Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Lời biệt ly

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 27/2/17.

  1. SharaAnna

    SharaAnna AY's SG Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    518
    Đã được thích:
    579
    Điểm thành tích:
    1,148
    [​IMG]

    T
    itle: Lời biệt ly

    Author: Ayaka

    Category: Tragedy, daily life

    Rating: T

    Length: One - shot

    Status: Complete

    Warning:

    Cứ theo luật mà làm.​


    -0O0-​


    Hà Nội, ngày 12 tháng 1.

    Trong một góc phố tối tăm, ngày thường tĩnh mịch là thế, hôm nay lại ồn ã tiếng người hò hét. Kẻ chen lấn, người đùn đẩy, chà đạp dày xéo lên nhau mà chạy thoát.

    Hỗn loạn.

    Con phố chìm trong vòng vây nóng bỏng đến điên cuồng ấy. Ngọn lửa vẫn cháy ngùn ngụt, như một con quỷ muốn nuốt trọn nó vào lòng. Gió không ngừng gào rít như muốn góp vui, như muốn xem từng kẻ hại chết lẫn nhau rồi lần lượt ngã xuống.

    Từng thi hài bị cháy đen, biến dạng. Những kẻ đang điên loạn vì ngọn lửa dần thiêu rụi từng miếng xương thớ thịt.

    Vẽ một chút lửa, một chút xác chết.

    Bức họa ấy thật đẹp. Phải không?

    Một bức tranh đẹp đẽ, để bắt đầu một cuộc đời mới…



    Gương mặt nó dính đầy đất cát, nước mắt cứ ứa ra không dứt. Đôi bàn tay gầy gò chi chít vết lở loét chơ vơ trong khoảng không vô định, như cố nắm lấy ảo ảnh trước mắt. Làn khói đục mờ vấn vương che hết tầm nhìn của nó. Nó nheo mắt, cố ngắm nhìn bóng hình của mẹ nó ở trước mặt, một cách tuyệt vọng.

    “Đ…đừng…” Cổ họng nó đau rát, không để lời nói bật ra một cách dễ dàng.

    Nghe như tiếng gió thổi qua tai vậy.

    Lời cầu khẩn thống thiết ấy, bà ấy động lòng chăng?

    Bà ta chậm rãi quay lại, nhìn nó. Khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng đến bên cạnh, ân cần vuốt ve mái tóc nó.

    “Aaa…” Nó ôm lấy một bên mắt thét lên đau đớn.

    Bà ta hất thanh gỗ đang cháy vào mặt nó. Lạnh lùng không thương tiếc.

    “Dập nát một bông hoa, dễ lắm!” Bà giữ chặt lấy cằm nó mà ghé sát mặt thủ thỉ.

    Nó nhìn bà, lòng hụt hẫng. Nó đã lầm, chẳng có thứ gì có thể khiến lòng dạ người đàn bà kia dao động cả.

    Nó đổ rụp xuống đất quằn quại vì đau đớn đang hoành hành trên gương mặt nó. Nó có thể cảm nhận được từng lớp da miếng thịt trên mặt đang sần lên, dường như còn ngửi thấy mùi thịt người. Tại sao? Sao mẹ nó lại đối xử với nó như thế? Tại sao lại coi đứa con bà không hơn một con chó? Nó thật không ngờ được, bà ta lại là người mà nó gọi là mẹ. Nước mắt rơi lã chã, những cũng chẳng thể làm dịu cái bỏng rát đang âm ỉ cháy trên gương mặt nó.


    Keng. Chiếc nhẫn bị ném vào đốm lửa. Là nhẫn cưới mà ba đã tặng mẹ. Và giờ thì bà ta ném trả lại. Mặc cho ba nó vẫn còn bị kẹt trong cái nhà toàn lửa, bà phủi tay áo, bỏ đi.

    Nó muốn đứng phắt dậy mà lao đến kéo bà ta lại. Muốn hét vào mặt bà ta, rằng sao lại làm những chuyện điên rồ đến thế. Nhưng nó chỉ là một con ngốc chẳng đủ sức để đứng dậy, chỉ biết cắn môi mà thầm lặng nhìn con người kia biến mất dần sau khói lửa.

    A… Một bàn tay đen sì túm lấy cổ chân nó. Nhận ra được bàn tay bám vào chân đã bị lửa thiêu đến trơ cả xương, nó thấy hoảng sợ. Lướt ánh mắt khắp nơi mong tìm được một nguồn hy vọng. Nhưng đây là đâu thế này? Nó đang ở đâu đây? Người phụ nữ kia gào lên trong đau đớn, trong cơn điên loạn vì bỏng, bàn tay bà siết chặt lấy chân nó. Nó cố dứt chân ra khỏi tay bà ta, song bà ta vẫn ghì chặt làm chân nó ứa máu. Ngón tay giờ chỉ còn xương trắng, khẽ chỉ vào nhà nó. Thở một cách khó khăn, tiếng ngắt quãng rên rỉ. Bà ta trợn mắt lên, cố nói với nó điều gì đó, nhưng mới mấp máy nửa lời thì gục mặt xuống, tắt thở.

    Nó theo hướng tay bà ấy chỉ. Căn nhà nó vẫn không ngừng cháy. Lửa đang dần ăn sâu, dần bào mòn mọi thứ.

    “Ba ơi! Ba ơi!” Nó vẫn ôm lấy vết thương mà bà ta đã trao cho trước khi rời đi, vừa khóc lóc vừa đập cửa gọi ba. Ba nó còn ở bên trong. Nó không thể rời đi khi chưa thấy ba ra ngoài. Nó không thể bỏ đi để giữ lấy mạng sống để ông chết trong đó.

    Mẹ bỏ nó đi với lão khác rồi. Ông không thể nhẫn tâm bỏ nốt đứa con này mà đi được. Nó gào hét, chỉ mong được nhìn thấy ông. Nhưng vẫn chẳng có ai cả.

    Chỉ tiếc rằng, cánh cửa bị nó đập mạnh, không chịu được mà nứt toác ra. Bức tường nham nhở, vết nứt cứ một nối đuôi nhau lên trên trần nhà, thanh sắt đổ sập xuốn, như một con thú toàn thân có bộ long bị xém lửa rơi từ trên không.

    Nó thất thần, đứng chôn chân dưới đất…


    Bỏ mặc tiếng thét thương tâm của con gái, mặc cho ngọn lửa điên cuồng liếm láp trên từng cái xác người ở phía sau lưng. Đúng rồi. Chính mắt bà đã nhìn thấy thây nó bị vùi lấp trong ngọn lửa. Và có lẽ ông ta với nó đã chết. Từ giờ bà ta sẽ được tự do!

    Cái nụ cười ấy, lại nở trên đôi môi trong khi đằng sau là người bà thương bị vùi lấp dưới đất đen, thật kinh tởm.


    -0O0-​


    Ngày 8 tháng 2, anh gặp cô ấy.


    Chiếc túi nhỏ khẽ đung đưa theo bước chân. Anh mỉm cười, hết nhìn xuống chiếc túi, rồi lại nhìn trời. Hôm nay sinh nhật mẹ. Nên chắc lòng anh cũng đang vui. Khẽ đưa tay che đi ánh mặt trời phản chiếu qua những tấm kính của các cửa hàng trên phố, gió thổi tung mái tóc rối, anh tươi cười như một đứa trẻ. Thật là niềm vui mang cho anh cái cảm giác như được sống lại. Điều gì đó vô hình trong anh dường như thúc giục anh phải về sớm hơn với bà.


    Đến một ngã ba, anh chợt dừng chân lại trước một cái ngõ có vẻ bị lu mờ trước ánh mắt của người qua đường. Hóa ra trong thành phố lung linh này còn tồn tại cái nơi như vậy. Nếu đem nó ra để so sánh, thì chẳng khác nào một vệt đen giữa một tấm vải trắng tinh. Tối tăm, bức tường đen sì, bên đường chẳng có cây, cũng chẳng có những ánh đèn hoa lệ.

    Mẹ anh nói nơi đây từng xảy ra vụ hỏa hoạn, tất cả đều bỏ mạng, chỉ còn vài người sống sót nhưng lại mang trên người những vết tích cái đêm kinh hoàng ấy. Tốt nhất không đi vào thì hơn.

    Nhưng có thứ gì đó níu giữ chân anh lại. Kiên nhẫn lắng tai nghe, có tiếng la hét. Dường như có chuyện gì đó, anh chần chừ một lát rồi quyết định đi vào.



    “Cút đi!”

    “Thật dơ bẩn.”

    “Con khốn nạn. Dám đến đây xin ăn xin ở à?”



    Một người phụ nữ trung niên, mái tóc đã bị cháy xém, kì dị, cùng với gương mặt nhăn nheo đầy vết sẹo hùng hổ lao đến đá vào người nó. Nếu không có người ngăn cản thì bà ta đã giơ cả tay lên cào xé rách mặt nó. Nó cúi người nhặt lấy chiếc áo cũ đã rách bươm rơi trên đất. Cô gái trông thật tội nghiệp, vậy mà mọi người xua đuổi, khing mạt, không thương tiếc mà vùi dập nó bằng những lời khó nghe.

    “Loại con gái kẻ giết người!” Bà ta gào lên, đạp một phát vào bụng nó.

    Nó đau điếng ngã rụp xuống. Nhưng vẫn chẳng mở miệng nói một câu nào.

    Bốn năm, một khoảng thời gian đủ dài để nó chấp nhận cái thân phận này, đủ để quen sống trong dòng đời nghiệt ngã. Dù gì những lời bọn họ nói là thật, nó còn biết nói gì nữa đây? Một thời gian dài ròng rã, nó đã từng mong một lần nữa được gặp bà ta. Một đời đổ hết nước mắt cũng vì những chuyện bà ta đã làm.

    Nó áp mặt vào lòng bàn tay, để giấu đi nước mắt nóng hổi lăn xuống hai gò má. Nó thực muốn biến mất. Thực muốn thời gian quay lại trước khi mọi chuyện thành ra như này, nó vẫn còn thèm khát hai từ “yêu thương”.

    Một bàn tay ấm áp khẽ nắm lấy cổ tay, gỡ đôi tay nó đã ngập nước mắt ra khỏi mặt. Ai đó khẽ đỡ nó dậy.




    “Cô ổn chứ, cô bé?”

    “…”

    “Này cô!”

    “…” Hai tay đan chặt vào nhau, móng tay nó cắm mạnh vào mu bàn tay. Nó nhìn mãi xuống đất, mặc kệ cho người đối diện có lay người gọi nó, cũng không ngửng đầu lên.

    “Dưới đó có gì sao?”

    Nó vẫn im lặng. Nhưng dù nó không trả lời, người kia vẫn huyên thuyên chuyện nọ chuyện kia với nó, thân thiết cứ như bạn bè của nhau ấy. Anh ta nói gì đó, nó không hiểu, chỉ cảm thấy phiền phức. Nó cần yên tĩnh, có cách nào khiến hắn ta ngậm miệng vào không?

    Nó ngẩng đầu. Đôi mắt sâu chất chứa đầy nỗi niềm ẩn hiện sau mái tóc buông xõa che đi gần nửa mặt. Nó nhìn anh, chẳng nói gì cả. Đôi tay gầy trơ xương khẽ vén mái tóc qua một bên.

    Anh thoáng giật mình, đôi mắt mở to hết cỡ. Có lẽ cái biểu cảm thái quá này sẽ khiến nó thấy khó chịu nhưng gương mặt anh cứ như đông cứng lại. Ngỡ ngàng đến thế sao? Nó mỉm cười, ai cũng vậy thôi, nhìn thấy gương mặt này đều thấy sững sờ.

    Làn da trắng như sứ nhưng luôn lấm lem đất cát. Khuôn mặt sẽ hoàn hảo hơn, nếu như không tồn tại cái vết sẹo này. Từ trên trán lan xuống tận cằm. Cái vết sẹo kéo dài gần hết một nửa mặt, sần sùi đã sớm thâm lại thành một lớp thịt lồi lõm.

    Anh loạng choạng lùi xuống vài bước. Cô bé đứng trước mặt đây, có lẽ là nạn nhân trong vụ hỏa hoạn ấy, đôi chân trần đã thâm tím tái, ứa máu, đầu ngón chân đỏ ửng lên vì lạnh. Anh không thể ngừng nhìn nó, sâu trong lòng chất chứa điều gì đó, có lẽ là thương hại.

    Nó hạ tóc xuống che đi vết ố nhục trên mặt, mỉm cười thêm một lần nữa với anh. Gặp anh mà chẳng nói một câu nào, chỉ có nụ cười trên môi. Hoặc có lẽ nụ cười đó ẩn ý một câu nó muốn nói, nhưng lại không thể nói. Quay đầu bỏ đi.


    Đi được một đoạn, nó dừng lai. Nó đang đi đâu đây? Nó muốn về nơi nào chứ? Ha! Nó cứ làm như kiểu nó có chỗ để đi ấy. Tự cười chính bản thân nó. Kẻ hạ lưu như nó, sẽ có một chỗ có thể chứa đựng nó sao? Hoặc giả nó sẽ về nhà đi, thì cũng chẳng trong mấy tiếng sau, nó sẽ lết tấm thân không ra người ngợm này đi ra ngoài cho khuất mắt ông.

    Chỉ sau một đêm, lòng người thay đổi. Trước kia ông ấy đối xử với nó như thế nào, trước đây ông yêu thương nó nhiều mức nào? Giờ thì sao nhỉ? Thân tàn ma dại, mỗi ngày đều điên cuồng gào thét khát khao một giọt rượu đổ vào cổ họng, cho dù là đi ăn cướp cũng được. Bóng hình cô con gái ngày nào đã mờ dần trong tim ông ta rồi. Thứ ông ta làm được cho nó lúc này, là chửi rủa điếc tai, ném đồ đạc vào người nó.

    Ừ, nó sẽ về nhà. Nhưng nhà nó ở đâu? Nhà nó như thế nào? Nó còn chẳng biết, đó có được coi là nhà không. Một căn nhà lụp xụp dựng tạm bợ. Mà căn nhà không đúng, hay đúng hơn là cái túp lều cũ kĩ. Nắng mưa còn chẳng che nổi, lạnh lẽo vẫn chẳng chắn được. Đó là nhà sao?

    Nó sợ về nhà. Mỗi lần đặt chân đến cửa, lời đầu tiên nó nghe thấy là giọng nói của ông ta vọng ra, hỏi rượu đâu. Nếu nó nói không, ông ta sẽ ngồi dậy mà ra sức ném những gì ông cầm được lên người nó. Một kẻ bị bệnh tật đến chết đi sống lại như ông, nó chẳng tin nổi, rằng ông ta không đủ sức làm việc trong khi dư sức để đánh giết nó.

    Mẹ ghét bỏ. Ba hắt hủi. Nó tự hỏi, lý do gì khiến nó vẫn còn sức chịu đựng để tồn tại trên cõi đời này đến bây giờ?

    “Cô sinh ra là một sai lầm! Mẹ cô thật đần độn khi sinh ra cô!”

    Đúng rồi, nó là một sai lầm, một sai lầm không bao giờ xóa đi được. Kể cả khi chết đi rồi,có lẽ cô vẫn chỉ là con của kẻ điên trong mắt người đời.


    -0O0-

    Ngày 10 tháng 2, anh lại đến con phố đó, cái nơi mà anh gặp nó. Mọi thứ vẫn thế, không có chút thay đổi gì.

    Nó ôm lấy đầu gối, ngồi thu lu bên một góc tường. Gục mặt vào lòng, từng ngón tay vân vê xuống cát. Nó viết cái gì đó, song lát sau lại xóa đi.

    “Cô bé!”

    Rõ là có ai đó gọi nó. Nó không buồn trả lời, cũng chẳng thèm nhìn lên xem là ai đang gọi nó. Hai bàn tay thôi không vẽ lên cát nữa, nó khẽ khàng úp hai bàn tay vào đôi chân đã lạnh ngắt.

    Luồng khí lạnh khẽ chạm vào cổ khiến nó rung mình. Một chiếc áo khoác lên người.

    “Gì thế?”

    “Mặc đi nếu không muốn chết rét.”

    Chiếc áo, nó có thể cảm nhận được hơi ấm còn lưu lại. Tham lam muốn cái sự ấm áp mà đã bao lâu nay đã không thể có, nhưng vẫn phải cởi nó ra trả cho anh.

    “Thứ đắt tiền, quàng lên người tôi làm gì?”

    “Của mẹ tôi, nên cô cứ giữ lấy.”

    Mẹ? À…là từ “mẹ”, nó cứ ngỡ thật xa vời. Đã bao lâu rồi nhỉ? Đã bao lâu nó không được thốt lên cái từ ấy? Có lẽ mẹ của anh ta, là một người lương thiện.

    “Mẹ” Nó khẽ thốt lên từ ấy, nhưng ai sẽ nghe, ai sẽ đáp lại lời nó?

    “Sao không vào nhà?” -Thấy người đối diện chẳng nói gì mà rúc vào chiếc áo mà hưởng hơi ấm, một dòng suy nghĩ khẽ lướt qua đầu anh, có lẽ nó không có nhà.

    “Bị ba đuổi ra đây.” Nó thản nhiên đáp lại, chẳng lấy điều đó làm xấu hổ. Chỉ tại bởi nó đã quen rồi.

    “Ba? Mẹ cô đâu?”

    “Bỏ đi với lão già khác.”



    Chẳng còn ai nói nữa. Anh biết mình động vào vết thương của nó. Còn nó thì im lặng để cho cái kí ức đáng thương gợi về. Mọi thứ cứ dồn về, như thước phim quay chậm, thật là càng nhớ càng đau khổ. Cái lạnh làm khổ thân thể nó, cơn gió đông cứ lùa về từng đợt, luồn vào từng kẽ tóc nó. Lạnh nào bằng cái ánh mắt của bà ta khi ấy?

    “Tôi đã từng có một cuộc đời rất đẹp…”

    “…”

    “Mẹ anh…thật tốt. Tôi muốn gặp bà ấy quá. Tốt hơn mẹ tôi gấp bội.”

    Anh quay sang nhìn nó. Nó trùm áo lên đầu khiến anh không thể nhìn thấy gương mặt nó. Nhưng có lẽ, nó đang khóc. Ngón tay lại vân vê xuống cát, một giọt nước rơi xuống cát. Nó gục đầu, ôm chặt lấy vai mình, nức nở khóc.

    Đôi chân tím bầm di mạnh xuống cát. Cái dòng chữ cũng bị mất đi. Nó giẫm thật mạnh, như không bao giò muốn thấy nữa. Một phút thoáng qua, cũng đủ để anh biết nó viết từ gì.

    Mẹ.


    -0O0-​


    Màn đêm đã buông xuống. Ánh sáng hắt từ bên ngoài, qua cửa sổ, chiếc rọi vào căn phòng. Anh ngồi trầm mặc trên giường, nhìn chăm chăm vào một điểm trên sàn nhà. Ngả lưng nằm xuống, khẽ thở dài.

    “Bà ta đã phóng hỏa đốt trụi cả khu phố. Mẹ tôi là kẻ giết người. Bà ta chỉ trong một đêm, đã trở thành kẻ giết người hàng loạt.”



    “Và ba tôi cũng thành kẻ bệnh tật, lấy chuyện đánh đập con gái ra làm trò vui. Ông ta hận mẹ tôi, tôi là con bà ta, tôi là kẻ phải nhận hết những tức giận uất hận đấy.”



    “Những người vô tội, kẻ bị chết, người sống với cơ thể chẳng lành lặn, giờ bà ta bỏ đi, họ đổ hết tội lỗi oán trách lên tôi.”

    Hôm nay nó nói với anh rất nhiều thứ. Những thứ từ quá khứ. Anh chẳng thể nghe hết được những chuyện đó, không phải tại nó dài đằng đẵng, mà bởi lòng anh như bị lôi xuống một vũng bùn, không thể thoát ra khỏi câu chuyện của nó.

    Giờ anh lại hồi tưởng ra cái cảnh đáng sợ ấy. Lòng lại không nguôi nghĩ về nó.

    Dù mọi thứ nó chẳng kéo dài lâu, nhưng anh vẫn nhìn thấy hết. Nước mắt nó rơi khỏi kẽ tay, rơi xuống cát. Đôi tay bấu chặt nắm cát mà hất đi để xóa nhòa đi hàng chữ ấy. Rõ là nó còn muốn gặp mẹ, nhưng lại dối lòng. Rõ là dòng chữ trên cát viết hai chứ “mẹ” nhưng rồi lại bị đôi chân giẫm lên phủ nhận.


    Một đêm dài không ngủ được…


    -0O0-​


    Hôm sau, anh lại đến tìm nó.

    “Cái gì cơ?” Anh há hốc mồm, nhìn mảnh vải đen nhẻm trên tay nó.

    “Bị đốt rồi!”

    “Ai? Sao lại đốt nó?”

    “Ba tôi. Ông ta ảo tưởng rằng trên chiếc áo có mùi hương của mẹ tôi.”

    Nó trả lại cái áo anh đưa cho nó lần trước. Anh trợn mắt lên nhận lấy nó. Như không tin vào mắt mình, mới hôm trước nó còn là thứ đồ xa xỉ, đẹp đẽ ấm áp, vậy mà hôm nay, nó chẳng hơn gì cái giẻ rách nát, đen sì, dù chưa thành tro nhưng cũng chẳng còn nguyên vẹn.

    “Đền đi!” Anh hạ giọng. Mặc dù giá cả cũng chẳng lớn lắm đối với những người dư của ăn của đề như anh nhưng nó lại là cả một chuyện xa vời đối với nó.

    “Vậy hãy đền cho tôi đi.” Nó giơ đôi tay gầy gò ra trước mặt anh.

    Tay nó bị bỏng, đôi mắt nhìn chăm chăm không chớp, cứ như kiên quyết muốn nói “vì cái áo mà tôi phải thọc tay vào lửa, dù chẳng còn nguyên vẹn, nhưng ít ra nó chưa biến thành đốm tro tàn.”

    “Ngày mai là ngày 14 rồi, cô chọn giúp tôi đi.”

    “Ngày 14 thì sao? Chọn cái gì?”

    “Quà. Cho một người, nhưng tôi không biết cô ấy thích gì.”

    “Và lôi tôi ra để giỡn?”




    Đêm xuống, gió đầu xuân luồn lách khắp nơi. Cái không khí lành lạnh chẳng thể phá hỏng màu sắc náo nhiệt của Hà Nội. Ánh đèn lấp lánh hắt ra từ những quán hàng ven phố. Khắp nơi ngập tràn trong ánh đèn hoa lệ.

    Nó kéo tay anh nhảy hết từ quán này rồi lại lẽo đẽo rẽ sang quán khác. Gương mặt mặc dù đã được che kín, song dưới đáy mắt nó vẫn ánh lên những niềm vui chưa từng có. Mới mấy giờ trước, khi thấy mọi người qua lại tấp nập, nó còn nằng nặc đòi về, còn nói nó sợ chỗ đông người. Vậy mà giờ thì chạy lung tung khắp nơi như một đứa trẻ lần đầu tiên đến Hà Nội. Rõ là ngây thơ mà.

    Anh đã thấm mệt, nhưng vẫn chẳng nói gì, chỉ im lặng đứng từ sau lưng nhìn nó, để mặc nó nắm chặt lấy tay rồi kéo đi. Miễn sao những điều đó làm lòng nó thấy vui là ổn.

    “Bạn gái anh chắc ngọt ngào lắm?” Nó loay hoay cầm lấy chiếc lắc tay màu bạc lên, rồi quay sang nhìn anh, giơ chiếc vòng lên với bộ mặt khó hiểu.

    “Ừ, giống một cô công chúa.” Anh đáp lời rồi cầm lấy chiếc vòng đeo vào cổ tay nó “Đeo như vậy…thế này này…”

    “À…” Nó khẽ lắc cổ tay, chiếc vòng lúc lắc theo, thật đẹp quá.

    “Và anh nhờ tôi chọn giúp hả?” Lại gỡ chiếc vòng ra, rồi lao vào cửa hàng khác.

    “Ừ, mà chiếc vòng nãy hợp với cô lắm, muốn không?”

    “Không, tôi chỉ tìm quà cho bạn gái anh thôi.” Cầm chiếc áo trắng tinh lên ướm thử, rồi lại trả lại cho cô chủ hàng.

    Đứa như nó, chỉ cần sống, đã là một mong ước xa vời. Được sống với đúng nghĩa, được người ta coi là người, coi nó là đồng loại. Nó nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày, nó được người khác tặng quà. Có nằm mơ, nó cũng chẳng dám nghĩ rằng sẽ làm những chuyện nó chưa từng làm, những chuyện nó thích.


    Sau khi đã lướt qua hầu hết các con phố, nó mới chịu buông tha cho anh mà chịu ngồi yên trên ghế đá. Đưa cho anh một chiếc lắc tay ban nãy.

    “Tôi tưởng cô không thích mà?” Đưa tay nhận lấy chiếc vòng.

    “Nghĩ lại rồi, có lẽ hợp với cô ấy.”

    “Chọn quà của cô đi. Cứ coi như một lời cảm ơn.”

    “Thôi, hôm nay đã cho tôi niềm vui, vậy đủ rồi.”

    Nó quay lại, khẽ cười. Mặc dù đôi môi đã bị giấu dưới lớp khăn quàng cổ, nhưng anh vẫn nhận ra, rằng nụ cười ấy rực rỡ lắm. Anh đã cho nó niềm vui, vậy là quá đủ rồi. Những thứ xa vời, nó không dám nhận. Để lại lời từ biệt, nó quay lưng đi về. Anh đứng đơn côi dưới con phố đông đúc, lặng lẽ nhìn lưng nó dần biến mất trong đêm.

    “Tôi thích cô…”

    Phải đến khi nào cô mới hiểu đây? Phải đến khi nào tôi mới hết nhung nhớ cô đây?


    -0O0-​


    Ngày 14 tháng 2, mưa phùng giăng bốn phía, bao trùm lên Hà Nội một màu xám nặng nề.

    Không thể lầm được! Kẻ đứng trước mắt nó là ai đây? Tại sao,tại sao lại là bà?

    Bà ấy đang dang tay âu yếm ôm anh vào lòng, bàn tay vẫn xoa đầu đứa con đang rúc trong lòng. Những lời âu yếm của một người mẹ dành cho con, đều là anh hưởng. Bà ấy vẫn cười. Nụ cười ấy làm mắt nó đỏ hoe. Thời gian chẳng thể làm tàn phai nhan sắc ấy, vẫn hiền từ như ngày nào. Mái tóc màu hạt dẻ, đôi mắt bà nhìn anh, giống hệt đôi mặt bà từng nhìn nó. Dù người phụ nữ nó từng đáng kính khoác trên mình chiếc áo lông cao sang, dù bà ấy xuất hiện ở một nơi đẹp đẽ này, thì dáng người vẫn thế, giống y trong kí ức nó, cái hôm bà biến mất sau khói lửa.

    “M…mẹ?” Nó thốt thành tiếng, một cách là lạ, tưởng như cả đời không bao giờ được gọi nữa.

    Nụ cười trên môi họ bị dập tắt. Tiếng cười cũng chẳng còn rộn rang khắp sân vườn. Nó như kẻ mất hồn, cứ thất thần tiến đến gần bà. Chầm chậm đi từng bước một cách khó nhọc, mọi tế bào trong cơ thể nó cứ như ngừng hoạt động. Biết rõ bà ta đã bỏ đi, biết rõ bà ta căm hận cái gia đình thối nát, vậy mà vẫn ngu ngốc gọi bà ta là mẹ, vậy mà vẫn còn tin bà ta sẽ quay lại để đón nó đi.

    Mẹ ơi! Bao lâu rồi, nó không được gọi? Nhớ lắm! Hai tiếng từ tận đáy lòng ấy làm tim nó đau. Nếu lần này nó gọi mẹ, liệu bà có đáp lời nó không? Bà đang đứng ở trước mắt nó này, không phải là mơ đâu, hình ảnh bà hiện lên rõ hơn bao giờ hết. Nó gọi, nhưng chỉ nghe thấy tiếng vọng hồi đáp nó, chẳng có ai trả lời cả. Cứ ngỡ nó gọi, sẽ có một bàn tay kéo nó vào lòng, sẽ có một nụ hôn nồng nàn đặt lên trán, ngỡ rằng mẹ sẽ thủ thỉ rằng bấy lâu nay cũng nhớ đến nó. Nhưng sự thật đang trước mắt nó. Chẳng có gì giống trong ảo tưởng của nó cả.

    Anh cười, cười nó, cười thật ngây ngốc, nói nó nhận nhầm người. Bà ấy cũng cười, thật giả tạo! Họ đang cười nhạo báng nó! Đến khi nào Thượng Đế mới cho nó sống với một thân phận giống người đây? Nó cũng cười, tự cười chính nó. Giờ nó chẳng làm chủ được gì cả. Nước mắt cũng chẳng bị kìm nén đến mức chảy ngược vào tim như ngày thường, rơi xuống má một cách dễ dàng. Kí ức lại một lần nữa quay về, đâm sâu vào tim nó. Lại là bóng lưng tàn nhẫn khuất dần sau sương khói, lại là nụ cười khinh bỉ của một con người với một con chó. Nó chịu đựng lâu quá rồi, lần này chẳng thể chịu được nữa. Đời bất công quá đáng, ban đặc ân cho kẻ khác, và đẩy cho nó cái đắng cay, cái thối nát mà người ta vứt bỏ.

    Vậy muốn có được thứ tốt đẹp hơn, chẳng còn cách nào là vứt bỏ cái bẩn thỉu. Nhưng làm sao đây, nó sinh ra trong cái gì xấu xa. Có lẽ phải từ bỏ cái cuộc đời này, nó mới được bình yên.

    Bất chấp tất cả, lao đến ôm chặt lấy người nó khao khát gặp lại. Vết sẹo trên mặt sớm muộn cũng bị bà trông thấy. Những tình cảm và khao khát dồn nén bấy lâu nay, bây giờ bùng lên một cách mãnh liệt. Nó ôm chặt lấy mẹ, đôi mắt khẽ nhắm lại, mùi hương của mẹ vẫn chẳng khác xưa.

    Một cái tát rơi xuống gương mặt. Mạnh đến mức móng tay đâm sâu vào má đến bật máu.

    “Mẹ cô…là ai?” Cố giữ chặt cơn tức giận sắp bùng nổ, bà khẽ cười. Nụ cười đó, thật chẳng khác nụ cười nó trông thấy lần cuối.

    Nước mắt rơi ướt đẫm cô áo, nó chẳng nói gì cả, ôm chặt lấy bà, để rồi lại một cái tát nữa giáng xuống mặt.

    “Đồ điên! Cô đang làm phiền người khác đấy. Lôi cô ta cút cho khuất mắt tôi mau!” Bà ta chẳng còn giữ được hình tượng nhân từ, hét lên như dại.

    Hai người đàn ông đến cạnh rồi xốc vai nó lên mà kéo đi. Nó ngoan cố bám chặt lấy tay bà, khóc không ra nước mắt, miệng không ngừng gào hét gọi tên bà. Và món quà cuối cùng bà ta tặng cho nó, là hất tay tát thêm cái nữa. Nó nhận đủ mọi đau đớn, để rồi bất lực buông tay ra, như một con thú bị trúng tên, cả người tê dại, để mặc cho kẻ lôi đi. Mắt nó dại hẳn, chỉ còn mơ hồ trông thấy anh đến cạnh nó, hôn lên trán nó, rồi cố sức kéo nó khỏi hãi gã đàn ông kia. Nhưng tất cả đều vô dụng.

    Anh đứng im một chỗ, lòng rối bời. Mẹ nuôi anh, hóa ra là mẹ nó? Anh đang nghĩ gì thế này! Không, tất cả đều là hiểu nhậm thôi. Câm lặng nhìn bà lảo đảo bước vào nhà.

    “Mẹ?” Anh muốn nghe một lời giải thích chính đáng.

    Bố anh tái hôn với bà ta, ông nói bà ta chưa lập gia đình. Vậy mà hôm nay, lại xuất hiện người gọi bà ta là mẹ. Vậy là bấy lâu nay bà ta lừa dối anh và bố anh.

    Choang…Chẳng có tiếng bà ta đáp lời anh, chỉ có tiếng đổ vỡ vang ra từ phòng bếp. Những mảnh thủy tinh lấp lánh dưới nền đất. Bà ta đang điên cuồng đập phá cái phòng, vừa đẩy mọi thứ xuống đất, vừa gào thét chửi rủa nó.

    “Aaa…” Đấm mạnh tay vào đống thủy tinh vun dưới đất, bà ta cố gắng lấy lại nhịp thở. Nhưng chẳng làm nổi, cứ mỗi lần nghĩ lại cái vết sẹo trên má nó, máu nóng lại trào lên, cổ họng bà ta không thể ngừng gào rú.

    Tại sao? Tại sao con nhãi đó còn sống? Nếu nó còn sống, chắc chắn ông ta giờ nãy vẫn còn tồn tại! Hơn bốn năm qua, bà ta còn hưởng hạnh phúc, có quyền thế uy lực, vậy mà bọn họ giờ đột ngột xuất hiện. Tại sao khi bà đang đắm chìm trong quyền lực thì họ lại chen chân vào để phá hỏng nó? Không! Cả đời này bà ta đã đổ hết sức vào cái vị trí bà hoàng kia. Bà ta phải bảo vệ cái ghế đó, không thể để một chut biến mà toàn bộ sức lực bà sụp đổ, tan biến thành mây thành khói vậy được.

    “Tìm nơi con bé đó đang sống, giết chết bố nó ngay!” Bà ta ra lệnh.

    Máu trên tay vẫn chảy, bà ta gượng dậy, tay vịn vào tường. Con chó đó, phải để bà giải quyết! Để cho nó nếm cái mùi vị đau đớn hơn cả địa ngục! Mọi thứ bà đang nhìn là sao đây? Con bà lại đi thích con nhãi dơ bẩn đó. Nó đang phá hủy cuộc đời tươi sáng và tương lai con bà. Công sức bà bỏ ra, tại sao vẫn chưa được đền đáp xứng đáng? Có lẽ nó biến mất, thì cuộc sống bà về sau mới được thanh thản.


    Máu vương trên đầu thủy tinh, lấp lánh sắc đỏ, đẹp đến mê hồn…


    -0O0-​


    Nắng tàn, hoàng hôn nhuốm đầy sắc đỏ, u buồn, như chính lòng nó. Hồn đã lạc mất nơi nào, giờ chỉ còn cái thân xác dị dạng này. Nó lặng lẽ đi về.

    “Cô…”

    Nghe tiếng gọi quen thuộc, nó lừ lừ quay lưng lại, chẳng lấy một chút cảm xúc.

    “Của cô.” Anh đeo chiếc vòng cổ vào tay nó.

    “Sao lại đưa tôi? Của cô ấy mà…” Giọng cũng lí nhí chẳng có sức sống.

    “Cô ấy là cô mà!”

    Không khí vốn im lặng giờ chìm sâu vào tĩnh lặng. Tai nó, đã điếc chưa vậy? Nó vẫn giả ngây giả ngốc không nghe thấy. Câu nói nửa đùa nửa thật của anh, chỉ có kẻ điên mới không hiểu. Đung đưa tay, tiếng leng keng phát ra thật êm tai. Khẽ cười, trái tim nó rỉ máu.

    Một chiếc hộp nhỏ đặt vào lòng bàn tay.

    “Gì vậy?” Nó hỏi anh. Anh chỉ cười, hiền dịu như gió mùa thu.

    “Là socola.”

    ‘Xin lỗi, tôi không thể nh…”

    Lời nói chưa hết, một vòng tay rắn chắc ôm nó vào lòng.

    “Đừng nói gì cả. Về sớm với bố cô đi.” Anh vẫn ôm chặt lấy nó, Vỗ lưng nó.

    Lưng nó cứ run lên. Nó mím chặt môi mà khóc. Làm sao đây? Tim nó đang loạn nhịp, loạn nhịp vì đứa con của lão đó, lão già đã cướp mẹ từ tay ba và nó. Nó không được phép rung động, nhưng sao tim nó không biết nghe lời vậy chứ? Bám chặt lấy áo anh, nó muốn khóc hết nước mắt, nhưng chỉ biết để lệ chảy vào tim. Anh vuốt má tóc nó, anh chẳng thể trông thấy giọt nước mặt để lau nó đi, chỉ còn biết đứng im nghe tiếng nấc thổn thức mà vỗ về. Khóc trong lòng mới đáng xót xa.


    Căn nhà cô độc hiện ra sau hàng cây um tùm. Đặt chân đến thềm, nó lại lặng người, trong đầu nó chẳng nghĩ được gì ngoài những mảng máu lửa cứ ùa về. Cửa mở toang hoang, nhà lạnh ngắt. Linh tính chẳng lành. Nó tức tốc chạy đến phòng ba. Ba đang dọa nó thôi mà!

    Trên sàn nhà, chỉ có vũng máu đỏ tươi, cái mùi tanh tưởi xộc vào cánh mũi. Ba nó nằm bất động trên nền nhà, một con dao găm đâm xuyên vào ngực trái.

    “Không! Ba ơi!” Nó lắc đầu quầy quậy, không tin vào mắt mình.

    Quỳ xuống đỡ xác ba lên, lay gọi đến khản cổ. Ba nó chẳng nói gì, ông cũng chẳng tỉnh lại. Phải rồi, ông ấy đang say men rượu thôi, ngủ một lát thì sẽ ổn thôi. Nhưng sao nó lại cứ khóc thế này? Nó ôm lấy xác ba khóc nấc lên nấc xuống.

    “Không, ba ơi!”



    Tiếng khóc thương tâm cứ thế mà vang ra từ túp lều rách rưới ấy.


    Anh nói dối. Anh nói ngày hôm nay, 14 tháng 2, là một ngày vui vẻ và hạnh phúc khi con người tràn ngập trog tình yêu thương. Vậy mà nó, vào cái ngày này, lại phải chịu đủ những đắng cay. Đến khi nào? Đến khi nào, tình thương mới phá cái lớp đất cằn cỗi trong lòng con người mà vươn lên đây? Nó là con người, người cần tình. Nó muốn yêu thương.

    Chắc nó tồn tại ở nơi đây, là để đem bất hạnh đến cho kẻ khác…


    -0O0-​



    Hoa rơi trên phố, rơi lên mái tóc nó rồi vụt trôi đi.

    Một mình nó lang thang bước một mình trên con đường thênh thang. Đầu óc mông lung nghĩ vẩn vơ. Trên tay vẫn lủng lẳng chiếc lắc tay màu bạc và chiếc hộp quà nhỏ. Cái lạnh luồn vào từng chân tơ kẽ tóc, mát quá. Ước gì gió đủ ấm để sưởi trái tim trống rỗng của nó nhỉ. Cả đêm hôm đấy, nó đi khắp nơi rồi lại quay về chốn cũ, như đứa không nhà.

    Nó không che đi vết sẹo đó nữa. Mặc cho người với người, tay trong tay hưởng niềm vui, đôi khi liếc trộm nó, thì nó vẫn thấy tự hào. Tự hào ư? Tự hào vì có một quá khứ đáng khinh mạt sao? Hay là tự hào vì bị bỏ rơi? Những mảnh cảm xúc hỗn loạn dồn về lòng nó. Cô đơn quá. Vết thương trong lòng, lại bị rạch sâu hơn nữa. Phải đến khi nào mới lành miệng đây?

    Đường phố đẹp lấp lánh, vậy mà cũng cô độc trong đêm. Xe cô nườm nượp, ồn ã, cũng chẳng thể lấp kín nỗi buồn vu vơ trống vắng.

    Nó nhìn chiếc xe màu đỏ. Khẽ cười. Một nụ cười tạm biệt.

    Chiếc xe ô tô lao vút trên đường. Gió tạt vào cửa kính tạo ra tiếng rít ghê người. Bà điên cuồng nhấn ga, đôi mắt đỏ như một con quỷ đói trông thấy máu. Mặc cho chung quanh có những ai và họ đang làm gì, trong mắt bà chỉ có một mình nó, con mồi bà phải diệt tận gốc.

    Nó đứng lặng người nhìn chiếc xe lao đến, chỉ nở một nụ cười thầm lặng, u uất. Chẳng có ý định chạy trốn, cũng chẳng có ý định phản kháng, nó vẫn đứng im chờ đợi. Nhưng điều đau lòng, không phải nó sắp đi đến nơi có ba nó, mà là người đang chạy như điên đuổi theo chiếc xe ấy. Là anh mà, là người làm trái tim nó biết thế nào là yêu thương, cũng là người khiến tim nó đau đớn tột cùng. Mồ hôi ướt đẫm trán anh, gió đã làm khô đi những giọi nước trên má. Chiếc xe như mất phanh lao vun vút như mãnh thú, anh đuổi theo sau với một hi vọng quá đỗi mong manh.

    Xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi.

    Người đầu tiên nó yêu. Người đầu tiên chấp nhận nó.

    “Chị! Chị à! Đừng mà!”


    Xin lỗi…


    “Xin lỗi, em trai…” Nó mỉm cười để lại lời từ biệt, không có nước mắt mặn chát, chỉ kèm theo một nụ cười đẹp hơn bao giờ hết.

    Chiếc xe như cơn bão hất văng mọi thứ, lấn lên vỉa hè, vẫn cái tốc độ ấy, nhắm thẳng vào nó. Nó nhìn mẹ, người đàn bà phụ bạc mang theo trái tim chất đầy bao tham vọng và uất hận, khẽ cúi đầu. Kết thúc rồi, nó chẳng còn thứ gì để mất cả.

    Rầm.

    Trong giây phút đó, cơ thể nó đập mạnh vào thứ gì đó. Nhưng nó lại chẳng cảm thấy đau. Hoa trắng vẫn rơi, như bay xung quanh nó, như ôm lấy nó rồi đưa nó đến một nơi khác, đẹp hơn, ấm áp hơn.

    Chiếc xe đâm vào nó, vẫn cứ phóng đi. Bà ta điên loạn gào lên, vết sẹo trên mặt nó làm bà điên hơn bao giờ hết. Bà phải trông thấy cơ thể ấy nát vụn dưới tay mình, phải chứng kiến trái tim nó không còn đập, kể cả đổi lấy tính mạng của chính bà, miễn sao trên đời này, không còn tồn tại đứa con gái nào gọi bà là mẹ. Chiếc ô tô cứ lao đi, rồi cuối cùng dừng lại sau khi đâm vào bức tường chắn.

    Nó không nghe thấy gì cả, ngoài tiếng hét của anh, và tiếng anh gọi hai từ “chị gái”.

    Xin lỗi em. Hôm nay là ngày cả hai bắt đầu những sai lầm.

    Xin lỗi vì chị đã sinh ra trên cõi trần thế này.

    Và xin lỗi em, vì đến phút cuối được hít thở, cũng không thể nhìn thấy gương mặt em.

    Chiếc hộp socola rơi trên mặt đất, những viên socola đã tan chảy từ lúc nào.

    Chỉ còn chiếc lắc tay màu bạc, vẫn còn nằm im trên cổ tay nó.

    -The End-​
     
    Quan tâm nhiều
    Bài viết mới
    Chỉnh sửa cuối: 17/3/17
  2. Mây Disney

    Mây Disney Vua tìm kiếm

    Tham gia ngày:
    20/2/17
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    255
    Điểm thành tích:
    393
    Huhu, cái chuyện gì đang xảy ra thế này? Sao cả chuyện bi kịch, kết thúc cũng bi kịch luôn vậy :(

    Mặc dù vậy nhưng phải nói là truyện cua Ayaka rất hay.
    Đầu tiên là truyện được trình bày đẹp, thoải mái, rõ ràng, các dấu dâu cũng rất ok. Nhưng mà riêng Mây vẫn muốn thêm một cai bìa truyện cho thu hút hơn.
    Cốt truyện hay.
    Lời văn mượt, cách vào chuyện tự nhiên, cả câu chuyện cứ bị bao trùm trong ngọn lửa và sự ích kỉ của người mẹ ấy. Mây vẫn mong là phải có cái kết thoả đáng hơn, hậu quả của tội ác mà người phụ nữ đó đã gây ra.
    Cách diễn tả nội tâm dùng hai từ xuất sắc có đủ không đây? Mặc dù chỉ toàn là những nỗi buồn liên tiếp nhau nhưng Ayaka vẫn diễn đạt đủ các cung bậc cho người đọc cũng bị hoà quyện theo nỗi nuồn đó.
    Kết truyện, thật ra là do Mây không thích SE/BE cho nên cảm thấy có cái gì đó chỏng chơ, chưa giải quyết được vấn đề, làm cho người ta cứ ray rứt mãi.
    Cách kể chuyện nhẹ nhàng, chầm chậm, dễ thấm vào lòng người cộng thêm những chi tiết miêu tả, Mây không biết còn có thể dùng từ gì để khen nữa cả.

    Tuy nhiên, Mây có một vài góp ý như vầy:

    Vì Mây không spoiler được nên không chỉ rõ các điểm được, nên nhớ từ nào hay từ đó mà thôi.
    Có một vài lỗi chính tả nhỏ, Ayaka đọc lại sẽ thấy nhé.
    Cách dùng từ cũng vướng ở vài chỗ, như là "nóng bỏng", "chôn chân dưới đất", vv và có một vài câu gấy khó hiểu chút.
    Ayuka có thể tả thêm một chút về nhân vật "anh", "mẹ" từ góc nhìn của cô gái để người đọc dễ tưởng tượng ra nhân vật.

    Mây còm tới đây thôi, ngóng chuyện tiếp theo của Ayaka nhé ❤
     
    Mây Disney, via a mobile device, 11/3/17
  3. SharaAnna

    SharaAnna AY's SG Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    518
    Đã được thích:
    579
    Điểm thành tích:
    1,148
    Khụ, cảm ơn Mây đã dàng thời gian ghé qua nha~

    Nghe mây nói vậy thấy vui quá! Thừa nhận rằng một số đoạn, ta vẫn chưa diễn đạt được, và cần học hỏi rất nhiều từ các author khác.

    Tâm lý nhân vật. đôi chỗ Ayaka miêu tả sâu, mà có nhân vật thì vẫn còn nông quá, nên gây khó hiểu, đôi khi còn lủng củng và không phù hợp, hoặc đến cả mức mờ nhạt nữa.

    Cảm ơn Mây đã soi lỗi nha, và cái kết ban đầu ta định cho là OE, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, SE là phù hợp nhất. Bởi nhân vật có một quá khứ đau thương, muốn chấm dứt những chuỗi đau thương đó thì chỉ có SE thôi :vv

    P/S: Mong Mây vẫn mãi ủng hộ, dù fic của Ayaka chẳng có fic nào kết thúc HE cả :"((
     
  4. Nguyệt Phong Dao

    Nguyệt Phong Dao Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    4/1/17
    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    85
    Điểm thành tích:
    58
    Oh my god! Truyện bi kịch quá zậy?!

    Người đàn bà đó chẳng xứng đáng làm mẹ gì cả, nhưng tại sao bà hận nó thế? Ba nó nữa, sao bà hận họ thế? Một cái kết không ổn chút nào, vẫn còn vấn đề chưa được giải quyết mà!
    Anh thì sao? Bà ta thì sao? Bà ta có phải trả giá cho những gì mình đã làm không? Có phải hối hận vì đã gây ra quá nhiều tội ác không? Còn anh, anh có hận không? Hận người đã cướp đi chị gái, cướp đi người anh yêu?
    Ôi mẹ ơi, đọc cái kết thấy bứt rứt không ngủ được!
    Aya nàng ơi, nàng viết ổn rồi nhưng mà... làm cho người đọc thấy buồn quá! Huhuhu...
     
    SharaAnna thích bài này.
  5. SharaAnna

    SharaAnna AY's SG Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    518
    Đã được thích:
    579
    Điểm thành tích:
    1,148
    Vì truyện vốn là bi kịch! :v
    Ayaka nghĩ fic không quá mập mờ để nàng không hiểu sao người mẹ hận gia đình cũ của bà.
    Chưa lập gia đình thì lấy đâu ra chồng với con đúng không. Vậy muốn che dấu thì bà ta chọn cách khiến họ biến mất. Mà đã cố giết đi họ, nhưng họ đang xuất hiện trước mặt bà, nàng có nghĩ bà ta có hận không?:)
    Hoặc bà ta sau vụ tai nạn còn sống, hoặc không giữ nổi cái mạng. Kẻ xấu đâu ai có cuộc sống tốt đẹp. Vậy nên nếu còn sống thì bà mẹ cũng sẽ bị trừng phạt. Còn anh thì...tùy theo suy nghĩ của người đọc, cái kết mở mà :v
    Ayaka nghĩ đây không hẳn là kết buồn. Sống ở một thế giới không coi người ra gì, không chấp nhận những người như "nó", có lẽ đến nơi khác sẽ tốt hơn nhiều.
     
  6. Nguyệt Phong Dao

    Nguyệt Phong Dao Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    4/1/17
    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    85
    Điểm thành tích:
    58
    Có lẽ là vậy^^
    Nhưng mình vẫn hy vọng vào một thứ khác: một nơi mà "nó" có thể tìm được yên bình, một nơi không tồn tại sự phân biệt đối xử.
     

Chia sẻ trang này