Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Người yêu tôi là hủ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 19/3/17.

By Ngày Nắng on 19/3/17 lúc 17:11
  1. Ngày Nắng

    Ngày Nắng ♡Chủ của Hoa♡ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    2/7/16
    Bài viết:
    505
    Đã được thích:
    2,258
    Điểm thành tích:
    2,376
    NGƯỜI YÊU TÔI LÀ HỦ

    Tác giả: Ngày Nắng

    Thể loại: Slice of life

    Độ dài: One shot

    Độ tuổi: T

    Tình trạng: Hoàn

    Sơ lược:
    Dựa trên chuyện có thật về một cậu nam sinh thời cấp III

    [​IMG]
    #1

    Cũng như bao người khác, tôi mong ước mình cũng có một người yêu, một người sẻ chia niềm vui nỗi buồn với mình. Đặc biệt là thời học sinh cấp III này. Ai cũng nói, tình yêu thuở học trò là tình yêu trong sáng và thuần khiết nhất, tuy nhiên, đó là đối với một số người, còn những người chẳng có mảnh tình vắt vai như tôi, chuyện đó là không thể.

    Có lẽ là do tôi nghĩ thế thôi…

    Ngày đó, lớp tôi có một học sinh chuyển từ trường khác đến. Một cậu nam sinh có chiều cao tương đối, làn da ngăm khỏe mạnh, khuôn mặt thuộc dạng dễ nhìn và hiển nhiên, ên cậu a cũng khá là đẹp – Trần Đông Phương.

    Thực ra, cậu ta thuộc dạng học sinh khá đặc biệt. Cậu ta đam mê bóng rổ, lúc nào đi học cũng có quả bóng rổ bên cạnh mình. Trường tôi có sân bóng rổ, có cả hai bảng rổ nhưng chỉ để phục vụ học tập môn thể dục mà thôi, cậu ta liên kết với các đàn anh lớp trên nộp đơn xin đăng ký câu lạc bộ bóng rổ nhưng thất bại, từ đó đã bị giám thị để ý.

    Cứ mỗi lúc tan học, cậu ta cùng đàn anh lớp trên lại dùng sân bóng rổ để phục vụ sở thích của mình. Có lần, tôi là người ở lại cuối cùng để dọn lớp, đứng trên lầu nhìn xuống, tôi thấy một mình cậu ta solo cùng các anh, cách chuyền bóng, nhồi bóng và tạt bóng cực kỳ điêu luyện, hơn nữa, với chiều cao tầm trung mà cậu ta nhảy bật úp rổ một cách ngoạn mục. Trong phút chốc, tôi cảm thấy ngưỡng mộ cậu ta, mãi đến khi giám thị phát hiện dí đuổi vòng quanh sân trường để tịch thu quả bóng, giây phút ấy, tôi bỗng bật cười.

    #2

    Tôi là fan cùng G – Dragon, còn cậu ta thần tượng Sơn Tùng – MTP. Cậu ta ngồi cạnh tôi, trong lòng tôi thề không đội trời chung với Sky.

    Cậu ta là fan của Slam Dunk, còn tôi lại yêu thích Kuroko no Basket. Cậu ta bĩu môi, bảo phim của tôi quá vi diệu và ảo tưởng, tôi cũng chê bai, ít ra nét vẽ đẹp hơn phim của ai kia.

    Cậu ta vẽ cực đẹp, đẹp hơn tôi rất nhiều, nhưng nét vẽ lại hơi hướng theo Slam Dunk, trong lớp, nhiều người cũng hay tới nhờ cậu ta vẽ giúp. Mỗi lần như thế, cậu ta liền chỉ tay sang tôi. “Thằng nhóc này vẽ cũng được lắm, nhờ nó đi, tui còn bận chơi bóng rổ.”

    Tôi nhoẻn miệng cười. “Ok, tui lấy rẻ thôi, hai chục ngàn một bức, có màu năm chục ngàn.”

    Vậy là cả lớp tản ra, chẳng ai nhờ tôi vẽ giúp.

    Cậu ta hát cực hay, lại nhảy đẹp. Nếu xét theo hướng tích cực thì cậu ta chẳng khác gì con nhà người ta vậy, nếu như… cậu ta học giỏi môn toán và hóa đi. Các lẹ kỉ niệm, tiết mục ở trường hầu như đều có mặt cậu ta, tính ra ở trường tôi cũng có nhiều người mê mệt giọng hát của cậu ta đó chứ.

    Cậu ta cũng rất quậy, ngoại trừ chuyện đem bóng vào lớp bị thầy giám thị tịch thu thì còn những trò phá đám như dùng mắt mèo lên ghế cô chủ nhiệm, như cùng bọn con trai lớp tôi chơi trò rình rập, canh thằng nào mặc đồ thể dục đi ngang thì bay ra tụt quần nó. Vậy là, cứ đến thứ hai đầu tuần, cái tên Đông Phương quen thuộc bị hiệu trưởng gọi đứng dậy rồi giáo điều một trận. Mỗi lần như thế, cậu ta chỉ le lưỡi rồi bảo.

    “Nói nhiều quá không sợ bị hói đầu sao.”

    #3

    Cậu ta là hủ.

    Tôi biết sự thật này ngay sau khi tôi mượn điện thoại của cậu ta để gọi điện về nhà. Tôi mắt nhắm mắt mở ấn nhầm vào chỗ thư viện, vậy là một loạt ảnh boy love hiện ra trước mắt tôi. Cậu ta chỉ nhíu mày, mặt than bảo.

    “Thích trai với trai không có nghĩa tui sẽ là gay!”

    Tôi miễn cưỡng gật đầu.

    Nhưng từ ngày tôi biết cậu ta là hủ, Đông Phương cũng bắt đầu thoải mái hơn với tôi.

    #4

    Tôi ship Kagami và Kuroko, cậu ta biết, chỉ bĩu môi. Tôi bực bội, liền chỉ tay. “Trong Slam Dunk tôi cũng ship Hanamichi cùng Rukawa đấy nhé!”

    Cậu ta chỉ mỉm cười, ngày hôm sau, cậu ta mang một chiếc áo thun có hình vẽ Kuroko và Kagami dạng chibi, cậu ta bảo tặng cho tôi. Nhìn nét vẽ, tôi thừa biết do chính tay cậu ta phác họa nên. Cậu ta đi vẽ áo cho một tiệm gần trường tôi, nên việc áo thun có hình vẽ này quá dễ dàng với Đông Phương. Tôi mỉm cười. “Có Hanamichi và Rukawa không?”

    Cậu ta bảo. “Cái áo đó là của tui.”

    #5

    Cậu ta rất quậy, nhưng cũng cực kỳ sợ ma. Có lần, cậu ta bị phạt ở lại trực đêm trong trường.. Nhân cơ hội đó, trong lớp tôi bàn tính giả ma hù cậu ta một trận.

    Ở trường tôi có một chỗ đi bí mật mà chỉ có lớp tôi biết. Đó là một lỗ chó ngay cổng phía sau trường. Bọn lớp tôi chui qua cái lỗ đó, rồi chi ra mỗi lớp học là một người núp, cứ cách nhau năm phút sẽ có một phòng la lên. Lớp tôi còn chạy đi mượn áo dài của bọn con gái trùm lên đầu, cứ cách nửa tiếng bọn trùm áo dài trắng sẽ đi dọc hành lang rồi núp ngay chỗ cầu thang. Đông Phương trực ở dưới phòng bảo vệ, ngẩng đầu thấy cái bóng trắng đi qua đi lại, rồi cứ cách năm phút có tiếng hét, cậu ta hoảng sợ, xanh mặt chẳng dám chạy lên lầu xem chuyện gì xảy ra.

    Ngày hôm sau vào lớp, bọn lớp tôi cứ chọc cậu ta. “Hôm qua mày gặp ma đúng không ?”

    #6

    Ở trường chúng tôi có một câu chuyện về “thứ năm kinh hoàng”. Cứ mỗi tuần đến thứ năm, chẳng có ai dám trực đêm ở trường, nhất là vào lúc 10 giờ đêm. Mặc dù cầu dao điện ở dưới văn phòng đã tắt, nhưng cứ vào 10 giờ đêm thứ năm, hàng loạt bóng đèn trên lầu cứ chớp liên tục, chớp từ phòng này sang phòng khác với tốc độ cực nhanh. Cho dù là có người phá nhưng cũng không thể làm với tốc độ liên hoàn và chuẩn như vậy. Có lần, cậu ta và bọn con trai có lệnh ở lại trực ngày thứ năm. Cậu ta bĩu môi bảo không tin có ma, sẽ ở lại trong lớp xem kẻ nào bày trò. Bọn con trai ậm ừ, kéo nhau ra về, đến cầu thang, tụi nó bày trò khóa cánh cửa sắt cầu thang, chặn lối thoát duy nhất của cậu ta.

    Nhà tôi ở sát bên trường, cứ đến thứ năm, tôi chẳng có gan mở cửa sổ, vì lúc đó tôi sẽ nhìn thấy trên lầu của trường bóng đèn chớp liên hoàn. Nhưng hôm nay, tôi thình lình nghe tiếng hét thất thanh từ trường vang lên. Tôi vội vàng chạy ra mở cửa, vô tình trông thấy từ trên lầu Đông Phương nhảy ra khỏi hành lang, đu cành bàng xuống sân trường, vừa đu vừa hét như Tazan và sau đó là một cái “bịch” thật lớn. Cậu ta té, cành bàng cũng gãy. Cậu ta ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi trường, bỏ quên cái cặp ở trong lớp.

    Tôi ôm bụng cười nắc nẻ. Ngày hôm sau vào lớp, tôi thấy cậu ta ngồi một cục trong lớp, liền chạy lại chọc ghẹo.

    “Hôm qua tui thấy một con ma té đất đó.”

    “Im đi!”

    Tôi ôm bụng cười. Cành bàng vốn rất to, nhưng không hiểu sao cậu ta đu bằng kiểu gì mà gãy luôn, giám thị phát hiện liền hét lớn.

    “Đứa nào làm gãy cành bàng hả?”

    Cậu ta vốn đã gặp ma rồi, nhưng chuyện đó chắc không đáng sợ bằng chuyện giám thị truy tìm thủ phạm làm gãy cành bàng đâu nhỉ?

    #7

    Sắp đến sinh nhật tôi, cậu ta hỏi. “Nè, mấy người thích cái gì, để tui mua quà tặng sinh nhật.”

    “Một con figure Kuroko.” Tôi đáp.

    Cậu ta gật đầu.

    Quả nhiên, đến ngày sinh nhật, cậu ta tặng tôi một con figure Kuroko. Tôi biết, con này rất mắc, nhưng cậu ta nói tặng quà sinh nhật không quan trọng mắc rẻ, chỉ cần cậu ta vẽ áo một tuần là gom đủ tiền.

    Cậu ta còn dạy tôi chơi bóng rổ nữa.

    Nhưng mỗi lần như thế, cậu ta luôn tìm cách dựa sát vào người tôi. Tôi hỏi. “Dạy bóng rổ có càn dựa sát vào vậy không?”

    Cậu ta chỉ mỉm cười. “Không dựa sát thì làm sao mà dạy?”

    #8

    Tốt nghiệp cấp III, tôi hướng theo sự nghiệp trở thành họa sĩ, cậu ta cũng đi theo nghiệp hội họa như tôi. Tôi ngạc nhiên, có một trường thể dục thể thao mời cậu ta nhập học nhưng cậu ta lại từ chối.

    Có một ngày, tôi hỏi. “Ông có tố chất làm cầu thủ bóng rổ, sao không đi theo mà theo hội họa như tôi?”

    Cậu ta chỉ mỉm cười. “Vợ đâu chồng đó, ông bà ta có câu như thế.”

    Tôi đỏ mặt.

    Một người yêu hoàn hảo, biết chơi thể thao, hát hay nhảy đẹp, có tài về hội họa, gia đình khá giả. Nếu như một cô gái bình thường nhìn vào thì sẽ thở dài, ao ước người đó là người yêu của mình. Tuy nhiên, cậu ta là hủ.

    Và...

    Người yêu của cậu ta cũng là nam.

    Và cũng là hủ.
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
Chuyên gia đào hố <3
Sở thích: tự luyến ~
"Không biết anh là người như thế nào, chỉ biết rằng, mỗi khi gặp anh thì đó sẽ là một ngày nắng"

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 19/3/17.

    1. Yokomari Hime
      Yokomari Hime
      Rải thính một cách trá hình :3;laluot26
      ên-->tên nhá:3
      Em chỉ muốn nói là anh Đông Phong rất giỏi nịnh vợ ảnh!
      Ặc ặc, mãi anh Nắng mới ra truyện mới, làm em ngồi chờ mỏi cổ cả tháng!! Đúng như mong đợi văn phong của anh vẫn mạch lạc, tự nhiên và đầy màu hường như thường!;laluot26 Sau cái truyện này chắc chắn bọn con trai lớp em sẽ bị ship kinh khủng y hệt cặp nài à!! <3;laluot5
      Lời cuối: Tiếp tục mỏi cổ ngóng truyện mới....Bao giờ mới có?;laluot17;laluot11;laluot15
      Ngày Nắng and Dreamer like this.

Chia sẻ trang này