Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

PeachTrans Khi ta lớn lên, Giáng Sinh là gì?

Thảo luận trong 'Văn Học Phương Tây' bắt đầu bởi Te quiero, 15/11/17.

By Te quiero on 15/11/17 lúc 09:38
  1. Te quiero

    Te quiero ❝마 youth(s)❞ Thành viên BQT Đào Dịch Giả PeachTrans Nouvelles Team Quản Lý Nhóm

    Tham gia ngày:
    22/6/16
    Bài viết:
    923
    Đã được thích:
    1,136
    Điểm thành tích:
    1,369
    title What Chrismas is as we grow older
    author Charles Dickens
    translator Lọ
    quality checker Te
    genre daily life
    length oneshot
    status finished
    permission no
    source americanliterature.com
    archieve daovientran.com
    *
    note ém hàng đến giờ mới đăng hic ;;


    ___***___

    Khi ta lớn lên, Giáng Sinh là gì?

    Ngày xưa, với phần lớn mỗi chúng ta, khi mà không khí Giáng sinh tràn ngập xung quanh tựa như một vòng tròn thần kì, tạm quên đi những nuối tiếc, những ước mơ để cùng nhảy cẫng lên trong vui sướng, tình yêu thương và những hi vọng dưới mái nhà ấm cúng, để cùng quây quần bên cây thông Noel và ngọn lửa bập bùng, và cùng nhau chụp tấm ảnh Giáng sinh bé nhỏ.

    Thời gian dần trôi, có lẽ, sớm thôi, khi mà những suy nghĩ của chúng ta cũng trưởng thành hơn, khi mà chúng ta có ai đó - một người rất thân thiết, rất đẹp và hoàn hảo - mà ta dành trọn yêu thương. Khi mà ta chỉ muốn cùng người ấy bên ngọn lửa Giáng sinh. Khi mà hai ta như hoà làm một, khi mà từng hơi thở, từng vinh quang của ta đều mang tên người.

    Đó là khi những mùa giáng sinh rực rỡ trong tương lai - những thứ vốn đã nảy nở trong lòng ta từ lâu lắm rồi - được báo hiệu một cách mơ hồ qua ánh cầu vồng mờ ảo hơn bao giờ hết sau một cơn mưa của mùa hạ. Đó là quãng thời gian mà những điều tuyệt vời đến với ta, thực đến độ chẳng thể nói thành lời.

    Trời! Có khi nào Giáng sinh sẽ chẳng bao giờ tới, khi ta và hòn ngọc vô giá của ta, lựa chọn của ta, sau cuộc hôn nhân hạnh phúc vô bờ, phải chịu đựng những áp lực tài chính đè nặng từ hai bên gia đình? Khi mà anh chị em họ thân thiết ngày xưa dần rời xa, khi mà cha mẹ bị chôn vùi trong những khủng khoảng vô tận. Bữa cơm đêm Giáng sinh ấy có lẽ ta cũng chẳng được ăn vì những công việc bộn bề, bè bạn? Có hay không ngoài kia một người khác cũng quan tâm tới viên ngọc vô giá của ta, cướp người đi bằng đồng tiền? Ta có hạnh phúc nếu không có người?

    Mùa Giáng sinh mà ta đạt được danh vọng, đứng trên đỉnh vinh quang nhờ vào chính những nỗ lực của bản thân, nhận được cái danh quý tộc cao quý. Mùa Giáng sinh mà ta có thể trở về nhà và đắm mình trong những giọt nước mắt vui mừng. Mùa Giáng sinh ấy, có thể nào chưa đến chăng?

    Thực tại đây, ta tạm dừng nỗ lực, tạm nghỉ ngơi trước ngàn thử thách, nhớ về ngày sinh nhật tuyệt vời ấy, nhớ về những điều đã mất, và tự hỏi chúng thực sự mất hay vẫn còn ẩn hiện quanh đây? Nếu chúng vẫn thật sự quanh ta thì phải nói rằng cuộc đời đẹp hơn cả một giấc mơ, xứng đáng với những yêu thương và nỗ lực ra dành ra cho nó.

    Không! Chúng thật quá xa vời và trừu tượng với ta, vào một đêm Giáng sinh, bạn ạ! Tiến gần hơn và gần hơn tới trái tim, chạm tới tinh thần ngày Giáng sinh – một tinh thần hào hứng, kiên nhẫn, đầy trách nhiệm, lòng vị tha và sự nhẫn nhịn!

    Bởi vậy, khi ta trưởng thành, hãy biết ơn vòng tay ấm áp ngày Giáng sinh và những bài học mà sự ấm áp ấy mang lại. Hãy mở rộng vòng tay chào đón mọi người, gọi họ đến cùng bên ngọn lửa Giáng sinh.

    Xin chào, những mong muốn xưa cũ, những sinh vật lấp lánh chỉ tồn tại trong mộng tưởng, để đến với nơi trú ẩn dưới gốc cây nhựa ruồi! Chào nhé, những dự án và tình yêu cũ, cho dù chỉ là phút thoáng qua, để quây quần bên góc khuất bình yên, giữa những ánh sáng đều đều thắp lên xung quanh. Chào mừng, những cảm xúc chân thật trong trái tim; và cho sự tha thiết sự sống khiến bạn tồn tại, cảm ơn Thượng đế! Có ai muốn xây lâu đài bằng những đám mây không? Hãy để suy nghĩ của chúng ta dao động như cánh bướm đang vờn quanh bông hoa, đó là bằng chứng thuyết phục nhất! Còn cậu bé này, cậu có cả một tương lai dài phía trước, sáng lạn hơn hẳn cái thời kì xưa cũ trong hoài niệm của người lớn. Nhưng bừng sáng bởi niềm tự hào, hy vọng và sự thật. Ánh sáng vương trên mái đầu nhỏ của ai đó, mang theo sự dễ thương và uyển chuyển. Thật xinh đẹp và vui nhộn làm sao! Sẽ không có một lưỡi hái nào trong tầm với của Thời gian có thể cắt đi những lọn tóc tình yêu đầu tiên của ta. Trên khuôn mặt của một cô gái gần đó -- vẻ cô đơn không thể che giấu được nụ cười tươi bừng sáng. Chúng ta thấy sự hài lòng trên khuôn mặt nhỏ nhắn, thấy nơi sự công bằng hiện hữu. Khi những ngôi sao tỏa sáng, ta thấy gì? Khi thế giới bên kia vẫy gọi lúc ta già cỗi, những niềm hy vọng trẻ mới sẽ thay thế, những trái tim ngọt ngào khác sẽ thay ta rung lên vì tình thương.

    Xin chào tất cả! Xin chào, những gì đã từng, chưa từng và những gì ta hi vọng giống như một mái ấm diệu kì, giống như một chỗ ngồi bên lò sưởi. Đó chính là vị tha. Trong góc khuất đằng kia, ánh mắt tên trộm ẩn hiện dưới ánh sáng Giáng sinh rực rỡ. Nhưng hôm nay là Giáng sinh, chúng ta tha thứ cho tội lỗi ấy. Nếu hắn có xúc phạm ta, hãy để anh ấy một chỗ ngồi bên lò sưởi. Nếu không thoải mái, hãy để anh ta đi, chắc chắn rằng không buộc tội hay làm tổn hại đến anh ta.

    Vào dịp này, ta hãy hét thật to “Không sao đâu!”

    “Đợi đã”, một giọng nói vang lên rất nhỏ, “Không sao ư? Hãy suy nghĩ kĩ đi!”

    “Vào Giáng sinh, vì gia đình, hãy nói lời tha thứ”

    “Kể cả với một thành phố dần lụi tàn dưới những lời dối trá?” Giọng nói lại cất lên. “Kể cả với những góc tối đen bẩn thỉu của thế giới? Của một Thành phố Chết?”

    Phải. Mọi ngày trong năm ta đều sẽ hướng về Thành phố ấy sau ngày Giáng sinh, và giữa chốn đông người lặng yên đưa ta tới với yêu thương. Thành phố Chết, ta tập hợp lại chốn thiêng liêng ấy, ngay lúc này đây, cùng hẹn ước, hứa hẹn. Và ta sẽ giữ lời hứa ấy, với những người thân của bạn.

    Phải. Ta có thể nhìn theo những thiên sứ với vầng hào quang, thật đẹp, thật rực rỡ giữa những đứa trẻ bình thường, và chẳng thể nghĩ đến việc chúng phải rời xa ta. Những thiên thần trên kia không biết, và như các cụ nói, những đứa trẻ nghịch ngợm thường chẳng để ý tới mọi người lạ xung quanh. Nhưng ta có thể thấy chúng, thấy chúng bá cổ đứa nó quý, thân thiết lạ kì.

    Nhưng đâu đó giữa thế giới này có một cậu bé nghèo khổ mồ côi mẹ, đơn độc một mình giữa thế gian rộng lớn nhiều năm liền. Trước khi cậu đến bên mẹ - vẫn với hình hài một đứa trẻ. Nhưng cậu bé đó đến rồi vội đi, và cậu đã nói dối ngay trước mặt mẹ, và mẹ cầm tay cậu dẫn bước cậu đi.

    Có một chàng trai, ở xa đây lắm, bước đi trên nền cát bỏng rẫy dưới ánh mặt trời như thiêu như đốt. “Bảo với mọi người ở nhà, giờ đây tôi chỉ ước được hôn mọi người một lần thôi. Nhưng tôi đã ra đi trong thanh thản và hoàn thành nhiệm vụ”. Hay một người khác ra đi dưới tận sâu đáy biển cả, nhìn những thuỷ thủ khác gieo buồm đi, phó mặc lại anh cho nơi đáy biển tối tăm. Hay một người khác ngã xuống nấm mồ của mình, trong bóng tối của một khu rừng hoang sơ đâu đó trên trái đất, không bao giờ tỉnh dậy. Và họ, từ nơi sa mạc tới tận biển cả và vào tận rừng sâu, họ chỉ mong muốn được về nhà.

    Có một cô gái, đón Giáng sinh buồn bã trong một căn nhà tràn ngập niềm vui. Cô thẫn thờ đi tới Thành phố Chết. Người ta tìm thấy cô trong một bộ dạng tiều tuỵ, yếu ớt. Cô trút hơi thở cuối cùng. Hãy nhìn lên cô ấy trên kia kìa! Hãy nhìn vẻ đẹp, sự thanh thản, tuổi thanh xuân trường tồn, nhìn cô ấy hạnh phúc biết bao! Người con gái của Jairus đã sống dậy, sống lại và chết đi. Nhưng cô ấy được ban phước hơn nhiều, giọng nói ấy gọi cô lên Thiên đàng.

    Ta đều có một người bạn đã từng là bạn ta, người cùng ta chụp từng bức ảnh mà qua đó ta nhận ra chúng ta đã thay đổi thế nào qua thời gian, phấn khởi nghĩ xem chúng ta sẽ nói thế nào, đi thế nào thì chúng ta già yếu. Cậu muốn tới Thành phố Chết. Ta có nhắc đến cậu vào mùa Giáng sinh đáng nhớ? Tình yêu của cậu có phải là rào chắn giữa chúng ta? Mất đi bạn bè, con trẻ, cha mẹ, anh chị em, vợ chồng, ta cũng sẽ chẳng bỏ mặc cậu đâu! Cậu sẽ được yêu mến trong trái tim mỗi chúng ta, bên ngọn lửa Giáng sinh; và tới mùa của những hi vọng vĩnh cửu, và tới ngày sinh nhật của những lời tha thứ, ta sẽ hét thật to “Không sao đâu!”

    Mặt trời đông lặn xuống sau những mái nhà; phủ lên mặt biển một lối mòn như trải đầy hoa hồng, tựa như thần linh đang bước đi nhẹ nhàng trên con đường ấy. Rồi, mặt trời lặn hẳn, màn đêm buông xuống, và giữa bóng đêm tối tăm, những ánh điện sáng lên rực rỡ. Phía sườn đồi, bên kia thành phố vô hình, mờ ảo, trong cái lặng im của những tán cây nép mình dưới tiếng chuông nhà thờ, màu hoài niệm khắc sâu vào đá, ngấm vào từng bông hoa, ngọn cỏ, bao phủ lên những bụi cây, ụ đất. Từ thành thị đến nông thôn, có những cánh cửa đóng chặt lại trước thời tiết giá lạnh, có những khúc củi cháy bập bùng, có những khuôn mặt vui tươi, có những giọng ca vang lên đâu đây. Ngoài điện thờ, dường như tiếng đuổi đi gắt gỏng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Đó là khoảng thời gian nhàn nhã, yên bình; là lịch sử đưa sự sống và linh hồn lại gần nhau hơn; đó là khoản thu nhập và lòng tốt mà bao người đã phải xâu xé, lợi dụng.

    .End.
    -fromPeachTrans
     
    Bài viết mới
    A bet lost
    A bet lost bởi Yamausagi, 16/7/17 lúc 21:34
    Chỉnh sửa cuối: 15/11/17

Bình luận

Thảo luận trong 'Văn Học Phương Tây' bắt đầu bởi Te quiero, 15/11/17.

Chia sẻ trang này