Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

12 Chòm Sao Họa Thư - Quyển Sách Tai Họa

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Sắc Lang, 8/10/17.

By Sắc Lang on 8/10/17 lúc 11:57
  1. Sắc Lang

    Sắc Lang Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    19/9/17
    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    13
    Họa Thư
    [ Quyển sách tai họa ]

    [​IMG]

    " Tôi phát điên lên vì cơn khát

    Cơn khát của sự thanh trừng.

    Tội lỗi. Tội lỗi ở khắp nơi.

    Bàn tay vấy máu, của tôi hay của họ ?

    Tử thi chẳng có gì giả dối, bọn họ lại có

    Tử thi có thể nhắm mắt ngủ yên, bọn họ lại không.

    Thế giới này ...

    Đau đớn.
    Phản bội.
    Ghê tởm đến phát bệnh đi được.

    Liệu anh có thể

    Dẫn tôi về nhà ?”

    Title: Họa Thư

    [Trấn Mộ - quyển II]

    Tác giả: Sắc Lang


    Status: Chưa hoàn

    Genre: Hiện đại, trinh thám, kinh dị, pháp y.

    Rating: [T].

    Length: Series gồm nhiều vụ án – mỗi vụ án sẽ gồm 2-3 chương ngắn (đoản).

    Author Note:
    " Đây là quyển II của [Fanfiction] Trấn Mộ. Bối cảnh đương thời, không gian, thời gian là của Trấn Mộ. Tuy nhiên vai trò của truyện chỉ hỗ trợ để giải mã bí ẩn của Trấn Mộ sau này, các nhân vật chính của Trấn Mộ có thể hoặc sẽ không trực tiếp xuất hiện tại đây."
    + Truyện không chứa cảnh quan hệ thể xác trần tục. Nhưng sẽ có bạo lực, án mạng, giải phẫu tử thi, các vấn đề xã hội và sẽ được treo cảnh báo trước mỗi chương ...

    + Các kiến thức y học của tác giả chỉ nằm ở mức tương đối, nếu có điều gì sai sót rất mong các bạn độc giả góp ý để sửa chữa và khắc phục.

    + Mỗi vụ án là một lần refresh nhân vật mới. Một chòm sao có thể xuất hiện trong nhiều vụ án và được đại diện bởi các mặt nhân vật tốt xấu khác nhau.

    + Có lồng ghép một số yếu tố tình cảm ấm áp ở tất cả các giới tính. Độc giả có thể bỏ qua nếu không thích, nhưng vẫn sẽ có.

    Nhân vật chính:

    Xử Nữ: Pháp Y Cung Ninh

    [​IMG]


    Cự Giải: Cảnh Sát Dương Thiên Khải

    [​IMG]


    Thư đồ:

    Hồi khứ (1 chương): Đứa con của quỷ: (1)

    Án Thư I (3 chương - Song Ngư, Sư Tử, Bạch Dương ): Tử thi vấy bẩn: (1) |

    ...
     
    Bài viết mới
    Bá Vương
    Bá Vương bởi Larry, 24/9/17 lúc 22:48
    Chỉnh sửa cuối: 10/10/17
?

Nếu chỉ được chọn tham gia fandom của một trong hai nhân vật chính, bạn sẽ là ...

  1. Cung Trùng Tử (Pháp y Cung Ninh)

  2. Khải Tiểu Nhi (Cảnh sát Dương Thiên Khải)

Results are only viewable after voting.

Bình luận

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Sắc Lang, 8/10/17.

    1. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Hồi khứ: Đứa con của quỷ.

      [​IMG]
      [Dat Khanh - 11.23pm]

      Ánh đèn mập mờ chớp tắt không ngừng bên trong cái hộp đêm lớn nhất tỉnh lẻ như một thứ cầu vồng đủ màu, cay xè khói thuốc. Nhạc xập xình xen lẫn tiếng rên rỉ khô khốc của vị nữ ca sĩ không tên tuổi (người đã sớm không còn đứng nổi) đập thẳng vào màng nhĩ, vào não, vào cái tâm hồn đang khao khát nhục dục của những con nghiện chen chúc nhau khắp bên dưới ... .

      Tôn sùng.

      Để rồi cái tiếng rên rỉ đó tựa một sợi dây vô hình sai khiến con người ta vặn vẹo như một con rối giữa cái sàn nhảy nhơ nhuốc.

      Rượu, nước bọt, lại rượu.

      Mùi rượu ở đâu cũng có, mùi của những tàn thuốc lá cháy dở, lẫn mùi đàn bà, phải, là mùi của những con đà bà bán mạng vì tiền, hòa quyện thành một thứ mị hương câu dẫn người đến mê dại.

      ‘Nhìn ai kìa ... Nhóc, ai cho mày vào đây ? Đến chơi với bọn chị hả cưng ?’

      Ả đàn bà trong một mảnh da quấn tạm trên người lè nhè cười với nó. Son phấn trên mặt ả đã chẳng còn ở chỗ cũ, môi lầy nhầy một thứ dung dịch màu nâu sẫm của loại rượu rẻ tiền mà người ta bỏ dở giữa bàn sau một trận cuồng - men - si.

      Là sắc, là dục. Là khói.

      Lại là rượu.

      ‘Tiểu Mỹ, đừng đùa với nó. Nó là con trai của anh Mâu đó !’

      Nghe lời nói của tên hầu bàn, người đàn bà say liền nhìn gương mặt nó mà cười sặc sụa: ‘Con của đại ca sao ? Tin được không đây ... Quần yếm, áo hoa ... Tay mày đang cầm gì thế ? Búp bê sao ? ...’

      Nó chẳng phản kháng, sắc mặt không chút thay đổi.

      Cũng chẳng phải lần đầu tiên.

      ‘Mẹ mày là ai thế ? À ... có phải con đàn bà thảm hại đằng kia không hả ?’

      Ả chỉ vào một góc của sàn nhảy, nơi có một người phụ nữ khác đầu tóc rũ rượi, áo quần đã chẳng còn chỗ để cắt xẻ đang nôn thốc tháo bên dưới cái cột đồng.

      Phải.

      Chính là mẹ nó.

      Đêm nào cũng vậy, đã thành thường lệ.

      Có gì đáng phải quan tâm sao ?

      ‘Mày có chắc mày là con ba mày không ? Hay là mẹ mày hốt bừa một thằng đồng bóng nào đó rồi sinh ra mày ? ... Ai chứ mẹ mày ... tao biết rành lắm. Bả có chục đứa như mày, nhưng bỏ hết rồi, bỏ từ khi còn là cục thịt trong bụng kìa ! ... Hả ? Tao nói có đúng không ?...’

      Ả ném cái chai rỗng lên cái bàn gần đó, ngửa người lên cái sofa vương vãi mấy vụn khoai tây của người khách vừa đi khỏi mà lè nhè: ‘Tội nghiệp ... Mày được sinh ra đã là tội nghiệp hơn chúng nó rồi ... Tội nghiệp ! Tội nghiệp quá đi !..’

      Phiền phức.

      Nó vẫn tiếp tục đi. Nhiều người ngoái đầu lại nhìn nó nhưng chẳng ai lên tiếng, đa phần bọn họ đều biết nó là ai, hay nói đúng hơn, người cha đáng kính của nó là ai.

      Một thằng nhóc mười hai tuổi trong một hộp đêm không hề sáng đèn của những con chiên đắm mình trong cái lối sống phù phiếm hào hoa này, như vậy có phải là chuyện bình thường không ?

      Hơn nữa, nếu thằng nhóc đó vốn dĩ chẳng phải là một thằng nhóc mười hai tuổi mà người ta hay bắt gặp ngoài phố, cũng chẳng phải là cái thằng nhóc hay chơi đá bóng trước hiên nhà, hay thằng nhóc hằng ngày đi tới trường với cái xe đạp cũ nát ... như vậy, có phải là chuyện bình thường không ?

      Một thằng nhóc chỉ say đắm với những con búp bê vô tri vô giác, như vậy, có phải là chuyện bình thường không ?

      Phải, nó chẳng che giấu gì. Tay nó đang nắm chắc tay của một con búp bê kì dị với mái tóc lởm chởm khác thường, hai mắt không đồng đều, trên cẳng tay hiện vài kí tự vẽ bằng bút lông nguệch ngoạc mà thậm chí, cái cẳng tay đó còn chẳng phải là của nó.

      Trong cặp nó vẫn còn đến hai con, một con ló đầu ra bên ngoài, tóc như một tổ rơm màu đen có vài sợi xám nhạt ánh lên như bằng bạc, giống y như nó. Cái quần yếm lẫn áo hoa mà con búp bê đang mặc là do nó may. Môi con búp bê được khoét một lỗ to bằng đầu đũa, cẩn thận xỏ một chiếc khuyên bạc.

      Cũng giống như nó vậy.

      Con búp mê đang tròn đôi mắt to quá khổ nhìn cái địa ngục tối tăm chuyển động xung quanh mình. Và nó cũng thế. Có khác là đôi mắt của nó không to như thế mà sắc lảnh, vô chừng.

      Hôm nay có lẽ là lần cuối cùng ...

      Nó đi vào một hành lang chong đỏ đèn vắng tênh. Nhìn vào một khe cửa đang ra ở gần cuối con đường.

      Vẫn nhiều khói như vậy sao ?

      Là lão ba của nó. Không hẳn.

      Cũng chẳng biết.

      Ông đang ở cùng tiên. Tiên hôm nay đến vẫn giống như mọi ngày. Không quá nhiều cũng không quá ít. Vừa đủ thỏa mãn, vừa đủ để đưa con người ta mộng mi thăng trầm.

      Là cảm xúc. Là say.

      Là không thể buông bỏ.

      Nó rời xa khỏi nơi đó, bước vào căn phòng ở một góc hành lang cuối.

      Một căn phòng bình thường nhất trong số những căn phòng ở đây.

      Tìm thứ cần phải tìm.

      Nó đặt con búp bê ngồi ngay ngắn trên cái bàn giấy, lại lách thân người nhỏ bé mò mẫm bên dưới mấy cái tủ đựng toàn những tờ giấy chi chít chữ số.

      Nó đâu rồi ? Nó đâu rồi ?

      Nó rút tất cả những tờ giấy có tên của nó sang một bên. Tất cả. Gom lại thành một cọc giấy mỏng.

      Còn nữa.

      Nó nhìn chăm chăm vào bức ảnh gia đình treo trên tường căn phòng.

      Trong ảnh là một gia đình rất đỗi hoàn mỹ. Cả ba người bọn họ đều quần áo tươm tất, trên môi nở một nụ cười gượng gạo tử tế.

      Là ba nó, trong hình ảnh một người doanh nhân thành đạt, y phục chỉnh tế.

      Chủ của một hộp đêm chẳng khác gì nhà chứa. Với rượu, với đàn bà, với thuốc phiện.

      Là má nó, trong hình ảnh một người phụ nữ hiền hậu, gọn gàng trong sạch như mọi bà phu nhân nhà giàu quyền quý.

      Người phụ nữ hằng ngày vẫn cặp kè những người đàn ông khác, chẳng có đêm nào là không vì rượu mà vật vã cuồng say.

      Và nó.

      Một thằng bé chẳng bình thường.

      Và nó thấy mình ổn vì điều đó.

      Nó bắt ghế lấy tấm hình xuống, tháo khung ra, xé thành ba mảnh lớn, đặt phía trên đống giấy chằng chịt tên của nó.

      Lấy hết can đảm bước đến bàn giấy, nhấc điện thoại lên, quay ba chữ số quen thuộc.

      ‘...’

      ‘Xin chào. Đây là cục cảnh sát miền Nam, chúng tôi có thể giúp gì được cho anh chị ?’

      ‘Chào ... chào ...’

      ‘Chào cậu trẻ, muốn báo án chuyện gì sao ?’

      ‘Ở đây ... có người ... bán ma túy...’

      ‘Ma túy sao ?’

      ‘Đúng ... đúng ... cứu tôi ...’

      ‘Sao ? Được rồi, chúng tôi đã nhận diện được địa chỉ của cậu, cảnh sát đặc nhiệm đang trên đường đến, cậu không cần phải lo lắng, cứ bình tĩnh được chứ ...’

      ‘Ân ...’

      Tít tít.

      Đã xong.

      Nó gạt điện thoại xuống, không một chút lưỡng lự mà mở cái cặp được thêu chi chít chỉ màu, lôi ra một chai nước màu xanh mạ cũng một hộp diêm. Con búp bê trên bàn vẫn trố đôi mắt dị dạng ra như đang xem một thước phim bi kịch không hơn không kém.

      Tiếng nước chảy róc rách. Trên môi nó trưng ra một nụ cười dị hợm.


      Mày cũng thấy tao rất đáng thương đúng không ?

      Thứ nước màu xanh ấy lan đều trên đống giấy dưới chân nó, ướt đẫm những cái tên lặp đi lặp lại của nó, làm chúng nhão ra. Tựa bùn. Một thứ bùn nhơ.

      Ngọn lửa nhỏ từ que diêm bập bùng như đang thôi thúc nó không ngừng.

      Tự do.

      Hãy để tôi được tự do.

      ...

      ‘Cháy ! Cháy !’

      Tiếng chuông báo cháy vang lên làm cả hộp đêm trở nên náo loạn. Họ giẫm đạp lên nhau để thoát ra ngoài, giày xéo nhau để tranh giành một cơ hội sống.

      Một bầy thú hoang.

      Vài phút sau, nước từ trên trần xả xuống tựa như một cơn mưa dầm.

      Gột rửa.

      Tiếng còi xe cảnh sát cũng vang lên như một bản hồi ca kết thúc não nề cho chốn địa ngục nơi trần thế năm đó.

      Chỉ một kẻ thoát khỏi.

      ...
      Hập, Hoẵng and Larry like this.
    2. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Án Thư I: Tử thi vấy bẩn (Đoản I)

      Nhân vật:

      Song Ngư (Đào Duyên)

      [​IMG]

      Sư Tử (Trịnh Khải)

      [​IMG]

      Bạch Dương (Hồng La)

      [​IMG]

      Chính truyện

      [​IMG]
      [Cung Gia - 8.14 pm]

      ‘Cháu có biết lúc chúng ta gặp Tiểu Ninh Ninh ở viện mồ côi, nó đã nói gì với chúng ta không ? Câu đầu tiên nó hỏi ta, ta nhớ rất rõ, chính là ‘Dòng họ ba đời của ông bà có ai phạm tội hay không ?’. Ta không nói đùa đâu ! Cháu thử hỏi lại nó xem ...’

      ‘Thật sao ?’ – Viên cảnh sát trẻ trong bộ đồng phục chỉnh tề ngồi ở đầu bàn ăn tròn mắt ngạc nhiên – ‘Lúc đó Tiểu Ninh Ninh chỉ mới mười hai tuổi thôi ạ ?’

      ‘Đúng như vậy ...’ – Người phụ nữ đứng tuổi mỉm cười thích thú – ‘Ngay lập tức ta quay sang bác trai Cung, nói với ông ấy rằng đứa trẻ này rất thông minh, ta rất thích ...’

      ‘Lúc đó ta cũng nghĩ rằng nó muốn trở thành cảnh sát hay luật sư nhưng ai ngờ ...’ – Người đàn ông ngồi bên cạnh thở dài – ‘Nuôi nó học trường Y bấy lâu, đến năm ba vô tình đọc trúng đơn cấp phát học bổng mới biết nó học làm pháp y ! Nếu ta không phát hiện, nó sẽ giấu cả đời cho xem !’

      Người phụ nữ vỗ vai ông, gương mặt hiền hậu vô cùng: ‘Thôi mà lão Cung, làm pháp y cũng không phải là phạm pháp, con nó thích thì chúng ta phải đồng ý ...’

      ‘Nhưng mà, cái nghề quái gở đó ...’

      ‘Cháu lại thấy Cung Ninh thực sự đáng ngưỡng mộ ...’ – Viên cảnh sát cười tươi – ‘Lúc học cao trung, chỗ chúng cháu không ai tài được như cậu ấy. Nhất định Cung Ninh sẽ trở thành một pháp y rất giỏi !’

      ‘Cái cậu này, cháu nịnh Cung Ninh nhiều thế ... Còn chưa được phá vụ án đầu tiên nữa mà ...’

      Cạch.

      ‘Gà !’

      Một người thanh niên trẻ trong chiếc tạp dề trắng đặt chiếc dĩa xuống trước mặt viên cảnh sát, nói trống không một chữ, ý là mời cậu ta cùng ăn.

      ‘Cung Ninh, Thiên Khải là bạn con mà, đừng nói chuyện như vậy chứ ...’

      Viên cảnh sát chỉ cười trừ: ‘Không sao đâu. Cung Ninh đang ngại thôi ... Nếu cháu là người khác cậu ta thậm chí sẽ chẳng thèm nói gì đâu ...’ – Lại chấp tay, cúi mặt lễ phép – ‘Mời hai bác cùng dùng bữa !’

      ‘Cháu ăn đi, ăn nhiều vào ...’ – Mẹ của Cung Ninh gấp cho cậu một miếng rau nướng thơm phưng phức – ‘Cháu ra trường sớm, làm cảnh sát cũng đã lâu. Cung Ninh là lính mới, phiền cháu giúp đỡ nó nhé ...’

      ‘Tất nhiên rồi ạ ... Tiểu Ninh Ninh, lại đây ăn chung đi !’

      Người thanh niên trẻ lặng lễ bưng dĩa gà đến ngồi ở cái ghế trống cuối cùng. Vẫn mái tóc bù xù màu đen xám, đôi mắt sắc lảnh ẩn sau cặp kính trắng có vẻ gì trầm tư vô cùng.

      Cung ba ba ồm ồm nói: ‘Đến giờ ta vẫn chẳng hiểu tại sao sở cảnh sát lại nhận một đứa trẻ kì dị như Tiểu Ninh Ninh ... Trai tráng ta chưa từng gặp ai đeo khuyên môi như nó, sau lưng lại học đòi ai có cả hình xăm ...’

      ‘Cung Ninh có cả hình xăm sao ?’

      Bác gái lườm Cung ba ba một cái: ‘Ông này ... Vì con trai chúng ta quá giỏi, căn bản chỉ cần nhìn hồ sơ đã không thể nào từ chối ...’

      ‘Vợ à, bà chiều nó quá rồi ... Tôi nói thật, nếu đặt Cung Ninh bên cạnh tử thi, sẽ không biết đâu là tử thi, đâu là nó ...’

      ‘Cái lão này ...’ – Mẹ của Cung Ninh quay sang cảnh sát Dương, tiếp tục gắp cho cậu ta một con tôm luộc – ‘Thật là thất lễ quá ... Nhà ta thường như vậy đó. Nhưng ông ấy thương Tiểu Ninh Ninh lắm, không có gì ác ý đâu.’

      ‘Ân ...’

      Reng.

      Cảnh sát Dương lập tức buông đũa, bắt điện thoại trong vòng tích tắc. Đây có thể coi là phản xạ lâu năm của một đồng chí cảnh sát gương mẫu. Bởi lẽ, trong một phút, một giây, bất cứ lúc nào tai họa cũng có thể xảy ra. Chậm trễ một giây, có thể đánh mất một mạng người.

      ‘Tôi là Dương Thiên Khải, tổ hình sự Nam Đình.’

      ‘...’

      Cung Ninh cũng dừng ăn, cả mắt lẫn tai đều chăm chú quan sát.

      ‘Có đầu mối gì không ?’

      ‘...’

      ‘Ân. Tôi sẽ đưa cậu ấy đến ngay.’

      Cảnh sát Dương gác máy, lật đật đứng dậy: ‘Có một vụ án mạng tại chung cư Trình Khánh. Chúng ta đi thôi !’

      ...

      [Trung Khanh - 8.44 pm]
      [Case 1 - 00.15.57"]

      ‘Cung Ninh, đây là vụ án đầu tiên của cậu. Cảnh sát sẽ lo hiện trường, còn cậu khám nghiệm sơ bộ trước, sau khi đem về đồn thì mới được mổ.’

      ‘Được... ’

      ‘Vừa kịp lúc, bọn họ gửi thông tin nạn nhân vào điện thoại tôi rồi. Cậu cầm mà đọc, khoảng ba phút nữa chúng ta sẽ tới nơi.’

      Bọn họ ngồi trong một chiếc xế cũ màu đen, lái qua các con đường cong ở ngoại ô vùng xuôi. Nơi này đời sống ở mức khá, thu nhập cũng tạm ổn, có vài ba tập đoàn tư nhân ăn nên làm ra. Dân cư không quá đông như nội thành, dễ tiến hành điều tra mà tìm nghi phạm.

      Chẳng bao lâu bọn họ đã có mặt ở hiện trường. Thang máy cũ kĩ đến mức chỉ cần có thêm một người là đã không hoạt động được, nên cả cảnh sát Dương lẫn pháp y tập sự đều phải dùng thang bộ mà leo đến tầng năm.

      Thực ra thể trạng của pháp y Cung cũng không quá yếu, hoặc cũng giả như hắn ta có mệt cũng không thực sự biểu lộ ra ngoài.

      Từ đầu cầu thang đã thấy lác đác vài người đứng tụm lại hóng chuyện. Áo xanh của cảnh sát thấp thoáng trước cửa phòng nạn nhân. Tiếng máy chụp hình cơ cũng lách tách vang lên.

      Vừa vào đã thấy nạn nhân là một người nữ trẻ tuổi, áo quần xộc xệch nằm giữa vũng máu lớn. Bên cạnh nạn nhân là một bình hoa khá to còn nguyên vẹn, phân nửa cũng dính toàn một màu đỏ tươi, những vết máu túa ra cũng rất rõ ràng, có thể xác định đây chính là hung khí gây án.

      Pháp y Cung đưa tay chạm vào vùng xương sọ của nạn nhân, lầm bầm: ‘Xương sọ vỡ đến mức có thể cứa vào nhau. Các khớp tay chân chưa cứng hẳn, có lẽ là chết chưa lâu ...’

      Cảnh sát Dương gật gù: ‘Tốt. Cậu nói với người bên ngoài đi, bọn họ sẽ ghi chú lại.’ Rồi quay sang chiếc bình hoa ướm máu mà xem xét.

      Chiếc bình này kiểu dáng rất cầu kì, phần thân hẹp lại, đầu ôm sát, bo tròn, miệng lại rộng ra tựa như một chiếc cốc to bản, không quá mới nhưng thực sự rất nặng. Chỉ cần rơi trúng đầu thôi là đủ chết rồi.

      Liệu có phải ...

      ‘Cô có biết vì sao tôi lại không muốn làm phụ nữ không, chính là vì những hạng đàn ông thế này ...’

      ‘Hả ?’

      Dương Thiên Khải giật mình quay lại, liền phát hiện giọng nói đó phát ra từ chỗ Cung Ninh.

      Hắn ta đang trò chuyện với người đã chết.

      ‘Ý cậu là sao ?’

      Pháp y Cung gọi Thiên Khải chạy lại, tay chỉ vào vùng ngực đang bị lộ ra của nạn nhân: ‘Anh thấy gì đây không ?’

      Trong một chốc, Dương Thiên Khải cảm thấy vô cùng khó hiểu, nhưng chỉ vừa nhận ra những vệt trắng trên da nạn nhân là thứ gì thì mặt liền đỏ lên.

      ‘Không lẽ ... là cưỡng hiếp sao ?’

      ‘Không ngoại trừ khả năng.’ – Sắc mặt của pháp y Cung có một chút thay đổi – ‘Nếu như vậy thì tên hung thủ chết chắc rồi. Chỉ cần lấy mẫu tinh dịch này lưu lại, rồi đem đối chứng với nghi phạm thì chúng ta sẽ phá án dễ dàng hơn một chút ...’

      ‘Nhưng chúng ta còn chưa xác định được nghi phạm là ai mà ...’

      ‘Anh nhìn đi ... Bên ngoài cửa có cắm sẵn chìa, không có dấu hiệu cạy mở, trên cửa cũng có lỗ nhìn, có thể biết được người đứng bên ngoài là ai. Căn bản, có thể nói người chủ động mở cửa chính là nạn nhân, bỏ khả năng bị đột nhập đi, vì ở đây, ngoài cái cửa sổ chắn song ngoài kia thì cũng chẳng có ban công ...’

      ‘Đúng là như vậy ...’

      ‘Còn nữa.’ – Cung Ninh đi tới chỗ cái bàn khách ở gian nhà trước, chỉ vào mấy thứ đặt trên bàn – ‘Có hồ sơ, có trà, có bánh. Chứng tỏ có một người đã được mời vào. Có thể là người thân cận. ’

      ‘Mời trà sao ? Là đối tác hoặc cấp trên ?’ – Cảnh sát Dương lắc đầu – ‘Nhưng cậu đâu chắc là số bánh trà này không phải từ tối qua chứ ?’

      Cung Ninh nhìn xung quanh một hồi, buột miệng hỏi: ‘Thiên Khải, anh có thường đi siêu thị không ?’

      ‘Tất nhiên là có ... Tôi chỉ ăn thức ăn nhanh thôi nên buộc phải mua ở siêu thị rồi !’

      ‘Hôm qua anh mời tôi đi uống nước, sau khi thanh toán có xin thu ngân hóa đơn, bỏ vào ví, chứng tỏ anh thường tính toán chi tiêu của mình, đúng không ?’

      Như bị nói trúng tim đen, viên cảnh sát tái mặt đi: ‘Phải ... Nhưng cậu hỏi những chuyện này làm gì chứ ?’

      ‘Mẹ tôi cũng là một người tính toán chi tiêu. Anh thường cất hóa đơn ở đâu ?’

      ‘Tôi treo ở ...’

      ‘Cùng một nơi với lịch treo tường.’

      Cảnh sát Dương ồ lên: ‘Tại sao cậu lại biết ?’

      ‘Vì mẹ tôi cũng như vậy ...’

      ‘Ý cậu nói là tôi cũng là phụ nữ trung niên như mẹ cậu à ...’

      Cung Ninh thầm chửi cậu ta quá ngốc, miệng lại nói: ‘Không, vì mẹ tôi đã nghỉ hưu, chỉ lấy lương trợ cấp nên phải tính toán kỹ. Anh là cảnh sát, lương cũng không đáng bao nhiêu. Nạn nhân cũng vậy ... Đào Duyên, hai mươi sáu tuổi, là nhân viên văn phòng, lương không quá sáu nghìn đồng một tháng, chỉ dám thuê căn phòng dãy ngoài nơi chung cư cũ này, hơn nữa còn có một mẹ già ở Lâm Căn, tất nhiên phải tính toán chi tiêu.’

      ‘À ra là vậy ! Không lẽ ...’ – Dương Thiên Khải tay chân nhanh nhẹn hẳn, bước đến chỗ mấy tấm lịch treo tường, vén ra liền thấy một xấp hóa đơn vẫn còn khá mỏng, đính với nhau bằng một cái kẹp bướm – ‘Quả thật là ở đây ! Để xem ... Số này là hóa đơn của tháng năm. Hôm nay là ngày mười ba tháng năm. Ngày tám, ngày mười ... Ngày mười ba ở đây ! Lúc mười giờ hai mươi ba phút sáng.’

      ‘Nếu tôi không nhầm thì trong đó sẽ là trà thảo mộc gói mười hai túi lọc, tặng kèm bánh quế tây hương trà xanh giá một trăm sáu mươi đồng ...’

      Cảnh sát Dương mắt chữ O, miệng chữ A, trầm trồ: ‘Nè Cung Ninh ... Cậu thực sự không phải là hung thủ chứ ?’

      Thật sự là ngốc không tả nổi !

      ‘Mấy tờ báo khuyến mãi của siêu thị người ta hay phát vào buổi sáng anh dùng để làm gì ?’

      ‘Lót ổ mèo ...’

      Hai mắt phía bên trên cái khẩu trang xanh của pháp y Cung sụp hẳn xuống, hắn thở dài:

      ‘Thôi, xem như tôi hỏi nhầm người.’

      ...
      [Nam Dinh - 2.15 am]
      [Case 1 - 5.46.13"]

      ‘Đã hai giờ mười lăm phút sáng, cậu có cảm thấy buồn ngủ không ?’

      Pháp y Cung lẳng lặng lắc đầu, hai mắt nhìn vào gương chiếu hậu, nhìn làn xe phía sau bọn họ với ánh mắt trống rỗng.

      Vụ án này tưởng rất dễ, nhưng sau khi khám xét kỹ hiện trường hóa ra có một số điểm lại vô cùng phức tạp.

      Đúng là thế giới này chuyện quái gì cũng có thể xảy ra được ...

      ‘Cung Ninh, tôi có thể hỏi cậu một chút không ?’

      ‘Hỏi đi ...’

      ‘Tại sao trong lúc phá án cậu nói nhiều thế, tại sao khi ra khỏi hiện trường lại trở thành một con người khác như vậy ?’

      Cảnh sát Dương vừa lái xe vừa hỏi Tiểu Cung, giọng vô cùng nghiêm túc.

      Cung Ninh liếc nhìn cậu ta, miệng mấp máy vài từ: ‘Công việc.’

      ‘Tôi biết. Nhưng lúc ra ngoài cậu cũng phải bắt chuyện để nói chứ ... Cứ như vậy không thấy buồn chán sao ?’

      ‘Không. Rất thoải mái.’

      ‘Cậu có thể nói chuyện nhảm với tôi. Tôi nói chuyện cũng không chán lắm đâu ...’

      ‘Phiền quá đi.’

      Chẳng biết tại sao, từ lúc đó cảnh sát Dương im hẳn. Đến lúc về đồn cũng không mở miệng nói chuyện với pháp y Cung nửa lời.


      -tbc-
      Hập, Hoẵng and Larry like this.
    3. Sắc Lang
      Sắc Lang
      Án Thư I: Tử thi vấy bẩn (Đoản 2)

      [​IMG]

      [Nam Dinh, 2.26 am]
      [Case 1 - 5.58.02"]​

      Bản thân Dương Thiên Khải là một cảnh sát vạm vỡ, cao lớn. Đối với người bình thường đã là cao quá khổ, nay so với pháp y mới chỉ cao một mét năm mươi hai lại càng thực giống chữ số một và dấu chấm câu.

      Bọn họ đi vào đồn. Điện rất yếu. Mùi gỉ sét từ mấy cái máy lạnh cũ bay vào mũi nồng nặc. Cung Ninh theo chân Thiên Khải đi tới thang máy, dẫn xuống hầm số 3, trên ngoài có treo tạm một cái biển được dán chữ nguệch ngoạc:

      ‘Đội pháp y’

      Gió bên dưới này tại sao lại lạnh như vậy ?

      Cung Ninh bỗng thấy thứ gì đó rất mềm áp lên mặt mình, thì ra cảnh sát Dương đã cởi áo khoác ngoài tiện tay ném về phía hắn. Cỡ áo của Thiên Khải rất lớn, đối với pháp y Cung chẳng khác gì một cái chăn nhỏ.

      ‘Tử thi đâu ?’

      Dương Thiên Khải chỉ đáp: ‘Cậu có thể ngủ một lát. Ở khu đó không có nhà xác, phải chở đến nhà xác ở quận. Phải mất thời gian di chuyển cũng như bảo quản xác, khi đó cậu mới có đủ điều kiện thuận lợi để tiến hành khám nghiệm. Dù sao chúng ta cũng đã xác định được khoảng thời gian tử vong rồi.’

      ‘Còn mẫu DNA của hung thủ ?’

      ‘Đã có bộ phận ở trung ương lo. Hiện tại cũng đã liên lạc với những người thân cận là nam giới của nạn nhân, theo ý cậu, để mời về sở làm việc. Thật ra cũng không nhiều. Đào Duyên cũng không phải là người quảng giao, quan hệ xã hội cũng không rộng lắm.’

      ‘Ân. À ban nãy ...’

      ‘Sao ?’

      ‘Không có ý nói anh phiền.’

      Cảnh sát Dương liền quay mặt sang chỗ khác, cười tủm tỉm: ‘Chưa nghe gì cả. Thôi ngủ đi, ngày đầu tiên còn thời gian nghỉ ngơi thì nghỉ, sau này cậu có thấy cực cũng không có thời gian nghỉ ngơi.’

      ...


      [Nam Dinh, 6.02 am]
      [Case 1 - 9.33.52"]

      Sáu giờ sáng.

      Thực ra quyết định phải khám nghiệm tử thi lần này vẫn còn chưa thông qua người thân, vì mang tính chất hình sự, hơn nữa còn là một vụ cưỡng hiếp – giết người. Cũng may, sau khi liên lạc được với mẹ của Đào Duyên cũng đã nhận được sự đồng ý. Bà cụ rất đau khổ, ở nhà Đào Duyên vẫn còn một người em trai, thay mặt mẹ mà đồng ý giải phẫu thi thế, quyết tìm ra hung thủ đã sát hại chị mình.

      Đào Duyên là một cô gái trẻ, gương mặt thanh tú, lúc tan băng tử thi vẫn hoàn nguyên, chỉ có vết thương trên đỉnh đầu là đáng kể nhất.

      Cung Ninh dùng bao tay xem xét ngũ quan trên gương mặt nạn nhân, không ngoài dự đoán tìm thấy vệt màu tím dưới mắt, khoang tai và mũi có màu đỏ sẫm, bước đầu có thể xác định nguyên nhân chủ yếu là do vỡ xương sợ, dẫn đến não bị tổn thương, mất máu quá nhiều mà tử vong.

      ‘Nhưng thực sự rất lạ...’

      Cảnh sát Dương tròn mắt nhìn theo hỏi: ‘Lạ chỗ nào ?’

      ‘Có một điều, từ khi khám nghiệm sơ bộ xác nạn nhân tôi đã để ý nhưng chỉ tưởng là do nhiệt độ, đây ...’

      Pháp y Cung dùng dao mổ rạch một đường ở gần vùng cổ của nạn nhân, mở lớp da ngoài ra, đặt một ngón tay vào đó rồi đưa lên trước mặt Thiên Khải: ‘Máu dính trên tay tôi là máu sau khi nạn nhân tử vong được tám giờ đồng hồ, chưa kể còn được bảo quản ở nhiệt độ thấp ... Thực sự là lỏng hơn bình thường.’

      ‘Không lẽ nạn nhân bị hội chứng máu khó đông ?’

      ‘Không hề. Trong lý lịch sức khỏe không đề cập tới. Đây không phải là chứng bệnh tầm thường, nếu nạn nhân bị máu khó đông thì nhất định trong hồ sơ lúc nào cũng ghi rõ để tránh nguy hiểm đến tính mạng ...’

      Cảnh sát Dương lật đật lấy giấy ra ghi chép lại, đây có thể là một đầu mối quan trọng.

      ‘Thiên Khải, dùng máy ảnh chụp lại chỗ này ...’

      Cung Ninh chỉ vào những vết lõm hình chữ U ở vai sau nạn nhân, xung quanh có nhiều vết bầm tím, hơn nữa còn có hai ba vết trầy cạn song song nhau ở cách đó không xa.

      Thiên Khải đưa ngón tay lên ướm thử: ‘Rộng chừng một đốt ngón tay, đây là gì chứ ?’

      ‘Có thể là vết tích hành hung. Của thứ gì thì tôi không rõ ... Nhưng nó không đủ mới, có thể nạn nhân đã có xô xát với ai đó cách đây vài ngày.’

      Suy nghĩ một lát, cảnh sát Dương chợt hỏi: ‘Vậy có phải kiểm tra âm đạo không ?’

      Pháp y Cung không một chút suy nghĩ mà trả lời: ‘Tất nhiên là có. Chúng ta đã xác định đây là một vụ cưỡng hiếp thì phải kiểm tra’

      ‘Vậy tôi có thể ra ngoài không ? Dù sao tôi vẫn chưa có bạn gái, không tiện nhìn lắm.’

      ‘... Cô ấy cũng ngại, không phải mỗi mình anh đâu, nhưng người ta đã nằm đây rồi, nếu chúng ta bỏ qua có khi lại mất một đầu mối quan trọng ...’ – Giọng của Cung Ninh chuyển tông đột ngột, tạo thành một tiếng thều thào tựa tiếng gió – ‘Đào Duyên sẽ không vui đâu ...’

      Nghe mấy lời thầm thì của Cung Ninh, đồng chí cảnh sát sởn một trận gai óc, đành ở lại vị trí cũ.

      Theo kết quả giám định cũng như phán đoán sơ bộ, nạn nhân có thể chỉ vừa quan hệ tình dục trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ, âm đạo có dấu hiệu bị cọ xát, thu được một mẫu tinh dịch nữa. Vết rách của màng trinh nạn nhân không mới, nhưng theo lí lịch kê khai thì cô ta vẫn còn độc thân.

      Còn một số điều lạ như vậy, nhưng về cơ bản thì việc khám nghiệm đã nhanh chóng hoàn tất, chỉ còn chờ tra hỏi nghi phạm.

      ...

      [Nam Dinh, 1.42 pm]
      [Case 1 - 17.13.47"]​


      Chẳng biết đội hình sự số 1 của cục làm thế nào, quyết định triệu tập ngay Trịnh Khải – tổng giám đốc chi nhánh công ty mà Đào Duyên đang làm việc để lấy lời khai.

      ‘Bộ cảnh sát các người cứ mặc định là nhân viên của ai chết thì sẽ do người đó làm à ?’

      ‘Trịnh Khải, mong anh hợp tác điều tra. Thông qua camera bên ngoài tòa nhà cho thấy đã có xe của anh đến chung cư Trùng Khánh vào lúc 16 giờ 40 phút, ra về lúc 17 giờ 38 phút. Thời điểm anh đến đó rất gần thời gian tử vong của nạn nhân nên chúng tôi buộc phải đưa anh vào diện tình nghi ...’

      ‘Hoang đường !’ – Trịnh Khải hét lớn trước mặt thanh tra Lý, thái độ rất bất hợp tác – ‘Tôi chỉ đến đó để bàn một số công việc với cô ta thôi ! Ai lại biết cô ta sắp chết chứ ? Biết thì tôi chẳng đến đó rồi !’

      ‘Mong anh hợp tác cho.’

      Ở căn phòng bên cạnh, cảnh sát Dương cùng pháp y Cung lẫn một số đồng nghiệp lặng lẽ quan sát nghi phạm thông qua gương một chiều. Trịnh Khải vốn là người có gia thế lớn, ăn nói mạnh miệng, đúng ra là chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Hơn nữa ...

      Áo quần bảnh bao, tóc tai gọn gàng đẹp đẽ. Nhẫn bạc đeo trên ngón áp út tay trái. Đến cả đôi giày da cũng bóng loáng ...

      Giày da... giày da ...

      ‘Tiểu Ninh Ninh, có phát hiện gì bất thường không ?’

      ‘Thiên Khải, cởi giày da của anh ra cho tôi xem.’

      ‘Hả ? Cậu cũng đang mang giày mà, sao không lấy giày của cậu ?’

      Cung Ninh kéo hai ống quần thụng lên, lộ ra một đôi bốt cao cổ, một bên dây đen, một bên dây trắng.

      Cảnh sát Dương phì cười: ‘Gu thời trang của cậu đúng thật là chẳng giống ai ...’ – Xong cúi xuống tháo chiếc giày da cũ ra đưa cho hắn ta.

      Cung Ninh cầm chiếc giày lên xăm soi, chẳng biết nghĩ gì quăng lại xuống dưới đất.

      Dương Thiên Khải la toáng lên: ‘Cái cậu này ! Tôi chẳng có tiền mua giày mới đâu !’

      ‘Có thể xem video quay được trên camera một lần nữa không ?’

      ‘Sao ?’

      ...

      [Trinh Gia, 3.29 pm]
      [Case 1 - 19.00.22"]​


      Kính coong.

      Cảnh sát Dương với tay lên bấm chuông cửa khoảng hai lần, dáo dác ngó nghiêng khắp xung quanh mà trầm trồ: ‘Căn nhà này đẹp thật ... Cậu nhìn xem, có sân rộng, có vườn hoa, có xe sang, đúng thật là đáng mơ ước ...’

      Cung Ninh chỉ trầm mặc, không nói gì.

      Những thứ hình thức đẹp đẽ bên ngoài ấy, chẳng qua cũng giống như một quả táo. Nhìn chúng có vỏ căng mọng, chưa chắc bên trong đã không thối rữa hết cả rồi.

      Mơ ước để làm gì ?

      Tiếng mở cửa lạch cạch vang lên, một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp liền đứng trước mặt bọn họ mà hỏi: ‘Các anh là ai ?’

      Thiên Khải ngơ người ra một lúc, lật đật rút ra thẻ cảnh sát của mình, tự giới thiệu: ‘Chúng tôi ... đội cảnh sát Nam Đình, đến đây để hỏi thăm một số chuyện. Tôi là cảnh sát Dương... Cô có phải là Hồng La ?‘

      ‘Phải, tôi là Hồng La ...’ – Người phụ nữ xinh đẹp liếc nhìn Cung Ninh, mặt hơi e dè – ‘Cậu ta cũng là cảnh sát sao ?’

      Quá nhỏ con. Tóc hai màu. Khuyên môi. Gương mặt lại toàn là tà khí.

      ‘À, cậu ấy là pháp y Cung Ninh, đi cùng tôi. Cô không phiền chứ ?’

      Hồng La hơi ngần ngại, sau đó cũng mời bọn họ vào nhà.

      ‘Tôi nghe nói chồng tôi bị triệu vào đồn để hợp tác điều tra. Anh ta không sao chứ ?’

      Cảnh sát Dương từ chối dùng trà, thong thả mà nói: ‘Trịnh Khải không sao, đã trở về công ty rồi. Anh ta có hơi bất hợp tác một chút, mong cô có thể lựa lời khuyên nhủ giúp chúng tôi. Nếu Trịnh Khải vô tội thì chẳng có việc gì xấu cả ...’

      ‘Ồ vậy sao ...’ – Hồng La bắt chân dựa vào ghế, chậc lưỡi: ‘Vậy thì tiếc thật ...’

      ‘Ý cô là ... Giữa hai người có chuyện gì khác sao ?’

      ‘Không. Giữa chúng tôi không có chuyện gì cả.’ – Cô ta nhún vai – ‘Năm sáu năm trước bố tôi làm ăn thua lỗ, phải vay tiền của anh ta. Không có tiền trả thì anh ta đòi cưới tôi. Căn bản tôi với anh ta chẳng có liên quan gì cả, miễn sao đừng phiền đến tôi là được ...’

      Pháp y Cung ngồi như một con cún con bên cạnh cảnh sát Dương, đôi mắt sau gọng kính nhìn chằm chằm vào đống tạp chí thế giới phụ nữ dưới bàn kính, buột miệng nói: ‘Tôi có thể đọc chúng không ?’

      Hồng La có vẻ thắc mắc nhưng không tiện hỏi, chỉ gật đầu qua loa rồi lại quay sang trả lời mấy câu hỏi của cảnh sát Dương.

      Mấy tờ tạp chí mới có cũ có, toàn bộ là về thời trang, người mẫu, điện ảnh, làm đẹp ...

      Gia đình.

      Cung Ninh lật sang trang báo số 58, trong mục gửi thư tâm sự liền thấy chỗ báo đó bị nhăn nhúm lại, như ướt phải thứ gì đó rồi lại khô đi.

      [Chào Bồ Câu, tôi là độc giả thường kì của báo. Năm nay tôi đã 27 tuổi, chồng tôi lớn hơn tôi 9 tuổi, là một doanh nhân rất thành đạt. Chúng tôi không đến với nhau bằng tình yêu nhưng khoảng một năm trở lại đây, tôi nhận ra tôi đã yêu anh ta rất nhiều...]

      Đây rồi ...

      [Nhưng anh ta chỉ xem tôi là một món đồ chơi xấu xí đã cũ ...]

      [Tôi đã cố gắng, nấu cho anh ta từng bữa cơm tối. Nhưng thay vì tôi ...]

      [Anh ta lại nằm trong vòng tay của một người đàn bà khác ...]

      ‘Anh pháp y, có gì sao ?’

      Cung Ninh nhấc gọng kính lên, chỉ hỏi: ‘Cô rất thích giày cao gót đúng không ? Ở những trang quảng cáo giày thường có dấu bút ghi chú lại ...’

      Sắc mặt của Hồng La có chút thay đổi: ‘Ừ ... Tôi là phụ nữ, thích mua sắm là chuyện bình thường thôi ...’

      ‘Vậy ...’ – Dương Thiên Khải e dè nhìn sang Tiểu Cung, thấy hắn ta gật đầu mới nói – ‘Chúng tôi nghĩ đã có đủ thông tin rồi. Cô Hồng, cảm ơn cô đã hợp tác !’

      Bộp.

      Trong lúc đứng dậy điện thoại của pháp y Cung không hiểu sao lại văng về phía chân của Hồng La.

      ‘Không có gì. Nếu giúp được các anh cũng tốt.’ – Người phụ nữ tử tế cúi xuống nhặt giúp pháp y Cung cái điện thoại, bước ra phía cửa tiễn cả hai đồng chí ra ngoài – ‘Đi đường cẩn thận nhé ...’

      ‘Hồng La ...’

      Là giọng của Cung Ninh, cảnh sát Dương ngạc nhiên ngoái đầu nhìn cậu.

      ‘Ân ?’

      ‘Cô là một người phụ nữ rất xinh đẹp.’

      Hai má của Hồng La ửng lên một vầng hồng nhàn nhạt, không biết gì ngoài cảm ơn hắn ta.

      Quái gở.

      ...
      -tbc

      XJynX, Kingaria, Larry and 1 other person like this.
    4. XJynX
      XJynX
      Truyện bạn rất hay, tiếp tục cố gắng nhé!<3<3<3
      ủng hộ nhiệt tình!
      à mà cho mình hỏi, truyện dài bao nhiêu thế bạn? :v

Chia sẻ trang này