Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Kẻ bị ruồng bỏ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Lazy Libra, 24/10/17.

By Lazy Libra on 24/10/17 lúc 13:58
  1. Lazy Libra

    Lazy Libra Lung Nguyệt Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    13/7/16
    Bài viết:
    1,017
    Đã được thích:
    1,572
    Điểm thành tích:
    1,317

    KẺ BỊ RUỒNG BỎ

    Author: Lung Nguyệt
    Genre: Tâm lí, OE, slice of life
    Length: Oneshot
    Status: Finish
    Rating: T

    [​IMG]

    Mưa. Tí tách. Tí tách. Nước mắt mặn chát, hoà cùng mưa.

    "Violet, mày nhìn con Dolle mà học tập! Nó chăm chỉ biết bao nhiêu."

    "Mày không phải con tao. Đồ xúi quẩy!"


    Nó, lúc nào cũng là đứa con hoang trong miệng bọn họ.

    Nó, không đủ tốt, không hoàn hảo.

    Nó, "sản phẩm lỗi" của cuộc hôn nhân sớm đã lụi tàn.

    Nó, không bằng con nhà người ta, thậm chí không bằng "em gái" mình.

    Nó, đứa trẻ không được chào đón.

    Nó, kẻ bị ruồng bỏ.

    Gia tộc Leonard danh giá có một người con dâu tên là Hanie Vonue. Nàng không chỉ xinh đẹp, mà còn rất giỏi giang, một nàng dâu hoàn hảo. Hanie có cuộc tình đẹp như tiểu thuyết với nhị thiếu gia Daniel Leonard. Nàng sinh được một đứa con gái là Violet quá khó khăn, thiếu chút nữa đã mất mạng, về sau không còn khả năng làm mẹ nữa. Thế nên gia tộc cao quý kia liền đuổi nàng ra khỏi cửa. Daniel cũng bất lực, chỉ có thể giành quyền nuôi Violet. Sau đó ông cưới vợ khác, sinh ra Dolle và một bào thai trong bụng Nancy Howard, dần ghét bỏ đứa con kia. Vì thanh danh dòng họ, Violet vẫn được cho đi học, nhưng lại có cuộc sống của một người hầu.

    Nó, Cinderella thời hiện đại.

    Nó, sở hữu trí thông minh đặc biệt.

    Nó, cố gắng học.


    Nó, cũng có ước mơ.
    Chính là, thành công.
    Nó, kẻ đứng trên vạn người.
    Nó, cao cao tại thượng.
    Nó, đứng trên đỉnh cao.

    Nó... bị ruồng bỏ!

    - Dolle Leonard, tao hận mày!

    Phải, nó chán ghét, nó căm hận đứa trẻ luôn đeo chiếc mặt nạ ngoan hiền kia. Ồ, Violet! Không phải mày cũng đang diễn kịch sao?
    Nực cười! Hai tên hề cùng đấu đá, cắn xé nhau. Hmm... Sắp trở thành ba rồi nhỉ!

    Nhưng có nghĩa lí gì chứ? Suy cho cùng, nó vẫn là kẻ bị ruồng bỏ, là nàng Cinderella yếu đuối. Phải, nó yếu đuối! Nhưng nó không phụ thuộc vào bà tiên. Nó cũng chẳng mong đợi bạch mã hoàng tử. Nó thề, sẽ đứng dậy bằng chính đôi chân của mình.


    Vậy là nó diễn, vào vai kẻ cam chịu, để thực hiện mong muốn. Nó học giỏi, và hoàn cảnh buộc nó phải tự hào vì điều đó. Nó sẽ dùng những con số, những kí tự vô tri để thay đổi thế giới.

    Ồ! Cô gái trẻ, thật tham vọng! Nhưng đừng bay xa quá. Trèo cao, té đau.

    - Violet!

    Nghe gọi, nó bơ phờ ngẩng đầu lên. Là ông anh họ Nyan Norwood. Anh cầm trên tay cây dù trắng chạy đến chỗ nó. Violet cười chua chát. Nước mưa luồn lách qua kẽ răng, chảy vào miệng. Chạm đến đầu lưỡi, vô vị. Nhưng sao nó thấy đắng ngắt đến lạ?


    Nyan đỡ nó đứng dậy. Tay cầm dù nghiêng về phía trước, tạo với mặt đường một góc bảy mươi lăm độ.

    - Violet, đi với tôi!

    Nó hất tay anh ra, tự đứng dậy, nhưng cũng ngoan ngoãn đi theo.

    - Họ không cần tôi...

    Violet thẫn thờ nói khiến Nyan giật mình. Cây dù hơi chệch đi. Nước hắt vào lưng, lạnh ngắt.

    - Vậy theo tôi đi.


    Nó nhìn anh, đôi mắt đục ngầu loé lên tia ấm áp. Nó thấy sống mũi cay cay, nó muốn ôm chầm lấy anh. Nhưng lòng tự tôn không cho phép Violet làm điều đó. Nó chỉ "ừm" nhẹ, môi hơi cong lên. Một nhân tài như vậy, nơi dơ bẩn này vốn không phải chỗ của nó. Violet muốn buông bỏ quá khứ, thay đổi hiện thực.

    Nyan cười hạnh phúc, mong muốn mang đậm màu ảo tưởng cuối cùng đã có thể trở thành hiện thực.
    "Tia nắng duy nhất giữa cơn mưa đông giá lạnh, ấm áp, ấm áp. Ấm áp và bình yên đến nỗi, liệu có ai nỡ rời xa?"


    =.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=

    Mỹ nam trắng trẻo đưa tay gõ lên cửa gỗ. Gõ lại gõ, gõ lại gõ. Bên trong thủy chung im lặng. Cánh cửa phòng đối diện bật mở. Nyan Norwood, không phải, Nyan Verges bước đến xoa đầu cậu trai trẻ.

    - Pisces, không vào sao?


    Anh lướt qua người cậu, đưa tay vặn chốt cửa. Quả nhiên, không khoá. Nam thư kí cười trừ, khuôn mặt xinh đẹp hơi đỏ lên. Lúc định thần lại, cậu đã thấy mình nằm trong vòng tay Nyan, sau lưng là cánh cửa đã chốt khoá.

    - Lại sợ?

    Anh cố tình thở mạnh vào cổ cậu, ngón tay gầy nhẹ nhàng miết vòng eo kia. Mặt Pisces phi thường đỏ.

    - Xin chào ~

    Một cô gái xinh đẹp bước ra từ phòng bếp. Nyan nhìn thấy, bĩu môi khinh bỉ.

    - Em gái, em thật biết cách phá đám!


    Violet Lybria mỉm cười không nói, dường như đang chờ đối phương tiếp tục.

    - Chủ tịch cô, sao lại mặc thứ này? - Pisces e dè lên tiếng, quên mất nguy hiểm mà bản thân đang chịu.


    - Sao lại không được?

    Cô nhướn mày, tỏ ý thách thức. Cậu trai trẻ im lặng cúi đầu, không dám hó hé.

    - Violet, thôi nào!

    Đến khi Nyan lên tiếng, cô mới thu lại nụ cười cợt nh

    ...


    - Số 1097! Cô lại viết cái gì đó?

    Người phụ nữ trong bộ đồ y tá hùng hổ tiến đến, mạnh bạo giật lấy quyển sổ chi chít những chữ từ tay cô gái nhỏ. Cô hoảng sợ, "ơ, ơ" mấy tiếng ngơ ngác. Có thêm đoàn người áo blouse trắng từ đâu rầm rộ kéo đến, khống chế cô. Mũi kim loé sáng, đâm vào da thịt. Thứ chất lỏng sóng sánh màu trà chảy vào người, cô gái trẻ dần lịm đi. Nữ y tá khi nãy tiến đến, cùng một người đàn ông lực lưỡng đưa cô đi. Đám người "bác sĩ" xì xào bàn bạc. Bỗng dưng có tiếng ai đó thốt lên:

    - Lũ người này quả nhiên là cặn bã trong xã hội mà.

    Thanh âm trầm mặc nhưng rõ ràng rành mạch thu hút sự chú ý của họ. Rồi khi quay lại, ai cũng chỉ thấy một bóng đen chạy vụt qua cùng với tiếng "bộp". Là quyển sổ tay của bệnh nhân số 1097 rơi trên thảm cỏ. Gió thổi, từng trang giấy "lật" đến trang gần cuối thì dừng lại.

    "Suy cho cùng, nó vẫn là kẻ bị ruồng bỏ, là nàng Cinderella yếu đuối. Phải, nó yếu đuối! Nhưng nó không phụ thuộc vào bà tiên. Nó cũng chẳng mong đợi bạch mã hoàng tử. Nó thề, sẽ đứng dậy bằng chính đôi chân của mình."
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 20/11/17
    Lazy Libra, via a mobile device, 24/10/17
Fan Đại thần :3
Cốc cốc cốc...
Chim xanh. Chim xanh tự do. Chim xanh gõ từng nhịp lên cửa.
Cốc cốc cốc...
Thỏ trắng. Thỏ trắng thuần khiết. Thỏ trắng chạy đâm vào cửa.
Cốc cốc cốc...
Sói xám. Sói xám đói bụng. Sói xám tức giận đập cửa.
Cốc cốc cốc...
Máu đỏ. Máu đỏ tang thương. Máu đỏ của chim và thỏ.


[Cốc cốc cốc]

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Lazy Libra, 24/10/17.

    1. Phoenix Hy
      Phoenix Hy
      Chòi ạ, lâu rồi mới đi cmt lại :)

      Có vài tình tiết hơi khó hiểu một tí, nhất là đầu đoạn 2.
      Cơ mà Hy thích truyện này ghê luôn ấy, buồn buồn mà sầu sầu làm sao ấy :)
      Lazy Libra thích bài này.
    2. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Cái lỗi thứ hai là cố tình nha = ))
      Có thể hiểu hai đoạn kia đều là do một bệnh nhân tâm thần viết ra, nên là nó phải mang kiểu hơi khó hiểu, điên điên một chút = ))
      Tym <3
      Phoenix Hy thích bài này.
    3. Phoenix Hy
      Phoenix Hy
      Cười cợt nh là cười kiểu gì? Hy tưởng là cười cợt nhở hay nhả gì gì đấy chứ?
    4. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Là cười cợt nhả, cái đó là viết chưa xong thì bị giật mà :v

Chia sẻ trang này