Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Hiện Đại Không phải gặp gỡ, mà là trùng phùng - Đan Tâm

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Diệp Băng Dao, 29/6/18.

By Diệp Băng Dao on 29/6/18 lúc 08:41
  1. Diệp Băng Dao

    Diệp Băng Dao Trái Tim Chết. Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    18/2/17
    Bài viết:
    76
    Đã được thích:
    128
    Điểm thành tích:
    33
    Không phải gặp gỡ, mà là trùng phùng

    [​IMG]

    Tác giả: Đan Tâm.

    Thể loại: Tình cảm, lãng mạn, hiện đại.

    Độ dài: Chưa xác định.

    Tình trạng: Đang viết.

    Giới hạn độ tuổi: K+.

    Cảnh báo:
    - Tuân thủ nội quy box sáng tác.
    - Khẩu vị không phù hợp thì mời click back.
    - Thể loại phổ biến nên không tránh được nhiều tình tiết trùng hợp ngẫu nhiên.
    - Lần đầu tiên viết thứ không thuộc về 12CS, thật không biết thế nào ;-;
    - Không có văn án vì mình lười.
    - Mong được góp ý để mình có động lực.
    - Vui lòng không re-up khi chưa có sự cho phép của tác giả dù chỉ là trên danh nghĩa sưu tầm. Nếu không, đừng hỏi tại sao mình lại sồn sồn lên như thế các cậu bắt cóc con của mình :)
    - Cuối cùng, chúc các cậu đọc truyện vui vẻ.
     
    Bài viết mới
    Vân Nhiên
    Vân Nhiên bởi Cam Hạ, 22/3/18 lúc 17:09
    Margaret dưới trời xanh
    Margaret dưới trời xanh bởi Cam Hạ, 18/3/18 lúc 15:05
    Lyen and Tích Lịch like this.
“Tại sao em nhìn rất thân thiện nhưng luôn một mình?” “Thân thiện với người khác là tu dưỡng, mà một mình lại là tính cách.”

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Diệp Băng Dao, 29/6/18.

    1. Diệp Băng Dao
      Diệp Băng Dao
      Chương 1: Anh đúng là một tên xúi quẩy.
      - Duệ Dung, tan ca được rồi.

      Ông chủ chỉ tay vào chiếc đồng hồ hình con cú mèo mua ở Thụy Điển nói.

      - Đợi cháu làm nốt mấy việc lặt vặt rồi về. Cũng không muộn lắm đâu.

      - Chú bảo để đó. - Ông chủ cầm một hộp cơm đã được gói gém kĩ lưỡng. - Mấy ngày nay nhờ cháu mà cửa hàng mua may bán đắt hẳn ra, chú cũng đỡ vất vả phần nào. Nhưng thật phiền cho cháu quá, ngày nào cũng phải về trễ, chắc chẳng kịp ăn uống cho đàng hoàng. Đây, chú làm cơm cho cháu. Hi vọng cháu không chê.

      Cẩn Duệ Dung ở trong xó bếp cười khì khì. Ông chủ là đầu bếp tài hoa nhất mà cô từng gặp, nhưng lại quá khiêm nhường. Thức ăn ông chủ nấu rất ngon. Có mấy ai đi làm công được ông chủ quan tâm như vậy không, Cẩn Duệ Dung cô thật may mắn biết bao.

      Cẩn Duệ Dung ló đầu ra, ngượng ngùng cười cười:

      - Cảm ơn ông chủ.

      ...

      Khi tan ca cũng là 8 giờ. Trời đã chập tối lắm rồi.

      Một mình Cẩn Duệ Dung đi bộ trên đường.

      Nhớ tới đám nhóc tì siêu quậy đáng yêu ở cô nhi viện vui vẻ bu lấy quà, đứng xếp hàng chờ cô phát thưởng, khóe miệng không khỏi mỉm cười.

      Nhớ tới mẹ Mary hiền dịu đáng mến, luôn ngay đêm trông ngóng cô trở về. Lúc còn nhỏ, mẹ luôn luôn nói với cô: "Con nhất định sẽ được hạnh phúc."

      - Thật sự thì mình có thể được hạnh phúc không nhỉ?

      Mười tám năm trước, Cẩn Duệ Dung bị cha mẹ bỏ rơi ngay trước cổng cô nhi viện, trở thành một cô nhi.

      Nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy mình bất hạnh hay thiếu thốn điều gì, vì cô được mẹ Mary và đám nhóc tì lo lắng, yêu thương và bảo vệ như một thành viên trong gia đình.

      Cô chưa từng được gặp mặt đấng sinh thành của mình dù chỉ một lần. Trên đời này có cha mẹ nào là không yêu thương con cái của mình đâu? Vì lẽ đó, cô nghĩ họ cũng có nỗi khổ tâm riêng của mình, cũng không trách họ đã bỏ rơi cô.

      Không phải chịu đựng cơn đói khát, không phải lăn lộn ngoài đường dầm mưa dãi nắng, vậy là quá đủ rồi.

      Mặc kệ có bao nhiêu đắng cay trong cuộc đời này, cô vẫn có thể tiếp tục sống tốt là được rồi.

      - Haha, những kí ức như thế này, rất dễ khiến người ta vừa vui mà vừa buồn.

      Cẩn Duệ Dung cười khổ một chút. Hi vọng sau này sẽ không có đứa trẻ nào trên thế giới phải lâm vào tình cảnh như cô nữa.

      Hướng về phía nhà trọ cô thuê mà đi tới.

      Đột nhiên, Cẩn Duệ Dung nghe thấy tiếng động.

      Binh! Bốp! Hự! Bịch! Chát!

      Bước chân của cô dừng lại. Tiếng động ồn ào cô nghe được, chắc hẳn là tiếng người ta đánh nhau. Nó phát ra từ căn nhà hoang sau thành phố.

      Tiếng động ngày càng lớn, tiếng vũ khí va chạm vào nhau, âm thanh ma sát của dao, tất cả đều rõ ràng, đầy vạm vỡ. Trong mơ hồ cô cũng đoán được bên trong đang diễn ra một cuộc hỗn chiến đầy máu me bạo lực. Đánh nhau thì về nhà khóa cửa lại mà đánh, tại sao lại kéo bè kéo phái đến căn nhà hoang này? Không lẽ là bọn xã hội đen thanh toán lẫn nhau?

      Đùa à? Cô tưởng chuyện đó chỉ có trong phim hành động bom tấn Mỹ thôi chứ. Mà đã là cùng một loại, tại sao lại phải thanh toán lẫn nhau thế không biết? Sống yên bình không tốt hơn sao?

      Đúng là chẳng bao giờ hiểu được suy nghĩ của bọn xã hội đen mà.

      Cô nghĩ ngợi một lát, quyết định quay gót bước tiếp. Dù sao chuyện này cũng không liên quan đến cô, xen vào chỉ sợ ngay cả một cái mạng cũng khó giữ. Cô hà tất phải tự làm khổ mình. Dù sao bọn chúng cũng là xã hội đen, mà xã hội đen thường rất trọng tình trọng nghĩa, chắc sẽ không làm gì hạ thủ vô tình đối với đồng loại của mình đâu.

      Hay là vẫn nên gọi 113 nhỉ?

      Nhưng khi Cẩn Duệ Dung vừa quay đầu lại, bên trong bỗng nhiên yên ắng lạ thường. Không còn những tiếng la hét chói tai, chỉ có những tiếng bước chân vang lên trong không gian yên tĩnh, khiến cho lá cây xào xạc theo phụ họa.

      Cẩn Duệ Dung vội vàng nấp vào một cây cột điện gần đó để quan sát tình hình. Bên trong căn nhà hoang, bốn tên đàn ông cao to vạm vỡ bước ra, mặt tên nào cũng đùng đùng sát khí, trên tay tên nào tên nấy cũng cầm một cây gậy sắt to đùng, trên thân cây gật còn dính một ít máu. Cẩn Duệ Dung ngay lập tức kinh hoàng thất thố, bị đánh trúng bằng cây cậy sắt đó chắc là đau lắm. À mà không, sợ là ngay cả mạng cũng không còn.

      - Mẹ kiếp! Lần này tao tha cho nó nhưng tuyệt đối sẽ không có lần sau. Tao mà gặp lại nó một lần nữa thì tao thề sẽ đánh cho nó đi gặp ông bà luôn.

      - Phải phải, đại ca thật nhân từ.

      Tên được gọi là đại ca là một thanh niên bề ngoài hung tợn, trên mặt có vết sẹo dài từ khóe mắt chạy dọc xuống theo đường gấp khúc, bên cánh tay phải có xăm hình một con rồng. Do trời quá tối nên Cẩn Duệ Dung không thể nhìn rõ mặt mấy tên còn lại.

      - Để ý xung quanh, phải đảm bảo không có người nào nhìn thấy. Nếu có, lập tức xử ngay!

      Cẩn Duệ Dung vô thức đưa tay che miệng, tuyệt nhiên không thể phát ra một sơ suất nào.

      Tiếng bàn cãi một lúc xa dần. Qua một đoạn thời gian, Cẩn Duệ Dung cuối cùng cũng lấy lại tinh thần. Hít một hơi thật sâu, cô lấy hết can đảm, không suy nghĩ nhiều, thận trọng đi vào trong căn nhà hoang tối tăm đó.

      Nhờ có một chút ánh sáng của mặt trăng chiếu rọi xuống mặt đất, Cẩn Duệ Dung phát hiện ra còn một chàng trai đang nằm sõng soài trông có vẻ đầy đau đớn trên mặt đất, trên khuôn mặt và cổ tay chân của anh ta có rất nhiều vết máu và bầm tím. Cũng phải thôi, bốn đánh một không chột cũng què mà.

      Cẩn Duệ Dung nghe thấy hơi thở dồn dập, gấp gáp, yếu ớt của chàng trai. Có vẻ như anh ta vẫn còn thoi thóp. Cẩn Duệ Dung thở phào, may quá, bình sinh cô sợ nhất là nhìn thấy xác chết.

      Cẩn Duệ Dung quan sát xung quanh, nơi này vắng tanh như chùa bà đanh, chẳng mấy ai đi lại. Nếu bỏ anh ta ở đây một mình, chắc chắn anh ta sẽ đi gặp ông bà thật như tên đại ca kia đã nói mất.

      Cô không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng cũng không thể thấy chết không cứu. Như vậy thật sự là không có lương tâm. Huống chi, mẹ Mary luôn luôn răn dạy cô phải làm thật nhiều điều tốt, như thế mới được hạnh phúc.

      Dẫu sao những người đã đánh anh ta cũng không còn ở đây, cũng không nhìn thấy mặt cô. Chắc là sẽ không tìm cô tính sổ đâu.

      Cẩn Duệ Dung bước đến gần chàng trai để kiểm tra xem anh ta còn chút ý thức nào hay không. Cô nhẹ nhàng lay lay người chàng trai, miệng gọi:

      - Anh gì ơi, còn sống không?

      Không có tiếng trả lời.

      - Anh gì ơi, chết chưa?

      Lặp lại lần thứ hai cũng vậy.

      - Anh gì ơi, chết thật rồi à?

      Gọi ba lần cũng không thấy trả lời, hơi thở cũng không còn dồn dập. Bờ vai Cẩn Duệ Dung khẽ run lên cầm cập, chẳng lẽ anh ta chết thật rồi sao.

      Sau một hồi vật vã, Cẩn Duệ Dung cũng phát hiện chàng trai này chỉ là đang ngất xỉu.

      Cẩn Duệ Dung thái độ bực dọc, dùng chân đá nhẹ anh ta một cái.

      - Anh đúng là một tên xúi quẩy.
      Lyen and Tích Lịch like this.

Chia sẻ trang này