cùng bản thân chỉ còn lại một mình, mà lại không hay biết chỉ cần hắn dừng chân và nhìn lại phía sau, sẽ luôn có một người đứng ở đó và mỉm cười chờ hắn, chờ hắn suốt năm trăm năm cũng không oán lấy một lời..."

( "Tứ hợp viện" trích )

Bình luận

Thảo luận trong 'Văn Học Phương Tây' bắt đầu bởi Gió, 7/7/17.

Chia sẻ trang này