Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Hoa phượng trong ngăn bàn

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Larry, 8/10/17.

By Larry on 8/10/17 lúc 20:32
  1. Larry

    Larry Palmerston Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    290
    Đã được thích:
    727
    Điểm thành tích:
    2,152
    [​IMG]

    Hoa phượng trong ngăn bàn


    Tác giả: [SG=M] - Gió

    Thể loại: Đam mỹ, học đường, cuộc sống.

    Tình trạng: Hoàn.

    Độ dài: Oneshot.

    Summary:

    "Hoa phượng, thư tình để trong ngăn bàn, em đồng ý yêu anh không?"

    "..."

    ****************************
    - Phượng, Phương ê, đi mua hộ tao gói BVS đi. Loại mỏng nhớ.

    - Thằng Phượng, qua sơn móng tay cho tao, lát tao check in giờ lý.

    - Phượng, Phương ơi....

    - CHÚNG MÀY CÂM HẾT CHO BÀ!!! GỌI HỒN À?? RÉO GÌ RÉO LẮM THẾ!! THẰNG PHƯỢNG ĐANG LÀM TOÁN CHO TAO, OK???

    Giờ ra chơi của lớp văn vẫn luôn ồn ào như thế. Tiếng nhạc Hàn, nhạc Trung, tiếng la ó chửi nhau đều đủ cả. Người ta vẫn bảo mà. Hai người phụ nữ hợp lại sẽ ra một cái chợ, vậy trường hợp bốn mươi đứa con gái hợp lại sẽ ra bao nhiêu cái chợ đây, mà đó là chưa kể mấy cái chợ đó còn cực kì thống nhất bàn về một chủ đề, về một người.

    - Xin mấy mẹ. Con là người, con có hai tay, hai chân, một đầu chứ không có ba đầu, sáu tay, bốn chân mà giờ nào mấy mẹ cũng gọi con như thể sắp tận thế thế!

    Thằng Phượng - nhân vật chính của cuộc tranh cãi diễn ra nãy giờ- vội ghi nốt đáp số cuối cùng vào vở toán của mình, đoạn nó quăng cái bút sang một bên, quay phắt lại chỉ tay vào bốn năm cái miệng đang quang quác quang quác réo tên mình mà nạt lại. Nó giật tiền trong tay Khánh Chi nhét vào túi quần, lại rút cái lược trong cặp Lan Anh thoăn thoắt giúp con bé chải lại mái tóc dài rồi mau lẹ tết thành cái đuôi sam xinh xắn.

    - Cái Thủy Tiên đợi đi, tí tiết lý tau giúp mày sơn sau, giờ đi mua hàng cho bịch máu đã. - Phượng nói thế và lượm chai nước trên bàn, vừa tu ừng ực vừa đi ra ngoài bỏ lại sau lưng tiếng gào thét muốn banh nóc nhà của cái Chi:

    - Mày nói ai là bịch máu thằng kia!!!

    Giờ ra chơi a, lúc nào cũng thế. Ồn ào đến làm người ta phát bực. Nhưng học sinh mà, ra chơi còn không cho ồn, vậy còn giờ nào cho chúng nó ồn công khai như vậy nữa đâu.

    .

    Nếu bạn là một học sinh của trường phổ thông Lê Quý Đôn tôi đoán chắc bạn không thể không biết đến Hoàng Hoa Phượng - nam sinh duy nhất của cái lớp chuyên văn bề ngoài thì ngoan bề trong thì nghịch. Hoàng Hoa Phượng, cái tên dễ khiến người ta gợi nhớ đến một cô gái hiền dịu với nụ cười rực rỡ như màu của nắng mỗi mùa phượng nở, ấy thế mà tréo ngoéo làm sao người mang tên này lại là một thằng đực rựa. Một thằng đực rựa có cái tên gái tính và cái mặt cũng gái tính nốt. Thực ra theo lời thằng Phượng kể mỗi lần lớp chúng nó ngồi tỉ tê tâm sự tuổi hồng, giúp nhau tết bím ấy thì là đầu đuôi ngọn ngành cái tên phải kể từ hồi ba nó còn sống.

    Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa mà cụ thể là khoảng mười tám năm trước lúc má thằng Phượng còn đang mang nặng cái cục thịt là nó bây giờ ở trong bụng thì ba nó đã có một niềm mơ ước mãnh liệt là lập nên một đội bóng rổ nữ với năm thành viên là năm đứa con gái quý hóa của ông, và hiện tại thì ông già đã có bốn cô vịt giời rồi. Nhưng đời thì có ai biết hết được chữ ngờ. Giây phút "cô công chúa thứ năm" của gia đình oe oe cất tiếng chào đời ông cụ mới ngã ngửa ra mình mừng hụt rồi. "Con gái" ông tại sao lại thừa một cái "lủng lẳng" thế này? Trong lúc vui buồn lẫn lộn, hoặc cũng có thể là vị cha già đáng kính đó đang cố huyễn hoặc bản thân rằng đứa út nhà mình là con gái mà khi điền giấy khai sinh cho con, ở vị trí họ và tên ông đã không ngần ngại ghi vào đó ba từ như phượng múa rồng bay "Hoàng Hoa Phượng". Vậy là từ đó trên Trái Đất nhiều thêm một thằng con trai tên Hoa Phượng và trong căn nhà cấp bốn lụp xụp bé tẹo như lỗ mũi có thêm một giống đực sinh sống. Mỗi lần thằng Phượng kể đến giai thoại này là lũ con gái sẽ đập bàn, đập ghế, đập cặp, thậm chí là đập cả đứa ngồi cạnh sau đó bò lăn ra cười như một lũ trốn trại, cười đến khi Phượng không chịu nổi nữa đem phấn chọi từng đứa một chúng nó mới chịu im.

    Mà lại nhắc đến cái lũ quỷ cái lớp nó, nhân đây tôi cũng xin kể các bạn một câu chuyện khác. Chuyện là hồi chúng nó mới chân ướt chân ráo vào lớp mười, cái lớp 11B3 bây giờ hay lớp 10B3 ngày ấy không được gọi là lớp Văn, cũng không có mống con trai nào đâu. Nhưng rồi tới một ngày thầy hiệu trưởng chợt nhận ra lớp 10B3 ấy thiếu mất một chỉ tiêu, trong khi lớp toán lại thừa ra một. Vậy là nhân một ngày đẹp trời, thầy hiệu trưởng mở máy random chọn bừa một cái tên trong lớp toán bỏ qua lớp 10B3; vậy là cũng trong một ngày đẹp trời chủ nhiệm lớp toán khóc không ra nước mắt khi nhận được quyết định phải chia tay cậu thủ khoa mới ngồi trong lớp ông chưa đầy hai ngày; và trong một ngày xấu trời, lớp 10B3 chào đón một giáo viên chủ nhiệm mới cùng một bạn học mới; và cũng trong một ngày xấu trời lớp 10B3 đổi tên thành lớp văn còn bạn Hoa Phượng nhà chúng ta thì vinh dự nhận danh lớp trưởng của cái lớp văn ấy.

    Ây da, đời mà. Có ai hay chữ ngờ...

    .

    .

    " Các anh chị cho em xin infor anh nam tóc đen đi giày Nike, cặp Adidas học lớp 12 Pháp với ạ. Anh ơi, anh đẹp trai lắm, anh có người yêu chưa cho em làm quen đi!!! "

    " Thư tình LQĐ xê ép ét" mới cập nhật cái confession thứ ba ngàn hai trăm mười bốn. Có lẽ là lời tỏ tình của em lớp mười nào đó với anh Phạm Nguyên Linh lớp 12 Pháp - một trong mười anh chàng được bầu chọn là đẹp trai nhất trường phổ thông Lê Quý Đôn.

    Cái confession chỉ mới trình làng nửa ngày thôi mà box chat lớp thằng Phượng đã muốn nổ tung vì đống tin nhắn spam của mấy nhỏ dại trai trong lớp.

    [Bông sen vàng]: Đàn Mèo Mướp!!!!! Xị em hay tin gì chưa??? Adidas lại có người tỏ tình kìa!! Ôi giồi ôi! Tao nói nhé, còn đúng hai cfs nữa thôi là lão già được 100 tin tỏ tình đấy!!!

    [ Quàng Thượn ]: nghe rồi, nghe rồi. Người gì đâu mà gái bu như ong bu mật vậy trời.

    [ Lung Linh]: Người đẹp trai chứ còn người gì nữa mày.

    [ Ny của Linh] *emo khóc* cứ thế này chúng mày bảo tao phải sống sao??? Rõ ràng chồng tau có người yêu rồi cơ mà. Ú hú hú.

    [ Bông sen vàng]: bịch máu cô nương, mày im nhé!!!

    [Ny của Linh]: tao nói thật mà *kéo khóa miệng*

    [..........]

    [ Đại bảo bảo]: mấy con vịt giời chúng mày im tao chơi game không hả???? Máy đã lag rồi mà cứ vài giây lại tinh tinh tinh. Nãy giờ tao chết hơn ba lần rồi!!!!!!!

    [ Lung Linh]: ....

    [ Mỹ nhân ngư]: ....

    [ Giả Bảo Ngọc]: ....

    [Đại bảo bảo] đã rời khỏi cuộc trò chuyện.

    [Lilith]: ....

    [Lilith]: đờ hờ sờ tao cảm giác Phượng nhà mình ghen quá hóa giận chúng mày ạ....

    .

    Cuối cùng thì messages cũng chịu yên tĩnh, Hoa Phượng cáu kỉnh thoát facebook, một lần nữa mở lại tab game đang dang dở, vừa liên tay bấm máy vừa nhỏ miệng chửi rủa.

    Thực ra đây cũng không phải lần đầu Phượng out nhóm lớp vì việc đàn anh Nguyên Linh 12 Pháp nhận được confession tỏ tình và lũ lớp nó oang oang cái mồm bàn luận. Nếu đếm sơ sơ trên đầu ngón tay thì nó cũng out nửa chừng trên dưới chục lần rồi. Còn nhớ lần đầu tiên Phượng out nhóm, hơn ba mươi mấy cái mạng đang hoạt động bị nó dọa cho xanh mặt, người ib, người gọi điện xin lỗi cái gì cũng đủ cả. Nhưng riết rồi thì các cô nương cũng quen. Lớp trưởng đại nhân out thì cứ kệ cậu ta, hai ngày sau hay hôm nào có bài tập khó cứ việc kéo nó vào lại là được. Thằng Phượng rất sẵn lòng giả ngu như không có chuyện gì xảy ra mà ngồi bắt chân chữ ngũ giảng bài cho chúng nó, nhưng với điều kiện tiên quyết là đừng có đứa nào đi khơi lại sự việc cũ.

    Mà nói đến lý do Phượng hay out nhóm kể ra cũng kì. Phượng bảo vì lũ con gái hay nói đến Nguyên Linh, mà nói gì không nói lại cứ thích chọc ngoáy vào vấn đề người yêu của anh. Phượng không thích như vậy. Chẳng hiểu sao cứ nói đến Linh là chúng nó lại lôi Phượng vào, tự nhiên và thoải mái như khi cả lũ nhận định nó thích anh. "Con gái là một lũ bà tám và phiền phức" - Phượng nghĩ.

    .

    .

    Chiều thứ bảy trời mưa xối xả, đội tuyển toán mười hai có lịch học bù. Thân là học sinh mười một duy nhất vinh dự được lên tuyển mười hai, Phượng có muốn trốn cũng không trốn được.

    Năm giờ rưỡi, khi cả trường đã về gần hết thì người ta bỗng bắt gặp cái bóng sơ mi trắng của thằng Phượng đứng tựa lưng gần lan can nhà C, ngẩn người ngắm một khoảng không trắng xóa phía trước. Mưa tháng mười một bất ngờ và lạnh buốt. Những hạt mưa trong suốt ào ào rơi xuống, đập trên lá, trên đất, trên lan can và trên cả vết thương còn mới nơi tay Phượng. Nó cứ đứng như thế, ngẩn ngơ, đờ đẫn như thể hồn đã bị câu đi mất, đôi mắt to trong suốt mở lớn và trong con ngươi của nó thì như bị một tầng sương mù bao phủ. Không ai biết lúc này trong đầu Phượng đang mông lung những gì, điều duy nhất mà người ta nhìn ra ở nó có lẽ là sự cô đơn đáng sợ.

    .

    - Mày là Hoàng Hoa Phượng?

    Bốn rưỡi chiều thứ bảy trời bắt đầu trở nên xầm xì.

    Phượng bước vội trên hành lang lớp học, vừa lúi húi chỉnh lại cái khóa cặp treo lủng lẳng đủ thể loại móc do mấy đứa con gái đi chơi về làm quà vừa lục tung trong đống giấy tờ, bài kiểm tra để tìm cái áo mưa nhàu nhĩ mà khi trưa má đã cố nhét vào cho nó. Và khoảnh khắc một lời kia vang lên cũng là lúc nó bới ra cái áo quý hóa đó. Phượng vẫn nhớ chủ nhân của câu hỏi ấy là một đàn chị lớp 12A2 lạ hoắc mà nó chưa từng tiếp xúc. Nhưng chưa tiếp xúc thì chưa tiếp xúc, cái danh của chị ấy nó vẫn biết đến.

    Con Hoa từng nhỏ to với nó về chị gái này, nghe đâu là dân chơi, dân bay thứ thiệt trong lớp. Mới đầu Phượng cũng chẳng biết khi không rảnh rỗi chị kiếm nó làm gì, chỉ tới khi quyển sổ nhật kí thằng Phượng đinh ninh đã mất từ hai tuần trước bị chị gái ném thẳng vào mặt nó mới lờ mờ đoán ra sự tình.

    - Tránh xa Linh ra nếu không thứ tiếp theo ném vào mặt mày sẽ không còn chỉ là một quyển sổ đâu.

    Chị ấy nói và nhìn Phượng. Từ trong đôi mắt bị căng lớn do đeo lens của bà chị nó có thể đọc rõ sự miệt thị và khinh thường. Phượng cúi xuống lượm lại quyển sổ, phủi đi chút bụi bặm dính trên bìa ngoài và vuốt phẳng lại mấy trang bị quăn mép. Nó cứ lầm lì như thế, không nói cũng chả rằng, nhét lại cuốn sổ vào cặp rồi lách mình đi thẳng.

    Có lẽ tự tôn của một đàn chị không cho phép cô nàng để Phượng đi như thế, lại càng không cho phép người ta coi cô như không khí, vậy là đàn chị đưa tay giữ lấy cặp Phượng, giật mạnh về đằng sau khiến nó ngã dúi dụi. Phượng nhăn mặt đứng lên, mu bàn tay trái có cảm giác rát rát, có lẽ bị xước da mất rồi. Nó vẫn không nói gì, mặt mũi cúi gằm khiến những lọn tóc xòa xuống che khuất đi đôi mắt và cái trán Phượng.

    "Bốp"

    Tiếng động mạnh bất ngờ vang lên, một lần nữa thằng Phượng ngã xuống.

    - Tao hỏi mày không nói? Mày câm à thằng kia??

    - Đã không ra gì, lại còn câm, mặt mũi không ra nam cũng chẳng ra nữ. Sao trên đời này lại tồn tại cái thể loại bê đê đồng bóng đáng tởm như mày chứ! Chạm vào mày thôi cũng thấy bẩn tay rồi.

    Phượng cắn môi, nhờ phần tóc mái dài che đi mà đàn chị không biết mắt nó đã đỏ lên, và nơi khóe mắt đã có một giọt nước không nhịn được từ từ lăn xuống.

    Đàn chị còn nói gì đó nữa nhưng Phượng chẳng còn tâm trí đâu mà nghe. Nó đứng dậy chỉnh lại quần áo. Sau khi chắc chắn đã phủi hết bụi dính trên đó nó một lần nữa lách mình bỏ đi. Lần này khi đàn chị toan nắm lấy vai nó, Phượng nghiêng người tránh thoát khỏi bàn tay chị.

    - Tôi không thích Linh, cũng không đeo bám anh ấy. - Phượng nhỏ giọng nói khi nó lướt ngang qua đàn chị. Có lẽ nếu tiếng mưa khi ấy nhỏ đi một chút, đàn chị sẽ nhận ra Phượng đã khóc.

    .

    Mưa, mưa cứ ào ạt, ào ạt từng cơn không ngớt.

    Tiếng mưa đập lên mái tôn, mưa hắt vào cửa kính, hắt ướt cả một mảng áo sơ mi của thằng Phượng.

    Đau, nó đau quá. Vì sao? Vì sao cứ phải như vậy?

    Nó có tội tình gì sao, sao cứ phải chán ghét nó như thế? Nó chỉ đơn giản là thương một người, thương thật là thương người ấy, muốn cùng một chỗ với người ấy. Cái niềm mong ước đó nhỏ nhoi lắm, đơn giản lắm mà vì sao xã hội này lại không chịu thanh toàn cho nó? Sinh ra làm một người đồng tính, sinh ra đã khác với mọi người, lẽ nào đó là do nó?

    - Phượng!! Thằng điên này! Sao giờ này còn ở đây? Mày biết mấy giờ rồi không hả? Muốn làm má mày lo chết sao thằng này. Giời ơi, cái gì đây! Sao áo mày ướt hết rồi, cả tay nữa! Quỷ thần thiên địa, củ lạc giòn tan! Mày đi đánh nhau hả Phượng? Sao tay lại trầy vậy, còn lạnh ngắt nữa. Phượng, Phượng! Thằng nhóc này, mày nghe tao nói không, trả lời tao coi!

    Phượng đờ đẫn nhìn con bạn thân không biết chui từ cái xó xỉnh nào ra đang nắm vai nó lay lắc như thể muốn đem linh hồn nó lắc rớt ra ngoài, không hiểu sao khóe miệng lại vẽ nên một nụ cười. Nó đoán có lẽ nụ cười khi đó của mình đáng sợ lắm mới khiến cái Hoa phải rú ầm lên như thế. Con bé hoảng sợ vỗ lên mặt Phượng, cái giọng vốn cao vút, chua loét mỗi khi lên cao trở nên run rẩy. Phượng nhìn nó, vốn định trấn an con bé một chút, vậy mà đến khi nó bắt đầu nói, âm thanh thoát ra lại hóa thành những tiếng nức nở đứt quãng.

    Phượng nhìn cái Hoa, hai mắt đỏ au và tầm nhìn của nó thì nhòe nhoẹt. Cuối cùng Phượng cũng khóc. Tiếng khóc của nó hòa cùng với tiếng mưa rơi, quanh quẩn trong không gian nửa tối nửa sáng của dãy hành lang lớp học nghe vào xót xa và đau đớn đến lạ.

    - Bông ơi, tao sai rồi đúng không mày? Đáng lí ra tao không nên tồn tại đúng không mày? Tao đồng tính, tao yêu anh ấy là sai có đúng không...??? Bông, Bông ơi... Tao đau quá...

    .

    "Nó là một người đồng tính, bởi vậy nên không giống như bao thằng con trai khác yêu một cô bạn gái xinh xắn dễ thương nó lại đi yêu một người con trai. Người đó học trên nó một khóa, có gương mặt điển trai, cái đầu bù xù tổ quạ và cái lúm đồng tiền rất yêu. Anh có tên đó, nhưng nó thích gọi anh là Adidas cơ, bởi lúc nào gặp anh nó cũng thấy anh khoác trên vai cái cặp Adidas đen to bự, một tay cầm bánh mì nhai nhồm nhoàm, tay kia thì bá vai quàng cổ bạn chí cốt của anh.

    Nó biết là nó mơ hão lắm, nhưng nó vẫn cứ muốn mơ thì có sao? Đâu ai đánh thuế giấc mơ chứ. Nó mơ sẽ có một ngày, anh bỏ vào trong hộc bàn nó một lá thư tình kèm theo một cành phượng đỏ rực.

    Nó cũng chẳng biết vì sao lại là hoa phượng nữa. Bình thường tỏ tình người ta toàn xài hồng đỏ cho hợp, nhưng nó thì lại cứ thích phượng thôi. Có lẽ là vì nó đã trót yêu rồi cái màu rực rỡ như cầu lửa ngày hè chói chang của phượng chăng? Hay vì nó vẫn vấn vương hình ảnh anh đứng dưới gốc phượng già trên sân trường một chiều nhiều nắng mỉm cười với nó? Có lẽ... là vì cả hai lí do trên đi.

    "Hoa phượng, thư tình để trong ngăn bàn. Em đồng ý theo anh không?" - Liệu nó có đợi được ngày anh ấy nói với nó câu này không nhỉ? Sến súa quá nhưng mà nó thích sến như vậy!"

    .

    .

    Người ta vẫn thường bảo sau cơn mưa trời sẽ lại nắng quả đúng là không sai. Cơn mưa chiều thứ bảy kéo tới bất ngờ, ào ạt và dai dẳng những một tuần mới hết. Sáng thứ hai mặt trời lần nữa làm chủ bầu trời của mình, đem những tia nắng xinh đẹp nhảy nhót trên mọi ngóc ngách đường phố. Sáng thứ hai lại vừa đúng là Valentine, lớp Phượng tổ chức ngoại khóa, sẵn tổ chức luôn chuyên mục "lời không dám nói" do mấy đứa con gái lén thầy đề xuất.

    Nói chương trình cho oai chứ thực ra cũng chỉ là một đứa lên hát rồi tỏ tình và chấm hết, coi như tạo chút scandal cho Confession trường rôm rả chút có vốn làm ăn. Mà tính đi nhẩm lại, lũ con gái vẫn không biết nên để đứa nào lên hát, cuối cùng cái Hoa ra quyết định bốc thăm. Bốn mươi mốt cái phiếu, ba chín phiếu không một phiếu có, xác suất trúng là vô cùng nhỏ ấy thế mà không biết nên nói thằng Phượng may mắn hay xui xẻo, nó bốc trúng phiếu có. Thế là sáng thứ hai Phượng vác cây Guitar cũ vẫn dựng trong góc phòng của ba nó lên trường, ngồi trên cái ghế cao cao sau cánh gà hăng say chính dây đàn. Khánh Chi có lượn lờ qua lại chỗ nó mấy vòng, khi thì cái bánh khi thì chai nước, tận tình săn sóc như cô vợ nhỏ săn sóc chồng, mặt thì cứ phải gọi là tươi roi rói như hoa. Phượng làm sao không biết trong đầu cô nhỏ nghĩ gì chứ, nhưng nó mặc kệ coi như không hay. Phượng đã chọn sẵn ca khúc để hát rồi, giờ bảo nó chỉ vì mấy cái bánh với chai nước lọc mà đổi bài á? Xin lỗi,nó chưa điên.

    .

    - [...] Và sau đây xin mời mọi người đến với giọng ca vàng, bảo bối của lớp văn duy nhất trong trường.... Hoàng Bảo Bảo! Ấy lộn, là Hoàng Hoa Phượng!!! Hôm nay chàng hotboy này sẽ đem đến cho chúng ta bất ngờ gì, xin mời mọi người cùng hướng mắt lên sân khấu và đón chờ!!!!! - Cái giọng lanh lảnh của Hoa vang lên qua micro, nhỏ giơ cao tờ dẫn chương trình lên, vô cùng chuyên nghiệp làm nóng bầu không khí tẻ ngắt khi nãy rồi lùi về cánh gà, nhường sân khấu cho "chàng hotboy lớp văn" thể hiện.

    Hoa Phượng dở khóc dở cười với cái nháy mắt của cô bạn thân, xách đàn xách ghế lên giữa sân khấu. Đầu tiên là cái cúi đầu chuyên nghiệp, sau đó nhận mic từ tay Thủy Tiên, Phượng bắt đầu bài "diễn thuyết" mà nó đã thuộc lòng. Cái gì mà tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, cái gì mà ai đi học cũng từng trải qua một hồi rung động, thầm thương trộm nhớ một người, rồi vân vân mây mây những gì đấy, nó nói đến đúng lý hợp tình, kết hợp cùng cái giọng mềm mại dễ nghe của mình quả thực khiến người ta say mê không thôi. Lại nói cái Hoa bảo Phượng là hotboy cũng không ngoa tí nào. Thằng Phượng đẹp lắm, đẹp theo cái kiểu nhu mì và hiền, lại phảng phất nét gì đó buồn buồn. Khi nó không cười, hàng mi dài thường rũ xuống và đôi môi mỏng mím lại, Hoa bảo mỗi lần nhìn nó như vậy là lũ con gái lại thấy đau lòng không thôi.

    "Mặt thằng Phượng chỉ hợp cười rộ lên thôi. Mỗi lần như thế mắt nó cong cong lại và hai má lại hây hây đỏ trông đẹp lắm!"- Mỗi lần có ai hỏi về thằng Phượng Hoa đã nói vậy đấy.

    Và bởi vì Phượng đẹp nhất là khi cười nên để tạo thêm hiệu ứng hớp hồn, mấy cô nàng lớp văn nhất quyết bắt Phượng phải cười nhiều vào. Vậy nên từ khi bắt đầu đến khi kết thúc phần thuyết trình nụ cười của Phượng không lúc nào được gỡ xuống. Nó cười thật hiền, hàng mi dài hơi rũ và như Hoa bảo, hai gò má nó hây hây đỏ như rặng mây cuối trời mỗi khi hoàng hôn buông xuống.

    Phượng cười lên thật đẹp. Không phải vẻ đẹp rực rỡ như cái tên nó mang, nụ cười của Phượng mạng nét gì đó hiền lắm mà cũng khiến người yêu lắm...

    .

    Khánh Chi chống cằm ngồi trên cái ghế cao cao trong cánh gà, không biết mơ mộng những gì mà cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của lớp trưởng lớp nó, chốc chốc lại thở dài đánh thượt một cái. Thủy Tiên với Linh lượn qua lượn lại mấy vòng xung quanh, khi thì cấu éo, khi thì véo má mà con bé vẫn không thèm để ý, cứ ngẩn ngơ thả hồn theo cơn gió cứ như thể vừa bị ai cướp người yêu.

    - Tao bảo này Chi em yêu. Mày cũng không phải không biết tính hướng của quốc bảo lớp mình, mày có nhìn thế nhìn nữa, nhìn đến khi đục ra được một cái lỗ trên lưng thằng bé thì nó cũng không chợt tỉnh ngộ ra tình yêu chân chính của đời nó là mày đâu.

    Cuối cùng người đầu tiên không chịu nổi tình thế này là cái Hoa. Con bé một tay cầm cái quạt giấy ra sức quạt, một tay vỗ thật mạnh lên người Chi như thể làm vậy thì linh hồn của nhỏ bạn sẽ ngay lập tức trở về với thân xác. Lực tay của Hoa vốn không hề mạnh, nhưng được cái rất vang. Một đập này khiến tất cả mọi người đứng trong cánh gà đều đồng loạt ngó về bên này, đến ngay cả thằng Phượng vừa mới trở vào đưa mic cho Thủy Tiên cũng không nhịn được mà ném về đây một ánh mắt dò hỏi. Cái Hoa ha ha cười gượng mấy cái, lấy quạt lên che mặt, chỉ có Khánh Chi dường như không nhận ra mình đã trở thành tâm điểm của sự chú ý, dí sát gương mặt như đưa đám của mình vào mặt Hoa rồi dùng cái giọng cũng không khác mấy giọng đám ma mà thông báo tin tức sốt dẻo cho con bé:

    - Anh hai tao - Phạm Nguyên Linh vừa nhờ tao chuyển lời: cuối giờ nhắn bảo bảo tới sân sau gặp ảnh....

    .

    - [...] Tôi biết là trong ngày hôm nay nên gửi đến mọi người một bài hát nào đó thật hay, thật ý nghĩa về tình yêu, cũng biết hiện giờ không thiếu những bài hay và nổi về đề tài này. Nhưng mà theo tiêu chí các mỹ nhân của lớp đặt ra, tôi phải tạo cho các bạn một bất ngờ lớn, vậy nên... Ahaha, lớp phó đại nhân cậu đừng hét to như thế, tớ chỉ đang nói sự thật thôi. Được rồi, được rồi. Thì không câu giờ của mọi người nữa, sau đây Hoa Phượng tôi xin gửi tặng tới mọi người nói chung và gửi đến... một người rất quan trọng trong lòng tôi nói riêng một ca khúc của Edward Heyman mà tôi rất thích. Music!

    "When I fall in love

    It will be forever
    Or I'll never fall in love..."

    Những ca từ đầu tiên được xướng lên, cả trường gần như vỡ òa trong tiếng hét của đám con gái. When I fall in love - ca khúc thịnh hành từ rất lâu của thế kỉ trước, ấy thế mà không ngờ ngày hôm nay chúng nó lại được nghe chính thằng Phượng xướng lên trên sân khấu buổi chào cờ. Giọng nó khác hẳn với lúc đọc bài "diễn thuyết dài ngoằng" kia, không còn cái vẻ vui tươi cười cợt như lúc trước, giọng Phượng trầm xuống và mang theo một ấm áp kì lạ. Hàng mi dài hơi khép, những ngón tay linh hoạt của nó gảy trên từng dây đàn guitar, mỗi một từ ngữ thoát ra khỏi bờ môi Phượng đều như mang theo một cỗ day dứt khiến lòng người nhức nhối. Giữa lần nghỉ lấy hơi, Phượng từ từ mở mắt. Từ trong đôi mắt nó giống như cuộn trào vô vàn tình cảm mãnh liệt, đôi mắt ấy dõi thẳng tới vị trí của mười hai Pháp, giống như bao quát tất cả lại giống như chỉ chú tâm vào một người. Cả cơ thể thằng phượng như muốn nói lên một điều "nó yêu anh, yêu anh bằng tất cả những gì nó có".

    "In a restless world
    Like this is
    Love is ended before it's begun
    And too many
    Moonlight kisses
    Seem to cool in the warmth of the sun

    When I give my heart
    It will be completely
    Or I'll never give my heart

    And the moment I can feel that you feel that way too
    Is when I fall in love with you

    And the moment I can feel that you feel that way too

    Is when I fall in love with you"

    .

    .

    Sân trường sau tiết chào cờ dường như vẫn vang vọng dư âm của ca khúc When I fall in love lúc nãy, đám học sinh tốp năm tốp ba kéo nhau lên lớp, vừa đi vừa rôm rả thảo luận, thậm chí còn có người khe khẽ ngâm nga giai điệu không quen cũng chả lạ lùng kia. Mà cái con người truyền cảm hứng cho trào lưu "When I fall in love" thì chẳng biết đã lặn đâu mất tăm từ khi rời khỏi sân khấu, báo hại mấy em mấy chị muốn chặn đường làm quen cũng không được.

    .

    - Phượng này, anh nghĩ chắc em cũng biết anh gọi em ra làm gì...

    Sân sau của trường phổ thông Lê Quý Đôn vốn trồng một vườn hoa nhỏ, mỗi mùa hoa nở rộ đều làm cho mảnh sân tưởng chừng tiêu điều tràn đầy sức sống lạ lùng, những lúc buồn chán học sinh thường lén trốn ra đây nghỉ ngơi thả lỏng tâm hồn.

    Nguyên Linh tựa lưng vào một gốc phượng già xum xuê những lá và lá, mái tóc đen hơi dài rủ xuống che khuất đi ánh mắt anh, nhưng nụ cười nhẹ treo bên khóe miệng lại khiến cho gương mặt góc cạnh của Linh trở nên nhu hòa và hiền hơn rất nhiều. Anh vân vê một phiến lá trong tay, hơi ngập ngừng trong việc lựa chọn từ ngữ, mỗi lời nói ra đều như sẽ làm tổn thương cậu trai đứng đối diện.

    Trái ngược hẳn với Linh, Phượng lại thoải mái hơn nhiều lắm. Nó ngắt một cọng cỏ ngậm vào miệng, thật tự nhiên ngồi lên bờ rào cũ trong vườn hoa chưa kịp đập đi, hai chân đong đưa qua lại, nghiêng nghiêng cái đầu nghe đàn anh nói. Lúc Linh hỏi đến câu này quả thực nó có hơi ngẩn ra một chút. Phượng bỏ cọng cỏ trong miệng ra, chăm chú nhìn vào cái cằm nhọn của Linh, sau một hồi mới nhẹ nhàng lắc đầu.

    - Em không biết anh, cũng chưa từng nói chuyện lần nào. Mọi thứ về anh em chỉ nghe qua Khánh Chi, quá lắm thì nghe từ những lời than phiền của bạn thân anh mỗi hôm học tuyển thôi.

    Nguyên Linh mím môi, có chút cứng họng không biết nói sao trong tình huống này. Anh lần mò trong túi quần một hồi, ngón tay miết lên mép của trang giấy trong túi, do dự một hồi vẫn quyết định lấy ra. Linh mở lòng bàn tay Phượng, nhét mẩu giấy vào trong, động tác cứng ngắc như con robot sắp sửa hết điện.

    Một giây...

    Hai giây...

    Ba giây...

    Phượng đơ, đám con gái cùng lớp nấp sau gốc cây đơ, Tóc Nâu - bạn thân với Linh - đứng trên hành lang cách đó không xa cũng đơ.

    Cái... quắt đờ phắc? Tình huống gì đây? Giấy tờ gì đây? Thư tình sao?

    Hai chữ "thư tình" như cái gậy gõ bong bong lên đầu đám người vây xem và Phượng. Nó giật giật khóe môi, từ từ mở tờ giấy với động tác cứng ngắc không thua gì "robot Nguyên Linh" mới nãy, chỉ đến khi trong não tràn ngập nội dung của "thư tình" thì động tác của Phượng mới bình thường trở lại. Nó nhìn từ trên xuống dưới một lượt nét chữ quen thuộc trong trang giấy, khóe môi giương lên nụ cười nhạt, trong lòng thầm hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

    Linh lúng búng trong miệng những lời chẳng rõ nghĩa, ấp úng mãi không nên câu hoàn chỉnh. Chỉ thấy hai gò má anh như đỏ lên, và hai tay thì lóng ngóng không biết nên đặt chỗ nào. Phải biết, trong suốt mười tám năm cuộc đời, đây có lẽ là lần đầu tiên Linh lúng túng như thế khi đứng đối diện người ta.

    Phượng nghiêng nghiêng mái đầu nhìn Linh, ngón tay nó miết nhẹ lên mép giấy, những tán lá xòe ra của cây phượng già vừa vặn che đi gương mặt Phượng khiến đám người vây xem không thể trông rõ vẻ mặt nó. Hai người im lặng thật lâu, lâu đến mức tất cả đều ngỡ như Phượng sẽ không nói gì nữa thì nó bất ngờ lên tiếng:

    - Em không thích anh. Đúng là người em thích ở lớp Pháp, nhưng anh ấy không phải anh.

    Một lời nói ra khiến tất cả cùng sửng sốt.

    Cái Hoa há hốc nhìn Khánh Chi, tay con bé run run hết chỉ về phía lớp trưởng đại nhân của chúng nó lại chỉ về phía Chi trông như muốn nói mà lại không biết nói gì. Chi lắc đầu nguầy nguậy. Nho đưa tay lên trời khe khẽ thề thốt, biểu cảm kia chính là ngạc nhiên cực độ.

    - Tao thề là tao không biết. Nó ghi trong đó là giày nike, cặp Adidas. Lão già nhà tao cũng y như thế. Ổng nói là mua đồ đôi với bạn thân để bán hủ tạo hiệu ứng chơi.

    - Gì cơ? Mày nói là đồ đôi?

    - Ừ, đô... đôi...

    .
    Phía hành lang xa xa khuất sau dãy nhà cũ, có một chàng trai lưng đeo cặp Adidas, chân đi đôi Nike đen quen thuộc đang lặng lẽ đứng tựa vào tường, mặt đối mặt nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cậu trai lớp dưới, không hiểu sao nơi khóe miệng gã vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp.

    .

    .

    Tóc Nâu có thói quen viết nhật ký. Quyển sổ con con nhỉnh hơn cuốn sketch book khổ A5 của cái Chi một tí, bìa ngoài thiết kế một con chuột lông trắng và một con mèo lông đỏ nằm ườn phơi nắng trên mái nhà, trên tấm hoành phù treo bên dưới, "ngài họa sĩ" còn rất có tâm đề thêm ba chữ như phượng múa rồng bay "Khai Phong phủ". Đến đây thì bất cứ ai cũng phải nhận ra chủ nhân của bức tranh này là ai.

    "Couple quốc dân của lòng tao đấy mậy. Có lão thử và lão miêu trấn giữ, tao đảm bảo bí mật của mày sẽ không bao giờ bị lộ ra ngoài! Hắc hắc, biết ơn thằng bạn thân mày đi!" - Xin phép được trích nguyên văn câu nói của Phạm Nguyên Linh - hotboy lớp 12 Pháp lúc đem cuốn sổ này tặng cho Tóc Nâu nhân ngày sinh nhật hắn.

    .

    Mà kể đến cuốn sổ của Tóc Nâu cũng lạ. Sổ nhật kí người ta xài để ghi nhật kí, còn đây hắn đem ghi tất cả những thứ linh tinh trên trời dưới đất. Giở trang đầu là sổ ghi nợ, trang thứ ba nháp toán, trang thứ mười ghi anh, giở non nửa quyển sổ, đập vào mắt là đống thư tình gạch xóa tùm lum, chỉnh sửa be bét như bài văn của trẻ con lớp một nộp cho cô giáo. Nói chung nếu có một ngày có ai vô ý lật giở cuốn sổ vàng ngọc của đồng chí Tóc Nâu ra, hết bốn trên năm người đều bị những thứ tạp nham hổ lốn chi chít trong đó dọa sợ. Ấy thế nhưng chính vì bị dọa sợ bởi nửa đầu của sổ nên không mấy ai biết được bí mật tóc nâu vẫn dấu trong những trang cuối của "sổ Khai Phong" - bí mật về những bức tranh hắn buồn tay ngồi kí họa lại.

    Tóc Nâu vẽ đẹp lắm, rất đẹp, nhưng lại gần như không có ai biết bởi hắn vẫn luôn dấu việc này. Mỗi lúc ngồi rỗi không có việc gì làm, Tóc Nâu sẽ tiện tay họa vài nét lên sổ. Có khi là một góc bảng đen với chi chít những dòng công thức toán khó nhớ, có khi là một góc sân thể dục nhiều nắng, lại có khi là bóng lưng thằng bạn mải mê đuổi theo bóng rổ chạy trên sân bóng những ngày hè nóng bức, hoặc có khi là gương mặt nhìn nghiêng của một cậu nhóc đứng đợi bus dưới tán phượng già ra hoa rực rỡ... Những sự việc được họa lại với Tóc Nâu mà nói chính là những gì quen thuộc và đáng trân trọng nhất trong những năm tháng học sinh của hắn, bao gồm cả cậu nhóc ấy.

    Tóc Nâu cũng không quá rõ ràng từ bao giờ thì hình ảnh của cậu bé với cái tên là lạ đó lại thường xuyên xuất hiện trong những nét bút của mình, chỉ biết khi hắn nhận ra thì hình như việc mỗi ngày đứng trong một góc của sân bóng len lén ngắm cậu đã trở thành thói quen của hắn. Hắn thích nụ cười tươi của cậu nhóc, thích giọng ca âm ấm mà ngọt ngào mỗi khi cậu ngân nga ca khúc When I fall in love thịnh hành từ những năm nào năm nao của thế kỉ trước, thích cả ánh mắt đen láy trong suốt khi cậu nhìn thấy hắn lần đầu. Có lẽ bắt đầu từ ngày ấy trong tim Tóc Nâu đã dần nhen nhóm lên một chồi non nho nhỏ. Chồi non ấy mỗi ngày đều được Tóc Nâu tưới tắm cho một lần, kì công chăm chút, cẩn thận gìn giữ giống như chú gấu con giữ lấy hũ mật yêu quý cuối cùng, khó khăn lắm không kìm chế được mới đem mật ra ngửi ngửi một chút. Chỉ là ngửi chứ không ăn. Không ăn là vì không nỡ hay vì sợ, câu trả lời này Tóc Nâu cũng không biết nên đáp sao cho phải.

    .

    "Nhóc này, nếu người em thích không phải thằng bạn thân khốn nạn của tôi có phải tốt hơn nhiều không?" - Tóc Nâu đứng ngẩn người nhìn cậu nhóc đó cùng Nguyên Linh nói chuyện, nhìn anh đút vào tay cậu nhóc mẩu giấy con con, không hiểu sao trái tim bỗng nhói một cái. Cái cảm giác thất tình thì ra là vậy sao?

    .

    .

    Ngày bế giảng năm học trời nắng ráo, vòm trời cao trong vắt thi thoảng có vài áng mây trăng trắng bồng bềnh trôi qua. Bế giảng năm học, nữ sinh áo trắng thướt tha duyên dáng, nam sinh đồng phục ngắn tay, quần đen tôn lên những đường cong nam tính mạnh mẽ. Hoa Phượng nâng máy, một chân quỳ trên nền gạch, chăm chú nhìn vào ống kính máy ảnh, sau một hồi tiếng "tách tách" vang lên, nó đứng dậy phủi đầu gối quần, nháy mắt cười ngả ngớn với mấy vị mỹ nhân trong lớp.

    - Được rồi, đẹp rồi các cô. Tha thầy một đường đi, tôi thấy thầy sắp bị các cô hại chết rồi.

    Phượng cười hì hì chọc ghẹo mấy cô nàng khác sắp sửa chạy tới bám thầy chủ nhiệm đòi chụp hình chúng, trong lòng thầm than thở thì ra đẹp cũng là một cái tội. Thầy chủ nhiệm lớp văn, vừa khéo sao cũng tên là Văn. Theo như mấy chuyên gia thẩm định sắc đẹp trong lớp, thầy Văn giống như những vị trạng nguyên bước ra từ trang sách cổ xưa. Ôn nhu lễ độ, nho nhã thanh cao, bất cứ từ nào lũ con gái cũng có thể đem vào miêu tả boss nhà nó được, chỉ cần đó là từ chỉ người quân tử thì mấy mỹ nhân bất chấp hết. Mà không biết có phải vì thầy tên Văn nên tính cách thầy cũng văn nhã như tên hay không, chỉ biết thầy ít khi nổi giận với lớp, nếu có giận, cũng là giận quá mà hóa cười, cười đến làm con người ta sởn gai ốc. Thầy vẫn hay nói với chúng nó thế này:

    - Nếu ngày đó biết trước bị đẩy vào cái động toàn một lũ giặc giời giả danh Hằng Nga như thế này, tôi nhất quyết không xin chuyển công tác về đây dạy. Nhờ dạy mấy cô cậu, tôi tổn đi mất mười năm thọ!

    Nói là nói thế, nhưng Phượng vẫn biết thầy thương lũ "giặc giời" này lắm. Không thương mà năm lần bảy lượt muối mặt đi nhận lỗi với giáo viên bộ môn vì mấy trò mèo chúng nó bày ra sao? Không thương mà cứ đến ngày lễ, sợ lớp tủi thân thầy lại một mình khuân hết túi bánh này đến túi kẹo khác lên phân phát cho chúng nó, sau đó mắt nhắm mắt mở coi như không biết chúng nó ngấm ngầm ăn quà trong giờ sao? Theo như lời lớp phó văn thể mỹ Thủy Tiên thì thầy là dạng khẩu xà tâm phật mà thôi!

    .

    - Ê Phượng, đi đâu đấy, xe sắp chạy rồi. Mày không sợ bị bỏ lại à? - Cái Hoa chẳng biết từ xó nào nhảy ra, huých nhẹ vai thằng Phượng vốn đang ngẩn ngơ thả hồn theo gió khe khẽ giọng hỏi. Phượng cau mày đẩy cái đầu tóc rối bù của con bạn thân ra một bên, vừa đi vừa trả lời con bé:

    - Tao lên lớp lấy điện thoại, nãy mải bê ghế cho chúng mày quên đem theo.

    - Chết nha mày. Lớp không khóa đâu đấy, mất tao cười! - Cái Hoa lè lưỡi trêu chọc, và sau đó nhỏ bị Phượng lườm cho một cái.

    - Lượn đi. Xuống kia bảo chúng nó nhớ đợi tao, tí nữa tao không thấy ai tao xử mày đầu tiên!

    Hoa bĩu môi nhìn theo bóng lưng thằng bạn, dù cho rất hậm hực nhưng vẫn dằn lòng nhịn xuống, ngúng ngoảy chạy xuống sân trước. Phượng nghe tiếng chân của Hoa bỏ xa mới nhỏ giọng mắng khẽ một câu rồi chạy nhanh lên lớp. Nếu đúng như lời Hoa nói thì có khi cái điện thoại của Phượng thực sự gặp nguy rồi. Mà nếu lời tiên tri của cái Hoathành thật, Phượng dám đem nửa tháng tiền tiêu vặt của nó ra cá, má nó sẽ quật nó một trận nên thân rồi đạp ra ngoài đường. Ai chứ má thằng Phượng thì dám như vậy lắm.

    .

    Đúng như lời Hoa nói, lớp không khóa cửa nhưng lại có khép hờ. Phượng thầm thở nhẹ ra một hơi, xông đến vị trí mình hay ngồi, quờ tay vào trong ngăn bàn tìm điện thoại. Ngoài dự đoán của nó, điện thoại được tìm thấy, nhưng tặng kèm theo đó là một cành hoa phượng và một phong thư. Phượng sửng sốt lôi tất cả ra đem bày lên bàn, hơn mười giây sau vẫn chưa phản ứng được gì.

    Hoa phượng có lẽ mới hái, lá vẫn còn tươi nguyên, lại dinh dính một chút nước như có ai cố ý tưới lên đó. Những cánh hoa phượng nở rộ ra nằm xen lẫn trong màu xanh mơn mởn của lá, nhìn vào đem theo một cảm giác mát mẻ và thoải mái lạ. Phượng ngẩn ngơ vuốt lên nhánh cây hơi sần sùi, lên cánh hoa đỏ rực, trái tim trong ngực bỗng đập nhanh vài nhịp. Nó chậm rãi mở ra phong thư gấp đôi, trong lòng từ từ nhen nhóm lên một niềm hi vọng nhỏ nhoi và cũng rất hoang đường.

    "Hoa phượng, thư tình để trong ngăn bàn. Em đồng ý yêu anh không?

    Đỗ Thành Nam"

    Cái tên dưới lá thư với nhiều người là lạ hoắc, nhưng với Phượng thì lại quen thuộc vô cùng. Nó cầm lá thư, ôm vào lòng cành hoa mới hai trên môi là nụ cười hạnh phúc. Qua khóe mắt Phượng đã nhìn thấy một bóng trắng thấp thoáng đứng bên cửa sổ lớp học, mái tóc nâu vẫn rối xù như mọi ngày, cái cặp Adidas đen lại không còn to vật vã nữa và đôi Nike cũ kĩ thì hình như mới được giặt hôm qua. Phượng nhìn Tóc Nâu, lại nhìn đến một cành phượng khác trong tay hắn, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, và trên gò má nó, màu phấn hồng từ từ lan rộng, giống như một rặng mây cuối trời đang từ từ lướt ngang bầu trời khi chiều buông.

    Tóc Nâu gãi mũi, không biết có phải do ngại hay do nóng, hai má hắn cũng thoáng đỏ lên, chỉ có niềm vui vẻ và sự cưng chiều trong mắt là không gì có thể che dấu.

    .

    Ngày bế giảng năm học, sân trường nhiều nắng, nhiều gió. Những tán phượng già rủ xuống tạo nên một khoảng sân râm mát. Hoa phượng ngày hè vẫn luôn rực rỡ và chói chang như thế, chói chang như trái cầu lửa, thắp lên ngọn lửa trong lòng mỗi người, ngọn lửa của đam mê, của tuổi trẻ. Và hơn hết là ngọn lửa của tuổi thơ, tuổi học trò- cái tuổi ngô nghê và đẹp đẽ vô ngần.

    .

    The end.
     
    Bài viết mới
    [TPS] Đỏ
    [TPS] Đỏ bởi Lazy Libra, 27/9/17 lúc 20:39
    HƯƠNG HOA PHÁP
    HƯƠNG HOA PHÁP bởi Sokolova, 22/9/17 lúc 12:35
    Chỉnh sửa cuối: 8/10/17
    Ngày Nắng, Hập, Kingaria and 2 others like this.
Suối - Gió
Tổ hợp một cặp lầy và nhây
Một người chuyên đăng truyện (Gió)
Và một kẻ nửa năm không ra fic một lần (còn lại)
Thích đào hố và ngại đi lấp

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Larry, 8/10/17.

Chia sẻ trang này