Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Mèo Con, Trà Sữa, Hủ Nữ Và Những Bất Ngờ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Lazy Libra, 2/10/16.

By Lazy Libra on 2/10/16 lúc 19:22
  1. Lazy Libra

    Lazy Libra Lung Nguyệt Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    13/7/16
    Bài viết:
    1,014
    Đã được thích:
    1,571
    Điểm thành tích:
    1,317
    Tittle: Mèo con, trà sữa, hủ nữ và những bất ngờ
    Author: Lung Nguyệt
    Thể loại: Romance
    Rating: T
    Status: Finished
    Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả
    Lenght: Oneshot
    Beta: @Tích Lịch

    A/N:
    Fic viết nhân dịp tháng sinh nhật Thiên Bình, cũng là món quà dành cho những Bình nữ nào thích Bình x Yết. Ngoài ra trong fic còn có couple Song x Bảo là do con BFF của ta cuồng couple này. Couple Giải x Xử là vì chị @keocaosu thích. Còn Sư x Kết là do ta ghép đại.


    [​IMG]
    - Thanh Thanh ngoan, ra đây đi nào! - Nó kéo tấm chăn lên và nói.

    Thanh Thanh là một con mèo được chị đem về từ bờ sông gần nhà. Với đôi mắt xanh biếc long lanh cùng bộ lông trắng mượt, con mèo nhỏ nhanh chóng chiếm được cảm tình của nó và cả nhà - trừ một người.
    Nó thì khỏi nói - một con hủ nữ cuồng mèo! Ngoài gia đình nó ra, không có bất kỳ ai khác biết được sự thật rằng nó - con hủ biến thái nhất nhì trường - ngày nào cũng "Meow... Meow... Meow...." với một con mèo.
    Khi anh nói với nó rằng Thanh Thanh mất tích, nó đã hốt hoảng, vội chạy từ nhà Song Tử về lục tung cả căn phòng để tìm cho ra con mèo yêu quý.

    Quay về thời điểm hiện tại, nó đặt chiếc gối xuống, chạy ào qua phòng chị. Trong phòng không chỉ có chị, mà còn một người nào đó - nhìn rất quen, nhưng nó không thể nhớ ra đã từng gặp hắn ở đâu hay chưa. Nó bước đến, hỏi chị:
    - Chị Giải, Thanh Thanh...
    Chị quay lại nhìn nó, tay vẫn vuốt ve con mèo nhỏ đang nằm ngủ ngon lành.
    Đặt con mèo lên bàn học, chị lo lắng nhìn nó.
    Nó cười nhẹ, tiến lại vuốt ve mèo.
    - Anh Kết nói với em là Thanh Thanh mất tích - Nó nói, nụ cười nham hiểm nở trên môi.
    "Người vô hình" im lặng nãy giờ, bỗng lên tiếng:
    - Ma Kết? - Nó nhìn hắn, gật đầu.

    Hắn cười gian khi thấy chị đang rất tức giận. Lấy điện thoại ra, những ngón tay nhanh chóng lướt trên màn hình. Xong xuôi, hắ
    n nhấn "Send" rồi bảo chị bình tĩnh.

    Cơ mà... nếu không phải nó kịp thời bế Thanh Thanh đưa lên trước mặt chị thì có lẽ mọi thứ đã không được bình yên như vậy rồi! Bởi lẽ... Chị nó ngày thường đúng là rất dịu dàng, ôn hoà, nhưng thử đụng đến nó hoặc Thanh Thanh xem! Rất có thể, sau lần đó, bạn sẽ bị điếc hoặc bị ám ảnh dài dài đấy!

    Hắn vừa nói hết câu thì anh đã đến ngay cửa phòng, mắt sáng rực. Hắn cười nhẹ, ra hiệu cho anh vào. Giờ thì nó đã nhớ ra hắn - thanh mai trúc mã của hai anh chị, nhưng mà... Nhìn vào đôi mắt hừng hực lửa giận của chị, nó bỗng cảm thấy lạnh cả sống lưng. Nhanh nhảu chạy lại chỗ anh, nó đẩy anh vào rồi khá cửa lại. Hắn ấn anh ngồi xuống ghế, nó cười nhăn răng. Hắn khó hiểu, nhìn chằm chằm vào mặt nó. Chợt, chị lên tiếng, bảo nó đi lấy bông, phá tan sự ngượng ngùng của nó

    Nó nhanh chóng với tay lên đầu tủ lấy túi bông gòn.
    Xé hai miếng đưa cho hắn, rồi nó nhét hai nắm bông khác vào hai tai, chờ đợi. Hắn thấy vậy cũng ngoan ngoãn làm theo. Nó giơ ngón cái ra hiệu cho chị rồi chạy lại ép chặt tay anh vào thành ghế. Sau khi cú đầu anh một cái thật mạnh, chị kéo hai tai anh ra to hết cỡ rồi hét:
    - HÀN MA KẾT, HÔM NAY CẬU CHẾT VỚI TÔI! - Cũng rất may là phòng chị có tường cách âm khá dày, nếu không thì đã có không biết bao nhiêu người vô tội đã phải bỏ mạng chỉ vì một lời nói dối của anh rồi!
    Nó nhắm tịt mắt lại, bỏ tay anh xuống, mở cửa chạy ra ngoài.

    ~o0o~
    Ngày hôm sau, anh không đi học, nằm lì ở nhà.

    Chiều hôm đó, chị về nhà, có cả hắn đi theo. Hai người vào phòng chị nói chuyện. Nó biết, họ chẳng nói gì về anh cả! Tại sao phòng chị cách âm mà nó vẫn nghe thấy ư? Là nhờ một bộ dụng cụ đặc biệt mà từng có người dì tặng cho nó.

    Nó buồn...

    Nó thất vọng...

    Nó hiểu... cuối cùng cũng chỉ mình nó mơ mộng hão huyền.

    Nó khoá cửa, nhốt mình trong phòng cả đêm.

    Đêm đó, nó ngồi khóc, một mình...

    Đến sáng, mẹ nó dùng chìa khoá mở cửa, vào phòng định đánh thức nó dậy. Sau nhiều nỗ lực lay người nó mà nó vẫn không dậy, bà lấy tay ấn trán nó xuống để chuẩn bị "hành hình" thì vội rút tay ra. Trán nó nóng quá! Bà lo lắng, lấy kẹp nhiệt độ đo thử thì...
    - 38,3 độ!? Bình, hôm nay nghỉ học, ở nhà đi!
    Nó thều thào đáp lại: "Dạ"
    Thò đầu ra khỏi chăn, cặp mắt sưng vù của nó lộ ra.
    - Con sao vậy? - Mẹ nó lo lắng hỏi.
    Nó khẽ lắc đầu.
    Mẹ nó ra ngoài. Lát sau, bà đem đến một tô cháo. Đặt lên bàn, bà dặn dò nó vài câu rồi đi.

    Chiều, Cự Giải, Ma Kết và Thiên Yết cùng đến thăm nó. Sau một hồi hỏi đáp, chị và hắn ra ngoài, để lại mình nó với anh trong phòng.
    - Nhóc vẫn còn giận anh chuyện Thanh Thanh à? - Nó cười buồn, lắc đầu.
    - Bạn chị Giải, cái anh hay đến nhà mình, anh ấy... - Nó lúng túng
    - Thiên Yết - Anh cắt ngang - Nhóc thích tên đó?
    Nó lắc đầu nguầy nguậy
    Anh phì cười, véo má nó một cái rồi đi ra ngoài.

    ~o0o~
    Ở trường, câu lạc bộ duy nhất mà nó tham gia là Hủ Team - do BFF của nó sáng lập. Chỉ bằng một cuốn sách duy nhất, hai đứa chúng nó đã dụ dỗ không biết bao nhiêu người vào team. Và với cuốn "Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay" cùng tài ăn nói của nhỏ, cả các thầy cô cũng đã gia nhập đồng thời chống lưng cho team. Từ đó, bọn nó phát triển Hủ Team trở thành câu lạc bộ đông mem nhất, an toàn nhất và cũng là... biến thái nhất. Vậy là cũng đủ biết hội trưởng Song Tử của Hủ Team tài giỏi đến mức nào rồi! Đôi khi, nó cũng ngưỡng mộ nhỏ ghê lắm!

    - Bình, mày đang nghĩ gì vậy? - Tiếng hút sột soạt của nhỏ nhanh chóng lôi nó quay về thực tại.
    - Trong lúc tao đang hồi tưởng lại lịch sử của team thì mày lại ngồi hút trà sữa hả? - Nó chống hông, phùng má, nghiêm mặt nhìn nhỏ.
    - Matcha của mày nè! - Mắt nó sáng rực, quên luôn việc nhỏ đang véo má nó.
    Nhỏ cầm ly matcha lên, định đưa cho nó thì...
    Vụt... Một bóng đen chạy ngang qua, cướp luôn ly trà sữa thơm ngon. Nó nhíu mày, tức giận đến đá vào chân tên cướp đó. Cậu đau đớn buông tay ra, ly trà rơi xuống. Nhưng, một bàn tay nào đó đã kịp thời chộp lấp ly matcha.
    - Bảo Bình, cậu không nên để phí của ngon như vậy! - Nói rồi, hắn ngang nhiên hút mất một phần tư lượng trà trong ly.

    Nó tức đến nổ đom đóm mắt:
    - Này, anh kia, đừng có tự tiện uống của người khác như vậy!
    Hắn nhìn nó, một bên lông mày nâng cao lên. Bỗng...
    - Ha ha... Thì ra thứ này là của nhóc! Trả cho nhóc! - Hắn cười lớn, đưa ly trà cho nó.

    Nó vui vẻ nhận lấy, ngồi xuống ghế đá uống ngon lành.

    Nhỏ nhìn nó, mắt trái giật kịch liệt.

    Cậu đứng hình.

    Hắn cười nhếch mép.

    - Bình, mày có biết...
    Nó thôi hút, nhìn nhỏ chờ đợi phần tiếp theo của câu nói.
    - Uống chung ống hút như vậy đồng nghĩa với việc... Mày và hắn đang... HÔN GIÁN TIẾP ĐÓ! ĐỒ NGỐC! - Nhỏ hét.
    - Không sao, được uống chung nước với một anh công dễ thương vầy, tao chấp tất! - Nó nhìn cậu và hắn, cười gian.

    Nhỏ quay qua nhìn họ, "Ồ..." một tiếng rồi cười nhăn răng. "Hai người nào đó" chột dạ, lúc này mới nhận ra rằng mình đang đứng rất gần với người kia. Bảo Bình tức đỏ cả mặt, liền tiến đến nắm tay nhỏ lôi đi. Nó thở dài, nhặt ly nước của nhỏ vừa đánh rơi lên, bỏ đi.

    - Sao hôm qua nghỉ học? - Nó nhìn hắn, hút thêm phát, hết sạch ly matcha, tiến lại phía hắn.
    - Ốm - Hắn ngạc nhiên.
    Nó... chưa bao giờ... có vẻ mặt cùng thần thái lạnh lùng đến như vậy!

    - Này, nhóc sao vậy? - Bỏ cả hai ly nước vào thùng rác, nó khoanh tay, lạnh lùng nhìn hắn.
    Nhân lúc nó còn ở đó, hắn tranh thủ lia mắt xuống ngực áo nó.

    Khẽ lẩm bẩm dòng chữ "Hàn Thiên Bình - 10 I" trên bảng tên, hắn cũng không biết là nó đã đi từ khi nào.

    ~o0o~
    Nó vào lớp, vừa ngồi xuống liền nhìn qua đầu bàn bên kia. Không có? Nó khều vai người ngồi trên, hỏi:
    - Sư, con Song vào chưa?
    Người kia quay xuống nhìn nó, khó hiểu:
    - Mày nói vậy là sao? Nãy nó đi với mày mà?
    Nó chống cằm, nhìn ra cửa:
    - Ừ, nhưng nãy nó có bị cha Bảo Bình lôi đi rồi!
    Sư Tử thở dài, quay lên:
    - Haizz... Làm gì có ngày nào con Song nó không bị tên hội phó hội học sinh đó kiếm chuyện để phạt cơ chứ!

    ~o0o~
    Trong lúc nó và Sư Tử đang ngồi trong lớp, thì ở phòng hội học sinh...
    - Chỗ này, chỗ đó, chỗ kia, còn chỗ kia nữa kìa!
    Nhỏ đang bị Bảo Bình sai vặt. Ngửa mặt lên trời kêu khổ, nhỏ liền bị tên ác ôn kia cốc đầu.
    - Trời ơi, sao số con lại khổ thế này hả trời?
    "Cốp"
    Đấy, lại nữa rồi!

    ~~~~~ Flash Back ~~~~~
    Hàn Thiên Bình và Nguyệt Song Tử có lẽ chính là hai học sinh chuyển trường với lý do... lãng xẹt nhất bạn từng thấy đấy! Này nhá:
    Ban đầu, cả hai cùng học ở lớp 10 G trường nữ sinh GemLib. Ở đó, nó "được" gọi là Thiên Tài Biến Thái, còn nhỏ là Hủ Nữ Vương. Lấy lý do cả trường toàn học sinh nữ, hai người bọn nó đã cố gắng thuyết phục gia đình cho chuyển đến Fresh Air. Cuối cùng thì cũng họ được đồng ý. Hai đứa ngay lập tức xách cặp vào 10 I ngay sau khi nhận được thông báo.

    Ở ngôi trường mới này, giáo viên chủ nhiệm không hề nhúng tay vào việc chọn ban cán sự. Các chức vụ từ lớp trưởng đến nhóm trưởng đều do các thành viên tự ứng cử. Sau đó, cả lớp sẽ bỏ phiếu bầu. Riêng chức nhóm phó thì sẽ do nhóm trưởng lựa chọn.

    Sư Tử - một trong những người tự tin ứng cử - đã giành được ghế lớp phó học tập của lớp. Nhỏ thì làm nhóm trưởng của nó và cô. Còn nó là đứa xui xẻo bị Song Tử chọn làm nhóm phó cho nhỏ.

    ----------------------------
    End Flash Back.
    Flash Back khác.
    ---------------------------------
    Hôm đó là một ngày đầu đông, cũng là khi cả hai đứa tụi nó vừa đến Fresh Air được vài tuần...
    Như thường lệ, nhỏ đi mua trà sữa cho hai đứa.

    - Của mày nè! - Nhỏ đưa ly trà cho nó rồi ngồi xuống ghế đá.
    - Thanks - Nó nhận lấy ly matcha quen thuộc, cười.
    - Trời lạnh vầy mà mày ăn mặc thế đó hả? - Bị cốc đầu, nó uất ức nhìn nhỏ.
    - Chứ không lẽ mặc như mày?
    Nhỏ gật đầu.

    Mặc dù là bạn thân, nhưng cách ăn mặc của hai đứa bọn nó vào mùa đông thật khác nhau!
    Nhỏ áo khoác xám có thêu chữ "Song" màu tím than lên trên, áo thun trắng của nó chỉ có mỗi cái mặt mèo.
    Nhỏ quần ôm dài màu xanh dương, quần Jean nó mặc chỉ vừa đến đầu gối.

    Bỏ qua vấn đề trang phục, bọn nó đang - không - hề - để - ý - đến hai người "nào đó" đang đến.
    Một người mặc áo đen, bên ngoài là áo khoác màu vàng, khá mỏng. Đôi giày trắng cùng cái quần đen... chả làm nổi bật cái gì hết!
    Người kia khoác áo xám cùng với quần dài màu xanh biển.

    - Có một sự trùng hợp không hề nhẹ ở đây! - Nó cười ranh mãnh.
    Thấy ánh mắt khó hiểu của nhỏ, nó liền chỉ tay về phía hai người đang đi đến. Mắt nhỏ giật giật khi thấy cậu. Cả hai người đang đứng trước mặt tụi nó.
    - Tên kia, đứng lại! - Nhỏ hùng hổ chỉ tay vào mặt cậu.

    --------------------
    End Flash Back
    ---------------------
    Giờ ra về...
    Chào tạm biệt Sư Tử, nó liền chạy như bay đến phòng hội học sinh. Tên hội phó Bảo Bình vẫn đang sai vặt Song Tử.

    Như một thói quen, nõ nhắm mắt lại, dành tặng con bạn xấu số một phút mặc niệm. Đến giây thứ năm mươi tư, bỗng cảm thấy nơi đầu lưỡi có cái gì đó ngọt ngọt, nó mở mắt ra, ngay lập tức đứng hình.

    Hắn... Hắn đang... hôn nó?

    Khi nụ hôn kết thúc, hắn liếm môi, hỏi nó:
    - Nghe nói sau khi anh về, em khóc nhiều đến phát sốt. Có ph--
    - ANH IM ĐI! - Nó hét vào mặt hắn.

    Nghe tiếng ồn, nhỏ và cậu chạy ra. Định đến xem con bạn thế nào, nhưng Bảo Bình đã giữ chặt tay nhỏ. Song Tử quay mặt lại, tức giận nhìn cậu.
    - N--
    Không để nhỏ nói xong, cậu đã nâng cằm nhỏ lên và... Chắc mọi người cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo rồi nhỉ? Một nụ hôn gượng ép nữa diễn ra giữa cậu và nhỏ. Song Tử tức giận, cố gắng đẩy Bảo Bình ra nhưng cậu đã ôm chặt lấy nhỏ.

    Bên phía nó và hắn:
    - Chẳng phải anh với anh Kết là một đôi rất đẹp sao? Tại sao ngày nào cũng vào phòng chị Giải thế hả?
    - Thứ nhất, bọn anh đều là trai thẳng. Thứ hai, Kết đã có người trong mộng rồi, là một người bạn thân của em. Thứ ba, cả nhà em chỉ có phòng Giải là cách âm thôi!
    - Vậy... sao ngày nào anh cũng đến nhà tôi? - Nó dịu bớt phần nào.
    - Để hỏi Giải những thông tin về em đấy ngốc!
    Nó đơ người, ngay lập tức lại bị hắn giở trò.

    - Tại sao... anh... - Ngay khi dứt ra khỏi Bảo Bình, nhỏ thở gấp, nhưng vẫn cố hỏi.

    - Hàn Thiên Bình / Nguyệt Song Tử, anh thích em! - Thiên Yết và Bảo Bình cùng đồng thanh.
    Nó và nhỏ mém xỉu.
    Nhưng rồi, nó lại cười:
    - Tôi thấy hai người rất hợp nhau a~
    - Muốn hôn nữa đúng không? - Hắn tỏ ra nguy hiểm.
    Nó liền tái mặt, nhiệt tình lắc đầu.

    ~~~~~~~~~ Chín năm sau ~~~~~~~~~
    Trong phòng trang điểm, nó cùng nhỏ ngồi cười đùa vui vẻ.

    "Cạch"
    Cánh cửa mở ra, cô bước vào.
    - Cuối cùng thì Võ Sư Tử ta đây cũng đã được ăn cưới hai con BFF của mình rồi! - Cả nó và nhỏ đều cười, rồi cả hai tiến lại ôm cô.
    - Năm năm trước, mày với anh Kết qua Nhật mà không nói một lời, để lại tụi tao bên này. Thật đáng chết! - Nó dời ra trước, đánh yêu vào đầu cô mà nói.
    - Ha ha... Tao xin lỗi! - Cô gãi đầu, cười xoà - Nhưng chẳng phải hai tên kia cầu hôn tụi bây trước cả đám cưới tao sao? Đó l-
    Cô đang nói giữa chừng thì một, à không, hai giọng nói cùng cất lên, cắt ngang.
    - Hai tên nào hả? - Là Thiên Yết và Bảo Bình!
    - Tôi thấy hai người rất hợp nhau a~
    Nó bỗng nhắc lại câu nói năm xưa, làm cho mọi người đều cười vang.

    ~~~~~~ Trong nhà thờ ~~~~~~
    Nó và nhỏ nắm tay nhau bước vào lễ đường. Đằng sau nó là hắn, và phía sau nhỏ có cậu. Cuối cùng là cặp đôi phù dâu - phù rể, Sư Tử và Ma Kết.
    Vừa đi, nó và nhỏ vừa nhớ lại quá khứ. Cậu và hắn cười thầm ở phía sau.
    Chỉ có hai đứa bọn nó là không biết rằng: Ngay từ đầu, hai người đàn ông kia đã sắp xếp, tính toán hết mọi thứ. Họ đã phải dàn dựng không biết bao nhiêu chuyện để có được ngày hôm nay.
    Tính ra thì... cả hắn và cậu đều... Rảnh. Rỗi. Lắm!

    ~~~~~~~~~ Mười năm sau ~~~~~~~~~
    Trong một khu phố mà có chủ yếu là các gia đình từ khá giả trở lên...

    Trong một căn nhà với nước sơn màu lam tím, một tiếng hét chói tai vang lên:
    - Thiên Thiên, đi học mau! Con Thanh Thanh không cần tắm đâu!

    Một tiếng hét khác vọng ra từ ngôi nhà màu đỏ tím kế bên:
    - Song Bảo, bỏ cái thứ đó xuống và đi học đi!

    Ngôi nhà màu cam ở phía đối diện cũng...
    - Bạch Dương, đi học! Tiểu thuyết có thể chờ con ở nhà mà!

    Với sức "công phá" của ba bà mẹ, ba đứa con hoảng hốt, chạy vọt lên chiếc xe hơi đã đỗ sẵn trước căn nhà đỏ tím kia.

    --------------------------------------------
    Lớp 2/2 - Trường Tiểu học Diamond
    ------------------------------------------------
    - 2/2, đứng! - Bạch Dương đột ngột đứng dậy, hô.
    Chị bước vào. Cả lớp đứng dậy. Chị ra hiệu cho bọn nhỏ ngồi xuống rồi tiến lại bàn giáo viên, ngồi.

    Phải nói rằng, sau khi tốt nghiệp Đại học Kinh tế với tấm bằng loại ưu. Cự Giải đã khiến mọi người vô cùng bất ngờ khi kiên quyết thi vào Đại học Sư phạm. Kết quả là chị đã trở thành giáo viên chủ nhiệm của lớp 2/2, trường tiểu học Diamond như bây giờ.

    --------------------------------------
    Sau khi tiết học của chị kết thúc
    -----------------------------------------
    Trên hành lang, chị vừa đi vừa ngân nga theo giai điệu của một bài hát nào đó.

    Ở phòng giáo viên...
    - Anh là...? - Chị ngạc nhiên nhìn người đang ông lạ mặt trước cửa.

    Thật ra mà nói thì cũng không hẳn là hoàn toàn xa lạ. Bởi người này, chình là mối tình đầu của chị, và cũng là lý do khiến chị một mực muốn theo ngành Sư phạm.

    Chị gặp y lần đầu là ở một quán cafe khi đang trên đường đi thực tập. Sau một hồi nói chuyện, chị mới biết y đang là sinh viên thực tập, sau khi ra trường sẽ công tác ở trường Diamond.
    Sau đó thì chắc là ai cũng hiểu rồi!

    Quay lại hiện tại...
    Người kia vì biểu cảm xa lạ của chị mà cười khổ:
    - Hàn Cự Giải, cô thật sự đã quên tôi?
    Chị ngỡ ngàng, bất chợt ôm chầm lấy y. Y cười nhẹ rồi cũng ôm lại chị. Bỗng chị oà khóc:
    - Trần Xử Nữ, đồ ngốc, làm sao tôi có thể quên được anh cơ chứ?

    Ở gần đó, có ba đứa trẻ khoảng chừng tám, chín tuổi đang núp. Thấy cảnh tượng đó, chúng liền nhìn nhau cười nhăn răng, nham hiểm.
    Rồi Thiên Thiên lấy từ trong túi áo ra một chiếc "smartphone". Cô bé bấm một dãy số, ấn Call.
    - Mẹ yêu, dì Giải đã tìm được "người đó" rồi!


    ================== HẾT ================
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 20/8/17
    Kingaria, Skylar, wakana mayu and 9 others like this.
Fan Đại thần :3
Cốc cốc cốc...
Chim xanh. Chim xanh tự do. Chim xanh gõ từng nhịp lên cửa.
Cốc cốc cốc...
Thỏ trắng. Thỏ trắng thuần khiết. Thỏ trắng chạy đâm vào cửa.
Cốc cốc cốc...
Sói xám. Sói xám đói bụng. Sói xám tức giận đập cửa.
Cốc cốc cốc...
Máu đỏ. Máu đỏ tang thương. Máu đỏ của chim và thỏ.


[Cốc cốc cốc]
?

Bạn thích couple nào?

  1. Hàn Thiên Bình x Trịnh Thiên Yết

    52.9%
  2. Nguyệt Song Tử x Lục Bảo Bình

    23.5%
  3. Võ Sư Tử x Hàn Ma Kết

    29.4%
  4. Hàn Cự Giải x Mai Xử Nữ

    41.2%
  5. Thiên Thiên - Song Bảo - Bạch Dương

    47.1%
Multiple votes are allowed.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Lazy Libra, 2/10/16.

    1. Thiên Thiên
      Thiên Thiên
      Chúc mừng truyện của H đã qua khỏi ải kiểm duyệt! :"3
      Thiên Bình với Song Tử dễ thương quá nga~ >v<
      Trên bảng poll H có hỏi về couple, và trong đáp án cũng có Thiên Thiên - Song Bảo - Bạch Dương, ba đứa nhỏ này là một couple à?
      Để ý kĩ lại, sao có Thiên Thiên trong truyện của H thế? Thật giống tên của TT :"3
      Chúc truyện của H đông khách nga! :"3
      Rùa and Lazy Libra like this.
    2. Lazy Libra
      Lazy Libra
      *ôm*
      Cảm ơn TT vì đã ủng hộ truyện của H :)
      Đúng là ba đứa nhỏ đó cũng khá giống couple, nhưng mà qua phần 2 sẽ có bách a! :3
      Còn việc có tên TT trong truyện thì là do con bạn của H nó đòi, bảo là Thiên Bình x Thiên Yết = Thiên Thiên nên là...
      Thật tình H cũng không hiểu nổi kiểu suy luận của con bé nữa! :v
    3. Fangirl
      Fangirl
      Ngày trước, thấy giao diện lồng đèn bắt mắt của Trấn, mình đã có ý định muốn tham gia, nhưng vẫn còn phân vân, đọc truyện bạn xong thì đã đi đăng ký ngay :)
      Truyện bạn hay lắm!
      Mình thích nhất là bé Thiên Thiên, bé ấy đáng yêu cực! > <
      Rồi còn cả câu "2/2, đứng" của Bạch Dương nữa!
      Chúc fic đông khách :)
      Lazy Libra and Hồ Ly like this.
    4. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      anh đã hứa sẽ comt phải không nhỉ :)))
      khụ, giờ có hai vấn đề, một khen một không khen, em muốn nghe cái nào :)) mà thực chất anh sẽ nói cả hai.
      Anh thích cái tên truyện. Thích nó, đơn giản là thích, anh cũng ứ biết tại sao thích nó. Anh không phải là người cuồng mèo, trà sữa hay gì, nhưng tên nó cũng đủ anh tò mò mới chịu đọc :))
      Em lần đầu viết truyện? Theo con mắt anh nhìn là như thế :))
      thực ra thì em mời nhầm người comt ủng hộ em rồi. Anh không phản đối tình yêu nam nữ hay kì thị, nhưng anh không đọc được truyện ngôn tình hoặc nam x nữ, cho dù trong truyện có yếu tố hủ hoặc hint đi chăng nữa :))
      Tổng quan truyện khá nhẹ nhàng, nhưng thì vì trong một oneshot ôm show hết tất cả mấy cặp, sao em không phân ra? mỗi cặp một oneshot, một cách gặp gỡ khác nhau, nhưng tất cả đều liên quan, chẳng hạn như nhân vật truyện A là khách mời của truyện B, như thế anh sẽ có cảm tình hơn. Đằng này... tất cả các cặp vô cùng một oneshot, thậm chí truyện không dài, quá ngắn, tình tiết bắn như đạn ra khỏi nòng vậy khiến anh khó chịu, chưa cảm nhận được tâm lý, tình cảm và tình tiết của đôi này thì bị đẩy sang đôi khác rồi quay về đôi nọ như chong chóng.

      Lời khuyên cho em: Nếu có viết, hãy tập trung vào một cặp, phát triển tình tiết cho nó, xong sang cặp khác. Có như thế mới kéo được khách vào xem truyện em.

      Trong truyện em nên thêm vào miêu tả cảnh vật hay sắc mặt nhân vật hay hành động, chỉ thoại :)) và toàn kể :))
      Anh tạm thời như vậy, sẽ không nói thêm khiến em phật lòng. Cố gắng phát huy vào truyện sau nhe, viết nhiều sẽ có kinh nghiệm thôi :)) moah moah ~~

      P/s: sau tất cả, anh chỉ thích mỗi tên truyện thôi ~ chỉ mỗi tên truyện :))) đùa thôi
      Lazy Libra thích bài này.
    5. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Thứ nhất, em thật sự cũng không hiểu tại sao anh lại cảm thấy tò mò với cái tên truyện :))
      Thứ hai, đây không phải lần đầu em viết truyện, nhưng lại là lần đầu em đem truyện của mình đi công bố. Tác phẩm đầu tay của em là một fic có vẻ ngoài horror mà nội dung thì xàm le, được viết nên từ sự nhiều chuyện của em :))
      Em rất là anti ngôn mà sao ai cũng nói truyện nó là ngôn thế nhở? ._.
      Em từng bị phê bình không ít vì cách chia nhân vật trong fic này rồi, nhưng theo em thấy thì... nó cũng chỉ có hai couple chính thôi mà? =3=
      Em không giỏi miêu tả với biểu cảm, nhưng có lẽ anh sẽ thích longfic em đang viết dang dở hơn là fic này (và longfic kia có và cặp đam mỹ :)))
      Em nói cái này, không phải đả kích hay gây war gì đâu, nhưng anh khiến cho em phải suy nghĩ thêm nhiều trước khi bắt tay vào phần 2.
      P/s: Anh đừng đùa như vậy, thật độc ác a :v
      Ngày Nắng thích bài này.
    6. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Để comment trong spoiler không thôi dọa đọc giả chết :v À mà nhớ chấm điểm Beta cho tuôi ( Rùa bảo vậy )
      Nhận xét:
      Truyện nhìn chung diễn đạt khá được, lối văn còn hơi lủng củng, có nhiều cảnh bị đang xen không hợp lý, không nối tiếp, liên kết nhau, nhiều chỗ diễn đạt quá nhanh. Truyện còn mắc phải về các lỗi diễn đạt và lặp từ. Về nội dung và kết cấu truyện khá rời rạc, nên chú tâm vào chừng cái một, có cảm giác như phần đầu tác giả chăm chú nhưng phần sau lại hơi nhiều lời thoại và có vẻ không được chăm chú cho mấy, phần sau nhiều lời thoại dính liền nhau rất khó để Beta, với cả diễn đạt cũng dường như ít nên cũng ít mắc phải lỗi như phần đầu, nhìn chung quy có thể nhận xét loa hoay rằng phần sau truyện có chú tâm ít lỗi hoặc là Lịch beta lười... Còn có vài chỗ diễn đạt hơi cộc lốc, nói chung là quá ngắn gọn dẫn đến khó hiểu, có vài chỗ diễn đạt hơi dài dòng cần lược bớt cũng để tránh gây khó hiểu cho độc giả. Về phần lỗi lặp từ đa số lặp về đại từ xưng hô được miêu tả, để tránh lỗi lặp tác giả thay vì nói bằng từ đó có thể miêu tả bằng tên hoặc miêu tả bằng từ khác. Còn cần phải chú ý cách dùng từ, nên nói tên nhân vật ngay từ đầu sẽ tránh gây nhằm lẫn giữa nhân vật với nhân vật ( cụ thể là Lịch, Lịch cứ nhầm bảo Bình là Thiên Bình, còn về các từ nó, nhỏ đọc riết rồi không biết hiểu làm thau luôn :v ). Suy phần cuối diễn đạt quá là nhanh, phần kết hôn của cả hai có bị nhiều lời thoại, lời thoại dính liền với miêu tả sẽ gây rất rối câu văn. Mà nói thật tác giả ít nhắc đến tên nhân vật với tính đảng trí của Lịch thì rất mau quên, đặc biệt còn là đang Beta, thậc thì... Lịch đã dường như quên hết các tên nhân vật, phần này tác giả nói/ truyền đạt/ nhắc đến tên của các nhân vật hơi mờ nhạt. Và dường như phần gần cuối trở về sau, Lịch cảm thấy tác giả không còn chú tâm được như trước nữa. Thật thì giờ nghĩ lại cái tên cảm thấy thật đúng " Mèo Con, Trà Sữa, Hủ Nữ và Những Bất Ngờ ” , mèo con có mèo con, có trà sữa, có hủ nữ có bất ngờ cơ mà bất ngờ là diễn biến nhanh. Mà có lẽ Tác giả không giỏi viết Oneshot nhưng không sao, lần đầu ai cũng lặp lỗi cả mà với cả Lịch beta cũng quá khắt khe cho đi ( vì mấy tháng rồi chưa beta, sợ lục nghề đó mà ) Thôi thì mong Tác giả sẽ sớm có tiến bộ hơn và ít lỗi hơn, hóng truyện oneshot mới của Tác giả ~ À mà nhắc mới nhớ truyện này dài 6 trang world... tôi beta muốn trào máu họng...
      Lưu ý:

      Màu tím - Bản gốc.
      Màu đỏ đậm - Lỗi.
      Màu cam - Ghi chú.

      - Thanh Thanh ngoan, ra đây đi nào! - Nó giở ( kéo/lấy/...v..v... ) tấm chăn lên và nói.

      Thanh Thanh là một
      con mèo được chị ( Thừa - Trong khi không biết chị là nhân vật nào ) đem về từ bờ sông gần nhà. Với đôi mắt ( màu ) xanh biếc long lanh cùng bộ lông trắng mượt, con mèo ( Lặp từ ) nhỏ nhanh chóng chiếm được cảm tình ( tình cảm ) của nó và cả nhà ( gia đình hay mọi người trong nhà ) - trừ một người.

      => " con mèo nhỏ nhanh chóng chiếm được cảm tình của nó và cả nhà - trừ một người. " Câu bị sượng, cần lượt bớt.

      Nó thì khỏi nói - một
      con hủ nữ cuồng mèo! Ngoài gia đình ra, không có bất kỳ ( Thừa ) ai khác biết được sự thật rằng ( Lặp từ ) - con hủ ( Lặp từ ) biến thái nhất nhì ( Lấy một cái thôi ) trường - ngày ( Chỗ này nên đặt dấu chấm ) nào cũng "Meow... Meow... Meow...." với một con mèo. ( Có thể cắt câu này, nếu không thì lặp từ " một ", " mèo " gián tiếp )

      => " không có bất kỳ ai khác biết được sự thật rằng nó - con hủ biến thái nhất nhì trường " Từ " bất kỳ " đồng nghĩ với từ "không ", nên lược bớt cụm câu đó.

      Khi anh nói với rằng nó ( nói với nó rằng ) Thanh Thanh đã mất tích, nó đã ( Lặp từ ) hốt hoảng, vội chạy về lục tung cả căn phòng để tìm con mèo yêu quý.

      => " nó đã hốt hoảng, vội chạy về lục tung cả căn phòng để tìm con mèo yêu quý. " Bạn ấy đang ở đâu ? Trường chăng ? Nếu ở trường thì sao có thể bỏ học như vậy ? Có chỗ bất hợp lý.

      Quay về thời điểm ( Trở về ) hiện tại, nó đặt chiếc gối in hình Dorami xuống, ( rồi - thiếu quan hệ từ ) chạy ào qua phòng chị. Trong phòng không chỉ có chị ( Lặp từ ), mà còn ( có - thiếu từ ngữ ) một người nào đó - nhìn rất quen, nhưng nó không thể nhớ ra đã từng ( Thừa ) gặp hắn ở đâu hay chưa ( Thừa ). Nó bước đến, hỏi chị ( Lặp từ ) :

      => " nó đặt chiếc gối in hình Dorami xuống " Có thể lược bớt câu " in hình Dorami " nếu để lại sẽ gây sượng cho câu.

      - Chị Giải, Thanh Thanh... - ( Chỗ này nên miêu tả thêm, chuyển miêu tả nhanh quá ) Chị quay lại nhìn nó, tay vẫn ( thừa ) vuốt ve con mèo ( Lỗi có nói ở dưới ) nhỏ đang nằm ngủ ngon lành trên đùi.

      => " Chị quay lại nhìn nó, tay vẫn vuốt ve con mèo nhỏ đang nằm ngủ ngon lành trên đùi. " Từ làm sượng câu văn, có thể rút ngắn.

      Chị đặt con mèo ( Lặp từ * chỉ lên * ) lên bàn học, lo lắng nhìn .
      ( lặp từ ) cười nhẹ, tiến lại vuốt ve mèo ( Lặp ).
      - Anh Kết nói với em là Thanh Thanh mất tích - Nó nói,
      nụ cười nham hiểm nở trên môi ( Câu bị sượng, nên rút ngắn lại => rồi cười nham hiểm ) .
      "Người vô hình" im lặng nãy giờ, bỗng lên tiếng:
      - Ma Kết? - Nó nhìn hắn,
      gật đầu ( Sao lại gật đầu ? Là chào hỏi ? ).

      Hắn cười gian khi thấy
      chị đang rất tức giận ( Vì sao tức giận ? ). Rút ( Lấy ) điện thoại ra, vài tiếng "cạch cạch" vang lên. ( Nên miêu tả lại, câu hặp lỗi miêu tả )
      Hắn bấm ( Có thể thay bằng từ " nhấn " ) "Send" rồi quay qua, ( " hắn " có quay đi đâu ? ) bảo chị bình tĩnh.

      Nói thêm, ( Có thể lược ) nếu không phải nó kịp thời ẵm ( bế/bồng/..v..v... ) Thanh Thanh đưa lên trước mặt chị thì có lẽ mọi thứ đã không được bình yên như vậy rồi! Bởi lẽ... Chị nó ngày thường đúng là rất dịu dàng, ôn hoà, nhưng thử đụng đến nó hoặc Thanh Thanh xem! Rất có thể, sau lần đó, ( Thừa ) bạn sẽ bị điếc hoặc bị ám ảnh dài dài đấy!

      => " Nói thêm, nếu không phải nó kịp thời ẵm Thanh Thanh đưa lên trước mặt chị thì có lẽ mọi thứ đã không được bình yên như vậy rồi! " Diễn đạt ý ra sao ? / Nói chung là nguyên phần phía trên tôi cảm lỗi mà không muốn nói :vv \

      Hắn vừa nói hết câu ( Câu nào ? Không thấy lời loại nhân vật này ) thì anh đã đến ngay cửa phòng, ( ai ? ) mắt sáng rực. Hắn ( Lặp từ ) cười nhẹ, ra hiệu cho anh vào. Giờ thì đã nhớ ra hắn - thanh mai trúc mã của hai anh chị ( Lặp từ ), nhưng mà... Nhìn vào đôi mắt hừng hực lửa giận của chị ( lặp từ ), ( Lặp từ ) bỗng cảm thấy lạnh cả sống lưng. Nhanh nhảu ( Nhau nhảu ? Nhanh nhẹn ? ) chạy lại chỗ anh, nó đẩy anh vào rồi khá ( khóa ) cửa lại. Hắn ấn ( ? ) anh ngồi xuống ghế, nó cười nhăn răng. Hắn khó hiểu, nhìn chằm chằm vào mặt nó. Chợt, chị lên tiếng, bảo nó đi lấy bông ( ? bông gì dễ hiểu lầm lắm ) , phá tan sự ngượng ngùng của nó ( đang cười mà sao lại thành ngượng rồi )

      => " Giờ thì nó đã nhớ ra hắn - thanh mai trúc mã của hai anh ( Câu này nghĩa là sao ? ) chị, " Câu này tức là " hắn ", Ma Kết và Cự Giải là thanh mai trúc mã của nhau ? Câu bị sượng, miêu tả có hơi khó hiểu.
      => Thay vì lặp từ nó, anh, chị, hắn, cô có thể nói bằng tên.

      nhanh chóng với tay lên đầu tủ lấy bịch ( túi ) bông gòn.
      hai nắm đưa cho hắn, rồi ( Lặp từ, có thể bỏ từ ở đây, nếu để lại có hơi sượng ) nhét hai nắm ( Lặp từ ) bông khác vào hai ( Lặp từ ) tai, chờ đợi. Hắn thấy vậy cũng ngoan ngoãn nhét bông ( Lặp từ ) gòn vào tai ( Lặp từ ). Nó giơ ngón cái lên, ra hiệu cho chị ( Có thể cắt, để lại câu hơi dài dòng ) rồi chạy lại ép chặt tay anh vào thành ghế. Sau khi cú đầu anh một cái thật mạnh, chị kéo hai tai anh ( Lặp ) ra to hết cỡ rồi hét:
      - HÀN MA KẾT, HÔM NAY CẬU CHẾT VỚI TÔI! -
      ( Nên xuống hàng ) Cũng rất may là phòng chị có tường cách âm khá dày ( khá tốt ), nếu không thì đã có không ( Lặp từ ) biết bao nhiêu người vô tội đã phải bỏ mạng chỉ vì một lời nói dối của anh rồi! ( Chỉ vì nói dối mà Ma Kết lại thành ra như vậy ? Có hơi . . . ) Nó nhắm tịt mắt lại, bỏ tay anh ( Lặp từ ) xuống, ( rồi ) mở cửa chạy ra ngoài.

      ~o0o~
      Ngày hôm sau, anh nằm liệt giường, không đi học được.
      => Chỗ này cảm thấy có hơi không hợp lý, tai bị dính chưởng sao lại thành ra nằm liệt giường ? Nên miêu tả cụ thể hơn.

      Chiều hôm đó, chị về nhà, có cả hắn đi theo. Hai người vào phòng chị nói chuyện. Nó biết, họ chẳng nói gì về anh cả! Tại sao phòng chị
      ( lặp từ ) cách âm mà vẫn nghe thấy ư? Có lẽ là nhờ đôi tai cực thính mà trời ban cho ( Thừa ) để... nghe lén!
      => Ở đây có chỗ không thực tế, lớp cách âm khá tốt sao âm thanh bên trong lại có thể bị nghe lén ?

      Nó buồn...

      Nó thất vọng...

      Nó hiểu... cuối cùng cũng chỉ mình nó mơ mộng hão huyền.

      Nó khoá cửa, nhốt mình trong phòng cả đêm.

      Đêm đó, nó ngồi khóc, một mình...

      Đến sáng, mẹ nó dùng chìa khoá mở cửa, vào phòng định
      đánh thức ( Có thể thay bằng " gọi " ) nó dậy. Sau nhiều nỗ lực ( lần ) lay người vẫn không dậy, bà lấy tay ấn trán
      ( Lặp từ ) xuống để chuẩn bị "hành hình" thì vội rút tay ( Lặp ) ra. Trán ( Lặp từ ) nó nóng quá! Bà lo lắng, lấy kẹp nhiệt độ đo ( nhiệt kế đo ) thử thì ( Lặp từ )...
      - 38,3 độ? ( Nên thêm dấu " ! " để tăng sức ngạc nhiên ) Bình, hôm nay nghỉ học, ở nhà đi!
      Nó thều thào đáp lại: "Dạ"
      Thò đầu ra khỏi chăn, cặp mắt sưng vù của nó lộ ra.
      - Con sao vậy? - Mẹ nó lo lắng hỏi.
      Nó khẽ lắc đầu.
      Mẹ nó ra ngoài. Lát sau, bà đem đến một ( bát ) cháo. Đặt lên bàn, bà dặn dò nó vài câu rồi đi.

      Chiều ( Không nên quá ngắn gọn ), chị, anh hắn cùng đến thăm. Sau một hồi hỏi đáp, chị và hắn ra ngoài, để lại mình với anh
      ( Lặp từ, có thể thay thế bằng tên nhân vật ) trong phòng.
      => " Chiều, chị, anh và hắn cùng đến thăm nó. " Cự Giải hình như ở chung với Bình mà nhỉ ?

      - Nhóc vẫn còn giận anh chuyện Thanh Thanh à? - cười buồn, lắc đầu.
      - Bạn chị Giải, cái anh hay đến nhà mình, anh ấy... -
      lúng túng
      - Thiên Yết - Anh cắt ngang - Nhóc thích tên đó? -
      lắc đầu nguẩy nguậy ( lắc đầu nguầy nguậy + Lặp từ " nó " và " lắc đầu " ) .
      Anh phì cười, véo má nó một cái rồi đi ra ngoài.

      => Phần này nên tách ra giữa lời thoại và miêu tả. Phần miểu tả " nó " có hơi cộc.

      ~o0o~
      Ở trường, câu lạc bộ duy nhất mà tham gia là Hủ Team - do BFF ( không nên viết tắt ) của ( Lặp từ ) sáng lập ( thành lập ? ). Chỉ bằng một cuốn sách duy nhất, hai đứa chúng ( Lặp từ ) đã dụ dỗ ( lôi kéo ) không biết bao nhiêu người vào team. Và với cuốn "Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay" cùng tài ăn nói của nhỏ, cả các thầy cô cũng đã gia nhập đồng thời chống lưng cho team ( Cả giáo viên cũng chịu gai nhập ? Có bất hợp lý ). Từ đó, bọn nó phát triển Hủ Team ( Hủ Team / lược ngắn lại ) trở thành câu lạc bộ đông mem ( thành viên ) nhất, an toàn nhất và cũng là... biến thái nhất. Vậy là cũng đủ biết hội trưởng Song Tử của Hủ Team ( Lặp từ ) tài giỏi đến mức nào rồi! Đôi khi, nó cũng ngưỡng mộ nhỏ ghê lắm!

      - Bình, mày đang nghĩ gì vậy? -
      Tiếng hút sột soạt ( ? ) của nhỏ nhanh chóng lôi nó quay về thực tại.
      - Trong lúc tao đang hồi tưởng lại lịch sử của team thì mày lại ngồi
      hút ( uống ) trà sữa hả? - Nó chống hông, phùng má, nghiêm mặt nhìn nhỏ.
      - Matcha của này nè! - Mắt nó sáng rực, quên luôn việc nhỏ đang véo má nó.
      Nhỏ cầm ly matcha lên, định đưa cho nó thì...
      Vụt... Một bóng đen chạy ngang qua, cướp luôn
      ly trà sữa ( ly Matcha ? ) thơm ngon. Nó nhíu mày, tức giận đến đá vào chân tên cướp đó. Cậu đau đớn buông tay ra, ly trà rơi xuống. Nhưng, một bàn tay nào đó ( lặp từ ) đã kịp thời chộp lấp ( bắt lấy/...v..v...) ly matcha ( Thừa ).
      - Bảo Bình, cậu không nên để phí của ngon như vậy! - Nói rồi, hắn ngang nhiên
      hút ( uống ) mất một phần tư lượng trà trong ly.
      => " hắn ngang nhiên hút mất một phần tư lượng trà trong ly. " Câu này nên lược bớt phần cuối.
      => Phần này nên tách thoại ra, dễ bị nhầm lẫn.

      Nó tức đến nổ đom đóm mắt: ( đỏ mắt nghe gần gũi, dễ hiểu hơn )
      - Này, anh kia, đừng có tự tiện uống ( đồ ) của người khác như vậy!
      Hắn nhìn nó,
      một bên lông mày nâng cao lên ( Cần diễn đạt lại ). Bỗng...
      - Ha ha... Thì ra thứ này là của nhóc! Trả cho nhóc! - Hắn cười lớn, đưa ly trà cho nó.

      Nó vui vẻ nhận lấy, ngồi xuống ghế đá uống ngon lành.


      Nhỏ nhìn nó, mắt trái giật kịch liệt.

      Cậu đứng hình.

      Hắn cười nhếch mép.

      - Bình, mày có biết... - Nó thôi
      hút ( uống ), nhìn nhỏ chờ đợi - Uống chung ống hút như vậy đồng nghĩa với việc... Mày và hắn đang... HÔN GIÁN TIẾP ĐÓ! ĐỒ NGỐC! - Nhỏ hét.
      => Nên cách dòng giữa thoại và lời, gộp chung một dòng như vầy rất dễ gây hiểu nhầm, cụ thể như Song Tử nói mà cứ ngỡ Bình đang nói.

      - Không sao, được uống chung nước với một anh công dễ thương vầy, tao chấp tất! - Nó nhìn cậu và hắn, cười gian.


      Nhỏ quay qua nhìn họ, "Ồ..." một tiếng rồi cười nhăn răng. "Hai người nào đó" chột dạ, lúc này mới nhận ra rằng mình đang đứng rất sát ( gần ) với người kia. Bảo Bình tức đỏ cả mặt, liền tiến đến nắm tay nhỏ lôi đi. Nó thở dài, nhặt ly nước của nhỏ vừa đánh rơi lên, bỏ đi.

      => " Bảo Bình tức đỏ cả mặt, liền tiến đến nắm tay nhỏ lôi đi. Nó thở dài, nhặt ly nước của nhỏ vừa đánh rơi lên, bỏ đi. " Xuất hiện thêm nhân vật mới ? Nên để tên Bình nữ là Thiên Bình để tránh gây hiểu nhầm giữa hai người, tôi cứ tưởng là Bảo Bình.

      - Sao hôm qua nghỉ học? - Nó nhìn hắn, hút ( uống ) thêm phát, hết sạch ly matcha, tiến lại phía hắn.
      - Ốm - Hắn ngạc nhiên.
      Nó... chưa bao giờ... có vẻ mặt cùng thần thái
      lạnh lùng đến như vậy!

      => Nó hay là hắn ? Nên miêu tả thêm phần này, miêu tả ngắn vầy dễ gây hiểu nhầm đặc biệt là những người muốn hiểu rõ ý của câu này.

      - Này, nhóc sao vậy? - Bỏ cả hai ly nước vào thùng rác, nó khoanh tay,
      lạnh lùng ( lặp từ ) nhìn hắn.
      Nhân lúc
      còn ở đó, hắn tranh thủ lia mắt xuống ngực áo ( Lặp từ ).
      => " hắn tranh thủ lia mắt xuống ngực áo nó. " Câu này dễ gây hiểu lầm.

      Khẽ lẩm bẩm dòng chữ "Hàn Thiên Bình - 10 I" trên bảng tên, hắn ( Lặp từ ) cũng không biết là ( lặp từ ) đã đi từ khi nào.

      ~o0o~
      Nó vào lớp, vừa ngồi xuống liền nhìn qua đầu bàn bên kia. Không có? Nó khều vai ( Có thể thay từ " khều " bằng từ khác ) người ngồi trên, hỏi:
      - Sư, con Song vào chưa?
      Người kia quay xuống nhìn
      ( Thừa, nên bỏ, tránh gây lỗi lặp ), khó hiểu:
      - Mày nói vậy là sao? Nãy nó đi với mày mà?
      Nó chống cằm, nhìn ra cửa:
      - Ừ, nhưng nãy nó có bị cha Bảo Bình lôi đi rồi!
      Sư Tử thở dài, quay lên:
      - Haizz... Làm gì có ngày nào con Song nó không bị tên hội phó hội học sinh đó phạt chứ!

      ~o0o~
      Trong lúc nó và Sư Tử đang ngồi trong lớp, thì ở phòng hội học sinh...
      - Chỗ này, chỗ đó, chỗ kia, còn chỗ kia nữa kìa!

      Nhỏ đang bị Bảo Bình sai vặt. Ngửa mặt lên trời kêu khổ, nhỏ ( Lặp từ ) liền bị tên ác ôn kia cốc đầu.
      - Trời ơi, sao số con lại khổ thế này hả trời?
      "Cốp"
      Đấy, lại nữa rồi!

      ~~~~~ Flash Back ~~~~~
      Hàn Thiên Bình và Nguyệt Song Tử có lẽ chính là hai học sinh chuyển trường với lý do... lãng xẹt nhất bạn từng thấy đấy! Này nhá:
      Ban đầu, cả hai cùng học ở lớp 10 G trường nữ sinh GemLib. Ở đó, nó "được" gọi là Thiên Tài Biến Thái
      ( Nên ngắt câu ) còn nhỏ là Hủ Nữ Vương. Lấy lý do cả trường toàn học sinh nữ, hai người bọn nó đã cố gắng thuyết phục gia đình cho chuyển đến Fresh Air. Cuối cùng thì cũng họ được đồng ý ( Cuối cùng thì cũng được học đồng ý ). Hai đứa ngay lập tức xách cặp vào 10 I ngay sau khi nhận được thông báo.

      Ở ngôi trường mới này, giáo viên chủ nhiệm không hề nhúng tay vào việc
      bầu ( chọn ) ban cán sự. Các chức vụ từ lớp trưởng đến nhóm trưởng ( Lọc: trong lớp ) đều do các ( lặp từ ) thành viên tự ứng cử. Sau đó, cả lớp sẽ bỏ phiếu bầu. Riêng chức nhóm phó thì sẽ do nhóm ( lặp từ ) trưởng lựa chọn.

      Sư Tử - một trong những người tự tin ứng cử - đã giành được ghế lớp phó học tập của lớp.
      Nhỏ thì làm nhóm trưởng của nó và cô . Còn nó là đứa xui xẻo bị Song Tử chọn làm nhóm phó cho nhỏ. ( Cả câu này diễn đạt có khó hiểu )
      ( Cảm thấy cái Flash Back này không liên quan gì đến phần trên cả. )

      ----------------------------
      End Flash Back.
      Flash Back khác.

      ( Không nên viết hai Flash Back cùng lúc )
      ---------------------------------
      Hôm đó là một ngày đầu đông ( Diễn đạt chưa tốt), cũng là khi cả hai đứa tụi nó vừa đến Fresh Air được vài tuần...
      Như thường lệ, nhỏ đi mua trà sữa cho
      hai đứa ( Lặp từ ).

      - Của mày nè! - Nhỏ đưa ly trà cho nó rồi ngồi xuống ghế đá.
      - Thanks - Nó nhận lấy ly matcha quen thuộc, cười.
      - Trời lạnh vầy mà mày ăn mặc thế đó hả? -
      Bị cốc đầu, nó uất ức nhìn nhỏ. ( Nên tách câu này ra, tránh gây hiểu lầm )
      - Chứ không lẽ mặc như mày?
      Nhỏ gật đầu.

      Mặc dù là bạn thân, nhưng cách ăn mặc của hai đứa
      bọn nó ( Thừa ) vào mùa đông thật khác nhau!
      Nhỏ áo khoác xám có thêu chữ "Song" màu tím than lên trên ( Thừa ), ( còn ) áo thun trắng của chỉ có mỗi cái mặt mèo.
      Nhỏ ( Lặp từ ) quần ôm dài màu xanh dương, quần Jean ( Lặp từ ) mặc chỉ vừa đến đầu gối.
      => Phần này nên miêu tả nhỏ xong trước rồi hẵng đến miêu tả nhỏ.

      Bỏ qua vấn đề trang phục, bọn nó đang - không - hề - để - ý - đến hai người "nào đó" đang đến.
      Một người mặc áo đen, bên ngoài là áo khoác màu vàng, khá mỏng. Đôi giày trắng cùng cái quần đen... chả làm nổi bật cái gì hết!
      Người kia khoác áo xám cùng với quần dài màu xanh biển.

      - Có một sự trùng hợp không hề nhẹ ở đây! -
      cười ranh mãnh.
      Thấy ánh mắt khó hiểu của
      nhỏ, liền chỉ tay về phía hai người đang đi đến ( kia ). Mắt nhỏ ( Lặp từ ) giật giật khi thấy cậu. Cả hai người đang đứng trước mặt tụi ( Lặp từ ).
      - Tên kia, đứng lại! -
      ( Nên cách dòng để tránh lỗi lặp từ ) Nhỏ hùng hổ chỉ tay vào mặt cậu.

      --------------------
      End Flash Back

      ( Tự dưng hết ? Cảm thấy mấy phần này chả liên quan gì đến với nhau )
      ---------------------
      Giờ ra về...
      Chào tạm biệt Sư Tử, nó liền chạy như bay đến phòng hội học sinh. Tên hội phó Bảo Bình vẫn đang sai vặt Song Tử.

      Như một thói quen,
      ( nó ) nhắm mắt lại, dành tặng con bạn xấu số một phút mặc niệm ( nên sắp xếp lại thứ tự, rút ngắn lại tránh diễn đạt dài dòng ). Đến giây thứ năm mươi tư, bỗng cảm thấy nơi đầu lưỡi có cái gì đó ngọt ngọt, nó mở mắt ra, ngay lập tức đứng hình.

      Hắn... Hắn đang... hôn nó?

      Khi nụ hôn kết thúc, hắn liếm môi, hỏi nó:
      - Nghe nói sau khi anh về, em khóc nhiều đến phát sốt. Có ph--
      - ANH IM ĐI! - Nó hét vào mặt hắn.

      ( Hm .____. Comment xíu: Tình huống thặc là ... củ chuối.... )

      Nghe tiếng ồn,
      nhỏcậu chạy ra. Định đến xem con bạn thế nào, nhưng Bảo Bình đã giữ chặt tay nhỏ ( Lặp từ ). Song Tử quay mặt lại, tức giận nhìn cậu ( Lặp từ ).
      - N--
      Không để
      nhỏ nói xong, cậu đã nâng cằm nhỏ lên và... Chắc mọi người cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo rồi nhỉ? Một nụ hôn gượng ép nữa diễn ra giữa cậunhỏ. Song Tử tức giận, cố gắng đẩy Bảo Bình ra nhưng cậu ( Lặp từ ) đã ôm chặt lấy nhỏ ( Lặp từ ).

      ( Comment: Cảm thấy... )

      Bên phía nó và hắn:
      - Chẳng phải anh với anh Kết là một đôi rất đẹp sao? Tại sao ngày nào cũng vào phòng chị Giải thế hả?
      - Thứ nhất, bọn anh đều là trai thẳng. Thứ hai, Kết đã có người trong mộng rồi, là một người bạn thân của em. Thứ ba, cả nhà em chỉ có phòng Giải là cách âm thôi!
      - Vậy... sao ngày nào anh cũng đến nhà tôi? - Nó dịu bớt phần nào.
      - Để hỏi Giải những thông tin về em đấy ngốc!
      Nó đơ người, ngay lập tức lại bị hắn giở trò.

      - Tại sao... anh... - Ngay khi dứt ra khỏi Bảo Bình, nhỏ thở gấp, nhưng vẫn cố hỏi.

      - Hàn Thiên Bình / Nguyệt Song Tử, anh thích em! - Thiên Yết và Bảo Bình cùng đồng thanh.

      Nó và nhỏ mém xỉu. ( Có thể miêu tả bằng cách khác )
      Nhưng rồi, nó lại cười:
      - Tôi thấy hai người rất hợp nhau a~
      - Muốn hôn nữa đúng không? - Hắn tỏ ra nguy hiểm.
      Nó liền tái mặt, nhiệt tình lắc đầu.

      ~~~~~~~~~ Chín năm sau ~~~~~~~~~
      Trong phòng trang điểm, nó cùng nhỏ ngồi cười đùa vui vẻ.

      "Cạch"
      Cánh cửa mở ra, cô bước vào.
      - Cuối cùng thì Võ Sư Tử ta đây cũng đã được ăn
      ( đám/ tiệc...v..v...) cưới hai con BFF ( Không nên viết tắt ) của mình rồi! - Cả nó và nhỏ đều cười, rồi cả hai tiến lại ôm cô.
      - Năm năm trước, mày với anh Kết qua Nhật mà không nói một lời, để lại tụi tao bên này. Thật đáng chết! - Nó dời ra trước, đánh yêu vào đầu cô mà nói.
      - Ha ha... Tao xin lỗi! - Cô gãi đầu, cười xoà - Nhưng chẳng phải hai tên kia cầu hôn tụi bây trước cả đám cưới tao sao? Đó l-
      Cô đang nói giữa chừng thì một, à không, hai giọng nói cùng cất lên, cắt ngang.
      - Hai tên nào hả? - Là Thiên Yết và Bảo Bình!
      - Tôi thấy hai người rất hợp nhau a~
      Nó bỗng nhắc lại câu nói năm xưa, làm cho mọi người đều cười vang.

      ~~~~~~ Trong nhà thờ ~~~~~~
      Nó và nhỏ nắm tay nhau bước vào lễ đường. Đằng sau nó là hắn, và phía sau nhỏ có cậu. Cuối cùng là cặp đôi phù dâu - phù rể, Sư Tử và Ma Kết.
      Vừa đi, nó và nhỏ vừa nhớ lại quá khứ. Cậu và hắn cười thầm ở phía sau.
      Chỉ có hai đứa bọn nó là không biết rằng: Ngay từ đầu, hai người đàn ông kia đã sắp xếp, tính toán hết mọi thứ. Họ đã phải dàn dựng không biết bao nhiêu chuyện để có được ngày hôm nay.
      Tính ra thì... cả hắn và cậu đều... Rảnh. Rỗi. Lắm!

      ~~~~~~~~~ Mười năm sau ~~~~~~~~~
      Trong một khu phố mà có ( Thừa ) chủ yếu là các gia đình từ khá giả trở lên...
      => Diễn đạt lủng củng.

      Trong một căn nhà với nước sơn ( Thừa ) màu lam tím, một tiếng hét chói tai vang lên:
      - Thiên Thiên, đi học mau! Con Thanh Thanh không cần tắm đâu!

      Một tiếng hét khác vọng ra từ ngôi nhà màu đỏ tím kế bên:
      - Song Bảo, bỏ cái thứ đó xuống và đi học đi!

      Ngôi nhà màu cam ở phía đối diện cũng...
      - Bạch Dương, đi học! Tiểu thuyết có thể chờ con ở nhà mà!

      Với sức "công phá" của ba bà mẹ, ba đứa con hoảng hốt, chạy vọt lên chiếc xe hơi đã đỗ sẵn trước căn nhà đỏ tím kia.

      --------------------------------------------
      Lớp 2/2 - Trường Tiểu học Diamond
      ------------------------------------------------
      - 2/2 ( không nên viết tắt, nói thật tôi chả hiểu nghĩa của từ này là gì ) , đứng! - Bạch Dương đột ngột đứng dậy, hô.
      Chị bước vào. Cả lớp đứng dậy. Chị ( Lặp từ ) ra hiệu cho bọn nhỏ ngồi xuống rồi tiến lại bàn giáo viên, ngồi. ( Không nển đặt dấu tại chỗ này, diễn đạt có dấu không đúng chỗ sẽ diễn ra cộc lốc )

      Phải nói rằng, sau khi tốt nghiệp Đại học Kinh tế với tấm bằng loại ưu. Cự Giải đã khiến mọi người vô cùng bất ngờ khi kiên quyết thi vào Đại học Sư phạm. Kết quả là chị đã trở thành giáo viên chủ nhiệm của lớp
      2/2 ( Không nên viết tắt ), trường tiểu học Diamond như bây giờ.

      --------------------------------------
      Sau khi tiết học của chị kết thúc
      -----------------------------------------
      Trên hành lang, chị vừa đi vừa ngân nga theo giai điệu của một bài hát nào đó.

      Ở phòng giáo viên...
      - Anh là...? - Chị ngạc nhiên nhìn người đang ông lạ mặt trước cửa.

      Thật ra mà nói thì cũng không hẳn là hoàn toàn xa lạ. Bởi người này, chình là mối tình đầu của chị, và cũng là lý do khiến chị một mực muốn theo ngành Sư phạm.

      Chị gặp y lần đầu là ở một quán cafe khi đang trên đường đi thực tập. Sau một hồi nói chuyện, chị ( lặp từ ) mới biết y đang là sinh viên thực tập ( Lặp từ ), sau khi ra trường sẽ công tác ở trường Diamond.
      Sau ( Lặp từ ) đó thì chắc là ai cũng hiểu rồi!

      Quay lại hiện tại...
      Người kia vì biểu cảm xa lạ của chị mà cười khổ:
      - Hàn Cự Giải, cô thật sự đã quên tôi?
      Chị ngỡ ngàng, bất chợt ôm chầm lấy y. Y cười nhẹ rồi cũng ôm lại chị. Bỗng chị oà khóc:
      - Trần Xử Nữ, đồ ngốc, làm sao tôi có thể quên được anh cơ chứ?

      ( Phần này diễn đạt có hơi nhanh và không thích hợp cho lắm )

      Ở gần đó, có ba đứa trẻ khoảng chừng tám, chín tuổi đang núp ( Diễn đạt bị sượng ). Thấy cảnh tượng đó, chúng liền nhìn nhau cười nhăn răng, nham hiểm.
      Rồi Thiên Thiên lấy từ trong túi áo ra một chiếc "smartphone". Cô bé bấm một dãy số, ấn Call.
      - Mẹ yêu, dì Giải đã tìm được "người đó" rồi!

      Chỉnh sửa cuối: 16/11/16
      Lazy Libra and Rùa like this.
    7. Lazy Libra
      Lazy Libra
      @Tích Lịch : Vì cái comt của cô quá dài nên là tôi sẽ đặt tag để rep thay vì quote :v

      Những lỗi type mà cô đã chỉ, là vì tôi viết vội cho kịp ngày nên đánh loạn xạ .__.
      Anw, tôi sẽ sửa ngay khi có thể :3

      Có một số từ, cô thấy thừa nhưng là tôi cố ý thêm vào để nhấn mạnh thôi.

      À mà về việc lặp từ, thì đúng là tôi phạm nhiều thặc...
      Nhưng cũng có một số (ít) trong đám đó là tôi cố tình để cho nó điệp từ, không ngờ lại thành lặp .__.

      Nói về tên truyện, tôi vốn không giỏi đặt tên (còn chế tên thì khác :v) nên chỉ đặt tên truyện theo kiểu liệt kê thôi. Và bất ngờ ở đây là về việc mà Thiên Yết với Bảo Bình đã âm mưu với Song - Thiên. Không ngờ vào mắt cô lại là... -3-

      Khi thêm Flasback vào, tôi đương nhiên biết nó đôi khi không liên quan đến phần ở trên. Như ở dưới đây:

      => Cái này là tôi tạo chút hint và tiện thể giải thích tình cảm của Bảo Bình đối với Song Tử.

      À, còn cái 2/2 với cả BFF.
      Cái thứ nhất, đó là tên lớp nhe! Với cả, đó cũng hơm phải viết tắt :"3
      Cái thứ hai, đúng là nó đã được viết tắt. Nhưng không lẽ... cô bảo tôi phải viết đi viết lại cụm từ Best Friend Forever? Và nó cũng chỉ là từ thông dụng mà bạn bè thường dùng để nói chuyện với nhau thôi mà? Hơn nữa, trong trường hợp này, Sư - Song - Thiên còn là bạn thân lâu năm đới!

      Đọc phần beta của cô, tôi có rất nhiều thứ muốn nói cho cô hiểu, nhưng vì lười + còn có việc khác + lười part n, tôi chỉ nói một số cái ở trên thôi. Còn thắc mắc cái gì thì cô cứ lên wall tôi hỏi nhe :)


      Anw, điểm của cô là 8,5/10 nha :'3
      Chỉnh sửa cuối: 18/11/16
      Tích Lịch thích bài này.
    8. De Neuve
      De Neuve
      Ahuyhuy! Huynh sau khi đọc truyện của muội thì có huynh đã hiểu muội là hủ nữ level mấy rồi :3 nhưng mà
      quan trọng hơn là ta ném đá cái đã ;laluot5

      Em rất khá trong việc miêu tả biểu cảm, nhưng lối văn còn lủng củng đọc hơi mất cảm xúc. Có những đoạn kể diễn biến câu chuyện nhưng đọc vào thì hơi khó hiểu chắc vì muội chú tâm quá vào việc tả ngoại hình và hoạt động nên đã quên mất cách biểu đạt sao cho nhẹ nhàng hợp lý!
      Tiếp theo đó là về vấn đề xưng hô và tên của nhân vật! muội lặp đi lặp lại từ "nó", "anh" , "hắn" , "chị"... em cần ghi thêm tên đằng sau mỗi đại từ đấy để độc giả hiểu đó là ai! lặp lại nhiều quá loạn nguyên cả đoạn :v
      Như Nắng đã nói! mấy cái couple diễn biến khá nhanh, còn đối với dế thì khiến Dếcòn lan man chưa cảm nhận sâu sắc về các couple! nếu muội chỉ chú tâm vào các couple chính thì chi bằng muội chỉ cho xuất hiện couple đó thôi! hoặc chỉ cho vài couple phụ, vì có quá nhiều couple trong 1 fic ngắn như thế này có lẽ một phần nào đó làm lu mờ couple chính!
      Còn về type thì có sai chính tả nên muội cần kiểm tra lại! huynh thấy có chỗ sai chính tả nhưng ta cũng thông cảm với lại muội cũng nên rà xét cả fic lại coi thử có chỗ nào sai chính tả hay không? và còn một số lỗi nhó nữa nhưng Tích Lịch ném đá hết mấy phần đó rồi nên tạm thời bỏ qua mấy cái đó :3
      Nếu đã có chê cũng phải có khen nha ~ Huynh thật sự thích couple Giải - Xử đó nha <3 lâu rồi hông có ai couple kiểu này! khen nhiêu đó thôi ~ nhưng đừng có ghét huynh và cũng đừng buồn nha babe huynh của muội thật sự rất yêu muội và rất nghiêm khắc với muội nếu cần!
      Lazy Libra hãy hướng về một tương lai tươi sáng đi nào ;laluot1
      Jeanne D'Arc and Lazy Libra like this.
    9. Lazy Libra
      Lazy Libra
      *bắn tym*
      Cảm ơn huynh đã vào đây đọc và comt cho muội nha <3

      Btw, cho muội hỏi level mấy được không a? :))

      Nếu thích couple Giải - Xử, huynh nên cảm ơn chị keocaosu, chị ấy là người đã đưa ra ý kiến này cho muội đấy! :3

      Muội không ghét huynh, và cũng không buồn gì hết, bất cứ ai bỏ thời gian ra đọc truyện của muội và cho lời nhận xét, dù dài hay ngắn gì thì muội cũng rất cảm kích (chỉ cần không phạm luật Trấn) <3

      P/s: Câu cuối nó... :))
      De Neuve thích bài này.
    10. De Neuve
      De Neuve
      Không biết nữa chỉ là một cảm giác level của muội thuộc dạng vip rồi ;laluot12
      Mà cái câu cuối đừnh có nghĩ bậy à nha
      Lazy Libra thích bài này.
    11. Mây Disney
      Mây Disney
      Mây lăn đến còm đây.
      Theo lời đề nghị (chân thành) của H, Mây đã tìm đọc luôn truyện thứ 3.
      Đây là một vài chỗ Mây ấn tượng:

      Mèo mà tên là Thanh Thanh *lăn lăn cười*

      Mèo đặt lên bàn học, hố hố :eek::eek::eek:

      Trật tự các câu này có chút vấn đề nên để câu "Nó hiểu... Cuối cùng cũng chỉ có mình nó mơ mộng hão huyền sau cùng sẽ làm bật nổi buồn của nhân vật.


      Là phồng má.


      Sự tình phát triển quá nhanh, bạn đọc không đỡ nổi @@

      Mây cảm nhận sâu sắc cái gì là thời gian thấm thoắt trôi rồi đấy.

      Đi vào vấn đề chính nhá.
      Theo H nói, thì mỗi người có kiểu văn phong riêng, văn học mạng không nên gò bò các quy tắc trường lớp, cho nên Mây không nói về vấn đề này nữa. Tuy nhiên, H đọc thoáng qua cũng được, văn học mạng cũng là tiếng Việt, nên giữ gìn và tôn trọng nó, thuật ngữ teen dùng trong đối thoại rất cá tính.
      Về trình bày, về màu mực, Mây không yêu màu tím, không khen không chê. Trình bày đẹp, nhưng không gọn, có nhiều "tôi là khoảng cách đoạn" , làm hơi rối mắt, hoặc có lẽ là do bản thân Mây.
      Truyện này có tình tiết nhanh, hơi lửng, không đào sâu vào được chuyện tình cảm nào cả, là do quá nhiều nhân vật trong cùng một one shot.
      Và cũng có thể là có quá nhiều nhân vật, cho nên Mây khá rối rắm trong các đại từ thay thế "nó, hắn, anh, nhỏ". Không tưởng tượng kịp ra nhân vật.
      Lại là vấn đề nhân vật, câu thoại nhiều, không đủ đào sâu vào nội tâm, miêu tả.
      Thì chê là chê vậy thôi, chứ thực ra truyện ổn, các tình tiết hài hước, cốt truyện nhẹ nhàng là một điểm cộng tuyệt vời cho truyện.
      Còn một vấn đề riêng tư nữa, Mây nghĩ Mây đã đọc khá nhiều loại sách, cho nên Mây cảm thấy, mạch truyện vừa phải, tuỳ theo độ dài mà tăng tốc hay giảm tốc, cốt truyện có sự việc quan trọng mang tính đột phá, nổi bật sẽ thu hút, và hấp dẫn hơn.

      Còm tới đây thôi nhé ❤
      Mây đi thiệt đây.
      Lazy Libra and Rùa like this.
    12. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Đầu tiên, về con mèo, ý định của H là khi tên của ẻm ghép với Thiên Yết x Thiên Bình sẽ thành "thiên thanh", cho nên mới vậy. Ai ngờ đâu, giật mình khi thấy mod box Xét duyệt đến thông báo :))

      Tất cả những cái chê của Mây, H vẫn đang cố gắng khắc phục :)

      Đôi khi, H có cảm giác muốn viết một truyện nào đó, tuy là vẫn công khai nhưng mà... Viết theo kiểu chỉ cần mình mình đọc, và hiểu, thế là đủ =D
      Ờ, câu trên có hơi không liên quan :vv

      Sắp đăng fic mới, vào còm tiếp nhe :)))
      P/s: Mây có để ý rằng ba cái comt nó rất là theo trình tự hông? :v
      Mây Disney thích bài này.
    13. Bánh bao cự giải
      Bánh bao cự giải
      truyện hay lắm. Tuy hơi rắc rối một chút! Bà dùng flash back nhiều quá! Sau này nhờ bà giúp đỡ!
    14. Bánh bao cự giải
      Bánh bao cự giải
      Tui thấy H sử dụng flash back hơi nhiều. Nó làm cho không mạch lạc cho lắm. Nhưng mà truyện dễ thương lắm.

Chia sẻ trang này