Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot [Ngoại truyện] Xấu?

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Lazy Libra, 25/12/17.

By Lazy Libra on 25/12/17 lúc 09:26
  1. Lazy Libra

    Lazy Libra Lung Nguyệt Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    13/7/16
    Bài viết:
    1,017
    Đã được thích:
    1,572
    Điểm thành tích:
    1,317
    X Ấ U ?

    Author: Lung Nguyệt
    Genre: Tâm lí, OE, PWP
    Length: Oneshot
    Status: Finish
    Rating: K+
    Note: Prequel của /Kẻ bị ruồng bỏ/, giải thích cho một số sự việc ở phần I.

    [​IMG]

    Ngày đầu đông, tuyết, từng chút. Nó co chân ngồi trước cửa sổ, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài. Nó thích mùa đông, nó thích tuyết. Là "thích" chứ không phải "yêu" như các văn nhân thi sĩ thường ca tụng.

    Violet là con người luôn phải phân định rạch ròi giữa các loại cảm xúc, cũng như mức độ thân thiết với một người. Ấy thế mà nó lại không xác định được, với anh là loại tình cảm gì. Chỉ chắc chắn rằng, đó không phải tình yêu như nhiều tiểu thuyết lãng mạn vẫn hằng mô tả. Cũng có thể là tình thân, Violet tự nhủ, Nyan là anh họ nó. Nhưng bây nhiêu liệu có đủ? Tình thương mà cha dành cho nó, không phải cũng đang vơi đi dần hay sao? Hay Violet đang coi anh như một sợi dây, níu kéo ý thức tồn tại...?

    Nó chìm vào những suy nghĩ ngổn ngang, giống như đang tự vùi mình trong gió tuyết. Ôi chao! Một đứa trẻ thông minh lại quá đỗi mù mờ về xã hội. Nó chưa từng được cảm nhận tình bạn chân thành. Những người tự xưng là "bạn học" kia chỉ lợi dụng nó. Cái mà họ để tâm nhắm vào chính là khối tài sản khổng lồ và danh tiếng của nhà Leonard. Nhưng từ khi Violet thất sủng, tất cả dần rời xa nó.

    Sống mũi cay cay. Đôi mắt xanh óng ánh đặc trưng của quý tộc châu Âu hằn lên những tơ máu. Cảm thấy tuyến lệ bị kích thích, nó nhíu mày. Có gì đáng khóc cơ chứ, cái cơ thể yếu đuối này!

    Rồi bỗng nhiên nó nhớ đến Kenny Junior Nguyễn. Hắn là con lai Anh - Việt, từng học chung với nó một năm sơ trung. Linh cảm của Violet nói rằng Kenny không hề có ý lợi dụng nó. Kenny chỉ đơn giản là Không-Quan-Tâm (dù đôi lúc có chọc ghẹo nó để mua vui). Violet dường như đã rung động. Và rồi hắn chuyển đi. Nó mất đi cơ hội mỏng manh, nhưng có thể làm gì cơ chứ?

    - Violet vô dụng...

    Nó lẩm bẩm, tự cuộn mình lại, hít vào một cái thật sâu rồi từ từ thở ra.

    Ngày 15 tháng 12, không có tuyết, chỉ có cơn mưa nhẹ phớt qua. Violet háo hức chờ đợi Giáng sinh, cũng đang suy nghĩ xem nên tặng anh cái gì. Bởi cũng như năm ngoái, những người khác đều sẽ đến Pháp đón lễ, chỉ có hai người là không muốn đi.

    Bỗng nhiên Violet nảy ra trong đầu một ý tưởng điên rồ: đan khăn. Đôi khi nó cũng thích việc cùng anh giả vờ thân mật như một cặp đôi. Vô cùng thú vị! (Cái kẻ ở trường lầm lầm lì lì như Nyan, trông vậy mà cũng có người thầm thương!)

    Bất quá... Suy cho cùng thì nó cũng từng là một tiểu thư cao ngạo, dù thất sủng cũng không đến phải học may vá gì nhiều. Chốt lại là Violet không biết đan khăn!

    Ngày 23 tháng 12, tuyết. Nó hỏi anh hôm nay là ngày mấy. Hai mươi ba tháng mười hai, đơn giản. Nó thoáng hụt hẫng khi anh chẳng đả động gì thêm. Cứ như quên cả Giáng sinh, hoặc giả là không muốn nhắc đến.

    Nó tự an ủi mình: Hẳn là anh đang âm thầm chuẩn bị quà! Violet cười híp mắt, trông không thấy tổ quốc, vui vẻ chờ đợi. Chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi rồi cứ lại chờ, lại đợi. Nhiều năm sau nghĩ đến, nó cứ canh cánh trong lòng cảm giác bị lừa dối, dù anh chẳng hứa hẹn gì.

    Đêm 24 tháng 12, ngoài kia lại thêm phần trắng xoá. Nghe tiếng chuông cửa, Violet hí hửng chạy ra. Nyan đứng trước cửa, sau lưng là gió tuyết tạo thành một khung nền tuyệt đẹp. Mấy bông tuyết nhỏ vướng trên người khiến anh như tăng thêm mấy phần điển trai phong lưu, cũng là tăng sức "lừa tình".

    Violet mỉm cười, né qua một bên. Nyan cắn môi, chìa ra hộp quà nhỏ.

    - Xin lỗi em, tối nay anh... có hẹn...

    Từng từ từng chữ như đánh vào tâm khảm. So với gió rét lạnh giá gấp bội. So với đòn roi hẳn là đau đớn.

    Violet lắp bắp, khuôn miệng chỉ bật ra được mấy tiếng "Anh... anh..." ngắt quãng. Cỗi ấm áp trong lòng bị tạt cho một gáo nước lạnh, môi cũng như rạn nứt. Hạnh phúc đêm giáng sinh của nó, anh nỡ đem ra đùa giỡn?

    - Xin lỗi... Mai anh sẽ bù cho em!

    Nyan gập người một góc bảy mươi độ. Siết chặt tay, "tuyệt nhiên không hối hận" của mấy phút trước biến đâu mất cả. Lương tâm anh dằn co dữ dội. Bạn thân và em họ...

    Violet run rẩy, vươn tay định chạm vào. "Mong manh tựa nước", Nyan vùng chạy, bất chấp gió tuyết. Nó khựng lại. Bàn tay gậy guộc rung lên từng đợt. Mắt mũi đỏ cả lên. Từng giọt lệ nóng hổi chảy, mơn trớn khuôn mặt. Đến khi nước mắt làm ấm cổ, nó mới nhận ra, vội đóng sầm cửa lại, chạy vào nhà. Violet bàng hoàng đau đớn, ôm mặt khóc.
    Đến cả anh cũng bỏ rơi nó!

    Ý nghĩ tuyệt vọng thôi thúc, nó chạy xuống bếp, trong cơn điên loạn lấy ra một con dao, đưa lại gần cổ. Lưỡi kim loại bóng loáng phản chiếu hình ảnh một cô gái nhỏ, mặt mũi tèm nhem trông xấu xí tột cùng.

    Violet lần nữa sững sờ. Nó đây ư? Sao lại xấu xí và ngu xuẩn, hệt như hình ảnh của những cô gái thất tình mà nó vẫn luôn chê cười? Violet nhíu mày. Nó không thích bộ dạng này! Thế là đặt con dao vào chỗ cũ, nó rửa mặt, gột sạch.

    Ngày 25 tháng 12, trời đẹp. Nyan đến rất trễ so với mọi năm. Bởi những "Christmas Eve" trước, anh đều ở lại biệt thự nhà Leonard với nó.

    Violet lạnh lùng mở cửa, trên trán hiện rõ hai chữ "Bất Mãn".

    - Em ăn gì chưa?
    Nó chưa từng nhìn thấy một Nyan như vậy. Có gì đó ngây ngô ngờ nghệch.
    - Tối qua anh đi đâu?
    Chờ Nyan yên vị trên ghế, nó hỏi ngược lại.
    - Anh có hẹn với hai vị Falle tiểu thư.

    Falle là một gia tộc khá có tiếng trong giới đồ cổ. Từng có tin đồn rằng họ có gốc gác châu Á, bởi dòng họ này chuyên nghiên cứu, sưu tầm, học hỏi từ những văn hoá đặc trưng ở nơi đây. Đặc biệt, mỗi người bọn họ đều sở hữu nét gì đó khá tương đồng với cư dân Á châu.

    Nhà Falle có hai người con, một nam một nữ. Trưởng nam có một cặp chị em, thứ nữ có một cặp anh em. Long phụng sum vầy. Trưởng nữ của trưởng nam và nữ nhi của thứ nữ lần lượt tên Wei và Flora, bạn cùng lớp với anh em Violet.

    - Vào "Christmas Eve"?
    Nó cố giấu đi vẻ bực tức, nh

    ...

    - Merry Christmas, 1225!

    Cô gái trẻ trung xinh đẹp trong bộ váy thiên thần, tươi cười đưa "con bệnh" hộp quà nho nhỏ. "Con bệnh" giật thót, đánh rơi quyển sổ tay và cây bút xuống đất. "Thiên thần" nổi giận, khuôn mặt vặn vẹo méo mó. Xấu xí biết bao nhiêu!

    "Thiên thần" hét to:
    - 1225, từ nay cô bị cấm túc!
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Lazy Libra, via a mobile device, 25/12/17
    Rùa, Hập, Sokolova and 1 other person like this.
Fan Đại thần :3
Cốc cốc cốc...
Chim xanh. Chim xanh tự do. Chim xanh gõ từng nhịp lên cửa.
Cốc cốc cốc...
Thỏ trắng. Thỏ trắng thuần khiết. Thỏ trắng chạy đâm vào cửa.
Cốc cốc cốc...
Sói xám. Sói xám đói bụng. Sói xám tức giận đập cửa.
Cốc cốc cốc...
Máu đỏ. Máu đỏ tang thương. Máu đỏ của chim và thỏ.


[Cốc cốc cốc]

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Lazy Libra, 25/12/17.

Chia sẻ trang này