Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Nếu như yêu

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 21/12/17.

By Ngày Nắng on 21/12/17 lúc 23:04
  1. Ngày Nắng

    Ngày Nắng Best author of 2016 Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    2/7/16
    Bài viết:
    489
    Đã được thích:
    2,212
    Điểm thành tích:
    2,416
    [​IMG]
    Tên truyện: Nếu như yêu

    Tác giả: Ngày Nắng

    Thể loại: Đam mỹ, võng du, ngụy 3p

    Độ tuổi: T

    Độ dài: Truyện ngắn

    Tình trạng: Đang tiến hành

    Lời riêng:

    Đây là phần 1, sẽ còn phần 2.


    Văn án:
    Chuyện về một tiểu công vô tình gặp một tiểu thụ, gặp nhau như bèo bọt trong nước thẳng đến ngoài đời.

    MỤC LỤC
    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Chương 5
     
    Bài viết mới
    Tình Yêu Trong sáng
    Tình Yêu Trong sáng bởi nganphong, 9/1/18 lúc 19:49
    Đào Hát - Đốc Tờ
    Đào Hát - Đốc Tờ bởi Sắc Lang, 25/12/17 lúc 00:33
    Chỉnh sửa cuối: 24/12/17
Chuyên gia đào hố <3
Sở thích: tự luyến ~
"Không biết anh là người như thế nào, chỉ biết rằng, mỗi khi gặp anh thì đó sẽ là một ngày nắng"

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 21/12/17.

    1. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 1

      “Hôm nay anh có về nhà không?” Nguyên Huy hỏi.

      Tiếng ậm ờ từ bên kia điện thoại truyền lại, vài giây sau giọng nói quen thuộc vang lên. “Anh hôm nay có lịch, không về được.”

      Lại là câu nói quen thuộc đó. Cứ sau vài giây lưỡng lự, coi như cậu đã biết được câu trả lời của đối phương. Dù gì cũng quen rồi, lịch làm việc của anh ta kín mít, hiếm khi nào rảnh rỗi thật sự, không về nhà được cũng là chuyện bình thường. Nguyên Huy hơi mỉm cười, gật đầu.

      “Vậy được, anh nhớ giữ sức khỏe, trời bắt đầu trở lạnh dễ bệnh lắm.”

      Bên kia đáp lại một tiếng ừ rồi cúp máy. Nguyên Huy buông điện thoại, trong lòng có chút trống rỗng không diễn tả thành lời được. Quen nhau được hai năm, nhưng thời gian bên cạnh nhau ít đến nỗi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lắm lúc cậu nghĩ, có phải hai người thật sự là người yêu của nhau hay không.

      Do tính chất công việc nên không thể gặp nhau hằng ngày, Nguyên Huy tự an ủi bản thân mình như thế. Thế nhưng, cả hai có thể tự do, gặp gỡ nhau hằng ngày trên game cũng không quá tệ.

      Trở lại màn hình vi tính, Nguyên Huy liền di chuột đến kênh bang. Tính ra cậu không chơi game, nhưng do anh ấy rủ cậu, từ sever cũ đến sever mới. Có thể nói, trong game “Kiếm Hiệp Vô Song” này, bang hội Hoàng Kim này cậu gắn bó rất lâu, đóng góp cống hiến nhiều công sức vào đấy. Thế nhưng, từ ngày mở sever đến giờ, cậu vẫn chỉ mãi là một thành viên nhỏ bé không chức vụ gì, trong khi đó những người mới vào bang chỉ hai ba ngày mà thăng đến trưởng lão. Nói đơn giản thôi, chỉ vì lực chiến cậu thấp, chơi không “cào thẻ” nên chẳng có chức vụ ưu tiên.

      Nếu đổi lại là người khác, họ đã rời bang từ lâu rồi, nhưng Nguyên Huy vẫn hết mực trung thành đeo bám, đơn giản vì người yêu của cậu ở đó – bang phó Vô Danh.

      Nhấp mở kênh bang, lập tức dòng tin màu xanh lam hiện ra.

      [Bang] [Bang phó] [Vô Danh]: Team đâu rồi, pt đi hoạt động nào.

      [Bang] [Mặc Niệm]: Ai giúp tui cái tàng bảo đồ với *icon*.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Anh, cho em đi chung được không?

      Nguyên Huy vội gõ tin chat mật với đối phương. Một lúc sau, người kia mới trả lời.

      [Riêng] [Vô Danh]: Đã đủ người rồi, em chịu khó đi với pt khác đi nha.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Vâng.

      Nhấp chuột tắt khung chat mật, tình huống này đã quá quen thuộc rồi, cũng chẳng buồn bã làm gì.

      [Bang] [Vô Danh]: Duy Hải có đi hoạt động không, vô pt này.

      [Bang] [Uyển Nhi]: Pt em với.

      [Bang] [Vô Danh]: Xin vào đội đi em *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Anh, sao anh nói là đủ chỗ rồi.

      [Riêng] [Vô Danh]: Uyển Nhi dù gì cũng là con gái, nhường em ấy đi em *icon*

      Hít một hơi thật sâu bình ổn tâm trạng. Dù gì cũng là con gái, được rồi, câu nói có lực sát thương cao đấy. Ở game này, con gái như thánh như thần vậy, được đám đàn ông con trai nũng niu cưng chiều, chỉ cần nhỏ nhẹ ngoan ngoãn là khối anh hạng top theo đuổi. Nguyên Huy nhấp mở kênh thế giới, xin một chân tham gia hoạt động. Một lát sau, có lời mời tổ đội, cậu liền nhấp đồng ý. Một tổ đội toàn tân thủ, lực chiến yếu, đôi khi cũng không biết đi phó bản. Thôi được rồi, dù gì đỡ hơn không có đội nào cho tham gia.

      Ở game này, việc hình thành một team cứng đi mọi hoạt động rất nhiều quyền lợi, nâng cao độ hảo hữu được nhiều phần quà, khi cường hóa trang bị cũng may mắn hơn, vì thế hầu như mỗi bang đều có team cứng riêng của mình, họa chăng mấy người mới chơi hoặc lực chiến yếu không ai cho vào mới đi lang thang cùng bang khác.

      [Bang] [Uyển Nhi]: Moah ha ha, mọi người ra xem này *icon cười lớn*

      [Bang] [Uyển Nhi]: <Sách kháng bạo kích> Mừng đi các bạn trẻ, moah ha ha ha.

      [Bang] [Thanh Thanh]: Tím luôn kìa, tỷ tìm đâu ra hay vậy?

      [Bang] [Uyển Nhi]: Vô Danh cho chị đấy.

      Khóe môi Nguyên Huy nhàn nhạt cong, xin một chỗ kéo đi hoạt động thì không có, nhưng lại sẵn sàng bỏ ra gần cả một nghìn vàng để mua bí kíp cho người được xưng tụng “bảo bối” của bang.

      Di chuột đến lá thư màu vàng nhấp nháy. Thông báo bán bí kíp sách kháng bạo kích tím của cậu đã có người mua, nhận lại số tiền tương ứng. Cuốn bí kíp này do lần đi hoạt động hôm trước, may mắn đánh boss nó rớt ra, thế nhưng nó khắc hệ với môn phái cậu đang theo nên đành phải treo bán. Nào có ai ngờ người mua nó lại là người yêu cậu ngoài đời chứ. Sẵn sàng bỏ số tiền lớn mua cho bảo bối trong bang, đúng là gã nào cũng như nhau.

      Nhấp chọn đồng ý kết hảo hữu với bốn người đi chung hoạt động. Lập tức kênh đội mở ra.

      [Đội] [Mưa Đêm]: Bạn ơi, về bang mình chơi đi, bang mình tuy nhỏ nhưng vui lắm.

      [Đội] [Diệp Anh]: Sorry, mình không qua được. *icon*

      [Đội] [Sóng Lặng]: Không sao, khi nào bạn qua bang mình chơi nhen.

      [Đội] [Diệp Anh]: Oke.

      Nhấp thử xem thông tin đối phương. Bang Hoa Sơn vừa mới lập. Phỏng chừng là bang dành cho tân thủ và người không có thời gian, chủ yếu là vào nói chuyện xả street, nhưng hiện giờ cậu không có ý nghĩ gia nhập bang khác nên đành từ chối.

      [Bang] [Kẻ Bất Dung Thứ]: Em đó nha Nhi, có bang chủ rồi còn dụ dỗ bang phó nữa là sao? *icon*

      [Bang] [Uyển Nhi]: Em có dụ đâu, ảnh mua cho em mà.

      [Bang] [Nhiếp Phong]: Uyển Nhi ơi, I love you pặc pặc *icon*

      [Bang] [Uyển Nhi]: *icon đỏ mặt*

      Lại là màn thả thính tình tứ trên kênh bang, Nguyên Huy nhấp tắt kênh bang đi, chỉ mở kênh thế giới nhìn người khác mắng chửi người, lôi kéo cả tổ tông họ hàng ra chửi, không thì những lời mời tổ đội của những người không có team cứng.

      Thấy acc mình vẫn ổn, thanh máu không có dấu hiệu giảm, cậu liền mở một tab mới, kiểm tra lại văn bản rồi soạn email gửi, dù gì hôm nay cũng là hạn chót nộp bản thảo rồi.

      Chợt tin nhắn mới hiện lên, trong lòng Nguyên Huy thầm nghĩ chắc Vô Danh nhắn tin, liền vui vẻ mở lên. Một ID mới hiện lên, trong lòng Nguyên Huy có chút ngoài ý muốn.

      [Riêng] [Thần]: *icon cười*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Xin chào *icon*

      Môn phái Tiêu Dao tên Thần này cậu vẫn nhớ, hình như có một lần cậu vào tổ đội của anh ta đi hoạt động, sẵn tiện thêm hảo hữu nhau, nhưng chưa một lần nào nói chuyện. Không biết hôm nay anh ta nhắn tin vì chuyện gì đây.

      [Riêng] [Thần]: Diệp Anh ơi, cậu nhận mình làm đệ tử được không? *icon cười nham hiểm*

      Xem thử thông tin đối phương, ở game này, yêu cầu nhận sư đồ là hai bên chênh lệch lớn hoặc bằng năm cấp mới được. Anh ta hiện giờ cấp 67, còn cậu chỉ mới 59, làm quái nào mà nhận anh ta làm đệ tử được.

      [Riêng] [Diệp Anh]: *icon khóc* mình thấp bé lại yếu không nhận cậu làm đệ tử nỗi đâu.

      [Riêng] [Thần]: *icon khóc* sao không ai nhận mình làm đệ tử hết vậy, buồn hết sức. Nhận mình đi mà.

      Khóe môi Nguyên Huy bất giác cong lên, mục đích anh ta đến làm gì cậu đã biết, chẳng qua đối phương cố ý đi lòng vòng thôi.

      [Riêng] [Diệp Anh]: *icon khóc* tại cậu mạnh mẽ quá ai làm sư phụ cậu nỗi.

      [Riêng] [Thần]: Sao cọc phải đi tìm trâu thế này.

      Ở game này, thông thường đệ tử phải đi tìm sư phụ, thậm chí có người đăng tin lên kênh thế giới, có khi cũng không có sư phụ nào nhận đệ tử. Số lượng sư phụ đi tìm đệ tử riêng mình ít đến đáng thương. Nguyên Huy cười một tiếng, đáp lời.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Thời đại bình đẳng, trâu cọc như nhau *icon*

      [Riêng] [Thần]: *icon* hay mình nhận cậu làm đệ tử nha, chịu không *icon khóc*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Có quyền lợi gì hông? *icon*

      [Riêng] [Thần]: Xuất sư sẽ có quà.

      Nguyên Huy khựng người. Có vẻ anh ta nhầm tưởng cậu là nữ thì phải. Hầu hết mấy cô nữ đi tìm sư phụ cũng chủ yếu xuất sư có quà. Không phải đá cấp tím thì cũng là ngựa “Ô Vân Đạp Tuyết”, cho nên khi hỏi câu quyền lợi anh ta liền nói xuất sư có quà. Nhìn acc mình trên màn hình, cậu chơi phái nữ cũng bởi vì người cậu yêu nói chơi acc nữ mới kết hôn được, cho nên cậu mới miễn cưỡng chọn nó. Chính vì thế trong bang cũng tưởng cậu là nữ, nhưng do cậu không nói chuyện, không bán manh mè nheo nên nhanh chóng thành người mờ nhạt không ai quan tâm.

      Bàn tay nhanh chóng lướt trên bàn phím, cậu trả lời.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Nhưng mình yếu lắm, sợ xuất sư không kiệt xuất đâu.

      [Riêng] [Thần]: Không sao, vẫn có quà, miễn online thường là được.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Mình online thường, còn quà thì mình không cần đâu.

      [Riêng] [Thần]: Vậy cậu cần gì mới chịu làm đệ tử mình nè *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Miễn là online chơi với mình là được.

      [Riêng] [Thần]: Không thành vấn đề *icon*

      Nguyên Huy thầm chửi bản thân. Online game nhưng không có lấy một người chơi cùng, người yêu cậu toàn đi với kẻ khác, từ ngày mở sever tới bây giờ, mang tiếng là tình duyên nhưng cả hai chưa bao giờ đi chung với nhau lần nảo, căn bản vì cậu yếu nên không vào được team cứng. Độ hảo hữu cả hai cũng ít đến đáng thương, chẳng bao giờ tặng hoa cho nhau cả.

      Cũng chẳng biết vì sao cậu lại yêu cầu người kia online chơi cùng với cậu trong khi cả hai không quen biết, danh nghĩa sư đồ cũng chỉ làm nhiệm vụ mà thôi.

      Tin thông báo Thần muốn nhận cậu làm đệ tử xuất hiện. Mở giao diện bạn bè, cậu nhấp đồng ý, liền xuất hiện danh hiệu sư đồ.

      [Riêng] [Thần]: Chào đệ tử *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Ra mắt sư phụ *icon chào*

      [Riêng] [Thần]: Ngày mai sư phụ dắt đệ tử đi hoạt động nhen. Hôm nay sư phụ full rồi.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Vâng *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Sư phụ, ngài là nam hay nữ *icon nham hiểm*

      [Riêng] [Thần]: Nam, đệ tử con ở đâu? *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Thành phố ạ, còn sư phụ?

      [Riêng] [Thần]: Thái Bình *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Trai Thái Bình giọng rất hay *icon nham hiểm*

      [Riêng] [Thần]: Giọng ta không hay đâu.

      Màn hình liền xuất hiện thêm một nhân vật mới, yêu cầu truyền công sư đồ hiện lên, Nguyên Huy nhấp đồng ý. Đây là lần đầu tiên có người không hỏi cậu là nam hay nữ, không hỏi cũng tốt, có khi hỏi xong anh ta hủy sư đồ thôi, và nếu như cậu nói dối mình là nữ cũng không hay lắm. Nói dối người trong bang là đủ rồi.

      Nhìn trên đầu nhân vật, cậu mới phát hiện anh ta thuộc bang Minh Giáo. Một bang top nổi tiếng với thành viên bang hốc hách, chuyên đi đồ sát người khác. Hiển nhiên Hoàng Kim bang của cậu cũng là một trong kẻ thù ghét cay ghét đắng Minh Giáo.
      Chỉnh sửa cuối: 22/12/17
      Sokolova, Phoenix Hy and Hập like this.
    2. Hập
      Hập
      *kích động kích động kích động*

      Hố mới!!! Chuyện tình cẩu huyết nóng hổi vừa ra lò!!! Em kích động đến nỗi cơm trưa cũng chưa thèm ăn!!!

      • Á à :v anh bẻ giới tình kìa :v
      • Em lướt mấy dòng ở trên và thấy "ngụy 3p"...chắc chắn anh chưa ra kết cục...
      • Nhân vật bánh bều Uyển Nhi...xao em lại thấy cái tên này quen quen? Không sao, chào mừng chị đến với đội ngũ nhân vật phụ bị ghét :v hi vọng chị đến cuối bị ngược thảm không còn manh giáp :v #nữ_cường_lên_ngôi_íu_đúi_lăn_xuống
        Vô Danh mới vào truyện đã làm người ta thấy ghét :v trừ khi anh định tẩy trẳng, còn không nhân vật này kiểu gì cũng bị hành thúi ruội :v
      • Nghe kể rồi mà vào truyện vẫn thấy thương. Dù chơi game mà bị gạt ra rìa cũng buồn lắm chớ. Còn nữa - câu nói muôn thủa: Dù sao người ta cũng là con gái - em thề câu này nghe cáu kinh khủng :)
      • Sư phụ bao cưng :3 *che mặt* còn đi lòng vòng nhận đệ tử :v moe quá :3 lại hóng hint sư đồ :v còn hóng các bang choảng nhau nữa ~
      • Q^Q đoạn chat [Bang] hay [Riêng] gì đó khó nhìn quớ Q^Q không dùng nhiều màu thì anh in khung đậm lên được không? (kính em đi đời nhà ma rồi Q^Q)
      Chương 1 chưa có gì nhiều, em đi ăn đây ~
      Ngày Nắng thích bài này.
    3. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Hố mới :3 Em bỏ cả ôn thi để đọc và comt cho anh này :'(
      Đập vào mắt em đầu tiên là mấy lỗi type "nho nhỏ". Ok, có thể tạm bỏ qua để đọc tiếp :)) Mà hình như anh sửa rồi :vv
      Lần này bạn thụ trong truyện của anh có vẻ không đáng yêu nhí nhảnh như trước. Em cảm giác có chút chín chắn, nên có suy nghĩ bạn ấy là thánh mẫu, hy sinh vì người eo :v
      Ấn tượng với bạn công là vì cái tên ngắn gọn xúc tích "hiếm" thấy, và... hết :v
      Với nhân vật phụ thì em lại không ghét Uyển Nhi (đúng là có hơi quen quen...) - có lẽ vì đất diễn chưa đủ, chưa sâu. Mà em không ưa Vô Danh kia kìa ._. Thật ra nhìn thấy chữ "Danh" là đủ nghĩ đến ai-đó rồi :v, cơ mà vẫn cảm thấy ổng có gì đó bỉ ổi vô sỉ.
      Cái kết chương... Fineeeee :)) Minh Giáo hưa hưa... = )))))
      Tạm vậy thôi, chờ anh ra chap mới để xem tiếp dù em đã được nghe kể :v.
      Ngày Nắng thích bài này.
    4. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 2

      Đợi ngày hôm sau online, sư phụ Thần của cậu đã lên mạng từ lâu. Vừa thấy dòng tin hiện lên, lập tức đối phương nhắn qua.

      [Riêng] [Thần]: Chào đệ tử *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Chào sư phụ ạ.

      [Riêng] [Thần]: Giờ ta đang chỗ làm, đợi tám giờ tối đi hoạt động nhé.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Dạ vâng ạ.

      [Riêng] [Thần]: Giờ ta treo cái đã, chút gõ đệ tử sau.

      Nhấn lại icon vâng, cậu thấy một ID mang tên Thần, cưỡi Ô Vân Đạp Tuyết chạy đến bên cạnh cậu rồi dừng lại. Cậu đến giờ vẫn không hiểu, game không có chế độ hiển thị vị trí, anh ta tìm ra cậu bằng cách nào hay vậy. Muốn nhắn tin hỏi, nhưng xem ra anh ta đang trong giờ làm nên thôi, chỉ nhìn chằm chằm vào ID đang cưỡi ngựa đứng bên cạnh mình, Nguyên Huy thầm nghĩ, phải chi người này là Vô Danh thì tốt biết bao.

      Mở chế độ ủy thác online, xong lại tắt nhạc game, cậu mở chương trình khác, bắt đầu tiếp tục sự nghiệp viết văn của mình. Cảm hứng dâng lên, cậu mãi mê gõ đến quá trưa, lưng bắt đầu có dấu hiệu mỏi. Ngửa lưng ra sau, cậu vươn vai, vặn vặn eo vài cái, chợt nhớ đến game nãy giờ bỏ quên.

      Tin nhắn mới lại xuất hiện dưới màn hình, cậu vội nhấp vào xem, người gửi không ai khác chính sư phụ vừa mới nhận hôm qua.

      [Riêng] [Thần]: Đệ tử, ta về rồi đây *icon*

      [Riêng] [Thần]: Đệ tử, con đâu rồi? *icon khóc*

      Ngón tay lướt trên bàn phím, cậu đáp.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Sư phụ, con đây *icon*

      [Riêng] [Thần]: Nãy giờ con làm gì thế? *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Con làm việc.

      [Riêng] [Thần]: Con lớn rồi hả? Vậy mà cứ tưởng con còn học cấp ba *icon cười*

      [Riêng] [Diệp Anh]: *icon* không dám, có khi con còn lớn tuổi hơn sư phụ nha *icon nham hiểm*

      [Riêng] [Thần]: Đệ tử, con bao nhiêu tuổi *icon nham hiểm*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Con 23 tuổi!

      [Riêng] [Thần]: Ước muốn con xa vời rồi *icon nham hiểm*

      [Riêng] [Thần]: Ta 27 tuổi *icon nham hiểm*

      [Riêng] [Diệp Anh]: *liếc mắt*

      [Riêng] [Thần]: *icon nham hiểm* đệ tử…

      [Riêng] [Diệp Anh]: Con nghe *icon*

      [Riêng] [Thần]: Qua bang ta chơi đi *icon nham hiểm*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Sư phụ, cái này là ngài đang dụ dỗ con đấy *icon*

      Người rủ cậu sang bang khác chơi không phải không có, thường thì tổ đội đi hoạt động với người bang khác, họ cũng sẽ rủ cậu sang bang họ chơi. Dĩ nhiên cậu sẽ từ chối, dù gì Hoàng Kim cũng là bang hội gắn bó rất lâu với cậu, không nhiều thì cũng ít tình cảm đối với nó, bỏ đi không nỡ. Tay ngừng trên bàn phím, cậu tựa lưng vào ghế, thầm nghĩ mình có nên rời bang đi hay không, liếc mắt nhìn xuống kênh bang, Vô Danh vẫn như trước vô tư trò chuyện, tỏ tình với con gái trong bang. Cậu chẳng buồn quan tâm, nhấn tắt kênh bang đi, trở lại tin chat mật.

      [Riêng] [Thần]: *icon nham hiểm* ta nào đâu có nha *icon* là do chung bang thì ta mỗi ngày truyền công cho con, chứ khác bang vầy uổng lượt truyền công, thấy phí lắm.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Nhưng mà con ngại tham gia bang lớn lắm, lực chiến con yếu nữa, ngại lắm *icon khóc*

      [Riêng] [Thần]: Có lớn gì đâu, chỉ là bang top năm thôi mà.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Chỉ top năm thôi mà *icon khóc*

      [Riêng] [Thần]: Hay qua vài ngày thôi, qua chơi với ta rồi về *icon nham hiểm*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Con ngại lắm sư phụ ạ.

      Không phải cậu giả vờ, mà là sự thật, tham gia những bang nhỏ thì được, nhưng với những lời mời vào bang lớn cậu không có ý định tham gia. Cậu cũng chẳng phải là game thủ mới chơi lần đầu, thời còn cấp ba, cậu cũng tham gia một game online, cũng gia nhập vào bang lớn. Ngày ngày mở game chỉ toàn nghe trong bang hội cãi vã, mâu thuẫn rồi kích nhau ra khỏi bang. Áp lực đến từ bang hội lớn đa phần là lực chiến, công hiến, các hoạt động tham gia, cả về thành viên trong bang cũng khích tướng nhau, cứ mắc một sai lầm nào đó là y như rằng sẽ bị người trong bang khinh miệt. Ám ảnh thời đó, cho nên cậu không có ý muốn tham gia bất cứ bang lớn nào cả, mặc dù lợi tức mang về không phải là ít.

      [Riêng] [Thần]: *icon khóc* dụ dỗ con không được rồi! Ta không ép con nữa, khi nào rảnh nhớ qua bang ta chơi nghen.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Vâng, sư phụ *icon*

      Sư phụ không đáp lại, nhân vật vẫn đứng im như cũ, xem ra lại treo máy lần nữa. Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã ba giờ chiều rồi, cậu cũng chưa ăn gì, bây giờ thấy đói một chút. Nhấp vào giao diện hảo hưu tìm ID một người quen thuộc, cậu hỏi.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Anh, hôm nay anh có về không?

      [Riêng] [Vô Danh]: Hôm nay anh không về, em cứ ăn uống trước đi.

      Cậu không đáp, câu quen thuộc đó ngày nào cũng nghe cũng thấy, riết rồi chẳng lấy làm gì lạ. Sửa soạn một chút rồi lấy ví tiền, cậu từng bước ra khỏi nhà đi đến siêu thị.

      ...

      Khó khăn lắm mới đến được siêu thị gần nhà. Nếu là mọi ngày, thì đoạn đường này chỉ đi khoảng mười phút, hôm nay lại kéo dài đến ba mươi phút, cũng đơn giản thôi, chân cậu đang bó bột mà. Tuần trước cậu bị tai nạn giao thông, kết quả chân bó bột phải nghỉ dưỡng ở nhà, nhưng từ đó đến nay người yêu cậu cũng chẳng một lần đến thăm, chỉ nhắn tin qua loa như nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để bị thương rồi thôi. Cậu dù gì cũng không phải con gái, yếu đuối đến nổi phải có người bên cạnh, không thì khóc than trách ông trời này nọ.

      Nhích chân đi từ
      ng bước đến gian hàng cần mua, trong lúc vô ý có người đụng phải cậu. Vội vàng chụp lại thanh sắt bên cạnh, có tiếng nói hoảng hốt vang lên.

      “Xin lỗi, cậu không sao chứ?”

      Đồ cậu cần mua đã rơi xuống đất hết rồi, người kia vội vàng khom người nhặt lại cho cậu. Mang giỏ lớn trong tay, người kia cúi người.

      “Xin lỗi, tôi không thấy cậu.”

      Trong đầu cậu thoáng suy nghĩ, rõ ràng cậu đâu phải nấm lùn hay bé nhỏ đến độ người khác không thấy cơ chứ, rõ ràng là mắt anh để trên đỉnh đầu nên không thấy đó thôi. Khóe miệng hơi cong miễn cưỡng, Nguyên Huy đáp.

      “Ừm, không sao.”

      Người kia liếc nhìn chân đang bó bột của cậu, cảm giác tội lỗi dâng lên, anh ta đáp.

      “Xin lỗi nha, không thấy cậu đang bị thương. Để tôi giúp cậu mang đồ ra quầy.”

      “Không cần đâu, tự tôi làm được.” Cậu vội đáp, giương tay có ý định lấy lại giỏ.

      Anh ta lập tức né người, mỉm cười. “Để tôi giúp một tay, chứ đang bị thương mà.”

      Vậy là xuất hiện tình cảnh, một anh chàng cao to đẹp trai, mặc vest đàng hoàng lịch sự cầm hai giỏ đồ, phía trước là cậu thanh niên đang chống nạng nhích từng bước.

      Về đến nhà, cậu loay hoay nấu bữa chiều và tối, làm no bụng mình xong xuôi mới trở lại màn hình vi tính. Nguyên Huy tự nhận bản thân là người chẳng có thời khóa biểu, có khi cậu bỏ cả bữa trưa, đợi đến chiều mới ăn. Thời mới quen nhau, anh ta cũng khuyên bảo cậu nhiều lần ăn như thế rất hại dạ dày, ban đầu cũng ép cậu ăn đúng ngày ba bữa này nọ, dần theo thời gian, tình cảm ngày càng sâu đậm, thì những lời nói quan tâm đó cũng dần ít đi, thậm chí đến bây giờ cũng không còn. Cậu cũng dần trở về thói quen ban đầu của mình. Nếu đổi lại là người khác, chắc hẳn sẽ trách móc người yêu mình không còn quan tâm như trước, nhưng bản thân cậu không nghĩ như vậy, như hiện tại vẫn thích hơn, đói lúc nào ăn lúc đó, không phải nghe theo người khác.

      Đến bảy giờ tối, nhân vật sư phụ tối rồi sáng lại lần nữa. Giờ này là hoạt động lửa trại bang hội, ai nấy đều chạy về lãnh địa bang hội để hưởng kinh nghiệm và đổ xúc xắc. Tin nhắn riêng lần nữa lại đến.

      [Riêng] [Thần]: Đệ tử, con ăn chưa? *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Đệ tử mới ăn cơm chiều *icon*

      [Riêng] [Thần]: Sao lại cơm chiều, con ở nước ngoài hả? *icon cười*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Không ạ *icon*

      [Riêng] [Thần]: Lịch ăn của con ngộ ghê *icon cười nham hiểm*

      [Riêng] [Thần]: Một chút nữa xong lửa trại, con vào đội, ta dẫn con hoạt động.

      Diệp Anh đáp lại là icon, sư phụ không nhắn lại nữa, xem ra là đang tranh thủ ăn cơm để chút nữa đi full tất cả các phó bản. Cậu cũng tranh thủ để ly nước lạnh bên cạnh cùng hộp bánh. Chợt nhớ từ hồi chiều đến giờ cậu tắt luôn kênh bang, lọ mọ mở giao diện nhấn kênh bang, tin nhắn liền hiện lên.

      [Bang] [Bang phó] [Vô Danh]: Lão Lão, lên lôi đài đánh nhau coi nào, ai thắng làm chồng Uyển Nhi nha *icon nham hiểm*

      [Bang] [Bang chủ] [Lão Thần Tiên]: Ngon lên đây *icon*

      [Bang] [Lạc Hoa Thần]: Chị Uyển Nhi mở tỉ võ chiêu thân để hai ổng đánh nhau coi ai thắng đi chị ơi *icon*

      [Bang] [Uyển Nhi]: *icon cười*

      [Bang] [Bang phó] [Vô Danh]: Lão Lão, ông đâu rồi, ngon lên đây nào.

      [Bang] [Kẻ Bất Dung Thứ]: Vô Danh nha, có vợ rồi sao còn đi giành vợ người ta vậy *icon* Diệp Anh ơi, chồng em định ngoại tình kìa.

      [Bang] [Bang phó] [Vô Danh]: Chưa cưới sao gọi là vợ được *icon nhăn mày*

      [Bang] [Diệp Anh]: *icon cười*

      [Bang] [Heo Nhỏ]: Bang phó có vợ rồi hả? Giờ em mới biết đấy *icon*

      [Bang] [Lạc Hoa Thần]: Giờ mới biết trong bang mình có người tên Diệp Anh. Diệp Anh ơi cho làm quen.

      [Bang] [Diệp Anh]: Xin chào.

      Cậu chẳng dùng icon hay bất cứ thứ gì khác, nó quá quen thuộc rồi, cậu mờ nhạt đến độ như vậy đấy. Thậm chí xin truyền công trong bang cũng chẳng ai thèm truyền cho, kết quả một mình cậu tự luyện công lấy kinh nghiệm. Có khi cậu hỏi một vấn đề nào đó, hay nhờ người tổ đội để đào tàng bảo đồ cũng chẳng có ai giúp. Nhờ người ngoài hiển nhiên họ không giúp rồi, kết quả trong túi số lượng tàng bảo đồ gần đạt đến con số 999 luôn rồi. Màn hình hiển thị đổ xúc xắc, cậu đổ được 17 điểm, nhận được phần quà tối đa. Xong xuôi cậu lập tức thoát khỏi lãnh địa bang hội.

      Tầm khoảng mười phút sau, sư phụ mới nhắn tin.

      [Riêng] [Thần]: Đệ tử còn đó không? *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Còn ạ *icon*

      Lời mời tổ đội liền xuất hiện, cậu nhấp đồng ý. Cậu nghĩ sẽ còn người khác nhưng kết quả chỉ có hai sư đồ. Thần nhắn tin lên kênh thế giới.

      [Thế giới] [Thần]: Full hoạt động vào pt, còn hai slot đây *icon*

      [Gần] [Thần]: Full hoạt động vào pt, còn hai slot đây *icon*

      Đợi một hồi lâu chẳng ai vào tổ đội, Sư phụ lại nhắn tin tới.

      [Riêng] [Thần]: Hôm nay kéo con đi hoạt động ta bỏ luôn team cứng của mình *icon khóc*

      Nguyên Huy cảm thấy có phần áy náy, định nói sư phụ cứ đi với team cứng, đừng quan tâm con thì sư phụ lại nhanh tay hơn.

      [Riêng] [Thần]: Con thoát đội đi, vào đội sư phụ lại.
      Chỉnh sửa cuối: 24/12/17
    5. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Quen là sao nhể, thực ra tên này cũng có người dùng trong game mà :v Uyển Nhi ý
      Anh đã in đậm đoạn bang lên rồi, còn dùng màu thì anh lười quá chừng :v
      Sao em nỡ lòng nào cắt tên lấy nghĩa thế kia, Vô Danh rõ ràng là không có tên mà :v
      Minh Giáo chỉ là cái tên bang hoi mà :v
      anw, cảm ơn hai em ủng hộ, nhớ comt tiếp nha, nếu được = ))))))))
      Kingaria, Lazy Libra and Hập like this.
    6. Phoenix Hy
      Phoenix Hy
      *lật bàn* *uỷ khuất* sao mừ anh đăng ít thế? *cry*
      Cơ mà cái này nhìn giống Bên kia cửa sổ Inbox anh nhỉ?
      Em phát hiện vài lỗi, ngồi soi rồi quote lại muốn mỏi mắt :3

      => nổi
      => nỗi

      => loay hoay

      Đọc đến Minh Giáo làm em giật mình. :v Lúc trước tham gia game của Rùa, em là thành viên của Minh Giáo đoá :3
      Tự nhiên thấy cái tên Vô Danh làm em nhớ đến vợ anh lắm luôn ý :v
      Hóng tiếp hóng tiếp :)

      P/s: anh thứ lỗi, em không comt hay như người ta
      Ngày Nắng thích bài này.
    7. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 3

      [Riêng] [Thần]: Con thoát đội đi vào đội sư phụ lại *icon*

      Chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thông báo sư phụ Thần đã thoát đội xuất hiện, cậu cũng nhấp vào ô rời đội. Tin mời đội sư phụ lại xuất hiện, nhưng lần này có thêm ba người mới bao gồm Thánh, Thần Sấm, Naraku.

      [Đội] [Thánh]: Đệ tử ông đó hả Thần? *icon*

      [Đội] [Diệp Anh]: Chào mọi người *icon*

      [Đội] [Thần]: Rồi đó, đi hoạt động đi Thánh.

      Thần và Thánh, cậu thật muốn nói hai người là đang sử dụng tên tình nhân đúng không. À không, phải nói chính xác là bang Minh Giáo toàn có những cái tên trên trời mà thôi, ngẫm nghĩ lại bang chủ nhà mình. Hình như anh ta đi lộn bang, đáng lẽ phải chung với Minh Giáo cho đủ bộ “người trên trời”.

      [Đội] [Naraku]: Không thể tin được, chân thúi ông cũng có đệ tử? *icon*

      [Đội] [Thần]: Chân mày mới thúi ý. Đệ tử đừng học theo tụi này nhe, toàn óc bã đậu không đấy *icon*

      [Đội] [Diệp Anh]: *icon khóc* *icon khóc*

      [Đội] [Thần Sấm]: Diệp Anh về bang tụi này chơi đi *icon chảy nước miếng*

      Nhấp nhân vật chạy thoát khỏi vòng màu đỏ, lập tức một trận đá từ trên trời rơi xuống rút đi hơn phân nửa thanh máu bốn người còn lại. Xem ra họ đang mải mê trò chuyện nên không chú ý bẫy trong phó bản, hoặc có thể họ quá tự tin về lực chiến nên không thèm tránh. Vừa đánh vừa hồi máu, Diệp Anh nhấp mở khung hảo hưu, Naraku mời kết bạn. Thực ra cậu biết hai người kia, có một lần đi hoạt động chung, thuận tiện họ gửi lời mời kết bạn, riêng Naraku lúc đó không có.

      [Đội] [Thánh]: Ủa chúng ta hảo hữu lúc nào nhỉ? *icon*

      [Đội] [Diệp Anh]: Có lần mình đi chung hoạt động với mọi người ý.

      Xem ra họ không nhớ thật rồi, riêng cậu nhớ rất rõ, chẳng qua là không nhớ ngày nào thôi.

      Nâng cốc uống một ngụm nước, nhướn mày nhìn màn hình thấy ba người Thánh, Thần cùng Naraku đã chết. Họ mãi mê nói chuyện nên chết lúc nào không hay, tin đội không có gì mới, hiển nhiên họ đang trao đổi về cậu ở kênh bang rồi.

      Cậu nhớ có một lần đi chung đội với bang chủ, cậu tránh không kịp nên đã chết, lúc đó bang chủ gửi tin vào kênh bang, chê cậu yếu quá, lại hay dễ chết. Lúc đó cậu quê quá liền thoát đội, không tham gia bất cứ một tổ đội nào trong bang, cho dù hoạt động cả bang cũng vậy. Có người trong bang gửi lời mời, cậu từ chối hông hề do dự.

      Nói thẳng ra thì, cậu cũng có chút không tin những người này không chê cậu, nhìn bốn người lực chiến ai nấy đều cao, đều trong bảng xếp hạng, không phải cấp thì cũng là lực ciến hoặc trang bị, còn cậu chẳng có gì. Hơn nữa lại khác bang, họ dùng lời lẽ thậm tệ như thế nào cậu cũng chẳng hề hay biết.

      [Đội] [Thánh]: Diệp Anh về bang mình chơi đi, nha nha *icon*

      [Đội] [Diệp Anh]: Mình yếu lắm, ngại tham gia bang lớn.

      [Đội] [Thánh]: Có gì đâu mà ngại, vào chơi vui, sư phụ với sư đồ chung bang mới vui, chứ mỗi người một bang sao được.

      Cậu gửi lại icon khóc, mở giao diện hảo hữu lần nữa. Lúc này cậu mới phát hiện, số lượng bạn bè thuộc bang Minh Giáo còn nhiều hơn cả Hoàng Kim. Vậy là cậu đi chung với Minh Giáo rất nhiều, trong đó cũng có vài người lực chiến yếu. Còn số người Hoàng Kim chỉ đếm trên đầu ngón tay, đây rốt cuộc là định mệnh gì vậy?

      [Đội] [Thần Sấm]: Chân thúi ông ăn ở sao mà đệ tử không chịu qua bang vậy? *icon*

      [Đội] [Thần]: Dụ dỗ qua giờ mà có tác dụng đâu, làm sư phụ khổ tâm hết sức *icon*

      [Đội] [Naraku]: Phải không, tui không thấy vậy.

      [Đội] [Thần Sấm]: Coi chừng bẫy kìa, chết lần nữa tui cho mấy ông đi bán mắm giờ, nhất là ông chân thúi nhé.

      Nguyên Huy cười cười, cho dù là chết bao nhiêu lần, bọn họ cũng chẳng mảy may quan tâm, chết rồi thì hồi sinh đánh tiếp, đơn giản như thế.

      [Riêng] [Thần]: Đệ tử *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Con nghe.

      [Riêng] [Thần]: Con đợi độ hảo hữu với ba người kia lên cấp mười thì qua bang của ta, chúng ta làm nhiệm vụ sư đồ.

      Cái này có tính là dụ dỗ bằng cách khác hay không, Nguyên Huy cười cười, cũng lâu rồi cậu chơi game mà cười như thế, không thì cũng online làm hoạt động như một thói quen thường ngày mà thôi.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Để con hỏi bang con một chút. Mà con qua vài ngày thôi nha, rồi con về.

      Không thấy bên kia nhắn lại, xem ra là đang nói chuyện với kênh bang. Quả nhiên, một lúc sau người tên Thánh nhắn tin đội.

      [Đội] [Thánh ]: Qua luôn đi, qua vài ngày làm gì.

      Nguyên Huy hơi cười cười. Trả lại cái icon cười rồi thôi. Cậu không phải hỏi bang, căn bản cậu chẳng là gì của bang cả, người cậu hỏi không ai khác chính Vô Danh.

      Câu nói sư phụ khi nào độ hảo hữu năm người đủ mười cấp cậu qua bang Minh Giáo, Nguyên Huy không nghĩ đến họ lập tức tặng hoa cho cậu để tăng độ thân mật. Mở giao diện hảo hữu, Nguyên Huy toát mồ hôi hột, đạt đến cấp mười luôn rồi.

      [Riêng] [Thần]: *icon nham hiểm* đệ tử, qua bang sư phụ nào.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Mọi người đáng sợ thật, đợi con hỏi người ta xíu.

      Cậu tìm tên Vô Danh, vội vàng gõ qua.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Anh.

      [Riêng] [Vô Danh]: Chuyện gì em? *icon*

      [Riêng] [Diệp Anh]: Em đi vài ngày rồi về nhà, được không?

      [Riêng] [Vô Danh]: Đi đâu?

      [Riêng] [Diệp Anh]: Sang bang sư phụ chơi ạ. Vài ngày rồi em về.

      Đợi hồi lâu, chẳng thấy người kia nhắn tin lại. Nguyên Huy cũng không nghĩ nhiều, nhún vai rồi nhấn đồng ý theo sau sư phụ. Cả năm người theo đuôi nhau lon ton đi khắp bản đồ. Nguyên Huy chống cằm, nhiệm vụ diệt ác đồ này cậu có chút không thích. Thường cậu đi hoạt động dạo với bang khác, cũng bị tụi nó dẫn đi khắp thế gian như thế này, mặc dù có đi ngang qua ác đồ cấp tím nhưng chẳng buồn đánh. Hôm nay đi chung với sư phụ, cậu có phần yên tâm hơn.

      [Riêng] [Vô Danh]: Không có đi đâu hết, ở nhà đi.

      Bất ngờ tin nhắn Vô Danh đến làm cậu có chút giật mình. Đúng như cậu nghĩ, anh ta không chịu cậu qua bang khác đâu. Nghĩ nghĩ, cậu liền go tin sư phụ.

      [Riêng] [Diệp Anh]: *icon khóc* sư phụ ơi, có người không cho con đi.

      [Riêng] [Thần]: Ai không cho con đi, qua làm nhiệm vụ sư đồ thôi mà.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Nhưng mà ảnh không cho đi *icon khóc*

      [Riêng] [Thần]: Bang chủ con là ai, để sư phụ qua nói chuyện.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Không phải bang chủ, người khác ạ.

      Tay cậu thoáng chốc ngừng lại, không phải bang chủ, mà ka2 bang phó không cho đi. Cậu muốn nói như vậy, nhưng không hiểu sao lại không nói. Dòng tin sư phụ hiện lên, nói đưa tên người đó đây để sư phụ nói chuyện. Cậu liền đáp không có gì đâu, con tự đi cũng được.

      Tắt kênh trò chuyện, cậu trở lại màn hình chính, phát hiện tổ đội đang đi theo hướng khác, nhắm đến nhóm người đang train quái. Bật chế đội bang hội, cả bốn người liền nhào vào đánh nhóm người tên đỏ đối phương. Do nhấn theo sau, nhân vật cậu cũng tự động chuyển đổi thành bang hội, bật skill tấn công. Nguyên Huy trông thấy, có một người cùng bang cậu bị sư phụ đánh chết. Trong lòng cậu hô to rồi, chắc chắn cô ta sẽ vào bang la hét cho mà xem.

      Lời vừa nghĩ, lập tức kênh bang xuất hiện.

      [Bang] [Lạc Hoa Thần]: Diệp Anh đâu rồi, ra đây nói chuyện cái coi. Cô ta theo tụi Minh Giáo cướp bãi train của em kìa *icon khóc*

      [Bang] [Bang chủ] [Lão Thần Tiên]: Diệp Anh đâu, lên đây nào.

      [Bang] [Uyển Nhi]: Có chuyện gì vậy Hoa ơi *icon*

      [Bang] [Lạc Hoa Thần]: Em đang train, bọn Minh Giáo nó xông vào cướp bãi, Diệp Anh trong bang mình cũng theo tụi nó đánh em chết đấy *icon*

      Nguyên Huy liếc mắt, rõ ràng nhóm người Minh Giáo này đâu có train, chẳng qua là thuận tay chém chét thôi mà. Thở dài một cái, mặt không cảm xúc, cậu gõ lọc cọc vào kênh bang.

      [Bang] [Diệp Anh]: Xin lỗi, tôi nhấn theo sau nên tự động nó đánh chứ tôi đâu có cố ý.

      [Bang] [Bang chủ] [Lão Thần Tiên]: Sao em đi chung với tụi Minh Giáo?

      [Bang] [Bang phó] [Vô Danh]: Diệp Anh bỏ tui đi theo tụi Minh Giáo rồi, đau lòng quá mà *icon*.

      Hơi nhích khóe miệng, cậu biết thế nào cô nàng Lạc Hoa Thần lại chỉ trích việc cậu chơi với người Minh Giáo cho mà xem. Nhấn tắt kênh bang trước đỡ phải nghe tiếng ồn ào nhức hết cả não.

      [Riêng] [Vô Danh]: Em đi qua bang Minh Giáo đúng không?

      [Riêng] [Vô Danh]: Em đi theo trai chứ gì.

      Nguyên Huy phì cười, lắc đầu vài cái, cậu đáp.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Trai nào ở đây, là sư phụ kêu qua, làm nhiệm vụ sư đồ xong rồi về.

      [Riêng] [Vô Danh]: Ở nhà đi, sư đồ sư điếc gì, không đi đâu hết *icon* *icon*

      Kèm theo sau đó là một loạt icon tức giận, nhìn icon khỉ vàng cầm thanh kiếm chém chém, trên trán cậu nhẹ nhàng xuất hiện ba đường hắc tuyến, thái độ này là gì vậy. Chỉ qua bang bên kia hoạt động với sư phụ lẫn làm nhiệm vụ thôi mà.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Em đi qua bên kia, lấy lợi tức để lên lực chiến nữa mà.

      [Riêng] [Vô Danh]: Ở đây cũng được vậy, sao phải đi *icon*

      Cậu muốn nói, lợi tức bang không đủ, có khi cậu cả đời cũng không lên lực chiến cao được. Nhưng mà thôi, im lặng vẫn hơn.

      Mở giao diện nhiệm vụ kiểm tra, còn hoạt động ném tuyết nhân ngày giáng sinh cậu vẫn chưa đi. Rủ Vô Danh chưa chắc anh ta đi cùng, có khi là pt chung với bang chủ, cậu liền gõ qua người kia.

      [Riêng] [Diệp Anh]: Sư phụ, chơi ném tuyết với con đi.
      Chỉnh sửa cuối: 25/12/17
    8. Sokolova
      Sokolova
      Hay quá man. Em thích truyện như vậy nhưng Thụ từng là của người khác, em ko thích vậy. Hông sao, hay nhắm, anh Thần chaiyo, mau mau bẫy bé thụ lại, sát sát sát người kia đi. Không quan tâm thụ còn bày đặt. Hừ hừ ghét công gia trưởng lắm luôn.
      Ý kiến cá nhân: Sao em thấy thụ giống anh vậy, cũng tham gia game, viết văn là nghề chính.

Chia sẻ trang này