Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Ngõ quỷ

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Gió, 9/3/18.

By Gió on 9/3/18 lúc 13:46
  1. Gió

    Gió Tịch Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,081
    Đã được thích:
    1,107
    Điểm thành tích:
    1,086
    Ngõ Quỷ

    Tác giả: [SG=M] - Gió

    Thể loại: linh dị huyền nghi, hiện đại đô thị, cổ trang (30%), đam mỹ, 12 chòm sao

    Độ dài: Longfic

    Tình trạng: đang tiến hành

    Ratting: T
    *Note: - Tất cả địa danh, tên người trong truyện đều là hư cấu.
    - Những truyền thuyết ghi trong đây chỉ có 30% là sự thật.
    - Đừng thắc mắc nếu hiểu biết của bạn khác xa so với những gì ghi trong truyện, bởi tôi chỉ đảm bảo 30% chính xác.
    List chapter:

    ~ Tiết tử ~

     
    Bài viết mới
    Mê Mộ
    Mê Mộ bởi Tích Lịch, 9/6/18 lúc 17:25
    Quỷ tân nương
    Quỷ tân nương bởi Ngày Nắng, 14/3/18 lúc 21:17
Nhị Gia Vô Thường
"Vương Diêu Hi tự nhận thấy bản thân hắn cũng không phải một gã tốt đẹp gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, coi trời bằng vung, điếc không sợ súng, hồ bằng cẩu hữu một đám, chỉ cần gọi một cú là bạn nhậu, gái gú cái gì hắn muốn đều cũng sẽ đủ hết, những chỉ tiếc, mệnh hắn hơi đen một chút. Xung quanh hắn lúc nào cũng có người, nhưng giữa hàng ngàn hàng vạn con người đó, Vương thiếu gia lại chẳng tìm ra được ai để an lòng trao đi một tấm chân tâm. Hắn quen nhiều, biết nhiều, thân cũng nhiều nhưng có ai hay, cái nụ cười gã họ Vương đó luôn treo bên miệng có bao nhiêu phần trăm là thực lòng cơ chứ?

[...]

Oán oán ân ân, si si hận hận, năm trăm năm qua đi lại năm trăm năm tiếp nối. Cảnh còn người mất, kí ức phai nhạt, hắn cứ ngỡ đến cuối cùng bản thân chỉ còn lại một mình, mà lại không hay biết chỉ cần hắn dừng chân và nhìn lại phía sau, sẽ luôn có một người đứng ở đó và mỉm cười chờ hắn, chờ hắn suốt năm trăm năm cũng không oán lấy một lời..."

( "Tứ hợp viện" trích )

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Gió, 9/3/18.

    1. Gió
      Gió
      Tiết tử:

      Tôi gặp lại gã trai ấy vào một chiều cách đây nửa năm. Hôm ấy là một ngày nắng nhẹ, những khóm hoa bằng lăng trên hàng cây trồng trong sân bệnh viện nở hoa tím rực, màu tím của hoa hòa quyện cùng màu xanh của lá trông đẹp lạ lùng. Gã vẫn khoác trên mình cái sơmi trắng nhàu nát, cái áo khoác da bò không tay và cái quần jeans đen bạc phếch rách gối đi cùng đôi dày thấp cổ giống như ngày nào, điểm khác biệt duy nhất là khi nhìn thấy gã, tôi không trông thấy người thanh niên tóc dài kia nữa.

      Người thanh niên lúc nào cũng kè kè bên gã ấy có mái tóc hơi dài buộc thành một lọn sau gáy, tóc mái nhuộm thành xám khói, khi không có việc gì làm hắn thường đưa tay nghịch ngợm phần tóc mái ấy, hoặc là dùng kẹp tóc của lũ con gái kẹp lên, hoặc là cuốn những lọn tóc mái của mình vào cây bút bi, tự chơi tự cười trông đến là vui vẻ. Tôi nhớ ngày ấy mỗi lần gặp mặt người kia đều sẽ tìm cách nhét vào tay tôi một cây kẹo mút nhỏ, bản thân hắn cũng ngậm một cây trong miệng, vừa cùng tôi chơi đùa vừa ngân nga hát theo một giai điệu lạ hoắc nào đó. Tôi còn nhớ, người thanh niên đó có một đôi mắt hai màu. Mắt phải là màu đen như bóng đêm dụ hoặc, còn đôi mắt trái lại xanh dịu như biển cả mênh mông. Tôi từng nói Ninh về điều đó, nhưng anh lại gạt đi và bảo do tôi nhìn lầm mặc dù tôi đã thề thốt hàng chục lần rằng mình đã nhìn rất kĩ. Tôi cũng từng hỏi hắn, hỏi cả gã nhưng đáp án tôi nhận được luôn chỉ có nụ cười mỉm đầy bí ẩn của hai người họ, ngoài ra không có bất kì một lời thừa nhận hay phủ định nào khác.

      Hai con người bí ẩn đó đã theo tôi đi hết mười ba năm đầu tiên của cuộc đời, và rồi vào cái ngày sinh nhật thứ mười ba của tôi họ bỗng biến mất. Cả hai người, biến mất và không để lại dấu vết gì. Tôi hỏi Ninh, anh bảo họ đến nơi cần phải đến, còn cụ thể đó là nơi nào thì anh không nói. Tôi buồn mất mấy ngày, có gặng hỏi Ninh, có nhắn tin cho cả hai nhưng chẳng thu được tin tức gì, vậy là tôi bỏ cuộc. Vậy mà giờ, sau hơn năm mươi năm tôi bỗng gặp lại gã trai ấy- cái người lúc nào cũng mỉm cười bí ẩn và mang theo thứ mùi hương nhàn nhạt thơm thơm đã dỗ tôi vào giấc ngủ trong những đêm Ninh không có nhà- không chỉ gặp lại mà còn dễ dàng nhận ra gã không chút khó khăn gì. Gã vẫn vậy, vẫn cười hiền và vẫn mang theo mùi hương quen thuộc, vẫn hệt như năm mươi năm trước, không già đi cũng không yếu đi...

      .

      Tôi ngồi ở ghế đá trong sân viện, đung đưa chân và khe khẽ hát theo giai điệu của ca khúc đương thịnh hành lúc bây giờ. Lá hoa bằng lăng bay trong gió, có cánh hoa rơi trên vai tôi, lại có cánh hoa vương trên tóc, mỗi khi gió thôi qua chúng sẽ lại một lần nữa tung bay giữa tầng không, đan cài vào nhau tạo thành muôn hình đủ dạng vô cùng đẹp mắt. Tôi nhịp tay lên thành ghế, theo thói quen lần mò trong túi áo, lôi ra một cây kẹo mút hương chanh bỏ vào miệng ngậm trong lúc chờ đợi. Tôi đã ngồi đây cả ngày rồi, có rất nhiều người đi qua tôi, cũng có nhiều người đến ngồi cạnh tôi, nhưng lại chẳng có ai trò chuyện với tôi cả, đơn giản vì tất cả bọn họ đều không nhìn thấy tôi.

      Tôi không phải là con người. Ninh đã nói với tôi thế vào ngày đầu tiên anh dắt tôi cùng đi làm nhiệm vụ với mình. Anh bảo chúng tôi là những quỷ sai, là những người thu thập linh hồn người đã chết, chính là những người mà dân gian quen gọi là Hắc Bạch Vô Thường.

      Không ai nhìn thấy chúng tôi, không ai trò chuyện với chúng tôi, bởi vì con người không có khả năng nhìn thấy quỷ...

      - Thiên, ngươi thật sự nghĩ kĩ rồi sao?

      Giữa lúc những suy nghĩ mông lung đang nhảy loạn trong cái đầu bé nhỏ của mình tôi bỗng nghe thấy tiếng Ninh. Anh trở lại với vài quỷ hồn đờ đẫn theo sau, và con mang theo cả hàng khuyến mại là gã trai kia nữa. Tôi nghiêng đầu, dùng đầu lưỡi đảo qua lại cây kẹo mút trong miệng, ánh nhìn như muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra.

      - Chúng ta không còn thời gian. Ta đã thề... đã thề không để ai đem cậu ấy đi...

      - Ngươi...

      - Không, Bạch. Ngươi đã hứa với ta, dùng danh dự của quỷ sai đứng đầu địa ngục hứa với ta. Ngươi sẽ không thể nuốt lời.

      Tôi không biết bọn họ đang nói gì, lại càng không biết Ninh đã hứa gì với "người quen cũ" của chúng tôi, chỉ biết mở to mắt lắng nghe đoạn đối thoại thiếu đầu cụt đuôi ấy. Cuối cùng, giống như đã hạ quyết tâm Ninh chậm rãi tiến về chỗ tôi đang ngồi, khụy một chân xuống để đảm bảo cùng tôi mặt đối mặt, đôi môi mỏng hơi mím chặt. Tôi nhìn gã, lại đảo mắt nhìn anh, tầm nhìn dừng lại lâu hơn một chút trên vết sẹo mờ kéo dài từ đuôi mắt tới giữa cầm như hình giọt lệ, trong lòng mơ hồ có một dự cảm không mấy tốt lành. Ninh liếm đôi môi khô khốc, sau một thoáng chần chừ, anh nắm lấy bàn tay tôi nhỏ giọng nói:

      - Quân, đưa cho ta "Sổ" của đệ.

      Tôi mím môi, không lấy "Sổ" cũng không trả lời anh. Ninh vẫn đăm đăm nhìn tôi, ánh mắt kiên quyết đến lạ.

      - Như vậy... là trái luật!

      Tôi lắc đầu. "Sổ" mà anh nói người ta vẫn gọi đầy đủ là "Sổ sinh tử". Trên cùng ghi ngày giờ sinh, ở giữa ghi thiện ác của một đời con người, và cuối trang là ngày giờ tử. Thiện ác của mỗi người không phải do Câu hồn sử chúng tôi ghi, tất cả đều do chính bản thân kẻ có tên trong Sổ sinh tử tự viết. Bao nhiêu việc thiện, bao nhiêu việc ác tất cả đều được tường tận ghi lại, đến khi chết đi cầm theo "Giấy sinh tử" tới Điện Diêm La, trình lên Phán Quan, nghe Diêm Vương phán tội, rồi sau đó mới đến Nại Hà Kiều, uống vào bát Mạnh Bà thang, tiến nhập vòng luân hồi tiếp theo. Từ trước đến nay, tôi là người định giờ sinh tử, Ninh là người đi thu hồn, anh sẽ không bao giờ hỏi xem "Sổ", nếu có một ngày anh làm vậy, chỉ có một lý do duy nhất...

      - Đưa cho ta, Thanh Quân. - Ninh bóp nhẹ tay tôi, kiên nhẫn lặp lại lời nói. Tôi biết, nếu hôm nay tôi không đưa, anh sẽ không bỏ qua. Hai chúng tôi duy trì tư thế này dễ đến hơn năm phút, cuối cùng tôi đành thỏa hiệp.

      Ninh đón Sổ từ tay tôi, giở đến một trang nào đó, sau khi đọc lướt qua, anh phất tay, đôi mày kiếm cau lại và đôi môi mỏng mím chặt. Tôi nhớ trước đây chỉ khi đứng trước Diêm Ma đại nhân anh mới để lộ ra biểu cảm căng thẳng như thế, vậy mà lần này chỉ vì sinh tử của một người...

      - Đại nhân sẽ phạt huynh rất nặng!- Tôi cúi đầu, dùng lưỡi đảo đảo viên kẹo chỉ còn lại một ít trong miệng, lí nhí nói. Ninh làm như không có việc gì, thảy cuốn Sổ đã không còn một trang trắng nào vào tay tôi sau đó chậm rãi quay lại gật đầu với người đang đợi. Gã ta nhìn anh, rồi lại nhìn tôi, sau một thoáng ngẩn ra tôi thấy gã vòng hai tay trước trán, cúi người làm một đại lễ với hai vị quỷ sai địa ngục đang đứng cách gã một khoảng sân rộng. Và sau đó, trước ánh mắt thất kinh của tôi cơ thể gã dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng giống như hơi nước bốc hơi hoàn toàn dưới ánh mặt trời không để lại dấu vết gì...

      - Hắn...

      - Suỵt! - Ninh đặt nhẹ ngón trỏ lên môi tôi khe khẽ lắc đầu ra dấu yên lặng. - Đi thôi, tới đút lót Phán Quan nào. Hy vọng hắn sẽ nảy mặt ngươi mà thả cho chúng ta một con ngựa, đệ đệ.

      - Ninh, người đó... - Tôi níu lấy góc áo Ninh, chạy song song với anh trên hành lang vắng người của bệnh viện, vừa chạy vừa cố chấp hỏi. Tôi vốn chuẩn bị tinh thần sẽ nghe được lời đáp qua loa đối phó, ấy thế mà câu trả lời tôi nhận được lúc này trong phút chốc đã làm tôi ngây ngẩn. Ninh khẽ cười buồn. Anh dùng ngón tay xoa nhẹ lên nốt ruồi son trên khóe mắt tôi, nhẹ giọng đáp:

      - Rất lâu, rất lâu trước đây, cả đệ, cả ta đều từ gọi hắn hai tiếng "Vương gia"...

Chia sẻ trang này