Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tản Văn Ngoại truyện Series Mặc Yên

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi Ấn Dạ, 8/6/18.

By Ấn Dạ on 8/6/18 lúc 09:25
  1. Ấn Dạ

    Ấn Dạ
    ✩ Đào Siêu Sao ✩

    Tham gia ngày:
    21/6/16
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    396
    Điểm thành tích:
    498
    Title: Ngoại truyện Series Mặc Yên.

    [​IMG]



    Author: Pisces Lyo.

    Category : Daily life

    Status: Finished.

    Disclaimer: Nhân vật thuộc về tôi.

    Rating: K

    Length: Tản văn

    Warning: Theo luật mà làm.

    - - -
    Trời đã sáng.

    Nắng đổ trên những mái nhà.

    Hôm nay tôi viết về Tĩnh Yên, cũng là viết về chính tôi…

    “Yên”? Tại sao lại là Yên?

    Có lẽ cảm xúc của tôi đang chênh vênh giống như cô ấy. Chênh vênh như chính nhân vật mình viết ra. Điều đó làm tôi sợ hãi.

    Mặc Yên – Tĩnh Yên yêu Từ Mặc. Nhưng ngược lại, tình yêu của Từ Mặc luôn là con số không. Cũng giống như tôi đối với anh ấy…Chẳng là gì. Anh ấy, đối với tôi…!

    Thất vọng không?

    “Có chứ, Rất nhiều.”

    Là tôi không đủ dũng cảm để theo đuổi? Hay do Tĩnh Yên quá sức mạnh mẽ với tình yêu của cô ấy?

    “Tĩnh Yên.”

    Từ Mặc chỉ coi cô ấy chỉ là người tình, đàn bà… Nhưng anh trong lòng của Yên, là tình cảm không thể buông bỏ. Nó ăn sâu vào tâm hồn cô rồi.

    Tĩnh Yên luôn nói với Từ Mặc rằng :”Tại sao không thử thương em?” Nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng tới nặng lòng. Tôi luôn kết thúc khi cô ấy hỏi Từ Mặc như vậy. Bởi tôi cũng chẳng thể biết rằng, rốt cuộc Từ Mặc anh ấy muốn gì.

    Tĩnh Yên luôn như thế, luôn bất chấp để cạnh bên Từ mặc. Luôn là người ở bên anh, luôn là người tình thấy anh…Nhưng dù có bất chấp ngu muội như thế, cô ấy, chỉ nhận được lại là tổn thương do chính cô ấy tự đuổi theo.

    Ai từng đọc Mặc Yên cũng sẽ biết, ngoài làm tình, Yên trong Từ Mặc chẳng có dư vị gì của tình yêu.

    Chỉ cần một cái kết có hậu không phải là xong hết rồi sao?

    “Không.” Chẳng thể đâu. Nếu không thể khiến Từ Mặc thương Tĩnh Yên như cách cô thương anh thì đó chỉ là cái kết qua loa quá ít ỏi cho sự hi sinh của Tĩnh Yên. Cô ấy xứng được nhiều hơn thế.

    “Sao không khiến Từ Mặc thương Tĩnh Yên ư?” Tại sao à? Vì Từ Mặc là Từ Mặc. Tôi không phải anh ấy.

    Tôi với Tĩnh Yên giống nhau một điểm. Yêu một người con trai. Nhưng khác nhau rất nhiều.

    Cô ấy dám thổ lộ

    Cô ấy dám theo đuổi

    Cô ấy dám hỏi Từ Mặc tại sao không thử thương cô ấy

    Cô ấy dám đi tìm anh

    Cô ấy…trở thành người tình chứ không phải người yêu…

    Còn tôi à?

    Đến cả một câu “em thích anh” cũng chẳng có dũng khí để nói ra, cũng chẳng đủ can đảm để gửi một cái inbox. Thảm bại thật!?

    Nếu như tôi đủ xinh đẹp hơn thì sao?

    Nếu như tôi thừa tự tin thì sao?

    Nếu như…?

    Không có “Nếu như”. Đừng ngây thơ như vậy! Mọi thứ sẽ chẳng thay đổi vì chữ “Nếu như” ấy đâu…

    “Ừ.”

    Tôi luôn muốn hỏi Tĩnh Yên: “Cô có từng mệt mỏi không? Muốn từ bỏ không?” Nhưng tôi biết rằng. Câu hỏi đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại. Bởi, Yên không tồn tại. Còn tôi thì vẫn loay hoay kiếm tìm cho mình câu trả lời. Ngu ngốc! Si mê! Và trầm luân! Làm thế nào bây giờ?

    Suy cho cùng, chẳng có gì cả. Mải miết yêu, mải miết thương, nhớ nhung, đau lòng… Nhưng rồi, chẳng có ý nghĩa gì đối với người ta cả! Cái thương cái yêu đánh chết cái tâm tôi rồi. Cũng ăn mòn cả tâm hồn của Yên.

    “Ngừng yêu thì sẽ không đau nữa, không nhớ nữa.”

    Thế trên đời có tồn tại cái gọi là chân tình không đổi dời không??

    Chẳng biết nữa. Chỉ biết rằng, đối với mỗi người, yêu…Vốn dĩ chẳng đơn giản như những gì ta nghĩ trong bộ não chứa đầy lý trí.

    “Yêu” – Là xuất phát từ tận trái tim.
     
    Bài viết mới
    [Tuyển tập] Hoài niệm xa xăm
    [Tuyển tập] Hoài niệm xa xăm bởi Fairy, 14/6/18 lúc 20:42
    [Thơ] Hoạn Thư
    [Thơ] Hoạn Thư bởi AriesEdward, 13/6/18 lúc 22:49
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
-- Mặc Yên --

Bình luận

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi Ấn Dạ, 8/6/18.

    1. AriesEdward
      AriesEdward
      Hôm qua đọc xong định com rồi mà tui quên mất. Nhờ cái tản này mà tui đọc hết series Mặc Yên của chú. Về Yên, tui thiệt sự vừa thương vừa nể cô ấy, thương vì cô ấy dành tình cảm quá nhiều cho một người mà không được đáp lại, nể vì cô ấy đủ can đảm, đủ kiên cường để nói ra lòng mình, để ở cạnh người mình thương dù không phải với tư cách người yêu. Về Mặc, tui lại vừa thương vừa trách anh ta. Thương vì anh ta cũng là người nặng tình, vì tình mà đau, mà cô đơn, mà trở nên lạnh lùng. Nhưng trách cũng vì quá nặng tình với người cũ mà tổn thương một cô gái hết lòng với mình.

      Đọc series Mặc Yên và tản văn này của chú làm tui thấy nặng lòng sao đó, cũng cảm thấy thấm lắm. Đọc rồi lại muốn đọc nữa, để tìm xem liệu Mặc và Yên có tìm được lối thoát khỏi chữ "tình" đã khiến họ trở nên như vậy hay không.

      Cách chú viết nó cứ nhẹ nhàng thế nào ấy, nhưng chính cái nhẹ nhàng đó làm người ta khó mà quên được. Hi vọng "tôi" trong tản văn này (chú) sẽ có cái can đảm như Tĩnh Yên nhưng sẽ không phải khổ như cô ấy.
      Ấn Dạ thích bài này.

Chia sẻ trang này