Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Kẻ ruồng bỏ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 11/3/17.

By SharaAnna on 11/3/17 lúc 22:11
  1. SharaAnna

    SharaAnna
    —❖ Đào Huyền Thoại ❖ —
    Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    542
    Đã được thích:
    604
    Điểm thành tích:
    944
    Title: Kẻ ruồng bỏ

    Author: Ayaka

    Category: Daily life

    Rating: T

    Length: One - shot

    Status: Complete.

    Warning:

    Cứ theo luật mà làm.


    Yêu thương, làm lòng người thèm khát muốn sở hữu.


    Và cũng chính nó, đã giết chết những người bị xã hội đẩy ra khỏi cuộc sống.



    Nó thấy hận cái tiếng khóc vang vọng mỗi khi đêm về . Chán ghét khuôn mặt kia. Mỗi lần nhìn vào gương mặt đấy, nó muốn lao đến bóp chặt nó vậy.

    Nó, chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ vẫn còn chưa đủ lớn để hiểu chuyện đời, vậy mà sự căm hờn và ghen ghét đã sớm luồn lách mỗi lúc một sâu vào lòng, với ý định chiếm lấy trái tim nó. Đôi mắt nó, tính cách nó, tất cả đều thể hiện cái sự xa lánh, lạnh nhạt. Và chỉ là bây giờ nó mới thành ra thế này thôi.

    Giống như một hồ nước băng. Trái tim nó phẳng lặng, không còn gợn sóng mang tình cảm chân thành, không tồn tại thứ gọi là tình thương.

    Tiếng trẻ con khóc cứ như tiếng búa chua chát đập vào tai nó. Và cuộc sống nó bị đảo lộn khi có thêm cô ta. Nó không muốn có em. Đúng hơn là nó ghét việc em nó chen thêm vào cuộc sống vốn ảm đạm này. Những lần bế em trên tay, máu nóng lại trào lên gương mặt nó, cái sự ganh tị lại len lỏi vào con tim, bám chặt lấy.


    Cuộc sống vốn nghèo túng, giờ thêm cô ta lại càng chẳng ra gì.

    Nó cũng muốn yêu thương cô ta lắm, nhưng tình người mất rồi, lấy cái gì để thương?

    Chia sẻ. Đó là điều nó ghét nhất.

    Phải rồi. Đâu có ai thích san sẻ thứ mà mình hằng mong ước, thứ đáng lẽ thuộc về riêng mình.

    Hàng đêm nó luôn tự đối chọi với bóng đêm, đối chọi với tính ích kỉ trong lòng nó.


    Nhưng ai biết? Ai hiểu? Mẹ nó sao?

    Nhầm rồi, mẹ nó đã gạt nó sang bên mà yêu thương lấy em nó, chăm sóc, cưng nựng cô ta. Nó, chỉ đơn độc một mình đứng giữa màn đen tăm tối. Nó cần lắm, người nắm lấy tay rồi dẫn nó thoát khỏi bóng đêm đen kịt hỗn độn những oán hận, đố kị. Nhưng là ai? Chẳng ai cả.

    Nó phải tự đi tiếp thôi, một mình, nhưng bắt buộc phải đánh đổi.

    Muốn thoát khỏi hố đen, nó phải đổi đi thứ được gọi là đặc ân của con người được Thượng Đế ban tặng.


    Trái tim. Tình người.

    Cái giá thật đắt!




    Kim Anh, mày điên thật rồi, những ý nghĩ đầy uất hận đã ăn mòn trái tim của mày rồi.

    Thời gian, quay trở lại đi! Trước đây nó vui vẻ nhường nào, còn giờ thì sao?

    Trước kia, nó được hưởng bao nhiêu tình yêu thương. Còn giờ? Bị chia thành hai nửa, như thế còn là trọn đầy nguyên vẹn?








    Trong đêm tối, ánh đèn hắt hiu rọi từ phòng mẹ nó.

    Mẹ nó ôm chặt em nó khóc nức nở. Nó đứng im nhìn họ qua khe cửa gỗ đã mục nát. Đôi môi mím chặt.

    Nước mắt của mẹ. Và những ý nghĩ nông nổi sai lầm ấy lại dấy lên trong lòng. Cô ta lại cướp nó! Trong lòng nó chỉ có sự tức giận dâng trào.

    Đôi khi nó bị gọi là kẻ tham lam, bị coi là kẻ thèm khát sở hữu.

    Tại sao? Cái gì cũng thuộc về cô ta! Mọi thứ từng thuộc về nó. Ma lực của cô ta lại lấy từng thứ một tuột khỏi tay. Hay tại nó chưa nắm chặt những thứ đó?

    Lẽ ra nó nên đẩy cửa vào phòng mà an ủi bà, lau sạch đi hàng nước trên gò má. Nhưng nó không làm vậy.


    Lạnh lùng quay lưng bỏ đi, mặc cho tiếng thổn thức vẫn vang sau lưng.

    Có biết không, Kim Anh? Con quỷ vô tình đang dần chiếm trọn tâm hồn mày rồi.









    “Aaa…”


    Nó khóc thét lên, từng mảnh da trên người đỏ bừng, đau rát đến tận xương tủy. Da nó phồng rộp, nhăn lại. Gương mặt đầm đìa nước mắt, răng nó cắn chặt vào môi đến bật máu. Nó ngồi dưới sàn nhà, tay nó ôm chặt lấy bả vai trái. Quằn quại trong cơn đau đang bào mòn cơ thể, nó thở, nó gào lên như con thú bị lôi ra làm trò vui. Máu từ môi chảy không ngừng, răng nó, đầy máu.

    Đôi mắt đẫm nước ánh lên sắc đỏ, nó trợn mắt lên. Như một con quỷ.

    Là hắn ta? Kẻ trước mắt nó là hắn?

    Là kẻ mà nó từng nói những lời yêu thương? Là kẻ cho nó một cuộc sống?

    Là ba nó sao?

    Ông ta ném thanh sắt xuống đất. Lò sưởi vẫn sáng rực lửa, thanh sắt bị nung đỏ giờ đã nguội. Ông ta không thèm nhìn con gái đang rên lên đau đớn, loạng choạng bước đi lên phòng. Trên tay vẫn cầm bình rượu. Hơi men phảng phất khắp quần áo ông.

    Ba sao? Mẹ sao? Giờ nó còn được gọi ai là ba mẹ?

    Nó thấy đáng sợ quá! Đáng khing bỉ!


    Thấy nó đau, em nó bỗng khóc. Tiếng khóc như tiếng kích thích luồn vào tai nó. Nó nhìn cô em, môi vẽ lên nụ cười tàn độc. Nó nghe cái tiếng khóc ấy cứ như tiếng khiêu khích của cô ta khi trông thấy nó thua ấy.


    Để rồi xem! Nó sẽ khiến cô ta, thê thảm hơn nó!

    Từ bây giờ, chúng ta sẽ chẳng còn máu mủ gì nữa.

    Hãy gạt hết sang một bên đi, chiến đấu như hai kẻ xa lạ.

    Trong hai chúng ta, chỉ có một sống một chết.



    Kim Anh! Học cách quay lưng đi! Vứt bỏ những thứ đã chối bỏ mày đi, con ngốc!

    Biết chứ? Muốn tồn tại, hãy giết những kẻ muốn giết chết mình! Làm được chứ?



    -oOo-




    Chung quanh chỉ có màu đen. Một bóng người lẻ loi đứng ở giữa, tay siết chặt vai trái. Màn đêm ôm trọn lấy thân thể trắng ngần. Môi run lẩy bẩy, không ngừng thét. Tiếng hét cứ vọng lại trong đêm đen, càng khiến đôi vai ấy run thêm vì sợ.

    Một giọt máu rơi xuống, rơi qua mi mắt, lăn xuống gương mặt. Thanh sắt rực lửa bị dí mạnh vào da thịt, đâm sâu vào trong gan ruột. Rồi tiếng hét vang vọng. Tiếng chửi rửa, tiếng đánh đập, và đôi mắt đỏ lựng,…tất cả đều chĩa vào cái bóng. Rồi từ đôi mắt, những đường nét lộ ra, dần hiện ra khuôn mặt của một người đàn ông.

    Là hắn?

    Không, hắn chết rồi !

    Nhưng, hắn là ai?

    Không, hắn vẫn sống, mùi rượu vẫn thoảng nơi đâu đâu.

    Hay là…hắn muốn báo thù?









    “Aaa…”

    Căn phòng tối om bỗng chốc sáng ánh đèn.

    Tiếng rên vô vọng.

    Tỉnh lại đi, con ngốc! Mười mấy năm rồi, kẻ chết sao còn sống được chứ! Rượu đã cướp đi mạng sống của ông ta, chính mắt mày cũng nhìn thấy, còn lo sợ điều gì nữa?


    Nó ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường. Hơi thở gấp gáp, mồ hôi đầm đìa trên trán, mái tóc ướt nhẹp. Nó, vừa thấy ác mộng.

    Dường như nỗi ám ảnh trong tâm trí nó quá lớn, nó không thể kìm được mà gào lên. Điên loạn ném vỡ đồ đạc. Đèn ngủ trên bàn bị hất xuống đất vỡ tan. Căn phòng lại trở về khoảng đen, trống rỗng.

    “Không! Đi đi! Cút đi!”

    Nó gào lên thảm thiết. Hai tay ôm chặt lấy mái tóc đã rối bời, nước mắt không ngừng rơi, ướt đẫm cổ. Nó loạng choạng rời khỏi giường, chân giẫm lên những mảnh thủy tinh. Cảm giác đau nhói dưới lòng bàn chân. Thủy tinh đâm sâu vào da thịt. Cười khinh bỉ, thật giống cái cảm giác khi bị dí thanh sắt vào vai. Máu dù có chảy, nó vẫn đi tiếp, như không còn cảm giác.

    Thô bao cầm chai rượu, nó tu mạnh một hơi. Rượu chảy vào cổ họng, như uống nước lã.

    Đúng là chỉ có men rượu mới làm nguôi dần sự tức giận và hoảng loạn đang trào dâng trong lòng.

    Kéo mạnh rèm sáng hai bên. Ánh trăng vàng chiếu rọi vào căn phòng. Nó ngửng cổ, để ánh vàng tưới khắp cổ và gương mặt, để quên đi hắn.

    Chỉ có rượu làm bạn với nó. Rượu làm khô nước mắt nó. Trong nỗi sợ như thế này, nó không biết tìm đến ai khác ngoài hơi men cay nồng ấy.

    Đồ đạc vương vãi, nằm ngổn ngang dưới sàn. Một cơ thể run rẩy, như một con mèo tự kiếm láp vết thương của mình nó. Nó gục mặt vào lòng bàn tay, thu mình vào góc tường.

    Cút đi. Cút khỏi cuộc đời đi! Thật đáng sợ.

    Những kẻ đã bỏ rơi tôi, nghe kỹ đây!

    Sẽ có lúc, tôi khiến các người nếm trải nỗi đau, đau gấp bội so với những gì tôi đã trải qua!





    -oOo-






    “Kim Anh con à…”

    “Gì sao?”

    “Con, hôm nay có về nhà không?”

    “Xin lỗi. Không.” Một câu trả lời lạnh lùng vô tình, chẳng khác gáo nước lạnh dội vào lòng bà.

    “Con à...”



    Bà chưa nói hết lời nó đã tắt máy. Nó chán chường nhét điện thoại vào túi áo. Lại muốn gặp mặt nó? Đã 5 năm nó không về nhà, nên bà ta thấy nhớ chăng?

    Nghe cái giọng nó, bà lẽ ra phải hiểu rồi chứ. Cái giọng hách dịch, nó đã cố nhẹ nhàng và lễ phép. Biết nó khó khăn để thốt ra mấy lời đó thì mong bà đừng gọi nó thêm một lần nào nữa. Ngày qua ngày, bà ta luôn làm phiền. Khó chịu lắm!

    Cười nhạt. Phải diễn tả sao nghỉ? Từ khi nó đi khỏi căn nhà dột nát bẩn thỉu đó, có lẽ năm nào bà ta cũng gọi điện cho nó. Bà ta dư sức để đến nhà nó mà, đoạn đường cách chẳng là bao, vậy mà suốt 5 năm qua, chỉ có gọi điện. Có lẽ đúng, bà ta đã chán ghét cái gương mặt này rồi. Nó muốn vứt chuyện đó ra khỏi đầu. Nỗi buồn tủi cùng cực khi ấy, cảm giác giống như mới xảy ra hôm qua vậy. Vẫn làm trái tim nó tê dại, quặn đau.


    Suốt mấy năm qua, nó đã cố gắng để leo lên cái tầng lớp cao hơn, để người khác không còn nghĩ nó là loại hạ lưu. Cố gắng của nó, không được công cốc. Nó phải đạt được mục đích.

    Chuông điện thoại lại rung lần nữa, và tên người gọi vẫn là bà. Nó cần kìm nén cơn giận đang dần trào dâng trong lòng nó.

    “Tôi đã nói rồi! Tôi sẽ không về nhà! Để tôi yên!”

    Điện thoại bị ném xuống đất, một cách thô bạo.

    Nó vịn tay vào tường. Thở dốc. Đầu óc nó quay cuồng, nó cần giữ bình tĩnh, nhưng càng muốn thì lòng nó lại càng rối bời. Điên mất!

    Đôi mắt hằn tia máu đỏ. Vẫn ôm trong lòng nỗi ức chế, nó giật lấy áo khoác, nhặt điện thoại lên mà lao ra khỏi phòng.



    -oOo-



    Kim Ngân buông tiếng thở dài. Từ sau lần chị cô bỏ đi, chỉ có màu của cô đơn và vị của đau đớn? Cô không hiểu lý do vì sao chị cô không bao giờ về nhà. Suốt bao năm qua, mẹ chỉ có một ước nguyện. Nhìn thấy chị cô, an toàn khỏe mạnh về nhà. Thế nào mà chị ấy cũng không làm được, không đáp ứng nổi mong muốn của bà.

    Những năm phải sống trong căn nhà trống trơn, gia đình không trọn vẹn, mỗi người một ngả, cô hiểu cảm giác của bà. Cô đơn lắm, lạnh lẽo lắm. Nhưng Kim Anh đâu hiểu.

    Trong khi mọi người hạng phúc trong nước mắt khi được gặp đứa con đi xa trở về, thì bà lại khóc vì người bà thương nhất quyết không chịu nhìn mặt bà.

    Trong khi những con phố Hà Nội lấp lánh ánh đèn điện, rực rỡ sắc màu hoa lệ, thì gia đình cô lại chìm trong yên ắng, trong nỗi buồn thương nhớ. Nhà nhà ngập tràn tiếng cười, tiếng của hạnh phúc, thì gia đình cô, ảm đạm, buồn bã, u sầu, tiếng cười hóa thành tiếng than thở. Nghe mà xót xa tận đáy lòng.

    Ba cô vì nghiện rượu mà đã mất. Sau đó chị cũng theo gót bè bạn, ăn chơi lêu lổng. Bỏ học để đi làm thêm, cật lực kiếm đồng tiền tự nuôi chính bản thân. Rồi khi bàn tay biết kiếm ra tiền, nó bỏ nhà đi.

    Chỉ còn mình cô ở lại với mẹ. Chứng kiến mẹ hằng đêm tự hỏi Kim Anh có sống tốt không, Kim Anh giờ ra sao.

    Phải chăng bà muốn đón nó về, trong một ngôi nhà đẹp đẽ?

    “Mẹ à! Cô ta không về đâu! Cô ta quên chúng ta rồi.”

    “Không được nói chị con thế. Chị con sẽ về mà.”

    “Chị con sẽ về mà”. Đến khi nào cô mới không nghe bà nói câu này nữa đây? Cái câu nói này đã lặp đi lặp lại suốt mấy năm qua? Nhưng nó có thành sự thật? Niềm mong mỏi và hy vọng trong bà đã quá lớn rồi, nên giờ nó không về, bà càng thất vọng hơn.

    “Mẹ kì vọng nhiều thế nào, chị ta cũng không về đâu!”

    Thất vọng nối tiếp những thất vọng. Để lại trong lòng bà vết thương mà cô không chữa nổi. Bà còn phải hy vọng bao nhiêu thì nó mới về, về lại cái căn nhà này chứ?

    Phải chăng bà đang tự an ủi chính mình, rằng Kim Anh sẽ về nếu như nó nhận thấy được tình yêu của bà to lớn từng này?

    Lớn đến mức, trong cả giấc mộng, hình ảnh nó đều xuất hiện.

    Lớn đến mức mỗi lần nhắc đến nó, bà đều chỉ biết khóc. Khóc vì thương nó tội nghiệp.

    Nhưng tình yêu của bà có là bao, thật nhỏ bé trước sự lạnh nhạt, tệ bạc và nỗi hận thù trong lòng nó.

    Có khi, tình mẹ còn không là gì trong tim nó.




    “Tôi chưa bao giờ có bố mẹ!”

    “Chị à!”

    “Im đi, tôi không phải chị cô!”

    Nó đã từng nói với cô như thế. Nó đã từng hét lên, quát tháo chỉ vì cô và mẹ gặp nó trên đường.

    Trước mặt bạn bè, nó đã phủ nhận mẹ nó, em nó, cả gia đình nó.

    Người phụ nữ trung niên ăn mặc quê mùa, có phần nhếch nhác. Điều đó làm nó xấu hổ? Điều đó làm nó nói lời tổn thương đến người đã cho nó hình hài và cuộc sống?

    Cô ghét nó, ghét chị gái cô, Kim Anh! Cô sẽ tìm nó, sẽ mang nó về với bà.



    -oOo-




    Công ty chị cô thật khác xa với những gì cô tưởng tượng. Chỉ vì nhớ đến những lần mẹ đau đáu mong mỏi chỏi chờ chị về, cô không ngần ngại mà bước vào, dù biết đó là điều cấm kị.

    Chốn tiện nghi này thật xa lạ đối với cô. Cứ như một con mèo lạc lối giữa một cánh đồng rực rỡ ấy. Dãy hành lang thênh thang, mọi người đi lại, trên tay là xấp giấy tờ. Có vẻ họ đang bận rộn, mắt chỉ chăm chú nhìn bài báo cáo mà không hề nhận ra sự xuất hiện của cô.

    Sau một hồi lang thang khắp ngóc ngách của công ty, cuối cùng cũng thấy chị. Kim Anh đang ngồi cùng một cô đồng nghiệp, cười nói không ngớt. Hóa ra dù sống không cần ai bên cạnh, chị vẫn cứ cười vui vẻ như thế, trong khi bà ấy lại chẳng thể cười nổi một lần.

    Chị sinh ra như thế nào, mà lại lãnh đạm vô tình đến mức này hả?

    “Chị.”

    Chị cô quay lại, nụ cười vẫn còn đọng trên môi. Nhưng có lẽ khi nhìn rõ người gọi nó là ai, nụ cười tắt ngấm.




    Nó lôi xồng xộc cô vào phòng, chốt chặt cửa.

    Một cái tát rơi xuống má.

    “Cô nghĩ đây là đâu mà dám đến đây hả?”

    “Em đến đây thì có gì sai?”

    “…” Nó chẳng nói chẳng rằng, chỉ ra sức khinh bỏ nó. Có lẽ sự xuất hiện bất ngờ này làm tâm trạng nó thay đổi một cách chóng mặt.

    "Chị xấu hổ gì chứ? Chị có gia đình, sao phải nói với mọi người chị là trẻ mồ côi?”

    “So với việc sinh ra trong cái gia đình không ra gì, trẻ mồ côi còn sướng hơn!”

    “Chị…” Bám chặt lấy tay nó, cô nán lại mà năn nỉ

    “Đi đi!” Nó không thèm quay mặt lại nhìn, dù chỉ một cái.

    “Về đi, chị gái.” Kim Ngân cầu xin nó, với giọng nói yếu ớt.

    Nó chầm chậm quay người lại. Lần đâu cô được nhìn chị gái lâu như thế. Kẻ trong nhà, còn chưa thấy rõ mặt nhau. Điều đó đủ chứng tỏ nó đã quá lạnh nhạt, lạnh đến nỗi người ta không buồn nhìn mặt để ghi nhớ, hay đúng là không dám.

    “Cút.” Buông một tiếng nặng nề. Chị gái cô vẫn thế. Gặp nhau, giữa hai người không còn từ gì ngoài những lời xua đuổi.

    “Tại sao?”

    “…”

    “Ba mẹ làm gì mà cô phải căm hờn họ thế?” Cô không đành lòng. Cô không hiểu sao mối thù của chị cô lại ăn sâu vào máu như thế.

    Một cái tát chua chát đáp lên gương mặt.

    “Câm!”

    “Tại sao” Cô giữ chặt lấy áo nó, đôi mắt gần như sắp khóc.

    Nó hất tay cô ra, thật mạnh. Cô vẫn cố bám chặt vào áo chị cô. Nó và cô giằng co nhau, bỗng tay áo nó bị tuột, để lộ vai trần mang vết dơ bẩn của nó.

    Sững người.

    Đập vào mắt cô, ở bả vai trái là một vết sẹo sần sùi. Cô thoáng giật mình, chân lùi xuống phía sau mấy bước. Cô nhìn vai nó đúng vài giây, rồi ánh mắt lảng sang chỗ khác. Đôi mắt chất chứa đầy sợ hãi. Vết sẹo đó…Đôi tay đã lỡ kéo chiếc áo xuống rung lên, cứ như cô là người mắc trọng tội.

    Cả người nó run lên, đôi môi khẽ giật, tím tái. Khẽ kéo vạt áo lên che đi đôi vai trần mang vết thương đó. Kim Ngân có biểu cảm ấy, nó không lấy gì làm lạ. Đến nó còn thấy nó thật kinh hãi.

    Thật kinh tởm!

    Giống như vết tích để lại của tử thần.

    Vết ố đấy, giờ đây bị lộ ra, bị kẻ khác nhìn thấy. Nó giống như con thú hoang, lòng lại dậy sóng.

    Cơn sóng thần, điên cuồng vùng lên, càn quét mọi thứ.

    Mọi thứ trên bàn bị đẩy xuống.

    “Aaa…” Kim Ngân bị đẩy ngã, hai tay ôm chặt lấy mặt.

    Căn phòng vang lên tiếng đổ vỡ. Giấy tờ bừa bộn nằm im dưới đất. Đồ đạc vương vãi dưới chân, tất cả đều vỡ tan. Thứ chất lỏng bắn ra khỏi bình thủy tinh, chảy thành một vệt dài đến tay cô. Là rượu. Khói và tàn thuốc lá vấn vương khắp nơi.

    Chị cô, cô chưa nghĩ rằng sẽ có ngày chị ra nông nỗi này. Dùng rượu để sống, làm bạn với khói thuốc. Cứ nghĩ chỉ ghét bỏ gia đình, vậy mà không ngờ, nó còn ghét bỏ cả cuộc đời này.

    “Cô muốn biết tại sao à?”

    “Hắn ta, trong lúc điên loạn vì nghiệp rượu, đã dí thành sắt nung nóng vào người tôi." Nó nói, giọng run lên, cứ như cái cảm giác đau đớn quay về, đâu sâu vào da thịt.

    "Tôi cần hắn ta ban cho cái vết nhục nhã này sao?”

    Câu hỏi rơi vào khoảng lặng. Người đứng trước mặt nó, đang bất lực mà nói về quá khứ, cái ký ức đầy nước mắt.

    “Từ khi cô sinh ra, tôi bị cái người mà mình gọi là ba đùn đẩy.”

    “…” Cô im lặng, cảm giác như cô mang trong mình tội lỗi vậy.

    “Nghe kĩ đi! Lần sau xin đừng đến tìm tôi. Tôi hận các người, rất nhiều.”

    “Chị hận ba, nhưng mẹ làm gì sai, chị không về nhà. Chị còn tính hành xác bà đến khi nào nữa chứ?”

    “Bà ta! Chỉ vì tôi tát cô mà lôi ông ta vào, để cho ông ta xử lý. Rồi đứng trơ mắt nhìn ông ta tặng tôi vết sẹo này!” Chị cô tức giận thật rồi. Giận cả cuộc đời này. Một sự oán hận của một cô gái vô tình.

    Kim Ngân thu mình lại. Sự tức giận của nó khiến cô phát sợ. Cô chỉ biết câm lặng mà nghe nó oán trách.

    “ Cô nghĩ tôi đủ lòng bao dung để quay lại âu yếm bà ta? Ha, cô ra đời, tôi là kẻ thừa thãi. Thế nên, chỉ có một trong hai người mới là kẻ có tất cả!”

    “Dù thế, bà ấy cũng sinh ra chị!”

    Đôi mắt nó đỏ ngầu. Con quỷ hận thù trong lòng nó như được giải thoát. Nó ngồi xuống, nắm lấy cổ áo cô mà xốc lên. Trong đôi mắt ấy, dường như phảng phất nỗi tê dại không thể tả. Rất đau.

    “Nhưng cuộc sống này, của cải và tiền bạc này là của ai? Do bà ta cho tôi sao?” Nó hét lên. Cô có thể thấy rõ chị tức giận đến mức nào, nhưng câu cuối, cô nghe không rõ, giọng chị run lên.

    Nỗi sợ hãi dấy lên từ đáy mắt Kim Ngân, có lẽ chị cô tính làm gì đó.

    Buông tay ra khỏi cổ áo. Đoạn, nó cầm điện thoại đã vỡ ở dưới chân, đóng sập cửa rồi lao ra ngoài.

    “Chị!” Cô đứng dậy, chạy ra ngoài.





    Dòng máu chảy trong người nó, thật kinh! Nó muốn thay hết số máu đang chảy trong cơ thể, cái dòng máu tannh bẩn.

    Kiếp này, nó là một con quỷ. Một con quỷ mang dòng máu dã thú.

    Nó đã lầm, dù có đánh đổi bao nhiêu thứ, thì thân phận nó, là ác quỷ.

    Từ khi sinh ra, nó đã chẳng là con người rồi…



    -oOo-



    Trời Hà Nội trở rét. Những cơn gió thổi về làm con người ta run lên.

    Nhưng rét mấy cũng không bằng cái lạnh trong tim nó. Thấu tận xương tủy.

    Phố đã lên đèn. Mọi thứ xung quang nó thật ồn ào và náo nhiệt. Nhưng đầu óc nó trống rỗng, lòng trống trải. Tại sao? Tại sao mọi thứ thành ra thế này. Nó muốn khóc, nhưng nó không được phép. Nó sợ, sợ khi đêm xuống, nước mắt nó lại rơi, sợ bị kẻ khác nhìn thấy.

    Chuông điện thoại…

    “Kim Anh.”

    “…” Nó thất thần bước đi, không lên tiếng.

    “Số bánh mẹ gửi, con nhận được rồi chứ?”

    “…”

    Nó vẫn im lặng. Ánh mắt hướng về phía xa xăm, vô hồn. Trên vỉa hè, mọi người đứng đợi đèn xanh qua đường. Nó cứ đi tiếp, như không hề hay biết về mọi thứ xung quanh.

    Ai cũng nhìn nó như sinh vật lạ, nhìn nó thẫn thờ qua đường trong khi xe cộ qua lại nườm nượp.

    “Cô kia! Cô điên rồi!” Một chiếc xe ô tô bị cản trở bởi sự xuất hiển bởi nó, ông tài xế tức giận chửi nó, rồi lách xe vượt lên trước.

    Tiếng còi xe cứ vang lên, tiếng hò hét vẫn còn đấy. Nhưng tâm trí nó đã ở nơi nào, nó không nghe thấy gì hết. Nó cứ đi, lững thững dưới đường. Hà Nội về đêm, xe chật ních. Hai ba chiếc xe vì trách nó mà vượt lên phía trước. Ai cũng không quên để lại một tiếng chửi rủa.

    Nó buông điện thoại ra khỏi tai. Tiếng còi xe càng nhức óc, một chiếc xe lao đến, nhưng nó vẫn không hề hay biết.

    “Chị ơi!” Kim Ngân đứng bên vỉa hè hét lên, nước mắt lăn dài khi chiếc xe lao như điên về phía nó.

    Để mặc ánh đèn chói lòa chiếc vào mắt, nó vẫn đứng im. Hãy…lấy đi sinh mạng của nó đi. Nó đừng nhìn chiếc xe mất phanh đến gần, khẽ cười.


    Khoảng khắc đó, nó chỉ cảm nhận được thứ gì đó lao về phía mình. Một luồn điện chạy dọc sống lưng, rồi khắp người nó ngoài đau ra không còn thấy được gì nữa. Tấm cửa kính ô tô vỡ tan. Thứ gì đó văng ra, cắm chặt vào gương mặt cô. Rồi cả cơ thể ngã xuống, thứ nó nhận biết được lúc này, là máu.

    Con phố ấy, tiếng gào hét gọi tên ai đó vang lên.

    “Kim Anh!”

    Hồi đáp lại, chỉ là khoảng lặng…



    -o0o-



    Nó mở mắt. Ngoài trời là mà đêm tối tăm. Mùi của bệnh viện xộc vào cánh mũi. Nó thấy buồn nôn.

    “Kim Anh.” Là tiếng mẹ gọi nó. Nó không đáp mà chỉ cười.

    “Con tỉnh rồi, tốt quá.” Nó có thể nhận thấy được giọng bà đang run.

    “Trời vẫn còn tối sao?”

    Không có câu trả lời. Bà im lặng. Kim Ngân ngơ ngác nhìn bà. Tối? Trời tối nghĩa là sao?


    Không phải đâu! Cô phủ nhận, nhưng…sao lại thế? Chiếc khay đựng thuốc rơi xuống.

    “Chị…chị à!”



    -oOo-



    Không! Không phải đâu! Nó…không thể!

    “Do di chứng của vụ tai nạn nên bệnh nhân không còn nhận biết được ánh sáng. Có thể suốt đời sẽ không thể nhìn được nữa."

    "Cô ấy cũng bị ung thư thực quản nữa. E là sức khỏe cô ấy sẽ không còn tốt…”

    Nó ôm lấy đôi vai run rẩy, đôi môi rung lên sợ hãi. Nó nghe lầm chăng? Phải rồi, là nó nghe lầm, sao có thể chứ.

    “Không, đừng mà, xin đấy.” Nó hoảng loạn, đôi mắt ngấn lệ, tay nó khua khắp phương trong không trung. Nó bật khóc như một đứa trẻ.

    “Mẹ à! Ngân à!”

    Tiếng gọi mẹ. Đã bao lâu rồi nó không thốt ra từ đó. Nghe thật lạ quá, cứ ngỡ nếu nó không gọi, thì tiếng “mẹ”, có lẽ nó sẽ sớm quên đi, sớm vào dĩ vãng.

    Nó sợ lắm. Nó ôm lấy đầu, khuôn mặt đầm đìa nước mắt vùi vào đầu gối. Tối lắm. Mọi thứ xung quanh tối lắm. Nó sợ bóng tối. Mắt nó không còn nhìn được nữa sao? Ánh sáng dương gian, nó muốn thấy lại chúng.


    ...


    Nó lọ mọ trong bóng tối, đôi tay dựa vào bờ tường tiến dần đến một căn phòng. Gió lạnh luồn qua các khe cửa sổ. Rét run. Cố tìm căn phòng của vị bác sĩ chữa trị cho nó. nó phải xác nhận lại. Mắt nó nhất định sẽ còn nhìn thấy được mà.

    Chận nó khựng lại. Đôi tay buông thõng.

    "Không! Cô ta không phải con tôi!"

    Là tiếng bà ta. Vang vọng lắm, nó làm sao mà không nghe thấy được.

    Bà ấy khóc lóc, phủ nhận. Không, con tôi không phải kẻ mù! Con tôi ...không phải đâu!

    Tim nó muốn ngừng đập. Bóng tối ôm trọn lấy tấm thân cô độc của nó. Nó nghe lầm không nhỉ? bà ta nói cô là đứa mù, bà ta nói đứa mù này không phải con bà.

    Ai nói cho nó đi. Tất cả chỉ là mơ, mọi thứ. Kể cả việc nó tồn tại trên đời này!

    Kim Anh à, mày nghe nhầm thôi! Ngay từ đâu mọi thứ đã là mơ rồi!

    Nó thất thần quay lưng lại trở về phòng...


    ...



    Vị bác sĩ vỗ bờ vai đang run rẩy của nó. “Mẹ và em cô muốn gặp cô. Học đã khóc rất nhiều…”- Giọng ông trầm hẳn, bàn tay ông khẽ nắm lấy đôi tay lạnh ngắt của nó. Có lẽ vào lúc tâm trạng nó hoảng loạn thế này, chỉ có gia đình mới giúp nó nhận ra được ý nghĩ của đời.

    “Đừng! Xin ông, đừng cho bất kẻ ai gặp tôi!” Nó thu mình trong một góc tường. Lòng thổn thức.

    Nó không muốn ai nhìn thấy cái bộ dạng thê thảm này của nó. Dòng máu chảy trong người, vẫn là dòng máu ma quỷ mà cả đời không hết mùi tanh tưởi.

    Đó là cái giá phải trả. Đôi mắt và cơ thể này.

    Trả để nuôi mối hận thêm lớn.



    -oOo-




    Đêm muộn, ánh trăng đổ xuống căn phòng. Trong bóng tối, nó ôm chặt lấy bờ vai. Nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, nó càng thấy hận đời. Ông trời bất công! Đã lấy hết đi mọi thứ của nó, sao còn tước đi ánh sáng của nó? Nó muốn đi theo ông ta đến thế giới khác cơ mà, sao vẫn để nó sống với một đôi mắt mù lòa mãi không bao giờ trông thấy ánh dương?

    Dù gì sau này nó cũng sẽ quằn quại vì cơn đau do rượu bào mòn, vậu sao lại không thể chọn cách khác để đi mà thanh thản hơn? Nó chạm đầu ngón chân xuống mặt đất. Mò mẫm trong bóng tối, nó tiến lại gần cửa sổ. Tâm trạng rối bời, giờ nó chẳng còn gì để mất cả, chấm dứt từ giờ, có lẽ vẫn chưa muộn.

    Cửa kính bị mở toang, gió lộng tràn vào thổi bay tóc nó. Rèm cửa trắng tinh phảng phất bay. Nó mỉm cười, cười một cách rạng rỡ.

    Vươn tay ra ngoài khung cửa sổ để cảm nhận cái lành lạnh chạm vào da.

    “Cô gái à!” Tiếng một cô gái vang lên đầy hoảng sợ. Một bàn tay kéo nó lại.

    “Cô làm chuyện điên rồ gì vậy?” Cô y tá luống cuống đóng cửa sổ lại. Nếu cô không nhầm, thì nó đang có ý định nhảy xuống.

    “Tôi muốn chút gió thôi mà.” Thoáng bất ngờ vì sự xuất hiện của ai đó, Kim Anh cố cười hiền. Nó…trước mắt nỏ chỉ có bóng đêm.

    Cô y tá sẽ chẳng tin nếu như không bị cảm xúc trên gương mặt nó đánh lừa. Cô nới lỏng tay, nhượng ngùng cười lại. Có lẽ là do cô nghĩ linh tinh.

    Cánh cửa kính mở toang lần nữa. Gió lùa vào từng đợt. Lạnh ngắt.

    “À…chị ơi.”

    “Gì vậy?”

    “Có thể, đưa tôi đến một nơi được không?”

    Gió lạnh làm khô đi nước mắt chực lăn trên má nó. Sắp rồi. Ngày cuối cùng sẽ chẳng còn xa nữa.

    Loài người ghê tởm quỷ khát máu. Và lý do gì để ác quỷ tồn tại trên cõi trần này?



    -oOo-



    Gió biển lạnh lẽo. Tiếng sóng biển vỗ ì oạp bên tai.

    Nó men theo dọc bờ biển không dễ dàng gì. Chẳng còn màu sắc, cũng chẳng còn trông thấy, chỉ còn biết nghe theo tiếng sóng dẫn đi. Bộ váy trắng sứ bay theo gió, cái lạnh chạm vào da. Lòng nó trống rỗng, chẳng biết nên về nơi đâu.

    Những con sóng lăn tăn vỗ vào bờ, trườn lên mu bàn chân nó.

    Nó muốn sớm chấm dứt. Như thế tim sẽ không còn đập để đau đớn, lòng sẽ không quặn thắt thì những hối hận lo âu. Sóng biển, có thể đem thân xác này về biển được không?

    Từng bước từng bước rời xa bờ. Nó mỉm cười. Từng đợt sóng nhấp nhô quất vào bắp chân nó. Loạng choạng ngược sóng ra biển khơi, với một trái tim không còn gì để hối tiếc.

    Cứ như thế, nó như cái xác vô hồn lần mò rời khỏi bờ. Bờ biển đen vắng lặng, chỉ có một mình nó, một mình nó cô độc trong màn đêm bao la cùng lòng biển thăm thẳm. Cứ như đứa con của thần biển ấy, đứa con quay về biển cả sau những tháng ngày rong ruổi nơi xứ lạ.

    Sóng biển giận dữ, biển nổi giông tố. Nó vẫn cứ dấn thân vào những dòng nước mặn nồng ấy. Chẳng muộn, nước biển dần ôm trọn lấy thân thể nó. Biển lạnh làm cơ thể nó chẳng còn cảm giác, đôi mắt nó chẳng còn nhận ra phương hướng, chỉ biết rằng, biển đêm đang đón nó về.

    Giây phút ấy, nó có thể ngửi được vị mặn của nước biển. Và cũng khi ấy, cơ thể nó đã được dòng nước ôm ấp trọn vẹn.


    Chẳng còn gì hối tiếc. Bỏ lại những đau đớn phía sau.

    Trở về với cát bụi.

    Kiếp sau, nếu còn duyên phận. Tôi vẫn mong được gặp lại các người.



    The End.
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 11/3/17
...Mạc Nhiễm...

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 11/3/17.

    1. Mây Disney
      Mây Disney
      Mây lại đến đây *vẫy vẫy tay*

      Mây hờn Ayaka, sao toàn viết truyện buồn thế hở?;laluot13 Buồn từ đầu đến cuối truyện luôn. :( Mây mong mỏi Ayaka có thể nào viết một cái kết khác cho truyện. Cảm xúc của Mây cứ lênh đênh với buồn và buồn rất khổ sở nha. Hụ hụ.
      Về trình bày, Ayaka nên thêm 1 cái banner nhỉ, vì truyện khá dài cho nên nhìn vào thấy toàn chữ là chữ sẽ rất đuối con mắt. Màu mực xanh này cũng có chút chói loá. Mây nghĩ nên đổi thành màu khác tối tăm mù mịt hơn :(
      Cách miêu tả nội tâm nhân vật của Ayaka rất OK. Nhất là nhân vật Kim Anh, biến đổi theo thời gian cô ấy trưởng thành. Tuy nhiên, thì Mây không cảm nhận được có biến động gì dữ dội trong tâm trạng nhân vật. Có thể nên thêm cao trào chăng?
      Klq nhưng người ta thường nói nhìn cách viết có thể hiểu người viết, chả lẽ Ayaka có tâm sự?
      Góp ý, thì Mây chỉ góp ý là Ayaka nên viết truyện có kết thúc sáng sủa hơn một chút @@. Chú ý đến dấu câu.

      Mây còm đến đây thôi, Mây bay đơi ;laluot17

      Hóng truyện tiếp theo nha ;)
      SharaAnna and Yokomari Hime like this.
    2. SharaAnna
      SharaAnna
      Mây đừng hợn Ayaka nha, chính ta cũng không biết mỗi lần nghĩ đến ý tưởng cho truyện mới, cái kết luôn luôn tối thui mặc dù đã cố khai sáng đầu óc.

      Ayaka đã nghĩ sẽ không thêm banner, vì sợ nó u ám quá dọa mất mọi người :)...Kim Anh, là nhân vật hoàn toàn có thật, Ayaka muốn đào sâu hơn nữa về nội tâm nhân vật này, nhưng lại sợ nếu đào sâu quá, sợ không làm cách nào thoát ra khỏi, trình độ của Ayaka chưa đủ vững để đi thêm sâu. Nhân vật này ta không muốn đưa thêm những tình huống cao trào vào nữa mà quyết định giữ đúng sự thật. Ngoài đời, câu chuyện và cái kết nó tức tưởi và đau đớn hơn nhiều. Cuộc đời chông chênh, ta quyết định sẽ viết câu truyện này tặng chị gái đó, muốn những gì chị gái đó phải gánh chịu nhẹ bớt đi, nhưng vẫn giữ lại phần kết. Phải giảm hết đi những thăng trầm, những gì đau đớn về một thân phận.

      Cũng có thể coi là nhưu vậy :) Chưa có ai nói câu này với Ayaka cả, cũng hơi bất ngờ! Tâm sự thì nhiều thật, chỉ biết gửi qua các nhân vật thôi.
      Mây Disney thích bài này.

Chia sẻ trang này