1. Chợ đen rao bán 5 thú nuôi số lượng có hạn, có thể mua, có thể tặng. Lưu ý: Mỗi thành viên chỉ có thể hiển thị 3 thú nuôi, thú nuôi có thời hạn, không phải vĩnh viễn.

    From Admin, with love

Đam Mỹ Khi nữ chính thất sủng

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Leia, 30/4/17.

Lượt xem: 173

    1. Leia

      Leia Tiểu Đào

      Tham gia ngày:
      30/4/17
      Bài viết:
      22
      Đã được thích:
      72
      Điểm thành tích:
      13
      Nơi ở:
      Thùng rác
      Đào Tiên Đồng:
      13,431$
      | Khi nữ chính thất sủng |
      [​IMG]
      [​IMG]
      Tác giả: Tinh Vân | Lè
      Thể loại: Đam mỹ, tu tiên, huyền huyễn, xuyên thư, hủ nam xuyên vào nam phụ, N couple, hài nhẹ
      Tiến trình: Đang viết
      Độ tuổi ra vào: K+
      Cảnh báo: Đam mỹ đó :v
      Giới thiệu:


      Câu chuyện về tên trạch kiêm hủ nam Tiêu Vũ bị lọt hồ xí xuyên vào cuốn tiểu thuyết não tàn “Không yêu ai ngoài nàng”, “một tay che giếng”, làm loạn cả môn phái, sau đó bị nam chủ lặng lẽ ôm về nhà.

      Mục lục
      Chương 1: Xuyên thư
      Chương 2: Đồng hương
      Chương 3: Thất sủng
      Phiên ngoại 1: Cuộc sống của Đông Hoa và Tiêu Vũ (1)
       
      Bài viết mới
      Tại hạ là nam phụ
      Tại hạ là nam phụ bởi Ngày Nắng, 30/1/17 lúc 20:10
      Oan gia ngõ hẹp
      Oan gia ngõ hẹp bởi Ngày Nắng, 12/11/16 lúc 17:08
      Chỉnh sửa cuối: 14/5/17
      Leia, via a mobile device, 30/4/17
      Kingaria, Anohana, Di Di and 5 others like this.
    2. Leia

      Leia Tiểu Đào

      Tham gia ngày:
      30/4/17
      Bài viết:
      22
      Đã được thích:
      72
      Điểm thành tích:
      13
      Nơi ở:
      Thùng rác
      Đào Tiên Đồng:
      13,431$
      ... Đáng... đáng sợ quá sư phụ ơi... đang yên đang lành sư huynh nở nụ cười ác độc ấy nhìn ta là có ý gì chứ? Có phải sư huynh lại phát bệnh không?

      01 Xuyên thư

      “Xuyên không, xuyên thư, người ta xuyên thì là tuyệt đại mỹ nam, không nam chính thì nam phụ, cùng lắm chết sớm hay chết muộn thôi, ta xuyên liền xuyên vào một cái xác băng bó quanh người, ngay cả mặt mình cũng chưa thấy qua, con mẹ nó lão tử nằm trong đây một tháng rồi, ông trời ác độc vừa thôi. Lão tử giờ muốn đi nhà cầu cũng phải chờ người ta cầm tới cái bô sao? Sao không để ta thành thân với cái bô luôn đi.”

      Nghe tiếng gào thét bên trong viện của Tần trưởng lão, các đệ tử không nhịn được cố gắng cách xa mấy bước. Nghe đồn, đệ tử chân truyền Tiêu Vũ của Tần trưởng lão từ khi tỉnh lại thì thần kinh có chút không bình thường, mà theo như Tần trưởng lão nói, vì bị ngã từ trên núi xuống nên đầu óc bị va chạm mạnh, thường hay nói sảng vì dư chấn. Nghe xong, không ít đệ tử lắc đầu tiếc hận, nếu cứ như thế có lẽ hắn sẽ mất đi vị trí đệ tử chân truyền, và có thể sẽ phải đi cầu bằng bô cả đời mất.

      Tiêu Vũ nằm trong phòng âm thầm nhổ nước bọt năm lần, các người mới là đồ thần kinh, cả nhà các người đều là đồ thần kinh.

      Tần trưởng lão bước vào, lắc đầu ngán ngẩm:

      “Tiểu Vũ, từ hôm qua đến giờ ta đã phải chùi nước bọt cho con đến tám lần rồi đấy.” Vừa nói vừa lau số nước bọt Tiêu Vũ đã nhổ nhầm lên mặt mình...

      “...”

      “Nào, vi sư giúp con nắn lại gân cốt, tin chắc vài ngày nữa con có thể đi đứng bình thường.”

      Tiêu Vũ để Tần trưởng lão đỡ dậy, ngồi đối diện với sư phụ, để người truyền chân khí, trong lòng là một mảnh cảm động sâu sắc. Từ khi tỉnh lại đến giờ, người quan tâm chăm sóc hắn nhất vẫn chỉ có sư người sư phụ này, không khỏi nảy sinh cảm giác người đối diện như thân mẫu của mình. Nói thân mẫu chính xác không sai, vì người kia nói là sư phụ nhưng vì là người tu tiên nên bộ dạng của người vẫn chỉ dừng ở năm hai lăm tuổi, mắt hạnh mày liễu, mái tóc dài tùy ý thả, nhìn thật chẳng khác gì một tiểu thụ.

      Tiêu Vũ không phải người của thế giới này. Hắn là một hủ nam ở hiện đại, có lần đứa bạn thân hủ nữ của hắn mới giới thiệu cho hắn câu chuyện “Không yêu ai ngoài nàng” (chính xác thì sỉ vả nó đến cùng cực), là một bộ truyện NP sắc hiệp, từ đầu đến cuối truyện đều miêu tả cảnh nữ chính hoạt động ư ư a a với hết thằng này qua thằng khác, cho đến khi gặp nam chính thì một lòng một dạ sắt son yêu nam chính mà vẫn tiếp tục lăn giường với thằng khác, mà kì lạ là dù nữ chính đè nhau với nhiều nam nhân như thế mà mấy người kia vẫn mê luyến nàng ta đến chết, một câu chuyện cẩu huyết đến đáng sợ. Đáng sợ hơn là Tiêu Vũ xuyên vào người có tên giống mình, là một nam phụ mờ đến không thể mờ hơi, bị tác giả “phải thật mờ” n lần. Xuất hiện và kéo dài đúng một phần năm chương một, đoạn hắn cùng huynh đệ đi đánh tang thi ở vùng Man Di, bị tang thi đánh bay xuống vách núi chết tươi, vâng, là chết tươi, và đương nhiên khúc đó khúc mở đầu cho sự xuất hiện của nữ chính. Ấy thế nhưng vào ngay đoạn đó, Tiêu Vũ còn đang vừa đi cầu vừa đọc truyện đó trên điện thoại, đọc đến chương cuối, hỏa khí công tâm, thành công lọt xuống hồ xí mà xuyên qua, vì thế, số mệnh nhân vật Tiêu Vũ trong truyện bắt đầu nghịch chuyển.

      Đúng như Tần trưởng lão nói, vài ngày sau, vết thương của Tiêu Vũ hồi phục hoàn toàn, băng trắng quanh người cũng gỡ ra, cả người tinh thần sảng khoái vô bờ bến. Và việc đầu tiên hắn làm là xem khuôn mặt của mình tròn méo thế nào. Oái, không đến nỗi nha! Da rất trắng, mắt phượng có thủy mâu màu xám tro rất kỳ lạ, môi hơi mỏng, nhìn tổng thể ngũ quan hài hòa, rất dễ nhìn, vẻ đẹp không phải là tuyệt sắc nhưng lại khiến người ta dễ sinh hảo cảm vì sự hiền lành... Hèn gì mà chết ngay chương đầu tiên.

      Nhưng một người có khuôn mặt như thế, lại anh dũng chiến đấu như thế, mà bà tác giả não tàn lại chỉ ủng hộ con mụ nữ chính đi thả thính lung tung là thế quái nào?! Hắn còn nhớ rõ, chiêu bài thả thính của mụ nữ chính là: “Nàng mím chặt môi khiến nó đỏ càng thêm nhuận, đôi mắt long lanh như có thể câu hồn cả nhân gian này. Nàng khẽ nắm chặt váy áo, khuôn mặt phát ra tia sáng khiến hắn (nam phụ thứ n) chói mắt. Dục hỏa khó kiềm, hắn xé y phục của nàng, cùng nàng điên long đảo phượng.” Ha, không biết đã sắp gặp nữ chính chưa, hắn thật muốn biết nàng ta có cái gì chói lóa mà khiến mấy nam nhân kia phát cuồng như vậy.

      Tuy đã tiếp nhận ký ức của thân thể này, nhưng một số ký ức từ năm tuổi trở về trước đều không có, làm cho hắn cảm thấy có chút kỳ quái. Còn đang suy tư, chợt một tiếng nói từ ngoài cửa vang lên:

      “Tiêu Vũ sư huynh, sư phụ bảo chúng ta đến chỗ trưởng môn, hôm nay các môn phái đều đã có mặt.” Tiên Cảnh khẽ ló mặt vào, nhắc nhở hắn.

      “Hả, để làm gì?”

      “Ngày mai chính là đại hội tu tiên giữa các phái ta và các thế gia, đồng thời chọn ra những người mạnh nhất tiếp tục đi tiêu diệt tang thi ở Man Di. Sư huynh, đừng nói huynh ngã liền quên sạch nha.”

      A, tại sao hắn lại quên mất chuyện quan trọng này chứ? Theo như cuốn tiểu thuyết não tàn kia thì tại thế giới này có một phái tu tiên là Thanh Vân môn trên núi Côn Luân, điều hòa linh khí đất trời, trấn giữ yêu ma, còn lại là tứ đại thế gia trấn thủ tại bốn điểm trọng yếu của nhân gian, bảo vệ an nguy của người phàm. Ở trong truyện thì Tiêu Vũ chết, nên không biết số phận hắn thế nào, nhưng bây giờ hắn lại sống,... sợ là cốt truyện PHẢI có chút thay đổi rồi. Nghĩ rồi, Tiêu Vũ nở nụ cười tà chính bất phân.

      Tiên Cảnh đứng ngoài cửa: ... Đáng... đáng sợ quá sư phụ ơi... đang yên đang lành sư huynh nở nụ cười ác độc ấy nhìn ta là có ý gì chứ? Có phải sư huynh lại phát bệnh không?

      Đương nhiên, Tiêu Vũ không biết mình đã bị nhìn nhận như kẻ... ừm, ở hiện đại chính là tâm thần phân liệt. Hắn khoác tay Tiên Cảnh, vui vẻ đến chỗ trưởng môn.

      Hắn lặng lẽ đi vào rồi ngồi bên cạnh sư phụ, đánh mắt tìm kiếm xung quanh. A a a, người kia, gương mặt tuấn tú nhưng lại tràn đầy kiêu ngạo, thật khiến người ta chán ghét chẳng phải là nam phụ thứ nhất sao, mà nữ nhân yểu điệu, môi càng cắn càng nhuận, mắt long lanh câu hồn đang ngồi bên cạnh nam nhân kia chẳng phải nữ chính của chúng ta đó sao? A a a, chọc mù mắt chó ta rồi, hừ, lời bà tác giả thật không thể tin được, phát sáng con mẹ gì chứ, da còn ngăm hơn so với da hắn, lại còn bày ra cái bộ dáng lẳng lơ thả thính khắp nơi nữa chứ! Hừ, thật đáng khinh, Tiêu Vũ thầm nhổ nước bọt trong lòng.

      Sau khi nhổ nước bọt được một trăm lần trong lòng, chưởng môn cuối cùng cũng khép lại chương trình ru ngủ nhân sinh, Tiêu Vũ lại cảm giác được trở về thời điểm hồi hộp chờ trống đánh tan trường lúc còn nhỏ.

      “Tiểu Vũ, con không tập trung.” Tần trưởng lẽ khẽ nhíu mày nhắc nhở.

      “Ây gu, sư phụ, thực sự nhàm chán mà.”

      Tần trưởng lão hơi kinh ngạc:

      “Sao? Bình thường con thích nhất là nghe chưởng môn giảng đạo mà?”

      “Sư phụ, con suýt chết một lần cuối cùng cũng thanh tỉnh, nếu tiếp tục có cái thú vui tao nhã này thêm nữa, chắc con thà xuống gặp anh Diêm Vương đẹp trai lần nữa quá.”

      “Hồ đồ!” Tần trưởng lão hơi tái mặt. “Không được nhắc đến từ ấy trước mặt ta. Nói bậy bạ sẽ dẫn xui xẻo đến cho bản thân đấy, bớt mồm bớt miệng đi.”

      Đồ đệ của y gần đây ngày càng kỳ lạ.

      Tuy Tiêu Vũ còn chẳng tập trung nghe Tần trưởng lão nói cái gì, nhưng hắn luôn bắt đúng trọng điểm cuộc đối thoại, tỉ như lúc này đây.

      “Sư phụ, từ gì cơ?”

      “...”

      “Thú vui tao nhã?”

      “...”

      “Diêm Vương đẹp trai?”

      “...”

      Giờ y có thể khẳng định đồ đệ của mình thần kinh hơi chập mạch.
       
      Chỉnh sửa cuối: 5/5/17
      Leia, via a mobile device, 30/4/17
      Kingaria, Di Di, Nad Him and 4 others like this.
    3. Leia

      Leia Tiểu Đào

      Tham gia ngày:
      30/4/17
      Bài viết:
      22
      Đã được thích:
      72
      Điểm thành tích:
      13
      Nơi ở:
      Thùng rác
      Đào Tiên Đồng:
      13,431$
      Địa chấn cao cương, nhất phái thanh sơn thiên cổ thụ
      (Đất rung núi lớn, một phái thanh sơn ngàn đời thụ).

      Môn triều đại hải, tam giang hà thủy vạn niên công
      (Cửa hướng bể rộng, ba sông hợp nước vạn năm công).

      02 Đồng hương

      Tiêu Vũ được phân công dẫn đường đến nơi nghỉ ngơi cho Long cung chủ cùng nữ chính Lạc Dao Dao. Chưa bao giờ hắn thấy mình xui xẻo như vậy. Trời đã trở lạnh, hắn còn phải mặc đến ba lớp y phục, còn mụ nữ chính, ăn mặc mỏng manh thì cũng thôi, đằng này còn mặc loại trễ ngực trễ vai, sợ người ta không biết ngực ngươi rất to chắc? Gì thế kia gì thế kia, chọc mù mắt chó tên FA này rồi, người đang làm, trời đang nhìn, ta cũng bị cận nhẹ thôi, các người làm cái gì mà cứ chà chà vào nhau giữa thanh thiên bạch nhật thế? Ta chỉ nghe bảo động vật có kỳ động dục, các ngươi là con người mà cũng động dục hả? Tiêu Vũ khó chịu chửi thầm nửa ngày trời, mắt lớn mắt nhỏ trừng lên trừng xuống mà hai người họ vẫn chậm rãi đi, thỉnh thoảng nhu niết này nọ, hoàn toàn quên bên cạnh còn có hắn.

      “Long, người ta muốn chàng.”

      Muốn thì cước bộ nhanh lên, chậm rì rì.

      “Bảo bối, sắp về phòng rồi, ta sẽ thỏa mãn nàng.”

      Đậu, lão tử có điếc đâu mà nói lớn thế?

      “Ứ ừ, người ta muốn ngay tại đây cơ.”

      Oh yeah, phim con heo miễn phí.

      “Hai vị, đi thẳng về phía trước chừng mười bước, căn phòng thứ hai gần cuối dãy là phòng hai vị. Mời tự nhiên, tại hạ cáo lui.” Tiêu Vũ rất thức thời, động vật động dục, không thể làm bóng đèn nha.

      Nhưng đi được vài bước, hắn phát hiện một chiếc túi thơm, trên túi còn là hình biểu tượng của Long Tiếu thế gia, chắc là của Long cung chủ kia. Hừ, đành quay lại trả thôi. Và giờ đây, Tiêu Vũ vô cùng hối hận...

      “Ư ư... Long... nhanh một chút...”

      “Bảo bối, ta sắp chịu hết nổi rồi, nàng thật tiêu hồn.”

      Gì mà nhanh vậy, hắn mới đi có chút mà quay lại đã hoạt động ư ư a a rồi sao, tốc độ thật kinh ngạc, nhanh vậy đã sắp ra rồi ư? Hai người các ngươi ngày đêm sênh ca, cha mẹ không dạy các người làm theo kế hoạch hóa của nhà nước sao? Ghét ai ghét cả đường đi lối về, hắn đã không yêu thương nổi nữ chính từ khi đọc truyện, vậy khi đã xuyên đến đây, hắn sẽ phá tan cái hậu cung mỹ nam của nàng ta chút vậy. Tối nay quyết sẽ trêu chọc cô ta. Tiêu Vũ bỏ lại chiếc túi trước cửa, tiêu sái rời đi.

      ...

      “Nhân sinh khổ đoản, đam mỹ tình trường.” Từ trong rừng trúc phát ra tiếng thở dài.

      Tiêu Vũ giật mình, đứng lại, quen miệng nói:

      “Hủ như Đông Hải, thụ tỉ Nam Sơn.”

      Tô Tinh Hà bật dậy:

      “Địa chấn cao cương, nhất phái thanh sơn thiên cổ thụ (Đất rung núi lớn, một phái thanh sơn ngàn đời thụ).”

      “Môn triều đại hải, tam giang hà thủy vạn niên công (Cửa hướng bể rộng, ba sông hợp nước vạn năm công).” Tiêu Vũ hét thật lớn: “Ha ha, cư nhiên là đồng hương, thật tốt.”

      Nói rồi lao tới ôm chầm lấy Tô Tinh Hà.

      Tiên Cảnh lặng lẽ đi qua: Tiêu sư huynh khẩu vị thật nặng... ngay cả đồ đệ khó bảo nhất của Thác trưởng lão cũng ăn, hây da.

      ...

      Thì ra Tô Tinh Hà thật sự là người hiện đại, hơn nữa còn là hủ nam, cũng là vì đọc truyện này mà xuyên qua cách đây hai ngày. Cực kỳ ghét truyện này, Tô Tinh Hà cũng đã gia nhập antifan nữ chính club của Tiêu Vũ.

      “Ngươi ở đây bao lâu rồi?” Tô Tinh Hà hỏi.

      Tiêu Vũ nghe hỏi, liền mày nhăn như khỉ đột, tức tối kể:

      “Con mẹ nó nhắc tới là muốn điên. Vì muốn nữ chính xuất hiện tuyệt trần hơn, chủ nhân thân thể này lại phải làm nền chết ngay khúc đầu, sau đó lão tử liền lọt hồ xí mà xuyên qua. Mỗi ngày trừ nằm lì trên giường thì chỉ có ngẩn người đếm xem trần nhà có bao nhiêu con thằn lằn đóng phim 18+, ngay cả đi cầu cũng chờ người ta mang cái bô tới, mấy tên đệ tử kia còn bảo ta bị điên. Hừ, chính xác lão tử đã ở hơn một tháng.”

      “Ta ở hiện đại là hủ nam thì thôi đi, đường đường là thiếu gia giàu có, đột nhiên vì ngủ quên mà xuyên thư. Ngươi có chắc là bà tác giả không có trù ẻo chúng ta không? Cốt truyện như thế bà ta còn nghĩ ra, còn gì bà ta không thể làm cơ chứ? Con mẹ nó thật muốn lôi nữ chính ra trút giận.” Tô Tinh Hà cũng đập bàn.

      “Ha ha, người anh em, chúng ta có cùng chí hướng rồi đấy.” Tiêu Vũ vỗ vai y.

      “Nghĩ đến việc chỉnh được mụ nữ chính là liền thấy kích thích mà. Ha ha, bạn tốt, trước khi tìm ra cách trở về, có phải chúng ta nên...” Tô Tinh Hà gian xảo cười.

      Tiêu Vũ gật đầu, cười rất hào sảng, bắt lấy tay Tô Tinh Hà mà lắc.

      Tiên Cảnh một lần nữa đi qua: Cái gì mà nghĩ đến việc bị chỉnh liền thấy kích thích? Vị Tô sư huynh này, từ bao giờ lại học theo sư huynh hắn mà khẩu vị nặng vậy?

      Cũng bởi vì lần nghe từ được từ không của Tiên Cảnh mà sau này, một thời mọi người còn tưởng Tiêu Vũ và Tô Tinh Hà có một tình yêu cấm kỵ, nhưng đó là chuyện của sau này, các độc giả vẫn nên quan tâm chuyện hiện tại đi.

      Sau khi vào phòng bếp kiếm cái gì đó ăn, Tiêu Vũ cùng Tô Tinh Hà cùng đến nghe Chân trưởng lão truyền đạo. Nghe đồn vị trưởng lão này sau khi xuống núi mười năm trở về trở nên rất khó tính, hay cáu bẳn, mới bắt đầu mở lớp truyền đạo một tháng trước, một tuần sẽ dạy một nhóm đệ tử riêng biệt, mà tuần này sẽ dạy nhóm đệ tử có tu căn cao. Mới đến đây hai ngày, nhưng hai ngày nay trong lớp truyền đạo Tô Tinh liền thực sự khiếp đảm lửa giận của Chân trưởng lão. Tiêu Vũ hôm nay mới ra khỏi phòng, căn bản không hề biết, sư phụ dặn hắn buổi chiều nên đến đây thì hắn đến thôi, truyền đạo, chẳng phải giống như nghe dạy học sao, dễ thôi mà.

      ...

      Chân trưởng lão bước vào, cả phòng hơn năm mươi đệ tử im phăng phăng, chỉ mình Tiêu Vũ miệng vẫn ngậm cỏ lau, ngân nga vài điệu nhạc. Chân trưởng lão từ từ quay lại, nhìn các đệ tử như hổ rình mồi, cho đến khi nhìn thấy Tiêu Vũ. Y đập mạnh lên bàn, chỉ tay về phía Tiêu Vũ:

      “Đệ tử đang ngậm cỏ lau, đứng dậy cho ta.”

      Tiêu Vũ nhìn xung quanh, sau đó lặng lẽ bỏ cỏ lau ra khỏi miệng.

      Các đệ tử sọc đen đầy đầu.

      “Đệ tử vừa bỏ cỏ lau ra khỏi miệng, đứng dậy, ta đã nhìn thấy.”

      Tiêu Vũ lại lặng lẽ nhặt cỏ lau đem ngậm vào miệng tiếp.

      Các đệ tử muốn cười mà không thể cười, chỉ có thể che miệng, vai run lên bần bật. Chân trưởng lão cảm thấy mình bị đùa cợt:

      “Đệ tử kia, ta gọi chính là ngươi, cái tên ngồi cạnh thối tiểu tử họ Tô, đứng dậy.”

      Tô Tinh Hà giật mình: A a a, Tiêu huynh đệ, ngươi tuyệt đối đừng để ta bị phạt theo ngươi nha.

      Lúc này Tiêu Vũ mới bỏ cỏ lau xuống, đứng dậy gãi đầu cười hề hề:

      “Sư tôn, người gọi con ạ? Con tên Tiêu Vũ a.”

      “Thối tiểu tử, ngươi là đang coi thường sư tôn sao?”

      Thú thực nhan sắc của Chân trưởng lão cũng chỉ dừng ở độ tuổi hơn ba mươi, khuôn mặt rất thanh tú, nhìn có chút kiên cường, ha ha, hẳn là một cường thụ. Có khi nào xuống núi mười năm, bị tiểu công nào đó ăn nên mới tức giận trở về không? Trưởng lão, đệ tử hiểu mà.

      Chân trưởng lão: Mình hỏi thì cứ trả lời là được, tên thối tiểu tử này dùng vẻ mặt đồng cảm nhìn mình là có ý gì?

      “Sư tôn, đệ tử là người từng trải, đệ tử hiểu. Người đừng cố quá sức, chỗ ấy rất dễ bị trĩ, đau quá thì nhớ dùng thuốc mỡ.”

      Tô Tinh Hà đã suýt nữa lăn ra cười. Ha ha, Tiêu Vũ a Tiêu Vũ, ngươi đang nghĩ gì vậy chứ?!

      Chân trưởng lão: Hắn đang nói gì vậy? Trĩ là cái gì?

      Tiên Cảnh thấy trưởng lão bắt đầu bị Tiêu Vũ làm cho bị ngu ra, lắc đầu cười khổ:

      “Sư tôn, từ khi Tiêu sư huynh ngã xuống núi, đầu óc liền có chút... mong sư tôn lượng thứ, huynh ấy cũng là đệ tử chân truyền của Tần trưởng lão.”

      “Hừ, ngồi xuống.” Dù còn tức giận, nhưng nhắc đến Tần trưởng lão, y buộc phải thỏa hiệp.

      Tiêu Vũ cười hề hề, thoải mái vuốt mông vài cái rồi ngồi xuống.

      ...

      “Tiêu Vũ, người đúng là to gan. Trưởng lão mà ngươi cũng dám chọc.”

      “Ta đâu có làm gì? Ta chỉ tự cứu mình thôi mà. Ha ha, mà đừng nói ngươi không thấy Chân trưởng lão rất thụ nha.”

      “Hừ, thấy cũng không dám nói, gan ta còn chưa bị chó tha.” Tô Tinh Hà phụt cười.

      “Uy, kia có phải Chân trưởng lão? Nam nhân đang kéo người đi là ai thế? Lẽ nào là...” Hắn ngoảnh lại nhìn Tô Tinh Hà cũng đang dùng đôi mắt sáng trưng nhìn mình.

      “Có gian tình.” Rồi cả hai liền xách áo xách quần chạy theo.

      ...

      “Ngươi, ngươi đụng chỗ nào... ưm.” Chân trưởng lão chưa dứt lời, đã bị nam nhân kia thô bạo hôn.

      Nam nhân đưa tay vào y phục Chân trưởng lão, trưởng lão bỗng nhiên co rút, rên rỉ, dùng móng chân để nghĩ cũng biết nam nhân kia đang làm gì. Năm phút sau, hai người mới tách ra, một sợi chỉ bạc ám muội kéo dài.

      “Chân Chân, ta tìm ngươi thực cực, ai nghĩ tới ngươi lại là trưởng lão của Thanh Vân môn?! Bảo bối, ta rất nhớ ngươi. Từ bỏ nơi này, đi cùng ta được không?”

      Ọc, Chân Chân, cái tên buồn nôn vậy là để gọi một đại thúc ba mươi tuổi sao? Cơ mà... quả nhiên hắn đoán không sai mà.

      “Tiêu Vũ, ta đột nhiên nhớ mấy bộ GV của ta.”

      “Có GV miễn phí trước mắt, ngươi nhớ gì mấy bộ GV kia.”

      “Ngươi nói... ắt xì.” Tô Tinh Hà đột nhiên hắt xì hơi một cái.

      “Kẻ nào?” Lời nói vừa vang, nam nhân kia đã lao đến túm lấy Tiêu Vũ và Tô Tinh Hà.

      A? Đây chẳng phải cung chủ của Phổ Linh thế gia sao? Hắn không nhầm được, sáng nay hắn còn thấy y ngồi đàm chuyện cùng trưởng môn của hắn nha. Tại sao lại biến thành tiểu công của Chân trưởng lão rồi? Lại... lại còn đẹp trai như vậy nữa.

      “Bọn ta cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không nghe. Ha ha, đi ngang qua thôi, phải không Tinh Hà?”

      “Đúng đúng, ta không thấy hai người hôn nhau, bọn ta cũng không nghe Chân Chân gì đó.”

      Tiêu Vũ đau khổ: Tên ngu này, não bị mỡ đè rồi hả?

      Chân trưởng lão mặt đã sớm đỏ thành một mảng:

      “Thả... thả bọn chúng ra, chúng là đệ tử Thanh Vân môn, ngươi không có quyền đụng.”

      “Chân Chân, ta nghe ngươi.” Nói rồi y liền thả hai người bọn hắn ra: “Đi, chuyện này nếu hai ngươi dám nói ra, đừng trách ta.”

      Tiêu Vũ vừa được thả, liền kéo tay Tô Tinh Hà chạy mất. Dù có cho hắn mười cái miệng, hắn cũng không kể, tình yêu bí mật mới đủ kích thích.

      Khi hai người nắm tay nhau chạy qua Tiên Cảnh: Hai người này, thương nhau quá lộ liễu rồi, tính đưa nhau đi trốn à?!

       
      Chỉnh sửa cuối: 5/5/17
      Leia, via a mobile device, 30/4/17
      Kingaria, Di Di, Nad Him and 5 others like this.
    4. Leia

      Leia Tiểu Đào

      Tham gia ngày:
      30/4/17
      Bài viết:
      22
      Đã được thích:
      72
      Điểm thành tích:
      13
      Nơi ở:
      Thùng rác
      Đào Tiên Đồng:
      13,431$
      Sư phụ, tối qua đồ đệ của người bị mất đi lần đầu tiên của bàn tay đấy, đã thế còn mất cả chài lẫn chì, không lấy được tiền nữa. Ta hiền quá mà.

      03 Thất sủng

      Lạc Dao Dao bước chậm trên đài phun nước, trên mặt là nụ cười tựa như bông tuyết trắng, trong sáng, thuần khiết. Nàng như một vị nữ thần tiên mà Ngọc đế đã ban xuống nhân gian. Ai nấy đều nhìn nàng say đắm. Bỗng, nàng trượt chân.

      “A.”

      Một cơn gió thổi qua, bạch y phiêu dật bao trùm lấy lam y yểu điệu, nàng nằm gọn trong vòng tay Đông Hoa. Đôi môi đỏ càng cắn càng nhuận, đôi mắt long lanh câu hồn thế gian, nàng khẽ nói:

      “Đa tạ.” Giọng nói như mây như gió dẫn dắt y vào tình yêu không lối thoát.

      Đông Hoa...

      Lạc Dao Dao...

      Chẳng biết từ bao giờ, một sợi chỉ đỏ đã buộc chặt hai người.

      ... Trích «Không yêu ai ngoài nàng» ...

      Tiêu Vũ thật sự không ngờ có một ngày mình sẽ rơi vào tình huống này. Tuy là hủ nam, nhưng hắn đường đường cũng là nam nhân, sao... sao hắn có thể giúp người ta làm hành động này cơ chứ?! Ông trời ơi, đùa người ta quá rồi đấy.

      Trở về thời điểm một khắc trước, khi Tiêu Vũ vừa giải quyết tiếng gọi của mẹ tự nhiên vào bồn xí thì liền đến đình viện trong hoa viên. Đứng cách xa năm mét nhưng hắn vẫn nghe thấy tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ kiều mị của một nữ nhân, như hận không thể để mọi người trên núi này biết nàng ta đang chơi trò XXOO. À, còn nhân vật chính của bộ phim đằng kia chính là nữ chủ Lạc Dao Dao cùng nam phụ thứ hai Lý Kiện. Nữ chính kia vì tên Long cung chủ xuống núi xử lý việc gấp, giường đơn gối chiếc khó chịu nên bèn đi quyến rũ tên Lý Kiện kia - con trai út của thế gia Tiêu Dao - thân thủ tốt nhưng đầu óc lại ngây thơ, điểm Tiêu Vũ ghét nhất ở tên này chính là nó. Bị Lạc Dao Dao thu nhận vào hậu cung, bị lợi dụng hết lần này đến lần khác mà vẫn nghĩ nàng ta yêu thương mình. Quá ngu ngốc!

      Vậy, hắn ở đây để làm gì? Dẹt dẹt, chính là phá đám mấy người này. Tuy không thù không oán với Lý Kiện, nhưng Lạc Dao Dao thì phải triệt để bị lột mặt nạ, nếu không người khó chịu là Tiêu Vũ hắn. Ha ha, trách thì trách Lạc nữ chủ gặp ta thôi nha. Nói là làm, Tiêu Vũ trốn sau núi giả, nhặt sỏi dưới đất lên, ném liên tục vào đình viện, nghe tiếng kêu thét chói tai của đôi nam nữ ấy, rồi lại thấy hai người nào đó xách theo y phục chạy biến, Tiêu Vũ mới cuời đến khoái chí. Xong việc, về ngủ thôi.

      “Khụ, khụ... khụ, á... giúp...”

      “A? Con bò nào mà hát nghe kinh dị vậy?”

      “...” Đột nhiên Đông Hoa không muốn nhờ người này giúp nữa.

      “A? Ngươi là ai vậy?” Tiêu Vũ nhìn thấy tên nào đó nằm nửa tựa vào núi giả. Trời hơi tối nên Tiêu Vũ không nhìn rõ dung mạo, chỉ thấy mái tóc bạch kim cùng y phục trắng thuần.

      “Làm ơn... giúp ta. Ta bị hạ dược...” Đông Hoa hít một hơi sâu rồi nói.

      “Hả? Giúp gì cơ?” Tiêu Vũ nhăn mày. Tên lạ hoắc nào từ đâu chui ra vậy?

      “Xuân dược...” Y khó khăn nói, sau đó liên tục thở dốc, mồ hôi đổ ra ướt cả ngoại y.

      Tiêu Vũ lặng lẽ nhìn xuống tiết khố của y... Không phải chứ, cái sự tình này sao lại rơi xuống trên người hắn cơ chứ?

      “Ha ha, ông đây buồn ngủ, huynh đài này cứ tự xử thôi nhé.” Nói xong toan bỏ đi thì chợt nghe:

      “Tay ta không thể cử động...” Nếu như là xuân dược bình thường thì Đông Hoa có thể bức ra, nhưng loại dược này lại cố tình không bình thường, cũng chỉ có tên khốn Lưu Đức kia mới dám làm chuyện này với y. Lần trước là dẫn nữ nhân đến chỗ y, giờ lại dám hạ dược y, chờ xong chuyện nhất định tìm tên đó tính sổ.

      Tiêu Vũ vuốt mặt một trăm lần:

      “Huynh có bạc không, nếu có, ta sẽ giúp huynh.” Lỡ như sau này có xuống núi cũng cần đến bạc, ta nên bắt đầu làm giàu thôi.

      “... Ta có.”

      Cứ như chỉ chờ nghe được câu này, Tiêu Vũ ngồi xổm xuống, kéo ra y phục của Đông Hoa, nhìn vật sừng sững trước mặt một chút rồi nhắm mắt nhắm mũi nắm lấy nó. Á, có lớn quá không? So với ông đây còn lớn hơn. Bà nó, chú ý điều này làm gì, nhanh giúp hắn rồi lấy bạc thôi. Nghĩ vậy, hắn bắt đầu hoạt động tay lên lên xuống xuống.

      Một khắc sau, khi cả hai tay Tiêu Vũ đều đã rã rời:

      “Này huynh đài, huynh làm cái gì mà vẫn chưa chịu xong việc, tay ông đây sắp bị phế đến nơi rồi đấy. Huynh nếu còn chưa chịu ra, ông đây đến bạc cũng không cần, bỏ huynh lại.”

      Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng tay hắn vẫn chậm rãi luật động. Đông Hoa chợt có chút muốn cười, thằng nhóc này đúng là dễ tạc mao, nhưng lại đúng là người khẩu xà tâm phật, thật tốt. Tiêu Vũ – kẻ đang “quay tay” thuê kia – hoàn toàn không biết hành động của mình đã bị xuyên tạc, phải nói từ đầu đến cuối hắn vẫn là vì tiền thôi, đâu biết ai đó lại nghĩ nhiều như vậy.

      Lại thêm nửa khắc, “tiểu huynh đệ” của Đông Hoa mới xụi lơ trong tay Tiêu Vũ. Hắn nhìn chất nhầy nhụa trong tay mình, có chút khó chịu quệt quệt vào ngươi y.

      “Ta đã xong chuyện, bạc đâu?”

      “Khụ, hiện tại ta không mang theo bên người. Ngày mai ta sẽ đưa tận tay cho ngươi.”

      “Cái gì cơ? Tên beep, dám lừa ông đây sao?” Tiêu Vũ hắn nhìn người này ăn mặc cao sang, còn tưởng nhiều tiền. Chẳng biết con cái của thế gia nào mà nửa đêm tới hoa viên bị trúng dược, còn quỵt bạc của người khác, hừ, bỏ đi, ông đây coi như vuốt mặt làm người tốt. Hắn đứng dậy, phủi phủi tay, quay người bỏ đi.

      Đông Hoa nhìn người nọ đi mất, vừa cảm thấy có chút buồn cười vừa có chút dễ thương. Nhưng ý nghĩ đó còn chưa được bao lâu, Đông Hoa lại rất muốn độn thổ. Tay y vẫn chưa thể cử động, còn phía dưới y lại đang lõa lồ. Tiểu tử kia chắc chắn cố ý, chắc chắn là vậy. Mà lỗi bắt nguồn đều do tên Lưu Đức.

      “Lưu Đứccccccccccc.”

      Lưu Đức đang núp trên cây quan sát Đông Hoa chợt hắt xì một cái. Ây gu, đúng là thần quân không dễ đụng mà.

      Mà tại một nơi khác, Tiêu Vũ cũng đập bàn đập ghế:

      “Ông đây thề không đội trời chung với ngươi. Lừa sự trong trắng của ông lại còn lừa luôn tiền của ông. A a a a a.”

      Các đệ tử trong các viện xung quanh vạch đen đầy đầu: Mình nhớ là Tiêu sư huynh còn hai ngày nữa mới đến ngày phát bệnh mà, sao giờ lại phát bệnh sớm như vậy?

      ...

      Sáng sớm tinh mơ, Tiêu Vũ đã dậy “rèn luyện gân cốt” – ít nhất trong mắt một số sư huynh đệ ngu ngốc đi qua thì là vậy. Bầu trời vô cùng thoáng đãng, gió trời có chút lạnh, trên những chiếc lá trúc vẫn còn đọng lại sương mai, cảnh cùng người kết hợp, tuyệt đối diễm lệ. Nhưng người kết hợp cùng cảnh là Tiêu Vũ thì chỉ có thể dùng hai chữ để miêu tả: kinh khủng. Tiên Cảnh cùng Tô Tinh Hà đứng từ xa cảm thán mà lắc đầu.

      “Tô sư huynh, huynh cảm thấy chúng ta có nên đi đến nhắc nhở Tiêu sư huynh về cách ăn mặc cùng điệu bộ của huynh ấy không?”

      “Tiên sư đệ, ta thấy chúng ta nên đi ăn cái gì đó, rồi mang đến cho tiểu tử kia, tiện miệng nhắc nhở hắn sau.”

      “Tô sư huynh, huynh nói rất phải.”

      Vì vậy, Tô Tinh Hà cùng Tiên Cảnh bèn đi đường vòng đến nhà bếp, không muốn đi ngang qua chỗ Tiêu Vũ, tránh cho cái tên hai mắt thâm quầng kia lại tạc mao. Tiểu Vũ ơi Tiểu Vũ, đừng trách Tinh Hà ta giả vờ không quen biết ngươi nha...

      Tiêu Vũ ngồi xuống ghế đá, kéo hai ống quần lên cao hơn nữa, gãi gãi chân. Tóc tai bù xù, hai mắt thâm quầng, sắc mặt vô cùng u ám, giống như có tên chán sống nào đang nợ tiền hắn vậy. Vâng, chính xác là như vậy.

      “Tiểu Vũ, con...” Tần trưởng lão gọi. Đồ đệ này của y không phải lúc đêm lại phát khùng chứ? “Khụ, Tiểu Vũ, hôm nay là Đại hội tu tiên, mà con vừa mới lành vết thương, ta đến để hỏi xem con có tham gia hay không?”

      Khuôn mặt Tiêu Vũ càng hắc ám hơn: Sư phụ, tối qua đồ đệ của người bị mất đi lần đầu tiên của bàn tay đấy, đã thế còn mất cả chài lẫn chì, không lấy được tiền nữa. Ta hiền quá mà.

      “Đến đó con sẽ tự tính mà sư phụ, người để con một mình đi.”

      “Được rồi Tiểu Vũ, ta phải đến chính điện bàn chuyện, con nhanh thay y phục rồi đến đại viện đi.”

      ...

      Những bông hoa hải đường đỏ rực khẽ rung động trước những cơn gió tinh tế. Thế giới này đã thực sự bước vào mùa đông, nhưng vẫn còn một vài tia nắng chưa bị che lấp bởi cái lạnh, ấm áp len lỏi lên thân thể Tiêu Vũ.

      Đại hội tu tiên. Không cảm xúc. Nghỉ thi. Lý do? Vết thương vừa khỏi. Tốt.

      Đó là những điều Tiêu Vũ đang nghĩ.

      “Dao nhi, nàng đã đỡ mệt chưa? Tối hôm qua ta phải quay về gia dinh xử lý vài chuyện, sáng nay đã cấp tốc về bên nàng.”

      “Long, ta không sao, chàng vất vả rồi... A...”

      Âm thanh khí lực yếu ớt, mỏng manh cần che chở. Tối qua còn thật kịch liệt bên ai đó mà giờ này lại như bị bệnh nặng.

      “Diễn thật giỏi, nữ nhân này mà tự nhận diễn xếp thứ hai, không ai dám xếp thứ nhất.” Tô Tinh Hà xoa xoa cằm, nói nhỏ. Y đương nhiên cũng biết tối qua Lạc Dao Dao ở cùng ai, nếu không thì phải nói trí nhớ của y quá kém rồi.

      “Dao nhi, nàng ngồi đây chờ ta, ta đến chỗ Thanh Vân trưởng môn lấy cho nàng viên đan dược.” Vẻ mặt Long cung chủ tràn đầy yêu thương.

      Lạc Dao Dao ngồi xuống đài phun nước bên ngoài chính điện, ho vài cái, sắng giọng đáp: “Ta chờ chàng, Long.”

      Muốn có bao nhiêu động lòng liền có bấy nhiêu động lòng, ai biết nữ tử nhìn có vẻ nhu nhược kia lại vô cùng giả tạo cơ chứ.

      Tô Tinh Hà thúc thúc khuỷu tay hắn:

      “Tiểu Vũ Tiểu Vũ, người xem ngươi xem.” Nói rồi Tô Tinh Hà chỉ tay về phía nam nhân phiêu dật kia.

      Một thân bạch y, mái tóc cũng trắng thuần, da thịt nhẵn nhụi, hơi thở không giống người phàm. Cả người toát ra khí thế của bậc đế quân mà ít ai có được. Nhưng mà sao Tiêu Vũ lại thấy người kia quen quen... Đằng sau nam tử kia còn có một nam nhân nữa, mặc thanh y, bộ dáng đào hoa cà lơ cà phất, nhưng lại làm cho Tiêu Vũ rất có thiện cảm vì vẻ ngoài phóng khoáng.

      Lạc Dao Dao lúc đầu còn đang ngồi trên đài nước chẳng biết từ bao giờ đã đứng lên trên nó, nhảy nhót như một đứa nhỏ đơn thuần. Con bà nó, vài phút trước còn đang bệnh, giờ lại khỏe như voi vậy, diễn nhập vai đi nữ chính.

      Lạc Dao Dao bước chậm trên đài phun nước, trên mặt là nụ cười tựa như bông tuyết trắng, trong sáng, thuần khiết. Nàng như một vị nữ thần tiên mà Ngọc đế đã ban xuống nhân gian. Ai nấy đều nhìn nàng say đắm. Bỗng, nàng trượt chân.

      “A.”

      Một cơn gió thổi qua, bạch y phiêu dật lùi xa ba bước khỏi chỗ Lạc Dao Dao ngã xuống. Còn nữ chính kia, khỏi cần nói cũng biết nàng ta nằm bẹp dí dưới sàn. Cùng một lúc, Tiêu Vũ, Tô Tinh Hà cùng thanh y nam tử ôm bụng cười sằng sặc. Còn những đệ tử khác, nữ thì có chút nhịn cười, nam thì vừa muốn lên đỡ vừa lo sợ, hẳn là vì biết nàng ta là nữ nhân của Long cung chủ. Nữ chính, cũng có một ngày ngươi thất sủng rồi sao, ha ha. Tiêu Vũ hoàn toàn không nhớ đến đoạn vừa rồi chính là đoạn nam chính Đông Hoa xuất hiện, cũng hoàn toàn không nghĩ đến nếu nam chính không yêu nữ chính thì y sẽ yêu ai, chỉ toàn tâm toàn ý, dồn hết sức bình sinh mà cười cho bõ tức.

      Bạch y nam tử đi vòng qua người Lạc Dao Dao, từ từ đi về phía Tiêu Vũ, miệng nhếch lên một chút mà ngay cả y cũng không phát hiện.



      [*] 1 khắc = 15 phút
       
      Chỉnh sửa cuối: 5/5/17
      Leia, via a mobile device, 2/5/17
      Kingaria, Di Di, Nad Him and 4 others like this.
    5. Lazy Libra

      Lazy Libra ☆*• Lung Nguyệt •*☆ PR Team Nouvelles Team

      Tham gia ngày:
      13/7/16
      Bài viết:
      683
      Đã được thích:
      1,068
      Điểm thành tích:
      1,003
      Nghề nghiệp:
      Tu hành :3
      Nơi ở:
      Núi LGBT
      Web:
      Đào Tiên Đồng:
      298,475,342$
      Aaaaa!!
      Box nài lại có thêm fic để đọc dồi <3
      Truyện thì rất hay. Bạn Tiêu rất chimte nga, mới chap 3 đã gặp bợn công roài :v

      Có chút lỗi type...

      Với cả... 1 khắc = 15 phút mà hỉ? :v

      Hóng chap :3
       
      Lazy Libra, via a mobile device, 2/5/17
      Leia thích bài này.
    6. Leia

      Leia Tiểu Đào

      Tham gia ngày:
      30/4/17
      Bài viết:
      22
      Đã được thích:
      72
      Điểm thành tích:
      13
      Nơi ở:
      Thùng rác
      Đào Tiên Đồng:
      13,431$
      Hic, cảm ơn Lây Zi, :'( do dòng đời xô đẩy, mạng lừa tình mình khắp nơi nên mình viết ngu ngu. Cảm ơn nhennn, mình đã sửa rồi nè <3.
       
      Leia, via a mobile device, 2/5/17
      Lazy Libra thích bài này.
    7. Leia

      Leia Tiểu Đào

      Tham gia ngày:
      30/4/17
      Bài viết:
      22
      Đã được thích:
      72
      Điểm thành tích:
      13
      Nơi ở:
      Thùng rác
      Đào Tiên Đồng:
      13,431$
      Phiên ngoại 1: Cuộc sống của Đông Hoa và Tiêu Vũ (1)

      #1

      Nửa đêm, Tiêu Vũ chợt tỉnh giấc. Hắn vốn không phải người hay tỉnh giữa khuya, nhưng cái tay đang sờ mó trong người khiến hắn không thể nào ngủ yên được. Rốt cục là cái tên Đông Hoa này lại định làm gì vậy chứ?!

      “Ừm...” Đông Hoa cựa mình, rồi ôm chặt Tiêu Vũ hơn, tay y lại đi sâu hơn vào y phục của hắn.

      “Thần quân... ngài thế này ta sẽ rất khó ngủ.” Nói rồi hắn khẽ nhích người ra khỏi mai trảo của y, nhưng có ai nói cho hắn biết, sao tư thế lại thay đổi rồi được hay không?

      Đông Hoa đặt Tiêu Vũ dưới thân, ánh trăng luồn qua cửa sổ càng làm cho đôi mắt sắc như chim ưng thêm vẻ thần bí. Hơi mở miệng, thân mình y dần hạ xuống...

      Thần bí con bà nó!

      “Thần quân... ngài phát bệnh cái gì?”

      Sau khi cảnh tượng bạo lực cấm trẻ em dưới 18 tuổi diễn ra, Đông Hoa ôm khuôn mặt sưng to bên má đi ra thư phòng ngủ. Sáng ngày hôm sau, tất cả hạ nhân trong thần cung đều truyền miệng nhau: Chúng ta đã thấy cái gì? Nửa đêm thần quân bị thê quân sắp cưới đá ra khỏi phòng?

      Thần quân nào đó nghe được: -_-|||

      #2

      Lạc Dao Dao sau khi bị năm lần bảy lượt đá ra khỏi thần cung, nàng ta vẫn không từ bỏ cơ hội. Nhờ vào mạng lưới thả thính của mình, nàng ta lại mặt dày bò vào được trong cung. Sau khi sắp xếp một cuộc gặp mặt tình cờ, thả ít xuân dược vào trà, nàng ta ngồi ở đình viện gảy đàn, tiếng đàn mà theo như tác giả miêu tả là thánh thót, trong trẻo, băng lãnh bla bla. Được rồi, Tiêu Vũ thừa nhận, tác giả truyện này điên rồi, thánh thót chỗ quần què nào vậy?

      Ngàn vạn lần Lạc Dao Dao không ngờ tới, người tới đình viện không phải là Đông Hoa, mà lại là Tiêu Vũ. Ngàn vạn lần Lạc Dao Dao cũng không ngờ được là, bình trà bị pha dược lại bị Tiêu Vũ uống như chết khát.

      “Đồng chí Lạc, cô lại mò được vào đây rồi. Ây gu, muốn gặp Tiểu Đông nhà ta phải không? Đợi chút, y sắp tới rồi.”

      Lạc Dao Dao bị mỉa mai, giận tới mức muốn lật bàn, bất quá, nàng ta liền nghĩ đến bình trà vừa nãy, chợt mỉm cười đầy ma mị.

      Tiêu Vũ vuốt mồ hôi: Con bà nó con nữ chính cười cái quần gì vậy -_-|||.

      Cả người Tiêu Vũ chợt nóng bừng lên một cách bất thường, than lên không ổn, hắn vừa đứng dậy liền lảo đảo ngã xuống. Dưới đất là một tờ giấy vàng úa như giấy vệ sinh từ năm 45, dùng móng chân để nghĩ cũng biết nó là gì. Con mọe nó bà tác giả chứ, cái tình huống máu chó này là gì vậy? Ta chỉ là nam phụ thôi mà. Cái bình trà ấy... chắc chắn là nó.

      Đang định quay lại mắng chửi nữ chính não tàn, thì một thân hình trắng trẻo uốn lượn như rắn nước ngồi lên người Tiêu Vũ. Được rồi, muốn quyến rũ ta cũng thôi đi, cô thoát y làm cái gì? -_-|||

      Ngay khi Lạc Dao Dao vừa có suy nghĩ lột bỏ y phục Tiêu Vũ thì một bàn tay bèn túm lấy cổ nàng ta, ném ra xa năm mét. Đông Hoa khuôn mặt hắc ám, ôm lấy Tiêu Vũ vào lòng, nhanh chóng đi về phòng, lúc đi qua Lạc Dao Dao chỉ bỏ lại một câu:

      “Người đâu, đóng cửa thả chó.”

      Về đến phòng, y đặt Tiêu Vũ đang sắc mặt đỏ hồng lên giường, lặng lẽ cởi đồ mình và hắn ra, lắc đầu ngán ngẩm:

      “Tiểu Vũ, ngươi bị hạ dược rồi, ta đành phải hi sinh tấm thân này vì ngươi thôi.”

      Tiêu Vũ cả người mất hết sinh khí, chỉ biết thở dốc: Đừng, đừng mà, thuốc giải, ta chỉ cần thuốc giải aaaaaa. -_-||||
       
      Chỉnh sửa cuối: 14/5/17
      Leia, via a mobile device, 14/5/17
      Rùa, BookWorm, Lazy Libra and 3 others like this.
    8. BookWorm

      BookWorm
      Đào Tiền Bối

      Tham gia ngày:
      19/11/16
      Bài viết:
      37
      Đã được thích:
      89
      Điểm thành tích:
      126
      Nghề nghiệp:
      Viết Danmei
      Nơi ở:
      Động hủ nữ
      Đào Tiên Đồng:
      267,668$
      Cưng ời, phiên ngoại chimte quá :3 Nhờ tài năng này của cưng chúng ta sẽ đưa Sịp Gà Thánh Thiện thành một phong trào quật khởi của Trấn :v
      Mà ta nói này, thanh niên Đông Hoa mặt dày còn hơn thằng ku lớp trưởng lớp kế bên nhà ta =.=
      mặt cháu nó dày tới nói cạ mặt đường được í, chỉ tội cho Vũ Vũ nhà ta thôi ╭(╯ε╰)╮
      Thích nhất khúc cuối, hình tưởng của thanh niên Đông Bông bị phá vỡ không thương tiếc :3
      Nói chung mị là mị hóng tiếp :3
       
      Leia thích bài này.
    9. Leia

      Leia Tiểu Đào

      Tham gia ngày:
      30/4/17
      Bài viết:
      22
      Đã được thích:
      72
      Điểm thành tích:
      13
      Nơi ở:
      Thùng rác
      Đào Tiên Đồng:
      13,431$
      Yêu ghê luôn á <3 tui vốn cho phúc hắc công mà =))) quá trình truy thê. :3
       
      Leia, via a mobile device, 14/5/17
      BookWorm thích bài này.
    10. BookWorm

      BookWorm
      Đào Tiền Bối

      Tham gia ngày:
      19/11/16
      Bài viết:
      37
      Đã được thích:
      89
      Điểm thành tích:
      126
      Nghề nghiệp:
      Viết Danmei
      Nơi ở:
      Động hủ nữ
      Đào Tiên Đồng:
      267,668$
      Tui cũng thếch truy thê, chị tội cho Vũ Vũ nhà ta thui, Đông Bông thật mặc dày :3
       
      Leia thích bài này.

Chia sẻ trang này