Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn Huyên

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi bluee_012, 15/12/17.

By bluee_012 on 15/12/17 lúc 17:16
  1. bluee_012

    bluee_012 Đào Đại Đại

    Tham gia ngày:
    5/12/16
    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    293
    Huyên
    Tên truyện: Huyên
    Tên tác giả: DRMS*15
    Thể loại: học đường
    Độ dài: oneshot
    Tình trạng truyện: hoàn thành​
    2007 – năm 16 tuổi

    Tôi 16 tuổi, là học sinh chuyển trường. Huyên là bạn cùng lớp với tôi, kiêm bạn cùng bàn, kiêm đại ca. Huyên bảo gì, tôi làm nấy. Không làm thì ăn choảng. Thế thôi. Mới chung bàn vài tháng, Huyên đã biết rất nhiều thứ về tôi. Nó biết lịch học của tôi, lịch làm thêm của tôi, và từ bé đến giờ tôi có mấy mối tình. Vẻn vẻn một mối tình vắt vai, đấy là khi tôi ba tuổi, tôi và cô bạn gái thời mẫu giáo quen nhau sau khi mút chung một cây kẹo. Huyên cứ lôi ra trêu tôi mãi.

    Bất ngờ là, trong một buổi chiều học thể dục, Huyên đưa tôi một cây kẹo mút và nó bắt tôi ăn. Sau đó nó giật lại và… ngậm vào miệng. Nó bảo:

    - Tao thích mày!

    Tôi không biết nói gì luôn!


    Mới hôm trước, Huyên nói thích tôi thì hôm sau nó lại dơ nắm đấm trước mặt tôi hăm dọa :

    - Không mua đồ ăn sáng cho tao thì mày biết.

    Dù sợ lắm bị một quả đấm từ đứa con gái trước mặt, tôi vẫn bám víu vào câu tỏ tình của nó ngày hôm qua và hy vọng đấy không phải là một giấc mơ.

    - Đ-đ-ahihi

    Giờ thì tôi chắc chắn đấy chỉ là một giấc mơ thôi. Con Huyên nắm lấy cổ áo tôi, mắt nó trợn trừng trông đến sợ, nó gằn giọng :

    - Gì?

    - B-bánh mì nhá?

    - Ờ. Hai ổ.

    - Tao hết tiền rồi, một ổ thôi.

    Con Huyên chép miệng. Chắc nó nghĩ một cái bánh mì chỉ đủ giắt răng nhưng vì bộ dạng khốn khổ của tôi, nó đành chấp nhận mà phủi mông ngồi vào chỗ. Dù gì nó cũng là con gái, cũng phải biết rung động trước cái khổ.

    Sáng hôm sau, dù cầm trong tay ổ bánh mì, tôi vẫn đến sớm như thường lệ. Ngạc nhiên là thấy Huyên đứng khoanh tay trước cửa lớp. Chẳng lẽ cái cái sức mạnh của ổ bánh mì free ghê gớm đến nỗi kéo nó - một đứa chưa bao giờ đi học đúng giờ ra khỏi chăn và vác xác đến trường hay sao? Quả thế thật, nó ngoắc tôi lại và chộp ngay lấy cái bánh mì.

    - Mày... giống lợn.

    Nói xong câu đấy, tôi mới biết là mình lỡ lời. Thế nhưng, Huyên không "choảng" tôi, nó chỉ lườm. Cái dáng vẻ của nó lúc ấy mới dễ thương! Trong khi tôi còn mải nhìn nó, nó đã kéo tôi xuống ghế và lôi trong cặp xách ra một cái bánh bao to đùng, đang còn nóng hổi. Nó dúi cái bánh vào tay tôi:

    - Ăn vào thì mới có sức mà “được tao theo đuổi”, rõ chưa?

    Tôi giương mắt nhìn con Huyên. Tôi đoán lúc ấy mặt mình ngố lắm.

    - Con điên. Có đồ ăn sáng rồi còn bắt tao mua làm gì?

    Con Huyên bỏ cái bánh mì xuống, kẹp cánh tay vào cổ tôi cứng ngắc, lắc lắc. Con này… “Được nó theo đuổi” chẳng khác gì bị con Lu đầu ngõ rượt. Suốt ngày… Tôi chẳng thể hiểu được nó.

    Từ hôm ấy, ngày nào con Huyên cũng bắt tôi mua cho nó đồ ăn sáng. Còn nó, sẽ mua lại thứ gì đó cho tôi. Nếu như tôi có lỡ từ chối hay phản kháng, nó sẽ đánh, đấm, cấu, véo, làm đủ trò lên người tôi đến khi nào tôi chịu đầu hàng mới thôi. Chính vì như thế mà tiền tiết kiệm để thuốc thang cho mẹ giảm một chút nhưng bù lại, mẹ tôi cười nhiều hơn, hay nói: “Dạo này có bạn gái hay sao mà béo lên vậy bây? Ráng ăn cho có sức mà học nghe con.” Nếu là tôi bây giờ, tôi sẽ nghĩ đến những nụ cười của mẹ, tôi sẽ nhớ về lần Huyên ngồi sau xe tôi nói vu vơ: “Mày mà khỏe mạnh thì nhiều người cũng khỏe ra đấy, thằng xì-ke”, tôi sẽ biết được rằng sau cái hành động kì cục của Huyên, là sự quan tâm và theo đuổi một cách rất Huyên! Thế nhưng, khi là một thằng học sinh cấp ba, tôi chỉ nghĩ đến tiền. Chỉ có tiền mới mang ra mua được sức khỏe cho mẹ. Tôi thầm trách Huyên. Dù không biết nên trách kiểu gì, tôi vẫn cứ thấy mình trách móc Huyên.

    Đầu học kỳ hai, tôi cùng Huyên được ghép làm đôi bạn cùng tiến. Thật sự, tôi chẳng biết tiến kiểu gì với nhỏ này. Nó học chán ngắt, lại là trùm giở tài liệu và cũng là chúa bị bắt quả tang, song lại còn ham đánh lộn đánh lạo. Tôi nghe nói, một lần Huyên dí điếu thuốc cháy dở vào trán một thằng con trai và đánh nó rách cằm vì con bạn cùng lớp bị thằng này xỉ nhục. Đấy lại chỉ mới là “cảnh cáo”. Thế nên, tôi mừng như vớ được vàng khi nghe Huyên thề thốt:

    - Tao hứa sẽ không đánh nhau và chăm chỉ học tập.

    Vụ chăm chỉ học tập thì dường như Huyên thực hiện không nổi. Mỗi lần kiểm tra bài tập về nhà tôi ra cho nó, nó lại ca bài ca muôn thuở:

    - Tao không muốn làm chắc? Không biết làm thì làm sao mà làm!

    - Mày phải cố…- chưa nói hết nửa câu, tôi đã bị nó dùng tay kẹp vào cổ lắc lắc. Khi nào cũng vậy. Ngang ngược hết nói nổi!

    Tôi chỉ còn tin tưởng vào cái câu “không đánh nhau” của nó thôi. Tôi nghĩ rằng, dù sao Huyên cũng đã lớn, cũng đã biết kiềm chế sự nóng nảy, bồng bột và đã biết nghĩ cho tương lai. Có lẽ nó sẽ chẳng đánh nhau nữa đâu. Thế nhưng, nó lại làm tôi thất vọng ghê gớm.

    Hôm ấy, tôi đi ngang nhà vệ sinh nữ thì tình cờ nghe tiếng quát: “Mày nói cái ahihi gì đấy? Tao cấm, nghe chưa?”. Chỉ vậy, sau đó là tiếng hét của một đứa con gái khác. Tôi khựng lại vài giây và chợt nhận ra, trong đó có tiếng của Huyên. Tôi lao vào nhà vệ sinh nữ, tách hai đứa con gái đang quấn lấy nhau cào xé, đánh đập không nương tay ra. Cả hai đứa đều tóc tai rối bời. Huyên bị xước một đường trên mặt còn nhỏ kia, nặng hơn, mặt bầm dập và trên tai có một vết rách. Bị tôi giữ lấy, Huyên còn cố rướn người đá vào đứa con gái kia một cái đau. Con bé kia giương mắt lên nhìn đầy phẫn nộ, nó ngậm chặt môi và mặt đỏ tía tai. Dáng vẻ của nó cho tôi biết là sẽ có chuyện rất…rất không lành sắp xảy đến.

    Sự việc rất nhanh được truyền đến tai ban giám hiệu. Mẹ của con nhỏ kia, sau đó tôi biết được nó tên Uyên, đến trường làm mình làm mẩy và đòi nhà trường kỉ luật Huyên thật nặng. Trong khi mẹ mình quay đi quay lại: “Ôi con tôi sao ra nông nỗi này hả con! Khổ thân con tôi chưa!...” thì nhỏ Uyên, đứng dậy chỉ tay về phía tôi, vốn đang đóng vai nhân chứng, nó dõng dạc:

    - Bạn này cũng đánh em ạ!

    Tôi bất ngờ vô cùng! Sao con nhỏ này lại bịa chuyện hại tôi? Tôi với nó thì thù oán gì? Lúc ấy, Huyên vùng dậy khỏi ghế chực vồ lấy nhỏ kia, nó hét:
    - Con kia! Mày nói cái ahihi gì đấy?

    Mẹ nhỏ Uyên lại bù lu bù loa:

    - Ôi dồi ôi các thầy các cô xem kia kìa! Nó đòi đánh con tôi ngay trước mặt mẹ nó và thầy cô giáo kia kìa! Sao trường này lại có thể chứa loại vô giáo dục như thế!

    - Con cô mới là thể loại vô giáo dục! – Đấy là con Huyên.

    “Chát!”

    Tức thì, một cái tát mạnh giáng xuống mặt nó:

    - Câm mồm! Thứ vô đạo đức! Mày không được nói con tao như thế!

    Tôi biết dù bị tát đau, con Huyên cũng sẽ chẳng chịu thua. Nó sẽ lại nói: “Con cô mới là đứa vô giáo dục!” và sẽ lại bị ăn tát nữa. Tôi nắm lấy tay Huyên, ý bảo nó bình tĩnh lại. Đó cũng là hành động thân mật cuối cùng tôi dành cho nó.

    Cuối cùng, tôi và Huyên bị mời phụ huynh, bị đình chỉ học một tuần và bị hạ một bậc đạo đức. Đây là điều tôi sợ nhất. Mẹ tôi sẽ đau đớn thế nào khi được nghe rằng con bà là thứ du côn, lại đi đánh một đứa con gái. Bà đã yếu lắm rồi. Đang ngồi chờ mẹ trên ghế đá thì Huyên tới, ngồi xuống bên tôi. Nó nói:

    - Tao không giữ được lời hứa với mày.

    Như chỉ chờ một cái khơi thì ngọn lửa trong lòng tôi sẽ bùng cháy. Tôi nhìn Huyên, quát:

    - Mày tệ lắm! Mày là thứ ích kỉ, chỉ nghĩ cho mày thôi! Mày không giữ được lời hứa thì mày hứa làm gì? Mày có biết vì mày mà tao khổ sở như thế nào không? Cút đi!

    Con Huyên là đứa gan lì, dù nước ngập tròng mắt, nó vẫn thanh minh cho bằng được (đối với tôi khi ấy thì đó là một lời biện hộ):

    - Đấy là do tao thích mày nên…

    - Mày thôi đi hộ tao với! Cái “thích” của mày chỉ gây thêm phiền phức. Tao thà không có còn sướng hơn!

    Tôi vùng dậy, trong lòng đầy sự tức giận. Cùng lúc đó, mẹ tôi bước ra từ phòng giám hiệu, bà nhỏ nhẹ:

    - Về thôi con.

    Tôi đi một mạch mà không quay đầu nhìn lại. Giá mà lúc ấy tôi làm khác đi, tôi sẽ được thấy hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má Huyên, sẽ thấy một Huyên thật yếu đuối mà tôi chưa từng được thấy.

    Mẹ tôi xin cho tôi chuyển trường. Từ ấy tôi chẳng gặp lại Huyên nữa.


    Năm 2016 – năm tôi 25 tuổi

    Tôi được rủ về trường cấp ba, ngôi trường ngày ấy tôi học cùng Huyên nhân dịp kỉ niệm 75 năm thành lập trường.

    Về trường, ngắm lại mảnh sân trường loang lổ nắng tôi như được ngắm lại những vũng kỉ niệm loang lổ trong tim mình. Ghế đá dưới tán bằng lăng này là nơi tôi và Huyên hay ngồi ăn sáng, cái hành lang là đường đua dài và đầy chướng ngại vật mà Huyên thường rượt tôi chạy chối chết, ô cửa sổ sát vách là nơi con Huyên hay trèo vào lớp mỗi lần đi học muộn,… Nơi nào cũng có hình bóng Huyên. Thật ra, trong suốt khoảng thời gian sau đó, kể từ sự cố với Huyên, tôi chưa bao giờ quên được nó. Tự nhiên tôi mong gặp Huyên, tự nhiên tôi nhớ Huyên lạ lùng…

    Tôi chẳng biết mình sẽ đứng sững trước phòng học xưa bao lâu nếu không có ai đó đập vào vai tôi, kéo tôi về thực tại. Tôi quay lại và bất ngờ vô cùng khi nhận ra đó là Uyên, con bé ngày xưa đã đổ cho tôi là đánh nó. Uyên cùng tôi đi dọc dãy hành lang và dường như chỉ mình nó độc thoại:

    - Chuyện mấy năm trước, lí do con Huyên đánh tao là vì tao nói rằng mẹ mày bị HIV vì làm gái đứng đường.

    Tôi giương mắt nhìn Uyên. Nó thở dài và nói tiếp:

    - Ờ. Song, tao nghi là nó “mết” mày nên mới đổ oan cho mày. Nói chung là, tao xin lỗi…

    Tôi chỉ muốn nói rằng một câu xin lỗi của nó chẳng thấm tháp vào đâu và tôi muốn lắm đấm vào mặt nó một cú. Nhưng tôi im. Tôi biết rằng có nói gì thì cũng thế.

    Nhìn lên khoảng trời thấp lốm đốm những tán bằng lăng, tôi nhớ về mùa bằng lăng gần mười năm trước. Mùa bằng lăng ấy tôi không được ở bên người con gái đã dành cho tôi tình yêu trong sáng và rất riêng của cô.
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi bluee_012, 15/12/17.

Chia sẻ trang này