Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Dịch [Harry Potter] Trash

Thảo luận trong 'Văn Học Phương Tây' bắt đầu bởi Gió, 8/7/17.

By Gió on 8/7/17 lúc 21:40
  1. Gió

    Gió Tịch Phong Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,051
    Đã được thích:
    1,070
    Điểm thành tích:
    1,106
    [​IMG]
    Tác phẩm: Trash
    Tác giả: V (deepsix)
    Dịch/Edit/Convert bởi: [SG=M] Gió
    Category: M/M
    Relationship: Harry Potter / Draco Malfoy
    Nguồn: archiveofourown.org
    Permission: Chưa xin phép.
    Tình trạng: Hoàn
    ----------------

    Sau giờ học, Harry nhanh chóng ngăn lại những bước chân của Draco, cậu nắm khủy tay hắn giữ lại.

    “Có chuyện gì?” – Draco giãy khỏi tay đối phương.

    “Đây,” – Harry nhỏ giọng lầm bẩm và nhét một mẩu giấy da vào tay Draco sau đó liền lùi lại.

    “Đợi đã,” – Draco vừa nói vừa mang theo nghi ngờ mà mở tờ giấy ra. Harry dừng lại. Hắn từ từ đọc tờ giấy, nội dung trong đó chỉ có vài chữ nhưng hết sức rõ ràng: “Tôi thực sự thích cậu”. Draco có vẻ không mấy để tâm những lời này “Trò đùa này được đấy” – Hắn lạnh nhạt nói.

    Gò má Harry trong thoáng chốc đỏ bừng. “Không phải!” – Cậu lắc đầu.

    Draco dừng lại: “Nếu vậy tôi đoán là bắt đầu từ khi chúng ta sáu tuổi…” Hắn khẽ nói và mơ hồ cảm nhận được đôi tai mình đang từ từ nóng lên “Tôi sẽ đặt nó trong cái hộp lưu niệm đặc biệt.”

    “Thật không?” – Harry hơi cười, trên mặt xuất hiện vài tia bối rối.

    “Ý tôi là cái thùng rác.” – Draco nhếch môi. Hắn nhét mẩu giấy vào túi áo rồi nghênh ngang rời đi.
     
    Bài viết mới
    A bet lost
    A bet lost bởi Yamausagi, 16/7/17 lúc 21:34
    Chỉnh sửa cuối: 24/12/17
Tiêu tiêu vũ hề
"Vương Diêu Hi tự nhận thấy bản thân hắn cũng không phải một gã tốt đẹp gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, coi trời bằng vung, điếc không sợ súng, hồ bằng cẩu hữu một đám, chỉ cần gọi một cú là bạn nhậu, gái gú cái gì hắn muốn đều cũng sẽ đủ hết, những chỉ tiếc, mệnh hắn hơi đen một chút. Xung quanh hắn lúc nào cũng có người, nhưng giữa hàng ngàn hàng vạn con người đó, Vương thiếu gia lại chẳng tìm ra được ai để an lòng trao đi một tấm chân tâm. Hắn quen nhiều, biết nhiều, thân cũng nhiều nhưng có ai hay, cái nụ cười gã họ Vương đó luôn treo bên miệng có bao nhiêu phần trăm là thực lòng cơ chứ?

[...]

Oán oán ân ân, si si hận hận, năm trăm năm qua đi lại năm trăm năm tiếp nối. Cảnh còn người mất, kí ức phai nhạt, hắn cứ ngỡ đến cuối cùng bản thân chỉ còn lại một mình, mà lại không hay biết chỉ cần hắn dừng chân và nhìn lại phía sau, sẽ luôn có một người đứng ở đó và mỉm cười chờ hắn, chờ hắn suốt năm trăm năm cũng không oán lấy một lời..."

( "Tứ hợp viện" trích )

Bình luận

Thảo luận trong 'Văn Học Phương Tây' bắt đầu bởi Gió, 8/7/17.

Chia sẻ trang này