Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Nhật Ký Ngày bình thường

Thảo luận trong 'Nhật Ký' bắt đầu bởi Purin, 10/11/17.

  1. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Đơn thuần là một cái nhật kí. Về mọi ngày.
    Rất bình thường. Của 1 đứa cực kì bình thường
     
    Bài viết mới
    Những ngày chông chênh
    Những ngày chông chênh bởi Ryu, 15/4/18 lúc 13:07
    Cậu Vàng vô đuỵt thích bài này.
  2. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 10/11/17
    *Lảm nhảm tuổi hồng*
    Mị đã tham gia rất nhiều cái diễn đàn :v. Nơi nào cũng có rất nhiều người, nhiều bạn.
    Cũng viết rất nhiều cái nhật kí.
    Có thể kì lạ.
    Vì một mem mới toanh khóa nhà, khóa tất cả rồi ngồi lảm nhảm viết nhật kí. Nhưng đối với những người biết mị. Đó là điều vô cùng bình thường.
    Tớ - chính xác là thích sự yên tĩnh, thích việc tự kỉ một mình nơi ai ko hay hay biết.
    Về những tâm sự của chính bản thân.
    Chà... Nhận được sự thương cảm đủ rồi. Bây giờ, chỉ cần một góc nhỏ để viết... Viết về những thứ cảm thấy không thể nói với ai. Muốn giữ mà cũng ko muốn giữ *Bật cười*
    ...
    Một ngày của mị. Nói thật. Hôm nào cũng như hôm nào.
    Đi học , về rồi ngủ.
    Thật sự không có một câu chuyện nào vui vẻ để kể.
    Mị ấy mà... Lạnh lùng theo cách nói nào đó. Người ta luôn xa cách với mị, mà mị cũng méo muốn lại gần.
    Vì sao ư?
    Vì theo như mị thấy. Một là họ quá ngây thơ, hai là quá xảo trá, khinh người.
    Mà cả hai loại đều không thích, nên bơ cho phẻ :v.
    Thế mà... Bây giờ... Mị lại tự đi rước phiền vào người :v.
    Mị cảm thấy... Sắp chết rồi.
    Cảm giác khó tả trong lòng. Không thể diễn tả.
    Đau đến nghẹt thở. Vì gì chứ?
     
  3. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 11/11/17
    Suy nghĩ rất nhiều.
    Cuối cùng cũng biết. Mình bây giờ đối với người khác là như thế nào.
    Đơn thuần. Không muốn rước phiền, bản thân có cảm tình sẽ tự khắc coi như không có. Ra sức phủ nhận, cho rằng người ta ko có cảm tình với mình, và mình đơn phương :v. (Trong khi, người ta nói rằng rất yêu quý mình, bày tỏ thái độ nữa chứ *Bật cười*)
    Có lẽ... Cô đơn lâu quá không chấp nhận nổi một thứ gì đó xen vào cuộc sống của mình.
    Đơn thuần chỉ là cần một sự giải tỏa.
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/11/17
  4. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 12/11/17
    Hôm qua. Cậu ấy đã hỏi tớ rằng
    " Phù thủy, sao nàng lại khóc?"
    Ngay lập tức tớ nghĩ ngay đến câu chuyện và thậm chí tớ còn nghĩ rằng " A. Cậu ấy. Cậu ấy biết sao? Rằng phù thủy đã khóc?".
    Nhưng tớ đã ko trả lời cậu ấy mà thay vào đó tớ đã nói dối rằng ko hiểu cậu ấy nói gì.
    Cũng đúng mà. Sao mà tớ hiểu được 100% điều cậu ấy nói?
    Nhỡ đâu tớ chỉ tự ảo tưởng thôi thì sao?
    Mà điều quan trọng nhất là... Tớ sợ cậu ấy sẽ tổn thương.
    Cậu ấy sẽ cảm thấy có lỗi vì tình cảm của tớ. Cậu ấy phải cố gắng lắm mới sắp dứt ra được nữa.
    Tớ... không thể làm cậu ấy buồn thêm nữa.
    Tớ đã làm tổn thương cậu ấy biết bao vì mấy lời đó rồi.
    (Thật sự thì... Chỉ vì muốn cậu ấy ko còn phiền hà, ko còn tự mình nhấn mình xuống. Đã viết ra cái đó và cho cậu ấy đọc được.
    NHưng giờ nghĩ lại... Quả nhiên mấy lời đó với cấu ấy rất ác.
    Đã thế... Lại còn phủ nhận hoàn toàn tình cảm của cậu ấy. Đúng là rất có lỗi.
    Không biết, cậu ấy đã buồn thế nào?)
    ...
    Vậy nên mạn phép trả lời ở đây.
    ...
    Phù thủy a.
    Nàng ta là một kẻ bị ghét bỏ. Nhưng chàng thì khác. Chàng chính là ánh sáng, những điều tốt đẹp nhất của nàng ta.
    Vì vậy khi mất đi chàng. Nàng ấy đã bất giác nhỏ lệ. Nhỏ những giọt lệ nàng mà nàng ta ko bao giờ được nhỏ... những giọt lệ vì người khác.
    Đó là đòn tử với một phù thủy nhưng cũng là sự giải thoát cho nàng.
    Phù thủy. Tâm hồn méo mó. Rốt cuộc cũng có ngày vì người khác. Cũng có một ngày có thể thương yêu một người khác...
    Chỉ tiếc là chúng ta căn bản ko thể đến bên nhau.
    Phù thủy lại khóc nữa a.
    Khóc vì một lần cuối này thôi.
    Nàng yêu một người, mà lại ko thể ở bên.
    Nàng cảm thấy buồn, mà cũng vui.
    Vì với nàng. Yêu chính là hi sinh.
    Vậy nên chỉ một lần thôi... Trước khi tan biến...
    Chúc chàng hạnh phúc.
    Quên một phù thủy. Và sống tốt. Đừng ngốc nghếch đổ lỗi lên đầu mình nữa.
    Đừng ngốc nghếch khóc một mình.
    Giữ gìn sức khỏe. Ngủ thật ngon.
    Phù thủy vẫn sẽ luôn dõi theo cho đến ngày chàng hạnh phúc.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/11/17
    Purin, via a mobile device, 12/11/17
  5. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 13/11/17
    Cua của tớ.
    Nếu như tớ nói.
    Sẽ rất sao, nếu như tớ coi cậu là chỗ dựa?
    Cua, cậu không hiểu đâu.
    Tớ là bóng tối. Tớ giỏi nhất là nhấn chìm người khác. Không cho người khác đường lui.
    Khi nhìn những người tớ đã từng yêu quý...Suýt nữa bị nhấn chìm
    Lúc đó cảm giác của tớ là... HẢ DẠ, VUI VẺ.
    Nhưng người đó. Với tớ mà nói... Giống như đã hết giá trị vậy. Và tớ thì moi được tâm hồn bẩn thỉu của họ, hệt như 1 đấng anh hùng cứu thế.
    Tớ biết... Cậu sẽ không dễ dàng bị nhấn chìm... Nhưng nếu như là tớ.
    Thì điều đó ko sớm thì cũng muộn *Cười nhạt*
    Tớ không muốn người khác nhìn tớ bằng ánh mắt ấy nữa.
    Xin lỗi
     
  6. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 15/11/17
    Con người với tâm hồn đen.
    Hồi kết đâu?
    Tình yêu? Nó thật sự tồn tại trong mình sao?
    Mình không quan tâm, mãi mãi không quan tâm.
    Mình điên rồi.

    Ngày 19/11
    Trống rỗng
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/11/17
  7. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 19/11/17
    Ngày gì mà lẻ toàn lẻ thế? ._.
     
  8. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 20/11/17
    Ngộ nhận?
    Đau lòng?
    Ngộ nhận?
    B ạn?
    Điên rồi sao?
     
  9. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 18/12/17
    Bản thân là một kẻ bất hiếu.
    Nhưng cô đơn đến lạ lùng.
    Tại sao? Đến cả khi trở thành kẻ bất hiếu rồi, vẫn ko ai hiểu, vẫn ko ai suy nghĩ?
    Đau lòng.
    Vấn đề ở đây ko phải là tiền. Vấn đề ở đây là tình cảm.
    Tôi cô đơn đến mức nào, đau khổ vì bản thân đến mức nào. Cũng nào ai thèm để ý.
    Còn nhớ, còn nhớ... Nỗi đau của đứa em, đứa con đã từng trở thành trò cười như thế nào.
    Cho dù có khóc, cũng ko ai nhận ra. Không một ai hỏi.
    Chỉ biết cười.
    Phải. Có lẽ lúc đó thật sự điên rồ. Vì đã hỗn như vậy.
    Nhưng thật sự ko thể kiềm lòng nổi khi nghe thấy câu " Thật sự chẳng ra gì. Phải thật tốt đẹp. Phải như chúng nó ".
    Súc vật. Đáng đời.
    Một con người bất hảo, dốt nát.
    M đã nghĩ gì khi nói những câu đó?
    Chà... Lúc đó đã nghĩ " Hãy quan tâm đến tôi nhiều hơn ", Tôi nhất định sẽ ko vì chữ " tiền " kia nữa.
    Hãy suy nghĩ.
    Mà rốt cuộc, vẫn phải chịu sự thật là... Mình là đứa rác rưởi.
    Nói ko suy nghĩ.
    Ừ. Là vậy đó
    Nên xứng đáng cô đơn. Chỉ cần tiền mà thôi.
    Sẹo.
    Ánh mắt.
    Tình yêu.
    Tình yêu? Thương cảm? Tôi có lẽ đã mất đi cái đó rồi. Cho dù có làm bất kì cái gì, cũng sẽ ko một ai hỏi " Sao vậy? ".
    Tôi làm việc chả phải là vì " Nó muốn... " hay sao?
    Thật cười.
    So với việc thấu hiểu thì chỉ biết chửi mắng.
    Đủ rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/12/17
    Purin, via a mobile device, 18/12/17
  10. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 27/12/17
    Nói một cách chân thành. Dạo gần đây dường như đã quên đi thời gian, thực tại. Sống như thể thời gian có trôi cũng ko liên quan đến mình. Giống như cõi mộng? Không, là không muốn sống, nên dù thời gian có trôi qua. Hôm nay là ngày bao nhiêu, cũng đều phải nhìn lịch trong điện thoại. Dường như còn sắp quên đi cả ngày hôm nay.
    Trái tim được người trồng hoa chẳng may lại chết đi một lần nữa.
    Cái chết bi thương, băng giá đến mức ko hoa ko cỏ nào có thể tiếp tục tồn tại.
    Đang chờ ngày chết.
    Bao giờ nhỉ?
    Ngu ngốc. Không thể chết được. Không được chết.
    Không được chết.
    ...
    Ta là một chú hề.
    Ta ko cảm nhận được cùng một cảm xúc như người khác.
    Nên rất kinh tởm bản thân.
    Ta không hiểu, tại sao người khác lại vui vẻ như vậy, ta ko hiểu vì sao họ lại cố gắng điên cuồng.
    Càng ko hiểu vì sao họ buồn.
    Có phải là ta đã quên nó nên mới vậy?
    ...
    Ta đã luôn mặc cảm.
    Ta đã luôn sống như thể chưa từng được sống.
    Không thể làm gì ra hồn.
    Thật đáng chê trách.
    Thật bẩn thỉu.
    ...
    Ta không thể cười.
    Ta thật giả tạo.
    Xinh đẹp.
    Là ai?
    ...
    Dù sao, cũng ko biết buồn.
    ...
    Cứ là con bánh bèo cũng được.
    Sao được?
    Bản chất của cậu đâu phải bánh bèo?
    Sao cũng được!
    Bánh bèo làm người khác vui là được.
    Không thể.
    Cậu giờ đến cười cũng ko thể.
    Cậu xấu hổ rồi.
    ...
    Ta phải làm gì?
    Ko gì cả.
    Vì cô chỉ làm người khác bị thương.
    Nên tốt nhất họ nên tránh xa cô.
    Cậu hiểu mà.
    Trái tim chết. Nụ cười ko còn. Con người thối nát.
    Còn ai chấp nhận cậu?
     
    Purin, via a mobile device, 28/12/17
    Mạc Thiên thích bài này.
  11. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 19/3/18
    Hôm nay là chuyên đề của lớp.
    Và tôi méo tham gia. Hay chính xác hơn là " Không được tham gia ".
    Ừ thì...
    11 năm học có năm học nào được tham gia. Chuyện đó quá ư bình thường đi.
    Nếu suy nghĩ một cách bình thường. Thì tôi chỉ có nước muốn khóc.
    Nước mắt sẽ ko biết từ đâu ra từng giọt nóng hổi trên má, ko chịu lăn xuống mà cứ vấn vương đợi chủ nhân của bản thân lau.
    Nhưng... Bây giờ đối với tôi. Nước mắt thì có thể kiềm nhưng sự hổ thẹn thì cứ lớn dần chiếm dần cả tâm trí.
    Thật kì lạ.
    Không... Đều có nguyên do.
    Khi nghĩ đến cái gọi là 11 năm kia. Chỉ là một bản thân lủi thủi ngồi một góc bị nhìn với con mắt ứ được thiện cảm lắm.
    Lúc nào cũng ra rìa.
    Lúc nào cũng một mình.
    Ở nhà cũng vậy, nên dường như bản thân đếch có nổi 1 sự tự tin hay năng nổ cần có nào.
    Vâng... Và bạn thật đáng thương?
    Thật kinh tởm.
    Bạn là một đứa ngu ngốc, bẩn thỉu, lôi thôi, méo có tài năng... Bạn có quyền gì để tỏa sáng?
    Đã vậy... Xem cái hành động của bạn đi.
    Từ trong ra ngoài đều rất chi là... ba chấm. Oh men...
    Ánh mắt ko ai chịu được.
    Tính cách ích kỉ, nhu nhược...
    Cho dù có người thích thì cũng ko ai chịu được cậu... quá 3 ngày ha :v
    ...
    Cậu là ai?
    Là kẻ điên luôn hão huyền khi suốt ngày nói mà ếch có bao giờ chịu sửa đổi.
    Bạn nghĩ bạn là ai?
    Thánh?
    Ôi... Tôi biết bạn có tâm bệnh.
    Nhưng đến mức này thì chịu rồi.
    Suy nghĩ đi tôi ơi.
    Nếu ko thay đổi.
    Bạn sẽ bị đào thải. Tất cả. Khỏi xã hội. Chứ ko phải mỗi cái chuyên đề nhỏ này.

    BF đã từng của tôi nói như thế này " M rất tốt nhưng t ahihi muốn làm bạn thân của m " và kèm theo một cái hình ảnh như vả vào mặt tôi. ( Lời của mị :v )
    Vâng, là nói về tôi :))). Người đã từng là thiên tài diễn viên.
    Nói về việc diễn thì... Ừm... Vì quá cô đơn mới kiếm bạn bằng cách vờ vịt tốt bụng nhưng cuối cùng lại bị ngược nên cũng hài lòng chấp nhận nó.
    Tôi chả phải một kẻ hài hước và năng động mà cũng có bạn cơ đấy :3.
    Nhưng khổ nỗi tôi méo cảm nhận được thứ gọi là tình bạn các chế ạ. Sống đúng kiểu bố mài chỉ cần bạn hờ và sống một mình.
    Ok tôi ổn ( Thực tế là thiếu thốn tình cảm. Các bạn cứ nghĩ là thiếu thốn tình cảm thì dễ sinh ra ảo tưởng về tình cảm. Vâng, thật ra thì cũng đúng.
    Tôi cũng từng như vậy. Ảo tưởng đến hão huyền các chế ạ. Tôi điên cuồng thả thính để được happy và mơ mộng về một túp lều tranh hai trái tim vàng * sặc cười * rồi còn tốt bụng rồi lại mơ mộng kiểu bạn bè tốt xấu hoạn nạn có nhau cùng chia ngọt sẻ bùi.
    Nhưng các chế... Đời này éo như mơ đâu.
    Sự thật phũ lắm.
    Nên cô đơn phẻ hơn :c * Thanh niedn trẻ trâu bị vỡ mộng * ).
    Nên cũng có chút vấn đề về bạn bè.
    Cơ mà đời này éo như mơ. Thật sự đấy... :v. Càng tin tưởng thì càng khổ hạnh. Nên cứ thế này mà sống. Cố gắng quá lại quá cố :v.
    Diễn là tốt nhất... Có mà cũng ko có. Mơ mà cũng chả mơ.
    Cần thật lòng thì thật ko cần thì thôi.
    Quá coi trọng đời thật sẽ càng buồn thôi.
    Đời nó fail lắm. Sống phải biết đi theo chiều của nó.
    Về BF kia.
    Nói thật. Nó cũng ứ bận tâm.
    Nói cho vui. Cuối cùng cũng chỉ biết nói bóng gió. Hài.
    Uổng công mình từng buồn vì nó, coi trọng nó :v.
    Nhưng cũng mừng... Thôi thì nó cũng tự do :v
     
    Purin, via a mobile device, 19/3/18
  12. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 14/4/18
    Cảm giác khốn nạn nhất là gì?
    Là muốn chết. Vùng vẫy và đẩy người khác ra. Mong muốn được kéo lại. Nhưng cuối cùng lại chỉ nhận lại bi thương.
    Do chính bản thân gây ra.
    Không có quyền trách ai. Chỉ có thể tự ôm nỗi buồn mà gặm nhấm.
    Thế giới xung quanh như tối sầm lại. Cảm giác... Chỉ muốn chết mà thôi.
    Trống rỗng vô cùng.
    Ấy vậy nhưng... Vẫn vùng vẫy và vùng vẫy... Để rồi chết.
    Ngu ngốc hỏi một câu.
    Tại sao lại làm thế? Xấu xa... lắm ư?
    Cút đi
    Cút đi
    Cút đi
    Cút đi
    Cút đi
    Lũ đểu
    Cút đi
    Cút đi
    Cút đi
    Cút đi Cút đi Cút đi Cút đi
    Chết hết đi Chết hết đi Chết hết đi
    Lũ điên
    Chết hết đi
    Tại sao?
    Thật buồn cười. Ya... Haha...
     
    Purin, via a mobile device, 14/4/18
  13. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 19/4/18
    Hôm qua có một người vừa mới hỏi mình, và dùng cái ib mà mình nghĩ cậu ta sẽ ko bao giờ tl nữa.
    Tâm trạng rất vui, và cũng rất đau buồn.
    Thú thật... Thì mình là kẻ chẳng ra gì.
    Nói dối liên tục, lại bẩn vl :)).
    Vì vậy hôm qua đã nói dối. Khi tiếp tục ship vớ va vớ vẩn.
    Cơ mà ship thế cũng chả có cảm giác gì... Chắc tại mình mến cô gái ấy. Thực sự mong hai người có thể lấy nhau.
    Cậu ta cũng có thể quên được mình.
    Mà cũng lạ... Tại sao cậu ta lại đem lòng mến mộ người như mình?
    À... Chắc có lẽ là tại vì cậu ta cũng cô đơn như mình.
    Cơ mà... Smile chan bé nhỏ khác mình... Khác nhiều lắm.
    ...
    Vui sướng rồi lại đến cảm giác bi thương.
    Mình tự nhủ: Có phải bây giờ đến cả lời nói của mình cũng ko chạm được đến cậu ta...?
    Và rồi mình kể .... Chờ đợi...
    Và... Hóa ra mình cũng chỉ là luôn nghĩ cho bản thân.
    Một bài hát Âu Mĩ nào đó ko biết tên cứ vang lên. Ko biết nó có ý nghĩa gì? Nhưng hình như nó bảo tôi tiến lên.
    Hôm nay mình lại cô đơn. Và Song Song nhớ một Smile chan.
    Trong thầm lặng.
    Smile chan có bảo mình ác cũng hông sao. Smile chan vui là được rồi.
    Kì. Tuyến lệ lại bị hỏng :>.
     
  14. Purin

    Purin Đào Bé Bỏng

    Tham gia ngày:
    29/10/17
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    83
    Ngày 22/4/18
    Hôm nay là ngày cuối cùng mình xả...
    Mai sẽ bắt đầu học chày học cối để kiểm tra học kì.
    Mà ko biết mình có làm được ko. Dạo này mình tự hành bản thân quá, sức khỏe như l**...
    Càng ngày càng tệ.
    Nhiều lúc đau đầu đến độ ko suy nghĩ nhanh nổi.
    Bật về mode kia cũng ko suy nghĩ được.
    Đầu cứ âm ỉ đau. Thi thoảng còn bị váng, choáng, tối sầm cả lại. Là thiếu máu lên não + tụt huyết áp.
    Ánh sáng đã rời bỏ mình sao?
    Có lẽ là không... Nhưng sau đợt này, mình phải chăm sóc bản thân mình hơn mới được.
    Sẽ uống thuốc để cơn đau trong họng và đầu ko còn diễn ra nữa.
    Sẽ ổn thôi.
    Là mình cả nghĩ hoặc là muốn chết quá rồi nhỉ?
    Biết rõ mình hay bị đau nên cứ để mặc.
    Trí nhớ cũng giảm sút đi.
    Sẽ ổn thôi.
    Vì mình rất khỏe. Khỏe như trâu vậy.
    Và mình sẽ sống đến trăm tuổi, nhận nuôi cả bầy con nuôi.
    Cơ mà... Sao muốn bị hành hạ bản thân đến mức chết đi.
    ...
    À mà hôm trước vừa mới nói chuyện với chị Vũ.
    Mình ko biết thế nào. Nhưng việc mình giận chỉ là thật.
    Và việc mình nghĩ chị ko ra gì cũng là thật.
    Nhưng lại ko có cơ hội nói điều mình muốn nói. Mà thôi, chắc chỉ sẽ tự nhận ra.
    Chị ấy vẫn yêu Smile chan như vậy. Nhưng mình ko hiểu vì sao chị ấy nói dối.
    Chị nói thật ra chị đã thay đổi. Mình nói ko lại luôn :v.
    Chị cũng nói mình là bạn chỉ và cũng nói rằng mình ko hiểu chỉ. Thật ra thì mình rất vui vì chỉ coi mình là bạn nhưng cũng rất buồn vì mình ko hiểu được bạn nghĩa là gì. Còn về việc mình ko hiểu chị... Có lẽ là do mình thôi, nhưng mà mình đúng là tàn nhẫn với chỉ và Smile chan thật. Ko lời biện hộ cho bản thân :v.
    Bà ngốc đó... Lúc nào cũng làm mình khó hiểu. Nhưng ko bao giờ cảm thấy thiếu tự nhiên khi nói chuyện với bả.
    Nhưng giờ đây mình lại cảm thấy đầy tội lỗi. Muốn tránh xa... nhưng cũng muốn lại gần.
    Có lẽ là mình đã thay đổi. Hay là do trái tim của mình sợ phải nghe những lời cay đắng, phải nhận những thứ mình căm ghét.
    Vì sợ bị bỏ rơi và nói xấu mình đã làm vậy với họ.
    Mình rất tệ. Nói luôn...
    Nhưng bà ấy thì sao? Mình ko biết... Mình chỉ biết bả yêu Smile chan và mình quý bả, vậy thôi.
    Bà ấy tuy nói ko quan tâm nhưng thực tế lại biết hết. Ngốc thật.
    Mình đã nói dối, mình đã trốn tránh.
    Có tuyệt vời ko khi mình vẫn là diễn viên thiên tài :))
    Với bạn? mình... Muốn chết, muốn rời xa nơi đây để trốn tránh.
    Ko cần phải gặp gia đình mình nữa, và chết lang chết bạt ở đâu đó thôi.
    Ko dám yêu cũng vì sợ người khác phải khổ.
    Chị à... Tôi ko như chị nghĩ. Thề... Mode đáng yêu đó tôi bật lên là vì muốn trò chuyện.
    Tôi chưa bao giờ chịu phần thiệt về bản thân.
    Tất cả... Việc tôi thích con gái cũng là dối trá, việc tôi ko thích con trai cũng là dối trá. Vì tôi đâu thể cảm nhận được gì.
    Tất cả tôi nói đều là dối trá, tất cả...
    Trái tim tôi trống rỗng. Từ rất lâu.
    Nếu nói về người tôi yêu. Duy nhất thì vẫn chỉ là Smile chan.
    Tôi giận cậu ấy. Hận.
    Nhưng tôi ko nỡ bỏ cậu ấy. Tôi sẽ nhìn theo cậu ấy cho đến ngày tôi chết đi.
    Như cánh hoa bồ công anh lựa chọn cái chết để đem lại hạnh phúc và tự do cho người mình yêu.
    Tôi ko cảm thấy mình kém may mắn gì đâu. Ngược lại, rất hạnh phúc.
    Mà ko phải tôi quẫn quá mà chết. Mà là vì tôi tự chết thôi.
    Cho đến cuối. Người duy nhất tôi nghĩ về vẫn là cậu ấy.
    Cho dù có tự đưa Chi vào câu chuyện của mình, tôi vẫn ko thể gạt bỏ đi những cảm xúc của mình. Ngu ngốc. Cảm xúc ngu ngốc.
    Nhưng tôi ko có quyền chạm vào nó. Tôi quá bẩn thỉu và tởm rồi.
    Cậu ấy lại thuần khiết, ngốc nghếch như thế... Sao tôi có thể?
    Ai nói gì về tôi hay cậu ấy có suy nghĩ gì về tôi cũng mặc. Chỉ cần...
    Sau này tôi có thể tìm thấy cậu ấy. Nhìn cậu ấy lần cuối. Thấy cậu có một HE như cậu mong muốn
    Chị ngốc, Smile chan ngốc.
    À chị à... Tôi trả lại chị câu nói của chị.
    Chúc chị có một cuộc đời bình an hỉ nhạc, và chắc chắn chị sẽ yêu.
    Tôi chắc chắn.
    Chị sắp thi rồi. Đây đúng là bước ngoặt cuộc đời.
    Tôi muốn nói chuyện với chị nốt hôm nay thôi. Nhưng có lẽ chị ko muốn. Mà thôi, cũng chả có gì...
    Sắp tới, vào tháng 6. Có lẽ tôi sẽ vào chúc chị thi tốt sau vậy. Báy giờ sớm quá.
    À... Câu chuyện về người đàn ông mù đó là truyện của tôi và là về tôi.
    Chị à... Chị cũng đồng cảm với tôi sao?
    Không... Tôi thật yếu đuối và hèn nhát khi ko dám đối diện với ánh sáng.
    Chị vĩnh viễn ko hiểu tôi và tôi cũng vĩnh viễn ko hiểu chị.
    Nhưng... Chị làm ơn... Tôi ko phải Shi, cũng ko đem theo hình bóng đó...
    Tôi là kẻ thối nát tận cùng ko được ai chấp nhận.



     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/18 lúc 23:30

Chia sẻ trang này