Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Ngõ quỷ

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Gió, 9/3/18.

  1. Gió

    Gió Tịch Phong Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,053
    Đã được thích:
    1,076
    Điểm thành tích:
    1,106
    Ngõ Quỷ

    Tác giả: [SG=M] - Gió

    Thể loại: linh dị huyền nghi, hiện đại đô thị, cổ trang (30%), đam mỹ, 12 chòm sao

    Độ dài: Longfic

    Tình trạng: đang tiến hành

    Ratting: T
    *Note: - Tất cả địa danh, tên người trong truyện đều là hư cấu.
    - Những truyền thuyết ghi trong đây chỉ có 30% là sự thật.
    - Đừng thắc mắc nếu hiểu biết của bạn khác xa so với những gì ghi trong truyện, bởi tôi chỉ đảm bảo 30% chính xác.
    List chapter:

    ~ Tiết tử ~

     
    Bài viết mới
    Nghiệt ngôn chi quốc
    Nghiệt ngôn chi quốc bởi Sắc Lang, 27/7/18 lúc 22:28
    Mùa đông hoa mai nở
    Mùa đông hoa mai nở bởi Ngày Nắng, 21/7/18 lúc 21:48
    5 people like this.
  2. Gió

    Gió Tịch Phong Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,053
    Đã được thích:
    1,076
    Điểm thành tích:
    1,106
    Tiết tử:

    Tôi gặp lại gã trai ấy vào một chiều cách đây nửa năm. Hôm ấy là một ngày nắng nhẹ, những khóm hoa bằng lăng trên hàng cây trồng trong sân bệnh viện nở hoa tím rực, màu tím của hoa hòa quyện cùng màu xanh của lá trông đẹp lạ lùng. Gã vẫn khoác trên mình cái sơmi trắng nhàu nát, cái áo khoác da bò không tay và cái quần jeans đen bạc phếch rách gối đi cùng đôi dày thấp cổ giống như ngày nào, điểm khác biệt duy nhất là khi nhìn thấy gã, tôi không trông thấy người thanh niên tóc dài kia nữa.

    Người thanh niên lúc nào cũng kè kè bên gã ấy có mái tóc hơi dài buộc thành một lọn sau gáy, tóc mái nhuộm thành xám khói, khi không có việc gì làm hắn thường đưa tay nghịch ngợm phần tóc mái ấy, hoặc là dùng kẹp tóc của lũ con gái kẹp lên, hoặc là cuốn những lọn tóc mái của mình vào cây bút bi, tự chơi tự cười trông đến là vui vẻ. Tôi nhớ ngày ấy mỗi lần gặp mặt người kia đều sẽ tìm cách nhét vào tay tôi một cây kẹo mút nhỏ, bản thân hắn cũng ngậm một cây trong miệng, vừa cùng tôi chơi đùa vừa ngân nga hát theo một giai điệu lạ hoắc nào đó. Tôi còn nhớ, người thanh niên đó có một đôi mắt hai màu. Mắt phải là màu đen như bóng đêm dụ hoặc, còn đôi mắt trái lại xanh dịu như biển cả mênh mông. Tôi từng nói Ninh về điều đó, nhưng anh lại gạt đi và bảo do tôi nhìn lầm mặc dù tôi đã thề thốt hàng chục lần rằng mình đã nhìn rất kĩ. Tôi cũng từng hỏi hắn, hỏi cả gã nhưng đáp án tôi nhận được luôn chỉ có nụ cười mỉm đầy bí ẩn của hai người họ, ngoài ra không có bất kì một lời thừa nhận hay phủ định nào khác.

    Hai con người bí ẩn đó đã theo tôi đi hết mười ba năm đầu tiên của cuộc đời, và rồi vào cái ngày sinh nhật thứ mười ba của tôi họ bỗng biến mất. Cả hai người, biến mất và không để lại dấu vết gì. Tôi hỏi Ninh, anh bảo họ đến nơi cần phải đến, còn cụ thể đó là nơi nào thì anh không nói. Tôi buồn mất mấy ngày, có gặng hỏi Ninh, có nhắn tin cho cả hai nhưng chẳng thu được tin tức gì, vậy là tôi bỏ cuộc. Vậy mà giờ, sau hơn năm mươi năm tôi bỗng gặp lại gã trai ấy- cái người lúc nào cũng mỉm cười bí ẩn và mang theo thứ mùi hương nhàn nhạt thơm thơm đã dỗ tôi vào giấc ngủ trong những đêm Ninh không có nhà- không chỉ gặp lại mà còn dễ dàng nhận ra gã không chút khó khăn gì. Gã vẫn vậy, vẫn cười hiền và vẫn mang theo mùi hương quen thuộc, vẫn hệt như năm mươi năm trước, không già đi cũng không yếu đi...

    .

    Tôi ngồi ở ghế đá trong sân viện, đung đưa chân và khe khẽ hát theo giai điệu của ca khúc đương thịnh hành lúc bây giờ. Lá hoa bằng lăng bay trong gió, có cánh hoa rơi trên vai tôi, lại có cánh hoa vương trên tóc, mỗi khi gió thôi qua chúng sẽ lại một lần nữa tung bay giữa tầng không, đan cài vào nhau tạo thành muôn hình đủ dạng vô cùng đẹp mắt. Tôi nhịp tay lên thành ghế, theo thói quen lần mò trong túi áo, lôi ra một cây kẹo mút hương chanh bỏ vào miệng ngậm trong lúc chờ đợi. Tôi đã ngồi đây cả ngày rồi, có rất nhiều người đi qua tôi, cũng có nhiều người đến ngồi cạnh tôi, nhưng lại chẳng có ai trò chuyện với tôi cả, đơn giản vì tất cả bọn họ đều không nhìn thấy tôi.

    Tôi không phải là con người. Ninh đã nói với tôi thế vào ngày đầu tiên anh dắt tôi cùng đi làm nhiệm vụ với mình. Anh bảo chúng tôi là những quỷ sai, là những người thu thập linh hồn người đã chết, chính là những người mà dân gian quen gọi là Hắc Bạch Vô Thường.

    Không ai nhìn thấy chúng tôi, không ai trò chuyện với chúng tôi, bởi vì con người không có khả năng nhìn thấy quỷ...

    - Thiên, ngươi thật sự nghĩ kĩ rồi sao?

    Giữa lúc những suy nghĩ mông lung đang nhảy loạn trong cái đầu bé nhỏ của mình tôi bỗng nghe thấy tiếng Ninh. Anh trở lại với vài quỷ hồn đờ đẫn theo sau, và con mang theo cả hàng khuyến mại là gã trai kia nữa. Tôi nghiêng đầu, dùng đầu lưỡi đảo qua lại cây kẹo mút trong miệng, ánh nhìn như muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra.

    - Chúng ta không còn thời gian. Ta đã thề... đã thề không để ai đem cậu ấy đi...

    - Ngươi...

    - Không, Bạch. Ngươi đã hứa với ta, dùng danh dự của quỷ sai đứng đầu địa ngục hứa với ta. Ngươi sẽ không thể nuốt lời.

    Tôi không biết bọn họ đang nói gì, lại càng không biết Ninh đã hứa gì với "người quen cũ" của chúng tôi, chỉ biết mở to mắt lắng nghe đoạn đối thoại thiếu đầu cụt đuôi ấy. Cuối cùng, giống như đã hạ quyết tâm Ninh chậm rãi tiến về chỗ tôi đang ngồi, khụy một chân xuống để đảm bảo cùng tôi mặt đối mặt, đôi môi mỏng hơi mím chặt. Tôi nhìn gã, lại đảo mắt nhìn anh, tầm nhìn dừng lại lâu hơn một chút trên vết sẹo mờ kéo dài từ đuôi mắt tới giữa cầm như hình giọt lệ, trong lòng mơ hồ có một dự cảm không mấy tốt lành. Ninh liếm đôi môi khô khốc, sau một thoáng chần chừ, anh nắm lấy bàn tay tôi nhỏ giọng nói:

    - Quân, đưa cho ta "Sổ" của đệ.

    Tôi mím môi, không lấy "Sổ" cũng không trả lời anh. Ninh vẫn đăm đăm nhìn tôi, ánh mắt kiên quyết đến lạ.

    - Như vậy... là trái luật!

    Tôi lắc đầu. "Sổ" mà anh nói người ta vẫn gọi đầy đủ là "Sổ sinh tử". Trên cùng ghi ngày giờ sinh, ở giữa ghi thiện ác của một đời con người, và cuối trang là ngày giờ tử. Thiện ác của mỗi người không phải do Câu hồn sử chúng tôi ghi, tất cả đều do chính bản thân kẻ có tên trong Sổ sinh tử tự viết. Bao nhiêu việc thiện, bao nhiêu việc ác tất cả đều được tường tận ghi lại, đến khi chết đi cầm theo "Giấy sinh tử" tới Điện Diêm La, trình lên Phán Quan, nghe Diêm Vương phán tội, rồi sau đó mới đến Nại Hà Kiều, uống vào bát Mạnh Bà thang, tiến nhập vòng luân hồi tiếp theo. Từ trước đến nay, tôi là người định giờ sinh tử, Ninh là người đi thu hồn, anh sẽ không bao giờ hỏi xem "Sổ", nếu có một ngày anh làm vậy, chỉ có một lý do duy nhất...

    - Đưa cho ta, Thanh Quân. - Ninh bóp nhẹ tay tôi, kiên nhẫn lặp lại lời nói. Tôi biết, nếu hôm nay tôi không đưa, anh sẽ không bỏ qua. Hai chúng tôi duy trì tư thế này dễ đến hơn năm phút, cuối cùng tôi đành thỏa hiệp.

    Ninh đón Sổ từ tay tôi, giở đến một trang nào đó, sau khi đọc lướt qua, anh phất tay, đôi mày kiếm cau lại và đôi môi mỏng mím chặt. Tôi nhớ trước đây chỉ khi đứng trước Diêm Ma đại nhân anh mới để lộ ra biểu cảm căng thẳng như thế, vậy mà lần này chỉ vì sinh tử của một người...

    - Đại nhân sẽ phạt huynh rất nặng!- Tôi cúi đầu, dùng lưỡi đảo đảo viên kẹo chỉ còn lại một ít trong miệng, lí nhí nói. Ninh làm như không có việc gì, thảy cuốn Sổ đã không còn một trang trắng nào vào tay tôi sau đó chậm rãi quay lại gật đầu với người đang đợi. Gã ta nhìn anh, rồi lại nhìn tôi, sau một thoáng ngẩn ra tôi thấy gã vòng hai tay trước trán, cúi người làm một đại lễ với hai vị quỷ sai địa ngục đang đứng cách gã một khoảng sân rộng. Và sau đó, trước ánh mắt thất kinh của tôi cơ thể gã dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng giống như hơi nước bốc hơi hoàn toàn dưới ánh mặt trời không để lại dấu vết gì...

    - Hắn...

    - Suỵt! - Ninh đặt nhẹ ngón trỏ lên môi tôi khe khẽ lắc đầu ra dấu yên lặng. - Đi thôi, tới đút lót Phán Quan nào. Hy vọng hắn sẽ nảy mặt ngươi mà thả cho chúng ta một con ngựa, đệ đệ.

    - Ninh, người đó... - Tôi níu lấy góc áo Ninh, chạy song song với anh trên hành lang vắng người của bệnh viện, vừa chạy vừa cố chấp hỏi. Tôi vốn chuẩn bị tinh thần sẽ nghe được lời đáp qua loa đối phó, ấy thế mà câu trả lời tôi nhận được lúc này trong phút chốc đã làm tôi ngây ngẩn. Ninh khẽ cười buồn. Anh dùng ngón tay xoa nhẹ lên nốt ruồi son trên khóe mắt tôi, nhẹ giọng đáp:

    - Rất lâu, rất lâu trước đây, cả đệ, cả ta đều từ gọi hắn hai tiếng "Vương gia"...

     
    6 people like this.
  3. Gió

    Gió Tịch Phong Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,053
    Đã được thích:
    1,076
    Điểm thành tích:
    1,106
    Chương 1: Cô gái lạ

    Màn đêm giống như tấm sa mỏng đổ xuống Long Thành một màu đen thăm thẳm, xua đi chút ít ồn ào, náo nhiệt còn sót lại ở chốn đô thành, thế vào đó là sự tĩnh lặng tới ngột ngạt của đêm đen. Nhà nhà đều đã lên đèn, qua lớp giấy đỏ bọc bên ngoài những chiếc đèn lồng treo trước cửa, ánh lửa nhảy nhót như những hài tử nghịch ngợm, in bóng lên mặt đất tạo nên vô số hình thù quỷ dị. Ngoài đường, mưa bắt đầu nặng hạt. Tiếng mưa rơi gõ "lộp độp" trên tấm phên nứa, trên mái ngói phủ đầy rêu phong cổ kính, và gõ lên cả những cánh cửa gỗ im ỉm đóng chặt của các dãy nhà hai bên đường.

    Phía cuối con hẻm nhỏ, vài tia sáng từ chiếc đèn lồng cũ kĩ theo khe cửa lọt ra ngoài, rọi xuống mặt đường chút ít ánh sáng vàng vọt chẳng đủ để xua đi hơi lạnh của cơn mưa ngày hạ. Giữa lúc ấy, trong không gian tưởng chừng lặng ngắt này lại bất ngờ vang lên từng tiếng "cộc cộc" khe khẽ, như gần như xa, lại như không tồn tại. Người ta trông thấy từ bức tường đen cáu bẩn chất đầy rác thải sinh hoạt phía cuối hẻm, một bóng đen từ từ hiện ra, xiêu vẹo và ngả nghiêng tưởng chừng như sắp ngã. Bóng đen nắm chặt một cây gậy gỗ, dò dẫm từng bước chân khó nhọc trên con đường lầy lội nhớp nháp, cái váy dài trắng ngà rách nát, lấm tấm vết bùn đen khô két loạt xoạt quét trên mặt đất ướt nhẹp.

    Bóng đen ấy là một cô gái, có lẽ là xinh đẹp, hoặc cũng có lẽ là xấu xí, bởi non nửa gương mặt của nàng đã bị bóng đêm che khuất, chỉ có thể thông qua vài hột sáng lẻ loi của những chiếc đèn lồng treo đầu ngõ để lờ mờ phán đoán hình dáng của nàng. Dưới đêm mưa, mái tóc dài đen nhánh của nàng xõa ra, tùy ý thả rơi trên bờ vai gầy, trên bộ trang phục rách rưới vá chằng vá đụp. Cây gậy gỗ dính lem luốc nước mưa và bùn đất gõ lên mặt đường từng tiếng đều đặn, cho tới lúc này người ta mới nhận ra thì ra nàng bị mù.

    Mưa vẫn cứ rơi, tiếng gậy gỗ gõ lên mặt đường những nhịp đều đặn vẫn văng vẳng trong không gian. Người thiếu nữ lê chân bước từng bước khó nhọc trong đêm đen, đến nhà ai cũng lập cập gõ cánh cửa gỗ nặng trịch hòng tìm được người tốt bụng mở cửa cho nàng vào trú mưa một chút. Nhưng tiếc làm sao, những cánh cửa vẫn im ỉm đóng chặt, chỉ có vài hột sáng le lói hắt ra từ đèn lồng đỏ thẫm treo trước hiên nhà.

    "cộc cộc"

    Đây đã là căn nhà thứ năm mà nàng gõ cửa rồi, nếu như chủ nhà vẫn tiếp tục không ra mở cửa có thể nàng sẽ không chống đỡ được. Hai bờ vai gầy của nữ nhân run lên dưới cơn mưa lạnh, nước mưa xuyên qua y phục mỏng mảnh, thấm vào làn da trắng đến nhợt nhạt của nàng, lại chẫm rãi trượt dọc theo đường nét thanh tú của gương mặt, phác họa nên đôi môi tái xanh vì lạnh.

    Lạnh, nàng lạnh quá. Ai đó, ai đó làm ơn hãy mở cửa cho nàng.... lạnh, thật lạnh....

    Đương lúc nữ nhân sắp không chống đỡ nổi cơ thể mà gục ngã ngay trước ngọ môn nhà người ta, cánh cửa vốn đóng chặt bỗng "cọt kẹt" một tiếng, từ từ mở ra. Nữ nhân không kịp phòng bị, theo quán tính mà ngã vật về sau, vừa vặn được một cánh tay tiếp được. Người ra mở cửa cho nàng là một nam nhân phi thường tuấn tú, mày kiếm khẽ nhếch, đôi môi mỏng như có như không mà vẽ lên một nụ cười có chút ôn nhu lại có chút lạnh nhạt. Gã cầm trên tay một chiếc ô làm từ giấy dầu, xuyên qua màn mưa đứng bên cạnh nữ nhân, tán ô hơi nghiêng khiến một bên áo khoác ngoài của gã ướt đẫm một mảng, nhưng có vẻ như gã chẳng buồn chú ý đến.

    - Cô nương, khuya như vậy mà đi lại ngoài đường sẽ rất nguy hiểm. - Giọng của gã nam nhân rất trầm và thấp, ở trong màn mưa ngày càng nặng hạt giống như hoàn toàn biến mất không nghe được chút gì. Và có lẽ cũng vì lẽ đó mà nữ nhân được gã ôm trong tay hoàn toàn không một chút cử động, cứ thế ngơ ngác nhìn đăm đăm vào gương mặt đẹp như tượng tạc của chủ nhà, à đấy là trong trường hợp nàng có thể nhìn được.

    - Cô nương...

    - A... Xin... Xin lỗi. Công... Công tử có thể cho ta ở nhờ một đêm không? Chỉ một đêm này thôi, ta... Ta...

    Bàn tay đang đỡ người của gã chủ nhà trong một thoáng cứng lại, nhưng rất nhanh sau đó lại thả lỏng. Gã mỉm cười nhẹ nhàng, từ tốn dìu nữ nhân lạ mặt xin tá túc lại nhà mình một đêm đứng dậy, thay nàng nhặt lên cây gậy gỗ, đóng lại cửa, sau đó mới dắt người vào trong.

    Nếu như mắt của nàng có thể nhìn rõ vậy có lẽ nàng sẽ nhận ra cánh cửa mình vừa gọi là cửa sau của một cửa hàng nhỏ. Sân vườn lác đác trồng mấy bồn cây và hoa, lối đi lát gạch men đỏ, mỗi bước chân đều vang lên tiếng "cộp cộp" đều đặn. Chủ tiệm dẫn nàng băng ngang vườn, bước qua một cái cổng vòm đá tiến vào sân trước.

    - Cô nương, cẩn thận bậc cửa.

    Chủ tiệm nắm bàn tay nàng, từng chút một dìu nàng bước lên thềm gỗ, tiến vào một căn phòng với la liệt những giá sách xếp thành hàng.

    - Chiêu Miêu, lại đây! - Gã hướng vào gian trong cất cao giọng gọi một cái tên, bàn tay vẫn không quên săn sóc dẫn nàng từng bước một.

    Chầm chậm băng qua gian trước ngoài giá sách cũng chỉ có giá sách, chủ tiệm dẫn nàng đến gian tiếp khách phía sau, ở đó có một cậu thiếu niên đang chờ sẵn.

    - Chiêu Miêu, giúp ta chuẩn bị phòng và nước ấm cho cô nương này. - Gã vẫy tay gọi cậu lại gần, nhỏ giọng giao việc rồi lại tiếp tục đỡ cô gái xa lạ ngồi xuống ghế.

    Nhìn tổng thể thì đây là một căn phòng hoàn toàn trống trải. Một cái sập gỗ kê sát tường, bên trên bày một bộ chăn nệm và một cái... Ổ mèo. Đối diện giường bày thêm cái bàn gỗ và vài ba cái ghế cọc cạch không chung bộ cùng một chồng sách cũ rách tả tơi xơ mướp nhìn qua không khác gì một đống giấy vụn. Ngoài ba thứ đó ra thì cũng chỉ có bộ đèn chùm treo trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu nhẹ là trông có vẻ giống đồ dùng của một con người. Mà chủ tiệm có lẽ biết nàng không nhìn thấy gì nên cũng chẳng cảm thấy xấu hổ với căn phòng còn hơn cả "đơn giản" của mình, trái lại sau khi đỡ nàng ngồi xuống ghế gã còn thoải mái ngả người trên cái giường rộng chiếm diện tích gần nửa căn phòng, như có như không đánh giá cô nương lạ mặt này.

    - Công tử, nước ấm đã chuẩn bị xong. - Chiêu Miêu từ gian ngoài chạy vào, nó đứng ở cửa đầu cúi thấp nhỏ giọng nói chuyện cùng chủ tiệm. Không biết có phải ảo giác của nàng không nhưng mỗi lần cậu bé giúp việc ấy lên tiếng nàng đều nghe thấy tiếng mèo kêu như có như không văng vẳng trong không gian. Điều này làm nàng sợ hãi.

    Có lẽ kiếp này ngoài bản thân ra sẽ không còn ai biết nàng sợ mèo. Nàng sợ phải nhìn vào đôi mắt sáng bừng như đám ma trơi trong đêm tối của chúng, tiếng kêu rít cao vút chói tai như muốn xé toạc màn đêm và cả móng vuốt sắc nhọn bám sâu vào da thịt của chúng. Với đa số người, mèo là thú cưng đáng yêu, nhưng với nàng mèo là kẻ thù, là loài động vật đáng sợ nhất trên đời. Mà gã chủ tiệm kia có lẽ không nhìn thấy cơ thể khẽ run lên của nàng, hoặc giả gã có trông thấy nhưng lại lầm tưởng là do nàng lạnh, vì vậy gã gật đầu với thiếu niên đứng ngoài cửa, lần nữa tiến đến bên cạnh nàng.

    - Cô nương, nước ấm đã chuẩn bị. Ở đây còn chút việc, ta để Chiêu Miêu đưa cô đi sơ tẩy trước. - Gã nắm tay nàng nhẹ nhàng nói. Trái tim nàng trong giây phút đó không hiểu sao lại đạp nhanh một chút. Đã bao lâu rồi chưa có ai dùng giọng điệu ôn nhu như thế để nói chuyện với nàng? Bao lau chưa có ai nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng? Dường như... Từ khi mẹ mất hình như nàng cũng dần quên mất đi những cảm giác ấm áp này.

    - Cảm... cảm ơn. - Lúng túng thốt lên tiếng cảm ơn, nàng vịn tay gã chủ tiệm, được gã dìu ra đến cửa, lại được cậu bé hình như là giúp việc giúp đỡ đi tới phòng tắm.

    Đôi mắt không nhìn thấy có chút bất tiện, nhưng với một người đã quen sống trong bóng tối như nàng mà nói đây ngược lại chẳng có gì khó khăn hết. Để Chiêu Miêu ở ngoài đứng đợi, bản thân thì trút đi lớp y phục bẩn thỉu, ngâm người trong làn nước ấm áp. Lúc này nàng mới cảm thấy mình còn sống sót. Bao nhiêu năm lang thang lưu lạc, chưa từng có ai đối xử tốt với một kẻ vô gia cư là nàng như vậy, điều này không khỏi nhen lên trong lòng nàng một tia cảm động. Không biết vị công tử kia trông như thế nào nhỉ? Giọng gã ấm áp như vậy có lẽ là một công tử rất đẹp trai chăng? Hai má thoáng cái đỏ ửng, cả cơ thể nàng dần chìm sâu xuống làn nước ấm như muốn nhờ đó xua đi một chút tâm lí ngượng ngùng, nhưng nét cười có phần giảo hoạt nơi khóe miệng kia thì lại không làm sao giấu hết được.

    .

    - Công tử, xong rồi.

    Giúp nàng đổi trang phục sạch sẽ, lại bưng lên một bát cháo nóng vẫn còn bốc khói nghi ngút, đợi nàng từng chút từng chút một ăn xong Chiêu Miêu toan dẫn nàng đến phòng ngủ nhưng bị ngăn lại. Hai má thoáng hiện lên hai vệt đỏ khả nghi, nàng bày tỏ muốn nói lời cảm ơn với công tử, có thể phiền nó đưa nàng đi gặp gã không?

    Trong một thoáng trên gương mặt nhỏ nhắn của nó hiện lên tia do dự. Đùa gì chứ, đêm hôm khuya khoắt dẫn một cô nương đến phòng một gã đàn ông, nghe sao cũng thấy không ổn, chưa kể đến công tử nhà nó còn rất đẹp mắt, các đại thẩm muốn làm mai cho gã với con gái nhà họ không ít tí nào đâu!

    - Chiêu Miêu!

    Chiêu Miêu vẫn còn đang lần lữa. Nó nhìn cô gái ấy khẩn khoản nhờ mình giúp, xong lại nghĩ tới mấy kiến thức "nam nữ thụ thụ bất tương thân" mà công tử mới dậy nó, muốn dẫn nàng đến cũng không được mà từ chối cũng không xong. Nhưng bất ngờ là ngay lúc đó công tử nhà nó lại đi ngang qua. Gã đứng trên hành lanh cách bọn họ một khoảng không xa, ánh đèn vàng chiếu ra từ trong phòng, hắt lên mặt, lên người gã thành một bức tranh với những mảng sáng tối rõ rệt. Gã nhìn Chiêu Miêu xoắn xuýt, lại nhìn đến nàng, đôi mày kiếm hơi nhướn lên, giống như nghĩ tới gì đó mà nhẹ mỉm cười ôn nhu. Chiêu Miêu dám thề với bầu trời đêm rả rích mưa rơi trên đầu mình rằng nếu nàng ta mà nhìn thấy công tử của nó lúc này hẳn là sẽ ngay lập tức muốn gả cho gã đi.

    - Theo ta. - Gã chủ tiệm ngoắc tay ra hiệu với Chiêu Miêu, đoạn xoay người dợm bước trở lên nhà chính. Lúc này nó mới để ý căn phòng gã vừa đi ra là phòng bày sách cũ. Căn phòng đó Chiêu Miêu cũng từng đi vào rất nhiều lần rồi, trên đất, trên giá,... Đâu đâu cũng bày la liệt đủ loại sách, có quyển cổ đến độ gáy và ruột sắp sửa mỗi nơi một món.

    "không biết công tử vào đó làm gì?" - Chiêu Miêu một bên thì thầm tự hỏi, một bên y lời gã thật cẩn thận dìu cô gái lạ mặt lên nhà chính.

    Nói là nhà chính chẳng bằng nói là phòng ngủ của gã chủ tiệm. Không kể đến gian ngoài xếp đầy những giá sách và đủ thứ đồ linh tinh bát quái khác nhau và gian trong ngoài cái giường chiếm hết một góc như đã nói ở trên ra thì "nhà chính" này cũng chẳng có mấy đồ gì khác. Chiêu Miêu bỗng cảm thấy may mắn vô cùng vì nàng không nhìn thấy gì, nếu không chắc nó sẽ vì cái sự lôi thôi, "giản dị" đến mức gần giống người nguyên thủy của công tử nhà mình làm xấu hổ muốn chết!

    - Tiểu tử, lại đây. - Gã chủ tiệm dựa lưng trên ghế, vẫy tay gọi Chiêu Miêu đến gần. Cái ghế gã đang ngồi dựng khá sát tường, ngay bên cạnh chiếc bàn gỗ cũ kĩ bày đầy mấy quyển sách, không biết có phải vì nó cùng niên kỉ với những món đồ cổ khác trong nhà không mà mỗi lần gã lắc lư là trong không gian lại vang lên tiếng kẽo kẹt chói tai.

    - Công tử. - Chiêu Miêu che mặt bước lại gần gã, trong lòng không biết đang cảm thấy xấu hổ đến mức nào. Nó biết mà, biết ngay mà! Công tử nhà nó chính là đánh chết cái nết không chừa, cái mặt đẹp bao nhiêu thì tính cách xấu bấy nhiêu, tật xấu ngồi lên ghế là là phải lắc tới lắc lui này nó nói không biết bao nhiêu lần rồi mà công tử có thèm nghe lọt vào tai đâu chứ! - Công tử, còn đang có khách...

    - Nàng không nhìn thấy. - Chủ tiệm không chút để ý liếc Chiêu Miêu một cái, cũng học theo bộ dạng của nó, ghé vào sát bên tai nhóc con thì thì thầm thầm. Chiêu Miêu liếc gã, thực sự không còn gì để nói liền dứt khoát chạy ra ngoài đun nước pha trà. Lại thêm một đặc tính khác người nữa của công tử nhà nó được khai quật ra: Người ta buổi tối uống trà không ngủ được, công tử nhà nó buổi tối uống lại ngủ ngon lành.

    - Tiểu thư, trà của cô. Cẩn thận nóng. - Mười phút chờ nước sôi và thêm ba phút chờ trà ngấm, Chiêu Miêu quen tay quen việc đem chén trà mới rót ra còn đang nghi ngút khói đặt trước mặt gã chủ tiệm, tách còn lại thì đặt vào đôi bàn tay không hiểu sao mà lạnh ngắt của cô gái nãy giờ vẫn ngồi im lặng nghe bọn họ nhỏ giọng trò chuyện.

    - A... Cảm ơn...- Quả đúng là trà mới pha, chạm vào có chút bỏng tay, nhưng nhờ cậu bé chạy việc này cẩn thận nên khi nàng tiếp nhận chén từ tay nó, độ ấm của trà rất vừa, hoàn toàn không khiến tay nàng vì nước nóng mà bị thương.

    Chiêu Miêu hơi cười, hai má do chạy đi chạy lại mà có chút đỏ lên, kết hợp với nước da trắng mịn và gương mặt thanh tú điển hình của tuổi thành niên mà nhìn qua trông nó vô cùng đáng yêu. Nhưng cười rồi cười, Chiêu Miêu mới chợt nhớ ra nàng không thể nhìn thấy, vậy là lại ngoan ngoãn lùi về cái ghế cạnh công tử của mình, ngoan ngoãn ngồi xuống.

    Chủ tiệm tiện tay thả vào lòng nó một miếng điếm tâm ngọt,hoàn toàn không có chút tự giác nào của một người lớn về việc "buổi tối ăn ngọt sẽ bị sâu răng" vẫn thản nhiên nhìn chằm chằm vào trang giấy ố vàng, mỏng như cánh ve để trên đùi.

    - Công tử, người nói hôm nay sẽ kể tiếp truyện nha. - Chiêu Miêu cũng không để ý, nó một mặt nhận điểm tâm một mặt lại dùng ánh mắt chờ mong nhìn gã, trong giọng nói mang theo mấy phần nịnh nọt, mấy phần chờ mong. Chủ tiệm ngừng tay nghiêng đầu hướng về phía Chiêu Miêu cái gì cũng không nói, chỉ dùng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nó, mà đồng dạng ở ghế bên kia cô gái "được" hai người bỏ quên cũng hướng mắt lại đây, à đó là trường hợp nàng có thể nhìn thấy họ. Không khí trong phòng không hiểu sao lại có chút xấu hổ, Chiêu Miêu gãi đầu, không hiểu sao chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Nhưng là...nó rõ ràng còn chưa có làm gì hết mà!

    - Ừm. - Chủ tiệm nhấp một ngụm nước trà coi như nhuận họng, cũng không có nói đồng ý hay không đồng ý chỉ là ánh mắt từ trên người Chiêu Miêu bắt đầu dịch chuyển, giống như vô tình nhìn lướt qua chỗ ngồi đối diện với nó. - Muốn nghe truyện gì? Nàng tiên rắn nhé?

    - Không nghe! Lại chuyện cậu bé nọ được một người đàn bà cứu, người đó chính là rắn tinh chứ gì! Công tử, ngươi có gì mới hơn không, đừng mãi nhai đi nhai lại một cái cốt rồi thay đủ thứ loạn thất bát tao vào! - Chiêu Miêu giận dữ trừng mắt nhìn gã chủ tiệm, trong giọng nói muốn có bao nhiêu bất bình liền có bấy nhiêu bất bình khiến gã không nhịn được mà cười ra tiếng. Từ đây có thể thấy đây không phải là lần một lần hai vị công tử này bày trò trêu chọc giúp việc nhà mình. Chủ tiệm đưa cái tay dính đầy vụn điểm tâm lên nhéo nhéo hai má Chiêu Miêu, khẽ lắc đầu.

    - Không phải, lần này là truyện khác, tuyệt không gạt ngươi!

    Không biết từ khi nào cô gái vốn ngồi ngay ngắn phía bên kia cũng đã bị thanh âm của cả hai thu hút sự chú ý mà nghiêng đầu về phía bên này. Không biết là nàng đang háo hức nghe truyện hay là nghe hai chủ tớ kì lạ nhà này cãi nhau đây?

    - Truyện xưa kể rằng...- Giọng gã chủ bình thường đã rất dễ nghe, lúc này khi hạ thấp tông xuống để tạo thêm không khí cho câu truyện xưa sắp sửa được kể càng khiến cho thanh âm của gã nhiều thêm mấy phần gợi cảm...

    "rất lâu, rất lâu trước đây, tại một ngôi làng gần chân núi Y Minh, tục gọi là làng Chấn Sơn có một người con gái xinh đẹp tuyệt trần lại hiền dịu nết na tên là Hoa Miên. Mái tóc của nàng óng mượt hơn tóc của Nguyệt thần nơi cung trăng, tiếng ca làm say lòng người hơn cả tiếng ca của chú chim hoàng yến xinh đẹp nhất khu rừng, và đặc biệt là đôi mắt của nàng. Người ta nói đó là đôi mắt còn đẹp hơn cả mắt của nàng công chúa thứ mười tám của Ngọc Hoàng đại đế,... nói chung nếu muốn dùng một câu để tóm tắt lại nhan sắc của người thiếu nữ ấy thì chỉ có thể là: Hoa nhường nguyệt thẹn!

    Nhưng cổ nhân vẫn hay nói "Hồng nhan bạc mệnh", người thiếu nữ ấy vào năm mười tám tuổi lại bị bắt "gả" cho một con rắn thần. Nói gả chi bằng nói là hiến thân thì còn thuận tai hơn.

    Thì ra nơi cả làng Chấn Sơn sinh sống vốn là nơi ở của một bầy đại xà trên trăm năm tuổi. Trăm năm trước Xà vương chìm sâu vào giấc ngủ dài, trăm năm sau nó tỉnh lại vừa nhìn thấy con người liền ra tay tàn sát bừa bãi. Lúc này Xà Vương đã hấp thụ đủ tinh hoa của đất trời, lại thêm thời gian dài tu luyện nó đã có thể hóa thân thành hình người. Người mà Xà Vương hóa thành là một thanh niên khôi ngô tuấn tú, hỏi văn có văn, hỏi võ có võ thực sự chính xác là hình mẫu lí tưởng mà các cô nương mới lớn ưa thích, trong đó đương nhiên không thể thiếu Hoa Miên.

    Hoa Miên mười tám tuổi xinh đẹp động lòng người, lần đầu gặp Xà Vương đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng, đối với hắn chính là nhất kiến chung tình. Xà Vương có lẽ cũng thực yêu thích dáng vẻ của nàng bởi trong tất cả những nữ nhân từng qua lại với hắn, chỉ có mỗi Hoa Miên là toàn mạng. Chuyện hai người bên nhau cuối cùng cũng bị lộ ra, cùng lúc đó sự thật về sự mất tích bí ẩn của những cô gái trong làng cũng bị phanh phui, tất cả mọi đầu mối tìm được đều nhắm vào Xà Vương. Hắn biết việc tốt đã lộ, trong lúc bị dân làng truy đuổi liền lộ ra chân thân, một lần giết hại hơn nửa số thôn dân trên đường. Dân làng từ sau việc đó sợ hãi, cứ cách mấy tháng lại có người không biết lí do mà biến mất càng khiến bọn họ lo lắng. Cuối cùng trưởng lão quyết định lên đường tìm Xà Vương đàm phán.

    Lão nói họ sẽ giao ái nhân của hắn ra, thay hắn tổ chức một lễ cưới long trọng cùng cống phẩm hàng năm chỉ mong Xà Vương chịu bỏ qua cho thôn dân. Đương nhiên Xà Vương đồng ý.

    Vậy là mười tám tuổi năm đó, Hoa Miên - nàng thiếu nữ xinh đẹp hơn cả tiên nữ trên thiên đình bước lên kiệu hoa, tiến vào trong núi làm vợ Xà Vương. Cuộc sống của thôn dân coi như tạm yên ổn một thời gian. Tại sao nói tạm yên ổn, bởi Xà Vương nói mà không giữ lời. Xà tộc vốn luôn là tộc loài khôn ngoan xảo trá, bọn họ vơ lợi về phía mình còn chung quanh ra sao cũng không để tâm.

    Hoa Miên thành thân với Xà Vương được ba năm, Xà Vương lén cùng tộc nhân ra ngoài đồ sát thôn nàng ba lần. Năm thứ nhất, hắn giết hết những lão nhân có tiếng nói trong làng, năm thứ hai hắn giết hết những hài tử đến tuổi đi học, đến năm thứ ba Xà Vương chưa kịp hành động thì bị Hoa Miên phát hiện, khi đó nàng đang mang trong mình cốt nhục của hắn. Trông thấy thôn dân bị trượng phu của mình không chút lưu tình giết hại, đau khổ và căm hận, Hoa Miên mang theo thai nhi còn chưa thành hình trong bụng, cùng Xà Vương đồng quy vu tận.

    Tương truyền năm đó nàng một thân tẩm đầy dầu hỏa, ôm chặt lấy Xà Vương châm lửa tự thiêu. Ngọn lửa nàng đốt lên cháy ba ngày ba đêm không dứt, trực tiếp đem cả hang ổ của Xà tộc thiêu rụi, đến nỗi cả một mảng rừng lớn trên núi Y Minh cũng theo đó hóa thành than. Ngày lửa vừa dứt người ta tìm thấy lẫn trong đống tro tàn là hài cốt của một nữ tử nửa người nửa rắn, nàng ta bị đốt đến không ra hình thù, duy chỉ có mái tóc đen xanh mượt không hiểu sao lại không hề tổn hại khiến dân làng có thể nhận ra nữ nhân này không phải ai xa lạ mà chính là Hoa Miên.

    Sau này tại nơi nàng chết bỗng xuất hiện một bức tượng mình người thân rắn, tóc dài xinh đẹp, trên tay gắt gao ôm một hài tử không thành hình. Dân làng sợ hãi cùng kính phục liền lập miếu thờ, cũng đổi tên gọi nàng từ Hoa Miên thành Thanh Cơ tiên nữ, từ đó miếu thờ Thanh Cơ không lúc nào không nghi ngút khói..."

    Gã chủ tiệm kết thúc câu chuyện, tiện tay tiếp lấy chén trà nhuận họng mà Chiêu Miêu dâng lên, nhấp một ngụm rồi lại không nhanh không chậm mà nói tiếp:

    - Bất quá cũng chỉ là truyền thuyết, mức độ thật giả không ai chứng thực được, bản thân ta cũng không biết địa danh gọi là núi Y Minh đó rốt cuộc ở chốn nào, nhưng mấy truyện này, đem ra kể dỗ trẻ con trước khi ngủ cũng tốt lắm.

    - Ta không phải trẻ con!! - Đồng chí "trẻ con" Chiêu Miêu bất bình phản bác. Nó giơ tay lên, dư dứ nắm đấm như muốn nói gã cứ cẩn thận nó, rồi sau đó như nhận ra mình làm vậy rất không có phép tắc trên dưới đành không cam chịu bỏ xuống, một lần nữa cúi đầu lầm bầm. Chỉ là lần này cũng không để Chiêu Miêu khó chịu lâu, từ cái ghế đối diện bỗng phát ra tiếng vang nặng nề cắt đứt hoàn toàn suy nghĩ của nó.

    "Xoảng"

    Chén trà trên tay cô gái lạ mặt không rõ vì sao lại rơi xuống đất, mảnh xử trắng tinh vỡ vụn, nước trà trong chén đổ hết ra, loang lổ trên nền đất lạnh ngắt.

    Chiêu Miêu cùng chủ tiệm đều nhìn về phía nàng, ánh mắt như muốn hỏi có chuyện gì xảy ra, nhưng có vẻ nàng ta không hề phát giác ra hành động của mình. Cả cơ thể nàng run lên bần bật, hai chân co lên áp sát vào người, và mái tóc đen dài tán loạn trên vai khiến nàng ta nhìn qua vô cùng chật vật. Chiêu Miêu hiếu kì nhìn nàng, toan đứng dậy xem rốt cuộc có chuyện gì thì bị hành động liền sau đó dọa sợ. Cô gái ấy cư nhiên cứ thế đập mạnh đầu lên lưng ghế gỗ cứng nhắc, trong miệng không ngừng tràn ra những tiếng rên rỉ đau đớn.

    - Tiểu tử, ngươi ra ngoài chút. - Chủ tiệm mím môi nhìn chằm chằm ngươi như đang lên cơn động kinh kia nhẹ phất tay ý đuổi Chiêu Miêu nhanh một chút cút ra ngoài cho gã, nhưng đời nào nhóc con làm thế. Nó túm lấy áo công tử nhà mình, trên gương mặt non nớt bắt đầu xuất hiện sự sợ hãi và hai chân thì giống như sắp nhũn cả ra rồi. Gã nhìn nó ngao ngán thở dài, vẻ lo lắng mới rồi thoáng hiện ra nay biến mất sạch sẽ. Gã vươn tay ra, bàn tay đưa lên chỉ còn cách vài sợi tóc lưa thưa là có thể xoa được đầu Chiêu Miêu trong thoáng chốc bỗng khựng lại vì một tiếng rít chói tai.

    - Nói dối!! Bịa đặt!!

    Chiêu Miêu giật nảy mình, cả người co thành một đoàn lủi vào trên cái ghế bản thân đang ngồi, hai mắt gắt gao chằm chằm nhìn vào nữ nhân bỗng nhiên đứng phắt dậy.

    - Nói dối!! Ngươi bịa đặt!!

    - Nói dối!!!

    Nàng ta liên tục lặp đi lặp lại những lời như vậy, bàn tay gầy đến xanh xao túm chặt lấy bộ đồ mới thay, những móng tay không biết làm sao bỗng trở nên nhọn hoắt, không chỉ đâm thủng bộ đồ mỏng tang nàng đang mặc mà còn cào xước lòng bàn tay gầy guộc.

    Chủ tiệm điềm nhiên nhìn nàng, chén trà hãy còn nóng trên tay bốc khói nghi ngút khiến gương mặt gã như ẩn như hiện giữa màn khói sương mờ ảo.

    - Ngươi dựa vào đâu bảo ta nói dối?

    - Phụ thân không có lỗi!! Là nương phản bội người! Bà ta cấu kết gian phu, bà ta muốn giết phụ thân!!

    - Bọn chúng đang chết, dân làng đáng chết!!!

    "xì... Xì... "

    Nữ nhân xinh đẹp đã không thể giữ được bộ dạng bình tĩnh, nàng bất ngờ đưa tay giật phăng băng vải trắng trên mắt để lộ ra đôi đồng tử hẹp dài đỏ ngầu giận dữ. Cái lưỡi nhỏ phân hai nhanh thè ra thụt vào và răng nanh dài đến bất ngờ khiến cho gương mặt nàng trở nên văn vẹo vô cùng.

    - Nhìn ta, nhìn vào ta...

    Giọng nói êm dịu vang lên trong không gian cùng gương mặt xinh đẹp như tiên nữ không biết từ đâu bỗng hiện ra che hết tầm mắt của Chiêu Miêu. Nó sửng sốt nhìn xung quanh, nửa hoảng sợ nửa trấn định trợn trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, trong thoáng chốc giống như quên khuấy mất bản thân đang ở nơi nào.

    - Nhìn ta... Mau nhìn ta...

    Giọng nói kia vẫn vang lên bên tai, giống y như một liều thuốc mê hối thúc Chiêu Miêu dần dần chìm sâu vào ánh mắt xinh đẹp của "tiên nữ". Nó ngây ngốc vươn tay ra, khoảnh khắc đó nụ cười dịu dàng trên gương mặt kia chợt trở nên dữ tợn. Nàng há to miệng lộ ra hàm răng sắc nhọn với răng năng chứa chất dịch cực độc, nhằm ngay bàn tay của Chiêu Miêu cắn mạnh xuống...


     
    Gió, via a mobile device, 5/8/18
    4 people like this.
    1. Bình luận
    2. Gió
      Gió
      Thấm cái gì :v Tôi thấy chương này mình viết kém xa mấy truyện trước ấy Ọ x Ọ
      5/8/18
    3. Tang Tình Tích Tịch
      Tang Tình Tích Tịch
      đọc văn phong tỷ thấy thấm quá đi :'(((
      5/8/18

Chia sẻ trang này