Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Hello Hello

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 5/12/16.

By Phoenix Hy on 5/12/16 lúc 09:16
  1. Phoenix Hy

    Phoenix Hy ❝my 희망❞ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    1,901
    Đã được thích:
    1,075
    Điểm thành tích:
    610
    Hello Hello

    Author: Hy - Jasmine

    Số chương: Oneshot

    Tình trạng: Full

    Thể loại: Drama, General

    Rating: K

    ---***---***---
    P/s: Fic được viết dựa trên bài hát “Hello Hello” của ZTAO.

    ---***---***---***---

    [​IMG]

    HELLO HELLO

    Điều đó đang xảy ra

    Không, cứ mặc tôi ngoài biển đi!

    Tôi đang đau đớn

    Em có thể trả lời cho tôi không?

    Xin chào, có thể để mặc tôi mơ mộng không?

    Mỗi ngày, khi màn đêm buông xuống, tôi mới hiểu rằng: nội tâm mình mềm yếu như thế mà chẳng hay biết.

    Hồi ức của tôi - em và những câu chuyện xa vời đó, ai có thể hiểu được?

    Và em đâu thấy những gì tôi thấy?

    Nếu nghe được bài hát này, xin em hãy quay lại.

    Nếu có nghe được tiếng lòng tôi thì mong em hãy rời khỏi trái tim tôi.

    Em dựa vào thứ gì mà tự tiện ra vào cuộc sống của tôi như vậy? Đi đi.

    Đã không yêu tôi vậy phiền em rời khỏi. Đi đi.

    Rốt cuộc là vì gì? Tất cả đều tại em.

    Xin hỏi, tôi khờ lắm đúng không? Không đâu nhé! Em lầm tưởng rồi.

    Khi tôi chẳng có gì, em đã hứa sẽ mãi ở bên cạnh tôi.

    Còn sự thật? Chưa từng. Chưa hề.

    Được chứ! Tất cả biến đi! Tôi chẳng cần tình yêu của em.

    Thế nhưng bây giờ, tôi vẫn còn yêu em.

    Đó là định mệnh!

    Tôi chẳng cần gì. Chỉ có em là được.

    Tôi chẳng thể quên nổi bóng dáng em quay lưng đêm đó.

    Tôi hay em?

    Thật xin lỗi! Tôi không kìm nén nổi cơn tức giận này.

    Không phải tôi không muốn nói mà ánh mắt em đã nói lên tất cả.

    Tôi đối với em sớm đã mất lòng tin.

    Em vốn cũng chẳng bao giờ trao tôi lòng tin.

    Những việc em nói với tôi toàn những lời giả dối, nông cạn vậy mà tôi vẫn tin.
    Tấm gương trong căn phòng cũ ấy đã phản chiếu bộ mặt thật của em rồi.

    Thế nên đừng giả vờ nữa.

    Đồ giả dối!

    ----------------------

    Một cơn mưa lạnh giá như tâm hồn tôi đang trút xuống. Tôi như một kẻ vô hồn đi lại trong cơn mưa ấy. Có lẽ tôi đã tin tưởng em quá nhiều nên mới xảy ra lỗi lầm này. Nhưng tất cả lỗi lầm, đều tại em - con người xấu xa, con người vô tâm.

    Em lạnh lùng.

    Em vô tình.

    Em đểu cáng.

    Em giả dối.

    Em kiêu căng.

    Em tự tin về mình sao? Lầm rồi nhé! Tất cả của em, cũng chỉ là những thứ giả tạo. Một ngày nào đó, em sẽ cô đơn, em sẽ chán nản, em sẽ buồn bã. Đến lúc đó, tôi cũng chẳng mong em quay lại bên tôi. Cứ đi đi, bỏ mặc tôi, như cách em đã từng làm.

    Nếu ngày đó, tôi không gặp em, tôi không yêu em. Thì bây giờ, tôi đã có một cuộc sống tốt. Ngay cả em cũng vậy. Nhưng định mệnh đã sắp đặt, khiến tôi đau khổ. Còn em thì…

    Tôi đã ngân nga khúc nhạc buồn này rất nhiều lần, ngay cả lúc em quay lưng bỏ đi. Tôi mong mỏi, chờ đợi em quay lại. Nhưng nó mãi mãi chỉ là điều vô vọng.

    Chắc chắn, em chẳng biết em đã làm tôi tổn thương đến mức nhường nào. Mọi thứ tôi làm đều vì em. Tôi trông chờ em sẽ quan tâm tới tôi. Tất nhiên, điều đó chỉ là thừa thãi.

    Và nếu em không thực sự yêu tôi, tôi sẽ buông thả, em cứ việc rời đi.

    Và nếu em chẳng xem tôi ra gì, vâng, em cứ đi đi.

    Và nếu em nghĩ tôi sẽ không mang lại hạnh phúc cho em, tôi sẽ không níu kéo em nữa.

    Giữa hai chúng ta đã có quá nhiều khoảng cách. Có người nói: hai con người trong một mối tình chỉ cách nhau mỗi một bước chân; nếu một người bước tới, cả hai sẽ được hạnh phúc bên nhau; còn nếu họ cứ chần chừ mãi, thì khoảng cách giữa họ sẽ không còn là một bước chân; dù có hối hận và cố bước đến tìm nhau thì cả đời cũng không tìm được. Tôi nghĩ, không biết bao nhiêu lần tôi bước đến bên em nhưng em thì lại lùi một bước. Hóa ra khoảng cách vẫn là một bước chân. Nhưng bây giờ thì, số bước chân chẳng đếm nổi nữa rồi.

    Vậy thì tại sao tôi lại yêu em điên cuồng như thế? Tại sao tôi lại yêu một kẻ như em? Một kẻ xấu xa. Một kẻ dối trá. Một kẻ lừa gạt.

    Em có thấu hiểu nỗi lòng của tôi không? Chắc không đâu nhỉ? Em là người có nội tâm vững chắc và mạnh mẽ mà, đâu như tôi - một kẻ mềm yếu - như theo cách em nói. Mà cũng đúng thôi, em đâu quan tâm tới tôi, đâu thèm quan tâm mấy việc tôi làm cho em, nên dù có cố gắng đến đâu, tôi cũng chỉ là một người quá tầm thường đối với em, như thể chỉ là con rối để em đùa giỡn bỡn cợt.

    Em có bao giờ nghĩ cho tôi chưa? Em làm những việc gì em thích - tôi không cấm, nhưng đừng bao giờ lôi tôi ra khi hậu quả của những việc em đã làm xảy ra.


    .

    .

    Mưa tạnh. Gió ngừng thổi. Vài chiếc lá vàng rơi, nhẹ nhàng rơi trên vũng nước đọng. Chẳng hiểu sao, mỗi tiếng động nhỏ như thế cũng làm tôi giật mình và bồn chồn như thế. Chắc có lẽ tại tôi đã quá nhớ nhung hình bóng của em.

    Hình bóng một người con gái mặc chiếc váy hồng quen thuộc lướt qua người tôi. Cô gái đó cùng khoác tay đi bên một người con trai khác, có vẻ như là một tên nhà giàu có của. Và, tôi chợt nhân ra, người con gái đó chính là người đã giết chết tâm hồn tôi.

    Cô ta lướt qua tôi như cái lần đầu tiên cả hai gặp nhau, ngày mà những nụ hoa anh đào bắt đầu hé mở. Ngày đó, tôi đã tưởng giữa chúng tôi sẽ có một mối tình duyên sâu sắc. Nào ngờ, những hồi ức tươi đẹp mà tôi hằng nâng niu gìn giữ như một báu vật lại bị em đạp đổ, bị em phá hủy, bị em lạnh lùng chà đạp lên chúng.

    Mưa lại rơi lần nữa. Không, là tuyết. Là tuyết! Tuyết đã rơi rồi sao? Vậy là hoa anh đào cũng sắp nở. Nhưng khoảnh khắc em nhìn tôi với ánh mắt ôn nhu ngày đó có còn không?

    Xin trả lời: Không.

    Tôi cũng đang dần quên đi hình bóng của em. Trong thâm tâm, thực sự tôi mong muốn em hạnh phúc hơn bao người khác. Chỉ cần em có được hạnh phúc, em có được thứ em muốn, tôi sẽ hi sinh tất cả. Chỉ vì em.

    Tại sao lòng tôi lại đau như thế này? Nhìn em đi với người khác là chuyện đã quá quen với tôi sao lòng tôi vẫn còn đau? Nhìn chiếc lá rơi thôi tôi cũng nhớ đến em. Vài nốt nhạc lặng dần cũng làm tôi chợt nhớ về hình bóng đó. Nghe tiếng vỗ cánh của bầy bồ câu trên bầu trời rộng lớn kia cũng chẳng thể làm tôi quên đi em.

    Tuyết rơi nhiều hơn khi gió bắt đầu thổi mạnh. Những hạt tuyết trắng, mịn cứ rơi rơi mãi. Ngoài đường đã bắt đầu xuất hiện vài chiếc ô nhỏ. Đoàn người qua đường ngày càng nhiều hơn, mau vội hơn vì trời đã lạnh dần. Nhưng chẳng hiểu tại sao, chẳng hiểu như thế nào tôi không hề cảm thấy lạnh. Chắc tại tôi, tôi…


    Tôi đã mất tất cả giác cảm.

    .

    .
    Có tiếng gọi vang lên, vọng ra xa cả. Tôi chẳng còn muốn quay lại nhìn người đó là ai nữa mặc cho người đó đang tha thiết gọi tôi, chờ tôi giữa bầu trời tuyết trắng xóa. Chưa bao giờ tôi yêu cảm giác yên lặng như lúc bây giờ.

    - Chuyện gì vậy? - Tôi quay lưng lại, trả lời con người kia.

    Điều bất ngờ và có lẽ hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Tôi chạy nhanh trên những con phố phủ đầy tuyết, cố gắng tìm kiếm chút mảnh vỡ trong kí ức. Sao con đường quen thuộc này hôm nay lại dài đến thế, tôi chạy mỏi chân lắm rồi mà vẫn chưa ra khỏi được. Tôi đang lạc vào mê cung sao?

    Tôi mỏi mệt quá rôi, tôi muốn nghỉ ngơi, tôi muốn dừng lại. Vậy thì lí do nào đã khiến đôi chân tôi cứ chạy mãi như vậy? Tôi, tôi…

    .

    .

    Một người đàn ông đã chết trong cơn bão tuyết cuối ngày 16/11 vừa qua. Trên thi thể nạn nhân còn có một mảnh vụn được cho là từ một vật bằng thủy tinh. Có hai giả định được đặt ra:hoặc anh ta chết vì lạnh hoặc anh ta bị ám sát. Chúng tôi sẽ tiếp tục đưa tin về vụ việc này.”

    Chiếc máy tính bảng bị quăng đi không thương tiếc. Vài giọt nước mắt lăn dài trên đôi má trắng bệch.

    Mọi thứ coi như đã kết thúc.
    THE END
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 21/8/17
    Kingaria thích bài này.
Not Secondrate

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 5/12/16.

  • Tags:

Chia sẻ trang này