Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Nếu ngày mai trời còn sáng (Ver.2)

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Chi Tước, 9/3/17.

By Chi Tước on 9/3/17 lúc 11:50
  1. Chi Tước

    Chi Tước ❝my 희망❞ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    2,109
    Đã được thích:
    1,181
    Điểm thành tích:
    470
    [​IMG]

    Title: Nếu ngày mai trời còn sáng

    Author: Phoenix Hy

    Beta: @Tích Lịch | TPS

    Rating: K

    Length: Oneshot

    Category: Drama, Daily

    Status: Done

    Warning: Tuân thủ nội quy, không spam

    ---------------------------------


    NẾU NGÀY MAI TRỜI CÒN SÁNG (VER.2)

    Những cơn gió đầu thu nhè nhẹ thổi tan cái nóng. Từng cơn sóng biển vỗ về bờ cát. Dấu chân tôi đã được những con nước ấy thu cuộn, xóa nhòa như chưa từng tồn tại. Lòng tôi có chút mệt mỏi.

    Tôi lặng lẽ bước đi dọc bờ biển, ngắm nhìn mặt trời ở phía xa kia. Cũng đã lâu rồi tôi chưa thanh thản như thế này, ngắm biển, nhìn biển, trò chuyện với biển. Mọi thứ đều làm tôi vui vẻ, phấn chấn hơn nhiều. Thế nhưng, trời chẳng cho ai được toại nguyện, chẳng cho ai được thứ gì hoàn hảo cả…

    Tầm mắt tôi hướng ra xa, xa hơn nữa: một gia đình nhỏ. Em bé xinh xắn kia đang cố xây dựng một lâu đài cát cho cô búp bê nhỏ, nhưng những con sóng vô tình lạnh lẽo kia lại làm sụp đổ tất cả. Cô bé xây lại từ đầu mà không một lời nào than vãn, vẻ mặt cũng rất thản nhiên. Bên cạnh là bố mẹ cô nhóc. Nói là bên cạnh, nhưng thật ra, giữa bố mẹ và con cái trong gia đình vẫn có một khoảng cách lớn, rất lớn, chẳng thể nào lấp đầy, tựa như lâu đài cát kia, xây rồi lại sụp đổ.

    Cô bé lại tiếp tục xây, cố gắng xây. Sóng vỗ vào bờ, lấy đi lâu đài cát còn đang dựng dở. Cô thất vọng, thừ người ra, đôi mắt đảo quanh, dừng lại ở phía bố mẹ. Vẻ mặt cô buồn đi hẳn, đôi mắt ầng ậng đầy nước. Nó bắt đầu đỏ lên, không kìm được mà nước mắt tuôn trào. Cô muốn khóc, nhưng lại sợ phá vỡ không khí hạnh phúc tràn ngập yêu thương của bố mẹ nên chỉ khẽ nấc lên vài tiếng rồi lại thôi. Cô nhìn sang lần nữa. Muốn, rất muốn nhờ bố mẹ xây giúp lâu đài này nhưng…

    Chỉ là không đủ dũng khí…

    Tôi tiến lại gần, vỗ nhẹ vào vai cô nhóc, thì thầm:

    “Chị sẽ giúp em xây, nhé?”

    Không phải tôi thấy cảm thương cho em, mà chính xác hơn, là tôi thấy mình trong cô bé ấy. Chỉ có một mình, lúc nào cũng một mình. Dù cho xung quanh vui vẻ, ồn ào thế nào, tấp nập bao nhiêu thì tôi và cô bé ấy vẫn chỉ mình lẻ loi, giống như chú cừu non lạc bầy.

    Lúc nhỏ, tôi cũng rất thích xây lâu đài cát, nhưng chẳng bao giờ làm được. Cũng tại mấy con sóng ấy, cứ kéo vào xô đổ hết rồi lại lùi ra xa. Giống như đang chọc tức người khác vậy. Tôi lại xây tiếp trong tuyệt vọng, trong làn nước mắt kéo dài trên đôi mi mỏng. Trong khi nhìn sang con nhà người ta, xem kìa, cả bố lẫn mẹ đều chung tay xây nên, rồi thì cũng trở thành một lâu đài xa hoa, đẹp đẽ. Còn lâu đài của tôi, lại bị sóng kéo đi nữa rồi.

    Sóng cuốn đi mất lâu đài cát, cuốn đi cả nhưng giọt nước mắt kia, về với biển mẹ…về với biển cả xa xôi xanh vời…

    Tôi hiểu tâm trạng của em. Buồn tủi, tuyệt vọng, tức giận. Nhưng biết làm sao được, em sợ, sợ phá vỡ giây phút gần gũi của cặp vợ chồng đằng kia mà em gọi bằng hai từ “bố mẹ”.

    Em lắc đầu nguầy nguậy trước lời đề nghị của tôi. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm vậy. Một người lạ mặt mà em khồng hề quen biết lại đề nghị giúp em xây lâu đài. Người lạ kia có thể là người xấu giả dạng người tốt, cũng có thể là người tốt thật sự. Thật thật giả giả, thật giả lẫn lộn. Trong khi em còn quá nhỏ để xem xét được điều gì đúng đắn, điều gì sai trái.

    “Bố mẹ không cho em tiếp xúc với người lạ.” - Cô bé trả lời, đôi mắt lo lắng, đầy vẻ đề phòng.

    Tôi biết rõ, cô bé sợ tôi sẽ là người xấu, bắt cóc rồi tống tiền như mấy cảnh trong phim mà TV vẫn chiếu hằng ngày.

    Tôi mỉm cười với em rồi quay lưng đi. Bởi vì tôi hiểu rõ bản thân mình hơn ai, nếu tôi chần chừ thêm chút nữa, tôi sẽ khóc. Thật đấy, khóc vì cô bé kia, cũng khóc vì tôi.

    Lầm lũi bước, chẳng bao lâu, tôi đã đi gần như hết bờ biển dài kia. Cho là tôi tưởng tượng cũng được, như tôi biết mình đã đi rất lâu, đi một quãng đường dài, giờ thì đường về nhà cũng chẳng nhớ. Tôi ôm lấy bụng. Đói, cồn cào, dày vò. Nó làm tôi muốn ngất đi.

    “Cố gắng, cố gắn..g.” - Tôi tự nhủ bản thân. Dù gì cũng sắp tới một quán ăn nhỏ, tôi sẽ được ăn thỏa thích sau một ngày dài dạo bước trên bờ biển đầy cát mịn.

    Nhưng, như tôi đã nói rồi, trời chẳng cho ai toại nguyện mà chỉ reo rắc tai hại thêm thôi.

    Tôi ngã quỵ xuống lòng đường lạnh giữa ngã tư thành phố. Một chiếc xe ô tô lao tới. Phanh không kịp. Tôi chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ của chính bản thân, ngửi thấy mùi máu tươi quanh quẩn, rồi thì…

    “Cứu, cứu, có người bị tai nạn..”

    .

    .

    .

    Một tông nền trắng, mùi thuốc khử trùng, sự lạnh lẽo thương tâm - đó là tất cả mọi thứ tôi có thể cảm nhận được từ căn phòng bệnh trống vắng. Cánh cửa bật mở, một cô ‎y tá bước vào cùng tập hồ sơ bệnh án.

    “Tỉnh rồi à? Cháu cảm thấy thế nào?” - Cô hỏi. Rất ân cần là đằng khác.

    Tôi không nói gì. Lặng lẽ nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Vài chiếc lá bàng rơi, nhẹ nhàng rời cành.

    Rồi chỉ mấy ngày nữa thôi, lá cũng sẽ đổi thay, chẳng giữ được vẻ tươi xanh như trước, cũng sẽ chuyển sắc, chuyển đi cả tâm hồn. Nó sẽ rụng xuống. Mặc cho tất cả lưu luyến với cành già búp trẻ, nó cũng phải rời đi. Vòng luẩn quẩn rồi cũng sẽ lặp lại. Đông qua, xuân đến, hạ về, thu sang. Lá mọc rồi lá cũng rụng. Đời người cũng chẳng khác. Được sinh ra, lớn lên, ngày một trưởng thành, ngày một già đi, lặng lẽ rời khỏi cuộc đời, nhường lại sinh mạng cho ai đó. Hoa nở, hoa cũng tàn.

    Gió lùa thổi mạnh, làm tung bay tấm màn mỏng cạnh cửa sổ. Tôi cảm thấy lạnh, nhưng cũng chẳng đủ sức để kéo tấm chăn lên.
    Mặc kệ đi, hãy ruồng bỏ tất cả…

    Ngày mai đây, trời lại sáng thôi…
    Cô y tá rời đi, trả lại cho căn phòng vẻ yên lặng xưa cũ. Tôi lại thấy sợ. Nhớ lại những ngày trước, ngày mà ba mẹ không quan tâm tôi, ngày mà tôi bị người ta đánh. Hương vị mặn chát của nước mắt, vẫn như đang hiện hữu trước mặt tôi.

    Nhắm thật chặt đôi mắt lại, tôi cảm thấy thân thể mình như đang run rẩy. Những kí ức kia lùa về. Lấp đầy trong tâm trí là những hình ảnh xưa cũ.

    [Một tuần trước]

    Tôi đến trường như thường ngày. Thế nhưng đâu hề biết, những ngày trước, tôi đã gây tội với ai.

    Nguyên Hà, em gái đại ca của trường - Nguyên Ngọc, nó đụng chạm đến chuyện gia đình tôi. Tôi đã bỏ qua cho nó rất nhiều lần. Lần trước khác, lần này khác. Tôi đã mắng nó, chửi nó xối xả. Nó trừng mắt, chỉ ngón tay vào người tôi:

    “Mày nhớ đấy!”

    Nó liền rời đi. Tôi biết chứ. Nó chỉ cần đứng đó trừng mắt thêm tí nữa là một bên má sẽ đỏ lên. Cũng vì biết tôi nóng tính, và khi lửa đã bùng thì không nước nào dập nổi.

    Tôi run rẩy ngồi xuống. Run không vì tôi sợ nó mà là vì những lời xúc phạm kia, những lời mà nó đã từng nói ban đầu.

    “Mẹ mày sinh mày ra không có não à?”

    “Tao nói sai à? Mẹ mày không có não nên không giữ được chồng. Ông ta ra nước ngoài đã hơn chục năm, không có tiểu tam mới lạ à nha!”

    “Mày cũng đâu được dạy dỗ nhiều.”

    “Tao hỏi thật nhé, là tao "quan tâm" mày nên mới hỏi thôi. Mày có ba mẹ thật không? Hay chỉ là trẻ mồ côi đươc người ta nhận về nuôi? Mà tao nghĩ mày là trẻ mồ côi, không phải là con ruột người ta nên người ta không quan tâm mày là phải rồi.”

    Những lời đó tôi chẳng thể quên, mỗi lời nó nói là một dao găm vào tim tôi, đau như cắt.

    Tức quá, tôi mới mắng lại nó:

    “Mẹ mày có hơn gì mẹ tao? Hôm trước tao vừa thấy ba mày ôm ấp người phụ nữ khác trước cửa khách sạn Hoàng Hôn kìa. À mà hình như mày lây truyền từ mẹ mày cái tính khinh người và mấy câu chửi đó đúng không? Chỉ người không có não mới luôn mắng người khác không có óc thôi.”

    Nhưng tôi không ngờ nó lại tức điên lên như thế.Còn đạp tung cửa mà bước ra khỏi lớp. Mấy tiết sau không thấy nó vào học thì tôi thật sự tin là tay nghề của mình đã cao hơn một tí, đã học được cách chọc điên tiết con nhà người ta.

    Ở đời, ai ngờ được gì đâu. Tôi chẳng tin là nó lại hèn hạ đến thế. Nó bảo với chị nó là tôi đánh nó, còn túm tóc nó, lôi đầu nó đập vào tường,… đủ chuyện mà nó phóng đại lên. Thế là, chị nó đến, hỏi tôi đủ điều. Nhưng trong lời nói đầy trắc ẩn kia, tôi hiểu được, chị ta khinh bỉ tôi như thế nào.

    Một cái tát vào mặt tôi. Một bên má đỏ ửng, năm dấu tay đang dần hiện rõ. Đau. Rát.

    Tôi đưa tay che mặt, đứng ngây người ra đó. Chần chừ một lát sau, chị ta cũng rời đi, không quên liếc một cái.

    Tôi cảm thấy đau, nhưng không khóc. Dù cho có khóc thì cũng chẳng thay đổi được gì.

    Chỉ thấy tức, chỉ thấy muốn cho chị ta một cái tát.

    Nhưng…thời gian đã trôi, trôi mãi. Bỏ lại những đau thương của cuộc sống…

    [Kết thúc dòng hồi tưởng]

    Một tuần sau, tôi được xuất viện. Thoát khỏi sự âm u lạnh lẽo của căn phòng màu trắng đó, tôi cảm thấy có sức sống hơn nhiều. Tất nhiên, trong bảy ngày đó, người đến thăm tôi chỉ có bác sĩ và một vài cô y tá.

    Bác sĩ có nói với tôi rằng đã thông báo cho người nhà biết nhưng không ai đến. Họ nói là bận công việc, đang ở xa, nhờ bác sĩ quan tâm giúp.

    Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi đau khổ vì bố mẹ không đến thăm nhưng thật sự thì điều đó làm tôi vui hơn rất nhiều. Như thế thì hy vọng trong tôi sẽ không nhen nhóm thêm chút nào nữa.

    Trở lại với sóng biển êm đềm. Tôi muốn hét thật to. Nhưng rồi kìm lại, xung quanh còn có nhiều người, tôi không thể làm như vậy được. Tự nhủ với chính bản thân mình, tôi cũng tìm được đôi chút an tâm về một ngày mai tươi sáng.
    Đừng nghĩ mãi về quá khứ. Nó chỉ mang tới những giọt nước mắt.

    Đừng nghĩ nhiều về tương lai. Nó chỉ mang lại lo sợ.

    Sống ở hiện tại với nụ cười trên môi như trẻ thơ.

    Nó sẽ mang lại niềm vui cho bạn.

    .

    .

    .


    Trở về nhà, vẫn căn nhà xưa cũ, vẫn con đường đầy hoa. Mẹ tôi đang vội vã tìm kiếm cái gì đó trong nhà. Tôi nghĩ là thứ gì quan trọng lắm nên vẻ mặt bà mới lo lắng và sốt sắng đến thế.

    Bước vào nhà, tôi nhìn bà không chớp mắt. Vô tình, tôi mở lời:

    “Mẹ tìm gì thế?”

    Bà quay lại nhìn tôi. Rồi quay sang tìm tiếp:

    “Sợi dây chuyền của mẹ thôi. Đó là sợi dây mà bà nội con đã tặng cho mẹ.”

    Tôi khẽ giật mình. Sợi dây chuyền ư?

    Lặng lẽ lục lọi trong túi xách của mình, tôi lấy ra một sợi dây chuyền bạch kim. Nắng chói rọi vào mặt dây chuyền, chói lóa. Mẹ tôi nhìn thấy, bà vội vàng chạy lại, lấy sợi dây chuyền từ tay tôi:

    “Con lấy đâu ra nó thế?”

    “Hôm trước, con thấy ở trước cửa phòng con.”

    Như đang nhớ lại điều gì, bà suy ngẫm một lúc rồi đeo nó lên cổ tôi.

    “Mẹ tìm nó là để tặng cho con. Mẹ xin lỗi vì những tháng ngày qua không chăm sóc cho con thật tốt. Khổ cho con rồi!” - Vừa nói, bà vừa xoa đầu tôi một cách dịu dàng.

    Một câu, ngắn ngủi, nhưng đầy tình yêu thương làm tôi cảm động rơi nước mắt. Đây có phải là giấc mơ?

    Tôi ôm chầm lấy mẹ trong hàng nước mắt đầm đìa, mặc cho những ngày tháng xa cách lãnh đạm kia.

    “Mẹ…”

    .

    .

    .

    Chiều tối, tôi vội chạy ra cây cầu lần trước, ngắm hoàng hôn. Và tôi đã nhận ra rất nhiều điều mà tôi không quan tâm và không hề hay biết.
    Nếu ngày mai trời còn sáng, tôi vẫn là chính mình.

    Nếu không có tôi, ngày mai trời vẫn sáng.

    Mỗi ngày mặt trời đều mọc, chỉ là có bị mây đen che khuất hay không.

    Đã là chính mình, phải biết vượt qua mây đen để đến với ánh sáng của mặt trời.
    The End.





     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Chỉnh sửa cuối: 11/5/17
    Lynn, Skylar, libno4869 and 5 others like this.
Vouloir, c'est pouvoir

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Chi Tước, 9/3/17.

  • Tags:
    1. Mây Disney
      Mây Disney
      Mây lăn đến còm đây, đã 0 giờ rồi nhỉ? Mây vì hôm nay không đi còm, nên tối mò vầy phải đi đây. Cho nên cảm xúc có chút ảnh hưởng, Hy đừng để trong lòng nếu Mây nói gì không đúng nhé :3

      Ây, thót tim Mây nha. Mây cứ tưởng là truyện sẽ BE hay SE cơ, ai ngờ lại viên mãn đến vậy. Gia đình mà, bận rộn cách mấy vẫn sẽ về bên nhau.
      Thôi giờ khen trước cho Hy lên tinh thần, lát dìm cho xuống luôn nhé.
      Cốt truyện nay, cách vào chuyện tự nhiên nhẹ nhàng mà lôi cuốn. Miêu tả tốt, những cảnh biển làm người ta có thể ngửi ra mùi gió mặn từ trong biển luôn ấy, cảnh bệnh viện tuy miêu tả ít nhưng cũng làm nổi bật được cadi cảm giác cô đơn của nhân vật, làm cho Mây cũng đâm ra ghét bệnh viện theo.
      Trong truyện có những câu in nghiêng rất có ý nghĩa, giống triết lý, rất đáng để mọi người đọc và suy ngẫm, nhất là 2 đoạn in nghiêng cuối, vừa có tính thực tế, vừa mang lại cả, giác đầy ánh sáng, đầy hy vọng.
      Đặc biệt nhất là cách miêu tả nội tâm nhân vật. Sử dụng khéo léo ngôi kể thứ nhất, Hy đã làm nổi bật cảm xúc của nhân vật, lôi kéo luôn cảm xúc của Mây theo.

      Tuy nhiên trong truyện vẫn mắc một vài lỗi nhỏ, Mây góp ý nhé. Văn phong mỗi người là khác nhau, cho nên Hy cũng đừng quá để tâm.

      Đoạn mơ đầu mang lại cảm giác nhẹ nhàng, man mát, cho nên Hy nên thay từ "vỗ ập" bằng một từ khác, vì từ này nghe khá mạnh mẽ.
      Từ "kia" lặp lại 2 lần, nghe có cảm giác "lặp từ".
      Mây nghĩ nên viết lại thành một câu. Vì "nó" sẽ gây "bối rối" không hiết là chỉ cô bé hay đôi mắt. Ví dụ là: ....."Vẻ mặt cô buồn đi hẳn, đôi mắt ầng ậng đầy nước rồi bắt đầu đỏ lên..."
      Sự chuyển đổi cách gọi từ "cô bé" thành "cô" có chút vấn đề, thường thì từ cô dành cho các thiếu nữ, cô gái, nói chung là giới nữ đã trưởng thành, cho nên, Mây nghĩ có thể dùng từ "em" để thay thế.
      Nên viết liền nó thành một câu nha :3
      Đừng phẩy. Dấu phẩy dùng để liệt kê, ngăn cách các ý trong cùng 1 câu.
      Dùng từ đổi thay, Mây thấy có chút không ổn, lại không biết không ổn chỗ nào.
      Câu "Hoa nở, hoa cũng tàn." ấy, Hy nên lôi nó ra đứng sau câu "Lá mọc rồi lá rụng" sẽ nhấn mạnh được ý nghĩa về sinh mệnh của đời người hơn.
      "Gió thổi mạnh" sẽ ổn hơn, vì lùa, thổi đều là động từ, tụ nó lại ít đi cùng nhau.
      "Xưa cũ" 2 lần nằm gần nhau đấy :3
      Có thể đổi thành "như cũ" trong câu này chăng?
      Đã lỡ dùng tiếng Việt òi, nên dùng tiếng Việt cho đến cùng đi, việc dùng tiếng anh sẽ là "đơ" cảm xúc của đọc giả trong vài giây đấy.
      "Tôi đến trường như thường ngày. Thế nhưng tôi đâu hề biết, những ngày trước, tôi đã gây tội với ai."
      "Chỉ người không có óc mới luôn mắng người ta không có não thôi." vì những câu trên mắng "không có não". :)
      đổi thành "ẩn ý" thì sẽ tốt hơn...
      Không, phải là chục cái tát, trăm cái tát, đánh đến khi ngất xỉu mới thôi. (biểu đạt cảm xúc của đọc giả thôi, không có liên quan gì nhân xét hết :) )
      Mây thích câu này nha ~ ❤
      Còm của Mây đến đây là hết òi. Túm lại vẫn là: truyện rất hay.
      Hóng truyện tiếp theo của Hy nhé ❤
      Chi Tước thích bài này.
    2. Chi Tước
      Chi Tước
      Cảm ơn nhận xét của Mây nhé! Thật tình thì đọc mấy câu đầu "nổi da gà" luôn ấy! Không ngờ mình viết hay như vậy *tự sướng - ing*
      Cơ mà mấy câu sau thì...dài vl~ Nhưng không sao, rất bổ ích là đằng khác. Có một vài chỗ Hy đã sửa rồi. Mơn Mây nhé!
      Truyện mới thì ra rồi đấy, nhớ phải đọc hết và cmt hết đó nha~
      Chúc Mây chiều, tốt mát or ấm~
      <3
      Mây Disney thích bài này.

Chia sẻ trang này