Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

HƯƠNG HOA PHÁP

Thảo luận trong 'Lưu trữ' bắt đầu bởi Sokolova, 22/9/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Sokolova

    Sokolova Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    16/9/17
    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    23
    Điểm thành tích:
    108
    [​IMG]

    Tên truyện: Hương hoa Pháp

    Tác giả: Sokolova

    Thể loại: nam x nam, thanh mai trúc mã,sinh tử văn, công sủng thụ, ngọt sâu răng, có chút ngược, tổng tài băng lãnh thê nô công x đáng yêu bán moe thụ.HE

    Tình trạng sáng tác: đang tiến hành

    Rating: K

    Độ dài: 7 chương.

    Văn án

    Câu chuyện của đôi bạn trẻ diễn ra tại Việt Nam, Paris- thủ đô hoa lệ của Pháp, bắt đầu vào năm 76, cải cách đất nước.

    Lâm Phong: sinh ra trong một gia đình gia giáo, mấy đời ra làm quan và thế hệ cha ông tham gia kháng chiến chống quân xâm lược.

    Ông Lâm trước là giáo viên, sau tham gia Thanh niên Xung phong và may mắn cho ông đã lành lặn trở về trừ bị mù một con mắt. Bây giờ, mở lớp học dạy chữ cho dân nghèo.

    Bà Lâm: là người nông dân chân chất, thật thà và đặc biệt có máu “hủ ngầm”.

    Vũ Hàn Thiên: Sự ra đời của em vẫn là một dấu chấm hỏi(?),bí mật sẽ được giải đáp trong các chương tiếp theo


    “Anh yêu em không?- Không. Anh chỉ dành cả cuộc đời và thân xác này bám dính lấy em thôi.
    -Miệng cao su.

    Anh yêu em từ khi nào? – Từ cái nhìn đầu tiên chăng.

    Anh sẽ mãi yêu em chứ? – Đến khi nào em chán thì thôi, Lão bà của anh.”


    Chương 1: ĐỊNH MỆNH
    Vào một đêm mưa gió bão bùng, tiếng chó sủa inh ỏi hòa cùng tiếng cầu khẩn tha thiết “Cứu với, cứu..” vang lên từ cổng ngôi nhà đầu làng. Ông bà Lâm choàng tỉnh, thức giấc, vội vã đội mưa, chạy ra ngoài với cùng chung suy nghĩ “What’s the hell?”

    Sau cánh cổng, một thân ảnh gầy gò, nhếch nhác với cái bụng nhô lên khá rõ đang ngồi co ro nép mình vào bức tường đất.

    “Chắc sắp sinh rồi đây!”-Bà Lâm ngầm đánh giá, liền cất tiếng hỏi:

    -Cô nương tìm bà đỡ sa..o ?

    Chưa nói hết câu, người nọ vội túm ống quần bà:

    -Hãy.. cứu lấy ..con tôi, c..ứu giúp …chúng tôi với.- Giọng nói yếu ớt, đứt nhịp trong làn mưa lạnh thấu xương mùa đông.

    -Á.Á.A.., không con tôi.- Đôi tay nhỏ ôm chặt lấy bụng, người nọ cứ vậy ngất lịm đi cùng dòng máu đỏ hòa chung với nước mưa chảy loang lổ khắp mặt sân.

    “Nhanh đưa người vào”- Bấy giờ ông mới lên tiếng.

    Căn phòng tràn ngập ánh nến, mồ hôi hay nước mưa cũng không thể phân biệt được nữa rồi.

    “Chúng ta hãy cùng cố gắng nào, mình” –Và “ cả hai mẹ con nữa nhé”

    Trong đêm mưa gió, tiếng khóc trẻ con vang vọng cùng tiếng sét đánh rạch ngang, sáng bừng cả bầu trời đêm.

    …………….Ta là dải phân cách 2 ngày sau…………….

    “Sau cơn mưa trời lại sáng”

    Tiếng học sinh đánh vần theo làn gió lạnh luồn qua khe cửa sổ chẳng may đánh thức con người đang say ngủ bên trong. Hàng mi cong cong khẽ lay động như cánh bướm nhịp nhàng chuẩn bị cất cánh.

    “Mình chết rồi sao, vậy ra đây là thiên đường. Thiên đường mà cũng có dùng trần rơm buộc lạt sao?.Bé con à, con thấy buồn cười ko? BÉ CON THÌ SAO?”

    Đảo mắt xung quanh, cậu cố gắng ngồi dậy, tiếng chân ngày càng gần và thanh âm trầm ấm vang lên:

    -Yah, đừng gượng, cậu phải ở cữ 3 tháng sau mới hoạt động bình thường trở lại được

    Không quên mục đích của mình, cậu mở to mắt nhìn người đối diện, miệng mấp máy ko rõ lời

    -Đừng trừng mắt nhìn ta như vậy, trái tim mong manh dễ vỡ của ta tổn thương mất thôi.-ko đành lòng trước đôi mắt sắp khóc đến nơi đó. Lấy lại hình tượng trong nháy mắt:

    -Chúc mừng mẹ…,à, ba tròn con vuông. Là con trai. Đứa nhỏ ngoan lắm, vừa uống sữa xong, đang nằm phơi bụng ngủ rồi. Cậu biết ko tiểu Phong thích đứa nhỏ lắm, ngắm em nó suốt , vừa nãy còn đòi chính mình cho em uống sữa, ôm em nó ngủ cơ….

    Bà Lâm tâm sự với người ta mà tuôn một tràng, ko cần viết người đó có nghe hay ko?, tự kỉ một mình.

    “ Ấy quên, ta mang con cho cậu ẵm nhé, thật là não cá vàng mà”

    “Đây cậu nhóc đây, nhất cậu còn gì” Đứa nhỏ ko hay biết gì vẫn ngủ ngon lành, còn một đứa nữa đang bất mãn vì bị cướp trắng trợn.

    Bế trên tay đứa con mình chờ mong đến ngày gặp mặt suốt 9 tháng 10 ngày qua khiến những giọt nước mắt hạnh phúc ko thể kìm nén mà lăn dài trên má.

    Cho dù thời tiết có khắc nghiệt, khung cảnh bên trong ngôi nhà rơm đơn sơ đủ để xua tan cái lạnh đến cắt da cắt thịt đó.

    ………….1 tuần cứ thế trôi qua……………

    -Đã đến lúc chúng ta cần chào hỏi nhau một cách đàng hoàng.E hèm, tên-quê quán-Ông Lâm lên tiếng phá tan ko khí khó xử này.

    - Ừm, Vũ Vũ, tên cháu là Vũ Vũ, cháu là người miền Bắc nhưng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, họ hàng cũng biệt tăm vô âm tín.Cháu vào Nam theo đoàn người năm 12 tuổi, làm người giúp việc cho sĩ quan người Pháp. Vào đầu năm nay trở lại quê nhà. Chuyện gì tiếp theo ông bà cũng biết rồi đấy. Hức hức…

    - Đứa trẻ này thật bất hạnh. Ngoan nào nín đi. Đây là lần cuối chúng ta cho cháu khóc thoải mái đấy. Giải tỏa xong rồi thì phải mạnh mẽ lên.Hãy lấy Thiên Nhi làm động lực sống cho mình, sống vì bản thân và cũng vì tương lai sau này của Thiên Nhi chứ. Cháu không muốn Thiên Nhi trở nên như cháu đúng ko nào?-Bà Lâm an ủi

    -Thiên Nhi?

    -Ây dà, xin lỗi vì ko nói trước với cháu, ta đã mất một tuần để nghĩ ra cái tên “Vũ Hàn Thiên” đấy, cháu thấy hay ko? Ta biết là ta giỏi rồi mà.

    Một cỗ ấm áp bao trùm sưởi ấm tấm thân lạnh đến run rẩy của Tiểu Vũ.Xúc động nghẹn ngào ko thể cất lời, Tiểu Vũ đáng thương vừa gật đầu, vừa mếu máo nhẩm đi nhẩm lại tên con trai mình như muốn khảm sâu vào trong tim mình ko bao giờ được phép quên.

    -Hai người là Quan Âm Bồ Tát giáng thế cứu chúng sinh sao? Sao hai người có thể cứu giúp một “quái vật” như con chứ.

    -Đừng hạ thấp mình vậy, con ko đáng bị vậy. Từ giờ hãy bắt đầu cuộc sống mới, kỉ niệm mới,..còn quá khứ cứ để chúng qua đi. Thời gian sẽ chứng minh cho con thấy. Mau khỏe còn đi làm, ở luôn nhà ta đi, chụy đây nhiều tiền nhưng ta ko phải dạng vừa đâu, vừa vừa vừa …đâu. Hư đến chồng ta ta còn mắng nữa là. Ha ha ha

    - Con đội ơn hai người, xin hãy nhận ba lạy của con.-Cậu mặc kệ tình trạng của mình mà dập đầu đủ ba cái trước hai con người đáng kính này mới chịu đứng lên.

    Các bạn chắc đang thắc mắc cặp đôi chính đâu rồi ta?

    Đang ôm nhau ngủ ngon lành, ko biết trời ơi, đất hỡi là gì luôn.


    END chap 1.



    Chương 2: CẢ ĐỜI

    5 năm yên bình trôi qua thật mau.

    Tại một góc sân chợ, nổi bật một cậu bé hình dáng bụ bẫm đáng yêu vô đối, nhưng lại sở hữu cặp mắt xanh trong-đặc điểm đặc trưng của người Phương Tây, đang ngồi vắt vẻo trên bức tường gạch vỡ, dùng đôi mắt chăm chú nhìn theo bọn trẻ đang chơi bong phía trước. Bỗng quả bóng rơm lăn về phía cậu, đứa nhỏ ko ngần ngại liền nhảy xuống nhặt nhưng lại e dè ko dám tiến gần.

    -Ném quả bóng đó đi, yêu quái cầm vào rồi, chúng ta ra chơi cái khác- Một trong số bọn trẻ nói.

    -Hu hu, tớ muốn quả bóng đó, tớ muốn chơi bóng cơ.Mẹ ơi, yêu quái ko cho bọn con chơi, òa òa.., mày biến đi- nhóc đó ko dám tiến gần đánh nhưng ném toàn đất cát vào người cậu, đuổi cậu đi. Một người đàn bà hớt hải chạy lại:

    -Tiểu Mặc, ai ăn hiếp con.-Nhìn hướng tay bọn trẻ chỉ, bà tiếp: “ A, cái thứ đồ nghiệt chủng, dám động vào con tao, mày chán sống rồi hả?”

    -Câm ngay, ai cho bà nói Thiên Nhi nhà tôi như vậy. Người lớn như bà sao “ngu dốt” vậy, đòi đánh một đứa trẻ chưa lên 5 sao?- Tiểu Phong chống nạnh trừng mắt với bà ta “ đấu mắt sao? Ta sợ chắc, dám đổ oan cho Thiên Nhi, ta chưa oánh mấy đứa bây là may đấy!

    Nhìn đứa nhóc chỉ cao đến ngực, đang dựng lông che chắn cho đứa nhỏ, khiến bà phá lên cười:

    -Ha ha ha, mày dám bảo tao “ngu dốt”. Ới làng nước ơi, ới ông bà Lâm ơi, ra xem con hai người, miệng còn hôi sữa mà dám lên mặt dạy đời con này này. Tao “ngu dốt” nhưng tao biết đâu là kẻ phản nước, còn mày-bà ta giơ muốn túm lấy đứa nhỏ, nhưng bị đứa lớn gạt phăng tay ra- tao chỉ muốn thay cụ Hồ móc hai con mắt mày ra xem nó màu gì thôi. Hừ, khôn hồn thì biến mau, khuất mắt tao, đừng để tao nhìn thấy mày.

    Đứa nhỏ sợ hãi núp chặt sau lưng đứa lớn. Khóc nấc lên đến run rẩy, nhìn thật đáng thương.

    -Bà kia, bà đang nói chính mình sao? Người nên biến đi là bà đó.-Mọi người trong chợ nhao lên nói, có người còn cạch mặt ko bao giờ mua hàng của bà nữa.

    Còn Tiểu Phong quay ngoắt 180o, dịu dàng an ủi Thiên Nhi: “ngoan, anh mua bánh vừng để ở nhà đó, cùng về ăn ha, ko ai biết đâu”

    ……………….Chuyển cảnh……………………
    Mọi chuyện cuối cùng cũng đến tai ông bà Lâm và Vũ Vũ.

    Mặt cậu hết trắng bệch rồi đến đỏ tia tái, cuối cùng méo xẹo hẳn đi. Đây ko phải lần đầu cậu nghe những lời này, nhưng nếu nói thẳng vào mặt cậu còn chịu được, ai lại nói với một đứa trẻ chưa đến 5 tuổi cơ chứ, thật quá đáng. Thật ra, lúc đầu mọi người ai cũng vậy hết, còn xua đuổi ra khỏi làng như đuổi tà vậy, có cha mẹ ko cho con học ở nhà ông Lâm cơ mà, nhưng “mưa dầm thấm lâu” dân làng bị khuất phục trước sự nhẫn nhục, chịu thương, chịu khó của tiểu Vũ, và “đòn sát thủ” là sự đáng yêu ko thể cưỡng lại của ba con nhà này. Tất nhiên là vẫn còn người kì thị, nhưng chỉ là số ít thôi.

    Trái ngược với cậu, ông bà Lâm khoái trá cười to, đập bôm bốp lên lưng thằng mình:

    -Được, thằng này thế mà cứng, xứng đáng là con trai ta.

    Bà Lâm xách mông đứng ngoài cổng chửi ba đời tám hoánh nhà bà kia lên.

    -Mẹ nuôi, bác ấy bị mấy cô trong chợ mắng nhiều rồi. Thôi ha, mình vào trong.

    Cơn tức vẫn chưa nguôi nhưng “em đã xa vào đôi mắt ấy” thì bà chịu ko nổi chổng mông cõng bé Thiên vào nhà.

    Nhữ tưởng vậy là xong, ai ngờ đêm hôm đó, bé Thiên ko tài nào ngủ được.

    -Thiên Nhi sao vậy con? Khó chịu lắm hả?

    -Ba ơi, mẹ con đâu? Con thấy ai cũng có mẹ, tiểu Mặc dù làm sai nhưng bạn ấy có mẹ bênh. À, nè ba “ kẻ cướp nước” là ai vậy nhưng con nghĩ chắc chắn là người xấu rồi. Vậy mẹ là người xấu sao! Hư wá! Mẹ nuôi sẽ đánh mông mất. Ko được, như vậy đau lắm. –Vừa nói bè nhà ta ngây ngô xoa mông xuýt xoa, làm bộ đau lắm.

    Miệng cười nhưng lòng ko cười: “Hàn Thiên, mẹ con ko phải người xấu nhưng bị bắt làm người xấu, nhưng bây giờ hết rồi, người tốt 100% luôn..”-“sao mẹ ko về thăm con, viết thư cũng ko nữa.”

    Lần đầu tiên Thiên Nhi cắt lời ba như vậy chắc bất mãn lắm đây. Tiểu Vũ ko dám cười lớn:

    -Làm người tốt 100% phải làm nhiều việc lắm, ko có thời gian dành cho ba con ta. Mẹ con ko biết viết thư đâu, chỉ biết hô thôi.Hì hì

    -Ồ vậy sao? Ba con muốn hỏi nữa. Mắt con xấu xí lắm sao. Chẳng ai giống con cả.- bé Thiên chu chu cái môi nói.

    -À…

    -Ko xấu chút nào- Giọng nói lanh lảnh trong đêm vang lên.

    - Tiểu Phong sao cháu vào đây, chưa ngủ sao, ngày mai cháu bắt đầu đi học rồi đấy.

    -Thiên Nhi hứa tối nay cho cháu ôm ngủ, thế mà lại về phòng ngủ.

    -Em xin lỗi, em quên mất, ôm bù nè.

    “2 đứa bây làm vậy là tổn thương trái tim đang FA của ta đó, biết ko?”- Suy nghĩ của má chồng đó (Kruck: lại đây anh thương-Vũ Vũ: đi chết đi, đồ biến thái)

    Phong tiếp tục nói:

    -Thiên Nhi có đôi mắt giống mẹ đó nên ko xấu chút nào, mọi người ghen tỵ với em đó, anh còn vậy nữa mà.

    Vũ Vũ phá lên cười: “ Con đã thỏa mãn với đáp án này chưa, giờ thì đi ngủ nào, ông tướng”

    Thiên Nhi thì thầm vào tai Tiểu Phong: “ anh sẽ luôn bảo vệ em như hôm nay chứ?”- “Cả đời” vì em là vợ anh mà. Nhưng bé Phong nuốt vào bụng câu đó. Vì sao? Why? It’s too easy. Vì má vợ nằm bên cạnh đó.

    Nghe tiếng thở đều đều của hai đứa nhỏ khiến tiểu Vũ an tâm phần nào. Cuộc nói chuyện vừa rồi chọt đúng vào vết thương đau âm ỉ trong lòng cậu. Hai giọt nước mắt cứ vậy theo nhau rơi xuống gối.


    END chap 2.
     
    Bài viết mới
    Mr.Dumb and Mrs.Dumber
    Mr.Dumb and Mrs.Dumber bởi Táo, 5/11/17 lúc 12:31
    Chỉnh sửa cuối: 23/9/17
    Hành Tây and Shiro Yoshiwara like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này