Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Mùa hoa ban trắng

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Kingaria, 6/5/18.

By Kingaria on 6/5/18 lúc 15:51
  1. Kingaria

    Kingaria Bôngg Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    10/7/16
    Bài viết:
    831
    Đã được thích:
    702
    Điểm thành tích:
    1,195
    [​IMG]

    Tittle : Mùa hoa ban trắng

    Author : Kim

    Genre : Romace

    Rating : K

    Length : Oneshot

    Warning :

    Tuân thủ nội quy Lầu Văn Chương.

    ________________

    Đà Lạt, năm 2018.

    - Phù, cuối cùng cũng xong!

    Tôi khá là thỏa mãn với những tấm hình mình chụp được. Qủa là việc đến Đà Lạt, xứ sở loài hoa thì không phụ lòng người mê nhiếp ảnh. Đây đã là tấm thứ năm trăm rồi, mặc dù đã đi khắp cái Đà Lạt nhưng bản thân vẫn phân vân không biết có nên về lại nơi cũ không?

    - Bây giờ đã là cuối tháng mười hai rồi nhỉ? Lạnh quá! - Gió buốt cuối năm ùa về cao nguyên xinh đẹp này. Tôi vòng tay ôm mình, tại sao mình đã đi rất nhiều, gặp nhiều hoàn cảnh, gặp nhiều niềm vui mà vẫn thấy nỗi buồn cứ thoang thoảng quay đây.

    - Chị Vân Nhiên, sao lại thẩn thờ ở đây thế?

    Đó là Út Mẫn, con gái của chủ nhà trọ tôi đang tạm ở. Út Mẫn chỉ nhỏ hơn tôi có một tuổi, mà tôi lại không quen gọi là em, thường thì có lớn tuổi hơn tôi cũng xưng hô là chị - mày, tao - mày, nên xin phép cho tôi gọi Út Mẫn một cách lịch sự hơn là nhỏ.

    Nhỏ lật đật chạy lên chỗ ngọn đồi tôi đang đứng, mái tóc nâu đậm của nhỏ bay nhẹ trong gió, miệng cười tươi rói, có lẽ nhỏ gặp chuyện gì đó vui vẻ.

    - À không có gì, chỉ là chị suy nghĩ vẫn vơ thôi.

    - Thôi, xuống đây em chỉ nơi này đẹp lắm! Nhanh lên! Nhanh lên! - Út Mẫn vội vả, nắm lấy tay tôi, kéo mạnh khiến tôi chỉ còn chút nữa là ngã sấp mặt.

    - Từ từ đã nào, mày làm chị té giờ!

    Nhỏ dẫn tôi đi ngang qua những con xóm nhỏ yên bình giữa trời đông lành lạnh, hình như đây là con đường Hoàng Văn Thụ mà tôi đã từng qua. Đấy chỉ là hồi trước tháng, nhưng giờ có gì mà lại khiến nhỏ lật đật kéo tôi đi theo vậy nhỉ?

    Cuối tháng mười hai, hoa ban trắng nở rộ một vùng trời đẹp mắt.

    - Vân Nhiên xem này, hoa ban trắng nở rồi đấy! Đẹp không? - Út Mẫn hào hứng chỉ chỉ.

    Tôi ngẫn ngơ trước những chùm hoa ban trắng muốt, chợt thấy có gì đó xúc động.

    Tại sao chứ?

    _______________

    "Giữa đại ngàn hoa ban đầy huyền ảo
    Lòng ta say chân lảo đảo bước đi
    Chẳng hiểu sao ta bỗng thấy lâm li." (*)

    _______________

    Hà Nội, cuối tháng hai, năm 2016.

    - Này, tao đã bảo không đi cơ mà!!

    - Mày phải đi với tao! Oppa tao đã hứa sẽ đi đường Bắc Sơn ngắm hoa ban trắng rồi!!!

    - Thế thì có liên quan gì tới tao!?

    Đấy là con bạn thân - Thiên Hoa của tôi, hay còn gọi là Thiên Bông. Thiên là trời, hoa là từ Thuần Việt còn có nghĩa là bông ở Việt Nam. Thiên Hoa là hoa của trời, nhưng tôi chẳng thấy khí chất hoa của trời ở nó cả. Hóa ra chỉ là một bông hoa dại vô tình lọt xuống trần gian này thôi.

    Thiên Bông là một con người bé nhỏ, có một thân hình nhỏ, có một khuôn mặt nho nhỏ xinh xinh, có một giọng nói nho nhỏ. À không, phải nói là cực kì nhỏ mà to lên cũng đúng thời điểm. Nó chỉ nhỏ khi nói chuyện với oppa của nó và như chị bán cá ngoài chợ khi nói chuyện với tôi.

    Hôm nay là cuối tháng hai, cũng là lúc hoa ban trắng nở rộ, làm cho một góc Hà Nội này lại càng thơ mộng hơn. Nhưng ấy là ở đường Bắc Sơn, còn chúng tôi thì ở tận Hoàng Hoa Thám. Nói một câu ngắn gọn: "Xa thấy bà!!". Thực tế thì nó không xa cho lắm, chỉ đi qua vài đoạn đường, vài khúc cua rồi thì sẽ tới. Không phải tôi không biết đi xe, mà tôi còn một đống bài tập mà trường giao về nhà, dù gì chúng tôi cũng là sinh viên năm cuối nên bài tập nhiều hơn, chỉ tại hôm qua thức khuya xem phim thì hôm nay không phải thế. Nhưng tôi sẽ không vì chuyện gặp Oppa gì đấy mà bỏ dỡ công việc quan trọng này, còn Thiên Bông? Nó không như tôi.

    - Không biết! Mày phải đi với tao!!! - Nó kéo tôi đến tận cửa, tôi bám vào cạnh cầu thang không buông.

    Cuộc vật lộn này có thể sẽ khiến cả người tôi như con giun mất, thôi thì đi một lát với nó vậy.

    - Oa, đẹp quá! - Thiên Bông reo lên khi nhìn thấy những hàng hoa ban trắng nổi bật một vùng trời.

    - Mày làm như mới thấy ấy, ngưng diễn vẻ ngây thơ vô tội trước mặt tao đi!

    - Im đi Lé, mày không nói chuyện có ai bảo mày câm không?

    - Mày bảo ai lé hả?? - Tôi tức điên, còn Thiên Bông thì đã hùa theo dòng người vào công viên. Không biết nó gọi tôi đi theo làm cái khỉ gì không biết.

    Mà cũng một năm rồi mới thấy hoa ban nở, đã đến rồi mà không dừng lại chút thì đúng là tiếc thật. Tôi mãi ngắm hoa mà không để ý rằng có một tên cướp đang lăm le lấy đi cái túi của tôi.

    - Á, túi của tôi!!! - Tôi hét lên khi thấy có một cái bóng chạy ngang qua đụng vai tôi, và túi của tôi thì biến mất.

    Tôi chạy theo tên cướp, hô to lên để mọi người đến giúp. Nhưng hầu như ai cũng chăm chăm xem hoa mà không để ý một cô bé hai ba tuổi đang bị mất cướp.

    - Khỉ thật! - Tôi rủa thầm. Đành phải tự mình làm thôi.

    - Tên cướp kia, đứng lại cho bố! - Tôi tăng tốc. Hắn cũng tăng tốc theo.

    Bỗng một người lạ nào đó chạy đến vào 'cướp' lại túi xách từ tên cướp, không quên dần cho hắn một trận. Tên cướp đó cuống quít cút đuôi mà chạy. Miệng còn léo nhéo: "Mày nhớ đó! Mày nhớ đó!"

    Không biết ai phải nhớ ai chứ nếu gặp lại thì có thể hắn đã vào tù ngồi mọt công rồi ấy chứ.

    - Túi của cô này! - Một giọng nói trầm vang lên, chìa tay trả lại túi cho tôi.

    - A, cảm ơn nhé! Nếu không có anh chắc tiền tôi kiếm được đi tong quá! - Tôi ngại ngùng nói.

    - Không có gì, lần sau cô nhớ cẩn thận nhé! - Anh ta nở nụ cười hiền rồi vẫy tay tạm biệt, quay đi.

    Đột nhiên tôi thấy nụ cười đó đẹp tựa nắng mai. Hình như anh ta hút hồn tôi mất rồi!?

    Đó là lần đầu tôi gặp anh. Cũng như duyên. Định mệnh gắn tôi với anh vào ngày mùa hoa ban trắng còn vấn vương chút gió mùa đông.


    - Này, sao tự nhiên về nhà mày cứ ngồi thẩn thờ thế? - Mặt Thiên Bông lù lù trước mặt tôi khiến tôi giật mình.

    - Éc, mày làm gì thế?? - Tôi như tỉnh khỏi cơn mơ lúc chiều.

    - Tao thắc mắc là:"Sao nãy giờ về mày cứ ngồi thẩn thờ thế?" đó. - Nó nhắc lại từng chữ.

    - Có gì đâu! Tao chỉ suy nghĩ về bài tập thôi mà.

    - Thật sao? Thế sao mày không chịu chú tâm vào vở mà mặt lại đơ đơ, nhìn mãi trên trần nhà thế? - Nó bắt bẻ tôi, miệng còn nhai rột rột cái bánh đang cầm trên tay.

    Biết là không thể trốn tránh được, tôi đành chịu thua.

    - Ê này, mày chỉ tao cách để con trai thích mình được không?

    - Hahaha, biết ngay là có chuyện mà! Sao, sét đánh tim mày anh nào trong công viên rồi à? - Thiên Bông đùa cợt.

    - Thì cứ chỉ tao đi! - Tôi nài nỉ, ôm chân nó.

    - Yên tâm, cứ để Hoa tỉ này lo, mày chỉ cần làm tốt là được!

    Thiên Hoa vốn nổi tiếng trong trường Đại học tôi về vẻ ngoài xinh xắn và độ thả thính thì đạt level max. Có lẽ tôi nên tin tưởng nó, dù gì tôi với nó cũng là BFF lâu năm mà.


    Anh là Phan Mặc Nhiễm, nay đã hai mươi lăm tuổi. Dù ngoại hình của anh có thể đi làm những nghề 'cao lớn' hơn như là người mẫu, diễn viên,... nhưng không anh chỉ đơn thuần là một ông chủ tiệm bán hoa nho nhỏ. Tiệm hoa của anh tên là Vy Vy, nằm gọn ở cuối phố Hoàng Hoa Thám này. Ông trời thương tôi nên mới để anh ở gần tôi đến vậy. Đúng thật, nhà tôi với tiệm hoa của anh chỉ cách có một con hẻm và hai ngôi nhà là đến.

    - Bước đầu tiên, mày tiếp cận ''anh chàng bán hoa'' đó cho tao!

    - Yes sir! Cơ mà có sớm quá không?

    - Sớm muộn gì, quất liền đi!

    Tôi rảo những bước chầm chậm đến tiệm hoa. Thiên Bông nhìn mà muốn đập đầu, đẩy mạnh tôi:

    - Con nhỏ này! Đi nhanh lên cho bố!

    Tiệm hoa của anh trang trí đơn giản nhưng nhiều màu sắc, nhất là hương thơm hoa thoảng quanh đây dù tôi chỉ mới đứng ngoài cửa.

    - Mày làm gì thế? Sao không vào? - Thiên Bông nấp sau biển hiệu, nhắc khéo tôi.

    - Tao... tao... - Tôi chưa kịp trả lời nhỏ bạn thân thì bỗng cửa mở bật ra và giọng nói trầm ấy vang lên: Xin chào quý khách! Tôi thấy quý khách cứ đứng mãi trước cửa. A, là cô bé hôm trước đúng không?

    - Vâng, nghe bảo anh là chủ tiệm hoa này nên... em đến cảm ơn. - Tôi lúng túng.

    - Có gì đâu chứ! Mà thôi, mời em vào. - Vẫn là nụ cười tựa như nắng ấy. Tôi ghiền nó mất rồi.

    Tiệm hoa của anh lấy màu của thiên nhiên làm chủ đạo, chủ yếu là màu xanh. Tôi không ngờ anh lại có sở thích nhàn nhã như này, chỉ ngồi chờ người đến mua hoa, rồi nhận hoa về mà bán.

    - Anh tên là Mặc Nhiễm, không ngờ em cũng sống tại khu này đấy. - Anh lục đục lấy một bó hoa ban trắng đưa cho tôi. - Của em này, trông em có vẻ thích hoa ban trắng.

    - A không, em chỉ đến để cảm ơn thôi. - Tôi ngại ngùng.

    - Không sao, cứ coi như là quà làm quen cũng được mà. - Anh dúi bó hoa vào tay tôi. Thật ra tôi không thích hoa ban trắng cho lắm, nhưng nếu anh nghĩ vậy thì có lẽ từ giờ tôi sẽ thay đổi ý nghĩ này.

    Đến tận tối tôi cũng không quên được cuộc trò chuyện không dài giữa tôi và anh, nhưng nó đủ để tôi khó mà ngủ được trong đêm này. Lâu lâu tôi lại bật cười khiến Thiên Bông ngỡ như tôi bị chạm mạch rồi lại hưởng đủ hai cái bốp từ nó. Đau thì đau thật, mà thôi cũng kệ. Dù chỉ được một lần nói chuyện với anh thôi tôi đã mãn nguyện rồi.

    Bước hai: Tìm hiểu đối phương.

    - Vì sao anh lại làm bán hoa mà không làm người mẫu á? Vì anh thích thế.

    Đó là câu trả lời thứ n cho câu hỏi thứ n của tôi. Vẫn một giọng điệu và cứ như lặp đi lặp lại từng chữ ấy. Tôi cũng không muốn tìm hiểu về nó nữa vì sao cũng chỉ có một câu đáp lại từ anh.

    - Anh thích loài hoa gì nhất? - Tôi hỏi tiếp.

    - Loài hoa nào anh cũng thích cả.

    Đấy, mỗi lần như thế tôi lại thấy bực bội vì tính cách im im và câu trả lời ngang như cua này. Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn thích anh.

    Thiên Bông cũng từng hỏi tôi vì sao lại thích Mặc Nhiễm, tôi lại bảo không biết. Đúng là tôi không biết thật, có lẽ thích thì thích thôi, đâu ai ngăn được trái tim mình muốn gì. Đến một lúc nào đấy thì nó sẽ tự buông bỏ.

    Bước ba: "Nhá thính" để người ta biết mình thích họ.

    - Mặc Nhiễm này, anh có biết vì sao mà em đến đây thường xuyên không?

    - Tại em rảnh rỗi?

    - Không.

    - Anh không biết.

    - Vì em thích anh.

    - Thật sao? Anh cũng thích anh.

    Mặc Nhiễm thực sự không biết lãng mạn là gì, công việc bán hoa này thực không phù hợp với con người cứng nhắc như anh. Nhiều lúc nói chuyện với anh tôi cảm thấy mình cũng dần dần mất đi bản tính vốn có.

    - Mặc Nhiễm này, anh có biết anh nhạt lắm không? - Tôi nói thẳng.

    - Vậy chắc anh nên đi tắm biển để bớt nhạt?

    À không, đôi khi thì anh nói chuyện cũng nhiều muối chứ không đến nổi.

    Bước bốn: Tỏ tình.

    Đến bước cuối cùng này, tôi nghĩ lại không biết có quá nhanh không, nhưng Thiên Bông thì bảo rằng mình mà không chớp thời cơ thì mục tiêu sẽ tuột đi mất. Bản thân thì không biết gì về tán tỉnh, thôi thì cứ nghe theo "đại tỉ" này lần nữa.

    - Em thích anh, Mặc Nhiễm.

    - Anh cũng thích anh.

    - Em đang nghiêm túc đấy!

    - Anh cứ tưởng em đùa.

    - Làm ơn đi, Mặc Nhiễm! Em thích anh thật lòng đấy!! - Tôi nổi nóng.

    - ... Anh biết. Thậm chí anh còn biết em thích anh ngay từ lần gặp đầu tiên.

    - Thế sao anh không chịu hiểu!?

    - Vì, anh đã có bạn gái rồi.

    Tim tôi như thắt lại. Tôi rơi vào khoảng không vô định. Tôi đang ở đâu? Tôi đang tìm kiếm thứ gì? Tại sao lại thấy đau như thế?

    - Em sẽ không bỏ cuộc đâu.


    Mấy ngày sau, tôi vẫn quay lại tiệm hoa Vy Vy. Anh không ở đấy nữa, tiệm hoa cũng treo bảng đóng cửa vài ngày. Chợt tôi thấy buồn. Lẽ nào anh bỏ đi vì tôi?

    Trước đó Mặc Nhiễm thực làm về y dược, và anh đã có bạn gái rồi. Nhưng cô bạn gái của anh đã mất vì tai nạn. Anh không kiềm nỗi xúc động nên đã bỏ đi để quên đi nơi có quá nhiều kỉ niệm về người con gái khiến anh đánh mất cả lí trí. Tiệm hoa của anh cũng đặt tên theo cô ấy - Vy Vy. Mặc Nhiễm từng bảo anh thích nhiều loài hoa, không có loài nào là thích nhất cả, vì Vy Vy vốn là "loài hoa" mà anh dành cả trái tim mình để yêu "nó", nhưng rồi "nó" đi mất, anh cũng không còn chỗ nào để chứa thêm một điều yêu thích nhất nữa.

    - Em nói này, anh thực quá lụy tình. Đúng là khi yêu, người ta không thể kiểm soát được trái tim mình nhưng anh thì lại khác. Anh không dám đối mặt với quá khứ, anh trốn tránh nó. Trong cuộc sống này có biết bao nhiêu điều đang chờ anh, hãy dũng cảm lên và mở rộng cuộc sống của mình hơn. Anh sẽ tìm thấy được niềm hạnh phúc ấy nhanh thôi!

    Tháng một dần đến và tiệm hoa Vy Vy cũng không còn nữa, giờ nó trở thành một quán cà phê nhỏ, Mặc Nhiễm có lẽ đã trở lại công việc về y của mình. Tôi mong anh sẽ sống tốt ở chân trời ấy, dù tim tôi có hơi nhói đau nhưng như thế sẽ tốt cho cả hai.

    - Mày làm thế có được không? Mày sẽ không đau đấy chứ? Dù gì cũng là mối tình đầu của mày mà. - Thiên Hoa lo lắng hỏi tôi.

    - Ừ, tao không sao đâu.

    - Mà mày làm gì thế? Định cuốn gói đi biệt xứ à?

    - Không, tao đi để quên nỗi buồn.

    Cuối cùng tôi cũng như anh, nhưng anh còn có tôi để trở lại nơi cũ. Còn tôi, chắc chỉ có chụp ảnh mới quên được nỗi đau này.

    - Mà cũng lạ thật, sao chỉ dẫn của tao 'hấp dẫn' thế mà tên đó không đổ mày nhỉ? - Nó trầm ngâm suy nghĩ, miệng lèm bèm một câu hỏi.

    - Thôi đi ba, hấp dẫn cái gì chứ? Tao đi đây. - Tôi búng tay vào trán nó một cái chóc rồi đứng dậy, bắt đầu hành trình của mình.

    - Nè, Vân Nhiên! Mày sẽ về lại chứ?

    - Tất nhiên rồi, tao sẽ về sớm thôi. - Tôi bật cười, tạm biệt nó và đi khỏi nhà.

    _________________________

    ''Hoa ban trắng đã nhâm nhi nỗi nhớ
    Gặp anh đây khi mùa hoa ban nở
    Giữa núi rừng nghe tiếng thở đâu...''

    _________________________

    Cánh hoa rơi lướt nhẹ qua má tôi, giọt nước mắt dâng dâng nơi khóe mi.

    Sao tôi lại cảm thấy buồn như vậy chứ?

    - Vân Nhiên, đẹp không? Cứ đến cuối tháng mười hai, đầu tháng một sẽ có ở đường Hoàng Văn Thụ này, Trần Phú và Quang Trung đấy. - Út Mẫn cười tươi rói như trẻ được quà.

    - Vậy sao? Ở Hà Nội thì cuối tháng hai cơ.

    Kỉ niệm trào về nhưng tôi không còn thấy day dứt nữa. Nghĩ lại mới thấy anh tựa như hoa ban trắng, chỉ lấp loáng ở cuộc đời tôi hai tháng rồi vụt đi mất.

    - Chị không chụp lại à? Đẹp lắm đấy. - Út Mẫn thắc mắc.

    - Chị mày không thích hoa ban trắng, đi về đây. - Tôi quay đi để Út Mẫn với khuôn mặt bất ngờ khi lần đầu thấy cảnh đẹp như vậy mà tôi lại bỏ qua. Cũng phải thôi, nhỏ đâu phải là người trong cuộc chứ.

    - A, anh Mặc Nhiễm! Anh đến chơi à?

    - Ừ, hoa ban trắng nở rồi nhỉ?

    Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên.

    Có phải mơ không? Là Mặc Nhiễm mà tôi biết hai năm trước.

    Tôi đối diện anh, anh ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Chúng tôi chỉ im lặng mà nhìn nhau như vậy. Chẳng ai nói lời nào cả. Nhưng trong sự im lặng ấy, dường như cả hai đều biết đối phương nghĩ gì.

    Ngày 6 tháng 5 năm 2018.
    Hà Nội, nắng nhẹ.

    Vân Nhiên.

    (*) Thơ của Nguyễn Thái Cơ.

     
    Quan tâm nhiều
    Tình đầu
    Tình đầu bởi AriesEdward, 18/5/18 lúc 20:00
    Không bao giờ bị lãng quên
    Không bao giờ bị lãng quên bởi Mio, 23/5/18 lúc 08:08
    Đứa trẻ lạc
    Đứa trẻ lạc bởi Mio, 23/5/18 lúc 08:15
    Chàng trai của biển
    Chàng trai của biển bởi Mio, 23/5/18 lúc 08:10
    Bài viết mới
    Đứa trẻ lạc
    Đứa trẻ lạc bởi Mio, 23/5/18 lúc 08:15
    Chàng trai của biển
    Chàng trai của biển bởi Mio, 23/5/18 lúc 08:10
    Chỉnh sửa cuối: 18/5/18 lúc 11:07
    AriesEdward thích bài này.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Kingaria, 6/5/18.

Chia sẻ trang này