Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Nhà bên có mèo?

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Hập, 21/12/17.

By Hập on 21/12/17 lúc 21:28
  1. Hập

    Hập
    —♔ Đào Vĩ Đại ♔—
    Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    493
    Đã được thích:
    1,031
    Điểm thành tích:
    1,875
    Tên truyện: Nhà bên có mèo?

    Tác giả: Hập

    Thể loại: Đam mĩ, hài

    Tình trạng: On - going

    Độ dài: > 10 chương

    Rating: T

    Notes:
    • Truyện chỉ được đăng tại tại daovientran, phiền không đem đi nơi khác.
    • Phút giây ngáo cần từ một câu chuyện "cuồng mèo" nào đó...

    Mục lục:

    Chương 1
     
    Bài viết mới
    Tình Yêu Trong sáng
    Tình Yêu Trong sáng bởi nganphong, 9/1/18 lúc 19:49
    Đào Hát - Đốc Tờ
    Đào Hát - Đốc Tờ bởi Sắc Lang, 25/12/17 lúc 00:33
    Chỉnh sửa cuối: 30/12/17
    Tích Lịch and Kingaria like this.
Fan cuồng của Đại thần
Tớ đã quá M rồi...Hãy chà đạp tớ ~ A ~

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Hập, 21/12/17.

    1. Hập
      Hập
      Chương 1:
      Khi "Sịp Đỏ" gặp "Quần Hoa"



      Tôi là Thanh Khương, sinh viên đại học năm 3, khoa Kiến trúc đại học Đông Phương.

      Tôi là một kẻ cuồng mèo.

      Cuồng điên khùng.

      ……………………………………..

      Thanh Khương từ trong phòng bếp đi ra, trên tay cầm một cốc cafe còn bốc hơi nghi ngút, định bụng sẽ kiếm một chỗ thật thoải mái trên chiếc ghế sofa rồi ngồi hưởng thụ cuộc sống trước khi đi học.

      Ấy nhưng, đến lúc cậu đứng trước cái TV thì đã có “vật thể lạ” chiếm cứ toàn bộ cái ghế dài.

      “Anh Khương mau tránh ra! Anh che hết cái TV rồi!”

      Thanh Khương cau mày, bước tới gần chiếc ghế sofa màu mận, thẳng tay gạt phắt đôi chân đang chiếm hơn nửa cái ghế rồi ngồi phịch xuống.

      Diên Vỹ oán giận lườm cậu, chờ cho đến khi ai kia yên vị rồi liền nhấc chân đè mạnh xuống đùi người ta.

      Thanh Khương: …

      Cái quái gì thế này?

      “Vỹ Vỹ, gái tính của em đi đâu mất rồi?”

      “Ném thùng rác rồi. Nếu anh thích, anh có thể tự mò thùng rác.”

      Thanh Khương: …

      Con nhỏ này chắc chắn không bình thường!

      Quá nam tính! Quá đàn ông!

      Thanh Khương thở dài, nhấp một ngụm cafe. Diên Vỹ rút một thanh bánh xốp ra khỏi hộp, cho vào miệng cắn, ăn thay bữa sáng.

      “Này anh!”- Đột nhiên con bé cất tiếng, làm cậu suýt chút nữa thì sặc - “Bên nhà anh mới có người tới thuê đó. Ngày hôm qua tới, kí kết thuê phòng liền một năm á!”

      “...Thì sao?”

      “Người ta người ta có nuôi mèo đó!”

      Thanh Khương sầm mặt, tiếp tục im lặng.Vì sao ư? Vì cậu chả thèm tin!

      Kể cho mà nghe, trước người này có hai người nữa cũng tới nói thuê, và con bé cũng nói nuôi mèo. Nhưng sự thật là gì? Một thằng nuôi con chó becgie to sụ, thằng kia nuôi một con cá vàng. Nói cho mà biết, đến bây giờ cậu vẫn giữ cái quần bị chó cắn rách một mảng mông đó! Còn nhớ mãi không quên cái điệu bộ chảnh chó thấy cậu là xoay đuôi đi mất của con cá vàng kìa!

      Trái tim bị động vật đả kích nghiêm trọng, may cậu chưa đến mức nhìn thấy chó cong đuôi bỏ chạy, nhìn thấy cá lệ nóng rơi đầy...

      “Anh ơi?”- Thấy đối phương im lặng, Diên Vỹ bật dậy, giật giật vạt áo - “Người ta nuôi mèo thật mà! Còn đẹp trai khoai to nữa!”

      Thanh Khương: …

      Em gái à, anh không có cong!!!

      Sao lần nào có khách đến trọ em cũng gạ anh hết vậy?!!

      Lúc nào cũng là “đẹp trai khoai to”, “đẹp trai khoai to”. Anh đến cả mơ cũng thấy em cầm dao dí cổ anh nói: “anh mà để tuột anh “đẹp trai khoai to” là tui giết!!!”

      Quả nhiên, thuê trọ ở chỗ có hủ nữ thật kinh khủng…

      Thanh Khương lặng lẽ đem cốc cafe uống hết vào trong bếp rồi chuẩn bị đi học...

      “Anh nhớ đừng để tuột anh “đẹp zai khoai to” nhá!”

      ...và hoàn hảo té dập mặt ngay ngưỡng cửa…

      ***

      “Sao số mày khổ thế?”

      Tưởng Lâm vỗ vai thằng bạn chí cốt. Số thằng này đen như máu chó: tiết Đường lối cách mệnh cách mẹo gì đó, đúng hôm tên này lười không làm thì thầy lại gọi. Đã thế tiết thể dục chiều lại chơi bời kiểu quái gì trẹo cả chân.

      “Hờ hờ”- Thanh Khương cười khan. Chắc hôm nay ra đường méo có nhìn giờ. Sáng dập mặt chiều trẹo chân, sau kiểu gì cũng phải trúng độc đắc!

      Tưởng Lâm dang tay:

      “Thôi, qua đây anh thương em!”

      Bốp.

      “Bớt giỡn đi cha nội! Tao không đùa!”

      “Được rồi, đừng nóng. Mày...nặng tay thế?”

      Tưởng Lâm xoa chỗ bị đánh, cau mày. Thanh Khương hơi hơi chột dạ, chắc tại lâu lâu mới có khách nam qua trọ, bị con bé Diên Vỹ nói một lèo cậu liền thấy...không quen.

      “Đến nhà tao rồi, nên phắn đi dùm cái”- Thanh Khương với cái chân khập khiễng lập tức xua tay đuổi bạn.

      “Phũ vãi! Tao lo cho an nguy của mày mới theo mày về, chưa mời tao cốc trà thì thôi lại duổi nhanh như đuổi trộm thế này...”

      Nói vậy thôi chứ ai kia vẫn hí hửng đi về cơ mà?

      Cậu lóc cóc lên tầng, cái chân bị trẹo thật phiền phức mà. Nhưng ít ra cũng trốn được tiết thể dục, thôi tạm coi như hòa đi. Ai bảo thể dục lại dạy người ta chơi bóng ném muốn banh nhà lồng thế kia! Tranh đẩy nhau muốn vỡ cả tim luôn đó!

      “Meow”

      Hở?

      Cậu có nghe nhầm không?

      Thanh Khương ngẩng phắt lên. Lọt vào tầm mắt cậu là một con mèo Anh lông ngắn xám, tuổi còn nhỏ, chớp đôi mắt xanh to tròn về phía cậu. Cậu ngừng thở, nhìn chằm chằm nó, và nó cũng nhìn chằm chằm cậu.

      Thanh Khương nghĩ, mình có lẽ yêu rồi…

      “Meow~”

      Con mèo kêu lên một tiếng, xoay người bước đi như một nữ hoàng.

      Thanh Khương: …

      Dạo gần đây có phải động vật nhỏ có xu thế kiêu ngạo vậy hả?

      Không sao, vì tình yêu, cậu sẵn sàng bỏ qua!

      Thanh Khương cố bước lên tầng, nhưng cái nạng làm cậu đi chậm hơn so với dự tính. Con mèo đi càng lúc càng nhanh, thi thoảng ngoái đầu nhìn cậu như kiểu tỏ vẻ chế giễu: đi chậm vậy cưng?

      Hừ, chờ anh túm được cái lông của cưng sẽ cho cưng biết ai mới đi chậm! Đồ chảnh mều!

      Chật vật đến được tầng hai, con mèo Anh trèo lên lan can chắn hành lang, liếc mắt nhìn người đang thở phì phò mồ hôi nhễ nhại vì đuổi theo mình, rồi cuối cùng nhảy phắt qua ban công mấy nhà gần đó, mất hút.

      Thanh Khương đau lòng giơ tay Phúc Nhĩ Khang*, chỉ thiếu điều gào lên: Đừng đi mà!!!

      Tình yêu ơi đừng đi mà…

      ***

      Thanh Khương kể từ hôm đó không thấy mèo đâu nữa. Kể cả tiếng cũng không nghe thấy bao giờ.

      Thật là muốn đập bàn mà! Mấy hôm nay bị ám ảnh rồi!

      À, cái hiện tượng này gọi là gì nhỉ?

      Tương tư!

      “Mày tương tư một con mèo?”- Tưởng Lâm ngoáy ngoáy tay, thầm mong mình nghe nhầm.

      “...Tao không biết…”- Thanh Khương trưng ra vẻ mặt đần thúi như bò. Cậu thề là cậu không biết tình yêu đối với con mèo đó là gì, chỉ biết đêm nào cũng mơ thấy nó, liếc nhìn mình nhảy đi mất.

      Tưởng Lâm đau khổ nhìn thằng bạn, cuối cùng vỗ vai một cái:

      “Tao nghĩ mày nên đi uống thuốc an thần sớm…”

      Thanh Khương phát khùng, đập cả cuốn Triết học vào mặt thằng bạn:

      “Mày làm bạn tao hơi lâu rồi đó!”

      “Ấy...đừng nóng...tao đùa...ái ui gãy mũi rồi thằng này…”

      ***

      Suốt ba tuần liền không thấy mèo đâu, chân cũng đã khỏi, Thanh Khương quên bẵng mất chuyện con mèo cùng vị mới thuê nhà. Thực ra trước đây cậu cũng nghĩ nếu như Diên Vỹ đúng thì sao, nhưng nuôi mèo sát nhà mà nghe không thấy tiếng mèo kêu thì kì - lắm - à - nha.

      Cả khu trọ có ba tầng, hai tầng ở và tầng trên cùng để phơi phóng đồ đạc. Thanh Khương không có tiết chiều thứ ba, vì vậy cậu tranh thủ đem đồ đi giặt rồi phơi phóng.

      Ngày nắng đẹp trời không phơi phóng gì thật tiếc đó! Quần áo để lâu trong nhà hôi xì, với lại có máy giặt dùng chung, thay ra nhiều nhiều là tống vào giặt, tiếng rưỡi là xong có gì đâu?

      Nghĩ tới thằng bạn với thói quen ở bẩn, Thanh Khương rùng mình.

      Áo sơ mi, quần đùi, quần bò, áo phông, lại áo phông, quần thể thao, áo sơ mi,...

      Hết đồ mặc ngoài rồi, giờ đến nội y!

      Áo ba lỗ, lại áo ba lỗ, sịp, lại áo ba lỗ…

      “Meow~”

      Thanh Khương giật bắn. Tiếng mèo kêu này cậu không nhầm được!

      Con mèo Anh lông ngắn xám mắt xanh hôm nào!

      Con chảnh mều ngồi cao ngạo giữa lối đi, nhìn chằm chằm cậu, như kiểu: bấy bề, lại gặp nhau rồi, nhớ anh không?

      Thanh Khương cảm thấy mình sắp khóc.

      Mèo...mèo kìa...trời ơi con mèo đó kìa…

      Trong đầu cậu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Mày chết rồi con ạ!

      Thanh Khương lao xồng xộc vào con mèo Anh, làm nó nhảy cẫng lên, kêu “Greow” rồi chạy biến xuống tầng. cậu hộc tốc đuổi theo, khoảng cách giữa người và mèo ngắn dần. Con mèo khéo léo lách người, chui vào một căn phòng trọ, mà Thanh Khương cũng chẳng kịp suy nghĩ gì, lao vào phòng theo nó.

      Đập vào mắt cậu là một thanh niên trẻ, to như con gấu, đang vuốt ve con mèo, còn bóng dáng con chảnh mều đã biến đi đâu mất - con mèo Anh quất quýt bên người ta, phát ra những tiếng “gru” đầy thỏa mãn.

      Cơ mà trọng điểm là - anh ta mặc quần đùi hoa!

      Đối diện với vị khách không mời này, anh chàng “to như con gấu” đứng dậy, nhìn chằm chằm cái quần sịp màu đỏ mà Thanh Khương cầm trên tay nãy giờ, nở nụ cười:

      “Xin chào, Sịp Đỏ!”

      ______________________________

      Tay Phúc Nhĩ Khang: Coi Hoàn Châu Cách Cách biết liền à :v không có thể tra GG cưa cưa :v
      Tích Lịch and Kingaria like this.

Chia sẻ trang này