Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Nhật Ký Nhật kí của mèo bự.

Thảo luận trong 'Nhật Ký' bắt đầu bởi Mạc Thiên, 30/11/17.

  1. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Cuộc đời nhiều thị phi quá! Rốt cuộc cũng phải vào đây để tránh bão sắp lan tràn. :)

    30/11/2017.
     
    Bài viết mới
    Ryu
    Ryu bởi Viên thịt heo 3 phút, 15/4/18 lúc 13:07
    Chỉnh sửa cuối: 30/11/17
    Cielo thích bài này.
  2. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Có lẽ cần ngồi ngẫm nghĩ lại những việc mình làm trong thời gian qua. Từ việc gây war đến phốt người ta. Chợt nhận ra rằng... ô sao lúc đó mình chửi nhẹ thế? Hihi... hóa ra mình vẫn còn là một sửu nhi. Lôi cả bọn đi hội đồng một bé gái đáng thương. :)
     
  3. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Uisss! Cuồng vô diện mất rồi... cute ứ chịu được a~
     
  4. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Có ai thấu hiểu đời tôi bằng chính tôi? Có lẽ đã quá đủ cho một ngày đầy mệt mỏi... hôm nay, là chiều mưa buồn.

    1/12/2017.
     
  5. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Có một con mèo ngồi bên cửa sổ
    Nó đang chờ đợi người mình yêu
    Ngày ngóng đêm tìm sao chẳng thấy?
    Cuối cùng nhận lại sự đau thương.

    Con người cũng đâu phải sắt đá?
    Đâu thể chờ mãi một người xưa
    Có lẽ nên gạt đi quá khứ
    Đi tìm hạnh phúc cho tương lai.

    - (thơ tự chế :v nhạt nhẽo vl, dù sao cũng là lần đầu tiên.)
     
    Cielo thích bài này.
  6. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Nhiều tâm sự quá :v có nói một đêm cũng chẳng hết. Cứ cố tỏ ra thật mạnh mẽ hóa ra là tự làm tổn thương mình.
     
  7. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Cảm ơn #C nhé! Tôi không muốn trực tiếp nói với cô đâu, có lẽ vì ngại chăng? Nhưng dù sao tôi cũng thấy vui vì sự ngốc nghếch của cô. Tối nay cần một giấc mơ to bự về cô. :)
     
  8. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    Cielo nghĩa là thiên đường. Nó chẳng phải nơi hạnh phúc nhất thế gian sao? Nhưng trước khi được lên cái nơi hạnh phúc ấy... ta cũng sẽ từng nhận lấy đau thương rất nhiều. :)
    Cuộc sống là thế, kì diệu lắm.
     
    Mạc Thiên, via a mobile device, 2/12/17
  9. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Thiếu ngủ trầm trọng. Có lẽ không nên tham công tiếc việc quá nhiều. Nghỉ ngơi một thời gian :v
     
    Mạc Thiên, via a mobile device, 2/12/17
  10. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - mạng sống như một dải lụa. Mong manh đến lạ thường. Ta thường tự bảo: "Chết đi là thanh thản bởi chết là hết." Nhưng khi đứng giữa ranh giới sự sống và cái chết mới thấy đời thật quý giá. Nhưng ta chết rồi. /cười/



    Thần chết

    Thần chết tiến đến gần, rồi lão đưa bàn tay xương xẩu nắm lấy cổ tay tôi, chực lôi tôi đi. Tôi giằng lại, rồi nhìn sâu vào hốc mắt thăm thẳm của lão, tôi thấp giọng bảo:


    “Khoan đã, tôi cần một lý do!”

    Lão tháo khuy, mở toang chiếc áo choàng rộng. Tôi trông thấy giữa ngực lão, trên một màn hình khổ nhỏ, cảnh lão nắm tay lôi từng người trong gia đình tôi đi.

    Tôi vội vã mở ngực áo của mình, chìa cho lão thấy những điều cất giấu trong lồng ngực tôi. Lão bối rối lùi lại rồi đi khuất.

    °

    Mười năm sau.

    Thần chết rón rén đến sau lưng tôi, khi tôi đang phân vân bên mé bờ vực. Tôi trông thấy lão vừa lúc lão đưa tay toan níu lấy tôi trước khi tung người lao xuống hố thẳm. Tôi giằng lại, rồi nhìn sâu vào hố mắt ngầu đỏ của lão, tôi thấp giọng bảo:

    “Khoan đã, tôi cần một lý do!”

    Lão đưa tay vỗ lên đầu của mình. Tôi trông thấy hàng trăm điều rủi ro, đau đớn tôi sẽ phải trải qua trong tương lai lần lượt chiếu lên màn hình khổ nhỏ trên trán của lão, kết thúc bằng cảnh tôi đưa tay xô đẩy từng người trong gia đình mình vào vực thẳm.

    Tôi vội vã vò đầu của mình. Sức nóng từ đầu tôi bốc lên làm mù mịt cả xung quanh. Lão chới với lùi lại suýt rơi xuống hố thẳm khi trông thấy làn nước nóng bỏng từ óc tôi chảy qua khoé mắt kết thành những bức tranh rơi lả tả xuống quanh lão. Lão lẩn đi trong lúc tôi còn bối rối trong cơn xúc động và mang đi gần hết những bức tranh ở đấy.

    °

    Năm mươi năm sau.

    Thần chết bò lê đến bậc thềm nhà tôi, nơi tôi đang ngồi trầm ngâm dưới mái hiên trước tách thuốc diệu kỳ có thể nhẹ nhàng đưa tôi sang thế giới bên kia và giúp tôi rũ sạch những hệ lụy trần thế. Lão run rẩy đưa tay nâng tách thuốc lên môi tôi, toan dốc trọn vào miệng tôi. Nhưng tôi vừa kịp giằng nó ra khỏi tay lão, rồi nhìn xuống hố mắt đục lờ của lão, tôi thấp giọng bảo:

    “Tôi cần một lý do!”

    Lão tụt xuống bậc thềm, úp hai tay vào mặt. Đôi vai lão run lên theo những tiếng nấc nghẹn ngào. Rồi lão cất giọng, âm thanh đục lờ, rền rĩ và âm u như vọng lại từ dưới đáy mồ sâu:

    “Tôi chỉ cần một mảnh bên trong lồng ngực và một rẻo sau vầng trán, tôi sẽ không bao giờ đến nữa.”

    Tôi lặng lẽ gật đầu rồi hậu hĩnh xẻ lấy một mảng lớn mỗi thứ cho vào một bọc vải. Lão ngoan ngoãn đứng chờ trong lúc tôi cẩn thận đào một hố sâu rồi vùi bọc vải xuống đấy, bên trên đặt một mẩu đá nhỏ với tên tôi, cùng ngày tháng năm sinh của mình và ngày tôi dâng tặng lão món quà khác thường này.

    Lão cúi rạp người hôn tay tôi bày tỏ lòng biết ơn và biến mất dưới lớp đất nâu.

    °

    Năm thế kỷ đã trôi qua mà lão vẫn chưa trở lại. Tôi ân hận vì đã yếu lòng trước nỗi khổ của lão mà tôi đã lâm vào cảnh khốn cùng này: lồng ngực tôi ngày càng co lại vì vết cắt ăn dần thứ chứa bên trong cho đến lúc nó chỉ còn là cái vỏ khô rỗng. Còn tệ hơn nữa, vầng trán tôi ngày càng càng méo mó dị dạng bởi vết xẻ bên trong năm nào cố lấp đầy chỗ trống bằng những khối u rắn như đá, mỗi ngày càng chen chúc nhau mọc thêm khiến cho đầu tôi có nguy cơ bị nén đến mức vỡ ra.

    Mặc dù tôi đã tự tìm cho mình hàng vạn lý do chính đáng trong suốt bao nhiêu năm qua, nhưng tôi dần dần nhận ra, trong nỗi đớn đau, với niềm hy vọng được gặp lại lão lần nữa ngày một lụi tàn: tôi không thể làm được điều ấy nếu không có lão.

    Adelaide, 11/8/2006
    Nguồn: Tienve.org​
    [​IMG]

     
    Cielo and Lazy Libra like this.
  11. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Mai thi rồi... Good luck to me ~.~
    [​IMG]

    - dạo này bị mê xương :v mắc bệnh biến thái chăng?
     
  12. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - :3 lâu rồi không viết nhật kí, thoy thì giờ viết nka.
    #1
    - Sáng nay thi hóa :3 quên đem máy tính, ngồi cân bằng tay thấy bà luôn.
    #2
    - Chưa bao giờ thấy chán sống như ngày hôm nay, có điểm thi toán xong là xuân này con không về. :'(
    #3
    - Nhìn mặt toy giống suxvat không? :v Sao tụi nó toàn bảo con suxvat, biến về thế giới của mày đi.

    22/12/2013
     
  13. Mạc Thiên

    Mạc Thiên ☁Nhìn mây trời cũng ghét

    Tham gia ngày:
    5/11/17
    Bài viết:
    328
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    384
    - Tôi buồn vì tôi nhớ nhưng khoảng cách xa quá. Từ tình cảm lẫn vị trí địa lí. -)) Nghĩ đến mà đau lòng...

    14/5/2018
     

Chia sẻ trang này