Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tình Cảm - Lãng Mạn Margaret dưới trời xanh

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Cam Hạ, 18/3/18.

By Cam Hạ on 18/3/18 lúc 15:05
  1. Cam Hạ

    Cam Hạ Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    7/3/18
    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    48
    Điểm thành tích:
    13
    Margaret dưới trời xanh
    Tác giả: Đanh Mộc
    Thể loại: Truyện dài, nhẹ nhàng, lãng mạn
    Độ dài: Đang cập nhật
    Cảnh báo: Không
    Rating: [K+]

    Văn án:

    Margaret còn được gọi là hoa cúc dại, ngôn ngữ loài hoa là yêu thầm.

    Về sau khi năm dài tháng rộng, xin cậu đừng quên từng có người vịn vào tuổi trẻ cùng cậu phiêu du...
     
    Bài viết mới

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Cam Hạ, 18/3/18.

    1. Cam Hạ
      Cam Hạ
      Chương 1 - Margaret và Nim
      Hoa cúc dại, Monet và Paris

      Tôi quen Margaret vào một buổi chiều trong lành tại ngôi trường đại học của chúng tôi. Tôi không biết vì sao người ta hay gọi cô là Margaret, có chăng là vì cô thích hoa cúc dại?

      Margaret ngồi trên bàn học, cô nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng bắt chuyện: "Mình đã ở đây chờ hai năm rồi. Nhưng mình không gặp được người mình đang đợi?"

      Tôi hỏi: "Cậu đang đợi ai?"

      Margaret đùa cợt: "Nếu đợi cậu thì sao?"

      Đôi mắt lấp lánh của Margaret nhìn tôi, cô ấy hơi hé cánh môi màu hồng ngọt ngào được tô vẽ tỉ mỉ. Hai mắt cô ấy khẽ chớp, tôi như có thể thấy phong cảnh phản chiếu trong đôi mắt xinh đẹp ấy.

      Tôi giới thiệu: "Mình là Nim. Sinh viên năm thứ nhất của khoa Nghệ thuật."

      Margaret khẽ cười, "Tên cậu lạ thật. Mình là sinh viên năm thứ ba khoa Hóa học."

      Tôi hơi hoảng hốt, cô gái gầy nhom đang ngồi bó gối trước mặt tôi lại là sinh viên năm thứ ba. Một cô gái trong vắt như bầu trời mùa thu, nhưng lại lớn hơn tôi những hai tuổi.

      Như nhìn thấy vẻ hoảng hốt trong đôi mắt tôi, Margaret cười đậm hơn, "Cậu đừng nói cho ai biết nhé? Mình sống rất lặng lẽ, cho nên không ai biết mình là sinh viên năm thứ ba đâu."

      Tôi bỗng hơi tò mò về cô ấy. Không biết vì sao mà Margaret có thể tự nhiên trò chuyện với một cậu trai xa lạ là tôi nữa. Cô ấy tự nhiên tới mức khiến tôi có cảm giác chúng tôi đã quen biết từ rất lâu rồi.

      Margaret nhảy xuống bàn, cô ấy nhanh nhẹn chạy ra khỏi lớp học. Cho tới khi bóng dáng nhỏ nhắn khuất sau những song cửa sổ, tôi mới chợt nhớ ra. Tôi vội đuổi theo cái bóng thoăn thoắt của cô ấy, hổn hển hỏi: "Mình có thể tìm cậu ở đâu?"

      "Mình sẽ còn tới tìm cậu!"

      Nói rồi Margaret chạy biến đi. Chỉ còn những cơn gió vùn vụt thổi qua mặt khiến tôi như bừng tỉnh. Khoảnh khắc gặp gỡ Margaret ngắn ngủi quá, cũng đột ngột quá làm tôi không biết phải bắt đầu và kết thúc như thế nào. Tôi chỉ có thể ghi nhớ cái tên Margaret trong đầu mình, nhớ thật kĩ.

      *

      Vài tuần sau đó, tôi biết được Margaret học ở lớp số 3 khoa Hóa học. Cô ấy thường đến lớp vào buổi chiều, nhưng chỉ có vài buổi trong tuần là đến lớp, phần lớn thời gian còn lại không ai biết cô ấy đi đâu. Cô ấy có một người bạn rất thân, tên người bạn ấy là Lavender - một cái tên hết sức lãng mạn. Lavender là một cô gái người Pháp, có mái tóc vàng và làn da trắng nõn. Ngoài những điểm đó ra, tôi không thấy bất cứ điểm đặc biệt nào ở cô ấy cả.

      Buổi chiều hôm ấy, tôi đến trước cửa lớp số 3 khoa Công nghiệp nước hoa. Sau một hồi đứng bên ngoài cửa sổ nhòm ngó, cuối cùng tôi cũng phát hiện bóng dáng nhỏ bé của Margaret. Bên cạnh cô ấy là Lavender đang chăm chỉ nghe giảng, còn ở bên góc trái bàn, Margaret đang vùi đầu vào hai cánh tay... ngủ ngon lành.

      Ánh mặt trời chiếu trên gương mặt của cô ấy. Làn da ngăm ngăm của cô ấy dưới cái nắng màu vàng trông như một bức tranh nghệ thuật của Van Gogh. Giây phút đó, tôi bỗng cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng hơn bao giờ hết. Tôi không biết vì sao mình lại tìm đến đây, cũng giống như việc không biết vì sao mình lại đi khắp nơi để tìm kiếm tin tức về Margaret.

      Tôi đã đứng ở ngoài cửa sổ hai giờ đồng hồ, không ai trong lớp học số 3 khoa Hóa học để ý đến tôi, Margaret cũng không. Tôi lẳng lặng chờ đợi, chưa bao giờ tôi thấy mình lại kiên nhẫn đến như thế. Tiết học kết thúc, tôi thấy Margaret đang mang túi lớn túi nhỏ dụi dụi mắt ùa ra theo dòng người cùng với Lavender. Margaret không nhìn tôi, cô ấy cúi đầu chăm chú nhìn hành lang dài.

      Tôi lên tiếng bắt chuyện: "Xin chào, Margaret, có còn nhớ mình không?"

      Margaret dừng lại, tựa như đang lục lọi trí nhớ của mình, "A, là cậu, Nim phải không?"

      Tôi cười khi cô ấy còn nhớ tên mình. Tôi nhìn sang Lavender, Margaret cũng không thèm giới thiệu với tôi về người bạn của mình mà để Lavender tự giới thiệu: "Hi, mình là Lavender. Tên mình nghe lãng mạn quá phải không?"

      Nói xong cô ấy tự mỉm cười rồi bắt tay chào tôi. Margaret ở bên cạnh nhìn chúng tôi bắt tay xong mới lên tiếng: "Đi ăn nhé?"

      Tôi thoải mái đồng ý, "Được chứ."

      Margaret cũng thoải mái, cô ấy xách túi lớn túi nhỏ đi đằng trước. Nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô ấy chìm trong mấy chiếc túi lớn bỗng dưng tôi muốn bật cười. Thế là tôi lặng lẽ nở nụ cười.

      Cuộc đời tôi, bắt đầu từ buổi chiều mùa thu hôm ấy. Bắt đầu cùng với Margaret và Lavender - những cô gái mang tên của loài hoa.

      *

      Chúng tôi cùng nhau đến nhà ăn của khoa Hóa học, sinh viên của khoa Hóa họcđa số đều là người Pháp và người Italia, nên các món ăn ở đây cũng là món đặc sản của Pháp và Italia. Margaret nói, cô ấy không thích các món ăn của người Pháp, cũng chẳng thích nổi những món ăn của người Italia. Tôi nghĩ, có lẽ cô ấy không phải người bản địa nên mới thế.

      Margaret gọi một ly nước cam ép và một chiếc bánh Brownie, trong suốt buổi ăn cô ấy không nói gì cả. Thi thoảng hít hít ngửi ngửi chiếc bánh trên bàn, tôi nghĩ có lẽ đây là bệnh nghề nghiệp của những perfumer * rồi.

      Lavender vừa uống một ngụm cà phê vừa nói: "Ở khoa của chúng tôi không có quá nhiều món để ăn đâu, chỉ có những món Pháp và món Ý ăn đến phát ngán thôi."

      Cô ấy cười cười rồi tiếp tục uống cà phê.

      Tôi cười, "Hay là hôm nào đến khoa Nghệ thuật ăn một bữa đi. Ở đó còn có mấy món Châu Á ăn rất lạ miệng."

      Margaret cười cười nhưng không nói gì cả, cô ấy hơi lơ đãng nhìn ra ngoài, những tia nắng nhảy nhót trong đôi mắt xinh đẹp của cô ấy. Lúc bấy giờ tôi mới để ý thấy bên trong những chiếc túi lớn túi nhỏ của cô ấy chứa toàn những lọ nguyên liệu thô dùng để pha chế nước hoa.

      Tôi hỏi: "Margaret, những lọ đó cậu lấy ở đâu thế?"

      Margaret nhìn tôi, nhướng mày nói: "Do mình làm cả đấy."

      Tôi lại tiếp, "Làm sao cậu có thể phân biệt được?"

      Margaret uống một ngụm nước cam, khẽ nhếch môi, "Mình đánh dấu cả đấy, để ý kĩ một chút sẽ nhìn ra ngay."

      Tôi nhìn một hồi nhưng vẫn không nhìn ra nên đành bỏ cuộc, bất lực nói: "Không nhìn ra, mình không có thiên phú trong lĩnh vực này."

      Margaret cười cười rồi không nói gì nữa. Chúng tôi lại im lặng ngồi đó, mỗi người đều chìm vào thế giới của riêng mình. Những tia nắng chiều lấp lánh chiếu trên những ngọn cây, chưa bao giờ tôi lại cảm thấy nước Pháp đẹp đến thế. Đằng xa là những cánh đồng hoa oải hương tím ngắt trải dài như một con đường dẫn đến chốn thiên đường xa xăm. Bên kia là những nông trại màu trắng xinh đẹp, viện điều chế nước hoa của trường ISIPCA nhỏ xíu ở tít đằng xa. Tôi nghĩ, có lẽ Margaret cũng như tôi, cô ấy đang ngắm nhìn nước Pháp từ một góc nhỏ nhìn từ nhà ăn này. Bởi cô ấy đang nhìn chăm chăm vào những cánh đồng hoa oải hương tím kia.

      Đột nhiên, tôi nghe thấy cô ấy nói: "Mình không thích nước Pháp. Mình không thích hoa oải hương, cũng như không thích ngành Hóa học chút nào cả. Mình nghĩ, chắc là do may mắn hoặc là cơ duyên nào đấy. Mình còn nhớ, chỉ chút nữa thôi là mình đã thi trượt rồi."

      Margaret uống một ngụm nước cam, chậm rãi nói: "Mình nghĩ, việc học đại học không quan trọng với mình. Mình chưa bao giờ có ý định sẽ học ngành này..."

      "Nhưng... chắc mọi chuyện là cơ duyên. Vậy nên mình cứ học thôi, đến đâu rồi hay đến đó."

      Margaret tùy ý vươn vai, cô ấy thu dọn những chiếc túi dưới chân mình rồi rời đi. Mặc kệ Lavender đang ngồi uống cà phê bên cạnh, mặc kệ tôi đang nhìn cô ấy.

      Tôi bỏ lại Lavender rồi chạy theo cô ấy, những tia nắng vàng vọt làm tôn lên làn da hơi ngăm của cô ấy, tôi nói: "Cậu đi đâu? Mình đi cùng cậu được không?"

      Margaret hơi mỉm cười, "Mình đi tìm Monet và Paris."

      Tôi mỉm cười, thầm nghĩ, Monet và Paris, hóa ra lại trùng hợp đến thế.

      Margaret đã hoàn toàn giũ bỏ hình ảnh cô ấy trong sáng và ngây thơ mà ngay lần đầu tiên tôi gặp. Bây giờ, cô ấy là một Margaret dám nổi loạn và tùy hứng một cách đáng yêu. Một cô gái với áo len màu nâu và quần bò màu xám khiến tôi có cảm giác đây là một cô gái bụi bặm. Tôi nghĩ, thảng hoặc mình vẫn chưa hiểu hết về Margaret?

      Margaret - một cô gái bí ẩn như những mùi hương.

      * Perfumer: nhà sáng chế mùi hương.
      Chỉnh sửa cuối: 19/3/18
    2. Cam Hạ
      Cam Hạ
      Chương 2 - Marseille
      Thành phố của biển và gió
      Tôi không biết vì sao mình lại chọn thành phố này để học tập. Nhưng tôi biết tôi chọn nó không phải vì đây là thành phố cảng lớn nhất nước Pháp, cũng chẳng phải đây là thủ phủ của Provence *. Có lẽ tôi đến với thành phố này vì do cơ duyên, một cơ duyên không ngờ đến.

      Marseille ** - thành phố của biển và gió.

      Margaret vừa đi vừa nói: "Marseille được biết đến với tên gọi là thành phố của biển và gió, đây là thành phố cảng lớn nhất nước Pháp. Thành phố này nằm ven bờ Địa Trung Hải, giáp ranh với nước Italia. Nhưng lí do mình thích phố này chỉ là vì nó được bao quanh bởi cái nắng rực rỡ, quanh năm."

      Tôi nhìn Margaret, hình như cô ấy hơi nhếch môi. Tôi như sực nhớ ra, vội hỏi: "Cậu học khoa Hóa học, nhưng có định hướng gì không?"

      "Đây là con đường duy nhất để hướng đến ngành Công nghiệp nước hoa..."

      Tôi giúp Margaret xách mấy chiếc túi lớn túi nhỏ, chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện rồi ra khỏi cổng của khu nhà ăn khoa Hóa học lúc nào không hay. Margaret nói: "Mình thích hoa lắm, ước mơ của mình là trở thành một perfumer xuất sắc. Nhưng mình không đủ khả để trở thành sinh viên của École supérieure du Parfum *** nên đành phải thi vào khoa Hóa học của Aix Marseille **** thôi."

      Margaret nở nụ cười, một nụ cười dịu dàng như cơn gió mùa thu của Marseille. Chúng tôi băng qua khu vườn dài của khoa Hóa học rồi đi thẳng ra ngoài. Tôi nghĩ, một đêm ở Paris chắc hẳn sẽ rất thú vị. Tôi chưa bao giờ đặt chân đến Paris, mặc dù tôi cũng rất thích thành phố này.

      Tôi hỏi: "Margaret, cậu từng đến Paris à?"

      Margaret đang lấy thẻ sinh viên của cô ấy từ trong ba lô ra, nhìn tấm hình trên chiếc thẻ sinh viên của cô ấy tôi khẽ mỉm cười. Cô gái trong ảnh có làn da hơi ngăm và mái tóc ngắn, cô ấy chỉ cười nửa môi trông rất giống một tên côn đồ. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy Margaret cười kiểu đó, cô ấy vẫn luôn nhếch môi xem như đã mỉm cười.

      Cô ấy không nhìn tôi, chỉ đáp: "Có, mình đến một, hai lần để tìm đến tham quan École supérieure du Parfum. Tuy rằng không đến nhiều lần nhưng mình cũng biết chút ít."

      Tôi gãi gãi đầu, hỏi nhỏ: "Vậy mất bao nhiêu tiếng đi TGV *****?"

      Margaret cười: "Ba tiếng. Yên tâm đi, sẽ về kịp mà!"

      Cô ấy nháy mắt với tôi, tinh nghịch bảo: "Nếu không thì Lavender sẽ giúp chúng ta."

      Buổi chiều hôm ấy, khi ánh nắng lấp lánh sắp tàn thì chúng tôi bắt chuyến TGV đi từ Marseille đi Paris để dạo chơi. Tôi không biết Margaret đến Paris vì lí do gì, nhưng ít ra với tôi là thế...

      *

      Chúng tôi đến được Paris thì cũng sắp tám giờ. Tôi không biết với khoảng thời gian ngắn ngủi như thế Margaret sẽ làm gì. Tôi chỉ biết cô ấy gọi điện thoại và nói chuyện với rất nhiều người, có lúc cười vui vẻ, cũng có lúc cau mày bực dọc. Tôi không hỏi vì sao, vì tôi biết cô gái này lúc nào cũng bí ẩn và khó chịu như thế.

      Sau khi Margaret gọi điện xong, tôi ghé lại gần và hỏi: "Cậu đang làm gì thế?"

      "Mình đang tìm khách sạn, nhưng thôi, không có cũng chả sao..."

      Cô ấy cười híp mắt: "Những lần trước đến mình cũng không tìm khách sạn, ngủ lại ở một chiếc ghế đá nhỏ trong công viên. Muốn thử không? Cảm giác thú vị lắm đấy!"

      Tôi nuốt nước miếng, im lặng suy nghĩ. Tôi vẫn chưa hiểu hết về Margaret, vậy mà lại cùng cô ấy rời khỏi Marseille đến Paris và trải nghiệm một đêm không ngủ với thành phố này. Tôi bật cười, chẳng hiểu mình đang điên cái gì.

      Margaret loay hoay một hồi rồi vỗ vai tôi: "Đi thôi, chúng ta dạo một vòng quanh Paris trước khi đi tham quan École supérieure du Parfum nào."

      Tôi xách túi lớn túi nhỏ lên, phát hiện chúng tôi vẫn còn ở trong sân ga của thành phố. Tôi quay sang Margaret đang ghi chú lịch trình, bỗng dưng có cảm giác chúng tôi đang cùng nhau đi du lịch dài ngày chứ không phải chỉ một đêm.

      Chúng tôi ra khỏi nhà ga rồi đến một tiệm tạp hóa gần đó mua một bản đồ, Margaret nhìn nhìn bản đồ một hồi rồi kéo áo tôi, cô ấy hơi ngại ngùng nói: "Hình như, mình xem không hiểu!"

      Tôi quay lại, nhìn cô ấy bật cười, khó hiểu hỏi: "Không phải cậu đến rất nhiều lần ư?"

      Margaret bối rối giải thích, khiến hai má đỏ bừng vì xấu hổ: "Mấy lần trước... mình đi cùng Lavender. Còn nữa, mình chỉ đến có mỗi École supérieure du Parfum thôi!"

      Tôi nhận lấy bản đồ từ tay cô ấy, vẫn không nhịn được bật cười khanh khách. Margaret cũng cười. Tôi bất lực nghĩ, sao mình lại có thể tin tưởng một cô gái không biết đường đi chứ? Cũng may là đã mua bản đồ, nếu không hành trình một đêm này sẽ thú vị hơn nữa khi không thể quay về Marseille đúng giờ.

      Tôi nhìn bản đồ hồi lâu, rồi lại nhìn Margaret đang đứng bên cạnh: "Được rồi, chúng ta đi thẳng đến phía trước sẽ ra quốc lộ E40 ngay."

      Margaret nhìn tôi bằng một con mắt, sau đó gật đầu rồi đi lên đằng trước. Sau đó, cô ấy chợt nhớ ra gì đó liền quay trở lại, kéo vạt áo tôi rồi đứng đó.

      Tà dương đã chìm nghỉm sau những tòa nhà cao cổ kính của Paris. Những cô gái thời thượng bắt đầu xuống phố, có vài cô đang nhả khói thuốc tựa như những mỹ nhân hành động trên phim ảnh. Cũng có vài cô thì không. Họ đi thành từng nhóm, ríu ra ríu rít trò chuyện. Cô nào cũng da trắng và môi đỏ chót, có cô còn mặc những bộ váy rất ngắn.

      Tôi lắc đầu nói: "Con gái Paris đúng là rất khác!"

      Margaret bật cười: "Gì? Cậu không hay ra ngoài thôi, mặc dù mình cũng chẳng khác gì. Nhưng nếu ra ngoài thường xuyên sẽ thấy, con gái Marseille cũng ăn mặc hệt như vậy. Chỉ là trên người họ mang đậm hơi mặn của biển."

      Tôi gật đầu nhưng không đáp.

      Thành phố đã dần lên đèn, người qua lại cũng đông hơn. Giờ thì tôi đã biết vì sao người ta gọi Paris là thành phố ánh sáng rồi. Bởi khi những ánh đèn đủ màu bật lên, thành phố này chìm trong ánh hào quang mĩ lệ xinh đẹp khó tả. Nó khiến cho con người ta muốn phạm tội và không thể dứt ra được với sự phồn hoa này. Paris nổi tiếng với vẻ đẹp cổ xưa và những tòa nhà đậm chất cổ điển, nhưng nó lại khiến người ta nhớ mãi với vẻ đẹp mỹ lệ như một phu nhân của Bá tước.

      Bất cứ ai cũng đều phải say lòng trước vẻ đẹp này của Paris.

      Và chúng tôi, cũng hệt như thế.

      Tôi và Margaret vừa đi vừa ngắm những ngôi nhà cổ xưa cao chót vót. Nơi này nổi bật với những dải đèn đủ màu và những tòa nhà cổ điển. Còn Marseille nổi bật với sắc xanh của biển và mùi mặn theo gió bay xa.

      Có lẽ, chúng tôi hợp với Marseille hơn, tôi nghĩ thế.

      Chúng tôi không hề dừng chân tại bất cứ nơi nào khác mà cứ đi mãi. Cho đến khi trước mắt hiện ra một chỗ giao với giao lộ rộng lớn lấp lánh ánh đèn chúng tôi mới dừng lại. Margaret không tỏ ra hứng thú lắm với những ánh đèn đủ màu này, nhưng tôi lại thích thú vô cùng.

      Tôi nhìn giao lộ E40 dài đằng đẵng, ai đó từng nói: Nếu có thể cùng người yêu đi hết giao lộ E40, thì có thể ở bên nhau đến già.

      Nếu có thời gian, tôi muốn cùng Margaret đi đến cuối giao lộ này. Điều đó sẽ tuyệt vời biết mấy.

      * Provence: Một tỉnh ở miền Nam nước Pháp, ven biển Đại Trung Hải, giáp ranh với Italia.

      ** Marseille: Thành phố thuộc tỉnh Provence, thủ phủ của Provencale và là một trong những thủ phủ Occitan của vùng Occitania nước Pháp.

      *** École supérieure du Parfum: École supérieure du Parfum hay trường Cao Đăng Chế Tạo Nước Hoa Paris, được thành lập năm 2010 và là một trong những trường đào taọ ngành nước hoa uy tín ở Paris. Thu hút một lượng lớn các thương hiệu nổi tiếng như Dior, Interparfum, L’Oreal, IFF, Takasago, Givaudan,...

      **** Aix Marseille: Đại học Aix- Marseille là một trong trường nghiên cứu công lập taị miền Nam nước Pháp. Trường đại học Aix-Marseille được thành lập từ quyết định sát nhập từ 3 trường: trường Đại học Provence Aix- Marseille I, trường Đại học Méditerranée Aix-Maseille II, trường Đại học Paul Cézanne Aix- Marseille III.

      ***** TGV: Là một loại tàu hỏa chạy bằng điện có khả năng vận hành với vận tốc lớn (270 tới 300 km / h) được chế tạo bởi công ty Alstom, hoạt động chủ yếu tại Pháp.

      Chỉnh sửa cuối: 6/4/18
      Mạc Thiên and Dreamer like this.
    3. Cam Hạ
      Cam Hạ
      Chương 3 - Paris
      Ánh sáng và những cô gái
      Chúng tôi dừng chân ở một quán cà phê nhỏ trên giao lộ E40, mặc dù gọi là nhỏ nhưng cũng to hơn những quán cà phê ở Marseille một chút. Nhưng khác với những quán cà phê hòa vào màu xanh của biển và trời ở Marseille, quán cà phê này dù có vẻ ngoài cổ kính nhưng bên trong hoàn toàn khác. Những ánh đèn màu trắng càng tôn thêm vẻ hư hỏng nhưng không quá đà của nơi này.

      Tôi chọn một bàn trong góc rồi kéo Margaret ngồi xuống, cô ấy vẫn đang chúi đầu vào những chiếc túi lớn túi nhỏ kiểm tra gì đó. Mùi hương hoa oải hương trong quán cà phê thoang thoảng khiến tôi thoải mái hơn sau nhiều giờ đi bộ lẫn đi xe, tôi thoải mái tựa người vào lưng ghế gỗ, cảm giác cồm cộm khiến tôi vui mừng vì chuyến đi Paris này cùng Margaret không phải là mơ.

      Tôi hỏi: "Cậu uống gì?"

      Margaret đang chăm chú xem lại những chiếc lọ đựng nguyên liệu thô của mình vừa đáp: "Latte."

      Tôi gật đầu rồi gọi cho cô ấy một cốc Latte, còn mình thì một cốc cà phê Kenya. Tôi không hiểu sao Margaret lại uống Latte chứ không phải là nước cam như ở nhà ăn trường đại học. Tôi nghĩ, do Latte là đặc sản của Paris chăng? Nhưng tôi lại bật cười phản bác lại ý nghĩ của mình. Tôi không giống Margaret, cô ấy có thể chịu được vị ngọt béo đến phát ngán của Latte chứ tôi thì không. Tôi thích cái vị đắng của Kenya, dù đắng nhưng không quá chát, khiến cho người ta có cảm giác như đang nếm trải mùi vị của cuộc đời.

      Trong lúc Margaret đang chìm trong thế giới của riêng cô ấy thì tôi quay đầu ngắm nhìn dòng người qua lại trên giao lộ E40. Có lẽ nước Pháp chẳng hợp với tôi như mình vẫn nghĩ, nó quá xa hoa và vội vã. Những ánh đèn cứ sáng suốt đêm, như một Paris khác hẳn với vẻ đẹp khi hoàng hôn buông lúc chiều tôi trông thấy. Đó là một Paris khác xa với bây giờ, một Paris dù cổ điển nhưng không kém phần kiêu ngạo, nó giống như vẻ đẹp giản dị nhưng kiêu sa của vị phu nhân của Bá tước nào đó trong lịch sử. Chứ không phải một cô gái quyến rũ nhưng không có khí chất của riêng mình. Ai cũng nói, họ yêu Paris vì đó là thành phố của sự xa hoa và phồn thịnh chất chồng. Còn tôi, tôi yêu Paris vì những tòa nhà cổ kính chứ không phải vì sự xa hoa về đêm của thành phố này.

      "Cậu thích Paris không?"

      Câu hỏi của Margaret kéo tôi quay về thực tại, tôi quay đầu lại thì phát hiện cô ấy đang nhìn mình. Đôi mắt màu nâu nhạt không gợn sóng của cô ấy dưới ánh đèn màu trắng phản chiếu khuôn mặt tôi. Margaret có đôi mắt sáng lấp lánh tựa như vì sao, tôi thích cô ấy bởi mỗi khi trò chuyện, dù hơi lơ đãng nhưng đôi mắt ấy vẫn mở to nhìn tôi. Đôi mắt ấy lúc nào cũng tĩnh lặng, tôi không đoán được trong đôi mắt ấy chất chứa điều gì. Nhưng không vì thế mà tôi thôi tìm hiểu về Margaret. Tôi nghĩ, có lẽ cô ấy là một cô gái dịu dàng nhưng lạnh nhạt và thoáng chút ưu tư được che giấu rất kĩ càng.

      Tôi cười, vươn tay vuốt lại mớ tóc rối của Margaret khiến cô ấy hơi ngơ ngác, tôi bật cười khi thấy vẻ mặt này của cô ấy. Tôi gõ gõ những ngón tay xuống bàn, mỉm cười đáp: "Thích. Nhưng mình không thích bộ mặt này của Paris."

      Tôi chỉ tay ra ngoài, Margaret nhìn theo hướng tôi chỉ. Cô ấy dõi mắt nhìn ra xa, không biết đang nghĩ gì mà hai đầu mày nhíu chặt. Những ánh đèn đủ màu lấp lánh trong đôi mắt mở to của cô ấy, tựa như một bức tranh xinh đẹp khiến tôi say lòng. Tôi thầm nghĩ, khi nào quay trở về trường sẽ vẽ về cô ấy và những đóa hoa cúc dại thơm ngát.

      Margaret nhìn một hồi rồi thu tầm mắt, cô ấy cười: "Thế cậu thích gì ở Paris?"

      Tôi chống một tay xuống bàn, suy nghĩ một hồi rồi nói: "Những tòa nhà cổ kính của Paris. Nó khiến mình cảm thấy rất thoải mái, hoặc có lẽ mình thích nó vì ở Marseille chưa được nhìn thấy."

      Margaret vươn vai, nói: "Mình thích Paris vì những ánh đèn. Vì mình rất sợ bóng tối, nên mình hi vọng ở bất cứ đâu cũng đều có ánh sáng."

      Tôi hơi ngạc nhiên vì lí do của Margaret. Tôi nghĩ, cô ấy giống hệt tôi lúc còn nhỏ, bởi khi còn nhỏ tôi cũng sợ bóng tối, thậm chí hi vọng tất cả những nơi tôi đi qua đều có ánh đèn.

      Cảm giác bị bóng tối nuốt chửng không phải ai cũng hiểu được, nó là một nỗi sợ dù nhỏ thôi nhưng khiến người ta không thể thoát ra được. Nó còn đáng sợ hơn nỗi sợ bị bỏ rơi, ít ra khi bị bỏ rơi người ta còn nhìn thấy lối đi phía trước.

      Tôi định nói thêm nhưng phục vụ đã mang cà phê lên, tôi đón lấy hai cốc cà phê từ chiếc khay của nữ phục vụ rồi im lặng không nói. Margaret lười biếng ngáp một cái rồi cũng không nói gì nữa, chúng tôi cứ im lặng để thời gian trôi qua. Margaret cứ ngồi im xem đồng hồ và gõ từng nhịp đều đặn xuống bàn, cô ấy không nhìn tôi cũng không cố tìm chủ đề để trò chuyện, tựa như tôi không hề tồn tại.

      Tôi uống một ngụm cà phê, vui mừng nhận ra mình đã hiểu Margaret thêm một chút. Cô ấy chưa bao giờ cố gắng tìm chủ đề để trò chuyện với tôi, hoặc có thể nói cô ấy luôn lạnh nhạt với tôi. Nhưng tôi biết, không phải cô ấy cố ý lạnh nhạt, mà bởi lẽ tâm hồn cô ấy luôn lạnh nhạt như thế. Margaret là một cô gái nhạy, tuy có chút lạnh nhạt nhưng thôi thúc người khác muốn đến gần và tìm hiểu nhiều hơn.

      Đó là một cô gái nhẹ nhàng như cơn gió mùa hạ của Marseille mang theo chút mặn mà của biển, cô gái luôn thích mặc quần jean và áo len cùng với những túi nguyên liệu lớn nhỏ đi về giữa những cơn nắng của Marseille. Margaret có một tâm hồn nhạy cảm, dịu dàng nhưng lạnh nhạt và thoáng chút ưu tư.

      Tôi hỏi khi cô ấy đang uống cà phê: "Sao lúc nào cậu cũng mặc áo len thế?"

      Margaret ngẩn người, nhưng nhanh chóng mỉm cười đáp lại: "Mình rất thích áo len. Hơn nữa, không khí ẩm ướt lành lạnh của Marseille rất thích hợp để mặc."

      Tôi gật đầu không hỏi gì nữa, chỉ chăm chú uống cà phê của mình. Margaret nhướng mày nhìn ra ngoài cửa sổ. Hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo len màu kem cổ tròn, càng khiến cho người ta có cảm giác dịu dàng khó tả.

      Không biết qua bao lâu, Margaret đặt cốc cà phê xuống, phủi quần áo rồi mỉm cười: "Chúng ta chỉ có một đêm thôi, vậy nên chỉ có thể đến BAM Karaoke Box Richer * thôi!"

      Tôi đứng dậy giúp cô ấy xách mấy cái túi lớn nhỏ dưới chân, thật cẩn thận để không làm những lọ nguyên liệu bị ngã. Có lẽ lúc nãy Margaret bận rộn để xếp lại những lọ này do tôi làm ngã.

      Tôi hỏi: "Không phải cậu đến tham quan École supérieure du Parfum sao?"

      Margaret chau mày đáp lại lời tôi, dường như đang bực dọc chuyện gì đó: "Hôm nay trường không mở cửa, chắc là chờ một dịp khác thôi."

      Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu. Chúng tôi thanh toán tiền cà phê rồi ra khỏi quán cà phê nhỏ, xuôi theo dòng người trên giao lộ E40 đi về phía trước. Những ánh đèn trôi nổi khắp nơi trong tầm mắt tôi, từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng nhìn thấy một khung cảnh xa hoa mà rực rỡ như thế.

      Margaret nói: "Phụ nữ Paris rất quyến rũ, đôi khi cũng rất sa đọa."

      Tôi không hiểu ý cô ấy, chỉ mãi mãi mê nhìn theo hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt to kia.

      Paris - thành phố ánh sáng và những cô gái.

      * BAM Karaoke Box Richer: Một địa cảm karaoke ở Paris.
      Chỉnh sửa cuối: 6/4/18
      AriesEdward and Mạc Thiên like this.
    4. Cam Hạ
      Cam Hạ
      Chương 4 - Molière*
      Một ngày nắng có mưa
      Chúng tôi cứ đi mãi đi mãi, lúc ngang qua quảng trường Concorde* Margaret hỏi tôi: "Có biết tên của quảng trường này không?"

      Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu. Lắc đầu vì tôi không biết tên của quảng trường này, gật đầu vì tôi đã từng nghe nói ở Paris có một quảng trường rất nổi tiếng, cũng rất rộng lớn.

      Mar
      garet cười quỷ dị, nói: "Đây là quảng trường rộng nhất Paris, đứng thứ hai nước Pháp, đứng thứ mười một trên thế giới. Nơi đây cũng chính là nơi chứng kiến nhiều người bỏ mạng nhất."

      Tôi hơi ngạc nhiên, dường như Margaret nhìn thấu được tâm tư của tôi, "Trong thời kì diễn ra cách mạng Pháp, nơi đây đã được đặt một máy chém và trở thành một sân khấu đẫm máu chứng kiến sự biểu diễn ghê rợn của những tên lính hoàng gia của vua Louis XV. Có rất nhiều xác chết bị mất đầu dưới chiếc lưỡi của máy chém lớn nhất đất nước Pháp này..."

      Ngừng một lát, Margaret tiếp tục: "Có khi đi ngang qua quảng trường này vào ban đêm, người ta còn nghe thấy tiếng những hồn ma khóc than."

      Tuy giọng Margaret rất nhẹ nhàng, tựa như con người cô ấy. Nhưng gương mặt ẩn sau lớp trang điểm được chiếu rọi bởi những ánh đèn đủ màu trên đường phố của cô ấy khiến tôi lạnh cả sống lưng.

      Thật ra, trước khi đến với đất nước Pháp, tôi đã từng nghe rất nhiều câu chuyện li kì về đất nước này. Đó cũng chính là lí do tôi chọn Pháp là nơi mà mình sẽ gắn bó trong suốt bốn năm đại học. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ nghe đến quảng trường Concorde và câu chuyện đẫm máu đã xảy ra tại quảng trường xinh đẹp này. Dường như, trong lời Margaret kể, có chút gì đó bí ẩn mà tôi không tìm ra. Còn có, những điều rất lạ, rất lạ nữa.

      Nhưng tạm thời, tôi vẫn không biết những điều rất lạ, rất lạ ấy là gì.

      "Đi thôi, chúng ta đến BAM Karaoke Box Richer!"

      Trong lúc tôi mãi ngẩn người chìm trong dòng suy nghĩ của chính mình thì Margaret đã đi được một đoạn khá xa. Cô ấy quay người lại, những cơn gió của Paris thổi mái tóc dài của cô ấy bay bay. Vào khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy tiếng tim mình rung động.

      Tôi chầm chậm di chuyển, dần chuyển thành chạy bước nhỏ. Lúc đến bên cạnh Margaret, cô ấy đang mỉm cười rất tươi, chỉ tay về phía chiếc đồng hồ được đặt tại một nơi rất cao của quảng trường Concorde, nói: "Gần đến mười hai giờ rồi, thời điểm ấy mà đến BAM Karaoke Box Richer thì không có gì tuyệt bằng!"

      Tôi bị giọng nói hớn hở và khuôn mặt tươi cười của Margaret làm cho cảm động, cũng cười nói: "Vậy thì mau đi thôi, chúng ta phải đến đó ngay mới được!"

      Chúng tôi chầm chậm xuyên qua dòng người trên quảng trường, dần bỏ lại những ánh đèn đủ màu và chiếc đồng hồ ở Concorde. Cứ chầm chậm tiến về phía trước, mặc cho những cơn gió cứ thổi mãi như muốn quật ngã chúng tôi. Cái lạnh nhè nhẹ, dịu dàng của Paris càng khiến chúng tôi có mong muốn đi mãi không bao giờ dừng lại, để có thể cảm nhận những cơn gió nhè nhẹ ẩm ướt chứ không khô hanh và có vị mặn như ở Marseille. Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được có những cơn gió lại dịu dàng và quyến rũ đến thế. Những cơn gió của Paris.

      Lúc ấy, bỗng dưng tôi có suy nghĩ thế này: Sau này, tôi nhất định sẽ đưa người con gái tôi yêu đến quảng trường Concorde, kể cô ấy nghe về truyền thuyết vua Louis XV và cả sân khấu đẫm máu ấy. Hơn nữa, tôi sẽ cùng cô ấy đi hết giao lộ E40.

      Nhưng, người con gái của tôi vẫn còn chưa xuất hiện. Nếu có thể, tôi hi vọng đó là Margaret, nếu thế thì còn gì tuyệt bằng nữa chứ?

      Chúng tôi rẽ qua một đoạn nữa, trước mắt xuất hiện một quán karaoke cỡ lớn. Tôi nhìn tấm biển lớn được trang trí bằng đủ thứ đèn màu lấp la lấp lánh. Còn có cả những sợi dây đèn quấn quanh gốc cây, một loại cây mà tôi không biết tên. Margaret mừng rỡ kéo lấy tay tôi, "Chúng ta đến rồi!"

      Tôi cũng cười đáp lại cô ấy, nhưng nhanh chóng rời mắt khỏi khuôn mặt của Margaret, ngây ngốc nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Margaret đang kéo lấy tay tôi.

      Margaret bảo: "Vào thôi!"

      Nói rồi cô ấy lấy ra một chiếc thẻ được mạ vàng, bên trên có ghi tên của quán karaoke nổi tiếng BAM Karaoke Box Richer và những con số chi chít. Dưới ánh đèn đủ màu, dường như tấm thẻ nho nhỏ ấy tỏa ra một thứ ma lực kì lạ, có thể cám dỗ bất cứ ai dù sa đọa hay không.

      Buổi tối hôm ấy, khi quảng trường Concorde điểm mười hai giờ đêm. Tôi và Margaret gọi hai ly Whisky rồi thong thả thưởng thức. Chúng tôi đứng dựa bên quầy bar, lắng nghe tiếng nhạc lúc sôi động lúc nhẹ nhàng. Tôi không có bất kì ấn tượng gì quá đặc biệt với BAM Karaoke Box Richer ngoài cách bài trí của nơi đây. Bên ngoài thì xa hoa sặc sỡ, bên trong thì giản dị đến mức khiến người ta kinh ngạc. Từng ngọn đèn chùm màu vàng được thắp lên, tựa như những cơn nắng ở Marseille.

      Tôi hỏi Margaret: "Cậu có thích nắng không?"

      Margaret nhấp một ngụm rượu, rồi lại uống nốt chỗ rượu còn lại trong ly, mỉm cười nói: "Thích. Mình thích nắng Marseille."

      Đôi gò má Margaret ửng hồng trông rất đáng yêu, tôi mỉm cười, cảm thấy thật trùng hợp. Vừa hay, tôi cũng thích nắng Marseille.

      Tôi uống hết ly rượu của mình, sau đó chúng tôi rời khỏi quán karaoke. Mãi đến rất lâu sau này, tôi vẫn nhớ ngày hôm ấy. Tôi dìu Margaret ra khỏi quán karaoke ấy, phía sau là những ánh đèn đủ màu, bên cạnh là Mar
      garet và những cơn gió.

      Margaret mơ màng gục đầu vào vai tôi, lẩm bẩm: "Mình đang đợi Molière, không biết bao giờ anh ấy mới tới?"

      Tôi kề sát tai mình vào ngay miệng Margaret, hỏi nhỏ: "Molière?"

      "Phải, mình đang đợi anh ấy, cậu có biết anh ấy ở đâu không?"

      Rất lâu sau này, Margaret kể với tôi cô ấy từng gặp Molière. Cô ấy bảo, mình gặp Molière vào một ngày nắng. Một ngày nắng có mưa của Marseille.

      Cô ấy còn nói, cuối cùng cũng gặp được Molière. Thật không uổng công cô ấy đã đợi biết bao nhiêu năm.

      Rất lâu sau này, tôi mới biết, thì ra Margaret đúng là đã gặp được Molière... ở trong giấc mơ.

      Margaret nói: Mình luôn gọi Molière là "anh ấy". Anh ấy luôn là giấc mơ của mình, cho đến mãi mãi về sau cũng không thay đổi. Cho dù mình chưa từng nhìn thấy anh ấy, cho dù anh ấy đã ra đi trước khi mình chào đời. Nhưng không sao, dù gì thì anh ấy cũng là giấc mơ của mình.

      Tôi mỉm cười, đây đúng là chuyện mà Margaret có thể làm.

      Mỗi một người t
      rong chúng tôi đều có ai đó gọi là "giấc mơ". Cho dù giấc mơ ấy còn ở lại hay đã ra đi, thì đó cũng là giấc mơ mà chúng tôi luôn theo đuổi.

      Cả tôi và Margaret đều thế. Cả Monet* và Molière đều thế.

      * Molière: Tên thật là Jean-Baptiste Poquelin (1622 - 1673). Là nhà thơ, nhà viết kịch, nghệ sĩ người Pháp, người sáng tạo ra thể loại kịch cổ điển, một bậc thầy của kịch nghệ châu Âu. Molière là tác giả của những kiệt tác Le Misanthrope (Anh chàng ghét đời), L'École des femmes Tartuffe ou l'Imposteur (Thằng Táctuýp), L'Avare ou l'École du mensonge (Lão hà tiện) và Le Bourgeois gentilhomme (Trưởng giả học làm sang). Ông được coi là nhà hài kịch vĩ đại nhất thế kỷ XVII.

      ** Quảng trường Concorde: một trong những quảng trường nổi tiếng của Paris, nằm tại đầu phía đông của đại lộ Champs - Élysées, ngay bên bờ sông Seine, một cạnh tiếp giáp với vườn Tuileries và thuộc quận 8. Concorde là quảng trường rộng nhất Paris, đứng thứ hai tại Pháp, sau quảng trường Quinconces ở Bordeaux và thứ 11 thế giới.

      *** Monet (1840 - 1926): Là họa sĩ nổi tiếng người Pháp, một trong những người sáng lập ra trường phái Ấn tượng.

      Dreamer thích bài này.

Chia sẻ trang này